pacman, rainbows, and roller s
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...
Chương 97


********************
Bất ngờ, nó ngã vào vòng tay ấm áp đang ôm lấy nó, một mùi hương nam tính thân thuộc mê hoặc tâm trí của nó, cộng thêm mùi rượu từ người hắn phát ra khiến nó say, mặt nó đã đỏ bừng, nay lại càng đỏ hơn nữa. Nó cố tỏ ra lạnh lùng để che đi sự xấu hổ của mình:
- Mau bỏ tôi ra, anh đang làm gì vậy? – Nó vùng vẫy nhưng càng lúc càng bị hắn ôm chặt hơn.
Hắn kề sát tai nó thì thầm, phả hơi thở nóng rực vào mặt nó khiến gương mặt nó trở nên nóng bừng
- Nguyệt, về với anh đi, anh vẫn còn yêu em rất nhiều – Hắn hôn nhẹ vào gáy nó khiến nó khẽ run lên.
- Anh đang nói gì thế? Tôi đã có con rồi, mau bỏ tôi ra – Nó hét lên, cố gắng thoát khỏi vòng tay của hắn.
- Không sao cả, anh vẫn sẽ nuôi Hạo Thiên, anh sẽ chấp nhận mọi thứ của em, rồi chúng ta cũng sẽ có đứa con của anh và em thôi – Hắn mỉm cười, cắn nhẹ vào vành tai nó.
- Ưhmm…… - Nó khẽ rên lên, cố gắng dùng chút sức lực còn sót lại chống chọi để thoát khỏi sự mê hoặc của hắn – Buông tôi ra, buông ra mau.
Hắn nhếch mép, nở nụ cười chiến thắng, một tay hắn vẫn giữ chặt nó còn tay kia hắn với lấy chai rượu trên bàn và ngậm lấy một ít rượu. Rồi hắn quay ngược nó lại và bất thình lình chiếm lấy đôi môi đỏ mọng của nó. Nó cảm thấy bị tê liệt, cố gắng mím môi thật chặt nhưng vô ích, hắn đã khiến nó há miệng và cho rượu vào đó. Sau khi nuốt xong chỗ rượu đó, não nó phát ra tia cảnh báo cuối cùng rồi trở nên đứng máy, nó không thể suy nghĩ được chuyện gì. Hắn vẫn tiếp tục hôn nó một cách cuồng nhiệt, dần dần, nó cũng đáp lại hắn. Nó choàng tay vòng qua cổ hắn, kéo hắn sát vào người, tất cả nỗi nhớ thương, vị đăng đắng của sự hận thù hoà quyện với tình yêu thương, nhớ mong da diết của cả nó và hắn đều được bộc lộ. Hắn mỉm cười đắc thắng và bế nó lên phòng trong khi vẫn tiếp tục hôn nó. Nó không còn cảm nhận được gì khác ngoài nụ hôn ngọt ngào của hắn, nó để mặc cho hắn đặt nó lên giường, bàn tay bắt đầu sờ soạng lung tung. Rồi từng lớp, từng lớp quần áo rơi xuống đất, hai cơ thể áp sát vào nhau, đam mê, quyến luyến. Hắn dừng lại một chút để ngắm nhìn nó, làn da trắng mịn không tì vết, gò bồng đào căng đầy đang hưởng ứng hắn, cái cổ nhỏ nhắn, gương mặt đang chìm trong mê đắm. Cơ thể nó như đang toát ra một sức quyến rũ mãnh liệt khiến hắn cảm thấy khó chịu. Hắn cúi xuống đặt vào cổ nó một nụ hôn rồi từ từ trượt dài xuống “hòn đảo thần tiên” của nó. Hắn dùng tay xoa nắn khiến nó khẽ rên lên. Khi đã hết chịu nổi, hắn từ từ tiến vào trong nó, nó khe khẽ than đau, một giọt nước mắt chảy dài trên gương mặt ửng hồng của nó, điều này khiến hắn cảm thấy khó hiểu, nếu nó đã có người khác ở nước ngoài và có Thiên Thiên, chắc hẳn nó phải quen với chuyện này chứ, hắn không ngờ nó lại thấy đau. Hắn cúi xuống đặt vào môi nó một nụ hôn, nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau cho nó. Đêm hôm đó, nó và hắn quấn chặt lấy nhau, tất cả những gì đã bị kềm nén trong ba năm đều được bộc phát. Sau khi cho nó tất cả những mầm mống tội lỗi của mình, hắn ôm lấy nó và chìm vào trong giấc ngủ. Đêm hôm đó, hắn đã có một giấc ngủ rất ngon, giấc ngủ trọn vẹn nhất kể từ khi nó ra đi và nó cũng thế
*****************
Sáng hôm sau, khi mặt trời đã lên cao, nó từ từ tỉnh dậy, nó cảm thấy toàn thân ê ẩm, đầu lại choáng váng và nhất là hơi lành lạnh. Khi phát hiện bản thân đang trong tình cảnh không có mảnh vải che thân, nó càng tá hoả hơn khi nhìn thấy hắn đang nằm ngủ ngon lành bên cạnh nó. Nó ngồi chết sững, căn cứ theo những gì còn đọng lại trong kí ức của nó, tối qua, sau khi nó bị hắn cho uống rượu, nó không còn biết gì cả, hình như nó và hắn đã hôn nhau rất lâu, rồi sau đó, nó và hắn đã……………
Nghĩ tới đó, nó quăng cho hắn ánh mắt căm hận rồi rón rén bước xuống giường. Nào ngờ khi chân còn chưa kịp chạm đất, nó đã bị kéo ngược trở lại. Hắn mỉm cười dịu dàng, ôm chầm lấy nó:
- Em đi đâu thế? Tối qua, anh rất hạnh phúc.
- Buông tôi ra mau, anh là tên khốn, anh đã chuốc rượu tôi – Nó giận dữ nói, nhưng không hiểu sao lại giống hệt như nó đang làm nũng hắn vậy.
- Ừ, anh là tên khốn và bây giờ anh sẽ tiếp tục làm một tên khốn – Hắn cười gian và cúi xuống hôn nó
- Không………….uhmmmmm…………… - Nó mở miệng phản đối nhưng vô hiệu.
Hắn hôn nó đến khi nó không thở nổi mới luyến tiếc dừng lại. Hắn mỉm cười nhìn nó, ánh mắt vô cùng dịu dàng:
- Anh yêu em, em có biết không?
- Không, tôi không quan tâm – Nó lảng tránh ánh mắt của hắn và dĩ nhiên, hắn đã nhìn thấy sự bối rối của nó.
Hắn hôn lên trán nó rồi đỡ nó dậy, sau đó bá đạo bế nó vào phòng tắm với lí do sau một đêm vận động quá sức thì phải tắm nước ấm, mà hắn thì không muốn chờ đợi. Dĩ nhiên là nó phản đối nhưng sau khi nghe hắn doạ sẽ “ăn” nó thêm một lần nữa thì nó đành ngậm ngùi im lặng để bảo toàn tính mạng. Sau khi tắm xong, nó toan bỏ chạy thì bị hắn tóm lại và thế là đánh phải cắn răng đi ăn sáng cùng hắn. Tuy trong lòng khá tức giận nhưng nó cũng cảm thấy thật hạnh phúc. Nó thường hay mơ thấy chuyện lúc trước và dù cố không nghĩ đến, nó vẫn không thể phủ nhận rằng một phần nào đó trong lòng nó vẫn muốn trở về với những ngày tháng hạnh phúc lúc trước. Thấy nó trầm tư suy nghĩ nhưng gương mặt lạnh lùng đã có chút ấm áp, hắn khẽ mỉm cười, nếu hắn đoán đúng, hắn là người duy nhất trong ba năm trở lại đây mà nó đã làm chuyện đó, nhưng nếu vậy, chẳng lẽ Thiên Thiên là con hắn sao? Không thể nào? Chẳng phải ngày đó vị bác sĩ đã nói rằng nó đã sẩy thai hay sao? Chuyện này xem ra không hề đơn giản, nhất định hắn phải điều tra để làm rõ tất cả mọi chuyện.
Chương 98

Sau khi ăn sáng, hắn đưa nó về nhà. Bước xuống xe, nó bực tức đi vào nhà, hắn mỉm cười bước theo nó, điệu bộ vô cùng thoải mái và vui vẻ. Nó quay phắt lại nhìn hắn, quát lên, mặt đỏ phừng phừng:
- Này, anh đi theo tôi làm gì thế?
- Thích, anh đến thăm ba mẹ, có gì không phải sao? – Hắn mỉm cười thích thú khi nhìn thấy gương mặt tức giận pha lẫn ngại ngùng của nó.
- Ba mẹ của tôi chứ không phải của anh – Nó lườm hắn toé lửa nhưng mặt vẫn đỏ ửng.
- Để rồi xem – Hắn cười thích thú rồi đi vào nhà, để nó đang tức muốn hộc máu.
Nó cảm thấy ngượng khi đối mặt với hắn, không ngờ trong ba năm qua, nó lúc nào cũng lạnh lùng, không dễ dàng nổi giận với bất cứ chuyện gì, vậy mà khi trở về đây và gặp lại hắn, nó lại trở nên dễ tức giận hơn bao giờ hết, hắn đúng là tên đáng ghét mà. Đứng lầm bầm rủa hắn một hồi, nó hậm hực bước vào nhà. Vừa đẩy cửa vào, nhìn cảnh tượng diễn ra trước mắt, nó suýt té xỉu. Hạo Thiên, con trai cưng của nó, là đứa bé vốn rất ghét tiếp xúc với người lạ khi không có nó, lại đang chơi đùa với hắn rất vui vẻ. Không những thế, bé còn ôm chầm lấy hắn, thân thiết vô cùng, còn ba mẹ nó thì đang mỉm cười vui vẻ, tỏ ra vô cùng hài lòng khi nhìn thấy hai người đang vui đùa với nhau. Nó đen mặt lại, ánh mắt như muốn giết người chĩa thẳng về phía hắn. Đang chơi đùa, bỗng nhiên Hạo Thiên nhìn thấy nó, bé giật giật tay áo hắn, mếu máo:
- Chú ơi, mẹ Nguyệt, hic – Bé rưng rưng nước mắt – Mẹ Nguyệt đang sợ quá à.
Hắn hướng mắt nhìn về phía nó, mỉm cười rồi ôm lấy Thiên Thiên, dỗ dành:
- Đừng sợ, Thiên Thiên ngoan, có chú ở đây, cháu đừng sợ nữa.
- Vâng ạ, không sợ mẹ Nguyệt nữa đâu – Thiên Thiên toét miệng cười tươi rồi nhảy phóc lên lưng hắn – Chú Phong làm ba của Thiên Thiên nha, hihi.
- Lâm Hạo Thiên – Nó hét toáng lên, mặt đỏ bừng bừng – Con đang nói cái gì thế? Có im đi không?
- Ba cháu đâu? Chẳng phải cháu đã có ba rồi sao? – Hắn ngạc nhiên nhìn Thiên Thiên – Sao cháu lại bảo chú làm ba cháu?
- Vâng ạ, Thiên Thiên có ba rồi, nhưng đó là…….uhm…………. – Bé chưa kịp nói dứt câu đã bị nó bịt miệng lại.
Nó đỏ bừng mặt, gằn giọng nói với bé:
- Thiên Thiên, con không được nói nữa, nếu con không nghe lời, mẹ sẽ giận con đấy – Nó đe doạ, buông tay ra.
- Vâng ạ, Thiên Thiên không nói nữa đâu – Bé xịu mặt xuống, miệng vẫn lẩm bẩm – Con muốn chú Phong làm ba của con cơ.
Và dĩ nhiên, câu nói đó lọt vào tai hắn, hắn ngạc nhiên nắm lấy tay nó, ánh mắt tràn đầy hy vọng
- Nguyệt, thằng bé nói vậy là sao? Anh cần một lời giải thích cho chuyện này
- Không liên quan tới anh, thằng bé chỉ vì quá nhớ ba nên mới nói vậy thôi – Nó quay mặt đi, lạnh lùng nói, tránh né ánh mắt của hắn.
- Thật vậy sao? – Hắn nheo mắt lại nhìn nó, môi nở nụ cười khiến nó thoáng chột dạ nhưng vẫn cố ra vẻ bình tĩnh.
- Phải, thật sự là như vậy – Nó vừa nói, vừa vén một lọn tóc lên.
Hành động đó lại lọt vào mắt hắn, rõ ràng nó đang nói dối, tuy chỉ sống với nó một thời gian nhưng hắn đã thấu hết những thói quen của nó. Và nhất là hành động nó vừa làm. Hắn nhớ rất rõ, mỗi khi nó nói dối, nó đều vén tóc lên, không thì cũng vân vê một lọn tóc nhỏ. Chắc chắn nó không ngờ thói quen của bản thân đã phản bội chính mình, được, nếu nó muốn chơi với hắn, hắn sẽ chiều theo ý nó. Hắn thở dài, bế Thiên Thiên lên, lắc lắc đầu:
- Thiên Thiên à, thời gian qua, mẹ Nguyệt bắt nạt cháu nhiều lắm phải không?
- Vâng ạ - Bé toe toét cười – Mẹ Nguyệt dữ lắm cơ, nhưng ẹm rất thương Thiên Thiên, đồ ăn mẹ nấu là ngon nhất ạ.
- Ừ, bây giờ cháu có muốn đi chơi không nào? – Hắn mỉm cười, ngọt ngào nói - Chỉ chú với cháu thôi.
- Nhưng còn mẹ Nguyệt thì sao? – Thiên Thiên chớp chớp mắt tỏ vẻ lo lắng
Nghe những gì bé nói, nó mỉm cười đắc thắng, dĩ nhiên rồi, con trai của nó mà, rất thương nó, làm gì có chuyện chịu đi chơi với ai khác khi không có nó chứ. Nhìn thấy nụ cười của nó, hắn quay sang bé, giọng ngọt như mía lùi:
- Thiên Thiên không thích chơi trò chơi sao? Còn đồ chơi nữa, nhiều lắm đó – Hắn mỉm cười
- Nhưng……..mẹ Nguyệt thì sao? – Thiên Thiên nhìn hắn, mặt đầy phân vân
- Thiên Thiên không thích đi chơi hay sao? Ở khu trò chơi, chú thường thấy mấy cô bé đáng yêu lắm đấy – Hắn vờ tiếc nuối, khẽ thở dài
- Vâng, cháu đi ạ, mình đi thôi chú – Thiên Thiên ôm lấy cổ hắn, mắt sáng rỡ
- Thiên Thiên ngoan lắm, bây giờ chú cháu mình đi nhé – Hắn nhìn nó, mỉm cười đắc thắng.
Còn nó đứng nhìn hắn chăm chăm, chỉ hận không lao vào giết hắn chết được.
- Không được, tôi không cho phép, Thiên Thiên, ở nhà với mẹ - Nó trừng mắt nhìn bé
- Con không muốn đâu – Thiên Thiên lè lưỡi ra, ôm chầm lấy hắn
- Con…….. – Nó tức nổ đom đóm, trong lòng gào thét kêu trời, tại sao ngay cả đứa con trai nó yêu thương nhất cũng theo phe hắn thế này?
Nó chợt nghĩ tới ông Minh và bà Như Huỳnh. Nó vội quay sang cầu cứu 2 người, nhìn họ bằng ánh mắt bi thương nhất:
- Ba, mẹ, Thiên Thiên không được phép đi đúng không ạ?
Cà hai người nhìn nhau mỉm cười rồi quay sang nhìn nó, khuôn mặt tươi rói. Nó cũng mỉm cười đáp lại, trong lòng hả hê với ý nghĩ nó đã thắng chắc. Ông minh vẫn cười, trả lời nhẹ hững:
- Dĩ nhiên là Thiên Thiên được phép đi.
“ẦM”, một đống gạch rơi thẳng lên đầu nó, nó đứng hình, miệng lắp bắp:
- Ba vừa nói là cho Thiên Thiên đi à?
- Ừ - Ông nhún vai, ra vẻ như chẳng có chuyện gì xảy ra rồi quay sang Thiên Thiên – Cháu hãy chăm sóc cho Thiên Thiên nhé Chấn Phong.
- Vâng, cháu biết rồi, thưa bác cháu đi – Hắn mỉm cười đắc thắng nhìn nó rồi bế Thiên Thiên đi ra ngoài.
Nó đứng cứng ngắc, trong lòng đang gào thét không ngừng. Tại sao? Tại sao? Con trai nó đã đành, sao ngay cả ba mẹ nó cũng theo phe hắn thế này, rốt cuộc là tại sao? Ba mẹ nó không thấy nó đủ đáng thương hay sao mà còn giúp hắn? Còn cả nhỏ nữa, cũng tại nhỏ mà hôm qua hắn ăn nó sạch sành sanh không còn chừa lại miếng gì, huhu, rốt cuộc nó đã làm ra tội tình gì? Tại sao mọi người lại theo phe hắn chứ? Chung qui tất cả là tại hắn. Nghĩ tới đó, nó hét toáng lên, khiến hắn và Hạo Thiên đã ra tới cổng rồi nhưng vẫn giật mình, còn nhỏ thì đột nhiên thấy lạnh xương sống:
- LỤC CHẤN PHONG, ANH ĐI CHẾT ĐI!!!!!!!!!!!!!!!!
Sau 1 hồi chấn động vì tiếng hét “thánh thót” của nó, hắn cười như một thằng điên khiến Thiên Thiên tròn mắt ra vì không hiểu chuyện gì. Cô bé ngốc của hắn đúng thật là hết nói nổi, đã ba năm rồi, cố khoác lên người lớp vỏ lạnh lùng nhưng thật ra tính tình vẫn trẻ con như ngày nào. Cười một hồi, thấy Thiên Thiên đang nhìn hắn như sinh vật lạ, hắn vờ ho vài tiếng rồi đặt bé vào xe, hướng thẳng về phía khu vui chơi lớn nhất trong thành phố. Vừa bước xuống xe, Thiên Thiên đã lôi hắn chạy tứ phía, nào là mua cái này, chơi cái kia. Lăng xăng một hồi cũng thấm mệt, hắn bế bé lên và đi tìm một chỗ để ngồi. Sau khi đã yên vị, hắn bắt đầu kế hoạch tra hỏi của mình. Đưa cho Hạo Thiên que kem socola, hắn bắt đầu hỏi vu vơ:
- Thiên Thiên, ba cháu là người như thế nào?
- Là người tốt ạ - Thiên Thiên chăm chú ăn kem
- Thế thì mẹ Nguyệt và ba cháu chắc thân thiết nhau lắm à? – Hắn mỉm cười
- Vâng, thấy mẹ và ba hay đi cùng nhau – Thiên Thiên vô tư trả lời, không nhận ra khuôn mặt hắn đã đen lại sau câu trả lời đó.
- Vây, sao cháu lại muốn chú làm ba của cháu? Chẳng phải cháu đã có ba rồi sao? – Hắn cố nặn ra một nụ cười.
- Cháu muốn chú làm ba ruột cơ, còn ba Simon chỉ là ba nuôi của Thiên Thiên thôi – Bé vô tư nói, xử lí gọn que kem.
Chương 99

Nghe câu trả lời hồn nhiên của Thiên Thiên, hắn lặng người, không lẽ, Thiên Thiên thật sự là con hắn sao? Nếu vậy, hắn phải lập tức đi điều tra chuyện này mới được. Nghĩ là làm, hắn bế Thiên Thiên lên rồi phóng đến bệnh viện để tìm vị bác sĩ ba năm trước, sẵn tiện xét nghiệm máu luôn cho xong. Đột nhiên, hắn nhìn thấy vị bác sĩ lúc trước, nhanh như chớp, hắn bế Thiên Thiên chạy đến chỗ ông. Nhìn thấy hắn, vị bác sĩ giật mình suýt đánh rơi quyển sổ trên tay, ông lấy lại bình tĩnh, hỏi hắn:
- À, thì ra là cậu, cậu đến đây có chuyện gì?
- Tôi muốn biết sự thật ba năm trước – Hắn nhìn ông bằng ánh mắt giết người
- Từ từ, bình tĩnh đã – Ông nuốt nước bọt cái ực, lắp bắp nói, mồ hôi bắt đầu túa ra như tắm, mặt tái xanh.
- Tôi muốn biết sự thật – Hắn gằn từng chữ, mặt đằng đằng sát khí
- Chuyện gì? – Ông bối rối, giơ hai tay ra trước, ý bảo hắn bình tĩnh
- Cô ấy không hề sẩy thai đúng không? – Hắn lườm ông, ánh mắt sắc như dao cạo
- Phải, phải, cô ấy không hề sẩy thai – Ông đẩ gọng kính lên, thở dài, cố kìm nén sự sợ hãi torng lòng.
- Tại sao ông lại nói dối? – Hắn trừng mắt, sát khí bốc lên ngùn ngụt khiến ông cảm thấy khó thở.
Hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh, ông từ tốn nói:
- Thật ra, ba năm trước, khi chúng tôi đã cấp cứu thành công và giữ lại được đứa bé. Đúng lúc đó, cô ấy chợt tỉnh dậy và bắt đầu khóc, cô ấy van xin tôi hãy nói rằng đứa bé đã bị sảy rồi, nếu tôi không giúp, cô ấy sẽ tự sát…………….. – Ông lắc đầu chán nản – Lúc ấy tôi thấy cô ấy rất đau khổ nên mới đồng ý giúp, không ngờ ngày hôm nay, cậu cũng đã phát hiện ra.
Nghe ông nói xong, hắn lặng người, thì ra nỗi đau hắn gây ra cho nó còn lớn hơn hắn tưởng rất nhiều. Thấy vẻ mặt hắn trầm ngâm pha chút đau đớn, Thiên Thiên giật giật tay hắn, lo lắng hỏi:
- Chú Phong, chú làm sao vậy? Chú không khoẻ ở đâu phải không?
- Không, chú không sao, mà Thiên Thiên này, chú muốn nói với cháu chuyện này – Hắn bừng tỉnh, mỉm cười nhìn bé.
- Chuyện gì ạ? – Thiên Thiên cười tít mắt, vui vẻ nói
- Cháu cứ gọi chú là ba, chú sẽ kết hôn với mẹ cháu, cháu chính là con trai của chú, cháu chịu không? – Hắn dịu dàng nói
- Vâng ạ - Thiên Thiên cười híp mắt lại – Ba Phong!!!
- Con trai ngoan, ba sẽ bù đắp cho con – Hắn xoa đầu bé rồi quay sang vị bác sĩ đang đứng im lìm – Phiền ông cho chúng tôi xét nghiệm máu, tôi cần kết quả ngay hôm nay.
- Cái gì? Chuyện này – Ông hơi ngập ngừng
- Sao? Chuyện này đơn giản thôi đúng không? – Hắn nở nụ cười ác quỉ, sát khí toả ra xung quanh khiến ông bất chợt rùng mình
- Phải, mời cậu với cháu qua đây, kết quả sẽ có ngay – Ông quay đi, bước nhanh, một phần để dẫn đường, một phần để giữ khoảng cách với hắn càng xa càng tốt.
Sau khi làm xét nghiệm, cầm tờ kết quả trên tay,hắn mỉm cười thích thú, trong đầu bắt đầu vạch lên 1 kế hoạch để khiến nó thú nhận tất cả. Thiên Thiên ngồi bên cạnh nhìn hắn, tự nhiên thấy trong lòng bứt rứt và một chút gì đó có lỗi với nó. Nhưng cảm giác đó nhanh chóng biến mất khi bé nghe hắn đề cập đến việc đi ăn kem. Thế là nguyên ngày hôm đó, hắn chở Thiên Thiên đi chơi thoả thích, đến tận chiều tối mới về nhà. Vừa đặt chân vào cánh cửa nhà nó, đột nhiên hắn thấy rờn rợn, quay trở lại thì thấy nó đã đứng phía sau hắn từ lúc nào, mặt hầm hầm sát khí. Hắn thì còn có khả năng kềm được tiếng hét trong cổ họng nhưng Thiên Thiên thì khác, vừa nhìn thấy khuôn mặt sát thủ giết người của nó, bé đã hét ré lên và núp phía sau hắn:
- Ba ơi, cứu Thiên Thiên với – Mắt bé rưng rưng nước mắt
- Ừ, con đừng sợ, có ba đây mà – Hắn dịu dàng xoa đầu bé rồi ngước lên nhìn khuôn mặt đang sững sờ của nó – Em đừng xuất hiện bất thình lình như vậy chứ, làm thằng bé sợ rồi kìa.
Nó vẫn không đáp mà đứng nhìn hắn trân trối. Mãi một lúc sau, nó mới lên tiếng:
- Thằng bé vừa gọi anh là gì? – Vẻ mặt nó ngạc nhiên tột độ
- Gọi là ba – Hắn vui vẻ đáp lời
- CÁI GÌ???????????????? – Nó hét lên và lần này, cả hắn và Thiên Thiên đều gục ngã trước sức công phá của âm thanh.
Hắn dùng tay bịt một bên tai mình lại, khẽ cau mày:
- Ui, em muốn anh điếc hay sao vậy? – Hắn hờn dỗi nói
- Phải đó, mẹ muốn làm Thiên Thiên với ba bị điếc hay sao ạ? –Bé cũng bắt chước
- Tên này không phải là ba của con, không được gọi hắn ta là ba – Nó trừng mắt nhìn bé
- Ứ ừ, đây là ba của Thiên Thiên – Bé rúc vào người hắn, nũng nịu
- Không phải, mẹ không có người chồng như thế này – Nó giận dữ nói, ngay lập tức nó liền chết sững vì câu nói của mình.
Nó nói không có người chồng như thế, chẳng phải là nó đang nhận mình là vợ của hắn ư? Không được, không thể nào. Nghĩ tới đó, nó vội mở miệng định bào chữa thì đập vào mắt nó chính là nụ cười dịu dàng pha lẫn hạnh phúc của hắn khiến nó không nỡ phủ nhận. Còn hắn, khi nghe bé nói thực chất nó không hề lấy chồng khác, hắn đã rất vui rồi nhưng giờ phút này, nghe nó nói như vậy, dù là vô tình nhưng nó đã xem hắn như chồng của nó, điều đó khiến hắn vui đến phát điên. Hắn vội tiến tới gần nó, nhẹ nhàng ôm nó vào lòng khiến khuôn mặt đã đỏ nay lại càng đỏ hơn. Nó cố gắng đẩy hắn ra, ngượng ngùng nói:
- Anh đang làm gì vậy? Thiên Thiên đang nhìn kìa
- Con không thấy gì đâu – Thiên Thiên dùng hai tay bịt mắt lại rồi chạy biến đi
- Bây giờ thì không có gì để ngại nữa hết – Hắn mỉm cười dịu dàng, hôn phớt vào mái tóc mềm mượt của nó, ngửi mùi thơm phát ra từ cơ thể nó.
- Anh……..mau………..buông tôi ra – Đầu óc của nó bị hơi ấm của hắn làm cho mềm nhũn, sức chống cự trở nên yếu dần.
- Anh không buông em ra đâu, mãi mãi không bao giờ buông em ra đâu – Hắn mỉm cười – Em sẽ tha thứ cho anh chứ?
- Dĩ nhiên là không – Nó giật bắn người, đẩy mạnh hắn ra, mặt đỏ bừng bừng.
Hắn rút từ trong túi ra một viên thuốc màu trắng, cười gian:
- Anh biết em sẽ không đồng ý mà.
Nói rồi, hắn cho viên thuốc vào miệng mình rồi áp sát vào người nó. Nó lắp bắp, cố gắng chống cự:
- Anh muốn…………uhmmmmmmmm……………………….. – Nó chua kịp dứt lời thì đôi môi đã bị hắn chiếm trọn.
HẮn dùng lưỡi tách hàm răng ngọc ngà của nó ra, ép cho nó nuốt viên thuốc trong miệng. Sau khi chắc chắn rằng nó đã nuốt, hắn kìm chế bản thân, tách môi ra khỏi môi nó, mỉm cười:
- Vậy là xong rồi
- Anh cho tôi uống cái gì? – Nó tức giận hỏi, đôi mắt bỗng dưng trở nên đờ đẫn
- Rồi em sẽ biết thôi – Hắn cười gian, đưa tay đón lấy thân hình đang ngã xuống của nó.
Chương 100


Nó có một giấc mơ rất lạ, nó thấy nó đang bay lượn trên trời, đang vui đùa thích thú, bỗng nhiên, nó rơi tõm xuống biển. Nhưng điều lạ ở đây là nó không hề ngạt thở, cũng chẳng cảm thấy khó chịu gì mà trái lại, nó cảm thấy rất vui. Thế là nó nổi hứng bắt cá, đang bơi theo một con cá bảy màu, bỗng dưng, nó nhìn thấy một con cá nhỏ xíu xiu rất đáng yêu. Nó vội bơi đến cạnh chú cá và bắt lấy nó. Đang rờ rẫm con cá, đột nhiên, nó thấy con cá phình to ra, bắt đầu mọc tay, chân. Cái đầu xinh xinh cùng cặp mắt long lanh cũng đã biến đổi. Một lúc sau, từ một con cá nhỏ xíu, đáng yêu, bây giờ đã biến thành hắn. Nhìn bản mặt đang cười cười trước mắt, nó hét toáng lên:
- Trời đất ơi, sao tôi ở đâu cũng thấy cái mặt của anh hết vậy?
Nó mở toang mắt ra, ngồi bật dậy, thở hổn hển, mồ hôi đột nhiên túa ra. Đặt một tay lên ngực, nó hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hoà nhịp tim, miệng lẩm bẩm:
- Không sao, không sao, chỉ là mơ thôi, mình đang nằm trên giường mà, bình tĩnh, bình tĩnh lại nào – Nó vừa nói, vừa vuốt vuốt ngực.
Bỗng nhiên, nó cảm thấy hình như áo nó hơi thiếu thiếu một cái gì đó, cúi đầu nhìn xuống, nó nhận ra thứ nó đang mặc trên người là một cái váy ngủ, nhưng điều quan trọng ở đây, cái áo ngủ này cực kì mỏng, lại ngắn cũn cỡn, cũng may là cái áo này màu đen, không thì chắc nó nhìn thấy bên trong mất rồi. Ngần ngừ một lúc, đầu óc nó bắt đầu hoạt động, ngay lập tức, những việc hắn đã làm đã hiện lên trong đầu nó. Nắm chặt lấy tấm chăn trên người, nó hét toáng lên trong màn đêm tĩnh mịch:
- Lục Chấn Phong, anh đi chết đi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Rồi nó vớ lấy cái gối bên cạnh, đập đùng đùng trên giường, vừa đập, vừa rũa hắn không ngơi. Đột nhiên có một tiếng cười phát ra từ bên cạnh nó khiến nó chú ý. Quay đầu qua, nó nhìn thấy hắn đang nằm một đống bên cạnh, đôi mắt đang nhìn nó đầy ý cười và ẩn chứa chút gì đó mê say. Nó giận dữ ném cái gối về phía hắn, hét toáng lên:
- Rốt cuộc lúc đó anh cho tôi uống cái gì hả? Sao anh lại ở đây? Còn cái váy ngủ này nữa, tại sao tôi lại mặc nó hả? – Nó hét toáng lên, không ngừng dùng gối đánh hắn.
Hắn cười gian, chụp lấy một tay của nó, quét ánh mắt đầy lửa dọc theo cơ thể nó và dừng lại ở cặp đào tiên căng đầy đang lấp ló ẩn hiện phía sau lớp áo mỏng tang. Nó đỏ bừng mặt, vội giật tay ra khỏi hắn rồi che ngực lại, tiếp tục mắng:
- Anh đang nhìn cái gì thế hả? Đồ háo sắc, đồ đáng ghét – Nó không ngừng la hét.
Hắn cười cười không đáp, ngày càng áp sát vào nó hơn, hơi thở nong rực phả vào mặt nó, giọng hắn khàn khàn:
- Vốn dĩ anh chẳng có ý gì đâu, nhưng em lại đi quyến rũ anh, em làm anh ra như thế này thì em phải lo mà giải quyết hậu quả đi nhé – Hắn giật hai tay nó ra, mỉm cười đầy ẩn ý.
- Không, buông tôi ra mau, không được – Nó cố gắng giãy giụa hòng thoát khỏi tay hắn nhưng không thể.
Hắn mỉm cười nhìm ngắm cơ thể của nó qua lớp áo ngủ, bộ ngực căng đầy, làn da trắng mịn, vòng theo thon gọn, đôi chân thon dài đang hiện ra trước mắt hắn, lại thêm cả bộ mặt đang đỏ ửng của nó, tất cả những điều đó đã vô tình kích thích ngọn lửa trong hắn bùng cháy. Hắn cuối xuống, đặt vào môi nó một nụ hôn cuồng nhiệt. Nó khép chặt miệng, cố gắng chống cự nhưng lại một lần nữa vô ích. Hắn dễ dàng tách hàm răng trắng muốt của nó ra và len vào bên trong. Nó nhanh chóng bị cuốn theo nụ hôn của hán. Hắn nhếch mép, thả một tay của nó ra và lần mò xuống dưới, xé toạc lớp áo mỏng manh trên người nó rồi ném xuống sàn. Nó chợt bừng tỉnh và lắc đầu nguầy nguậy, cố gắng giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng. Hắn lại cuối xuống, chiếm lấy môi nó một lần nữa, bàn tay bắt đầu xoa nắn quả đào của nó. Nó khẽ rên lên một tiếng nho nhỏ, thân thể nóng bừng lên. Hắn nhìn nó đang xuội lơ, trong lòng vô cùng thích thú. Hắn bắt đầu mơn trớn, chơi đùa với cơ thể nó, khiến nhiều lúc nó phải rên lên vì đau. Cuối cùng, khi thấy nó hoàn toàn không chống đối gì nữa, hắn bắt đầu tiến vào trong nó, mê đắm, say sưa. Sau khi đã “ban phát” mầm mống tội lỗi, hắn ôm nó vào lòng, dịu dàng:
- Anh hạnh phúc lắm, em biết không?
- Hạnh phúc cái đầu anh thì có, đồ đáng ghét – Nó dỗi
- Anh yêu em, trở về bên anh nhé, bỏ qua tất cả mọi lỗi lầm của anh được không? – Hắn hôn vào trán nó, dịu dàng nói
- Không – Nó rúc đầu vào ngực hắn, hờn dỗi.
- Em cũng nghĩ cho con chứ, anh không muốn Hạo Thiên lớn lên không có ba – Hắn mỉm cười, ánh mắt chứa chan tình cảm.
- Cái gì? – Nó ngạc nhiên nhìn hắn rồi cụp mắt xuống – Thiên Thiên kh6ng phải là con của anh.
- Thật vậy sao? – Hắn cười gian – Em còn muốn giấu anh đến bao giờ? Hạo Thiên đã nói cho anh biết rồi.
- Giấu gì chứ? Hạo Thiên không phải con anh – Nó quay mặt đi, tiếp tục nói dối.
Nghe nó nói, hắn nhếch môi, khẽ mỉm cười rồi với tôi mở ngăn kéo, rút ra tờ giấy xét nghiện đưa cho nó. Nó nhìn hắn ngờ vực rồi mở ra xem, khi đọc xong, nét mặt nó tái xanh và đầy thương tổn. Nó cắn môi, nói đều đều:
- Anh đưa tôi tờ giấy này để làm gì? Nếu Thiên Thiên đã nói cho anh biết, anh còn kéo thằng bé đi xét nghiệm để làm gì? Phải chăng, anh không hể tin tưởng tôi đúng không? Anh nghĩ tôi là thứ đàn bà lăng loan đó sao? – Nó đau đớn nói, hai hàng nước mắt chảy dài.
- Không, em hiểu lầm rồi – Hắn ôm chầm lấy nó – Anh không hề nghĩ như vậy, chẳng qua, anh muốn em không thể phủ nhận được thôi, nếu anh không đưa tờ giấy này ra, chẳng phải em sẽ tiếp tục chối hay sao?
Nó lặng im không trả lời bởi vì hắn nói đúng, nếu hắn không đưa tờ giấy này ra, nó sẽ không bao giờ thừa nhận. Hắn đẩy nó ra một chút, dùng ánh mắt chân thành nhìn thẳng vào nó, nghiêm túc nói:
- Nguyệt, tha thứ cho anh nhé, trở về bên anh được không?
- Tôi….tôi…….uhm………..em…… - Nó đỏ mặt, gật nhẹ đầu đồng ý.
- Cám ơn em – Hắn ôm chầm lấy nó, xúc động nói – Anh thề với trời đất, sẽ không bao giờ làm em bị tổn thương nữa.
Nó bật khóc, niềm hạnh phúc dâng trào trong lòng, nó đã từng mơ thấy giấc mơ hạnh phúc rất nhiều lần và giờ đây, đây là sự thật, không còn là giấc mơ nữa. Đột nhiên hắn buông nó ra và bước xuống giường, nó ngồi ngơ ngác nhìn hắn, những giọt nước mắt long lanh đang đọng trên mi nó được hắn lau đi. Hắn quay đi và lấy một cái gì đó, rồi quì xuống trước mặt nó sau khi đỡ nó đứng dậy. Nó ngạc nhiên, mở miệng toan lên tiếng thì hắn ra hiệu cho nó im lặng. Hắn từ từ mở chiếc hộp nhỏ ra, trong đó có chứa một chiếc nhẫn kim cương rất đẹp. Hắn đưa ra trước mặt, trịnh trọng nói:
- Lâm Bạch nguyệt, em có đồng ý lấy anh làm chồng không? Anh xin thề sẽ yêu em suốt đời, sẽ không bao giờ làm em bị tổn thương, lấy anh nhé?
- Vâng, vâng, em đồng ý – Nó bật khóc nức nở và ôm chầm lấy hắn.
- Anh yêu em – Hắn mỉm cười hạnh phúc, lấy tay lau đi những giọt nước mắt của nó.
- Em cũng yêu anh – Nó mỉm cười torng nước mắt.
Rồi hai người trao cho nhau nụ hôn hạnh phúc, trời đêm hôm đó đầy trăng sao, chứng giám cho một mối tình đẹp

Chương 101

Sáng hôm sau, khi ăn sáng xong, nó cầm tách cà phê ra ban công hóng gió. Vừa bước ra ngoài, nó lập tức đông cứng lại, tách cà phê đang đưa tới miệng đột ngột dừng lại. Khung cảnh trước mắt nó là một khu rừng xanh tươi đang trải dài, bao bọc xung quanh toà nhà nó đang đứng. Nhìn xuống đất, nó có thể nhìn thấy đường đi nhưng vô cùng dốc, đầy đá sắc nhọn. Đặt tách cà phê sang một bên rồi lấy tay dụi dụi mắt. Khi mở ra, nó lại nhắm mắt lại, lắc lắc đầu cho tỉnh táo, không muốn tin vào những gì mình đang thấy nhưng khi mở mắt ra, mọi thứ vẫn như vậy. Nó đứng lặng người, suy nghĩ đúng 5 phút rồi hét toáng lên:
- Lục Chấn Phong, anh ra đây cho tôi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
- Hả? Chuyện gì? – Hắn từ trong nhà chạy ra – Em làm sao vậy?
- Nói, đây là đâu? Rốt cuộc anh đưa tôi đến cái chỗ quái quỉ gì thế này? – Nó gầm gừ, đôi mắt xẹt lửa.
- Hơ, chuyện này….. – Hắn ấp úng, lấy tay gãi gãi đầu – Đây là một trong những căn biệt thự anh đã xây từ lâu đó mà, em thấy nó đẹp không?
- Đừng có đánh trống lảng, anh có tin tôi ném anh xuống dưới không? Nói, tại sao tôi lại ở đây? Rốt cuộc anh cho tôi uống cái gì? – Nó giận dữ nói.
- Chỉ là một viên thuốc ngủ nho nhỏ thôi mà – Hắn cụp mắt xuống, giọng nói có chút ấm ức.
- Thuốc ngủ? – Nó trợn mắt lên nhìn cái con người đang khép nép trước mặt, cảm thấy choáng váng – Đừng nói với tôi là anh đánh thuốc mê tôi rồi đưa tôi lên đây nhé?
Hắn im lặng không đáp, ánh mắt đầy vẻ uất ức. Nó trừng mắt nhìn hắn, giọng nói đầy sát khí:
- Tôi nói oan cho anh lắm hả? Còn dám nhìn tôi như thế sao? Mau nói, có đúng vậy không?
- Phải, đúng vậy – Hắn nói lí nhí, nhìn nó bằng ánh mắt van xin
- Còn chuyện gì tôi không biết nữa không? Nói luôn đi
Nó choáng váng mặt mày sau câu xác nhận của hắn, nói đều đều:
- Cho tôi biết, anh đưa tôi đến đây bằng cách nào?
- Sau khi em ngủ rồi, anh cho người lái phi cơ đưa chúng ta đến đây và 1 tuần sau, họ mới nquay lại – Hắn nhìn nó bằng ánh mắt ngây thơ vô tội.
“RẦM”, nó té xỉu, trời ơi là trời, nó không ngờ nó lại có một người chồng như hắn, rốt cuộc nó đã làm gì nên tội để bị đối xử như thế này chứ? Cũng may hắn còn đưa nó lên núi, nếu hắn lên cơn túm nó ra hoang đảo, chắc nó sẽ nhảy xuống biển mà tự sát quá. Nó lấy tay xoa nhẹ thái dương, thều thào hỏi hắn:
- Vậy là còn tới 7 ngày nữa máy bay mới tới sao?
- Không – Hắn nhìn nó bằng ánh mắt cún con – 6 ngày nữa là máy bay tới rồi.
- Hả? Chẳng phải anh nói một tuần sao? Phải là 7 ngày chứ? – Nó ngạc nhiên nói
- Không, 6 ngày, vì hôm trước và hôm qua, em ngủ li bì nên không biết đó thôi – Hắn thật thà trả lời.
“RẦM”, nó tiếp tục té xỉu, lầm bầm nguyền rủa ông trời, hắn nói một viên thuốc ngủ nho nhỏ thôi, mà nó ngủ li bì suốt 2 ngày, mai mốt hắn xài tới viên lớn, chắc nó ngủ miện mài vài tuần quá, hèn gì lúc nãy trên bàn ăn, nó ăn nhiều đến ngạc nhiên, ban đầu nó còn lo mình bị rối loạn tiêu hoá, bây giờ thì nó đã hiểu vì sao. Nó loạng choạng bỏ vào trong nhà sau khi đã xỉ thẳng vào mặt hắn:
- Anh mà dám đi theo, tôi giết!
Nói rồi, nó hầm hầm bỏ vào trong nhà, để hắn đứng một mình ngơ ngác. Sau khi nó đi khuất, hắn nhếch môi:
- Còn 6 ngày nữa cơ mà, anh sẽ từ từ mà chơi với em
Nói xong, hắn cũng bỏ vào nhà. Lúc này, nó đang trút giận lên tấm thớt trong bếp, con dao trên tay nó giơ lên rồi lại hạ xuống với lực mạnh nhất. tiếng gió bị xé vang lên khiến hắn khẽ rùng mình rồi nhanh chóng lẻn đi chỗ khác. Dù hắn có lợi hại hơn nó thật nhưng trong lúc này, hắn mà xáp vào chắc chắn sẽ nhận nguyên con dao sắc, mà hắn thì vẫn chưa muốn chết, hắn vẫn còn yêu đời lắm, hơn nữa hắn chỉ vừa mới có lại nó, nếu hắn chết bây giờ thì chẳng phải thằng khác sẽ nhào vào mà giành với hắn hay sao? Thôi thì cứ lỉnh đi rồi tới lúc nó bình tĩnh lại, hắn sẽ xuất hiện vậy. Nghĩ là làm, hắn biến đi rất nhanh, nó thì vẫn trút giận lên con dao và tấm thớt, cục thịt phía dưới thì đã nát bét. Nó vừa băm vừa rủa hắn không ngừng, không hiểu hắn đang nghĩ cái gì mà lại đi đưa nó lên núi, lại còn là núi không thể xuống được bằng cách nào khác ngoài đi máy bay. Bây giờ, nó đang phụ thuộc vào hắn nên nó sẽ chiều hắn một chút vậy, khi nào về nhà rồi, hắn nhất định sẽ chết dưới tay nó. Nghĩ đến đó, nó không kềm nổi một nụ cười thoả mãn của ác quỉ, còn hắn thì bỗng nhiên cảm thấy lạnh ót và rùng mình.
Làm xong bữa tối, nó gọi hắn vào ăn, vậy mà gọi đến khan cả tiếng, hắn vẫn biệt tăm. Nó tức giận bỏ ra ngoài tìm hắn, đi lòng vòng một hồi, nó chẳng thấy hắn đâu mà chỉ thấy toà nhà im lặng một cách đáng sợ. Vốn chẳng sợ ma, nó quyết định bỏ ra ngoài tìm hắn. Lúc này trời đã tối om, một mình nó cầm chiếc đèn pin đi ra ngoài. Bầu trời đen kịt, che mất đi ánh sáng của mặt trăng và những vì sao. Từng cơn gió lạnh lẽo của buổi tối thổi nhẹ qua những tán cây, tạo nên tiếng xì xào và cọt kẹt của những cành cây muốn gãy chạm vào nhau. Nó quyết định đi một vòng bên ngoài xem sao, trong khi đi, thỉnh thoảng nó lại nghe thấy tiếng của những loài chim, côn trùng và tiếng đá lạo xạo dưới chân. Tất cả tạo nên một bản hoà âm trong đêm tối, đủ sức khiến bất kì kẻ nhát gan nào có thể chết vì đứng tim. Hết một vòng, nó cũng chẳng thấy hắn, đang đứng suy nghĩ xem hắn đang ở đâu, bất chợt ánh sáng từ cây đèn pin trên tay nó tắt ngóm, mọi thứ lại bị bóng đêm tĩnh lặng bao trùm. Nó bực tức vỗ mạnh vào cây đèn, sau khi phát ra tia sáng leo lét cuối cùng, cây đèn pin phụt tắt cho dù nó cố gắng đập mạnh như thế nào. Bực bội, nó vứt cây đèn sang một bên, tiếng thuỷ tinh vỡ cộng thêm tiếng kim loại va chạm với mặt đất đầy đá và lăn đi trong bóng tối khiến nó bất giác rùng mình. Nó cố gắng định vị ánh sáng phát ra từ trong nhà và mò mẫm đi vào. Gần đến cửa, bất chợt nó chạm vào một vật gì đó, to to, cao cao, hình như có cả 2 tay và 2 chân, đang đứng quay lưng lại với nó. Nó đặt một tay lên vật đó, định kéo lại gần xem cho rõ, vừa mới chạm vào, nó đã thấy vật đó run lên bần bật và đột ngột quay lại…………………………..
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA
Trong màn đêm tĩnh lặng vang lên một tiếng hét ghê rợn rồi lại chìm vào trong im lặng…………………

Chương 102


Gió vi vu khẽ thổi nhẹ qua khiến mái tóc đen nhánh của nó bay bay trong đêm, nhìn từ xa vô cùng kinh khủng, dưới đất là bóng dáng của một chàng trai đang nằm bất tỉnh nhân sự, mặt vẫn còn đậm nét kinh hoàng. Và chàng trai đó chính là hắn – Lục Chấn Phong. Vốn dĩ hắn muốn ra ngoài hóng gió một chút, lại còn nhân dịp đi dạo thử lòng vòng bên ngoài xem sao, đang đi, hắn đột nhiên nhìn thấy ánh sáng phát ra từ đèn pin của nó, hắn nghĩ rằng nó đi tìm hắn nên vội vàng đi tới chỗ nó đang đứng. Nào ngờ chưa kịp tới nơi, đèn pin nó lại tắt ngóm, sau đó lại vang lên tiếng kim loại va chạm với đá và cả tiếng kính bị vỡ. Hắn cảm thấy thú vị và nảy ý định doạ nó. Do mắt đã quen với bóng tối, hắn nhẹ nhàng bước về phía cổng nhà và đứng đợi ở nó. Đúng như hắn đoán, sau khi ném cây đèn đi, nó đang mò mẫm đi về phía cửa. Khi nó chạm vào hắn, hắn bất giác nhoẻn miệng cười, trong đầu nghĩ tới những biểu hiện của nó khi hắn đột ngột quay mặt lại. Nghĩ là làm, hắn quay ngay lại và nhận một cú đá trời giáng của nó vào người khiến hắn gục ngay lập tức, nét mặt vẫn còn sững sờ và không kém phần sợ hãi. Còn nó, sau khi định thần lại, nó mới cố gắng nheo mắt lại để nhìn xem đó là ai và hoảng hốt khi nhận ra hắn. Nó vội xốc hắn lên và đỡ hắn vào nhà. Một lúc sau, hắn tỉnh dậy và nhận ra mình đang nằm trên giường, cảm thấy cơ thể vô cùng đau đớn và rồi từng dòng kí ức trở về với hắn. Hắn bất giác thốt lên, giọng nói pha lẫn một chút sợ hãi và thán phục:
- Không ngờ, cô ấy lại không sợ ma.
- Thì ra anh cố tình nhát ma tôi à? – Nó lên tiếng, tay đang mang theo một cốc sữa socola nóng.
- Hơ, đâu có, anh đâu có nhát ma em – Hắn vội lấp liếm, thầm nguyền rủa ông trời sao cho nó nghe thấy lời hắn nói.
- Vậy sao? – Nó cười lạnh, đặt li sữa lên bàn rồi trèo lên giường, chồm người về phía hắn, đôi mắt phát ra tia nhìn mê hoặc khiến hắn hô hấp khó khăn – Cho anh một cơ hội để nói thật, có hay là không?
- Anh…………..anh không trả lời được không? – Hắn ấp úng, cố kìm chế bản thân trước sức quyến rũ của nó
- Không – Nó cười tít mắt, gương mặt đầy mị hoặc lúc nãy giờ đã trở nên hồn nhiên như một đứa trẻ, nó mỉm cười, phát ra giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự đe doạ - Có hay là không?
Nói xong, nó lại nhìn hắn bằng ánh mắt đầy sức hút khiến hắn cảm thấy khó có thể chịu đựng. Thở dốc một tiếng, hắn nắm lấy tay nó, ép nó nhìn vào mắt hắn của hắn
- Nếu anh nói cho em biết, em có thể thưởng cho anh không? Coi như món quà cho sự trung thực.
- Được thôi, anh cứ nói đi – Nó nháy mắt tinh nghịch, mỉm cười – Và quà của anh sẽ là……………
Không để nó kịp dứt lời, hắn đã đè nó ra giường và bá đạo chiếm lấy đôi môi nhỏ xinh của nó. Bất ngờ trước nụ hôn của hắn, nó bất động đúng 5 giây. Sau khi nhận thức được vấn đề và hiểu ra ý của câu nói lúc nãy, nó bắt đầu chống cự nhưng vô ích. Vốn dĩ nó chỉ muốn đùa với hắn một chút, nào ngờ lại vô tình tạo điều kiện cho hắn ăn nó. Nó dùng tay đánh vào lưng hắn, cố gắng thoát ra khỏi nụ hôn đầy mê hoặc của hắn. Hắn khẽ nhíu mày rồi nắm chặt hai tay nó lại khiến nó không còn khả năng chống cự. Mãi một lúc lâu sau, hắn mới luyến tiếc buông nó ra. Ngước lên nhìn nó, hắn mỉm cười:
- Phải, anh muốn doạ ma em, bây giờ anh đã nói thật rồi, em phải giữ lời hứa nhé, tặng cho anh phần thưởng anh muốn.
- Không được, lúc nãy tôi muốn tặng anh li sữa chứ không phải là bản thân tôi, mau buông tôi ra – Nó ngượng ngùng nói.
- Không được, ai bảo em không rõ ràng chứ? – Hắn cười gian rồi lại cuối xuống hôn nó, không cho nó cơ hội để phản bác.
Hắn dùng tay lột bỏ chiếc váy trên người nó một cách thuần thục rồi ném xuống sàn, bàn tay vuốt ve theo từng đường cong trên cơ thể nó. Dừng nụ hôn lại, hắn hôn nhẹ vào cổ nó rồi lại tiếp tục hôn nó. Khi đã không còn chịu nổi, hắn vào bên trong nó. Hai người quấn lấy nhau cả đêm, căn phòng trở nên thật nóng bỏng và đầy mê hoặc. Khi kết thúc, nó gối đầu lên tay hắn và chìm vào giấc ngủ sau khi đã cho hắn một trận thích đáng vì cái tội dám doạ ma nó.
Rồi thời gian cũng nhanh chóng trôi qua, cuối cùng ngày trở về cũng đã đến. Ngay khi nó vừa đặt chân vào nhà, Thiên Thiên đã từ trong nhà chạy ra, ôm chầm lấy nó, khóc nức nở:
- Huhuhu, mẹ đi đâu mà lâu vậy? Thiên Thiên nhớ mẹ lắm, huhuhu
- Ngoan nào, mẹ đã về với Thiên Thiên rồi mà – Nó mỉm cười dỗ ngọt bé và ngước lên lườm hắn.
- Thiên Thiên, lại đây với ba – Hắn mỉm cười và giang rộng vòng tay về phía bé.
- Baaaaaaaaaaaaaa – Thiên Thiên vội buông nó ra và nhảy bổ vào hắn, bỏ lại nó đang đứng ngơ ngác vì chưa giải thích được chuyện gì vừa xảy ra.
Mãi một lúc sau, nó mới gầm gừ, mắt toé lửa nhìn hắn và bé đang tíu tít đủ chuyện
- Lâm Hạo Thiên, con nhớ mẹ như vậy đó hả?
- Con không phải là Lâm Hạo Thiên, con là Lục Hạo Thiên – Bé cười toe nhìn hắn – Phải không ba?
- Ừ, đúng rồi, con trai của ba ngoan quá – Hắn hôn vào trán bé cái chụt, không hề để ý tới khuôn mặt đang đen lại của nó.
Nó tức muốn phun máu, không ngờ đứa con nó mang nặng đẻ đau, yêu thương hết mực, luôn luôn coi nó là tất cả hôm nay lại nỡ lòng nào vì hắn mà bỏ rơi nó, lại còn nghe lời hắn hơn nó. Nó rưng rưng nước mắt, ấm ức nói:
- Hic, 2 cha con các người, 2 người nhớ nhé, gặp lại nhau rồi không xem tui ra gì hết, hic, từ nay, tui và các người tuyệt giao, hichic.
Nói rồi, nó giận dỗi bỏ vào nhà trước bốn con mắt ngơ ngác nhìn theo nó rồi lại nhìn nhau. Ngẫm nghĩ một lát, hắn kéo bé lại gần rồi thầm thì một cái gì đó, sau đó bé cười toé toét và nhanh nhẹn leo lên xe hắn.
Tối hôm đó, cả 3 người đều không nói gì với nhau. Hắn thì im lặng lái xe, bé Thiên Thiên thường ngày hay nghịch ngợm cũng ngồi yên phía sau, mắt nhìn hắn rồi lại nhìn sang nó. Còn nó thì khoác lên người lớp vỏ bọc lạnh lùng, đưa mắt nhìn ra bên ngoài, bầu không khí trong xe vô cùng ngột ngạt và khó chịu. Về đến nhà, Hạo Thiên nắm lấy tay áo hắn và kéo nhè nhẹ, hắn nháy mắt với bé rồi bịt mắt nó lại. Nó hét toáng lên vì ngạc nhiên nhưng khi nhận ra bàn tay của hắn, nó lạnh giọng:
- Buông tôi ra.
- Được rồi, vào nhà đi rồi anh sẽ buông ra, ngoan đi nào – Hắn ngọt ngào dỗ ngọt nó.
Nó im lặng không nói gì rồi từ từ bước đi, lon ton chạy phía sau, Thiên Thiên cười toe toét khi thấy kế hoạch của hắn đã thành công được bước đầu. Vào tới nhà, hắn từ từ dẫn nó vào bếp rồi bỏ tay ra. Nó nhíu mày khó chịu khi bị ánh sáng chiếu vào mắt và rồi chết sững với thứ nó đang nhìn thấy, còn hắn và bé thì đúng nhìn nhau cười tủm tỉm.
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Chương 103

Trên bàn lúc này đang hiện diện 2 thứ: một sợi dây chuyền có mặt pha lê màu xanh biển đang được đặt trong cái hộp thuỷ tinh trong suốt, nổi bật giữa những sợi kim tuyết màu trắng lấp lánh. Bên cạnh đó cũng là 1 cái hộp đựng một viên pha lê màu đỏ, nhưng điều quan trọng nhất ở đây, viên pha lê màu đỏ đó chính là trái tim pha lê mà ngày xưa hắn tặng cho nó. Chẳng phải trái tim hắn tặng nó ngày xưa đã vỡ rồi hay sao? Vậy sao bây giờ lại ở đây? Ở trước mặt nó? Chẳng lẽ hắn đã mua lại viên khác ư? Không thể nào, suốt tuần vừa rồi, hắn và nó vẫn ở trong biệt thự, đâu có ra ngoài đâu chứ, vậy thì tại sao?
Với rất nhiều câu hỏi trong lòng, nó đứng bất động, mắt nhìn 2 vật trên bàn không chớp mắt, sau đó, trong lòng nó tràn đầy hạnh phúc, nó cảm thấy mắt mình ươn ướt. Rồi nó quay người lại, ôm chầm lấy hắn, khóc nức nở
- Anh………..hic………..anh………..làm thế nào mà anh lại làm được như thế?
Hắn vòng tay ôm chặt lấy nó, dỗ dành:
- Em đừng khóc nữa, đây chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, em đừng giận nữa nhé.
- Mẹ thiên vị quá đi – Thiên Thiên đứng bên cạnh phụng phịu – Thiên Thiên cũng có giúp nữa mà, ngoài thứ ba tặng ra, vật còn lại là do Thiên Thiên chọn đó.
- Ừ, Thiên Thiên của mẹ giỏi lắm, mẹ rất cảm động đó – Nó rời khỏi hắn và bế bé lên, mỉm cười, hôn vào má bé cái chụt.
- Em hôn Thiên Thiên mà không hôn anh nhé, em thật là không công bằng – Hắn bước đến bên cạnh nó, giang tay ôm cả 2 mẹ con vào lòng.
- Anh thật là, con mình mà cũng ghen tị được – Nó tựa đầu vào ngực hắn, mắng yêu.
Thiên Thiên nghe hắn nói xong thì nhìn hắn, thè lưỡi ra như muốn nói rằng hắn không giành lại với bé đâu rồi dúi đầu vào ngực nó, nũng nịu. Hắn bật cười trước sự lém lỉnh của bé rồi siết nhẹ vòng tay ôm chặt lấy 2 người. Sự đáng yêu, lanh lẹ của Hạo Thiên, nét hiền dịu pha lẫn một chút lạnh lùng của nó cùng sự mạnh mẽ, quyết đoán của hắn, tất cả tạo thành 1 bức tranh tràn đầy hạnh phúc và hoà quyện với nhau đến từng milimét.
Một lúc sau, hắn và Thiên Thiên đẩy nó ngồi xuống ghế và lon ton chạy ra ngoài xe, nhất quyết không cho nó theo. Nó mỉm cười không hỏi thêm, ngồi ngắm nhìn 2 món quà đáng yêu do 2 người tặng trong lúc chờ đợi. Khoảng 15 phút sau, Thiên Thiên hối hả chạy vào, trên tay mang theo một cái hộp khá to. Bé đến bên cạnh nó và chìa cái hộp ra, thở hổn hển:
- Mẹ ơi, ba nói mẹ chia đều ra các đĩa cho ba – Bé cười tít mắt.
- Cái gì thế con? – Nó nhận lấy cái hộp trên tay bé rồi mỉm cười.
- Con không biết ạ, ba dặn con nói với mẹ như vậy á – Bé cười toe, xoa xoa cái bụng của mình – Nhưng con nghĩ là mì ạ, nghe mùi thơm quá cơ
- Ừ, được rồi, con giúp mẹ một tay chứ? – Nó đứng dậy, đặt hộp xuống bàn rồi bế bé lên.
- Vâng ạ, con sẽ giúp mẹ - Bé hôn vào má nó một cái rồi lém lỉnh nói – Nhưng con giúp xong, mẹ cho con nhiều mì một tí nhé?<ôi trời ạ, thằng bé thật là……………..>
Nghe bé nói xong, nó bật cười, Thiên Thiên nhìn nó đầy chờ đợi, hai mắt sáng long lanh cầu xin. Sau khi nó gật đầu, Thiên Thiên cười toe toét rồi nằng nặc đòi xuống để giúp nó. Nó mỉm cười rồi cho bé xuống và nhờ Hạo Thiên lấy giúp 3 cái đĩa màu trắng. Bé lon ton chạy đi lấy còn nó thì mở hộp ra xem. Khi cái nắp vừa hé mở, một mùi hương thơm ngào ngạt bốc ra khiến nó cảm thấy đói sôi cả bụng, đúng như Thiên Thiên đoán, trong hộp chính là mì, nhưng không phải là mì bình thường mà còn là mì trứng loại đặc biệt. Nó dùng đũa nếm thử 1 sợi xem sao. Đúng như nó đoán, mì này đã được chế biến rồi, chỉ còn thiếu lớp nước sốt rưới bên trên nữa thôi.
Nhận lấy 3 cái đĩa từ tay Thiên Thiên, nó bắt đầu chia mì thành 3 phần, riêng phần của bé, nó cho nhiều mì hơn một chút rồi quay lại nhìn bé và nháy mắt một cái. Hạo Thiên cười tít mắt và chăm chú nhìn nó chia mì. Lúc nó chia xong 3 phần, hắn từ bên ngoài đi vào, tay xách theo vài chai rượu vang cùng một cái hộp gì đó. Hắn đặt đồ lên bàn rồi bất ngờ hôn vào má nó một cái. Không để nó kịp nói tiếng nào, hắn quay sang nhấc bổng Hạo Thiên lên và cùng bé chơi đùa. Nó nhìn hắn và bé rồi bất giác mỉm cười, tay chạm nhẹ vào gương mặt đang nóng bừng của mình, lòng tràn đầy hạnh phúc. Rồi nó quay đi, tiếp tục công việc của mình. Mở cái hộp hắn đem về ra, nó nhận ra đây chính là nước sốt để rưới lên mì. Lấy một cái muôi, nó rưới sốt ra từng đĩa rồi đặt lên bàn, lấy thêm hail y thuỷ tinh để uống rượu cùng một ly sữa cho Thiên Thiên. Xong xuôi, nó gọi hắn và bé vào ăn.
Hắn lịch thiệp kéo ghế ra cho nó, đồng thời còn tặng cho nó một nụ cười đẹp đến chết người của hắn khiến mặt nó đỏ bừng rồi mới chịu vào chỗ ngồi, còn Thiên Thiên thì tròn mắt nhìn hai người do không hiểu vì sao hắn lại khiến cho nó đỏ mặt được. Bữa ăn hôm đó rất vui vẻ,sau khi ăn xong, Thiên Thiên đòi uống thử rượu của hắn, sau một hồi năn nỉ miệt mài, hắn cũng cho bé uống thử một chút, vừa uống thử một ít, Thiên Thiên nhăn mặt lại do không thích mùi vị của rượu. Bé nhìn nó, rồi lại nhìn sang hắn, chớp chớp mắt rồi gục xuống bàn, ngủ mất tiêu
Nó lườm hắn rồi bế bé lên phòng sau khi bắt hắn dọn dẹp. Hắn cũng ngoan ngoãn làm theo với vận tốc nhanh hết mức có thể rồi chạy lên phòng với nó. Vừa lên tới nói, thấy nó đang đắp chăn cho bé, hắn bước thật nhẹ nhàng rồi bất ngờ ôm chầm lấy nó. Nó suýt nữa là hết toàng lên nhưng hắn đã nhanh tay bịt miệng nó lại. Sau đó hắn thì thầm vào tai nó, hỏi nó đã bình tĩnh chưa. Nó gật đầu, hắn từ từ buông tay ra. Nó nổi giận quay sang định mắng hắn một trận ra trò nhưng chưa kịp nói, nó đã bị bịt miệng bởi đôi môi của hắn. Hắn bá đạo bế nó lên và đi qua phòng mìnhLúc này, nó mới lờ mờ nhận ra ý đồ của hắn khi đồng ý cho Thiên Thiên uống thử rượu nhưng cũng đã quá muộn. Thế là tối hôm đó, nó bị hắn ăn sạch sẽ, không còn chừa lại tí gì.
Sáng hôm sau, nó mệt mỏi bước xuống giường, dùng ánh mắt căm hờn nhìn hắn. Sau khi tắm rửa và nấu xong bữa sáng, nó lên gọi Thiên Thiên dậy thì thấy hắn và bé đang cùng nhau chơi game. Gọi 1 lần không nghe thấy tiếng trả lời, gọi lần thứ 2 cũng tương tự, tới lần thứ ba, nó giật phăng đi sợi dây điện, nhìn 2 người bằng ánh mắt hình viên đạn khiến cả 2 líu ríu chạy xuống dưới nhà mà không dám hó hé câu gì.
Sau khi ăn xong, nó tắm rửa cho Thiên Thiên rồi dẫn bé đi chơi. Hắn dùng xe chở 2 mẹ con đi, không khí vô cùng vui vẻ. Tại khu vui chơi, gia đình nó vô cùng nổi bật, các cô gái người nào cũng nhìn hắn bằng đôi mắt hình trái tim còn nhìn nó thì bằng hai viên đạn. Nhưng nó cũng chẳng kém gì, các chàng trai đi ngang qua dù có bạn gái hay chưa cũng đều phải liếc trộm nó 1 cái và nhìn hắn bằng cặp mắt ngưỡng mộ, thậm chí còn có chút ghen tức. Cả nó và hắn đều không hẹn nhau mà cùng làm mặt lạnh, quăng cho đám người tọc mạch đó một cục lơ to tướng và vô tư dắt bé đi chơi. Khi đi ngang qua nơi bán kem, Hạo Thiên nũng nịu đòi nó mua cho bé, ngẫm nghĩ một lát, nó gật đầu và mỉm cười. Thế là bé nhảy lên, cười toe toét rồi chạy đi. Nó và hắn nhìn nhau mỉm cười, hai người tay trong tay đi theo bé. Bỗng nhiên, nó nhìn thấy bé bị ngã và đang bị 1 người phụ nữ nào đó mắng. Nó vội chạy đến đỡ bé dậy, nhìn xem bé có bị thương hay không rồi ngước mắt lên nhìn người phụ nữ kia, lạnh lùng:
- Con tôi làm gì chị sao? Sao lại mắng bé?
- Con của cô làm bẩn áo tôi, tôi chưa cho nó bạt tay là may đấy, còn ở đó nói như vậy với tôi à, cô có tin tôi cho cô thân bại danh liệt không? – Cô ta ngoa ngoắt nói.
- Thiên Thiên, con làm bẩn áo cô ấy à? – Nó quay sang nhìnhắn ý bảo cứ để nó xử lí rồi nhìn bé, mỉm cười dịu dàng.
- Không ạ, con đang chạy thì bị cô ấy đụng, sau đó cô ấy còn mắng con nữa – Thiên Thiên ôm chầm lấy nó, phụng phịu nói.
- Tôi thay mặt cháu xin lỗi cô, cháu nó còn nhỏ, cô cũng đừng để bụng nhé – Nó mỉm cười lịch sự.
- Dễ dàng vậy sao? Trừ khi con cô quì xuống xin lỗi tôi, không thì đừng có mơ – Cô ta khinh thường nói.
- Cô nói đủ chưa? – Hắn lạnh giọng nói – Thân bại danh liệt sao? Nghe cô nói thì chắc cô là con gái của tập đoàn nào lớn sao?
- Phải, nhà tôi là tập đoàn XX, đến cả Lục Chấn Phong của Wing cũng phải nể 10 phần và ba tôi còn là bạn thân của Lâm Minh, ông chủ tập đoàn Green nữa đấy, đắc tội với tôi là không xong đâu – Cô ta hơi sựng lại khi nhìn thấy hắn nhưng vẫn kênh kiệu nói.
Nghe cô ta nói xong, cả nó và hắn đều không hẹn nhau mà cười khinh bỉ. Thiên Thiên chạy ra khỏi vòng tay nó và giật giật tay cô ta, ngây ngô nói:
- Cô ơi, ba con nể cô 10 phần hả? Còn ông ngoại cháu nữa, ba cô là bạn thân của ông ngoại cháu à?
- Oắt con, mày lảm nhảm gì thế, đừng thấy sang mà bắt quàng làm họ nhé – Cô ta vung tay lên, định tát Hạo Thiên.
- Con của tôi đã làm gì sai nhỉ? Sao cô lại đánh nó? – Nó chụp lấy tay cô ta, lạnh lùng nói – Xin tự giới thiệu với cô, tôi tên là Lâm Bạch Nguyệt, Lâm Minh là ba tôi – Nó hất đầu về phía hắn – Chồng tôi là Lục Chấn Phong, cô có gì muốn nói nữa không?
- Cái….cái gì? Các người là…là….? – Mặt cô ta tái xanh, tay chân trở nên bủn rủn.
Nó nhìn cô ta cười khinh bỉ rồi hất tay cô ta ra, lườm hắn:
- Giải quyết đi
Nói rồi, nó dắt bé đi mua kem, trước khi đi, bé còn mỉm cười chào cô ta rồi mới lon ton đi theo nó. Hắn mỉm cười nhìn cô ta rồi rút điện thoại ra:
- Ngày mai, cắt đứt mọi trở giúp đến công ty XX, mọi dự tính hợp tác đều huỷ bỏ.
Nói rồi, hắn vẫy tay chào cô ta rồi quay người đi theo mẹ con nó, bỏ mặc cô ta đang ngồi bệt xuống đất, trông thảm hại vô cùng, đám người nãy giờ vây quanh đều tản ra, một số khẽ lắc đầu, cảm thấy tội nghiệp cho cô ta.

Chương 104

Vào một ngày đẹp trời, khi hắn đang ngủ say, bỗng nhiên hắn “lọt” giường sau khi lãnh trọn uy lực phát ra từ cú đá của nó. Hắn ngơ ngác nhìn nó, ý muốn hỏi có chuyện gì vậy. Nó lạnh lùng nói:
- Anh nhớ tối qua em nói gì với anh không?
- Nói gì? – Hắn ngạc nhiên nhìn nó, ngẫm nghĩ một lát rồi sực nhớ ra – À, về nhà em đúng không?
- Hừ, tưởng anh quên luôn rồi chứ - Nó lườm hắn rồi quay ra ngoài – Anh chuẩn bị đi, tôi đi gọi Thiên Thiên dậy.
- Tuân lệnh vợ yêu – Hắn cười tươi rói rồi chạy vào phòng tắm.
Nó nhìn theo hắn mà bất giác mỉm cười, thời gian vừa qua, mỗi ngày nó đều sống trong hạnh phúc, Thiên Thiên ngoan ngoãn đáng yêu, hắn luôn luôn ở bên cạnh nó, giúp đỡ nó giải quyết những công việc của công ty, là 1 điểm tựa vững chắc và là 1 người chồng rất tốt, nó cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại, chỉ còn đợi đến ngày kết hôn nữa thôi là hạnh phúc này sẽ trở nên trọn vẹn.
Đứng nghĩ ngợi một lát, nó rời khỏi phòng để đi gọi Thiên Thiên dậy, vốn nó không cho phép bé ngủ một mình, nhưng không biết là vì lí do gì mà Hạo Thiên nằng nặc đòi hỏi, còn cố gắng chứng mình cho nó thấy bé có thể tự lo cho bản thân được nữa, không còn cách nào khác, nó đành phải cho Thiên Thiên ngủ một mình, còn nó thì ngủ với hắn. Dù nó cố gắng tìm mọi lí do và sai sót của Thiên Thiên để bắt bé ngủ chung với nó nhưng không biết vì sao, hạo Thiên chẳng hề phạm bất kì một lỗi nhỏ nào trước mặt nó cả, bé hoàn hảo một cách bất bình thường. Nó cảm thấy nghi ngờ hắn có liên quan tới chuyện nya2, nhưng khổ nỗi, mỗi lần nó gợi chuyện để nói thì y như là bé nằng nặc đòi hắn dẫn đi chơi và ngược lại, khi thấy nó đang dụ dỗ bé thì hắn lại rủ rê nó đi mua sắm, không thì cũng đi ăn uống gì đó,….
Đi chơi một hồi, nó lại quên mất chuyện đó, cho nên dù thấy khó hiểu nhưng chưa bao giờ nó làm rõ được chuyện này. Nghĩ ngợi thêm một hồi nữa, nó đẩy cửa phòng Thiên Thiên và bước vào, lúc này bé đã dậy rồi và đang vệ sinh cá nhân. Khi bước ra ngoài và nhìn thấy nó, Thiên Thiên chạy lon ton lại ôm lấy nó, nũng nịu:
- Mẹ ơi, hôm nay nhà mình đi chơi nữa nha? – Mắt Hạo Thiên long lanh tràn đầy hy vọng.
- Hôm nay cả nhà mình sẽ đến nhà ông bà ngoại, con thích không? – Nó cười hiền, hôn vào gò má phúng phính bầu bĩnh của bé.
- Thích ạ - Thiên Thiên cười tít mắt.
- Được rồi, bây giờ đi thay quần áo nhé, hôm nay mẹ có một bất ngờ dành cho con – Nó nháy mắt với bé.
- Bất ngờ gì vậy mẹ? – Thiên Thiên tròn mắt nhìn nó
- Bí mật, con càng chuẩn bị nhanh thì càng sớm biết thôi – Nó véo nhẹ vào gò má bé rồi đến cạnh tủ lôi ra mấy cái áo thun, quần jean và giơ lên trước mặt bé – Con muốn mặc cái nào?
- Uhmmmmmmmmm…………….cái này ạ - Thiên Thiên chỉ bộ quần áo màu trắng bên trái.
- Ừ, bộ này hợp với hôm nay lắm, con trai của mẹ giỏi lắm đó – Nó hôn bé rồi bắt đầu thay quần áo cho Thiên Thiên.
Sau khi chuẩn bị xong, nó dẫn bé xuống nhà, lúc này, hắn cũng đã mặc quần áo tươm tất và đang ngồi uống cà phê. Vừa nhìn thấy hai mẹ con nó, hắn đã đứng dậy và đi tới bên cạnh, nhấc bổng Thiên Thiên lên, mỉm cười:
- Con trai của ba hôm nay đẹp trai quá, con giống ai nhỉ? – Hắn nháy mắt
- Giống ba, ba đẹp trai nên con mới đẹp trai – Thiên Thiên cười tươi rói.
- Này này, 2 cha con các người tự sướng đủ rồi nhé, có ăn sáng cho mau rồi đi không? Trễ giờ rồi đấy – Nó vờ làm bộ dạng buồn nôn rồi nói.
Nói rồi nó đi vào trong bếp bày đĩa ra để đựng trứng chiên và một ít xúc xích. Sau khi chia phần xong, nó đưa cho hắn và Thiên Thiên rồi đi lấy thêm 1 ly sữa và 1 ly cà phê. Dùng xong bữa sáng, nó phát hiện ra mình sắp trễ nên cuống cuồng dọn dẹp rồi lôi hắn và bé ra xe.
Nó vừa thắt dây an toàn, vừa hối hả nói:
- Đến sân bay đi, nhanh lên, kẻo muộn mất.
- Sân bay? Anh tưởng đến nhà của em? – Hắn nhìn nó khó hiểu
- Phải, nhưng ra sân bay trước, em phải đón bạn, nhanh lên, muộn mất rồi – Nó vội vã nói.
- Ừ - Hắn gật đầu rồi phóng xe đi.
Trên đường đi, nó thỉnh thoảng lại nhìn vào đồng hồ, miệng không ngừng lẩm nhẩm tính toán. Khi đến sân bay, nó vội vàng bế Thiên Thiên chạy vào trong, bỏ hắn đứng ngơ ngác không biết chuyện gì vừa xảy ra. Một lúc lâu sau, hắn cũng tìm được nó, vừa tính mở miệng “hờn dỗi” thì Thiên Thiên đã hét lên:
- BAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA………………….. – Bé vừa hét vừa vẫy tay liên tục.
- Thiên Thiên, ba sang Việt nam chơi với con đây – Anh ta cười tươi rói, đồng thời cũng vẫy tay liên tục, đồng thời tăng tốc độ chạy về phía nó.
Từ tên tay nó, Thiên Thiên cũng tụt xuống chạy lại ôm chầm lấy anh ta, mừng rỡ:
- Ba ơi, con nhớ ba lắm đó – Rồi bé quay sang nhìn nó – mẹ nói bất ngờ cho con chính là ba phải không ạ?
- Ừ, đúng rồi – Nó cười hiền – À mà Simon này, Mary đâu?
- Cô ấy ở đằng kia kìa – Simon chỉ về phía cửa ra vào, nơi một cô gái đang mệt mỏi kéo theo cái vali to tướng.
- SIMON – Nó hét lên – Sao lại để Mary xách đồ nặng vậy hả? Mau lại giúp nó đi, nhanh lên.
- Ừ nhỉ - Simon gật đầu rồi chạy đi, còn Thiên Thiên thì bị nó giữ lại.
Lúc này hắn mới lên tiếng, giọng nói có một chút khó chịu:
- Anh ta là Simon, người mà em kể với anh phải không?
- Đúng vậy, đó là Simon – Nó gật đầu, khẽ mỉm cười – Mà này, sao giọng anh nghe kì thế? Đừng nói với em là anh ghen nhé?
- Ừ, anh ghen đó – Hắn gật đầu – Cấm em không được thân thiết với người đàn ông nào khác ngoài anh.
Nghe hắn nói xong, mặt nó đỏ bừng lên, một vài người đi ngang nó đều cười khúc khích, thậm chí có người còn nhìn nó bằng cặp mắt ngưỡng mộ. Nó bực tức nói thầm thì đủ để hắn nghe:
- Anh có biết đây là đâu không mà nói thế hả? Thiên Thiên nghe thấy thì sao? Anh chỉ toàn dạy hư thằng bé không thôi.
- Em hỏi thì anh trả lời thôi – Hắn nhìn nó bằng cặp mắt vô tội rồi quay sang nháy mắt với bé – Con có nghe ba nói gì không Thiên Thiên?
- Dạ không ạ, con bịt tay lại rồi – Thiên Thiên cười toe toét<ôi trời ơi, dạy hư thằng bé rồi>
- Hai cha con các người thật là……. – Nó nhìn hắn và bé bằng con mắt chán nản – Tôi không nói chuyện với các người nữa.
Lúc nó vừa nói xong, Mary từ phía sau chạy đến ôm chầm lấy nó, miệng xổ một tràng tiếng Pháp:
- Chị May, em nhớ chị quá, em về để dự đám cưới của chị đây, chị có nhớ em không? Xa chị mới có 1 tuần hơn mà em đã nhớ chị đến sắp chết rồi đây này…….
- Thôi, dừng – Nó đưa tay ra chặn trước miệng cô – Đủ rồi, bây giờ về nhà chị cái đã rồi muốn nói gì thì nói.
- Vâng, tuân lệnh chị yêu – Mary hôn vào môi nó cái chụt rồi chạy tót ra ngoài trước sự ngạc nhiên của hắn, còn nó, Hạo Thiên và cả Simon đều cảm thấy bình thường.
- Đi thôi, coi chừng lọt mắt ra bây giờ - Nó huơ huơ tay trước mặt hắn
Nói rồi, không thấy hắn nhúc nhích, nó nắm lấy tay hắn kéo đi, còn Thiên Thiên thì nhảy tót lên lưng của Simon.
Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ