Insane
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Hạnh phúc phải chăng là ảo ảnh - trang 2

Chương 3 : Gặp lại

Thời gian và cuộc sống cứ thế trôi đi như con tàu chạy mãi trên đường ray. 6 năm đã trôi qua kể từ ngày nó bước chân đến đất nước xinh đẹp này. 6 năm qua nó chưa một lần dặt chân về Việt Nam. Nhiều khi nó nhớ nhà, nhớ ba mẹ, nhớ chị nó nhưng nó hiểu một khi nó đã trở về thì nó cũng ko còn có dũng khí để ra đi tiếp nữa.

Nó ích kỷ khi chỉ nghĩ đến bản thân mình nhưng nó cũng đã cố gắng rất nhiều, nó muốn học càng nhanh càng tốt để trở về ở mãi bên gia đình thân yêu của nó mà ko phải rời xa họ bất cứ một giây phút nào nữa.

Sự cố gắng của nó trong 6 năm qua đã được đền đáp xứng đáng, có trong tay tấm bằng thạc sỹ chuyên khoa thần kinh học, là cánh tay phải của giáo sư Phillip. Cánh cửa bệnh viện ở thành phố Paris luôn mở rộng chào đón nó. Nhưng đó ko phải là cái đích đến của nó trong tương lai. Nó muốn những gì nó học được ở nơi đây được cống hiến cho nơi nó đã sinh ra và lớn lên.

Thanh Tùng đã là một nhân viên chính thức của bệnh viện ấy, còn nó chỉ làm bác sỹ nội trú mà thôi. Ngoài ra nó và Thanh Tùng còn có thêm một cái phòng khám nhỏ của riêng hai người. Thời gian ở phòng khám trước nó đã học thêm được một chút về chuyên khoa răng hàm mặt của một vị bác sỹ già. Giờ nó cũng áp dụng triệt để vào cuộc sống. Thế là phòng khám đa khoa của nó và Thanh Tùng ra đời.

Cuộc sống của nó bây giờ khá đầy đủ, nó có thể lo được mọi thứ mà ko cần đến sự giúp đỡ của anh Quân hay của My nữa. Nó thật sự đã trưởng thành hơn rất nhiều.

My đã tốt nghiệp thạc sỹ kinh tế học, và hiện là giám đốc điều hành của tập đoàn Vũ Gia. Anh trai nó và My cũng đã đính hôn. Đúng như lời hứa, họ đợi khi nào nó hoàn thành ước mơ của mình rồi trở về nước họ mới kết hôn. Như thế có phải một lần nữa nó ích kỷ ko nhỉ?

Như bao lần khác, nó lại lang thang dọc bờ sông Seine, dòng sông mang một dự kiện lịch sử của người dân Paris. Cảnh sông buổi tối thật đẹp nhưng cái đẹp này hôm nay nó ko tâm trạng muốn thưởng thức. Bước những bước chân nặng nề nó nghĩ lại cuộc nói chuyện của nó và Tùng.

- Minh này, em có thời gian ko chúng ta nói chuyện một chút được ko?

- Có chuyện gì anh cứ nói đi, em với anh là ai mà phải giữ ý như thế chứ?

Sau câu nói của nó Thanh Tùng bịt mắt nó lại đưa nó đến một nơi, nó ko cảm thấy lo sợ vì nó hiểu Thanh Tùng ko bao giờ làm hại nó cả. Ngược lại nó cảm thấy hồi hộp vì hôm nay nó thấy Thanh Tùng rất khác.

Hắn đưa nó đến nhà thờ Đức Bà. Nó ngạc nhiên nhìn hắn như hiểu sắp tới hắn sẽ làm gì. Và có ai nói cho nó biết nó nên làm gì vào thời điểm này ko?

Nó đưa mắt về phía hắn chờ đợi một câu nào đó từ hắn nhưng giờ hắn chỉ im lặng và nhìn nó. Hăn như đang chờ đợi ở nơi nó một điều gì đó.

- Thanh Tùng, em hiểu anh muốn nói với em điều gì. – Ko thể im lặng lâu hơn nó lên tiếng phá vỡ ko gian im lặng này.

- Vậy em có thể nói cho anh biết trong lòng anh hiện đang suy nghĩ điều gì ko?

- Em có một yêu cầu với anh, dù nó là quá đáng nhưng nó sẽ ko làm tổn hại đến mối quan hệ của chúng ta hiện nay.

- Em biết mà, dù em có đưa ra yêu cầu vô lý như thế nào thì anh vẫn luôn đáp ứng cho em.

- Vậy thì được rồi. – Nó ngừng lại nhìn hắn hồi lâu rồi mới quyết định nói – Anh có thể đừng nói ra tình cảm của mình được ko? Những gì anh dành cho em thời gian qua em đều hiểu, nhưng cứ để em coi như ko biết gì thì em sẽ sống thoải mái hơn là khi biết mà ko thể đáp lại tình cảm này.

Câu nói của nó vô hình như những nhát dao đâm vào tim hắn. Nó hiểu tình cảm của hắn nhưng lại bảo hắn đừng nói ra ư. Nó có thấy như thế là bất công với hắn ko? Có thấy nó đã quá ích kỷ ko? Nó có nghĩ đến cảm giác của hắn bây giờ ko. 6 năm qua hắn đã vì nó mà làm bao nhiêu việc vậy mà ngày hôm nay nó lại chính tay đâm cho hắn một nhát dao chí mạng như thế?

Liệu rằng sau ngày hôm nay hắn và nó còn có thể bình thường như hai người bạn, như anh em nữa hay ko? Hắn ko trả lời được vì thật sự hắn ko được cao thượng như thế.

Ko biết hắn đã đi ra khỏi nơi đó như thế nào, bước thấp bước cao hắn lang thang trên đường. Ông trời ơi, nếu có thể thấu hiểu lòng hắn thì hãy cho một cơn mưa đem hình ảnh nó trong lòng hắn rửa trôi đi. Ko là người yêu cũng được, hãy cứ để cho hắn đi bên cạnh nó mãi mãi.

Hắn đi rồi chỉ còn lại mình nó nơi đây. Nó đã từng ước được đến đây với người mình yêu nhưng hôm nay hắn lại đưa nó đến đây và muốn tỏ tình với nó. Nó cũng hiểu nó đã làm tổn thương đến hắn. Những năm qua nó luôn thầm cảm ơn khi có hắn ở bên nhưng trớ trêu thay người ấy trái tim nó lại ko chọn.

Nó lại vì mình mà làm tổn thương đến những người yêu thương nó rồi. Ông trời ưu ái nó quá rồi, tại sao lại đưa đến bên nó toàn thiên sứ thế này. Nó có nên nhận được nhiều sự ưu ái như thế ko?

Cơn mưa đêm đó thật dài, dưới cơn mưa ấy mọi người còn được chứng kiến bóng của một người con trai đang đổ dài phía trước. Hắn ko có cái thú tìm đến rượu để giả sầu vì thế nên giờ hắn chỉ có tự mình gặm nhấm nỗi đau này mà thôi.

Ánh mắt hắn giờ ko còn sáng như sao đêm nữa, thay vào đó là thứ bóng đêm đáng sợ. Nhưng ánh mắt ấy vẫn ấm áp nhìn về một nơi, vẫn dành lo lắng cho một người. 11h đêm phòng nó vẫn tối đen, nó đi đâu mà giờ vẫn chưa về.

Đau đớn là thế nhưng ko hiểu vì sao hắn ko thể gạt bỏ hình bóng nó ra khỏi tâm trí. Người ta thường nói khi người con trai rơi lệ là lúc đó nỗi đau đã lên đến đỉnh điểm. Có ai biết được hắn đang khóc hay chỉ nhìn thấy những hạt mưa vương trên mặt.

Tối hôm đó nó về nhà thật khuya, nó ko biết rằng có một người đứng đợi nó dưới mưa gần 2h đồng hồ.

Sau buổi tối hôm đó, hắn ốm một trận. Nó lại ngây thơ mà hiểu rằng hắn đang tránh mặt nó nên nó cũng ko đến tìm hắn.

Cứ như thế khoảng cách giữa hắn và nó đang dần một xa nhau.

Một tuần sau hắn lại xuất hiện trước mặt nó, khuôn mặt hắn dù có đang cố gắng mỉm cười thì nó vẫn nhận ra nụ cười ấy chứa một nỗi đau vô cùng lớn.

Nhìn hắn gầy đi nhiều, mặt xanh xao, ko kìm lại được nó đưa tay chạm nhẹ vào khuôn mặt ấy. Lòng dâng lên một nỗi sót xa khó nói thành lời.

- Em xin lỗi đã làm tổn thương anh, nhưng anh có cần phải tự hành hạ bản thân mình như thế ko?

- Anh ko sao chỉ hơi mệt tý thôi. – Lấy giọng tự nhiên nhất hắn trả lời lại nó.

- Anh ốm sao? Tại sao ko nói với em?

Hắn nhìn nó cười. Bảo hắn nói với nó ư? Hắn có thể ko?

- Vậy em nghĩ tại sao anh lại nghỉ học và nghỉ làm suốt một tuần qua. Ko phải em nghĩ là anh đang tránh mặt em đấy chứ? – Hắn trêu nó.

- Em . . . em . . .

- Em làm sao? Tự nhiên lại cà lắp như vậy chắc bị anh nói trúng tim đen rồi chứ gì?

- Ko nói với anh nữa, anh ốm thì về nhà nghỉ đi tối em mang bài qua cho anh xem.

Nó nói rồi nhanh chóng rời chỗ hắn. Nó ko muốn hắn hiểu nhầm nó với hai cái má hồng hồng đáng yêu.

Nhìn theo bóng nó mà người con trai ấy lòng đau như có ai đang cắt từng nhát dao lên cơ thể hắn. Nếu suốt đời này ko thể đi cùng em thì hãy cho anh đứng sau em, nâng em dậy mỗi khi em vấp ngã, cho em mượn bờ vai một khi em thấy mệt mỏi, là cây cao tỏa bóng mát trên con đường đầy nắng gió, là dòng nước mát cho em giữa xa mạc cháy khô.

Hắn nguyện cả đời này chỉ lặng lẽ bên nó như vậy thôi.

************

6 năm để khẳng định tên tuổi của mình ở Mỹ, Lê Thái thật sự đã trở thành một chàng trai mà cô gái nào gặp qua cũng muốn sở hữu.

Bước những bước dài mạnh mẽ, đôi chân ấy đưa anh ra phi trường đến với người con gái anh yêu suốt 6 năm qua. Anh ko hy vọng cô nhóc ấy còn nhớ đến anh, nhưng anh tin cô gái ấy sinh ra là để dành cho anh.

Anh cũng biết Thanh Tùng vừa bị cô nhóc ấy từ chối. Ngay cả Thanh Tùng cũng ko thể chinh phục được thì chắc chắn anh cũng gặp nhiều khó khăn đây.

Nở một nụ cười tỏa nắng, lòng anh lâng lâng vui mừng. Chỉ còn vài giờ nữa anh sẽ gặp lại người con gái đã chiếm trọn trái tim anh ngay từ ánh nhìn đầu tiên.

Thời gian trôi qua, cảnh vật thay đổi, con người thay đổi, tình cảm thay đổi nhưng có một giấc mơ vẫn ko thay đổi. Giấc mơ đó vẫn thường xuất hiện vào mỗi đêm kể từ cái đêm cuối cùng ở Việt Nam đó.

Nhiều khi Tuệ Minh muốn đuổi theo người con trai trong giấc mơ của nó, nhưng cứ khi nó đến gần thì người ấy lại như tan vào ánh sáng ko để lại bất cứ một dấu vết nào. Giấc mơ ấy quen thuộc đến độ đêm nào nó ko mơ thấy thì ngày hôm sau nó thấy lại. Nhiều lần nó kể cho My nghe thì chỉ nhận được một câu trả lời rằng: Cậu suy nghĩ nhiều quá nên mới thế thôi.

Bước ra khỏi phi trường, Thanh Tùng đã đứng ở đó đợi anh từ khi nào. Vẫy tay chào bạn, anh đi nhanh về phía đó. Vậy là từ nay anh và nó sẽ sống chung dưới một bầu trời rồi.

- Cậu chờ tớ có lâu ko? – Lê Thái hỏi Thanh Tùng.

- Lâu đến độ tớ vừa kịp hỏi tên của một người cũng đứng chờ người thân của mình. – Thanh Tùng trêu lại anh.

- Chúng ta về nhà hay đi ăn mừng cho cuộc hội ngộ đầy bất ngờ này? – Tùng hỏi khi thấy Lê Thái im lặng.

- Cậu cho tớ về nhà đi, tớ hơi mệt nên cần nghỉ ngơi.

- Ừ, vậy tớ đưa cậu về nhà nhé.

Nói xong Thanh Tùng lái xe đưa Lê Thái về khu nhà mình đang ở. Trên đường hai người ko hề nói thêm bất cứ một lời nào nữa. Tùng thì đang thắc mắc ko biết tại sao Lê Thái lại đến nơi này mà ko phải là về Việt Nam. Còn Thái thi đang suy nghĩ xem nên gặp nó như thế nào để gây ấn tượng với nó nhất.

- Cậu lên nhà trước đi, giờ tớ phải đi làm. Tối về tớ sẽ đưa cậu đi thăm Paris nhé. – Thanh Tùng dừng xe trước nhà nói với anh.

- Ừ, mình lên đây. Chúc cậu làm việc vui vẻ nhé.

************

Những năm tháng Lê Thái ra đi, Thạch Thảo vẫn ôm trọn mối tình này trong tim hi vọng một ngày nào đó anh sẽ quay về bên mình. Giờ cô đã là giảng viên của một trường đại học trong nước. Số phận an bài cho cô yêu một người đàn ông nhưng người đó lại ko hề yêu cô. Trên đời này liệu có bao nhiêu người si tình như cô đây? 6 năm qua cô đã từ chối biết bao nhiêu chàng trai đến với mình.

Cô ko mạnh mẽ được như Thu Hương. Người con gái ấy đã quên Thanh Tùng và an phận với một anh chàng sĩ quan quân đội nào đó. Nếu tình yêu thật sự dễ dàng thay đổi như thế thì có lẽ cô đã ko phải đau như thế này.

- Em hẹn chị ra đây có chuyện gì ko? – Thạch Thảo lên tiếng trước.

Thu Hương nhìn người con gái trước mặt mình rồi lên tiếng:

- Anh em đã khá thành công ở Mỹ rồi, bây giờ anh ấy đang ở Pháp chơi với anh Tùng. Nếu chị vẫn còn yêu anh ấy như thế thì hãy đi và mang anh ấy về đây.

Dù ko có cảm tình với Thạch Thảo nhưng Thu Hương vẫn tôn trọng người con gái này. Cô gái này hiền lành đến nhu nhược, người mình yêu mà ko biết giữ lấy mà lại để cho anh cô ra đi. Thật ko biết nên khen cô ấy là cao thượng hay là mắng cô ấy nữa.

- Chị có thể giữ anh ấy lại bên mình sao? Em là em gái anh ấy, chắc em cũng hiểu được tính cách anh ấy mà.

- Em hiểu nhưng anh em là người luôn sống vì những người thân yêu và điều quan trọng là anh ấy chưa bao giờ làm trái ý của mẹ em.

- Như vậy thì được gì? Cái chị cần là tình yêu của anh ấy chứ ko phải là con người của anh ấy. – Thạch Thảo nén tiếng thở dài nói.

Cô hiểu Thu Hương cũng chỉ muốn tốt cho cô mà thôi. Nhưng tình cảm là thứ vốn ko thể gượng ép được. Nếu cứ cố gắng ép buộc liệu cô và anh có đi theo vết xe đổ của anh Hải hay ko?

Cuộc hôn nhân ấy đổ vỡ có lẽ cũng do một phần những người trong ngôi nhà ấy. Sống với một bà mẹ chồng khó tính, luôn xét nét từ bước đi đến câu nói thử hỏi ai có thể chịu đựng được. Hơn nữa, có bà mẹ chồng nào trước mặt con dâu luôn nói về những người bạn gái trước đây của con trai rồi lại có lối ví von so sánh này nọ. Chị Hiếu Anh có thể vượt qua được 12 năm trong ngôi nhà đó thật sự cô cũng khâm phục chị ấy rất nhiều.

- Em đã tạo điều kiện cho chị gần anh ấy mà chị ko biết nắm bắt thì đó là lỗi của chị nhé. – Thu Hương nhìn người con gái trước mặt tức giận.

- Chị cảm ơn ý tốt của em nhưng chị ko thể làm như em được. Chị sẽ luôn ở sau anh ấy, khi nào anh ấy cần đến chị nhất định chị sẽ có mặt.

Cuộc nói chuyện kết thúc mà Thu Hương thấy ấm ức vô cùng, cô là có ý tốt muốn chị ta và anh trai mình thành đôi, thế mà lại thành ra cô bị trách móc.

***********

Từ sau khi biết Thu Hương lấy chồng, Thanh Tùng cũng cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Thỉnh thoảng Hương cũng gọi điện hỏi thăm Tùng nên tình cảm của hai người như những người thân trong gia đình. Cô còn cảm ơn anh vì lúc đó anh đã nhất quyết ko cưới cô để bây giờ cô có một người chồng thật tuyệt vời. Cô cũng thổ lộ với hắn, thật ra thì thời gian đó cô ko yêu hắn nhiều như thế nhưng vì cái bản tính ăn thua của cô nên cô mới quyết tâm có bằng được hắn như thế. Cô còn gửi lời xin lỗi Tuệ Minh vì những việc ngốc nghếch mà cô đã làm với nó.

Lê Thái đã ở Pháp được một tuần, Thanh Tùng thỉnh thoảng cũng dẫn anh đi chơi đâu đó nhưng dường như dạo này hắn rất bận nên anh cũng ko làm phiền hắn làm gì.

Đang dạo quanh Paris, anh dừng chân trước cổng nhà thờ Đức Bà. Có nên cầu nguyện một chút ko nhỉ? Anh nghĩ thầm vì hôm nay anh quyết định đi gặp nó. Suy nghĩ hồi lâu anh cũng bước chân vào trong. Dù đã được biết đến kiến trúc của nhà thờ này nhưng anh ko khỏi choáng ngợp trước không gian của nó. Theo học chuyên ngành kiến trúc đã lâu, biết đến rất nhiều công trình nổi tiếng nhưng đây là lần đầu tiên anh được nhìn thấy tổng quan kiến trúc cổ gothic lớn như thế.

Dừng lại. Anh phải dừng lại trước khi lại đi sâu tìm hiểu, hôm nay mục đích của anh là gì anh phải thực hiện trước đã. Sau khi cầu nguyện xong anh bước thẳng đến bệnh viện mà có nó và Tùng đang làm việc.

Vừa bước vào anh đã nhận ra nó. Tuy là nó có thay đổi chút ít nhưng anh vẫn nhận ra khuôn mặt ấy – khuôn mặt đã ăn sâu vào trí nhớ của anh từ ngay lần đầu gặp ở sân bay từ 6 năm trước. Anh bước đến gần nó hỏi:

- Xin lỗi cho tôi hỏi cô có biết bác sỹ Thanh Tùng làm ở khoa tâm lý học ở phòng nào ko?

Nó ngước mắt lên nhìn, khuôn mặt này nó thấy rất quen nhưng nhất thờ ko thể nhớ ra là mình đã gặp ở đâu.

- Anh tìm anh Tùng có việc gì sao? – Nó tò mò hỏi vì nếu là bệnh nhân thì nên hỏi đến quầy lễ tân để đăng ký khám bệnh chứ.

- Tôi là bạn của cậu ấy, mới đến đây được vài ngày muốn tìm cậu ấy nói chuyện thôi.

Anh ko biết phải lấy lý do nào nữa. Ko biết Thanh Tùng sau khi nghe được lý do này có cười vỡ bụng ko vì anh cũng thấy nó thật buồn cười. Ngày nào mà anh chẳng gặp hắn vậy mà giờ lại còn tìm hắn nói chuyện.

- Anh là Hoàng Lê Thái? – Nó liếc nhìn anh nhận định

Anh cũng ngạc nhiên khi thấy nó biết tên của mình:

- Cô biết tên tôi?

Đúng như nó đoán và cũng đúng như những gì Thanh Tùng hay kể với nó. Anh chàng Lê Thái này thật sự rất đẹp. Ko phải cái đẹp ương bướng như những công tử, thiếu gia choai choai khác, ko có một vẻ lạnh lùng như những tổng tài thành đạt. Anh mang một vẻ đẹp rất hài hòa như một thiên sứ. Nếu bây giờ lưng anh mọc ra đôi cánh trắng thì đích thị nó coi anh là thiên sứ thật rồi.

- Anh Tùng kể rất nhiều về anh. Ngoài anh ra anh ấy chưa bao giờ nhắc đến một người bạn nào khác nên cũng dễ đoán thôi – Nó nhún vai biểu hiện như tôi đã biết ngay từ đầu rồi.

Anh nhìn nó cười:

- Vậy bây giờ em có thể chỉ cho tôi đến phòng của Thanh Tùng được ko?

Nó cũng cười để lộ cái má lúm đồng tiền đáng yêu sau đó nó lại nhiệt tình đưa anh đến tận nơi Thanh Tùng đang làm việc. Thật ra thì nó cũng ko thân thiện đến mức này với người mà nó ko quen, chỉ là có một số tài liệu cần đưa cho Thanh Tùng gấp nên nó mới làm người tốt như thế.

Thanh Tùng nhìn thấy Lê Thái đến thì khá ngạc nhiên ko hiểu bạn mình có chuyện gì mà tìm đến tận đây. Nhưng khi nhìn ánh mắt Lê Thái hướng vào Tuệ Minh thì hắn hiểu ý đồ của thằng bạn hắn là gì.

- Cậu thăm quan Paris đến đâu rồi? – Thanh Tùng nhìn Lê Thái hỏi.

- À, cũng đi được vài nơi ở Paris, nhưng vẫn muốn cậu làm hướng dẫn viên miễn phí cho tớ. Dù sao thì cậu cũng ở đây lâu hơn tớ mà. – Giọng anh trêu đùa nhìn Thanh Tùng đáp.

- Được rồi, vào đây để tớ giới thiệu nào. – Hắn nhìn nó rồi nói với Lê Thái – Giới thiệu với cậu đây là Tuệ Minh người mà tớ vẫn hay nhắc với cậu đấy. Còn giới thiệu với em đây là Lê Thái. Chắc em vẫn còn nhớ tới người mà anh vẫn hay nói là khắc tinh của anh chứ? – Vừa giới thiệu hắn vừa giở giọng trêu đùa với mọi người.
Lê Thái đưa tay ra làm quen với nó:

- Anh là Lê Thái rất vui được làm quen với em.

Nó cũng lịch sự đáp lại:

- Em là Tuệ Minh, rất vui được quen biết anh.

Nói rồi nó quay qua Thanh Tùng đang đứng đó:

- Đây là bệnh án của bệnh nhân mà bọn em sắp chuyển qua bên anh. Anh đọc kỹ nhé, bệnh nhân này khá phức tạp đấy. Giờ em phải đi đây. Hẹn gặp lại hai anh sau nhé.

- Ừ, anh sẽ đọc kỹ. Hẹn gặp lại em sau – Thanh Tùng nhận bệnh án từ tay nó nói.

- Chào em. – Lê Thái cũng chào lại nó.

Khi nó vừa đi khỏi Thanh Tùng nhìn anh với vẻ dò xét:

- Ko phải cậu định chấm Tuệ Minh cho mục tiêu sắp tới của mình đấy chứ?

- Ko có – Lê Thái vội vã trả lời.

- Xem cậu kìa, hành động và lời nói của cậu đã nói lên tất cả rồi. – Thanh Tùng cười trêu anh.

- Xem ra tớ ko thể dấu cậu được điều gì rồi. Nhưng cậu cũng có cần bóc mẽ tớ sạch sẽ như thế ko? Dù sao thì tớ với cậu cũng là bạn mà.

- Nếu ko muốn tớ bọc sạch sẽ như thế thì từ sau đừng nói dối. Cậu ko biết tờ làm nghề gì sao?

- Thôi được, coi như tớ sai là được chứ gì. Cậu có cách nào giúp tớ chinh phục cô ấy ko?

- Ko có. Cô nhóc ấy đã hứa là chưa bảo vệ được tiến sĩ thì sẽ ko yêu đâu. Nếu cậu muốn thi phải tự lực cánh sinh thôi. Nhưng tớ nói trước nhé, cô nhóc ấy tớ coi là em gái, cậu mà làm cô nhóc ấy tổn thương thì đừng trách tớ đấy.

Thanh Tùng thật sự rất đau khi chính mình phải nói rằng nó là em gái hắn. Nhưng thà rằng là như thế còn hơn là nó coi hắn như vô hình.

Nhận ra mình có chút hơi quá. Lê Thái đưa tay vỗ vỗ vai bạn, anh biết đối với hắn việc đem người mình yêu cho người khác thì thật sự có khác gì dùng muối sát vào vết thương của chính mình.

- Cậu có thể yên tâm, tớ nhất định sẽ yêu cô nhóc ấy thay cả phần của cậu nữa. Bây giờ tớ đã đủ mạnh để bảo vệ người con gái tớ yêu rồi.

- Ừ, nếu là cậu tớ nhất định yên tâm.

Hai tâm trạng, hai suy nghĩ nhưng đều hướng về một người con gái chiếm trọn tâm trí cũng như trái tim họ. Họ luôn mong muốn mang đến cho người con gái ấy những điều tốt đẹp nhất.

Liệu rằng trên đời này có mấy ai được như Thanh Tùng, anh âm thầm yêu, âm thầm ở bên bảo vệ che trở cho người con gái anh yêu. Dù ko có được tình yêu của nó hắn cũng ko bao giờ hận nó mà ngược lại càng yêu nó nhiều hơn. Tình yêu với hắn là hi sinh, là cho đi . . . chứ ko phải là chiếm hữu.

Chương 4: Tiếp cận – Ai chinh phục ai?

Cuộc sống vẫn trôi qua như thế. Sáng nay trong điện thoại của nó xuất hiện một tin nhắn ngọt ngào mà lại hiển thị dãy số lạ : ” Đêm đã kết thúc để ngày mới bắt đầu. Chúc nụ cười của em như những vệt nắng của bình minh và để âu lo lại với màn đêm. Anh nhớ em cô nhóc ạ”. Nó lại ko hay nhận được những tin nhắn như thế này. Bắt đầu từ một tuần trước, sáng nào nó cũng nhận được một tin nhắn ngọt ngào như thế. Lúc đầu nó nghĩ là một người nào đó nhầm máy nhưng sự việc cứ như vậy diễn ra. Có lần nó nhắn lại nhưng người đó lại ko hề trả lời. Thắc mắc của nó về người lạ mặt này ngày càng lớn.

Đang chuẩn bị đến thư viện tìm kiếm ít tài liệu cho bài luận sắp tới nó nhận được điện thoại của chị Thiên Trang. Lâu quá rồi nó ko có thời gian để nói chuyện với chị gái nó:

- Chị à. Chị có khỏe ko? Công việc của chị thế nào?

Chị nó phì cười vì vừa nhấc mày nó đã tuôn ra một tràng dài những câu hỏi:

- Em nói từ từ thôi, từng câu một chị sẽ trả lời em. Chị vẫn khỏe, công việc rất tốt. Còn em gái chị thì sao nhỉ?

- Em à, mọi việc vẫn tốt chị à. Ba mẹ có khỏe ko chị?

- Ừ, ba mẹ vẫn khỏe, chỉ là mong nhớ em thôi. Em ko thể về thăm nhà một lần được sao? Mọi người rất lo cho em.

Nó biết chứ, những người thân yêu ấy luôn dành cho nó một vị trí đặc biệt và nó cũng thế. Mọi người trong gia đình luôn giữ một vị trí mà ko ai có thể thay thế được. Nó đã về rồi thì sao có thể đi được nữa.

Như hiểu được tâm trạng của nó Thiên Trang lảng sang chuyện khác:

- Em gái chị còn bao lâu nữa sẽ bảo vệ luận án tiến sĩ vậy? Em có định về nước làm việc ko?

Câu hỏi của chị nó lôi nó ra khỏi những suy nghĩ miên man:

- Em còn hơn một năm nữa sẽ bảo vệ. Lúc đó chị và ba mẹ sẽ sang với em nhé. Còn chuyện làm ở đâu thì chị đã biết rồi mà sao còn hỏi em nữa.

- Sao em ko làm việc tại đó luôn. Chị được biết những bệnh viện nổi tiếng bên đó luôn dành cho em một vị trí tốt nhất mà?

- Chị à, em ko muốn xa ba mẹ và chị nữa. Bảo vệ xong tấm bằng này em sẽ về và ở bên mọi người.

- Ừ, em cũng đã lớn rồi mọi quyết định đều là do em.

- Lâu rồi chị em mình mới nói chuyện đừng nhắc đến những vấn đề này nữa được ko chị – Nó đột ngột chuyển hướng câu chuyện.

- Chị có một bất ngờ dành cho em đây. Em có đoán được điều gì ko? – Thiên Trang nói với giọng bí mật.

- Bí mật này có liên quan đến chị? – Nó nghi ngờ hỏi lại.

- Tất nhiên, nhưng sẽ khó để em đoán đấy. – Chị nó càng bí mật hơn.

- Chị lại giành được giải thưởng gì nữa à? Hay được thăng chức rồi? – Nó bắt đầu đoán.

- Hứ, em nghĩ ngoài mấy chuyện đó ra chị của em ko làm được gì nữa sao? Ko đúng, đoán lại – Chị nó hờn dỗi kiểu trẻ con.

- Chị . . . ko phải là chị có bạn trai đấy chứ? – Nó vô cùng ngạc nhiên vì điều này.

- Ờ, ừm thì . . .

Thấy chị nó ấp úng như vậy thì nó cười toe, lòng nhủ thầm mình đã đoán đúng:

- Vậy là em đã đoán đúng. Chị có thể kể cho em về “anh rể” được ko?

- Gì . . . gì mà anh rể chứ. Chị đã đồng ý kết hôn đâu.

Thấy lần đầu tiên chị nó ấp úng như thế thì nó đoán chắc người mà chị nó quen hẳn là rất đặc biệt. Ko đặc biệt sao lại có thể làm siêu lòng một bà chị lạnh băng của nó chứ. Mà chị nó là ai nào? Một người tài giỏi như thế tất nhiên người chị ấy chọn phải đặc biệt rồi.

Mãi sau này nó mới biết anh rể nó là một lập trình viên, một lần tình cờ đi gặp đối tác hai người đụng trúng nhau và rồi bắt đầu là bạn.

- Vâng, em biết rồi. Lần sau nhất định phải cho em biết anh rể là người như thế nào đấy. Giờ em phải lên thư viện đây. Chị ở nhà chăm sóc ba mẹ giúp em nhé. – Giọng nó ngày càng nhỏ.

- Ừ, em cũng giữ gìn sức khỏe nhé.

- Chúc chị ngủ ngon.

- Chúc em ngày mới tốt lành.

Tắt điện thoại nó cầm túi sách và mấy quyển tài liệu đi lên thư viện. Nó lại nhớ nhà rồi, chỉ có cách vùi đầu vào sách vở và công việc thì nó mới tạm quên đi nỗi nhớ ấy. Cũng may là bên nó luôn có Thanh Tùng, My và anh Quân nếu ko chắc nó ko thể trụ vững đến ngày hôm nay.

Nó cứ như thế bước đi mà ko biết đằng sau có một ánh mắt luôn dõi theo từng bước đi và cử chỉ của nó. Người đó cũng theo chân nó đến thư viện thành phố.

Nó chọn cho mình một chiếc bàn gần cửa sổ. Sau đó nó đi đến giá sách chọn những cuốn sách của những giáo sư nổi tiếng về ngành nó đang theo học. Trên giá sách cao kia có một cuốn sách mà nó muốn lấy nhưng lại ko thể với tới. Rồi bên cạnh bỗng nhiên có một chàng trai đưa tay lấy giúp nó cuốn sách đó. Quay người lại cảm ơn thì nó bắt gặp khuôn mặt quen thuộc của người con trai đó.

- Ko ngờ lại có thể gặp anh ở đây. – Nó lên tiếng trước.

- Thật trùng hợp. Tôi đến để tìm một số cuốn sách về kiến trúc – Anh đáp lại

- Ồ, giá sách đó ở đằng kia, anh có thể lại đó tìm. Cảm ơn vì sự giúp đỡ này. – Nó nói rồi cầm những quyển sách quay đi.

Nhìn theo bước chân vội vã quay đi của nó, anh chỉ biết mỉm cười và thầm nghĩ “em có cần phải tỏ ra xa cách tôi như vậy ko? Có lẽ đoạn đường chinh phục em tôi sẽ gặp rất nhiều khó khăn đây”

Bước đến giá sách mà nó chỉ, anh nhanh chóng tìm cho mình vài cuốn sách tìm hiểu về lối kiến trúc cổ gothic. Lối kiến trúc này luôn mang đến cho anh những tò mò nhất định.

Đặt những quyển sách xuống ghế đối diện nó rồi anh quay đi. Một lát sau trên bàn đã có thêm hai tách cafe đen ko đường. Qua một thời gian tìm hiểu, anh đã biết được đôi chút sở thích của nó. Một sở thích đặc biệt giống như anh.

Khá bất ngờ khi trước mặt là tách cafe đen. Nó đưa mắt nhìn người con trai phía đối diện. Nghi ngờ khi biết anh tìm hiểu sở thích của nó. Nó nghĩ anh đang có ý đồ gì đây. Nó có nên cẩn thận ko nhỉ? Nhưng dù sao anh cũng là bạn của Thanh Tùng chắc anh ko làm gì quá đáng với nó đâu. Nếu anh có làm điều gì quá đáng nó sẽ mách Thanh Tùng. Yên tâm với ý nghĩ đó nó cũng ko để ý đến anh nữa.

Tuệ Minh cứ chăm chú vào đống tài liệu trước mặt mà ko để ý đến người đối diện cứ thỉnh thoảng lại nhìn nó chăm chú. Thật sự là chưa có người con gái nào lại thờ ơ với anh như thế. Ko hề phủ nhận là mình rất cuốn hút nhưng điều đó lại ko ảnh hưởng đến nó. Sau này anh mới nhận ra một điều là nó ko có phản ứng với trai đẹp.

Bước đầu tiên tiếp cận thất bại. Nhìn đồng hồ đã gần trưa, Lê Thái đưa tay lấy cuốn sách trên tay nó rồi nhìn nó với vẻ vô tội:

- Trưa rồi, anh mời em bữa hôm nay được ko?

Nó đang định lên tiếng từ chối vì trưa nay nó đã hẹn ăn trưa cùng anh Quân và My nhưng Lê Thái lại lên tiếng trước:

- Coi như là nể mặt Thanh Tùng đi. Anh muốn cảm ơn em vì đã ở cạnh thằng bạn anh thời gian qua. – Lại một lý do hết sức chuối mà anh vừa nghĩ ra.

Nó cảm thấy từ chối ko tiện nên đành đồng ý. Rút điện thoại nhắn cho My một tin báo ko đến được nó đi theo anh ra ngoài lấy xe.

Chiêc xe dừng lại ở một nhà hàng sang trọng trong lòng Paris. Nó choáng ngợp bởi sự sang trọng nơi đây. Ko phải nó chưa từng đến những nơi này nhưng cũng đã lâu rồi nó ko đến những nơi như thế. Nó đang phân vân ko biết có nên vào hay ko thì đã bị anh nắm tay dắt đi.

Một chiếc bàn dành cho hai người, một lọ hoa hồng đặt ở chính giữa, hai ly rượu vang. Nó ko nghĩ là Lê Thái lại cất công chuẩn bị cho bữa ăn này như thế. Bất ngờ ko chỉ dành lại ở đó. Lê Thái bảo nó ngồi chờ anh ở đây.

Nó ngồi chờ anh khoảng nửa tiếng. Anh bước ra và đằng sau là 4 người bồi bàn bước theo trên tay họ là những món ăn rất bắt mắt. Nó lại được dịp ngạc nhiên, những món ăn này màng hương vị đặc trưng của người Việt. Đã lâu rồi nó ko được ăn một bữa ăn toàn những món ăn Việt như thế.

Bất ngờ hơn nữa khi nó được nghe người bồi bàn cuối cùng nói rằng những món ăn này đều do chính tay Lê Thái làm. Nó nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ. Người như anh mà cũng có thể nấu ăn sao? Nó thầm nghĩ nhưng cũng thử dùng đũa thử những món trên bàn. Mặc dù ko phải là sơn hào hải vị nhưng thật sự rất ngon. Món canh cá chua này anh đã dùng những thứ gì để nấu thành? Anh đã tìm hiểu những sở thích của nó như thế nào? Sao anh lại biết lâu rồi nó ko được thưởng thức món phở cuốn nơi nó sinh ra? . . . Bao nhiêu câu hỏi cứ hiện ra trong đầu nó mà nó ko biết bắt đầu hỏi từ đâu.

Anh lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của nó:

- Em mau ăn đi, để nguội sẽ ko ngon đâu.

Lúc này nó mới lên tiếng hỏi:

- Sao anh biết em thích ăn những thứ này?

Anh cười nhìn nó đáp:

- Người Việt nào xa xứ chẳng muốn thưởng thức hương vị quen thuộc của quê hương mình. Em lại xa quê lâu như thế, ko cần nghĩ cũng biết mà.

Nó ko ngờ anh lại là người tâm lý như thế. Thầm ngưỡng mộ người con gái nào có thể yêu được anh và ở bên cạnh anh. Nó cũng thật sự ko ngờ cái người con gái mà nó đang nghĩ đến sau này lại chính là mình.
Cảm ơn anh nhé. – Nó nhìn anh vẻ biết ơn.

- Nếu muốn cảm ơn anh thì em mau ăn hết những thứ này đi. – Anh nhìn nó dịu dàng, giọng nói vang lên đầy tính yêu chiều.

Cứ như thế, nó đã có một bữa ăn thật tuyệt vời và đầy ý nghĩa. Nó ko biết làm cách nào anh lại có thể nấu ngon như thế. Nó cố gặng hỏi anh rất nhiều lần nhưng anh chỉ nhìn nó lắc đầu rồi phán cho nó một câu mà sau này nó ko bao giờ hỏi anh vấn đề này nữa: ” Đừng hỏi nữa, anh có nói thì mãi mãi em cũng ko thể nấu được như anh đâu”

Nó đã từng quyết tâm học một lớp nấu ăn nhưng thật sự thời gian của nó ko cho phép. Mặc dù tài nấu ăn của nó đã được ba mẹ và anh, chị nó kiểm định qua và chấm cho nó đạt tiêu chuẩn khá nhưng so với tài nấu ăn của anh thì tiêu chuẩn đó chỉ ở hạng trung bình mà thôi. Có nghĩa là chỉ có thể tự lo cơm nước cho bản thân. Là con gái mà nấu ăn ko được bằng một thằng con trai thử hỏi nó có thấy tự ti ko cơ chứ?

Biết được tâm trạng của nó, anh thở dài nói với vẻ bất đắc dĩ:

- Cùng lắm là sau này anh là đầu bếp riêng của em là được chứ gì?

Câu nói vô tình của anh làm nó thấy bối rối, quay mặt đi che giấu sự ngượng ngùng. Nó ko hiểu anh có ý gì đây? Dù là thế nhưng nó vẫn cứ cố cãi bướng:

- Ai cần anh là đầu bếp riêng chứ, em tự nấu được ko cần anh phải lo đâu.

Nói rồi nó đứng dậy bước đi bỏ lại ai đó với nụ cười rạng rỡ. Bước thứ 2 tiếp cận hoàn toàn thành công.
Vừa bước vào nhà, My đã chặn nó ngay ở cửa nói là có chuyện hỏi nó. Nó nhanh chóng về phòng thay đồ rồi trở ra. Anh Quân cũng đang ngồi chờ nó, nó thắc mắc ko biết là có chuyện gì mà hai người ấy có vẻ nghiêm trọng như vậy.

Nó ngồi xuống và cất giọng hỏi:

- Có chuyện gì sảy ra mà hai người có vẻ nghiêm trọng vậy?

- Cậu nói cho tớ biết, cậu và Lê Thái là như thế nào? – My hỏi nó.

Nó phì cười vì vẻ mặt nghiêm trọng của My nhưng cũng nghiêm túc trả lời:

- Tớ và anh ấy chỉ là bạn bình thường thôi. Hơn nữa anh ấy cũng là bạn của Thanh Tùng mà làm gì mà cậu nghiêm trọng thế?

- Cậu hãy giữ khoảng cách với Lê Thái càng xa càng tốt. Mọi điều tớ làm đều là muốn tốt cho bạn mà thôi.

- Sao lại như thế? Ít nhất cậu cũng nên cho mình biết lý do là gì thế?

Nó ko hiểu tại sao My lại phản ứng như thế, cho dù có thật là nó quen Lê Thái đi chăng nữa thì nó cùng thấy anh ấy là người tốt, hiểu nó và rất tâm lý.

- My nói đúng đấy, em nên giữ khoảng cách với cậu ta. Mọi người là chỉ muốn tốt cho em thôi. – Mạnh Quân lên tiếng khuyên nó.

- Mọi người thật vô lý, em đã lớn rồi những ai nên kết bạn những ai ko em đều có thể phân biệt được. Hơn nữa Thanh Tùng cũng nói Lê Thái là người tốt.

Nó thật sự ko biết phải nói thế nào cho anh nó và My hiểu. Đây là lần đầu tiên nó cãi lời anh trai nó nhưng nó chỉ bảo vệ lẽ phải thôi. tại sao ai cũng coi nó là trẻ con ko ai hiểu cho nó hết.

- Em mệt rồi, em ko muốn nói đến vấn đề này nữa những gì anh và My nói em sẽ chú ý.

Nói xong nó đứng dậy đi về phòng, bỏ lại hai người nhìn nhau thở dài.

Đứng từ ban công nó nhìn xuống khu phố nhỏ nơi nó đang sống, bây giờ trời đã khuya nhưng nó lại bắt gặp một hình ảnh ko mấy quen thuộc ở khu phố này. Một người thanh niên đang đứng dựa vào cây cột đèn bên đường, ngước mắt nhìn lên cao, thỉnh thoảng lại nhả từng đợt khói thuốc. Dưới ánh đèn mờ mờ của cây đèn đường nó phát hiện ra người này còn khá trẻ. Dáng vẻ người này hình như cũng khá quen thuộc với nó nhưng ko nhớ là đã gặp ở đâu

Có lần nó đã từng nghe Thanh Tùng nói rằng những ai có nỗi buồn ngoài rượu ra còn có thể tìm đến thuốc lá. Người lạ này chắc chắn đang có nỗi buồn nào đó nên mới hút thuốc như thế. Nó nói ko phải là ko có căn cứ nhé vì những người nghiện thuốc thì sẽ ko bị sặc khói thuốc như thế. Nó đã quan sát anh chàng ấy khá lâu nên phát hiện ra điều này.

12h khuya, con phố trở nên thật yên tĩnh, người đó cũng đã bắt đầu cất bước rời khỏi chỗ đang đứng. Nó đoán anh chàng đó đi về nhà vì trời cũng đã khuya lắm rồi. Nó nhìn theo bóng dáng đó cho đến khi khuất hẳn cuối con phố mới trở vào nhà.

Đặt người lên giường đi ngủ bỗng nhiên điện thoại nó rung. Lại một tin nhắn của dãy số lạ ấy: “Hãy đem tất cả niềm vui của ngày hôm nay vào giấc ngủ thật ngon để mơ một giấc mơ hạnh phúc em nhé. Chúc em ngủ ngon thiên thần của anh. Hôn em”

Nó ko biết nó đã nhận được bao nhiêu tin nhắn như thế, nó lần mò điện thoại và đọc lại những dòng tin nhắn đó. Khi đã chìm vào giấc ngủ trên môi nó còn đọng lại một nụ cười.

Sáng đầu tuần như bao nhiêu ngày đầu tuần khác. Nó đang chuẩn bị để lên giảng đường. Điện thoại nó lại báo có tin nhắn mới. Như là một món ăn tinh thần ko thể thiếu vào mỗi buổi sáng. Nó vừa mỉm cười vừa mở tin nhắn của ngày hôm nay: ” Một ly cafe cho cả ngày tỉnh táo, một cái bắt tay cho cả tuần hăng say, một nụ cười tươi để cuộc sống luôn tươi đẹp và một nụ hôn cho mọi người gần nhau hơn. Ngày nào cũng thế em nhé. Chúc buổi sáng tốt lành nhóc con của anh”

Nó vẫn còn ngây ngất với những tin nhắn như thế thì máy nó lại báo có thêm một tin nhắn mới vẫn của dãy số lạ đó. Nó bất ngờ vì mỗi ngày nó chỉ nhận được một tin nhắn như thế mà sao hôm nay lại có những hai tin. Tay run run mở tin nhắn thứ hai, nó có cảm giác bất an. Nhìn tin nhắn hiện ra trước mắt mà nó ko tin vào mắt mình nữa: “Em hãy mở cửa ra nhé, một món quà bất ngờ đang đợi em trước cửa. Chúc em vui vẻ, tình yêu của anh”

Nó thật sự sợ vì trò đùa của ai đó. Một cảm giác bất an trỗi dậy mạnh mẽ hơn, ở cái đất nước xa xôi này ngoài Thanh Tùng ra nó ko hề có bất cứ mối quan hệ thân thiết với chàng trai nào cả. Nhưng cái gì đến cũng sẽ phải đến nó bước đến cửa, tay đã đặt lên đó mà vẫn chưa dám mở ra. Nhắm mắt, tay hành động một cách dứt khoát, cánh cửa được mở ra. đập vào mắt nó là một bó hoa hồng gồm 20 bông và một chú gấu bông. Nhìn quanh quất ko có ai quanh đấy. Vậy rút cuộc ai là người mang đến cho nó những thứ này nhỉ?

Trên bó hoa còn đặt một chiếc thiệp. Vội vàng nó mở ra xem vì biết đâu trong đó có thông tin của người gửi. Ko phải như nó dự đoán trên thiệp chỉ vẻn vẹn dòng chữ: ” Chúc em buổi sáng tốt lành, tôi hi vọng 365 ngày trong một năm vào mỗi buổi sáng đều được chúc em câu chúc này, tôi muốn mỗi ngày tỉnh dậy đều nhìn thấy nụ cười của em, tôi muốn ngày ngày nhìn thấy em vui vẻ . . . Hãy cho tôi một cơ hội để đến gần bên em nhé thiên thần của lòng tôi. Chú gấu bông này tạm thời sẽ thay tôi bên em”

Nó thấy hoang mang lo sợ, nó có nên nói cho My và Thanh Tùng biết ko? Nó phải làm thế nào đây. Nó thật sự hoang mang.

Mang theo một mớ rắc rối nó đến trường. Vừa thấy bóng Thanh Tùng nó vội gọi hắn:

- Anh Tùng, đợi em với.

- Có chuyện gì mà em chạy như ma đuổi thế Minh? – Thanh Tùng nhìn nó lo lắng hỏi.

- Em có chuyện muốn hỏi anh đây. – Nó vừa nói vừa lôi điện thoại ra

- Có việc gì em nói đi.

- Anh có biết số điện thoại 06125769xx là của ai ko?

Tại sao hắn lại ko biết số điện thoại này cơ chứ, đây là số của thằng bạn thân hắn từ khi nó chuyển đến Pháp mà.

Anh giả bộ ko biết lắc đầu:

- Anh ko biết số đó là của ai cả. Có chuyện gì hay sao?

- Em cũng ko biết chủ nhân của số điện thoại này là ai nhưng hình như có người nào đó đang trêu đùa em thì phải. Sáng nào em cũng nhận được một tin nhắn, sáng nay em lại còn nhận được thêm cả hoa nữa. Thật ko biết người này có ý gì nữa.

Hắn muốn cười mà ko thể. Ko ngờ thằng bạn hắn lại có thể nghĩ ra cái cách thức theo đuổi con gái cổ lỗ sĩ như thế chứ. Nhìn mặt nhóc con này thì anh đoán chắc cách của Lê Thái ko hề có tác dụng với nó.

Hắn đâu hề biết nhìn bề ngoài thì nó ko hề biểu lộ bất cứ một điều gì nhưng trong lòng nó đang lâng lâng niềm vui sướng. Nó chưa biết cảm giác yêu như thế nào nhưng khi xem mấy bộ phim tình cảm thì nó lại bắt đầu mơ mộng mấy cái cảnh trong phim.

- Thôi kệ đi anh, ai đùa thì kệ họ đùa, em ko quan tâm là được. – Nói rồi nó kéo hắn vào lớp.

Tối đó nó lại ngồi ban công, nó lại nhìn thấy anh chàng tối qua. Người lại đó vẫn đứng đấy ngước măt lên trời và nhả từng đợt khói thuốc. Tò mò nó cũng ngước theo ánh mắt người đó nhìn xem người đó đang nhìn gì. Bầu trời hôm nay thật nhiều sao, có cái gì khác đâu mà người đó nhìn chăm chú như thế chứ. Tâm trạng người đó đang buồn thì ko thể nói người đó đang ngắm sao được. Mà có ai ngắm sao ở cái khung cảnh như thế này ko?

Cứ một tháng như thế trôi qua, buổi sáng nó vẫn nhận được những lời chúc và một bó hoa hồng 20 bông. Nó cũng đã từng tìm hiểu ý nghĩa của số hoa đó. Sự thật làm cho nó bất ngờ đến đứng tim, ý nghĩa đó là: “Anh yêu em bằng cả trái tim”

Chàng trai bí ẩn ấy vẫn cứ đứng đó vào buổi tối. Tối nay nó tò mò muốn biết người ấy là ai. Vậy là khi đi làm về nó bí mật đặt một hộp quà dưới chân người ấy hay đừng, bên trong có một mảnh giấy gấp tư ngay ngắn và một quả bóng bay. Đặt cẩn thận rồi nó bước nhanh về nhà. Đúng như nó dự đoán, người đó nhìn thấy ngay hộp quà nó đặt, tò mò người ấy nhấc lên xem nhận ra một quả bóng bay trong đó thì phì cười, rồi nhận ra dưới đáy hộp còn một thứ gì đó. Người ấy nhấc tờ giấy lên xem lại một lần nữa phì cười. Tờ giấy chỉ có vẻn vẹn một câu: ” Trên trời có thứ gì thú vị mà anh cứ ngắm mãi thế?”

Anh nhìn quanh quất nơi đó nhưng ko phát hiện ra người nào đã quan sát mình. Anh đoán đó là một cô gái khá trẻ vì gọi anh bằng anh, lại có nét chữ mềm mại nữa. Chắc cô gái đó đã quan sát anh nhiều ngày nên mới biết rõ anh như thế. Cẩn thận đặt chiếc họp vào chỗ cũ sau khi đã trả lời câu hỏi của nó. Đúng giờ đấy anh lại bước đi. Chờ cho anh đi khuất nó mới trở xuống lấy chiếc hộp trong đó có câu trả lời của anh. Cẩn thận mở tờ giấy ra, nó ngỡ ngàng với dòng chữ mà anh để lại.

Chương: 4 – tiếp . . .

Nó vừa đi vào nhà vừa thắc mắc câu nói của người lạ đó: ” Người lạ à, anh đang nhìn những ngôi sao đã chết”. Như thế nào được gọi là những ngôi sao đã chết nhỉ? Chẳng phải tối nào chúng cũng sáng lung linh sao? Có phải người này đang có vấn đề gì về tâm lý ko? Nó nghĩ thầm với đủ mọi lý do nhưng ko tìm được lý do nào chính đáng cả.

Lê Thái vẫn ko công khai theo đuổi nó, anh biết nó đã có chút tình cảm gì đó với anh. Những tin nhắn anh nhắn đi thỉnh thoảng lại có lời đáp. Tuy là chỉ là những lời xã giao thông thường nhưng anh nhận ra bên trong đó nó còn chứa một chút tình cảm của người gửi.

Thời gian cứ trôi qua, trong lòng nó đã nhen nhóm một chút tình cảm lạ, nó thấy nhớ người con trai ấy, người mà luôn dành cho nó những bất ngờ, luôn quan tâm nó theo cách riêng mà từ trước đến nay nó chưa từng nhận được. Nó phải làm sao nhỉ? Có nên nói cho người ấy biết ko? Nhưng theo như Thanh Tùng kể thì anh ấy đã có vị hôn thê ở Việt Nam. Nó có phải là người thứ 3 ko? Nó luôn ghét người thứ 3 nhưng chẳng lẽ cuộc đời lại đẩy đưa để nó trở thành người thứ 3 phá nát hạnh phúc của người khác sao?

Suy nghĩ thật lâu nó quyết định đi hỏi Thanh Tùng xem mình nên làm gì ở hoàn cảnh này. Vừa tan ca trực, nó gặp Thanh Tùng tại cổng viện.

Sau khi yên vị trong cái quán cafe ấm áp, nó lên tiếng hỏi Thanh Tùng:

- Anh Tùng này, cho em hỏi một việc được ko?

- Ừ, có chuyện gì mà em lạ thế? – Hắn hỏi lại nó.

- Thực sự là vấn đề này rất khó nói, anh đừng giận thì em mới dám nói nhé. – Mặt nó cúi xuống nhìn tách cafe trước mặt.

Mỉm cười vì cái hành động ko giống thường ngày của nó hắn nói tiếp:

- Hôm nay em lạ lắm nhé. Nào em gái, có chuyện gì thì nói cho anh nghe xem anh có giúp được gì ko?

Nó ngẩng đầu lên nhìn Thanh Tùng và bắt đầu nói:

- Anh à, hình như em có tình cảm đặc biệt với anh Thái. Em thấy nhớ anh ấy, muốn ở bên anh ấy. Nhưng anh nói anh ấy đã có vị hôn thê rồi, như thế thì em phải làm thế nào?

Mặt Thanh Tùng thoáng biến sắc. Làm sao mà nó có thể yêu thằng bạn hắn nhanh như thế được? Nó và Lê Thái mới gặp nhau hơn một tháng thôi mà. Liệu tình yêu này của nó có phải ngộ nhận ko? Hắn ở bên nó hơn 6 năm qua, chưa từng thấy hành động của nó khác lạ như ngày hôm nay. 6 năm qua, hắn luôn làm những việc khiến nó vui vậy mà một chút tình cảm nó cũng ko dành cho hắn, thằng bạn hắn vừa xuất hiện nó liền nghiêng về phía đó. Hắn có nên giận nó ko nhỉ? Nhưng tình yêu thì làm gì có lỗi mà hắn giận cơ chứ. Hơn nữa hắn đã nguyện sẽ ở đằng sau nó suốt đời rồi sao?

- Em có chắc là mình có tình cảm với Lê Thái ko? – Thanh Tùng hỏi lại nó

- Em cũng ko biết nữa nhưng hình ảnh anh ấy em luôn hiện lên trong đầu em, khi gặp anh ấy thì em thấy vui, khi nhìn anh ấy buồn em có cảm giác nỗi buồn đó cũng ở trong lòng em vậy. Cũng ko biết từ khi nào ánh mắt em luôn dõi theo và hướng về anh ấy. Như thế có phải là thích ko anh? – Nó nói ra tâm sự của mình.

- Đó ko còn là thích nữa rồi cô bé ạ. Đó là tình yêu. – Thanh Tùng đáp lại với giọng buồn.

- Vậy em nên làm gì bây giờ. Em ko muốn làm người thứ 3.

- Vấn đề đó em ko phải lo vì giữa họ ko hề có tình yêu. Lê Thái đi tu nghiệp là để tìm lại hạnh phúc của bản thân. Nếu em thật sự có tình cảm với nó thì hãy theo đuổi nó đi.

- Có được ko anh? – Nó hỏi lại với vẻ nghi ngờ.

- Em là người mạnh mẽ mà, đừng bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào nhé. – Thanh Tùng nhìn nó mỉm cười.

- Vậy anh có thể giúp em lấy tất cả thông tin về anh ấy ko? – Nó nhìn Thanh Tùng hỏi.

- Được, anh sẽ cung cấp tất cả những gì anh biết cho em.

Đúng rồi, hạnh phúc của hắn là giữ mãi nụ cười kia trên môi nó. Ko được ở bên nó có sao đâu, chỉ cần nó mãi cười như thế thì hắn có đau như thế nào, hắn vẫn chúc phúc cho nó. Tự nói với lòng mình rằng: ” Thái à, cậu hạnh phúc hơn tớ, hãy giữ chặt báu vật này bên mình nhé”

**********

Tối hôm đó nó lại đặt thêm một câu hỏi nữa cho người lạ mặt. Vẫn đặt trong chiếc hộp đó và lại chờ đợi.

11h, người lạ mặt lại xuất hiện, anh lại đến bên chiếc hộp đưa tay cầm lên. Mỉm cười vì người con gái đó có chút tiến bộ vì trong tờ giấy anh nhận được . . . 2 câu: “Tại sao lại là những ngôi sao đã chết hả anh? Nhìn anh có vẻ buồn”

Anh thấy trong lòng chợt có một niềm xúc động lớn. Từ lâu rồi anh vẫn luôn che giấu nỗi buồn của mình để sống với bộ mặt vui vẻ làm vừa lòng những người xung quanh. Anh đã thất bại, để lộ bộ mặt của mình với cô gái kia rồi sao?

Anh buồn ư? Ko buồn sao được khi anh trai mình sau 6 năm ly thân với vợ đã ra tòa chấm dứt quan hệ vợ chồng. Hai cháu anh bơ vơ mỗi đứa một nơi, đứa đi theo mẹ đứa thì theo ba. Cuộc sống như thế thì chúng nó có hạnh phúc hay ko? Quan hệ giữa anh và ba ngày càng căng thẳng. 7 năm rồi mà ba anh vẫn ko thể bỏ qua một lời nói bồng bột ko kịp suy nghĩ chín chắn của một thằng con trai mới lớn. Thời hạn mẹ anh ra sắp chấm dứt, nếu anh ko dành lấy được tình cảm của Tuệ Minh thì người anh phải lấy cũng chính là Thạch Thảo. Những suy nghĩ cứ chồng chất như thế làm anh nhiều lúc muốn bay lên trên cao kia thoát khỏi những nỗi buồn phiền này.

Có ai trong những người thân của anh thấy được tâm sự này của anh ko? Anh sống vì họ nhưng họ lại càng áp đặt cho anh phải sống theo ý họ. Anh thật sự ko cam tâm nhưng anh có thể làm được gì chứ? Nỗi buồn của anh những người xung quanh ko ai biết, thế mà anh lại bị một cô gái lạ mặt ko hề quen biết phát hiện.

Lấy cây bút đang gài trên túi áo, anh lật ngược tờ giấy trả lời câu hỏi của người con gái kia: “Mỗi ngôi sao trên cao kia là một mảnh thiên thạch nhỏ trong vũ trụ, nó sẽ phải mất hàng ngàn năm để đi đến địa cầu. Những ngôi sao đó đến được địa cầu cũng là lúc ánh sáng của nó lung linh và huyền ảo nhất. Sau một chặng đường dài như thế, sau khi trải qua thời kì sáng nhất nó sẽ rơi xuống và chết đi. Anh buồn vì điều đó”

Nó nhận được câu trả lời thật lạ. Nó nghĩ rằng nếu người đó là nhà văn thì có lẽ rất hợp. Thiên văn học dưới lăng kính của anh ta trở nên thật thú vị và muốn tìm hiểu. Nó bắt đầu cảm thấy con người này thật lạ và nó muốn tìm hiểu thêm.

Câu chuyện của nó và người lạ mặt kia ko còn xoay quanh mặt trời trái đất hay những vì sao nữa. Đôi khi là những quyển sách họ từng đọc qua, hay là những câu nói hay của một nhà văn nào đó. Thậm trí là những vấn đề thời sự cũng được họ bàn luận tới. Nhưng tối nay nó đặt cho anh một câu hỏi mà anh rất khó để trả lời: “Anh này, em thấy anh rất giống với một người mà em thích. Em nên làm thế nào để theo đuổi người ấy nhỉ? À, trời càng ngày càng lạnh, anh nên chú ý mặc ấm hơn một chút nhé”

Biết trả lời người con gái đó như thế nào nhỉ? Anh cũng đang theo đuổi một người con gái nhưng hình như cô gái ấy càng ngày càng xa anh. Mỗi lần anh cứ nghĩ là mình gần chạm được vào cô ấy thì nháy mắt một cái anh lại thấy cô ấy đang ở rất xa anh. Chuyện mình còn ko lo nổi anh lấy tư cách gì để đưa ra câu trả lời cho người con gái kia. Suy nghĩ một hồi anh viết vào tờ giấy đó: “Anh ko biết nhưng anh khuyên em hãy làm theo những gì trái tim em mách bảo”

Mặc dù rất có cảm tình với cô nhóc này nhưng anh chưa bao giờ có ý định sẽ nấp vào một chỗ nào đó để biết mặt cô. Những điều bí ẩn luôn cho ta những bất ngờ thú vị. Đôi khi giấy phút bóc quà lại hồi hộp hơn giây phút nhận được nó. Anh muốn giữ mãi điều bí mật ấy cho riêng mình.

**********

Bước đầu tiên trong kế hoạch tìm kiếm tình yêu của Lê Thái là tiếp cận.

Nhấc điện thoại lên nó gọi Lê Thái đặt một cái lịch hẹn cho buổi chiều. Nó thấy anh vui vẻ nhận lời, như vậy kế hoạch đã thành công đến 50%.

Niềm vui này theo nói suốt một ngày dài, nó biết anh rất thích đi bộ ở những nơi yên tĩnh, rất thích ghé những quán ăn bình dân quanh đường phố. Trong suy nghĩ của nó lúc này anh chẳng khác gì những cô nàng hay la cà như nó cả. Nhưng ko sao, nó đã tìm được một điểm chung giữa anh và nó.

Chiều nay, anh đón nó ở cổng viện. Nó đưa anh đến dọc bờ sông Seine, bờ sông mà nó rất thích mỗi khi dạo bộ. Ko gian rộng lớn, ko có điều gì làm phiền đến anh và nó cả. Bất chợt nó dừng lại hỏi anh:

- Tại sao anh ko ở lại Mỹ làm việc hoặc quay về nước mà lại đến Pháp?

Anh nhìn nó âu yếm và nở một nụ cười:

- Anh có rất nhiều lý do để đến nơi này, nhưng chỉ có một lý do duy nhất để giữ chân lại nơi này mà thôi.

Nhìn nụ cười ấy nó cứ nghĩ mình đang lạc trong những ánh nắng mặt trời ấm áp giữa trời đông giá lạnh. Nụ cười ấy thật đẹp, nó có thể nguyện đánh đổi tất cả để giữ lại nụ cười ấy bên cạnh mình.

- Một lý do đặc biệt? Em có thể biết lý do đặc biệt ấy của anh là gì ko? – Bản tính tò mò của nó trỗi dậy, dù nó biết tò mò lúc này là ko tốt.

Anh lại nhìn nó cười:

- Người con gái anh yêu đang ở nơi này. Em nghĩ xem điều đó có đáng giữ chân anh ở lại ko?

Thì ra anh đã có người yêu rồi sao? Lại còn ở ngay đất nước này nữa. Nhưng ko đúng, từ ngày anh đặt chân đến đây nó có thấy anh ở cạnh ai ngoài Thanh Tùng đâu. Thắc mắc lại càng lớn nhưng nó ko tò mò nữa. Biết như thế là đủ rồi.

- Em thấy thật hạnh phúc cho người con gái nào được anh yêu. Em rất ngưỡng mộ điều đó. – Ánh mắt hướng ra xa, giọng nó nói trầm xuống.

Anh đã được Thanh Tùng báo trước cho biết kế hoạch của nó, biết là nó đã có tình cảm với anh nhưng anh vẫn muốn biết xem nó sẽ làm gì. Anh thở dài, chẳng lẽ mới nghe như thế thôi mà nó đã muốn đầu hàng sao? Xem ra vẫn là anh phải chủ động thôi.

Nắm tay nó, anh kéo nó đi ra đại lộ Champs – Élysées. Đêm buông xuống nơi đây nhìn thật lung linh. Bất giác nó thấy tay mình ấm áp lạ, nhìn xuống nó thấy tay nó nằm trọn trong bàn tay anh. Ngượng ngùng nó định rút tay về thì bàn tay ấy lại một lần nữa siết chặt tay nó.

Anh cứ nắm tay nó đi dọc đại lộ này như thế. Hai người đi bên nhau, hạnh phúc ấp áp tràn về.

Nó từ chối việc anh đưa về vì nó ko muốn để My biết mối quan hệ này. Nó ko muốn anh nó lại thêm lo lắng về nó nữa. Trước khi chia tay anh còn đặt lên trán nó một nụ hôn. Nụ hôn này sẽ theo nó vào giấc mơ đêm nay.

Nó kể cho người lạ mặt ấy về buổi tiếp cận đầu tiên của nó. Khi đọc xong những dòng nó ghi trong giấy anh chợt giật mình tò mò. Trong lòng anh đang có một nghi vấn lớn. Phải chăng cô gái bí ẩn kia chính là người con gái anh đang thầm yêu. Nhưng anh vẫn chưa muốn khám phá bí ẩn này. Anh muốn xem cô bé ấy sẽ làm gì tiếp theo nữa. Anh trả lời người lạ mặt kia một ngắn gọn: “Điều bất ngờ vẫn còn ở phía trước, hãy nhanh chân khám phá nó em nhé”

- Này Thái, qua đây kể cho tớ nghe xem hôm nay cô nhóc ấy làm gì để tiếp cận cậu?- Thanh Tùng vừa thấy Lê Thái bước vào nhà thì lên tiếng gọi.

Anh tủm tỉm cười, đi về phía Thanh Tùng.

- Xem ra cô nhóc ấy vẫn còn nhút nhát lắm. Tớ vừa nói là có người yêu ở đây thì cô ấy đã muốn rút lui rồi.

- Thế cậu định làm gì tiếp theo? – Thanh Tùng lại hỏi.

Trầm ngâm một lát anh trả lời:

- Có lẽ tớ ko thể kéo dài thêm thời gian được nữa. Thời hạn mẹ tớ cho đã sắp hết, tớ phải nhanh chóng chinh phục được Tuệ Minh thôi.

- Cậu cần gì phải tốn công sức nữa, cô nhóc ấy đã yêu cậu rồi còn gì.

- Ừ, có lẽ ngày mai tớ sẽ cho cô ấy biết tớ là ai.

Anh ko muốn thổ lộ với nó sớm như thế nhưng thật sự anh ko thể kéo dài thêm thời gian được nữa. Mấy ngày nay mẹ anh đều gọi điện thúc giục anh về nước cưới vợ. Anh ko thể làm khác được, dù gì năm nay anh cũng 30 rồi.

Thanh Tùng hiểu được tâm sự của anh nên vỗ vỗ vai anh động viên:

- Cố gắng lên, nhất định cậu sẽ hạnh phúc.

**********

Buổi sáng mùa đông thật lạnh, nó muốn ngủ thêm một chút nữa nhưng lại ko thể, ngày hôm nay nó có một ca mổ cực kỳ quan trọng. Nó ko muốn bỏ qua một bài học nào của giáo sư Phillip. Theo ông suốt 3 năm qua, ông cũng là người đỡ đầu cho nó trong cái bệnh viện này. Nó là một học trò cưng của ông nên nó cũng ko muốn làm ông thất vọng.

Vệ sinh cá nhân xong nó lao vào bếp làm đồ ăn sáng. Tối qua My về muộn nên nó cũng ko muốn đánh thức con bạn dậy sớm.

Sau khi đã no bụng nó thay quần áo để đến viện. Vừa mở cửa ra nó suýt nữa thì té ngã, đập vào mắt nó là một chàng trai ôm một bó hồng đỏ thắm. Bó hồng đó cũng vừa chẵn 20 bông. Hết nhìn bó hồng lại nhìn chàng trai, nó ko hiểu mới sáng sớm anh đã ôm hoa đến nhà nó làm gì. Thắc mắc ngày một lớn nó cất tiếng hỏi:

- Sao anh lại đến nhà em sớm như thế?

Lê Thái nhìn nó mỉm cười đáp:

- Hôm nay cửa hàng hoa nghỉ, anh ko thể nhờ họ mang hoa đến vào mỗi buổi sáng như mọi ngày nữa nên hôm nay anh chính là người đưa hoa.

Vẫn chưa hết ngạc nhiên nó hết nhìn Lê Thái rồi lại nhìn bó hoa:

- Theo . . . Theo như anh nói thì . . . . thì hoa mọi hôm đều là anh gửi? – Nó lắp bắp mãi mới có thể nói hết câu.

Anh nhìn nó gật đầu xác nhận:

- Đúng vậy.

Nếu ko phải tay nó đang giữ cánh cửa thì nó đã ngã nhào ra đất rồi. Hoa là của anh ấy, thế còn những tin nhắn cũng là của anh ấy sao? Một ý nghĩ vừa chạy qua đầu, nó lại nhìn anh đầy ngờ vực:

- Còn . . . còn những . . .những tin nhắn . . .thì sao?

Nụ cười anh ngày càng tươi, nhìn nó buông hai từ khẳng định:

- Là anh.

Đời nó sao lại gặp phải những lúc như thế này chứ, bất ngờ, đúng là bất ngờ thật. Liệu anh ấy còn điều gì giấu nó nữa ko đây?

- Vậy ý anh là gì? – Sau khi lấy lại được tinh thần nó hỏi lại anh.

- Em cũng biết một người con trai tặng 20 bông hồng cho người con gái có ý nghĩa gì chứ? – Anh cố nén cười hỏi nó.

- Không . . . tôi ko biết.

Bối rối quá nó ko biết trả lời sao. Chẳng lẽ lại thừa nhận là mình đã từng tra mạng xem ý nghĩa sao? Ko thể được làm như thế thật là mất mặt.

- Nếu ko biết thì anh cũng đã viết trên thiệp rồi, em làm ơn nhận lấy hoa của em đi, tay tôi rất mỏi rồi. – Nói rồi anh đưa bó hoa vào tay nó.

Nó nên làm gì với bó hoa này đây? Nhận hay ném bỏ? Cả hai đều ko được, thế thì phải làm thế nào chứ?

Lê Thái biết nó đang xấu hổ nên cũng ko trêu nó nữa. Anh nghiêng người nói với nó:

- Nhanh lên anh đưa em đến viện ko thì muộn mất.

Nhìn đồng hồ nó vội vàng đi theo anh:

- Em muộn mất rồi, anh trở em đi một đoạn nhé?

Anh đưa nó đến bệnh viện nơi nó làm việc, sáng nay nó có một ca phẫu thuật chọc hút nội sọ. Thực chất thì đây ko phải là một ca phẫu thuật khó nhưng có rất nhiều tình huống có thể sảy ra vậy nên nó cũng nên có mặt từ sớm để chuẩn bị.

Tâm trạng nó hiện giờ vẫn chưa thật ổn định. Nó ko biết sau này sẽ đối mắt với Lê Thái thế nào. Sự việc sảy ra sáng nay thật sự quá bất ngờ với nó. Đột nhiên nữ y tá Nornan gọi nó:

- Tuệ Minh, giáo sư đang chờ cháu trong phòng để bàn về cách thức làm phẫu thuật cho bệnh nhân này đấy.

- Vâng, cháu đến ngay đây. – Nó trả lời và lắc đầu để đưa cái hình ảnh lúc sáng ra khỏi đầu.

Lúc này nó cần tập trung vào công việc nếu ko thì nó có thể giết chết một người bệnh bất cứ lúc nào. Tâm trạng riêng tư của nó ko thể ảnh hưởng đến sự làm việc của cả một ekip được.

Nhìn vị giáo sư già ở trước mặt nó lên tiếng:

- Chúng ta sẽ tiến hành theo trình tự. Đầu tiên sẽ là chọc hút khối máu tụ dưới màng cứng để giảm áp lực nội sọ. Sau đó cần phải cắt bỏ khối dị tật nhỏ của anh chàng này. Vậy chúng ta có thể bắt đầu được chưa?

Đưa mắt nhìn anh chàng bác sỹ gây mê nhận được cái gật đầu của anh:

- Tất cả đã sắn sàng cô đồng nghiệp đáng mến của tôi ạ.

Nó đưa tay rạch một đường dài dứt khoát trên vùng đầu của bệnh nhân, ngay sau đó giáo sư Phillip luồn một ống dẫn lưu vào trong sọ não bệnh nhân. Máu dồn vào trong ống , khối máu tụ dưới màng cứng cuối cùng cũng xẹp đi. Một vết rách cực nhỏ đã được hàn lại. Việc còn lại là giải quyết cái dị tật nhỏ ở mạch.

Que dò của máy neuronavigator tiến từng milimet một. Trên màn hình máy hiện ra các mạch máu như những nhánh sông ngầm trong não bộ. Cuộc du hành vào vùng não bộ của con người tính đến lúc này đều diễn ra vô cùng thuận lợi. Từng chút một que dò đang dần đi đến cái đích cuối cùng. Cả căn phòng im lặng như nghe thấy cả tiếng mồ hôi rơi trên trán từng người.

- Tôi nghĩ là chúng ta ko còn xa đích nữa đâu?- Giáo sư Phillip vừa xoay càng máy vừa nói.

Bác sỹ gây mê vừa nghiêng người vừa tăng lưu lượng ôxy lên.

- Anh thấy có vấn đề gì à? – Tuệ Minh xoay người hỏi bác sỹ gây mê.

- Độ bão hòa hạ, cho tôi vài phút nữa rồi hãy tiếp tục.

Nữ y tá tiến lại gần kiểm tra ống dẫn khí và lưu lượng dịch truyền bệnh nhân:

- Tất cả đều ổn – Chị lên tiếng

- Tôi có thể tiếp tục được chứ? – Giáo sư Phillip lên tiếng hỏi.

- Anh có thể tiến hành nhanh một chút được ko? Bệnh nhân đang có dấu hiệu yếu dần. – Bác sỹ gây mê nhìn vào màn hình máy điện tim nói.

Công việc của mỗi người lại về vị trí cũ. Ca phẫu thuật sẽ cứ thế tiền hành cho đến khi cắt bỏ được khối dị tật đó nhưng có những dị tật mà con người phải chấp nhận sống chung với nó như hình với bóng ko thể tách rời. Bệnh nhân này là một điển hình như thế.

Khi que dò còn chưa chạm đến cái đích cần đến thì một tiếng bíp chói tai đánh thức cả ekip. Máy điện tim đang báo cho họ biết nhịp tim của người này đang rất bất ổn.

- Tôi từ bỏ việc cắt bỏ dị tật này, anh chàng này phải sống với cái dị tật này suốt đời thôi. Nhưng chúng ta có thể tiến hành chích sinh thiết. – Giáo sư Phillip nói

Nhịp tim của bệnh nhân đã trở lại bình thường, ekip lại tiếp tục tiến hành chích sinh thiết. Công việc đang diễn ra thuận lợi thì một tiếng bip chói tai lại vang lên.

- Từ bỏ việc chích sinh thiết, nó quá nguy hiểm cho bệnh nhân này – Tuệ Minh lên tiếng

- Lần này thì anh ta nguy thật rồi. – Nữ y tá lên tiếng trên tay đã cầm sẵn máy sốc điện.

Thêm một tiếng bip nữa vang lên, bác sỹ gây mê nhìn vào màn hình nhịp tim của anh ta đã ở mức nguy hiểm. Tuệ Minh đi đến giật lấy máy sốc điện ở tay người y tá cọ cọ vào nhau hai cái rồi đặt lên ngực bệnh nhân.

- Ba trăm – Nó kêu lên khi phóng điện.

Dưới xung động của sự phóng điện tấm thân cong lên rồi rơi phịch xuống. Đường vạch trên màn hình vẫn là một đường thẳng đáng buồn.

- Nạp ở mức ba trăm năm mươi – Tuệ Minh hét lên và thực hiện thao tác lần thứ hai.

Đường vạch trên máy vẫn ko hề thay đổi.

- Nạp ở mức bốn trăm và cho tôi năm trăm miligram adrenaline và một trăm hai mươi nhăm Sulo-Medro vào ống truyền này.- Nó lại hét lên lần nữa.

Bác sỹ gây mê thực hiện ngay tức khắc. Trong một khoảnh khắc nó đã nhận lấy trách nhiệm điều khiển phòng mổ của vị giáo sư già.

Khi này sốc vừa nạp đủ điện Tuệ Minh ấn ngay xuống lồng ngực bệnh nhân. Cơ thể chàng trai lại một lần nữa nâng lên, một sự cố gắng cuối cùng để níu giữ một mạng sống.

Giáo sư phillip đến bên nó gỡ tay cầm ra khỏi máy sốc điện nhẹ nhàng nói:

- Hãy để anh ta ra đi, chúng ta đã làm hết sức rồi. Đó là số phận của anh ta.

Nó ko nghe thấy vị giáo sư già đang nói gì nữa, trước mặt nó chỉ tồn tại duy nhất một mình bệnh nhân này mà thôi. Hình ảnh bác Tâm của nó ngày xưa lại tràn về. Nó ko thể bỏ cuộc như thế này được.

Nó đưa tay với lấy ống tiêm trong đó có năm trăm miligram adrenaline và một đơn vị Lidocaine ko do dự cắm trực tiếp vào màng bao quanh tim nạn nhân. Hét lên một tiếng đau đớn, tay nó đấm vào ngực anh chàng xấu số:

- Như thế này ko gọi là ra đi mà gọi là chết, là chết đấy. Bao giờ chúng ta mới chấp nhận dùng đúng từ đây?

Bỗng nhiên trên màn hình, những đường sóng đều nhau lại xuất hiện, những tiếng bíp đều đặn lại vang lên. Cả ekip nhìn nhau thở phào, nó lại nói:

- Và như thế này người ta ko gọi là trở lại mà gọi là sống. Anh ta đã sống lại.

Ca mổ kết thúc như thế đấy, lần đầu tiên nó ương bướng cãi lời vị giáo sư già mà nó kính trọng như cha của nó. Ông ko hề trách nó mà lại đến bên an ủi nó:

- Bài học cuối cùng ta dạy cho con. Con đã cứu được một cuộc đời mà ta để mất. Sự nghiệp của con sau này sẽ còn rất nhiều chông gai đừng vì những sự ương bướng nhất thời mà hủy hoại nó. Điều cuối cùng ta muốn nói với con là: Ta luôn tự hào vì có một học trò như con.

Nó bật khóc ngon lành trong lòng người thầy, người cha đáng kính này. Những giọt nước mắt biết ơn nó ko kìm giữ được nữa.

Một lần nữa Thanh Tùng lại đến bên nó, hắn vỗ về an ủi nó. Thật sự nó vừa trải quả một trận chiến sinh tử mà nó là vị tướng chỉ huy.

4 tiếng cho ca mổ này dường như đã rút cạn sinh lực của nó. Nó về nhà nghỉ lấy sức cho một bài phát biểu vào ngày mai. Nó quyết định làm nhân viên chính thức cho bệnh viện này. Mặc dù ko có ý định làm việc lâu dài ở đây, nhưng nó ko thể phụ lòng người thầy đáng mến của nó được.

Đêm đó nó lại bắt đầu tâm sự với người lạ mặt. Nó hỏi ý kiến người đó về việc của Lê Thái lúc sáng, nó kể cho người đó nghe những gì sảy ra trong ca mổ. Nó coi người này như chiếc hộp cất giữ những bí mật của nó.

Anh lại đứng đó đọc những dòng tâm sự của nó, anh khẳng định người con gái lạ mặt kia chính là nó. Cũng lần đầu tiên anh để ý, nơi anh đang đứng gần ngay nhà nó. Những ngày qua anh chỉ đến cửa hàng hoa nhờ chuyển hoa đến địa chỉ mà anh viết sẵn chứ chưa bao giờ anh để ý đến tìm hiểu xem địa chỉ đó ở đâu. Sáng nay khi đứng trước cửa nhà nó anh đã thấy nghi ngờ, nhưng bây giờ anh đã chắc chắn điều đó. Và tối nay anh quyêt định cho nó một bất ngờ thú vị khác.

Anh chàng đó đã đi xa, nó chạy xuống lấy chiếc hộp nhưng ngạc nhiên thay trong hộp ko có gì cả, anh chàng đó tối nay ko hề viết gì cho nó. Cơn gió vừa thổi qua khiến nó rùng mình, nghĩ là chỉ chạy xuống lấy chiếc hộp rồi lên luôn nên nó chỉ khoác trên mình chiếc áo khoác mỏng. Đúng lúc đó đằng sau vang lên một giọng nói vừa quen vừa lạ:

- Em đang lạnh kìa cô bé.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ