Teya Salat
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Tìm lại tình yêu - Trang 10

Full | Lùi trang 9 | Tiếp trang 11

Chương 28: Ảo ảnh hạnh phúc

1.
Sau khi My và Nhật lên xe, đột nhiên Kim đứng ngẩn ra, không có ý định gì là sẽ di chuyển dù chỉ là nửa bước. Cô cứ đứng ở đó, suy tới suy lui, nghĩ đi nghĩ lại cho tới khi anh lên tiếng mới giật mình.
- Em không đi theo họ nữa sao?
- Aaaa… không đi nữa.
- Tại sao? – Anh ngạc nhiên.
- Ừm… nghĩ kĩ thì…
- Chẳng phải vừa rồi còn rất hào hứng sao? Giờ lại nản rồi? Hay là… mới nghĩ ra trò gì mới?
- Em thấy… tốt nhất là cứ để họ 1 mình đi. – Cô chẹp miệng. – Có lẽ như vậy sẽ tốt hơn.
- Tốt thê nào? – Anh cố ý hỏi.
- Thì… chuyện của họ cứ mặc họ giải quyết đi. Dù sao cũng không phải chuyện của em, lo nhiều làm gì cho mệt người ra?!?! Tình cảm của họ là do họ quyết định. Nếu họ đã không hợp thì cố thế hay cố nữa cũng vậy cả thôi. Nếu như thật sự không có duyên thì dù cho có 10 bà mối vun vào cũng vẫn chỉ là con số không… – Cô xổ ra 1 tràng dài mà chẳng ngừng nghỉ lầy hơi lần nào.
- Em từ khi nào lại suy nghĩ chín chắn như vậy? – Anh nheo mắt nhìn cô chăm chú, có phần không tin vào tai mình.
- Không phải chín chắn, mà là lười biếng đó. – Cô thốt lên.
- Hả?!? – Anh đông cứng.
- Anh không nghe rõ sao? Là do em lười đi cho nên mới kiếm cớ này nọ để thoái lui thôi! – Cô cười tít mắt. – Thật không ngờ anh lại bị lừa dễ dàng như vậy!! Haaahaha… haaahaha… anh còn nói em ngốc?? Chính anh mới thật là ngốc!
- Em… em… - Anh không còn lời gì để nói. Cô đúng là… thích làm cho người khác cứng họng. Vừa mới câu trước triết lí đầy trí tuệ, đến câu sau đã đá bay nó vào sọt rác, lại còn ngây ngô cười như vừa lập công lớn thế kia. Haizzzzzz……. May mà trên đời chỉ có 1 Lê Hương Kim, chứ nếu như có đến 2, 3 Lê Hương Kim chắc thế giới này sẽ loạn mất… loạn mất thôi…
- Giờ em còn có việc, em đi trước đây. – Cô đột ngột đổi giọng nghiêm túc, quay đầu bước đi.
- Khoan đã… Búp Bê… - Anh vội cản cô lại.
- Em thật sự đang vội mà!?!? – Cô không quay đầu lại, vẫn tiếp tục bước đi.
- Búp Bê!! – Anh gọi giật lại.
- Sao ạ?
- Em đi đâu?
- Có việc.
- Việc gì? – Anh thắc mắc.
- Anh hỏi làm gì? – Cô cau mày. – Anh không cần biết.
- Búp Bê!!? Em sao vậy? Sao tự nhiên em lại như thế?– Anh có chút khó chịu, có chút tức giận, cũng có chút bất an. Kiểu nói chuyện này của cô… anh thật không quen… không thể quen… cũng không muốn quen…
- Em làm sao? Em vẫn bình thường mà??!?! – Cô chớp chớp mắt.
- Nếu em thật sự bình thường thì sẽ không nói với anh bằng cái giọng đó.
- Giọng gì cơ?
- Nói cho anh biết, rốt cục đã xảy ra chuyện gì? – Anh nhìn sâu vào mắt cô.
- Không có gì mà!?! Em đi trước đây. – Cô vội vàng chạy biến.
- Búp Bê!!? Em… em còn chưa nói… - Anh không kịp phản ứng với vận tốc tên lửa của cô.
Dù thế nào anh cũng sẽ không để cô 1 mình. 1 lần là quá đủ với anh. Cảm giác ân hận, lo lắng, đau đớn cùng bất lực ấy anh mãi mãi cũng không muốn nếm trải 1 lần nữa… sẽ không… nhất định sẽ không… tuyệt đối không…
- Búp Bê! Em nghĩ là có thể trốn được anh sao? – Anh cười cười, chậm rãi lôi chiếc điện thoại yêu quý ra dò tìm vị trí của cô.
Từ sau sự việc lần trước, anh đã bí mật cài đặt định vị cả điện thoại, máy nhắn tin, laptop,… nói chung là tất cả những gì gắn bó với cô đều được anh ‘quan tâm chiếu cố’ hết.
Đương nhiên là cô không hề biết chuyện này. Nếu như cô mà biết, anh dám cá là cô sẽ nhảy dựng lên, kêu la inh ỏi từ Việt Nam sang tận Mỹ cho xem!
- Quả nhiên là chạy rất nhanh, thoắt cái đã cách đây 1 quãng khá xa rồi. Em muốn chơi, vậy anh cho em chơi 1 chút, sau đó nhất định bắt em về trị tội.

30’ sau, anh bắt đầu lái xe đến chỗ cô. Vốn định cho cô thoải mái 1 chút, nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại vẫn là nên ở cạnh cô sẽ an toàn hơn. Nhỡ cô lại xảy ra chuyện gì anh sẽ không thể tha thứ cho chính mình.

- Đây rồi! – Mắt anh loé sáng, khoé môi cong lên 1 đường cong hoàn mĩ. Mỗi khi nhìn thấy cô anh đều vô cùng vui vẻ, vô cùng hạnh phúc. Dù chỉ là nhìn từ xa thì vẫn cứ vui mừng không thôi… bởi vì… anh biết cô là của anh… mãi mãi là của anh… cả đời này sẽ là của anh… không… cả kiếp sau, kiếp sau nữa cũng sẽ là của anh…

Cô bé này, thật không thể chấp nhận được. Có đi trên đường thôi cũng thu hút ánh mắt của bao nhiêu người, đặc biệt là lũ đàn ông háo sắc. [anh lại không thế đi!? Anh cứ thử đi ra đường xem, chả khối người lẽo đẽo bám theo giật túi, giật áo, giật cả… chữ ký ý chứ!?!? *0^)
Nhẹ nhàng bước xuống xe, anh cứ đi theo đằng sau cô hết con phố này đến con phố khác mà cô Búp Bê ngốc nghếch kia chẳng hề hay biết. Haizzzzz…… cô như vậy bảo sao anh yên tâm cho được?!? Đúng thật là…

Nhưng là… càng đi theo cô cơn tức giận trong lòng anh lại càng dâng lên mạnh mẽ hơn. Cô… lại ngang nhiên dám cười với những người đàn ông trên đường… Cô muốn anh tức chết sao? Không đúng… cô đâu biết là anh đi theo cô chứ?!?! Thôi đi… có lẽ đấy chỉ là xã giao thôi… chỉ là… khoan… cô đâu có quen những người đó… tại sao lại phải xã giao? Hay là cô muốn tỏ ra thân thiện? Nhưng mà… đã không phải bạn bè thì thân thiện hay không cũng đâu liên quan gì tới họ?!??!
Hừ!!? Nói đi nói lại vẫn là cô sai. Hôm nay về cô sẽ biết tay anh. Nhất định phải trị cho cô chừa cái tật vớ vẩn này đi. Tốt nhất là khiến cô sợ đến nỗi sau này tuyệt nhiên không dám nhìn những người đàn ông khác. [Ặc #_#]
HÃY ĐỢI ĐẤYYYYYYY!

Đang đi, đột nhiên cô cảm giác 1 cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
- Quái lạ! Mình sao thế nhỉ? Chẳng lẽ… giữa ban ngày ban mặt lại gặp phải ma?! Không… không thể nào… không thể có chuyện đó được… – Cô lắc đầu nguầy nguậy, cố xua đi cái suy nghĩ vớ vẩn trong đầu, tiếp tục bước đi.

- Đáng ghét! Đáng ghétttt!!!! Đáng ghét!!!!!!!!!!!!!!! – Anh gắt nhỏ.
Anh đang vô cùng vô cùng vô cùng tức giận, thật sự là có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Cô thích bộ trang sức đính kim cương đó có thể nói với anh, anh nhất định sẽ mua cho cô, sao lại phải cười cười nói nói với cái tên gì gì có ý kia đang định tiếp cận cô kia chứ?!?! Cô ngốc thật hay là lại muốn chơi đùa người ta vậy? Cô bé này… thật là không thể giải thích nổi… lúc thì đơn thuần ngốc nghếch dễ thương vô cùng… lúc thì nghịch ngợm lắm trò nhiều kế đến đáng yêu… lúc lại trầm tính mưu mẹo khiến người ta khó nắm bắt…

Sau 1 hồi lang thang khắp nơi, cuối cùng cô bước vào 1 cửa hàng bán đồ trang sức thuộc quản lí của Sun.
- Tiểu thư đến rồi sao? – 1 anh chàng khoảng 24, 25 tuổi vừa thấy cô liền tiến lại gần chào hỏi.
- Ừm. – Cô mỉm cười, hạ thấp giọng thì thầm. – Thế nào rồi?
- Tôi đã làm xong. – Anh chàng nhanh chóng báo cáo. – Tất cả những việc xấu của cô ta, những trò cô ta đã làm để hãm hại bạn tiểu thư đều được ghi ở đây, tiểu thư cầm đi.
- Không cần. – Cô khoát tay, vẫn duy trì nụ cười trên khoé miệng. – Lần sau không cần in ra.
- Nhưng… chẳng phải tiểu thư…
- Đọc… ghi nhớ trong đầu… rồi nói cho tôi… - Cô nhắc nhở. – Hiểu chưa?
- Dạ vâng, tiểu thư. – Anh chàng thám tử rất khâm phục cô tiểu thư bé nhỏ trước mặt này. Cô tuy còn nhỏ tuổi, lại là thiên kim tiểu thư được sống trong nhung lụa từ bé, được Chủ tịch yêu thương chiều chuộng hết mức, nhưng lại vô cùng thông minh nhanh nhẹn, tài trí hơn người. Nhiều khi đến cả 1 thám tử như anh cũng thấy kém cỏi khi đứng trước cô.
- Tôi hỏi anh, cô ta với Doãn Minh Nhật có quan hệ gì không? – Cô hỏi. Đây chính là vẫn đề mà cô quan tâm nhất. Nếu như… giữa họ phát sinh chuyện kia thì sẽ khó cho cô.
- Doãn thiếu gia là bạn trai cũ…
- Tôi không hỏi cái đó. – Cô cắt ngang. – Tôi muốn biết, giữa họ có cái quan hệ kia hay không?
- Không có. – Anh chàng thám tử vội lắc đầu, sau đó chỉ sang bộ trang sức bên cạnh, lớn tiếng hỏi. – Cô có thích bộ kia không? Tôi thấy nó rất sang trọng, quý phái, rất hợp với cô.
- Tôi cũng thấy vậy. Nhưng mà… tôi lại thích bộ ở đằng kia hơn. – Cô chỉ ra phía bên trong cửa hàng, sau đó từ từ vừa đi vừ tiếp tục thì thầm. – Thật là không có chuyện gì chứ? Tôi thấy trước đây có vẻ họ rất thân thiết.
- Tôi cũng không hiểu. Doãn thiếu gia nổi tiếng đào hoa, nhưng mấy năm gần đây lại có vẻ khác thường. – Anh chàng thám tử khẽ cau mày.
- Cười lên. – Cô nhắc nhở. – Anh thấy bộ này thế nào?
- Rất tinh xảo! Những hoạ tiết trên sợi dây chuyền này vừa mềm mại, lại vừa cứng rắn… - Anh chàng thám tử phụ họa. – Tiểu thư, mấy năm gần đây tuy vẫn tiếp tục làm quen rất nhiều bạn gái, nhưng Doãn thiếu gia tuyệt đối không nảy sinh quan hệ quá đà với họ. Chuyện này thật không giống với Doãn thiếu gia trước đây…
- Yêu rồi thì ai cũng thay đổi. – Cô nở nụ cười thích thú.
- Tiểu thư… – Anh chàng thám tử thoáng ngây người bởi vẻ đẹp của cô, nhưng rất nhanh đã lấy lại phong thái bình tĩnh, tao nhã. – Vậy chuyện kia…
- Cứ tiếp tục tiến hành. Nhất định phải làm thật tốt, phải khiến cô ta không ngóc đầu lên được. – Đôi mắt màu hổ phách tuyệt đẹp thoáng loé lên 1 tia tàn khốc.
- Vâng, tiểu thư. – Anh chàng thám tử cúi đầu nhận lệnh, rồi nhanh chóng quay người rời đi.

- Đỗ Cẩm Vân! Cô nhất định phải trá giá cho những gì cô đã gây ra cho tôi… trả giá gấp 10 lần… Cô nghĩ tôi sẽ chịu đựng sao? Cô nghĩ tôi không dám làm gì cô sao? Cô cứ chờ xem, rồi cô sẽ phải quỳ dưới chân tôi mà cầu xin tha thứ… - Cô khẽ nhếch khoé miệng, trong đôi mắt thiên thần chỉ còn lại sự căm hận cùng lãnh khốc vô tình. Mối hận này… nỗi nhục nhã 6 năm trước… cô phải trả lại bằng hết… không sót 1 chút nào…

15’ sau, cô quyết định trở về tránh để anh và mọi người lo lắng.
Vừa quay người lại đã bị 1 lực rất mạnh đẩy về phía sau.
Đầu óc cô trống rỗng, mắt nhắm tịt, không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, chỉ nghe bên tai 1 tiếng động vang dội làm chấn động cả cửa hàng trang sức rộng lớn.
BÙUUUUUUUUMMMMMMMMMMMMM……………..
---------------------------------------
2.
Vừa quay người lại đã bị 1 lực rất mạnh đẩy về phía sau, cả người cô như quả bóng rơi tự do trong không gian.
Đúng lúc cô đang định kêu lên thì 1 âm thanh kinh thiên động địa vang lên bên tai làm cô nhất đời đông cứng.
BÙUUUUUUUUMMMMMMMMMMMMM……………..
Đầu óc trở nên trống rỗng, mắt nhắm tịt. Cô thật sự không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, chỉ cầu trời cho tính mạng nhỏ bé của cô còn giữ được. Cô còn chưa hoàn thành những việc cần làm, tuyệt đối không thể ra đi thế này được.
Cô chỉ biết mình đáp đất 1 cách vô cùng nhẹ nhàng, không những không hề đau đớn, mà còn rất ấm áp… rất dễ chịu… rất… khoan đã… không lẽ…
- BÚP BÊ!!!!!!!!! – Thấy cô không có phản ứng gì, anh lo lắng gọi.
- Thiên? – Cô vội mở choàng mắt ra. Là anh… đúng là anh… nhưng mà… - Tại sao anh lại ở đây?
- Em không sao chứ? – Anh không trả lời mà hỏi ngược lại, chăm chú nhìn cô từ trên xuống dưới.
- Không… em không sao… - Cô lắc đầu.
- Thật là không sao chứ? – Anh vẫn chưa yên tâm.
- Thật mà! Em không sao cả. Nhưng anh s… - Cô bỗng dưng ngây người, trợn tròn mắt nhìn vào cánh tay anh – nơi 1 dòng máu đỏ tươi không ngừng chảy ra.
- Búp Bê! Em… không sao chứ?!?
- Thiên…
- Có phải bị thương ở đâu không? Mau nói anh nghe, em đau ở chỗ nào? – Anh sốt ruột.
- Anh… Thiên… máu… máu… - Cô lắp bắp. – Anh… anh bị thương… tay của anh… máu… tay anh đang chảy máu… Thiên…
- Không sao. Anh không sao đâu. Đừng sợ! Anh không sao. – Anh trấn an cô, đồng thời đỡ cô đứng dậy.
- Chúng ta mau đến bệnh viện… anh… bị thương rồi… – Mắt cô đỏ hoe.
- Không cần. Anh không sao đâu. – Anh mỉm cười. – Em không sao là tốt rồi.
- Tốt gì chứ? – Cô nổi giận, vừa trách móc vừa kéo anh đi. – Tại sao anh lại làm thế hả? Tại sao anh lại… Anh có biết là nguy hiểm lắm không? Anh có biết là vết thương có thể sẽ còn nghiêm trọng hơn… Anh… tại sao lại không biết tự bảo vệ bản thân chứ?!?! Anh…
- … - Anh không lên tiếng, đôi môi mím chặt vì đau đớn khẽ cong lên, ánh mắt sáng ngời, trong lòng tràn đầy hạnh phúc.
- Mình bị thương rồi mà còn cười được… anh là kiểu người gì thế hả?
- Em… đau lòng sao? – Anh khẽ hỏi.
- Hỏi thừa. – Cô gắt. – Đương nhiên là em đau lòng. Anh đang bị thương… chảy rất nhiều máu… không những thế còn vì em mà bị thương… anh vì em nên mới… nên mới… làm sao em có thể không lo lắng… không đau lòng chứ?
- … - Cô quan tâm đến anh. Điều duy nhất anh để ý bây giờ chỉ là… cô đang lo lắng cho anh. Cô cằn nhằn nãy giờ cũng chỉ vì cô lo cho anh. Anh rất vui!!!
Cô lau nước mắt, lấy điện thoại gọi cho Thanh. Rất nhanh đầu dây bên kia đã có tiếng trả lời.
- Alo
- Chị Thanh! Mau cho xe đến đường…
- Có chuyện gì vậy? – Thanh lo lắng.
- Em sẽ nói sau, giờ chị mau cho xe đến đây đi… càng nhanh càng tốt. – Cô thúc giục.
- Được. Em đợi 1 lát.
- Nhanh 1 chút.
- Giờ chị lập tức bảo lái xe đến đó đón em.
- Được.
Cô nhanh chóng cúp máy, quay lại chỗ anh xót xa nhìn vết thương vẫn đang không ngừng chảy máu.
- Anh cố gắng đợi 1 lát, xe sẽ đến ngay thôi. – Cô nắm chặt lấy bàn tay anh. – Không được, vẫn là phải băng lại trước. Nếu để mất quá nhiều máu sẽ rất nguy hiểm… Làm sao bây giờ? Làm sao đây?? Phải làm sao đây???
- … - Anh vẫn chăm chú nhìn cô. Không ngờ bộ dạng cô lúc lo lắng cũng mê người như vậy. Đôi mắt long lanh nước, lông mày nhíu chặt, chóp mũi hơi đỏ lên, đôi môi nhỏ xinh không ngừng trách móc anh, bàn tay ấm áp nắm chặt lấy bàn tay to của anh, đôi mắt dáo dác nhìn xung quanh như đang tìm kiếm thứ gì đó…
- Sao xung quanh đây không có hiệu thuốc nào nhỉ?!??? – Cô nhăn nhó. – Anh đợi em 1 chút… đợi em 1 chút thôi… - Cô nói rồi quay đầu chạy đi.
- Búp B… - Anh còn chưa kịp gọi đã chẳng thấy bóng dáng cô đâu nữa rồi. Ruột gan anh bỗng nóng như lửa đốt. Vừa rồi nếu như anh không kịp đẩy cô ra thì có lẽ cô đã…

Sau khi cô bước vào bên trong cửa hàng trang sức, anh cũng nhanh chóng đi theo. Vì không muốn bị phát hiện nên anh đã tìm 1 góc khuất để đứng quan sát cô. Thật may là ở đây khách hàng được tự do đi lại, ngắm nghía, nghỉ ngơi,… nên chẳng ai lấy làm lạ khi anh trốn sau chậu cây trúc Nhật.

Anh quả là bị cô làm cho tức chết… tức anh ách… tức không chịu được… tức đến sắp nổi điên mất rồi… Sao cô cứ cười cười nói nói với cái gã đàn ông kia cơ chứ? Chẳng lẽ cô không nhớ là cô đã có bạn trai sao? Còn nữa, không phải chính cô đã nói sẽ không bao giờ chơi ‘đồ chơi’ nữa sao? Tại sao bây giờ lại…

Thật không thể chấp nhận được! Sao 1 cô gái đã có người yêu như cô lại có thể thân mật với người đàn ông khác ở nơi công cộng thế này. Lại còn… lại còn…
Chẳng lẽ anh không hiểu gì về trang sức sao?
Chẳng lẽ anh không biết chọn trang sức cho cô sao?
Chẳng lẽ anh không thể mua trang sức cho cô sao?
Chẳng lẽ anh không thường cùng cô trò chuyện sao?
Tất cả đều không phải… vậy thì tại sao?

Phùuuuuuuu……… Cuối cùng thì cái gã to gan đáng chết kia cũng rời đi. Nếu hắn còn ở đó thêm 1 phút nữa thôi chắc anh sẽ không iềm chế được mà lao đến đập cho hắn bầm tím mặt mũi mất.
Nhưng cô lại có điểm gì đó không ổn. Ánh mắt của cô… không giống như bình thường. Anh có thể nhìn thấy trong đó sự hận thù sâu sắc cùng niềm khát khao trả thù mãnh liệt…
Anh không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng… anh thật sự lo lắng cho cô. Cô chưa bao giờ như thế. Cô là 1 cô gái luôn vui vẻ, lạc quan, tốt bụng, luôn nghĩ đủ mọi cách nghịch ngợm chọc phá người khác,… Tại sao đột nhiên lại trở nên như vậy? Rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Tại sao cô không nói với anh? Cô đang sợ điều gì… đang hận chuyện gì… đang muốn làm gì… muốn trả thù ai?
Nếu như cô chịu nói với anh, nhất định anh sẽ giúp cô giải quyết.
Nếu như có ai dám làm hại cô, anh tuyệt đối sẽ không tha thứ.

Ngay vào lúc anh đang muốn lại gần hỏi cô cho rõ ràng thì từ đằng xa có 2 kẻ trông rất đáng nghi. Hành vi khác thường, không giống khách mua hàng hay người đi đường muốn vào đây để nghỉ ngơi 1 lát. Đôi mắt bọn họ nhìn chằm chằm vào cô, rồi nhịn xung quanh thăm dò, sau đó lại trao cho nhau những ánh mắt đầy ẩn ý.
Anh nheo mắt nghiên cứu hành động của họ. Bằng khả năng quan sát cùng phán đoán của mình, anh dám chắc họ không phải người tốt, và đương nhiên đến đây cũng chẳng có mục đích tốt đẹp gì. Hơn nữa, mục tiêu của họ… rất có thể là cô – Búp Bê đáng yêu của anh.

Anh quan sát 2 gã đó khá lâu cũng không thấy động tĩnh gì. Xem ra 2 tên này khá lành nghề, hành động rất cẩn trọng. Cả 2 đều mặc áo khoác rộng thùng thình, đội mũ lụp xụp khiến anh không thể nhìn rõ mặt. Thứ duy nhất anh nhìn thấy… là 1 vết sẹo dài bên má phải của 1 trong 2 người.

15’ sau,
Anh vẫn rất kiên nhẫn nhìn chằm chằm vào 2 người đàn ông khả nghi. Anh không tin là mình lại nhìn sai người. Hơn nữa, Búp Bê của anh đang ở kia. Anh không thể mất cảnh giác, không thể để cô gặp nguy hiểm được. Anh phải bảo vệ cô… BẰNG MỌI GIÁ.

Ngay khi cô đứng lên, 2 gã kia đã có hành động. 1 tên lôi từ trong tay áo ra 1 con dao nhỏ, phi về phía cô bằng 1 động tác rất nhanh gọn dứt khoát. Tên còn lại nằm chặt trong tay 1 thứ gì đó giống như là… bom? Để gây loạn sao?
Không cần suy nghĩ, anh phi như bay đến chỗ cô, đẩy cô ra khỏi khoảng đích của con dao. Nhưng vì tốc độc của cái vật nhỏ bé mà sắc nhọn kia quá nhanh nên anh không kịp tránh. Cũng may cô không sao, cũng may là anh chỉ bị thương ở tay, sẽ không có nguy hiểm gì hết, sẽ không doạ cô sợ hãi.

Rốt cục là cô đi đâu chứ?!!? Tại sao lại biến mất nhanh như vậy? Liệu cô có thể gặp nguy hiểm không? Liệu 2 kẻ vừa rồi muốn hại cô còn ở gần đây không?
Anh còn chưa kịp lôi điện thoại ra đã nghe thấy tiếng của cô bên cạnh.
- Thiên! Anh lại đây ngồi đi! – Cô vừa thở dốc vừa ấn anh ngồi xuống bậc cửa của 1 ngôi nhà đã khoá trái.
- Em vừa đi đâu? – Anh thắc mắc.
- Đi mua bông băng để cầm máu cho anh chứ gì nữa. – Cô bắt tay ngay vào việc, thật cẩn thận sơ cứu cho anh.

- Búp Bê!?!! – Anh nhỏ giọng gọi.
- Dạ? – Cô đáp mà không ngẩng đầu lên.
- Em làm anh nhớ đến hôm ở sân thượng. – Anh dùng bàn tay còn lại vuốt mái tóc mềm mượt của cô.
- Sân thượng? Hôm em băng bó tay cho anh à? – Cô hỏi.
- Ừ. – Anh gật nhẹ. – Lúc đó em cũng dịu dàng như thế này.
- Vậy sao? – Cô cười cười. – Em có như vậy à? Thế mà em cứ nghĩa là em làm anh đau gần chết rồi cơ.
- Cũng đau… nhưng chưa đến nỗi gần chết được đâu. – Anh véo mũi cô.
- Hí hí… biết thế em đã mạnh tay hơn chút. – Cô chép miệng tiếc nuối.
- Em… ác thật đấy!

- Xong! – Cô phủi phủi tay, hài lòng nhìn vết thương của anh đã được sát trùng, băng lại thật cẩn thận. – Anh thấy sao rồi? Đã đỡ hơn chưa? Còn đau không?
- Đỡ nhiều rồi.
- Thật không? – Cô nghi ngờ. – Anh không được nói dối em đâu đấy. Nếu đau nhất định phải nói ra.
- Anh biết rồi. – Anh ngoan ngoãn gật đầu.
- À mà… sao xe lâu đến thế nhỉ? Bác tài chết tiệt, lúc không cần thì cứ lao vèo vèo, đến lúc cần thì lại chậm dề dề y như 1 con rùa mấy trăm mấy nghìn tuổi...
- Cứ từ từ. Chắc xe cũng sắp đến rồi. Em đừng tức giận làm gì cho già người. – Anh khuyên can.
- Gì chứ?!?? Kể cả em có ngày ngày tức giận, đêm đêm quát tháo thì cũng không già đi được nhá?!? – Cô bám vào tay anh theo thói quen.
- … - Anh hơi nhíu mày, nhưng cũng không đẩy cô ra.
- Em rất… - Cô đang ba hoa thì đột nhiên nhận ra điều khác thường, vội vàng buông anh ra, rối rít. – Thiên!! Em xin lỗi… em xin lỗi… em không cố ý… thật xin lỗi anh… em quên mất tay của anh… em…
- Không sao.
- Anh có đau lắm không? – Cô lo lắng hỏi.
- Không sao.
- Chết rồi, không biết vết thương có bị chảy máu không nhỉ?!? – Cô rối hết cả lên, liên tục tự trách bản thân.
- Anh không sao mà! – Anh phì cười, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô. – Anh không sao hết, chỉ là vết thương ngoài da thôi mà. Em đừng quá lo lắng! Hơn nữa, em lo lắng quan tâm đến anh như vậy, lại còn đau lòng vì anh, anh thật sự rất hạnh phúc, cảm giác đau đớn cũng không còn bao nhiêu nữa.
- … - Cô không nói nên lời, chỉ nhìn anh không chớp mắt.
- Em làm gì nhìn anh ghê thế? – Anh khó hiểu.
- Em… em ch…
Kétttttttttttt…………..
Đúng lúc đó chiếc xe đỗ xịch trước mặt 2 người, cô lập tức tức giận bừng bừng lao đến quạt cho ông tài xế 1 trận cái tội ‘câu giờ’.
- TÀIIIIIIIIIIIII XẾEEEEEEEEEEEEEE!!!!!!!!!!!!! Ông có biết nãy giờ là bao lâu không hả? Tính từ lúc tôi gọi điện cho chị Thanh đến giờ đã hơn 20’ rồi đấy. Ông đã làm gì trong suốt 20’ hả?!?! Chỉ có đi từ biệt thự đế đây mà mất tận 20’ sao? Ông đi đường gì thế hả?!? Ông làm ăn kiểu này mà được sao??! Bình thường toàn phi như bay trên đường, khiến người ta sợ đến thót tim, sao tự nhiên hôm nay lại biến thành rùa cụ thế?! Hả//?! Hả?!?! HẢAAAAAAAAAAAA?!!!!!!!!!!!????!?! Hay là ông…
Chỉ khổ ông tài xế vô tội bị mắng oan uổng. Số ông nó đen thế đấy. Đúng lúc Tiểu thư gọi xe gấp thì hết xịt lốp lại đến tắc đường… Ông đến không sống nổi với ông trời mất thôi!!?
---------------------------------------
3.
- Búp Bê! – Anh dựa người vào cửa nhà bếp, ỉu xìu gọi cô.
- Anh ra đây làm gi? Mau về phòng nghỉ ngơi đi. – Cô thúc giục. – Bác sĩ nói phải nghỉ ngơi nhiều thì mới nhanh hồi phục.
- Anh không sao mà!?? Anh vẫn rất khoẻ mạnh đấy thôi!?! – Anh nhăn nhó, trong lòng không ngừng chửi rủa cái lão Nghiêm Xuân Đông chết tiệt kia. Rõ ràng là anh không làm sao mà lại nói với cô là vết thương rất sâu, rất nghiêm trọng, phải chăm sóc anh thật chu đáo, để anh nghỉ ngơi càng nhiều càng tốt… bla… bla… Chẳng lẽ lão này muốn trả đũa anh sao? Thật là tức chết!
- Em biết là anh rất khoẻ, nhưng vẫn phải nghe theo lời bác sĩ. Anh nên về phòng nghỉ ngơi đi. Em sắp nấu xong rồi. – Cô dỗ dành.
- Dù bắt anh nghỉ ngời thì em cũng phải ở cùng anh chứ? Sao lại bắt anh ở trong phòng 1 mình?!?! – Anh phụng phịu.
- Em còn phải nghiên cứu tẩm bổ cho anh nữa! – Cô nói mà mắt vẫn chăm chú nhìn vào quyển sách dạy nấu ăn.
- Haizzzzzzzzzzz… Thật là……………. - Anh thở dài thườn thượt.
- Anh còn đứng đó làm gì? Mau mau về phòng đi!!
- Ở đây không phải là không có đầu bếp, tại sao em phải tự tay làm chứ!?!? – Anh cau mày.
- Bác sĩ nói nếu em tự tay làm sẽ chất lượng hơn. Mặc dù em không hiểu tại sao lại thế… nhưng mà, vẫn nên nghe theo lời bác sĩ. – Cô ngây thơ nói.
- … - Lão Nghiêm Xuân Đông đáng chết đúng là muốn chơi anh đây mà!!? Hừ!?!? Cứ đợi đấy, anh nhất định sẽ không bỏ qua. – Búp Bê! Về phòng cùng anh.
- Nhưng bác sĩ…
- Mặc kệ ông ta. Em để ý đến lời ông ta nói làm gì?
- Ơ… - Cô ngớ người. – Lời bác sĩ nói thì phải nghe theo chứ?!?!
- Nhưng lời ông ta nói thì không cần nghe.
- Sao lại thế?
- Bởi vì nó là như thế. – Anh dung chính cách của cô để trả lời lại cô.
- Anh… - Quả nhiên cô không thể nói được câu nào.
- Em mau nghỉ đi. Từ sáng đến giờ bận rộn chạy đi chạy lại em không thấy mệt sao?
- Không được. Em còn đang nấu canh mà!?!? – Cô vẫn đứng ì ra đó không chịu nhúc nhích.
- Anh nói lại 1 lần nữa… em lập tức dừng việc này lại cho anh. – Anh nghiêm giọng.
- Nhưng…
- Em muốn tự mình đi hay để anh bế em đi? – Anh cắt ngang.
- Anh đang bị thương mà? – Cô tròn mắt. – Làm sao…
- Em vẫn không chịu đi phải không? – Anh nhướn mày hỏi, từ từ tiến lại gần cô.
- THIÊN!!! – Cô giật mình. – Không phải anh định bế em thật đấy chứ?!??
- Em nghĩ anh đùa sao?
- Không được… không được… - Cô vội kêu lên, lùi về phía sau. – Anh nên nhớ là tay anh đang bị thương đấy…
- Anh không quan tâm. – Anh tỉnh bơ.
- Anh… anh… được rồi… được rồi… em không làm nữa… em nghỉ… nghỉ là được chứ gì?!?! – Cuối cùng đô đành chịu thua, ngoan ngoãn theo anh về phòng.

- Thiên! – Sau 1 hồi suy nghĩ đến đau đầu mệt óc, cô quyết định hỏi anh cho đỡ tốn nơron.
- Gì vậy?
- Tại sao anh lại ở đó?? – Cô nhìn anh chờ đợi.
- Anh nghĩ là em thông minh lắm cơ. – Anh phì cười.
- Thì đúng là như vậy mà?!?! – Cô chu mỏ. – Không đúng… Thiên, chẳng lẽ anh… theo dõi em?
- Không phải theo dõi, chỉ là đi theo em thôi. – Anh sửa lại.
- Đằng nào cũng thế cả… đều là đáng ghét! – Cô trừng mắt, tra hỏi. – Sao anh lại đi theo em? Anh có nghe thấy gì không? Có biết điều gì không?
- Anh… sợ em xảy ra chuyện cho nên mới… Búp Bê! Anh chỉ muốn bảo vệ em thôi. Anh không thể để em gặp nguy hiểm lần nữa, em có hiểu không?
- Vậy… anh có nghe thấy những chuyện em nói với người… - Cô lo lắng.
- Cái tên đáng ghét đó hả? – Anh xen vào. – Có chứ.
- Anh… anh… đã nghe thấy… nh..hững… gì???!? - Cô giật mình, cả người run lên.
- Em sao thế? Sao lại run lên như vậy??? – Anh lo lắng. – Em ốm à??! Hay…
- Mau nói cho em biết, anh đã nghe được những gì? – Cô nắm chặt lấy tay anh. – Thiên, anh mau nói đi!
- Thì chẳng phải 2 người nói về trang sức sao? – Anh chẳng hiểu gì cả, nhưng vẫn thành thật khai báo. – Em còn có vẻ rất vui vẻ nữa, cứ cười suốt… lại còn cười rất dịu dàng nữa. Em…
- Thì ra là chuyện này. – Cô thở phào nhẹ nhõm.
- Em nói chuyện này là sao? Còn có chuyện gì nữa à? – Anh thắc mắc.
- Không có… không có gì cả. – Cô vội lắc đầu nguầy nguậy.
- Thật là không có gì chứ?!? – Anh không tin.
- Thật mà! Không có gì cả… thật sự không có gì cả. – Cô gượng cười.
- Nhưng em… - Anh định hỏi tiếp, nhưng nghĩ sao lại thôi. Anh không muốn ép cô, cũng không muốn gây áp lực cho cô. – Búp Bê! Có chuyện gì nhất định phải nói với anh biết không?
- … - Cô không trả lời, chỉ gật gật đầu.
- Được rồi, anh đi tắm đây. – Anh đứng dậy, không quên dặn dò cô. – Em nhớ là phải nghỉ ngơi đấy! Em mà chạy lung tung anh sẽ xử em thật nặng.
- Vâng. – Cô ngoan ngoãn trả lời.
- Nhớ phải nghe lời đấy!
- Em biết rồi. Anh cũng biết là em rất nhát gan mà!!? Em sẽ không dám làm trái lời anh đâu. – Cô cười tươi.

Sau khi cửa phòng tắm đóng lại, nụ cười trên môi cô biến mất không còn 1 chút dấu vết. Khuôn mặt mới mấy giây trước còn tươi cười giờ sầm xuống, lòng cô tràn đầy bất an.
Nói với anh ư?
Cô có thể nói với anh sao?
Nếu như anh biết chuyện đó, cô còn có thể được ở bên anh sao?
Nếu như anh biết cô chính là người đó… anh còn cần cô sao?
Cô biết 1 ngày nào đó anh sẽ biết được sự thật… anh sẽ biết đó là cô… là cô đã làm cái điều kinh khủng ấy… là cô đã… Đến lúc đó, chắc chắn cô sẽ không thể tiếp tục ở bên anh được nữa.
Cô hiểu điều đó, cô cũng hiểu không thể giấu mãi chuyện đó được… đúng như lời Thanh nói… nhưng… Thanh không biết… Thanh không biết điểm mấu chốt… Thanh không biết chuyện đó…
Cô không muốn nói… cũng không thể nói cho anh biết được… Cô thà để anh tự tìm ra… thà để anh hận cô… còn hơn là chính miệng nói với anh… Ít nhất thì từ giờ đến khi anh tìm ra sự thật… cô sẽ được ở bên anh… được anh quan tâm… chăm sóc… cảm nhận tình yêu của anh… và… yêu anh…
Cô sẽ không… sẽ không nói cho anh biết… có chết cũng sẽ không nói… bởi vì… CÔ YÊU ANH!

Cũng vào lúc đó,
Tại biệt thự nhà họ Trần,
- CON KHÔNG LÀM! – Bảo gầm lên.
- MÀY KHÔNG ĐƯỢC PHÉP NÓI KHÔNG VỚI TAO. TAO ĐÃ BẢO MÀY LÀM THÌ MÀY NHẤT ĐỊNH PHẢI LÀM. – Ông Tuấn cũng hung dữ không kém.
- ĐÂY LÀ ĐẠO LÍ GÌ VẬY? BỐ VÔ LIÊM SỈ THÌ CON CŨNG PHẢI NỐI GÓT BỈ ỔI THEO HAY SAO??? – Anh nhếch mép.
- MÀY NÓI CÁI GÌ?
- CON CHỈ NÓI SỰ THẬT THÔI. NGƯỜI TA THƯỜNG NÓI, ‘THUỐC ĐẮNG GIÃ TẬT, SỰ THẬT MẤT LÒNG’, QUẢ KHÔNG SAI.
- MÀY MUỐN LÀM TAO TỨC CHẾT ĐẤY À?
- CON ĐÂU DÁM? CON CÒN CHƯA MUỐN BỊ BẮT CÓC GIẾT HẠI ĐÂU. CON VẪN YÊU ĐỜI LẮM!
- MÀYYYYY…….. MÀY TO GAN LẮM RỒI ĐẤYYYYY……..
- LỚN RỒI THÌ LÁ GAN CŨNG PHẢI LỚN THEO CHỨ?!?!? CHẲNG PHẢI CHÍNH BỐ ĐÃ NÓI THẾ VỚI CON SAO?!?????!
- NÓI TÓM LẠI, MÀY NHẤT ĐỊNH PHẢI NGHE LỜI TAO.
- CON ĐÃ NÓI RỒI, CON KHÔNG LÀM… CÓ CHẾT CŨNG KHÔNG LÀM… CON CHƯA XẤU XA BẠI HOẠI ĐẾN NỖI HÃM HẠI CẢ NGƯỜI MÌNH YÊU… CƯỚP ĐI HẠNH PHÚC CỦA CÔ ẤY.
- CƯỚP ĐI HẠNH PHÚC SAO? – Ông Tuấn cười khẩy. – CÁI HẠNH PHÚC NÀY NGAY TỪ ĐẦU ĐÃ KHÔNG THUỘC VỀ NÓ RỒI.
- BỐ NÓI THẾ LÀ CÓ Ý GÌ?
- Ý GÌ À? CÁI NÀY LÀ 1 CHUYỆN RẤT RẤTTTTTTTTT……… THÚ VỊ.
- RỐT CỤC LÀ CÓ CHUYỆN GÌ? BỐ MAU CHO CON BIẾT.
- CHO MÀY BIẾT? – Ông Tuấn nhướn mày suy nghĩ, rồi chậm rãi gật đầu, đưa cho Bảo 1 tập tài liệu. – ĐƯỢC THÔI. DÙ SAO THÌ SỚM MUỘN MÀY CŨNG BIẾT. CHO MÀY BIẾT TRƯỚC CŨNG KHÔNG SAO CẢ.
- CÁI GÌ ĐÂY?
- MÀY ĐỌC ĐI THÌ BIẾT. TAO NÓI TRƯỚC… HAY LẮM ĐẤY!!!
- … - Bảo nghi ngờ giở tập tài liệu ra đọc.

10’ sau,
- Cái này… cái này… - Bảo như không tin vào mắt mình.
- Đúng thế đấy. Tất cả đều là sự thật.
- Nhưng… làm sao có thể… cô ấy…
- Chính nó đã làm việc này.
- Không thể nào.
- Sự thật thường rất phũ phàng. – Ông Tuấn mỉm cười, trong đôi mắt ánh lên 1 tia đắc thắng.
- Cô ấy… lẽ nào lại… thật sự là cô ấy… - Bảo vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận được sự thật tàn khốc này.
- Vì thế… cái hạnh phúc mà mày nói đấy… vốn không thể nào thuộc về con bé được. – Ông Tuấn kết luận. – Làm theo lời tao chính là giúp nó sớm thoát khỏi ảo ảnh hạnh phúc mà thôi.

Chương 29: Bước 2

1.
Sau 1 tháng bị cô ‘nhốt’ trong nhà, cuối cùng sau khi để lão Nghiêm Xuân Đông đáng ghét khám xét xong, anh cũng đã được thả tự do.

Tại cổng trường đại học Dream,
- Hôm nay anh Thiên sẽ đi học lại phải không? Anh ấy bình phục rồi à? – My quan tâm hỏi.
- Ừ. Thấy bảo là đã khỏi lâu rồi nhưng bị cô bé lắm chuyện rách việc kia bắt nhốt ở nhà làm tù nhân. – Nhật trả lời ngay.
- AI LẮM CHUYỆN RÁCH VIỆC HẢ?!?! – Cô vừa bước xuống xe đã nghe thấy câu nói của Nhật, lập tức hét toáng lên.
- Áaaa… - Nhật giật mình quay lại, cười cầu hoà. – Là anh nói nhầm đấy. Ý anh là Kim thông minh xinh đẹp, tốt bụng nhân từ, bao dung hào phóng,…
- Stop. – Cô cắt ngang. – Anh có thể đừng làm em nổi dà gà không hả?!?! Anh nói vậy không thấy quá sến súa sao?
- Anh… - Nhật tức mà không dám làm gì, chỉ đành cười gượng gạo.
- Thôi thôi… anh đừng có bày ra cái bộ mặt đáng ghét đó. Nhìn mà thấy ngứa ngáy tay chân.
- Này, Lê Hương Kim, em đừng có mà được nước lấ…
- My yêu quý của tớ! – Cô nhanh chóng ‘bay’ sang bên cạnh My, vênh mặt thách thức Nhật.
- Anh nghĩ anh nên vào lớp thôi. Thiên, đi nào! – Nhật vội chuồn thẳng, cũng không quên lôi tuột Thiên đi. Còn ở đây nữa chắc anh tức đến thổ huyết mà chết mất.
- Ơ… anh Nhật làm sao thế? Sao không gây sự với cậu chỉ??! Sao lại chạy như bị ma đuổi thế? – My khó hiểu.
- Haahahaha…… - Kim bật cười thành tiếng. – Thanh… chị thấy không… thấy không?!??!?! Cái dáng điệu đó… haaahahah….
- Em ác thật! – Thanh thì thầm.
- Cho chừa cái tật lăng nhăng. Em phải thay My xử lí anh Nhật trước.
- Em đúng là…… – Thanh phì cười.
- 2 người to nhỏ cái gì đấy??!?! Cho em nghe với… – My xí xớn.
- Hí hí… chuyện hay lắmmmmmmmm….. – Cô kéo dài giọng.
- Nhưng không nói cho em được. – Thanh kéo Kim vào lớp bỏ lại My ngơ ngác 1 mình, vừa đi vừa cười như trúng tà.

- Này! Mày bị sao vậy??? Sao tự nhiên lại bỏ chạy thế?!! – Anh cố tình hỏi, ánh mắt không giấu được ý cười.
- Bỏ chạy gì chứ? Tao đang lên lớp mà!?! – Nhật cãi.
- Lên lớp? Thì ra là mày vội lên lớp. – Anh cười cười.
- Thôi thôi… cho tao xin. Hết cô Búp Bê của mày bắt nạt tao lại đến mày mỉa mai tao. Kiếp trước tao mắc nợ 2 người sao? – Nhật ủ rũ.
- Hình như là 1 món tiền rất lớn thì phải?!! – Anh chẹp miệng. – Thảo nào ông trời lại cho mày làm bạn thân của tao. Thì ra là để tao thuận tiện đòi nợ.
- Mày… mày… mày… mày…
- Sao tự nhiên mày lại nói lắp thế? – Anh tỏ vẻ hốt hoảng. – Không phải là tao nói đúng rồi nên mày quá xúc động đến nỗi không thốt nên lời đấy chứ?!?!
- … - Nhật cố gắng hít thở sâu, sau đó biến luôn vào lớp, không thèm ngoảnh mặt lại.
- Haahahaha…… Cái thằng này… – Anh ôm bụng cười sặc sụa.

Reeng… reeng… reeng…
- Kim, hết giờ rồi! – My thành thục tháo tai nghe ra của cô ra, nói.
- Ừm… - Cô ngồi bật dậy, xoay cổ vươn vai 1 lúc mới chậm chạp mở mắt ra, chớp chớp vài cái, lập tức thúc giục. – Mau đi thôi, tớ đói quá!
- Hết ngủ lại ăn, Kim có khác gì con heo không hả? – Thanh thì thầm với My.
- Chắc cậu ấy có họ hàng xa với Trư Bát Giới mà chưa phát hiện ra đấy. – My cười tít mắt.
- Hai người còn không mau nhanh lên!!?!? Ở đó mà thì thà thì thầm cái gì vậy!?!??!

Vừa bước chân vào căng-tin cô đã bị 1 người đứng chắn trước mặt.
- Kim, nói chuyện với anh 1 lát. – Bảo lên tiếng.
- Lâu lắm rồi mới gặp anh. Thời gian qua anh đã đi đâu thế?!? – Cô hớn ha hớn hở.
- Đi theo anh. – Bảo không quan tâm đến câu hỏi của cô, chụp lấy tay cô kéo đi.
- Ơ… anh Bảo??! Anh làm sao thế??! Anh… - Cô tròn mắt ngạc nhiên.
- Trật tự đi theo anh. – Bảo cắt phăng lời cô nói 1 cách phũ phàng.
- Nhưng mà…
- BỎ TAY CÔ ẤY RA. – Lời cô nói lại bị cắt ngang 1 lần nữa, nhưng không phải Bảo, mà là Thiên. Anh đang rất tức giận. Vừa bước vào căng-tin đã thấy bọn họ nắm tay nắm chân, lôi lôi kéo kéo. Thật chẳng coi anh ra gì!!!
- Tôi có chuyện muốn nói riêng với cô ấy. – Bảo dừng bước, quay đầu giải thích.
- Chuyện gì? – Anh gặng hỏi.
- Tôi đã nói là chuyện riêng… không thể cho người khác biết được.
- Chuyện riêng? – Cô nhắc lại, tò mò. – Là chuyện gì thế? Bí mật như vậy sao?
- Có gì thì anh nói luôn ở đây đi. Để Kim ở 1 mình với anh em không yên tâm. – Thanh xen vào.
- Thanh, giờ em không tin cả anh nữa sao?? – Bảo ngớ người, vội vàng quay sang cô hỏi. – Em cũng vậy phải không? Không tin anh… đề phòng anh… xa lánh anh… căm ghét anh…
- Không phải. Em không có. – Cô phủ nhận. – Em tin anh… thực sự tin tưởng anh… nếu không có anh… em cũng sẽ không còn sống đến bây giờ.
- Vậy đi với anh. Anh thật sự có chuyện muốn hỏi em. Sẽ chỉ mất vài phút thôi. Anh sẽ đảm bảo an toàn cho em. – Bảo nói như van xin.
- Được. – Cô gật đầu đồng ý.
- Kim! Để chị đi với em.
- Không cần đâu. Anh Bảo sẽ không làm hại em. – Cô chắc chắn, quay người cùng Bảo bước ra khỏi căng-tin.
- Anh Thiên, anh mau giữ Kim lại đi. Em không yên tâm.
- Cứ để cô ấy đi đi. Sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. – Anh trấn an.
- Nhưng…
- Chị đừng lo lắng quá! Em thấy anh Bảo là người tốt.

- Kim, anh hỏi em…
- Áaaa……. – Bảo dừng lại đột ngột làm cô không kịp phanh, tông thẳng vào người anh. Cũng may Bảo nhanh tay tóm lấy cô nếu không…
- Haizzzz…. Em có thể đừng uống nhiều fristi quá không? – Bảo chán nản.
- Anh đừng có học anh Thiên nói móc em đi!!? – Cô chu mỏ.
- Anh chỉ nhắc nhở em thôi mà!!? – Bảo làm bộ mặt vô tội làm cô tức điên.
- Tốt bụng thế sao không mời người ta ăn cơm mà lại lôi người ta ra đây?!!?! À mà… anh có chuyện gì thì nói mau đi. Em đói lắm rồi!!!!! – Cô giục.
- Ừm… em… xem cái này trước đi. – Bảo ngập ngừng đưa cho cô tập hồ sơ.
- Gì thế ạ? Tranh anh vẽ hả? – Cô tò mò mở ra xem.
Vừa liếc mắt qua dòng đầu tiên, cô đã đông cứng, nụ cười trên môi vụt tắt, trong ánh mắt chỉ còn sự hoang mang, sợ hãi đến tột độ.
Cô hết nhìn những dòng chữ trong tập tài liệu, lại nhìn Bảo…
Cái này… cái này… không thể nào… không… không thể như thế được. Làm sao nó lại ở trong tay Bảo? Làm thế nào Bảo biết được? Làm cách gì…
Càng đọc cô càng không thể giữ được bình tĩnh… đôi mắt đỏ hoe ngập nước… vầng trán cao đẫm mồ hôi… đôi tay càng ngày càng run lên… cả người trở nên cứng ngắc, lạnh toát…
- Những gì viết ở đó… có phải là thật không? Là em làm sao? Chuyện đó… đúng là do em gây ra sao??? – Bảo lên tiếng hỏi.
Bịchhhhhhhh…….
Cả tập tài liệu rơi xuống đất.
Âm thanh không to nhưng lại rất vang – vang khắp căn phòng nhỏ tĩnh lặng, vang trong tâm trí anh và vang vọng nơi trái tim cô…
- Anh… tại sao… tại sao lại… có… có… có… cái này? – Cô lắp bắp.
- Chuyện đó có quan trọng sao? – Bảo nhìn thẳng vào cô, hy vọng cô sẽ phủ nhận, sẽ nói tập tài liệu đó là giả, sẽ nói chuyện này hoàn toàn không phải sự thật… nhưng…
- Bảo… anh đừng nói với ai… đừng nói với ai cả… nhất là Thiên… được không?! Em xin anh… đừng cho ai biết… đừng cho ai biết chuyện này… em cầu xin anh… – Cô nắm chặt lấy tay Bảo, cầu xin trong nước mắt.
- Kim, là thật sao? – Bảo không tin vào tai mình, cũng không chấp nhận được những điều mình nhìn thấy. Cô… không thể là loại người đó.
- Em xin anh… đừng cho ai biết… đừng nói với ai… xin anh…
- Tại sao? Tại sao em lại làm thế? Họ có tội gì chứ?!? – Anh giữ chặt lấy đôi vai đang run rẩy của cô.
- Không… em không cố ý… em không cố ý đâu… em… em cũng không muốn như vậy… em không biết… em thật sự không biết… em không cố ý mà… không phải em muốn làm vậy đâu… Bảo, anh tin em đi… em thật sự không cố ý… đó chỉ là tai nạn thôi… em không muốn vậy… em không biết…
- Kim… bình tĩnh lại!
- Em không cố ý… em thật sự không cố ý đâu… em không biết… em đã không biết… chiếc xe đó… em không biết… Bảo… tin em đi… làm ơn tin em… em không muốn như vậy… em thật sự không muốn như vậy… em… em… - Cô ra sức lắc đầu, cố gắng giải thích với Bảo, nước mắt tuôn rơi lã chã.
- Được rồi. Anh tin em. Đừng như vậy, bình tĩnh lại đi. – Bảo ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về.
- Đừng nói với ai… được không? – Cô ngước nhìn Bảo, khuôn mặt giàn dụa những giọt nước mắt mặn chát.
- … - Bảo phân vân. Anh không biết nên làm thế nào mới được. Dù sao thì… - Chuyện này không phải chỉ có mình anh biết. Bố anh cũng biết. Anh không tin ông ấy sẽ không dùng chuyện này để uy hiếp em. Anh nghĩ em tốt nhất nên nói trước với Thiên. Như vậy sẽ không sợ bị ông ấy u…
- Em không cần biết. Em mặc kệ ông ta có dùng chuyện này để ép em chuyển giao Gold hay không. Em sẽ không nói… tuyệt đối sẽ không nói… – Cô kiên quyết.
- Mặc kệ ư? Nhưng ông ta sẽ dùng chính chuyện này để ép em làm theo ý ông ta. Đến lúc đó em định làm t… – Bảo phân tích.
- Đến lúc đó em sẽ tuỳ cơ ứng biến. – Cô cố kìm những giọt nước mắt, cố gắng thuyết phục Bảo. – Nhưng bây giờ… em không thể để anh ấy biết. Không được… không thể được… em xin anh…
- Tại sao lại không được? – Bảo nổi giận. – Sớm muộn gì cậu ta cũng biết, chi bằng nói sớm không phải sẽ tốt hơn sao?? Nếu như em không thể nói ra thì để anh giúp. Anh sẽ gặp riêng cậu ta để nói.
- Không được… không được đâu… đừng làm thế… đừng nói với anh ấy… em xin anh… em xin anh đấy… làm ơn… đừng nói với anh ấy… anh ấy sẽ không cần em nữa… em không muốn… - Cô van xin.
- Nếu như cậu ta thật sự yêu em thì sẽ tha thứ cho em. Dù sao đó cũng là tai nạn, không phải do em cố ý. Em còn nhớ không, cậu ta đã đợi em suốt 2 năm, cậu ta đã tha thứ cho em khi em bỏ rơi cậu ta, cậu ta đã yêu thương em, chăm sóc em rất chu đáo… Tình cảm của cậu ta đối với em thật sự vô cùng sâu đậm. Kim, chẳng lẽ em không tin vào tình yêu đó?? – Bảo ra sức thuyết phục.
- Em… em… - Cô ngập ngừng. Thật sự Thiên rất yêu cô, đối xử với cô rất tốt, luôn quan tâm chăm sóc cô từng chút 1… nhưng là… - Anh ấy sẽ không tha thứ cho em đâu… chuyện em đã gây ra… căn bản không thể tha thứ được…
- Kim…
- Anh đừng nói nữa. Nói tóm lại, em sẽ không để anh nói với anh ấy… nhất định sẽ không. Nếu như anh chịu giữ bí mật hộ em thì tốt… còn không… em sẽ coi anh như kẻ thù… – Cô cố chấp.
- Em sao phải làm thế chứ??! – Bảo thở dài. – Em sẽ giấu được bao lâu? 1 tháng, 1 năm, hay là 10 năm?
- Dù là bao lâu thì em cũng phải giấu. Được ngày nào hay ngày đó… em sẽ trân trọng những ngày được ở bên anh ấy…
- … - Bảo không còn gì để nói. Nhìn cô như vậy anh thật đau lòng. Nhưng anh cũng không thể làm gì khác. Chính anh cũng không chắc chắn Thiên có thể tha thứ cho cô, chấp nhận cô hay không… thì làm sao có thể tự ý nói ra chứ??!!?!?!
- Anh… sẽ giúp em chứ?!?! – Cô nhìn Bảo chờ đợi.
- … - Bảo nhìn cô chằm chằm, không biết mình có nên gật đầu hay không.
- Giúp em đi, em cầu xin anh!
- … - Anh không biết giúp cô là đúng hay sai, cũng không biết không giúp cô sau này anh có hối hận hay không…
- Bảo, hứa với em… làm ơn…
- Được. – Cuối cùng anh cũng quyết định làm theo ý cô.
Tuy không thể chấp nhận được việc cô đã gây ra, nhưng anh cũng không thể đứng nhìn cô bị dày vò như vậy. Nếu như đó thật sự là 1 tai nạn, vậy cứ để nó trôi vào dĩ vãng đi. Anh sẽ làm mọi cách giúp cô che giấu, sẽ bất chấp tất cả để bảo vệ hạnh phúc của cô - người con gái đầu tiên khiến anh rung động.
- Cảm ơn anh… thật sự cảm ơn anh!!!
---------------------------------------
2.
Từ lúc cùng Bảo trở về cô cứ như người mất hồn. Mọi người gọi mãi cũng chẳng có phản ứng gì. Cô chỉ đơn giản là ngồi ở đó gẩy gẩy thức ăn và… suy nghĩ 1 cái gì đó… mà không ai có thể đoán được… trừ cô… và… Bảo…
- Búp Bê, em sao vậy? – Anh lo lắng hỏi.
- …
- Kim!! Kim!!!! – Thanh và My cũng lo lắng không kém.
- …
- Này Lê Hương Kim, rốt cục em làm sao thế hả!?!? – Nhật nổi nóng.
- … - Cô dường như không nghe thấy gì cả, vẫn cứ chìm đắm trong dòng suy nghĩ tưởng như không có điểm kết của mình, thỉnh thoảng lại nhìn anh với ánh mắt phức tạp.
Tuy Bảo đã đồng ý sẽ giúp cô nhưng… đúng như Bảo nói, cô sẽ không thể giấu Thiên cả đời được. Đến 1 lúc nào đó, anh sẽ biết… Khi ấy, anh có phải sẽ càng căm ghét cô hơn… càng hận cô hơn? Nếu anh biết được sự thật… nếu như anh thật sự biết được chuyện đó…

Hơn nữa, ông Tuấn và Cẩm Vân đều biết. Họ có thể để yên cho cô sao?? Chắc chắn là không. Liệu cô có thể đối phó với cả 2 không? Cô có thể bảo vệ bí mật này đến cùng không? Cô có thể…

Cô không muốn… dù thế nào cũng không muốn… Cô yêu anh… rất yêu anh…
Cô thật sự muốn được ở bên anh cả đời… muốn được anh yêu thương chiều chuộng…
Cô không muốn bị anh ghét bỏ… bị anh ghẻ lạnh… bị anh căm thù… Cô không muốn… hoàn toàn không mong muốn…
- Búp Bê! Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao em lại khóc?? – Anh hoảng hốt khi thấy những giọt nước mắt long lanh lăn dài trên gò má cô, khẽ lay lay người cô.
- Không… Thiên… em không muốn… em không muốn thế đâu… - Cô giật mình chồm đến nắm chặt lấy tay anh, khóc thút thít. – Em không muốn đâu… thật sự không hề muốn… không… em… em… em không cố ý…
- Em sao thế? Em không muốn cái gì??! Rốt cục là em bị làm sao? – Anh giữ chặt lấy đôi vai nhỏ bé của cô để cô bình tĩnh lại.
- Em… em… - Cô bừng tỉnh, vội vội vàng vàng lau nước mắt. – Không có gì.
- Sao lại không có gì? Rõ ràng vừa rồi cậu đã khóc, lại còn có vẻ rất sợ hãi nữa. – My không tin.
- Không có chuyện gì cả. – Cô gượng cười để chứng minh lời mình nói.
- Kim, đừng giấu nữa. Có chuyện gì chúng ta cùng giải quyết. Chẳng phải chúng ta là bạn sao? – Thanh thuyết phục.
- Thật sự là không có gì mà.
- Sao em cứng đầu thế nhỉ?!? – Nhật tức giận. – Có chuyện gì thì cứ nói ra, giấu giếm thì có lợi gì chứ?!?! Giấu mọi người thì 1 mình em có thể giải quyết sao? 5 người không tốt hơn 1 người sao?
- Đúng thế. Kim, cậu…
- EM ĐÃ NÓI LÀ KHÔNG CÓ GÌ RỒI MÀ!!?!? SAO MỌI NGƯỜI LẮM CHUYỆN THẾ NHỈ?!?! – Cô hét lên.
- … - Cả căng-tin trở nên im ắng đến đáng sợ. Ai cũng trợn tròn mắt nhìn cô như người ngoài hành tinh.

- Em… em… xin l..l..lỗi… - Cô hạ giọng. – Em hơi mệt, em về trước đây.
- Để anh đưa em về. – Anh vội đứng lên.
- Không cần đâu. – Cô lắc đầu, cố gắng nở 1 nụ cười. – Anh ở lại với mọi người đi. Em về 1 mình được rồi.
- Em có thể về 1 mình, nhưng anh không thể để em về 1 mình. – Anh nắm lấy bàn tay của cô – bàn tay đã lạnh toát từ lúc nào.
- Thiên… - Cô ngẩn người nhìn bàn tay mình lọt thỏm trong tay anh.
- Sao thế? Không thích nắm tay anh à?? – Anh phật ý.
- Không phải. – Cô phủ nhận, thì thầm. – Tay của anh thật ấm! – Nếu như cô có thể mãi mãi nắm lấy bàn tay ấy… thì thật là tốt!!!!!!!
- Thế thì đừng bao giờ buông tay anh ra. – Anh bật cười.
- Buông tay? – Cô thẫn thờ nhắc lại. Đương nhiên cô sẽ không bao giờ buông tay nhưng… người buông tay… chắc chắn sẽ là anh.
- Em lại đang nghĩ cái gì nữa vậy?? Không phải lại nghĩ linh tinh đấy chứ??! – Anh nheo mắt nhìn cô.
- Thiên, chúng ta hẹn hò được không?!?!
- Hẹn hò? – Anh hỏi lại.
- Đúng thế. Hẹn hò. – Cô nhắc lại, nhìn anh chờ đợi. – Được không? Được không?? Thiên, có được hay không?!?!
- Được. – Anh mỉm cười gật đầu.
- Hiihihihi… hay quá!! – Cô nhảy câng lên. – Em còn tưởng anh sẽ không đồng ý cơ.
- … - Không đồng ý? Đùa chắc!?!? Anh mong còn chẳng được, làm gì có chuyện không đồng ý chứ??! – Giờ chúng ta đi đâu đây??!
- Ừm… - Cô chun mũi nghĩ ngợi. – Em muốn đến nhà anh.
- Nhà anh? – Anh ngạc nhiên. – Đến đó làm gì? Ăn hay ngủ?
- Không phải nhà đó. – Cô xua xua tay.
- Thế thì nhà nào?
- Là nơi mà anh nói là có bãi ngô khoai sắn gì đó ở đằng sau ý.
- Àaaaaaa……… - Anh gật gù hiểu ra. – Nhưng em đến đó làm gì? Không phải là muốn vặt hết ngô của người ta rồi đem đi buôn đấy chứ!??!
- Em đâu dám?!?! Cùng lắm chỉ lấy được ¾ mà thôi. – Cô cười tươi.
- Em đúng là… - Anh véo mũi cô. – Được rồi, chúng ta đi thôi.
- Vâng. – Cô vui vẻ nhảy chân sáo theo anh ra xe.
Có lẽ thời gian được ở bên anh không còn nhiều. Vì thế, cô nhất định sẽ vui vẻ tận hưởng nó, cũng là để lại ấn tượng thật tốt đẹp trong lòng anh.

Trên xe, cô liên tục hỏi anh hết cái này đến cái khác khiến anh buồn cười không thôi.
- Thiên, ở đó có đẹp không?
- Đó là tuỳ cảm nhận của mỗi người.
- Thế anh thấy thế nào?
- Bình thường… không đẹp bằng em.
- Anh sao lúc nào cũng đem em ra so sánh thế??! - Cô trừng mắt.
- Bởi vì em là 1 cái thước.
- Thước? Sao từ búp bê lại thành thước rồi??! – Cô mù mịt. – Sao em biến hình nhanh thế!??!
- Haahahaha…

- Thiên, biệt thự đó có lớn lắm không?
- Anh không biết.
- Sao lại không biết?
- Bởi vì anh rất ít khi đến đó. Mà có đến thì cũng chỉ nằm ì trong phòng mà ngủ thôi.
- Xì!??! Anh còn kêu em là heo ham ngủ, anh thì có khác gì đâu?!?! – Cô bĩu môi.
- Là anh bị lây em đấy chứ?!?
- Anh… anh… - Cô tức lộn ruột mà không biết phải phản bác thế nào.

- Thiên, bãi ngô đó có rộng không?
- Rất rộng.
- Ồooooooo…. – 2 mắt cô sáng lên.
- Em đừng có bày ra cái bộ mặt đó trước mặt anh nếu không muốn bị phạt. – Anh đe doạ.
- Tại sao? – Cô thắc mắc. Cô có chọc giận gì anh sao? Cô có mắc lỗi gì sao? Chẳng qua chỉ là…
- Không được tỏ ra thích thú như vậy.
- ?_?
- Anh không thích em có hứng thú với điều gì khác… cả người lẫn vật đều không được.
- ??_??
- Đồ ngốc! Em đúng là đại đại ngốc!!!! – Anh thở dài. [Ai mới thật là ĐẠI ĐẠI NGỐC đây?!??]

- Chết… quên mất……. – Đột nhiên cô bật dậy.
Cốppppp……
- Ui daaaaa………. Đauuuuuuuuu…………. – Cô nhăn nhó, chưa kịp đưa tay lên thì anh (lại) nhanh tay hơn, xoa chỗ vừa cụng vào xe cho cô.
- Búp Bê!!? Em… làm cái gì mà… - Anh vừa bực, vừa lo lại vừa buồn cười.
- Em quên… quên mất tiêu cái vụ….. Chết rồi… không biết anh Nhật có băm em ra thật không nữa?!??! – Cô hoảng hốt.
- Vụ gì? Sao Nhật lại băm em ra? – Anh vừa giữ chặt lấy cô đề phòng cô lại nhảy chồm chồm lên, vừa hỏi.
- Thì cái vụ giúp anh ấy ‘tìm vợ’ đấy. Tuần trước anh ấy có nói với em là bước 1 có vẻ đã hoàn thành rồi. Thái độ của My đối với anh ấy cũng khác trước rất nhiều. Bọn họ đã thân thiết hơn này, hiểu nhau hơn này… bla… bla… Anh ấy có hỏi em về bước 2. – Cô kể lể. – Tại vì lúc đó em đang buồn ngủ nên mới hẹn hôm sau sẽ xem xét rồi tắt phéng điện thoại đi. Nhưng mà… 1 tuần liền ngày nào em cũng quên mất. Mỗi lần anh ấy thúc giục em đều nói là đang nghiên cứu. Thành ra… anh ấy nổi giận gầm lên là hôm nay em mà không cho anh ấy câu trả lời thì… ặc ặc… Cuối cùng thì… hôm nay em lại quên mất rồi.
- … - Anh nghe xong không nói được câu gì.
Phản ứng đầu tiên chính là… lăn ra cười
Sau đó thì… thương thay cho thằng bạn thân. Ai bảo nhờ ai không nhờ lại đi nhờ cô Búp Bê này chứ?!!?!??
Cô không thèm để ý đến anh, nhanh chóng lôi chiếc điện thoại ra gọi cho Nhật. Mới 1 hồi chuông đã có người nghe máy.
- LÊ HƯƠNG KIM CHẾT TIỆT!!!! HÔM NAY EM LẠI DÁM TIẾP TỤC QUỊT HẢ!??!?!?! EM CHÁN SỐNG RỒI SAO?!?!????? ANH ĐÃ BẢO HÔM NAY LÀ HẠN CUỐI CÙNG CỦA EM CƠ MÀ!??!?!???? SAO EM LẠI TO GAN ĐẾN MỨC DÁM CH…
- Anh Nhật!!! Anh bình tĩnh lại đi… bình tĩnh 1 chút……. Anh nghe em nói… bình tĩnh… đừng nóng… – Cô run lập cập.
- MUỐN NÓI GÌ THÌ NÓI MAU!!!! – Nhật quát.
- Ặc… - Cô nuốt khan, không dám chậm chễ nửa giây. – Bước 2 là… GÂY HIỂU LẦM. Anh phải…
- CÁI GÌ?!??! EM ĐIÊN À?!?! – Nhật gầm rú. – KHÓ KHĂN LẮM ANH MỚI CHIẾM ĐƯỢC CẢM TÌNH CỦA MY, GIỜ EM LẠI BẢO ANH VỨT NÓ VÀO SỌT RÁC À?!?!? THẾ QUÁ LÀ UỔNG CÔNG VÔ ÍCH À!??!?!?? EM… ĐẦU ÓC EM CÓ VẤN ĐỀ GÌ KHÔNG VẬY? DÂY THẦN KINH CÒN ĐỦ CẢ KHÔNG? CÓ BỊ NGẤM NƯỚC KHÔNG? CÓ BỊ T…
- Không phải… không phải… ý của em không phải như thế… anh nghe em nói hết đã… đừng xồn xồn lên như thế chứ… - Cô toát mồ hôi.
- NÓI NHANH.
- Em muốn nói là… anh vẫn tiếp tục đối xử thật tốt với cậu ấy, vẫn tâm sự hàn huyện với cậu ấy. Nhưng giảm bớt đi 1 chút… giành thời gian để đi chơi với… ừm… ai nhỉ?!?! Ai là thích hợp nhất nhỉ?!?!?????
- Em nói gì thế?!?! Anh chẳng hiểu gì cả. – Nhật nhăn nhó.
- Haizzzzzz….. sao anh chậm hiểu thế nhỉ?!?! – Cô ủ rũ.
- Tại em nói khó hiểu đấy chứ?!?!? – Nhật gắt.
- Được rồi… được rồi… nói đơn giản là thế này… anh 1 mặt đối xử tốt với cậu ấy… 1 mặt đối xử tốt với… aaaaaa…… chị Thanh…
- Sao lại có Thanh ở đây??!
- Chính là nhờ chị Thanh giúp để làm My ghen đấy. – Cô giải thích. – Đến lúc cậu ấy đã tỏ rõ thái độ ghen tuông rồi thì…
- Hoàn thành bước 2? – Nhật đoán.
- Chuẩn. – Cô cười phá lên. – Anh thông minh lắm! Chính là như vậy.
- Em cáo già thật!! – Nhật khen ngợi. [Đây là khen ngợi?]

---------------------------------------
3.
Sau khi nghe ‘quân sư’ chỉ giáo, Nhật cứ nhìn chiếc điện thoại của mình cười cười như bệnh nhân lên cơn.
Anh thật không thể tưởng tượng được lúc My ghen sẽ có biểu hiện như thế nào??!! Khó chịu? Tức giận? Mắng người? Đánh người? Hay là… khóc???? Mới nghĩ đến My sẽ khóc thôi, anh đã thấy lạnh toát cả người rồi… híc híc… mong là cô sẽ không có phản ứng này… dù là đánh chém chửi mắng anh cũng được… nhưng tuyệt đối đừng có khóc… Cô mà khóc… anh sẽ bị suy tim…………….

Đám người làm nhà họ Doãn hết trố mắt ngạc nhiên lại thương cảm lắc đầu, rồi xì xào bàn tán... nói chung là đủ cả.
Còn về lí do…
Vì sao họ lại ngạc nhiên? Bởi vì trước giờ tình trạng của cậu chủ chưa từng đáng ngại như vậy. Nụ cười của cậu chủ chỉ có thể là 1 trong 3 loại: thứ 1 là hút hồn… thứ 2 là vui vẻ… và thứ 3 là xấu xa… nhưng lần này… hình như là thuộc dạng thứ 4 …aaaa….. mà dạng thứ 4 là gi? Chính là… thần kinh……… bệnh thần kinh đó…..
Vì sao họ lại thương cảm? Bởi vì cậu chủ đẹp trai, tài hoa, phong lưu của họ đột nhiên đầu óc lại có vấn đề, dây thần kinh lại chập vào nhau. Đúng là ông trời không có mắt!! [đây gọi là quả báo đấy!!? Haahaahaha………. ^0^]
Vì sao họ lại bàn tán? Bởi vì đó là bản tính của con người… bất kể là gặp chuyện gì khơi gợi trí tò mò thì đều phải buôn… buôn đến quên cả thời gian… buôn đến bỏ bê công việc…

Sau khi cười chán, Nhật quyết định gọi cho Thanh. Dù sao thì cũng phải được sự đồng ý giúp đỡ của Thanh anh mới có thể diễn thật tốt chứ nhỉ?!?!?! Chứ chẳng lẽ lại đi diễn 1 mình!??! Anh đâu có bị tự kỉ!!!?!!!
Tút… tút…
- Alo – Thanh nhanh chóng nghe máy.
- Thanh, là anh.
- Em biết. Anh có chuyện gì… à à… anh muốn nhờ em làm gì àaaaaa!??!? Giờ này chắc My đang ở chỗ làm thêm đấy. Có cần em chỉ đường cho không?? – Thanh đột nhiên cười như chưa bao giờ được cười.
- Em… em… không cần. – Nhật đỏ bừng mặt.
- Không cần? Thật sự không cần sao??? – Thanh hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn tiếp tục trêu. – Chẳng lẽ anh gọi điện cho em chỉ để hỏi thăm em thôi sao? Anh trở nên quan tâm đến em từ bao giờ thế!??!
- Mới thôi. – Nhật cũng không vừa, đáp lại ngay.
- Hả?!?!
- Anh vừa mới phát hiện ra em cũng rất đáng yêu, lại còn…
- Đáng yêu?? – Thanh ngã nhào xuống đất, trợn mắt hét lên. – Anh Nhật, không phải anh vừa đập đầu vào bồn cầu đấy chứ?!?!
- Cái gì mà đập đầu vào bồn cầu hả!??! Em nói linh tinh cái gì vậy!?!? – Chỉ nghĩ đến viễn cảnh đầu mình… oẹeeeeeeee……… oẹeeeeeee……. Anh đã không chịu được muốn nôn mửa rồi.
- Không phải thế sao tự nhiên anh lại đi nói mấy câu vớ vẩn kia? Hay là muốn nhờ em chuyển lời đến My??!
- Thôi… thôi… không đùa với em nữa. – Nhật gạt phăng. – Là thế này… vừa rồi Kim gọi cho anh nói bước 2 là… rồi bảo anh nhờ em… để cho My…
- Nghĩ là chúng ta phải diễn kịch trước mặt My sao? – Thanh hỏi lại.
- Đúng thế. Diễn càng đạt càng tốt. Làm sao cho My tỏ rõ thái độ ghen tuông là được. – Nhật gật gù.
- Ồooooooooooo….. cái này thú vị đây……. – Thanh cười gian. – Anh Nhật, em có nên tỏ ra là thích anh không nhỉ?!?! Đại khái như khen anh này, giả vờ nghĩ về anh này, kể lể chuyện của anh trước mặt My này…
- Tuỳ em. – Nói xong mới giật mình, Nhật vội dặn dò. – Ớ ớ… khoan đã… em nhớ là chỉ nói những điều tốt thôi đấy. Đừng có mà kể chuyện xấu chủa anh ra… không là anh sẽ không tha cho em đâu!!? [đây là dặn dò hay đe doạ nhỉ?!?!]
- Anh dám làm gì em sao? Anh không sợ em sẽ…
- Thôi thôi… con lạy mẹ… mẹ đừng có hùa với 2 cái người kia bắt nạt con đi!! Không cần mẹ thì con cũng sắp bị bức đến chết rồi đây. – Nhật nhăn nhó.
- Haaahhahaha………… - Thanh bật cười sảng khoái.

Và thế là ngay ngày hôm sau bước 2 của kế hoạch đã được tiến hành.
Người nào đó vừa bước đến trường đã bị Nhật kéo đi, nhưng người nào đó ở đây không còn là Kim nữa, mà là… Thanh.
- Gì vậy anh Nhật? Sao tự nhiên lại kéo em ra đây thế? – Thanh ngạc nhiên.
- Anh muốn thống nhất với em 1 chút.
- Thống nhất cái gì? – Thanh ngu ngơ.
- Thì về chuyện hôm qua anh nói đấy. Bây giờ chúng ta sẽ………….
Ting… ting… ting… ting……
Đúng lúc đó tiếng chuông điện thoại của Thanh reo lên cắt ngang lời nói của Nhật.
- Đợi em nghe điện thoại.
- Mặc kệ nó đi. Nghe làm gì??!! – Nhật gắt.
- Anh làm gì mà nóng thế??! My ở đấy chứ có chạy mất đâu mà sợ?!?! – Thanh cười cười.
- Hừ?!?! – Nhật sưng sỉa. – Đúng là kẻ phá đám.
- Kẻ phá đám đó chính là quân sư của anh đấy. – Thanh liếc nhìn màn hình điện thoại rồi nói to.
- Vậy sao? – Nghe thấy vậy, Nhật liền đổi thái độ. – Em mau nghe đi, nghe xem Kim nói gì… nhanh lên!!
- Đây đây… em nghe ngay đây… Anh đừng có cuống lên như thế chứ!?!? – Thanh phì cười. – Alo, chị đây.
- Chị Thanh yêu quý của emmmmmmm!!!! – Cô đai giọng ra. – Chuyện kia thế nào rồi!??! Anh Nhật đã nói với chị chưa?
- Rồi… nói từ hôm qua rồi…
- Hôm qua á?!?! – Cô kinh ngạc. – Nhưng chiều hôm qua em mới nói với anh ấy mà!?!?
- Thì anh ấy không đợi được nên đã xồn xồn lên ngay lúc ấy rồi đấy!!!
- Haaaahahahahahha……….. – Cô cười sằng sặc. – Đúng thật là Nhật láu táu mà!!? Vậy 2 người cố gắng diễn xuất ăn ý 1 tí nhá!?!? My tinh lắm! Chỉ cần 1 chút sơ suất thôi cũng có thể làm cậu ấy chú ý đấy.
- Chị biết rồi. – Thanh gật đầu. – Bao năm ở cùng em chị cũng có học hỏi được chút ít kinh nghiệm rồi!!
- Há há há… xem ra tài năng của em là quá to lớn rồi!!?!? Thật là khâm phục bản thân quá đi!!!!!!!!!!! – Cô tự sướng.
- Đúng rồi… mà em với anh Thiên đi đâu thế? Bao giờ thì 2 người về?!?!
- Bọn em đến biệt thự của anh ấy chơi. – Cô cười tít cả mắt. – Chắc phải mấy ngày nữa mới về được.
- Sắp vào học rồi, chị cúp máy nhé!?!
- Vâng.
- Sao? Sao? Kim nói gì thế??! – Nhật chồm tới hỏi ngay.
- Chẳng có gì liên quan đến anh đâu. – Thanh bỏ lên lớp, vừa đi vừa ngoái lại nhìn cái người đang ủ rũ ở đằng kia, cười đến đau cả bụng.

Cả buổi Thanh cứ ngồi nhìn My chằm chằm rồi cười khùng khục không thôi làm My lạnh cả sống lưng mà không dám hỏi han gì cả. Đến giờ ra chơi thì Thanh lại ‘bay’ đi như gió, thoắt cái đã không thấy tăm hơi đâu. Vào giờ thì lại quay trở về bình thản như không có chuyện gì. Thật là khó hiểu!!? #_*
Reeng… reeng… reeng…
Cuối cùng cũng hết buổi học.
- Chị Thanh! – My vội vàng gọi.
- Gì thế?? – Thanh giật mình quay lại.
- Chị… hôm nay chị lạ lắm! – My nheo mắt. – Vừa nãy chị đi đâu vậy???!!?
- Àaaa…….. sáng nay Kim vừa gọi điện bảo chị đi điều tra chút chuyện. Vừa rồi chị đi làm nhiệm vụ ý mà. Cũng tại mấy cái tên thám tử kia quá bất tài, cả 1 buổi sáng mà chẳng tìm ra cái khỉ gì cả… cho nên chị mới… thế đấy. – Thanh nói dối trôi chảy đến độ khiến My tin sái cổ.
- Vậy sao? – My gật gù. – Thôi, chúng ta đi ăn đi!!
- Ừm. – Thanh thở phào nhẹ nhõm. Cũng may cô có chút bản lĩnh, nếu không đã sớm bị tên Nhật kia hại chết rồi. Cái gì mà phải bàn bạc kĩ lưỡng, cái gì mà phải học thuộc kịch bản, cái gì mà phải…
Haizzzzzzzzzzzzzzzzzzzz…………. Nản thật!!!!!! Biết vậy chẳng nhận lời cho xong. #_#
Thanh thấy thật thương cho My khi rơi vào tầm ngắm của Nhật, mà còn là tầm ngắm VIP nhất từ trước đến nay nữa chứ. Sống cùng tên đó cả đời, không sớm thì muộn cũng sẽ tức hộc máu.

Chương 30: Nguy hiểm

1.
Sau khi đến nơi, cô dường như quên luôn những gì mình nói trên xe, nào là cùng anh đi dạo, nào là bẻ ngô với anh, nào là luộc ngô cho anh, nào là xúc cho anh ăn, vân vân và vân vân. Việc duy nhất cô làm suốt 1 ngày trời chính là… ngủ… ngủ đến quên trời quên đất… quên ăn quên uống… thậm chí còn quên cả cái gối ôm đáng thương của mình – chính là anh.

Sau vừa đúng 24h hẹn hò (cùng ông Thần Ngủ) cô cuối cùng cũng chịu mở mắt ra, chớp chớp vài cái, lập tức kêu toáng lên.
-
CHỊ THANHHHHHHHHHHHH…………..
-
Không có Thanh đâu, chỉ có anh thôi. – Anh lướm cô toé khói.
-
Hí hí… vậy… vậy sao? – Cô gượng cười, cố gắng nhớ lại những chuyện mình đã làm trước khi trở thành công chúa ngủ trên giường.
Ừm… xem nào… hôm qua cô…
… Gặp Bảo… tập tài liệu… chuyện đó… Bảo đã biết…
Mặt cô tái xanh.
… Bảo đã hứa với cô là sẽ giúp cô…
Cô an tâm hơn 1 chút.
… Cô đã quá kích động khiến mọi người nghi ngờ…
Cô lo lắng không thôi.
… Cô đòi hẹn hò với Thiên… anh đồng ý…
Khoé môi nở 1 nụ cười thật tươi.
… Trên xe cô không ngừng ‘làm trò hề’ (có hề đâu cơ chứ!?!?) khiến anh cười sặc sụa không ngừng nổi…
Mặt cô đỏ bừng. “Ôi xấu hổ quá! Xấu hổ chết mất!!!!”
… Và sau đó… cô đã bỏ mặc tất cả những lời đã nói, lăn quay ra giường ngủ 1 mạch. Không những thế lại còn… lại còn… ôm chặt lấy anh không chịu buông…
Từ xấu hổ, tâm trạng của cô đã chuyển thành… hoảng hốt.
Cô sợ a… rất sợ a… không giữ chữ tín là 1 chuyện… bắt anh ở trên giường suốt 1 ngày chỉ để làm cái gối ôm của cô lại là 1 chuyện nữa…
Híc híc… Lần này cô tàn đời rồi!!

-
Búp Bê! Em thật ngộ!!!?!!!! – Sau khi đơ ra nhìn nét mặt cô biến hoá khôn lường, anh cười phá lên, bao nhiêu bực bội đều tan biến hết.
-
Ngộ? Lại ngộ nữa sao??! – Cô nhăn nhó, thật là muốn khóc quá đi! Sao lúc nào trong mắt anh cô cũng đều trở thành ‘ngộ’ hết vậy? Hết búp bê, thước, rồi giờ lại đến hề sao?????????????????????????????????????????????????????? ~_~'
-
Búp Bê ngốc! – Anh mỉm cười, bế cô lên, quẳng vào phòng tắm.
-
Thêm cả ngốc? – Cô mếu máo ngồi trên thành bồn tắm nhìn anh.
-
Vừa ngốc vừa ngộ… chính là em đấy. – Anh gật đầu, véo cái mũi xinh xinh của cô.
-
Nào… nào… anh làm gì thế? Có mỗi cái mũi cứ bị anh véo suốt, nhỡ nó gãy mất thì sao???? Em nói trước em không biết phải đi mua mũi mới ở đâu đâu. – Cô gắt, trừng mắt nhìn anh.
-
Không cho em theo ngành nghệ thuật thật là quá phí phạm đi!!!!!! – Anh cảm thán.
-
Em biết là em rất có tư chất nghệ sĩ mà!!? – Cô vỗ ngực tự hào.
-
Ý anh là… em thật giống con khỉ ở rạp xiếc. – Anh nói rồi đóng sập cửa lại, phóng vụt ra ngoài.
-
Anh… ĐẶNG NHẤT THIÊNNNNNNNNNNNNNNN………. – Cô gào rú, trợn mắt nhe nanh giơ vuốt như muốn giết người đến nơi. – ANH NHỚ ĐẤY, ANH SẼ BIẾT TAY EMMMMMMM.

-
Thiên!!!!!!!!!!! – Cô lao như bay về chiếc sô-pha to uỵch ở phòng khách – nơi cái người nào đó đang ung dung vắt chân xem ti vi.
-
Đây… đây… của em đây. – Anh hiểu ý, liền đưa cho cô 1 cốc chè đậu xanh.
-
Không phải cái đó. – Cô gườm gườm nhìn anh, trông rất nguy hiểm.
-
Ừm… thế… t..t..thế… là cái gì? – Anh đánh hơi thấy mùi thuốc súng, vội vàng chuẩn bị tinh thần… chạy.
-
Anh ở yên đó! Dám di chuyển 1mm em sẽ chém chết anh. – Cô vung tay đe doạ.
-
Anh không dám. – Anh giơ 2 tay lên đầu, khẽ rung mình. – Nhưng là… có chuyện gì?
-
Có chuyện gì? Có chuyện gì? Anh còn dám hỏi em???? – Cô xông tới đập thùm thụp vào người anh.
-
… - Anh không dám phản kháng, cũng chẳng muốn phản kháng. Cô đánh như vậy có khác nào gãi ngứa cho anh? [Xỉu >_=] Dù cũng có chút sức nhưng vẫn là… chẳng là gì cả.
Nhưng anh thật không hiểu nha… rốt cục là anh đã làm gì a? [Lại còn hỏi?!!!!] Anh đã chọc tức cô sao? [Đúng.] Đâu có đâu??!! [Còn nói không có?] Anh nhớ là không mà!?!? [Vậy cái đầu của anh chắc chắn có vấn đề rồi.]

-
Hừ??! Tạm tha cho anh. Em ăn chè. – Sau khi ‘gãi’ chán, cô ngồi phịch xuống ghế, ôm cốc chè xì xụp.
-
Ăn xong chúng ta đi bẻ ngô nhé!!? – Anh nằm lăn ra ghế, gối đầu lên đùi cô.
-
Anh ngồi lên! – Cô ra lệnh.
-
Không thích. – Anh không những không nghe lời mà còn xoay người, ôm trọn lấy cái eo thon nhỏ của cô.
-
Anh… anh… được lắm! - Cô tức đến xì khói ra đằng tai. Sao không tức được chứ!?! Đang ăn uống ngon lành lại bị người ta phá đám. >o<

Ăn uống xong xuôi, nghỉ ngơi đã đời, cô cho anh thêm 1 trận nữa, sau đó mới vui vẻ theo anh ra bãi ngô đằng sau biệt thự.
-
Thiên, anh bẻ ngô đi! – Cô giằng lấy cái giỏ trên tay anh.
-
Chẳng phải em muốn tự mình bẻ sao? – Anh ngạc nhiên. Vừa rồi là cô nằng nặc đòi tự tay bẻ ngô, bắt anh chỉ được cầm cái giỏ đi theo, tuyệt đối không được giành phần của cô. Sao bây giờ lại thay đổi 180° thế này?!?!?
-
Giờ em không muốn nữa. – Cô tỉnh bơ.
-
Em đúng là… thay đổi đến chóng mặt. – Anh lắc đầu thở dài.
-
Anh yên tâm, em sẽ mua thuốc trị chóng mặt cho anh.
-
Vậy em làm gì?
-
Anh làm việc chăm chỉ. – Cô nói rồi chạy biến.
-
Búp Bê!!!! Em đi đâu vậy?
-
Em đi chơi 1 lát. – Cô vừa chạy vừa ngoái lại trả lời anh.
-
Này, đừng chạy lung tung!!! Ở đây rộng lắm, cẩn thận kẻo lạc đấy. Quay lại đây đi!!!! – Anh lo lắng.
-
Em muốn đi chơiiiiiii…….. chỉ 1 chút thôi.
-
Em muốn đi đâu thì để anh dẫn đi, đừng đi 1 mình, nguy hiểm lắm!!!
-
Không cần đâu. Anh cứ bẻ ngô đi. – Cô xua xua tay, chân vẫn di chuyển thoăn thoắt. – Đến khi em quay lại nhất định phải có 1 giỏ đầy ngô đấy nhé!!?
-
Búp Bêeeeeeeeeeeeeeeeee……………. Đừng chạy xa quá! Đi đứng nhớ cẩn thận đấy!!? Đường ở đây không dễ đi như trong thành phố đâu. Mắt thì phải dùng để nhìn đường, đừng có ngước lên tận trời xanh mây trắng mà bước đi theo trực giác…
-
Em biết rồi.

Cô chạy thẳng 1 mạch đến mô đất cao gần đó, lôi máy ảnh ra bắt đầu quay khung cảnh xung quanh.
-
Ở đây thật là đẹp!!! – Cô thốt lên.
Bầu trời trong xanh cao vời vợi, những đám mây trắng muốt lững lờ trôi như muốn dạo chơi khắp chốn. Từng chú chim đen tuyền sải cánh chao liệng giữa không trung. Từng cơn gió mát lạnh lay động cả bãi ngô xanh mướt. Đâu đó lấp ló những bắp vàng tròn mẩy,… Tất cả giống như 1 bức tranh – 1 bức tranh sơn mai chân thật hơn bao giờ hết!!!
Thật là đẹp!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! ... “Bình thường… không đẹp bằng em.”
Nhớ đến câu nói của anh khi ở trên xe cô lại nở nụ cười thật tươi, không thể không có chút đắc ý.

Quay 1 hồi, cuối cùng ống kính lại chĩa thẳng về phía anh – người đang cần cù lao động phục vụ nhân dân (nhân dân ở đây chính là cô chứ ai… ha… ha…)
Không ngờ nhìn từ khoảng cách xa như vậy mà anh vẫn hấp dẫn đến lạ kì! Làn da rám nắng khỏe mạnh như toả ra vầng hào quang dưới ánh thái dương, những sợi tóc bị gió thổi tung, đôi mắt sâu thẳm như không thấy đáy tràn đầy hạnh phúc.
Cô còn nhớ, lần đầu tiên nhìn thấy anh, ánh mắt ấy trống rỗng vô hồn đến đáng sợ khiến cho cô suýt nữa thì hét toáng lên vì hoảng hốt.
Đến lần đầu tiên gặp lại anh sau khi cô mất trí nhớ, trong đôi mắt ấy chứa đầy nỗi đau sâu sắc và niềm tuyệt vọng tưởng như cuộc sống đối với anh hoàn toàn không còn ý nghĩ gì nữa.
Nhưng… bây giờ… cô biết, anh đang rất vui vẻ, rất hạnh phúc, thật sự rất hạnh phúc!!!!!! Cô cũng vậy.
Chính vì biết, chính vì hiểu rõ như vậy cho nên cô càng không thể nói với anh. Nói cho anh biết… không khác nào tự tay đập nát cái hạnh phúc mà anh và cô đang có… không khác nào tự mình bóp nát trái tim mình… không khác nào trực tiếp đẩy anh xuống đáy sâu vực thẳm…
Cô không làm được… không làm được…

Đột nhiên cô rất muốn chụp lại hình dáng của anh, ghi lại giọng nói của anh, quay lại hành động của anh. Giống như trước đây anh luôn mang theo máy quay, gần như là dính chặt nó vào người cô.
Có lẽ anh nói đúng…
Nếu như quá nhớ nhung sẽ luôn muốn nhìn thấy người đó.
Nếu như yêu quá nhiều sẽ muốn mãi ở bên người đó…
Nếu như lòng bất an, lo sợ chia xa, lo sợ ly biệt… thì sẽ cố gắng lưu giữ từng ánh mắt, từng nụ cười, từng cử chỉ,… của người đó… để bất cứ khi nào cũng có thể lấy ra xem… cho vơi bớt nỗi nhớ…
---------------------------------------
2.
-
THIÊN! – Cô đột ngột nhảy tới làm anh giật bắn cả mình, tí nữa thì lỡ tay vặt luôn cả ngọn cây xuống.
-
Em làm cái gì mà như âm hồn vậy?
-
Em đâu có? Chỉ là đi đứng nhẹ nhàng 1 chút, xuất hiện bất ngờ 1 chút, gọi anh to 1 chút thôi mà!!? – Cô chu mỏ cãi.
-
Như thế còn đáng sợ hơn cả âm hồn nữa. – Anh phì cười. Vừa quay lại nhìn cô lập tức ngẩn người. – Em…
-
Anh sao thế? – Cô khó hiểu.
-
Em… làm cái gì…
-
À à… - Cô cười hì hì, giơ cái máy quay trên tay lên chĩa thẳng vào anh. – Anh cười lên nào?!?! À không… vẫn là nên nói cái gì đó…
-
Tại sao tự nhiên lại muốn quay anh thế? – Anh nheo mắt, lòng hơi nhói lên.
-
Em… chỉ là đột nhiên nổi hứng. – Cô trả lời qua loa.
-
Vậy sao? – Anh mỉm cười, cố gắng đè nén cái cảm giác bất an trong lòng. Có lẽ là do anh quá nhạy cảm thôi. Có lẽ cô chỉ đột nhiên có hứng thú.
-
Nào, nào… nhanh 1 chút… anh nói gì đi…
-
Nói gì? – Anh hỏi ngược lại.
-
Ừm… để em nghĩ xem nào… - Cô chớp chớp mắt, đột nhiên nhìn thẳng vào mắt anh. – Aaaa… nói anh yêu em đi!
-
Gì???
-
Gì với giầm cái gì?!?! Anh có nói không hả??! Nếu như anh không chịu nghe lời em sẽ… em sẽ… – Cô trợn mắt.
-
Sẽ làm sao? – Anh nghiêm túc hỏi. Sao trong lòng anh lại có cảm giác khó chịu thế này nhỉ!??! Không phải là cô đang giấu anh chuyện gì quan trọng lắm đấy chứ!?!??! Không phải là cô…
-
Em sẽ… sẽ… - Cô vắt óc ra suy nghĩ, cuối cùng xẵng giọng. - … bắt anh ở bên em cả đời.
-
… - Anh ngẩn ra nhìn cô như người ngoài hành tinh.
-
S..s..sao lại nhìn em như thế?? – Bị anh nhìn chằm chằm như vậy thật sự chẳng thoải mái chút nào.
-
Đầu em rốt cục dùng để làm gì vậy??
-
Hả??? – Cô há hốc mồm, không hiểu ý tứ của anh. – Đầu đương nhiên là để cho cổ gánh rồi.
-
Haizzzzzzzzz…….. phải rồi. Cái đầu của em chỉ có mỗi cái tác dụng đó thôi. – Anh đồng tình.
-
Là sao? – Cô ú ớ.
-
Em nói chuyện chẳng bao giờ suy nghĩ trước đúng không?
-
Có mà.
-
Có? Có thật sao?? – Anh không tin nổi.
-
Rốt cục là anh muốn nói cái gì vậy????? – Cô nổi cáu. – Có ý gì thì nói luôn đi cứ lòng vòng đá đểu em nãy giờ là sao?!?!?
-
Anh chỉ muốn cho em 1 cơ hội để cứu vãn chút trí tuệ th…
-
Lằng nhằng! – Cô trừng mắt. – Anh còn không nói đi.
-
Được rồi… được rồi… - Anh cười cười. – Này nhé, em nghĩ mà xem… nếu như anh yêu em thì sao?
-
Yêu thì yêu chứ sao? – Cô mù mờ.
-
Thế mới nói đầu của em chỉ dùng để làm cảnh.
-
ĐẶNG NHẤT THIÊNNNNNNNNNNNNN………………..
-
Bởi vì anh yêu em cho nên nhất định sẽ ở bên em cả đời. Khi anh nói anh yêu em cũng chính là nói sẽ ở bên em cả đời. Còn nếu không nói thì sẽ bị em bắt ở bên em cả đời. Như vậy chẳng phải cùng 1 kết quả sao??!
-

-
Búp Bê! – Anh có phần chán nản. – Có phải em lại không hiểu gì không?
-

-
Nếu như không hiểu thì cũng không nên gắng sức suy nghĩ làm gì. Dù có nghĩ thế hay nghĩ nữa thì em cũng chẳng khá hơn được đâu. Để cho đầu óc nghỉ ngơi không phải là tốt hơn sao?? – Anh khuyên chân thành.
-

-
Này, em không sao chứ??! Tại sao lại không nói gì?!?! – Anh hơi hoảng.
-
Ước gì em có thể tin anh. – Cô lẩm bẩm.
-
Hả? Em nói gì??
-
Không có gì.

-
Đừng có chĩa ‘súng’ vào anh nữa. – Anh với lấy cái máy quay trong tay cô ném vào giỏ.
-
Aaaaa…… Anh làm cái gì thế??! Em đang quay cơ mà!?? – Cô kêu toáng lên, vội lao đến muốn giành lại. – Còn nữa… Súng nào? Súng ở đâu? Em làm gì có súng?
-
Quay cái gì? Có gì mà phải quay?? Khai mau, em đang có âm mưu gì đây? – Anh giữ chặt lấy cô, tra hỏi.
-
Âm mưu gì chứ??! Một người tốt bụng ngây thơ trong sáng như em thì làm gì có âm mưu gì??! – Cô kêu oan. – Em chỉ muốn quay anh 1 chút thôi. Người đâu mà ki bo keo kiệt…
-
Quay để làm gì? Em muốn làm gì với cái đống đó hả????
-
Ơ… cái đó… video thì đương nhiên là để xem rồi. – Cô cười tươi, đáp. – Em muốn quay thật nhiều… thật nhiều về anh… như vậy bất cứ lúc nào thích cũng có thể lấy ra xem.
-
Anh ở ngay bên em chứ có đi đâu mà phải quay cho mệt?!?! Lúc nào thích thì gọi cho anh là được mà!?!? À không… em chỉ cần quay sang bên cạnh là sẽ thấy anh còn gì??!!
-
Ờ… ờ… - Cô ậm ừ. – Nhưng dù sao thì… quay lại vẫn hay hơn mà!?!?
-
Hay chỗ nào?
-
Thì… sau này em có thể xem lại… còn có thể giới thiệu anh với con của em… còn có…
-
Dừng. – Anh cắt ngang, nhìn cô toé khói. – Em nói cái gì mà giới thiệu anh với con của em?
-
O… ô… ơ… em… chỉ muốn nó biết 1 chút…
-
Cái gì mà biết 1 chút chứ?!?! – Anh gầm gừ. – Anh nói cho em biết, cả đời này em chỉ có thể lấy anh thôi… con của em cũng chỉ có thể là con của anh. Em cứ thử bỏ anh mà đi theo thằng khác xem, tới lúc đó… anh sẽ nhốt em ở nhà cả ngày, bắt em làm 1 bà nội trợ chân chính.
-
Ực… - Cô nuốt khan. – Em biết rồi… biết rồi… là em nói nhảm… nói nhảm thôi… sẽ không có chuyện đó đâu… không thể có chuyện đó đâu… Tốt nhất vẫn nên là anh nấu cho em ăn.
-
Nếu như em ngoan ngoãn yêu anh…

-
Thiên, để em giúp anh. – Cô lăng xăng xắn tay áo chạy vào bếp.
-
Hôm nay trời có bão. – Anh trố mắt.
-
Gì chứ?!? Em vốn chăm chỉ đảm đang, bếp núc đối với em mà nói chỉ là chuyện nhỏ. – Cô chu mỏ.
-
Vậy sao? – Anh không khỏi lo lắng. – Nói, sáng nay em đã ăn phải cái gì? Hay uống nhầm thuốc gì rồi?
-
Cái gì mà ăn phải uống nhầm? Em đã nói em bẩm sinh đã…
Ting… tang… toong… teeng…
Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt ngang câu nói của cô.
-
Để anh xem giúp em. – Chưa đợi cô phản ứng anh đã nhón lấy cái điện thoại ở… trong túi áo cô [Có kiểu giúp này sao?]
-
AoA – Cô há hốc mồm nhìn anh hồn nhiên như cô tiên. Anh càng ngày càng không coi quyền riêng tư của cô ra cái gì a.
-
L là ai? – Anh hỏi.
-
Đưa em. – Vừa nghe thấy cái tên này, cô lập tức nhảy bổ tới tóm lấy cái điện thoại phi thẳng ra ngoài, bỏ lại anh đơ như quả bơ đứng đó

-
Alo – Sau khi đã ra ngoài, cô vừa nhìn chằm chằm vào cửa phòng bếp, vừa thì thầm.
-
Tiểu thư, theo như những gì tôi điều tra được thì Đỗ Cẩm Vân chuẩn bị có hành động.
-
Nhằm vào ai? – Cô hỏi ngay. Nếu như là cô thì không sao, chỉ sợ cô ta lại đổi hướng mà tấn công người thân hay bạn bè của cô.
-
Vũ Hà My.
-
Không được. – Cô mất bình tĩnh. – Bằng mọi giá phải ngăn cản. Không thể để My gặp bất kì chuyện gì, nghe rõ chưa.
-
Tôi biết, tiểu thư.
-
Còn gì nữa không?
-
Bao giờ cô về?
-
Có chuyện gì sao?
-
Không có. Tôi chỉ lo cho sự an toàn của cô.
-
Tôi rất an toàn, anh không cần lo lắng. Cố gắng làm thật tốt, My là bạn thân của tôi, bạn thân thật sự.
-
Tiểu thư… - Anh thám tử ngẩn người. Giọng nói của cô có gì đó như là… cầu xin? – Cô yên tâm, dù thế nào tôi cũng sẽ làm tốt.
-
Cám ơn anh. – Cô mỉm cười.
-
Ai vậy? – Anh từ sau cửa bếp nhảy ra làm cô sợ hết hồn.
-
Anh… anh… ở đâu ra… - Cô lắp bắp.
-
Ở trong bếp đấy. – Anh sốt ruột. – Khai mau, người vừa nói chuyện với em là ai hả?
-
Ai cơ? – Cô giả ngu.
-
L là ai? – Anh quay người cô lại, nhăn mặt hỏi.
-
L? – Cô cố gắng nhịn cười, ghé sát tai anh thì thầm. – Love
-
Búp Bê to gan, em dám gọi người khác là love? – Anh nổi điên. – Nói ngay, người đó là nam hay nữ? Bao nhiêu tuổi? Có quan hệ gì với em?
-
Nam, 25 tuổi. He is my love. – Cô trốn sau cái gối, cười nắc nẻ.
-
Em ra đây… ra đây cho anh…
-
Haaahahha………… - Cô vừa sợ lại vừa buồn cười. Trông bộ dạng anh lúc ghen thật đáng yêu nha!
-
Cười cái gì? Em còn cười cái gì????? – Anh cau mày. – Dạo này được chiều quá nên hư rồi phải không?!?! Em lại dám lừa anh.
-
Em đâu có lừa anh. – Cô bày ra bộ mặt vô tội.
-
Không lừa? Vậy anh ta là ai? – Anh cao giọng.
-
Là… 1 người bạn. – Cô cười hì hì. – Chỉ là bạn thôi mà!!?
-
Vậy còn nói là không lừa anh?
-
Thì em cũng nói thật 2/3 mà? Về giới tính và tuổi của anh ấy đấy thôi. Làm sao anh có thể nói là em lừa anh được? Ít nhất thì cũng có 66.67% sự thật đúng không nào? Hơn nữa em cũng…
-
Được rồi… em không lừa anh, không lừa anh, được chưa? – Anh đầu hàng. – Giờ thì ra nấu chè của em đi.
-
Ơ… anh nấu chứ?
-
Là em đòi nấu mà?!?
-
Em chỉ đòi giúp thôi, cái chân lăng xăng chạy đi chạy lại ấy. Còn anh phải nấu chư? – Cô giải thích.
-
Lại còn thế nữa. – Anh thở hắt ra. – Em thì giúp cái gì, có mà làm vướng tay vướng chân thêm thì có. Chi bằng em cứ nghỉ ngơi đi, đợi 1 lát là có chè ăn ngay thôi.
-
Mặc kệ anh. Em cứ muốn thế đấy. – Cô ương bướng. – Nào, nhanh lên, chúng ta đi nấu chè. Em đói bụng rồi!

---------------------------------------
3.
Vừa về đến nhà, cô đã gọi ngay cho Leo.
-
Tiểu thư.
-
Thế nào rồi?
-
Có vẻ như cô ta sẽ hành động trong vài ngày tới.
-
Sáng mai anh cùng tôi đến trường.
-
Cùng tiểu thư? – Leo kinh ngạc.
-
Đúng thế.
-
Nhưng còn Đặng thiếu gia?
-
Không cần lo nhiều. Còn nữa…
-
Vâng?
-
Nhớ cài nhiều người trong trường 1 chút. Tôi sẽ chỉ cho anh những chỗ cần để mắt.
-
Vâng.
-
7.00 có mặt trước biệt thự.
-
Vâng, tiểu thư.

Sau khi cúp máy, cô vẫn không thể yên tâm được.
-
Đỗ Cẩm Vân. – Cô lẩm nhẩm cái tên này trong miệng.
Cô ta không dễ đối phó chút nào. Ra tay vừa nhanh lại thâm độc như vậy… đến bạn thân cũng không tha. Hơn nữa, My lại là người mà Nhật yêu. Cô ta nhằm vào My, cũng không phải chỉ muốn hù doạ cô.
Tuy rằng nói là sẽ đấu với cô ta, nhưng đấu vì bản thân sẽ dễ hơn nhiều so với vì người khác. Nếu như mục tiêu của cô ta là cô thì cô có thể không sợ hãi mà đối mặt, nhưng người mà cô ta nhắm vào lại là My – bạn thân của cô. Cô làm sao có thể đánh cược đây? Chỉ còn cách cố gắng hết sức bảo vệ sự an toàn cho My mà thôi.

Đúng 7.00 sáng hôm sau, Leo đã có mặt trước biệt thự nhà họ Lê.
-
Anh thật đúng giờ. – Cô mỉm cười.
-
Tiểu th…
-
Cứ gọi tôi là Kim được rồi. – Cô cắt ngang, quay sang anh vui vẻ giới thiệu. – Thiên, he is my love.
-
???? – Cả anh và Leo đều đơ người.
-
Haaahahah……. – Cô bật cười khanh khách, nhanh chóng nhét 2 cái tượng vào xe.
-
Búp Bê, anh ta là ai? – Sau khi xe bắt đầu di chuyển, anh vội hỏi ngay.
-
Chẳng phải em đã giới thiệu rồi sao? – Cô chớp chớp mắt.
-
Nghiêm túc trả lời anh.
-
Em không nghiêm túc hồi nào?
-
Lâu rồi không ăn đòn nên khó chịu phải không? – Anh nhướn mày.
-
Ách… không. – Cô lắc đầu nguầy nguậy, vẫy vẫy tay ý bảo Leo giới thiệu.
-
Chào anh, tôi là Leo, là… - Đang không biết phải nói thế nào thì bị cô đá 1 cái vào chân, Leo nhăn mặt. - … ui daaaaa… bạn của Kim.
-
Bạn? 2 người là bạn thật sao? – Anh thấy có chút khác lạ.
-
Đúng thế. – Cô gật đầu chắc chắn. – Thiên, anh nghe thấy rồi chứ? Tên anh ấy là Leo cho nên em mới để là… ừm… love.
-
Em được lắm! – Anh véo mũi cô.
-
?? – Trong khi đó Leo vẫn chẳng hiểu gì cả? Sao anh lại là Love? Rõ ràng là Leo… Oel… Eol… Elo… thế nào cũng không giống Love nha.

Kéttttttttt…………..
Chiếc xe vừa dừng lại, cô đã nhảy xuống, đồng thời luôn miệng thúc giục 2 cái con người vẫn nhàn nhã ngồi trên xe kia nhanh 1 chút.
-
Nhanh lên… nhanh lên… 2 người mau xuống xe!!
-
Đây đây… em làm gì mà vội thế?
-
Thiên, anh lên lớp trước đi. – Chưa để anh dứt lời, cô đã đẩy anh về phía trước.
-
Gì? Sao lại đuổi anh đi? – Mặt anh sưng lên.
-
Em có chuyện muốn nói với anh Leo, anh đi trước đi, đi trước đi mà!!?
-
Không. – Anh vẫn đứng lì ở đó. – Anh không thích em nói chuyện riêng với anh ta. Có gì thì nói luôn ở đây đi.
-
Không được. – Cô giậm chân. – Đã là chuyện riêng thì sao mà nói ở đây được? Anh nhanh lên 1 chút… nhanh lên đi!!!!!!!!!!!!!
-
Em… - Không còn cách nào, anh đành lủi thủi vào trường 1 mình, trước khi đi cũng không quên cảnh cáo Leo. – Anh tốt nhất không nên mơ tưởng đến cô ấy, biết chưa?
-
… – Leo mỉm cười gật đầu.
-
Cái gì mơ tưởng a? – Cô bật cười. – Remember, he is my love.
-
Em còn dám nói câu đó trước mặt anh 1 lần nữa thì đừng có trách.
-
Há há há…

-
Xung quanh đây cũng không có gì đáng để ý lắm. – Cô nhìn nhìn ngó ngó 1 hồi, sau đó kết luận. – Theo tôi vào trường.
-
Vâng.
-
Đừng tỏ ra cung kính như vậy, giống như anh là thuộc hạ của tôi ý.
-
Thì đúng như vậy mà!? – Leo phì cười.
-
Không đúng. – Cô chu mỏ. – Rõ ràng anh là bạn của tôi. À không… phải nói là… anh là bạn của em.
-
Tiểu thư.
-
CẤM. – Cô trừng mắt.
-
Kim. – Leo khó khăn lên tiếng. Bảo anh thay đổi cách xưng hô chỉ trong vài phút thì thật là… quá khó khăn đi. – Tôi…
-
CẤM.
-
À… anh thấy là… như vậy rất… gượng gạo.
-
Anh muốn chống lại lệnh của em sao? – Cô nhướn mày.
-
Không dám. Tôi… nhầm… anh… sẽ cố gắng.
-
Cố gắng cái gì? Chỉ là xưng hô thôi mà!??! Chỉ cần chú ý 1 chút là được rồi, cũng không phải em sẽ ăn thịt anh, có gì mà cứ làm như sắp chết đến nơi ý…
-
Vâng.
-
CẤM.
-
Được.

-
Thường ngày thì My chủ yếu chỉ ở trong lớp học, trưa thì xuống căng-tin. Thỉnh thoảng có đi dạo quanh trường, nhưng lúc đó chắc chắn sẽ có Thanh đi cùng.
-
Anh biết rồi. – Leo gật đầu.
-
Thôi, em vào lớp đây. Anh lo bố trí đi nhé!
-


-
Kim, vừa rồi cậu đi với ai vậy? – My tò mò hỏi.
-
Leo.
-
Leo là ai?
-
Bạn của tớ.
-
Bạn? Là bạn thật sao? – My nghi ngờ.
-
Đương nhiên. Chứ không lẽ tớ không đáng tin như vậy à.
-
Ừ.
-
Cậu… bạn bè kiểu gì thế? Sao lại bắt trước cái tên Nhật kia đá đểu tớ chứ?!?!
-
Đâu có? Tớ chỉ nói sự thật.
-
Thôi. Tớ đi ngủ. – Cô gắt.
-
Khoan. Tớ còn chưa nói xong.
-
Còn cái gì nữa? Cậu muốn chọc tớ tức chết mới chịu nổi sao?
-
Làm gì mà nóng thế? Tớ chỉ đùa 1 chút thôi mà!??!
-
Đùa cái đầu cậu ý. Có gì thì nói nhanh lên để tớ còn đi ngủ.
-
Chị Thanh đâu? – My hỏi luôn.
-
Chẳng biết. Thấy bảo là đi đâu với anh Nhật ý. – Cô vừa nói vừa cẩn thận liếc nhìn phản ứng của My.
-
Đi với anh Nhật? – My thoáng sửng sốt.
-
Ừm.
-
Đi đâu?
-
Ai biết được đấy.
-
Chỉ có 2 người họ đi với nhau thôi à?
-
Chịu. – Cô khẽ cười thầm.
-
Làm cái gì mà phải nghỉ học để đi riêng như thế chứ!??!
-
Biết chết liền.
-
Sao cái gì cậu cũng không biết thế? – My gắt.
-
Ơ sao tự nhiên nổi nóng với tớ? – Cô tỏ vẻ kinh ngạc.
-
Thôi cậu ngủ đi. – My xua tay. Bí mật như vậy, rốt cục họ đang ở đâu, làm gì chứ!??! Thật khó chịu chết mất.
-
Tớ ngủ thật đấy nhá! – Cô cười cười.
-
Ừ khổ lắm ngủ đi. – My đứng lên rời khỏi chỗ.
-
Ê… cậu đi đâu vậy? – Cô tò mò.
-
Đi uống nước. Sao? Có cần tớ lấy cho cậu 1 cốc không? – My vùng vằng.
-
Ờ… ờ… không cần… cậu đi uống nước vui vẻ. – Cô vẫy tay, cười tít mắt.
My vừa đi, cô lập tức báo tin vui cho Nhật, nhưng lại nhận được tin đáp trả làm cô tức lộn ruột. Chính vì thế cô quyết định báo thù. [Bó tay với 2 anh chị, suốt ngày chí choé như nước với lửa.] Cụ thể cuộc đối thoại như sau:
“Có phản ứng.”
“Điên à?”
“?”
“Có phản ứng cái con khỉ gì? Đang ngủ.”
“Ngủ với ai vậy?”
“Dở hơi.”
“Ai là Dở Hơi?”
“1 mình”
“1 mình chiến đấu với 2 em? Oa… anh Nhật thật là khoẻ nha!”
“Thần kinh!”
“Này, sao nãy giờ toàn chửi em không vậy? Người ta có ý tốt muốn báo tin cho anh, không được khen thì thôi lại còn bị chửi. BỰC CẢ MÌNH.”
“Em là ai vậy?”
“?????????????????????????????????”
“Cuồng ‘?’ sao? Rốt cục em là bé nào? Muốn làm quen à? Đợi lúc nào anh dậy sẽ gọi cho em sau nhá!!?”
“Em mách Thiên.”
“Thiên? Em là ai vậy?”
“Đồ chết bầm nhà anh. Nhắn tin mà không nhìn tên, có ngày nhắn cho bố lại kêu em yêu cho xem.”
“Aha… sò rí. Tại anh còn chưa tỉnh ngủ cho nên mới mắt trái đá mắt phải. Kim xinh đẹp đáng yêu rộng lượng tốt bụng, đừng để ý.”
“Không thèm chấp.”
“Có phản ứng là sao vậy?”
“Không nói nữa.”
“Ê……… nói xem nào? Phản ứng gì vậy? Em làm thí nghiệm hoá học à?”

Khó chịu, cô ngủ 1 mạch đến lúc hết giờ [thế bình thường chỉ ngủ đến lúc chuông reo thôi à?]
Reeng… reeng…
Chuông vừa reo, cô đã bật dậy. Vừa mở mắt đã cảm thấy gai người. Cô vội vàng lôi xềnh xệch My ra khỏi lớp.
-
Có chuyện gì thế? – My khó hiểu. – Kim, cậu sao vậy?? Sao lại gấp gáp thế?
-
Tớ đói. – Cô trả lời qua loa, không ngừng thúc giục. – Nhanh, đi nhanh lên!
-
Từ từ nào. Làm gì mà đói đến mức này chứ? – My buồn cười. – Sáng nay cậu ăn gì chưa???
-
Nhanh lên 1 chút. – Cô không trả lời, tốc độ càng ngày càng nhanh hơn.
-
Ơ… - My bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn. – Có chuyện gì vậy? Cậu không sao chứ??
-
Đừng nói nhiều, đi nhanh lên.
-
Nhưng…
-
Vội vã làm gì vậy? Hôm nay trời đẹp, cứ từ từ mà thưởng thức có phải hơn không? – 1 giọng nói dịu dàng bỗng vang lên bên tai 2 người.

Full | Lùi trang 9 | Tiếp trang 11

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ