Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Tìm lại tình yêu - Trang 9

Full | Lùi trang 8 | Tiếp trang 10

Chương 25: Sự thật

1.
Sau khi cô lấy lại được trí nhớ, thật sự là không ai có thể tưởng tượng nổi. Cô đột nhiên trở nên vô cùng… vô cùng… vô cùng… trẻ con… trẻ con gấp trăm gấp vạn lần trước đây. Cứ như là đứa bé mới học tiểu học, luôn miệng làm nũng khiến anh cười đến đau cả bụng. Nhưng anh lại rất vui vẻ. Anh thích cô nũng nịu, thích cô chu cái mỏ lên mà đòi hỏi, thích cô bĩu môi giận dỗi… nhưng chỉ được phép… với 1 mình anh thôi…

- Thiên!!! – Vừa tỉnh dậy cô đã gọi ầm lên.
- Gì… gì vậy? – Anh đang ngủ thì bị tiếng kêu của cô làm cho giật mình, vội vàng bật dậy.
- Í… anh ở bên cạnh em à? – Cô ngạc nhiên hỏi.
- Hơ… anh không ở đây thì ở đâu? – Anh véo mũi cô.
- Ờ nhỉ… hôm qua là anh ôm em ngủ… chẹp chẹp… thảo nào ấm thế!? Em còn tưởng là do cái chăn này… hay cái đệm này…
- Gì? – Anh phì cười. – Búp Bê ngốc! Anh ôm em mà em cũng không cảm nhận được hay sao mà còn tưởng với tượng nữa??!
- Xí! Ai mà biết được chứ?!?? Chẳng lẽ cứ người nào ôm em em đều nhận ra được sao? Thế thì có mà đầu em nổ tung ra rồi ấy…
- BÚP BÊ!! – Anh bỗng nhiên gầm lên làm cô sợ hãi chui tọt vào trong chăn.
- Cái gì vậy? Cái gì vậy? Sao tự nhiên anh lại… em có làm gì đâu?!? Em còn chưa giở trò nghịch ngợm gì… em còn chưa xuống giường… em…
- Có tất cả bao nhiêu người đã ôm em? – Anh kéo chăn trên đầu cô xuống, trầm giọng hỏi.
- Hỏi lạ! – Cô trợn tròn mắt.
- Mau trả lời anh.
- Cái đó… cái đó… - Cô ấp úng, đưa tay lên bắt đầu đếm. – … 1… 2… 3…
- Sao lắm thế?? – Càng nghe cô đếm, sắc mặt anh càng sa sẩm, sốt ruột hỏi. – Rốt cục là bao nhiêu hả??!
- … 14… 15… - Cô đếm 1 hồi, cuối cùng bực mình lắc mạnh đầu. – Anh hay nhỉ, hỏi gì kì cục. Làm sao em nhớ hết được?!? Có phải mỗi lần có người ôm em em đều ghi lại đâu??! Hơn nữa, đến những người bạn trai trước đây em còn không nhớ hết, làm sao mà biết được cái chuyện vớ vẩn này!??
- Em… - Anh nghẹn lời, trừng mắt nhìn cô. – Thành thật trả lời anh, từ trước đến nay, em có tất cả bao nhiêu người bạn trai?
- Lại thêm câu hỏi kì cục nữa! Anh có thể đừng tốn sức hỏi mấy cái chuyện ba lăng nhăng đó không? – Cô nhăn mặt.
- Em có nói không thì bảo???!
- Nói thì nói… anh làm gì mà nóng!!? – Cô vội gật đầu, nhưng ngay lập tức lại lắc đầu.
- Sao? Em lắc đầu là có ý gì thế? – Anh nheo mắt.
- Thiên, em không nói có được không? – Cô ôm cánh tay anh, chu mỏ.
- Không.
- Ách… anh… Thiên, em quả thật là không…
- Đừng lằng nhằng, nói nhanh, nếu không anh phạt em bây giờ??! – Anh đe doạ.
- Nhưng mà… em thật sự không nhớ…
- Đừng có vớ vẩn. Em đã hồi phục trí nhớ rồi, chuyện trước kia không thể nói là không nhớ được…
- Thật mà… em quả thực không nhớ… à không… chính xác là em không biết…
- Không biết?
- Đúng… bởi vì mỗi lần quen bạn trai đều chỉ là chơi đùa cho vui thôi nên em cũng chẳng để ý. Bạn trai với em chỉ là đồ chơi… Thích thì chơi… chán thì bỏ đi… Em đâu có rỗi hơi đi ngồi đếm đồ chơi??!
- EM VỪA NÓI CÁI GÌ? – Anh tức giận ngùn ngụt. – Bạn trai là đồ chơi? Thích thì chơi, chán thì bỏ?
- Là… là thật mà… - Cô tưởng anh không tin, nên khẳng định lại.
- Vậy còn anh?
- Anh làm sao? – Cô ú ớ.
- Anh cũng là đồ chơi của em?? – Anh 1 lần nữa giật cái chăn trên đầu cô ra.
- Aaa… em tưởng… em mới là đồ chơi của anh chứ??! Em là Búp Bê của anh, không phải sao? – Cô ngây thơ.
- … - Anh đần mặt ra, rồi lăn ra mà cười không dừng lại nổi.
- Gì vậy? Tự nhiên tức giận, rồi tự nhiên cười như điên. Là sao?

- Ngốc thật! Sao trên đời lại có cô gái ngốc như em nhỉ?!? – Anh lắc đầu bế cô thả vào phòng vệ sinh, rồi nằm lăn ra giường… cười tiếp. Nói chuyện với cô… thật đúng là chẳng khác nào chính mình đóng phim hài cho mình xem… Anh chán nản lắc đầu đi ra khỏi phòng, vào phòng vệ sinh phòng bên cạnh.

Đến khi quay lại thì cô đã không còn ở trong phòng nữa. Anh có chút không hài lòng, quay người bước xuống tầng, cau mày đi vào nhà bếp.
- Búp Bê! Tại sao không chờ anh??! – Anh vừa giúp cô làm đồ ăn, vừa cau mày hỏi.
- Em còn phải chuẩn bị bữa sáng nữa mà??!
- Sao không đợi anh cùng làm??! Có phải là mấy tiếng sau anh mới quay lại đâu chứ???!?!
- Vài phút cũng là cảaaaaaaaaa………. 1 vấn đề to lớn đấy, anh biết không??!?!? – Cô chớp chớp mắt, rồi cười hì hì. – Bởi vì em đói bụng rồi.
- Haizzzzzzzzzz……. – Anh ngán ngẩm thở dài, quyết định không nên phí hơi nữa mà chúi mũi vào cái nồi canh trước mặt.

Ngày hôm nay không hiểu là do sắp có bão hay là Trái Đất đảo lộn mà cô lại trở nên ngoan ngoãn, dịu dàng, đảm đang đến đáng sợ. Cả ngày không những không hề gây 1 chút chuyện nào, cũng không kêu ca phàn nàn hay chạy nhảy lung tung dù chỉ là 1 giây… Toàn bộ thời gian của cô đều dành để hết lòng phục vụ anh, phục vụ tận tình chu đáo, phục vụ tốt ngoài mong đợi. Hơn nữa, trên môi lại luôn nở nụ cười ngọt ngào…
Việc đó khiến cho anh vừa khó hiểu, vừa hoảng hốt, lại vừa tức giận… hoàn toàn không có 1 chút gì gọi là thích thú hay hạnh phúc đến phát điên như người ta vẫn nói khi nhắc đến đến 1 cô bạn gái xinh đẹp như tiên, hiền lành như bụt, đảm đang như cô Tấm…
Rốt cục là cô đã ăn nhầm phải cái gì??!?!? Hay là… cô lại định giở trò quỷ quái chết tiệt gì với anh đây?!??!

Cô cứ loay hoay dọn dẹp phòng ngủ của anh mãi từ nãy đến giờ, hết quét quét dọn dọn, lại lau lau chùi chùi… Không chịu nổi nữa rồi, anh sắp điên thật rồi!
- Búp Bê!
- Anh có việc gì cần em làm sao??? – Cô dịu dàng hỏi.
- Em đừng có như vậy nữa được không?!? – Anh nhăn mày nhăn mặt khó chịu cực độ.
- Em làm sao ạ? – Cô chớp mắt.
- Đừng như thế! Đừng như thế này nữa được không??! Em trở lại bình thường đi được không??? Cứ thế này em sẽ khiến anh tức chết mất thôi! – Anh đau khổ van xin.
- Anh tức giận à??! Tức giận không tốt cho sức khoẻ đâu. Anh khó chịu việc gì vậy!?! Anh cứ nói đi em sẽ sửa chữa?!? – Cô vội vàng chạy lại.
- Búp Bê!???! Em…
- Có phải là em lau nhà không sạch không??! Vậy em sẽ lau lại. – Cô lo lắng.
- Không phải.
- Thế do em sắp xếp đồ đạc không đúng vị trí sao??! Anh chỉ cho em, em sẽ đổi lại ngay. – Cô lại tiếp tục.
- Không phải.
- Aaaa… nhất định là anh thấy mệt rồi đúng không??!? Để em mát xa cho anh nhé!??! – Cô nhanh chóng nhảy lên ghế, rất nhẹ nhàng giúp anh đấm bóp.
- Búp Bê!!? – Anh không những không hề thả lỏng mà cả người còn trở cứng ngắc. Không phải vì cô làm không tốt, chỉ vì anh quả thật là không quen với 1 Búp Bê như thế này. Trước đây cô cũng thỉnh thoảng hứng chí nhảy chồm lên bóp vai đấm lưng cho anh. Thật sự rất thoài mái, nhưng mà… những lúc đó cô không có dùng ánh mắt khiến anh hoảng sợ này nhìn anh, cũng không dùng những lời nói làm anh tức lộn ruột này mà nói với anh.
- Sao ạ?? Anh không thoải mái à??! – Cô xụ mặt, trề môi lẩm bẩm. – Người đâu mà khó tính khó nết. Người ta đã có ý tốt giúp mình, lại còn bày ra cái bộ mặt như muốn doạ chết người ta thế kia… Thật là tức chết!?!
- Búp Bê! Em… - Lời cô nói tuy rằng rất nhỏ, nhưng cũng có thể lọt được vào tai anh. Anh vui mừng như điên, vội vàng quay đầu lại.
- Aaaa… Thiên, hay là em đi pha nước cam cho anh nhá?!?! À không không… nước cam là buổi sáng… Để em nấu chè cho anh ăn, được không?!!!? Anh muốn ăn chè gì?!??! – Chưa đợi anh kịp vui xong thì cô đã nhanh chóng lấy lại dáng vẻ ban nãy.
- Xin em đấy, anh sắp không chịu nổi nữa rồi!! – Anh cụp mắt xuống, cố gắng kìm nén cơn tức giận trong lòng.
- Ơ… aaa… anh mệt như vậy thì mau đi nghỉ đi. Anh cứ từ từ mà nghỉ ngơi đi nhá, em sẽ không quấy rầy anh đâu. Bây giờ em đi nấu chè cho anh! – Cô còn chưa kịp chui ra khỏi phòng thì đã bị anh nhấc bổng lên.
- Không đi đâu hết, em tốt nhất là nên nói rõ ràng cho anh. – Anh tức giận ném cô xuống ghế, trừng mắt cảnh cáo.
- Nói… nói cái gì… cơ?!!? – Cô hơi hoảng, vội co người vào 1 góc, lí nhí hỏi.
- Sao hôm nay em đột nhiên lại trở nên ngoan ngoãn, chăm chỉ, hiền thục thế?!?!?
- Ơ… aaa… cái đó… cái đó… em muốn làm 1 người bạn gái tốt mà?!??! – Cô giải thích.
- Rồi sao? – Anh nhướn mày.
- Thì… thì… sau đó anh sẽ vui…
- Tiếp theo?
- Anh… anh… anh sẽ… sẽ…
- Đáp ứng yêu cầu của em phải không? – Anh đột nhiên hiểu ra, với tay vèo cái mũi của cô.
- Sao anh biết? – Cô nhảy dựng lên, không thể tưởng tượng được hỏi anh.
- Có gì khó đâu??! Em chẳng còn lí do gì mà thay đổi 180° như thế cả. – Anh nhún vai nói như đó là lẽ đương nhiên.
- Em đâu có xấu xa như vậy?!?!? – Cô nhăn mặt. – Bình thường em cũng rất tốt với anh mà?!?!?????
- Em đối xử với anh rất tốt… nhưng không phải theo cách này. – Anh cười cười khi nghĩ đến những cách quan tâm ngốc nghếch nhưng vô cùng đáng yêu của cô.
- ‘Cách này’ là thế nào??! – Cô khó hiểu.
- … - Anh không nói gì, chỉ kéo cô vào lòng, ôm chặt.
- Thiên, chẳng phải tất cả con trai đều muốn có 1 cô bạn gái mẫu mực như vậy sao??! Tại sao anh lại khó chịu chứ?!?! – Cô giãy nảy.
- Anh chỉ cần em thôi… chính con người em… chứ không phải 1 khuôn mẫu hay điều kiện nào khác. – Anh nhẹ nhàng nói.
- Thật sao? – Cô mở to mắt.
- Ừ.
- Anh chắc chắn chứ??! – Cô hỏi lại.
- Hoàn toàn chắc chắn.
- Không có 1 chút nào phàn nàn về em sao??!/???? – Cô vẫn ôm hi vọng.
- Phàn nàn thì nhiều, nhưng anh lại không muốn em sửa. – Anh cười cười.
- Là sao?
- Búp Bê! Anh yêu em! – Anh gục đầu vào vai cô.
- Đáng ghét!!!! – Cô hung hăng đẩy anh ra, trợn mắt.
- Sao thế? Sao em lại tức giận??! Anh có nói gì sai đâu??! – Anh giật mình.
- Tại sao anh lại không muốn em thay đổi bất cứ điểm nào chứ??! – Cô bất đắc dĩ thở dài. – Như vậy làm sao em có thể lấy lòng anh đây/??! Làm sao có thể đòi hỏi anh bây giờ??!?!?
- Haahahah…. – Anh ôm bụng cười to. Chưa thấy ai thẳng thắn như cô. Ruột gan mình thế nào là nói hết cho người ta luôn.
- Anh cười cái gì mà cười!!!?? – Cô quát lớn.
- Em cần gì cứ nói thẳng với anh, anh sẽ xem xét. Nếu không quá đáng, anh nhất định sẽ đáp ứng em.
- Aaa… thật sao??! – 2 mắt cô sáng hơn sao, lập tức nhào vào lòng anh kể lể khóc lóc. – Thiên! Chúng ta đã ở đây 1 tháng trời rồi, vết thương của em cũng đã khỏi hết rồi. Anh xem, đến sẹo cũng không có cái nào cả… Chúng ta có thể trở về được không??! Híc híc… em rất nhớ mọi người… rất nhớ ngôi trường mắc bệnh béo phì kia… em quả thật sắp bị chết khô ở đây rồi……. Thiên, anh có thể… híc… có thể cho em trở lại cuộc sống… hic híc… trước đây được không??!?! Em rất… em….

- Được. – Sau khi nghe cô lằng nhằng, xào xáo mọi chuyện, thêm mắm dặm muối xong, anh chỉ từ từ gật đầu.
- Oaaaaaaaaaaaaaaa………
- Khoan đã… anh còn chưa nói xong. – Anh nhíu mày, giữ chặt cái người đang muốn bay lên không trung kia.
- Aaaa… anh nói đi… nói đi…….. mau nói điiiiiiii………. – Cô thúc giục.
- Anh sẽ đáp ứng yêu cầu của em, với 1 điều kiện… - Anh nhìn thẳng vào mắt cô. – Lấy anh!
- O0O…….. – Cô đần mặt ra, há hốc mồm.
- Sao? Có đồng ý không??? – Anh cố gắng nhịn cười.
- Anh… anh… anh… - Cô không nói nên lời, nhìn anh bằng ánh mắt rất chi là… đáng thương.
- Thôi thôi… không muốn thì thôi. Em đừng có mà nhìn anh như thế, cứ như là anh chuẩn bị bán em đi không bằng. – Anh phá lên cười.
- Cũng gần gần như thế còn gì??!! – Cô thở dài. – Em không thể lấy chồng ở cái tuổi này được. Em vẫn còn trẻ trung xinh xắn thế này, nhất định phải chơi bời quậy phá chứ?!?!
- Chơi? – Anh nhíu mày, áp sát vào khuôn mặt xinh đẹp của cô. – Em muốn chơi cái gì?? Chơi ‘đồ chơi’ à?
- Không. Em đã chán chơi trò đó rồi. Suốt ngày phải nghĩ cách hành hạ người ta, rồi lại đau đầu để cắt đuôi. – Cô giãy nảy. – Sau này em sẽ không bao giờ chơi ‘đồ chơi’ nữa!
- Thật không? – Anh vui mừng hớn hở. – Cuối cùng em cũng biết thế nào là yêu rồi đấy?!??!
- Xì!! Em biết từ lâu rồi.
- Vậy sao? Thế mà anh tưởng là em không biết chứ????! Chẳng phải trước đây em nói thế sao??
- Đấy là trước đây thôi. Lúc đó em thật sự không biết. – Cô vênh mặt. – Nhưng từ khi gặp anh em đã biết rồi.
- … - Anh nhất thời đông cứng, nhìn cô không rời mắt, trong lòng thật ngọt ngào.
- Anh làm sao thế??? Thiên! Thiên!! – Cô khó hiểu huơ huơ tay trước mặt anh.
- Em nói thật không? – Anh nắm lấy bàn tay cô, mỉm cười hỏi.
- Gì cơ???
- Em nói từ khi gặp anh, em đã biết… có thật không?? – Anh nhắc lại.
- ???? – Cô cau mày, rồi chợt hiểu ra, mặt đỏ bừng. – Em… em… em không… có ý… em…
- Búp Bê!!? – Anh bật cười, vẫn không buông tha cho cô. – Mau trả lời đi! Những gì em nói có phải sự thật không?!??!
- Em… em… em đi xuống nhà. - Cô chuồn vội.
- Haaahaha……….. – Anh cười phá lên. Cô bé này, đúng là càng ngày càng đáng yêu!
---------------------------------------
2.
11h đêm…
- DẬY! – Cô vừa mới gờ gờ thì anh ở đâu xông tới.
- Gì… gì vậy?!?! – Cô giật mình ngồi bật dậy.
- Ai cho em ngủ?!?!? – Anh cau mặt.
- Hả?!!????? – Cô nhìn anh như người ngoài hành tinh, ngu ngơ nói. – Anh đâu có quy định giờ đi ngủ?
- Nhưng anh còn chưa xử lí xong công việc.
- Thì sao? Liên quan gì đến em?
- Em… - Anh tức điên người mà chẳng thể làm gì.
- Em làm sao?? Rốt cục anh bị làm sao thế?!??! Mất ngủ? Hay chán ngủ?? [có cái này nữa hả??!?] – Cô nghi ngờ hỏi. – Vậy anh đi chơi đi, để yên cho em ngủ.
- Em bảo anh đi chơi?? Vào đêm hôm thế này á? – Anh phì cười. – Búp Bê, em không sợ anh làm chuyện xấu sau lưng em à???
- Anh thích thì cứ làm đi… – Cô tỉnh bơ.
- Gì?? – Sốc. Cô… chẳng lẽ… không quan tâm chút nào sao?!?!
- … sau đó mang đầu mình về đây.
- … - Nghe xong vế sau, anh hoàn toàn không còn gì để nói. Cô thật là…

- Này! Không được ngủ.
- Lại gì nữa thế??!?! – Cô mệt mỏi lên tiếng.
- Em muốn đi học phải không?
- Phải. – Cô lập tức tỉnh như sáo, mắt sáng ngời. – Anh quyết định rồi à? Anh đồng ý phải không??!!? Anh…
- Khoan đã. – Anh cắt ngang. – Anh sẽ đồng ý, nhưng em phải đáp ứng điều kiện của anh.
- Èo0000000000000!! – Cô trề môi. - Lấy anh phải không? Thôi khỏi đi.
- Chuyện đó anh chỉ đùa thôi mà!??! Em tin là thật sao? Ngốc quá!!!!!!! – Anh bật cười.
- Đùa? Cái đó mà cũng đùa được hả??!?! – Cô quắc mắt.
- Thế em muốn anh nghiêm túc sao?
- Đương nhiên rồi. – Cô trả lời ngay. – Hạnh phúc cả đời sao có thể…
- Mai chúng ta đi đăng kí nhé!!! – Anh nhìn thẳng vào mắt cô.
- Áaaaaaaaaaaa....... – Cô hét toáng lên. – Không đời nào.
- Tại sao???? – Anh có chút tổn thương. Có ai lại từ chối thẳng thừng như cô không chứ?!???! Đáng lẽ ra cô nên nói để sau, hay đợi vài năm nữa, hay đại loại những câu gần gần như thế.
- Chán chẳng muốn nói với anh. – Cô thở dài.
- Anh làm sao?!
- Chẳng làm sao cả. – Cô oải cả người.
- Vậy mai chúng ta đi đăng kí luôn. Đi nhé, đi nhé!!!??!
- Anh thấy hay lắm hả?!? Lấy chuyện kết hôn ra mà đùa, hay lắm hả?!?! Hả!?!?? Hả?!??!? Hả?????!?!?!? – Cô nhảy dựng lên.
- Anh… - Anh định giải thích thì lại nghe thấy cô lẩm bẩm.
- Nói em là đồ chơi của anh cũng không sai mà?!?! Thích thì bắt đến, chán thì đuổi đi à??!?!? Thích thì kêu kết hôn, chán thì li hôn chắc?!?! Đúng là…
- LÊ HƯƠNG KIMMMMMM……. – Anh gầm lên làm cô suýt chút nữa thì ngã ngửa ra sau.
- ?? – Dù không hiểu gì cả, nhưng cô vẫn cúi gằm mặt xuống, 2 tay nắm chặt vạt áo, tỏ vẻ hối lỗi.
- Em vừa nói gì??!!? – Anh gằn từng tiếng.
- Em… em… có nói gì… đâu……. – Cô lí nhí.
- Anh hỏi lại lần nữa… em vừa NÓI GÌ?!?!?
- Ực… Em… em… chỉ là… em… - Cô phát hoảng, chẳng biết phải nói thế nào. – Em chỉ… em không… em…
- Em làm sao??? – Anh nổi cáu. – Anh đã nói bao nhiêu lần rồi hả?!?! Em không được nghi ngờ tình cảm của anh. Tuyệt đối không được! Đến bao giờ thì em mới chịu hiểu đây?!??!?!? Anh yêu em!!!
- Thiên! – Cô đột ngột ngẩng đầu lên.
- Làm sao?
- Anh nói lại 1 lần nữa đi! – Cô chớp chớp mắt.
- Không. – Anh vùng vằng.
- Tại sao?
- Không thích.
- Nói đi mà!??! Nói lại 1 lần đi màaaaaaaaaaaa…….. – Cô nài nỉ.
- Không.
- Thiênnnnnnnnnnnnn!!!!!!!!!
- Không là không. – Anh kiên quyết.
- Thiên!!! – Cô ôm lấy cánh tay anh. – Nói em nghe đi! Em rất muốn nghe! Rất rất muốn nghe mà!??!! Anh mau nói đi! Nói đi!!!!! Nói đi mà!??!?!!!!!!
- Búp Bê ngốc! – Anh véo mũi cô, phì cười. – Anh yêu em!!

- Nói cho anh biết toàn bộ sự thật.
- Sự thật?!!? – Mặt cô biến sắc.
- Sự thật về chuyện em cùng Bảo giả vờ là 1 đôi, sự thật về vụ tai nạn của em năm đó, sự thật về vụ bắt cóc vừa rồi… tất cả… anh muốn em nói cho anh nghe tất cả…
- Không…. Không… không đâuuuuuuu………. Sự thật……. sự thật không hề tốt…….. không đâuuuu… em không muốn…… em ghét sự thậttttttt…… em ghéttttt... – Cô hoảng loạn nắm chặt tay, lắc đầu không ngừng.
- Nói anh nghe!
- Không…….. khôngggggggggg………………… sự thật không tốt…….. sự thật đáng sợooooooooooooo…… Thiên, em sợ lắm……… Thiên, không nói….. em không nói……….. được không?!!??????????
- Búp Bê! – Anh nắm chặt tay cô, dỗ dành. – Đừng như vậy, đừng sợ! Có anh ở bên em, có anh bảo vệ em, đừng sợ!!!!
- Đừng rời xa em….. đừng bao giờ rời xa em……. – Cô thút thít, ôm chầm lấy anh không chịu buông tay.
- Sẽ không…. Anh sẽ không bỏ rơi em……… sẽ mãi mãi ở bên em……. Vì thế… Búp Bê, đừng sợ!!!!!!! – Anh vỗ nhẹ vào lưng cô.
- Thiên, anh phải hứa… nhất định phải hứa với em… - Cô ngước đôi mắt long lanh chờ đợi lên nhìn anh.
- Được. Anh hứa với em…

5 năm trước, khi cô vừa bước sang tuổi thứ 14…
Hôm đó vì đột nhiên giở chứng lười nên cô quyết định bùng 1 buổi học đến nhà Bảo chơi. Chẳng hiểu sao suốt mấy ngày nay anh không đến trường, gọi điện thì bảo là bị ốm, nhưng lại không cho cô đến thăm.
- Mặc kệ! Mình cứ đến, chẳng lẽ Bảo lại dám đuổi mình??! Không… không… tốt nhất là cứ trèo tường vào đi. Coi như tặng anh ấy 1 bất ngờ, dù là không được tốt cho lắm!!> - Cô vừa đi vừa lẩm bẩm.

Cô thật sự đã quyết định… trèo tường.
Và rất nhanh chóng, cô đu mình lên bức tường phía sau nhà họ Trần. Đây cũng chẳng phải là lần đầu cô giở trò này, cho nên tốc độ cũng chẳng phải là chậm chạp gì.
Chỉ 5’ sau, cô đã an toàn đứng ở ban công phòng Bảo. Cũng may mà phòng anh chỉ ở tầng 2. Chứ nếu không chắc “tên trộm” là cô đây cũng sẽ phải đâm đầu vào tường mất thôi.
Đang định nhảy vào trong thì…
RẦMMMM…..
Cánh cửa phòng bị đá mạnh, đập vào tường phát ra tiếng kêu khủng khiếp như đấm vào tai.
- Oáiiii… - Cô giật thót cả tim, ngồi bệt xuống ban công, 1 tay bịt chặt miệng, 1 tay đặt lên lồng ngực.

- TRẦN QUỐC BẢOOOOOO…..

Tiếng hét đầy giận dữ của ông Tuấn làm cô suýt rơi tim ra ngoài.
- Thật là… Sao bác Tuấn lại thích doạ người ta thế nhỉ?!? – Cô lẩm bẩm.

- Bố vào đây làm gì? – Bảo cố gắng kìm nén cảm xúc.
- Mày hay lắm! Giờ lại dám làm trái lời tao hả?!??! Mày lấy ở đâu ra cái lá gan to thế!??!? – Ông Tuấn trách móc.
- Con chỉ không muốn làm những chuyện trái với lương tâm thôi. Con không máu lạnh vô tình được như bố. Con còn non lắm! Phải học hỏi bố nhiều. – Bảo nhếch mép.
- Mày dám nói giọng đó với tao? Mày không nghĩ xem tao làm như thế là vì ai?!!? Không phải là mày sao?!??! Tao chỉ có đứa con duy nhất là mày. Nếu như Gold rơi vào tay tao thì không phải cuối cùng nó cũng thuộc về mày hay sao?!?!?!

Cô trợn tròn mắt, không hiểu rõ lắm ý nghĩa của những câu nói kia.

- Con không cần! – Bảo đứng bật dậy. – Bố đừng có lôi con vào chuyện này. Con chưa từng đòi hỏi bố điều gì, cũng chưa từng mong muốn được làm chủ Gold. Tất cả đều là do bố. Là bố muốn, chứ không phải con!!!
- Được, mày không muốn. Là tao muốn. Nhưng mày vẫn phải làm theo lời tao.
- Không bao giờ. – Bảo nắm chặt tay, gằn từng tiếng.
- Đừng nói không với tao. – Ông Tuấn cũng đanh giọng. – Mày nghe cho kĩ đây. Con bé Kim đó nhất định phải lấy mày. Nếu không thì nó sẽ không được sống yên ổn đâu.
- Bố đừng có quá đáng!!!! Bố muốn Gold thì tự mình giành lấy đi. Nếu bố có tài thì hãy dùng sức mình mà chiếm lấy Gold đi. Đừng có lợi dụng cô ấy. Cô ấy chẳng có tội tình gì cả. Cô ấy không đáng bị như vậy!
- Mày đừng có chọc tức tao. Nếu không dùng con bé đó thì dùng ai đây??!! Lão Hùng chỉ có mỗi 1 đứa con, chẳng lẽ lại không để lại Gold cho nó??!!? Mà nó lại là con gái, không thích hợp ngồi vào cái ghế Chủ tịch kia, chẳng lẽ lại không nhường lại cho chồng nó?!?!
- Kể cả như vậy thì cũng chẳng liên quan đến con. Chồng cô ấy thì phải là người mà cô ấy chọn, chứ không phải bố nói là được.
- Chẳng phải là mày yêu nó hay sao?!?! – Ông Tuấn nhướn mày.
- Không phải. – Bảo vội phủ nhận.
- Mày là con tao, chẳng lẽ tao lại không hiểu mày hay sao??!! Mày yêu nó, hơn nữa còn yêu rất nhiều.
- Không phải.
- Đừng có nói dối. Tình cảm của mày thế nào thì mày biết.
- Con không có. – Bảo phản kháng yếu ớt.
- Mày yêu nó, chẳng lẽ không muốn lấy nó? Đến lúc mày lấy nó rồi, chẳng phải Gold cũng thuộc về chúng ta sao?!?!?
- Con không nghĩ đến những thứ đó. Con không cần!
- Được, coi như mày không cần Gold, chẳng lẽ cũng không cần con bé đó sao?!? – Ông Tuấn đổi giọng dụ dỗ. – Có ai yêu một người mà không muốn người đó thuộc về mình??!!!??
- … - Bảo không nói nên lời. Nhiều lúc anh cũng rất muốn, rất rất muốn điều đó. Nhưng…
- Vậy mày hãy khiến nó yêu mày, khiến nó đồng ý lấy mày đi, như vậy chẳng phải vẹn cả đôi đường sao?!?!
- …
- Bảo, con nghe lời ta lần này đi!
- …
- Con giúp ta cũng là giúp chính mình mà?!?!
- …
- Ta biết con muốn làm mà?!?!
- …
- Được rồi, ta sẽ cho con thời gian suy nghĩ. Mai ta muốn có câu trả lời. – Ông Tuấn nói xong liền bước ra khỏi phòng, trên môi khẽ nở nụ cười nham hiểm.

Còn lại 1 mình, Bảo nằm phịch xuống giường. Tại sao vừa rồi anh không từ chối? Có phải chính anh đã dao động? Có phải anh khát khao có được tình yêu của cô? Có phải anh cũng muốn được ở bên cô? Có phải…
Cáchhhh….
1 tiếng động làm anh giật mình. Từ từ tiến đến ban công, cẩn thận đẩy cánh cửa ra…
- B..B..Bả..o… - Cô mở to mắt nhìn anh, nước mắt rơi lã chã, toàn thân run lên.
- Kim, em… em ở đây từ… từ… lúc nào?
- Là thật sao?
- Em đã nghe thấy? – Bảo luống cuống.
- Có phải là thật không? Bác Tuấn…
- Vào phòng rồi nói. – Bảo tiến lại gần định đỡ cô dậy nhưng bị cô phũ phàng hất tay ra.
- Đừng động vào tôi. – Cô trừng lớn mắt.
- Kim…
- Thật ghê tởm!
- Em nghe anh nói.
- Tôi không muốn nghe, tôi không muốn nghe gì hết. – Cô bịt chặt tai lại. – Tại sao có thể như thế?!?! Tại sao 2 người có thể… Tại sao có thể…
- Em vào phòng anh rồi nói. Đừng để người khác nhìn thấy. – Bảo túm lấy cô bịt chặt miệng lại lôi vào phòng.
- Ư ư… ưmm…. – Cô giãy giụa không ngừng.
- Em ngoan ngoãn 1 chút được không? – Bảo gắt. – Ít nhất thì em cũng phải nghe anh nói đã chứ?!?!????
- … - Cô không làm loạn nữa, chỉ nhìn anh trừng trừng.
- Chuyện đó…

- Thiên, đến đó chắc là được rồi phải không? – Cô thở dài.
- Ừm.
- Vậy… chuyện kia… có thể phải không?? – Cô đột ngột đổi giọng.
- Chuyện gì? – Anh giả bộ cau mày nghĩ ngợi.
- Chuyện đi học ấy.
- Đi học gì cơ?
- Em muốn đi học.
- Từ khi nào em trở nên chăm chỉ như vậy!?? Chẳng phải em toàn đến lớp để ngủ còn gì?!?!
- Em đã không ngủ gật trong giờ nữa rồi. Em rất chăm ngoan đấy nhá!!? – Cô tự hào.
- Dù thế nào em cũng thích nghỉ ngơi hơn là học tập còn gì?!?! Ở đây chẳng phải tốt hơn sao??!
- Tốt gì mà tốt? Ở đây chán lắm! Chán muốn chết luôn!!!! Em sắp phải nhập viện rồi đây này.
- Dù thế nào thì…
- Anh định nuốt lời sao???! – Cô lo lắng.
- Không. Chỉ là… anh lo cho em. – Anh xoa đầu cô, lo lắng nói. – Nếu như chuyện này lại xảy ra nữa thì sao? Nếu như người đó lại đến tìm em thì sao?!?! Sẽ rất nguy hiểm! Anh không thể để em chịu thêm bất kì tổn thương nào nữa!!
- Không sao đâu mà?!!? Có anh và chị Thanh bảo vệ em cơ mà!?!??????
- Được rồi.
- Ohhhhhhhhhhhhhhhh yeahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh………..

---------------------------------------
3.
Sáng hôm sau, vừa bước xuống nhà cô đã nghe thấy những tiếng nói chuyện ồn ào vọng ra từ phòng ăn. Cô tò mò tiến lại gần, thò đầu vào nhòm ngó.
- Aaaaaaaaaaa………. – Cô nhảy cẫng lên, lao vào như tên bắn. – Chị Thanh, My, anh Nhật, em nhớ mọi người quáaaaaaaaaaaa………....................
- Tớ cũng thế. – My ôm chầm lấy Kim, nhảy tưng tưng.
- Em đã khoẻ hẳn chưa???! Vết thương có để lại sẹo không!?!? – Thanh lo lắng.
- Cóooooo…… Nhiều lắm! Bây giờ cả người em toàn là sẹo thôi!?!? Trông khiếp lắm lắm luôn ấy!!?!? – Cô chèm gió thành bão.
- Thật không? Sao lại thế?!?! Chẳng phải bác sĩ nói sẽ không để lại dấu vết gì sao?!?! – Thanh lo sốt vó.
- Kim, để tớ xem nào?!? Ở đâu? – My vội vàng vén áo của cô lên.
- Aaaaaaaaaaa…. – Cô hét toáng lên, vội giữ chặt lấy vạt áo. – Cậu làm gì thế?!? Làm gì thế?!?!?!???? Cậu không thấy là ở đây có con trai sao?!?! Cậu muốn giết tớ sao???
- Í… tớ quên mất… xin lỗi… xin lỗi nha!!!! – My cười gượng.
- Không sao… không sao đâu… - Nhật vội lên tiếng. – My, em thích làm gì thì cứ làm đi?!?!!!! Anh cũng chẳng thấy phiền gì đâu?
- DOÃN MINH NHẬTTTTTTTTTT………….. – Cả anh và cô cùng hét lên.
- Ốiiiii… - Nhật giật mình, vội cười trừ, lấy cái bánh bao che mặt.
- Mày cứ liệu hồn đấy!!? – Anh cảnh cáo.
- Tao biết… tao biết… Búp Bê là của mày, chỉ của mày thôi… những người khác đều không được đụng vào. - Nhật cười tít mắt.
- Biết vậy là tốt. – Anh hài lòng gật đầu.
- Tốt cái gì chứ?!?! – Cô vẫn chưa hết tức, giơ nắm đấm lên. – Nhật của nợ, đồ háo sắc!??! Sau này anh còn ra ngoài làm bừa thì đừng có trách em đấy.
- Gì cơ????? – Nhật phì cười. – Này, em nói gì thế? Người khác nghe thấy lại tưởng em là bạn gái của anh chứ không phải của Thiên…
- Tại sao? – Cô ú ớ.
- Tự nhiên đi cảnh cáo anh, em không thấy kì lạ à?? – Nhật nhăn nhó. – Anh với em cũng chỉ là bạn bè bình thường thôi, làm gì đến cái mức em phải… Mà dù em có tình cảm với anh đi chăng nữa thì cũng không được đâu. Anh không thể vì em mà đánh mất tình bạn v…
- Khoan. – Cô cắt ngang, nhìn Nhật như người ngoài hành tinh. – Anh bị ấm đầu à? Nói nhăng nói cuội cái gì đấy?!??!
- Ơ… anh cũng chỉ nói sự thật thôi…
- Thật cái con khỉ. – Cô quắc mắt. – Em mà thèm thích cái loại lăng nhăng như anh á??!?!
- Gì chứ? Em cũng có khác gì anh đâu?!?!?? – Nhật bĩu môi.
- Mày muốn chết à?!?! – Thiên ném cái bánh bao thẳng mặt Nhật.
- Tao nói thật mà!??! – Nhật tỏ ra vô tội. – Kim, chẳng phải trước kia em…
- Đó là chuyện trước kia, bây giờ em đã ngoan rồi. Em không thích chơi ‘đồ chơi’ nữa. – Cô ăn bánh bao vừa nói.
- Dù thế nào thì em cũng đã từng như thế còn gì??!! – Nhật vặn. – Em cũng như anh thôi.
- Nhưng khi có bạn trai rồi em có bay nhảy gì nữa đâu?!?! – Cô đốp lại. – Còn anh thì sao? Có chủ rồi mà còn…
- Này này… ai nói anh đã có chủ hả?!?! – Nhật cãi. – Anh vẫn là hoa chưa bị bán đấy, nghe chưa?!?
- Chưa bị bán?? – Cô ngạc nhiên. – Không phải anh thích My sao? Chẳng lẽ vẫn chưa…
- Kim! Cậu nói lung tung gì đấy?!! Sao anh Nhật lại thích tớ được?!? – My gắt.
- Là thật mà?!?! Chính anh ấy đã nói với tớ thế mà?!??!
- Em… - Nhật nhảy chồm đến trước mặt Kim làm cô giật thót cả tim.
- Sao? Sao? Có chuyện gì… vậy??? – Cô hoảng hốt.
- Em… em… lấy lại trí nhớ rồi? – Nhật mở to mắt.
- Anh Nhật… - Cô mỉm cười, vòng tay ôm chặt lấy Nhật. – Em… đối thủ đấu võ mồm của anh đã trở lại rồi!?!?!
- … - Nhật đông cứng, đang định ôm cô thì bị 1 ai đó kéo giật về phía sau.
- Búp Bê!!? Anh đã nói là em không được thân mật với người con trai khác rồi cơ mà!?! – Anh tức giận.
- Em có làm gì đâu?!?! Em chỉ ôm anh ấy 1 chút… – Cô chu mỏ.
- 1 chút cũng không được.
- Mày yên nào! – Nhật đẩy Thiên ra, nheo mắt hỏi lại. – Em thật sự đã nhớ lại rồi!?!?
- Đúng thế. – Cô gật đầu.
- Nhớ lại hết à?!?!??
- Vâng.
- Tất cả sao?
- Tất cả.
- Vậy còn chuyện… - Nhật ngập ngừng.
- Chuyện anh kéo em đi bar chơi thâu đêm hay là chuyện anh bắt em đóng giả làm bạn gái anh hay là chuyện…
- Được rồi… được rồi… đừng nói nữa… - Nhật hoảng hốt, vội bịt chặt miệng cô lại. – Em muốn hại chết anh sao???!?
- Mày… - Nhưng anh đã kịp nghe thấy. Anh nổi trận lôi đình, quắc mắt nhìn Nhật. – Mày đúng là chán sống rồi!
- Tao không… tao không hề… - Nhật run bắn. - … tao mới 21 tuổi thôi… làm sao đã chán sống được chứ?!??! Tao… tao rất yêu đời… tao còn chưa lấy vợ… làm sao có thể…
- Mày thật to gan, lại dám qua mặt tao. Hôm nay mày chết với tao.
- Oooooo……… đừnggggg……. Thiên ơi Thiên à, là do tao nhất thời hồ đồ… là do tình thế cấp bách cho nên… cho nên… tao mới… Tao sai rồi. Sau này tao sẽ không thế nữa.
- Còn có sau này sao?!?!
- Không có… không có… sẽ không bao giờ có chuyện đó nữa đâu… - Nhật đảm bảo. – Mày tha cho tao đi!!
- Hừ!!?!? Tội của mày rất lớn, làm sao có thể dễ dàng tha thứ thế được?!!??!
- Thiên, anh đừng có tức giận nữa. Tức giận không tốt cho sức khoẻ. – Cô chìa cho anh 1 cái bánh bao, cười hì hì.
- Còn em nữa. Tại sao có thể cùng nó đi chơi mà không nói với anh hả!?! Tại sao lại…
- Là anh ấy không cho em nói. Anh ấy bảo nếu em nói với anh, sau này nhất định sẽ làm mọi cách để phá chúng ta. – Cô đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Nhật.
- Kim, em không thể bán đứng anh thế được. – Nhật khẽ kêu lên.
- Em chỉ nói sự thật thôi mà?!?!?!!!!
- Nhưng em cũng không thể…
- Mặc kệ cậu ta. – Anh cắt ngang. – Cậu ta còn nói cái gì nữa?!?!!!! Mau nói hết cho anh nghe.
- Anh ấy còn nói anh rất hay phàn nàn về em… - Cô ngoan ngoãn kể lể.
- Kim xinh đẹp, đừng nói nữa mà?!!? – Nhật van xin.
- IM LẶNG ĐỂ CÔ ẤY NÓI. – Thiên bực mình. – Búp Bê, em nói tiếp đi!
- Vâng. – Cô cười thầm trong lòng. Lần này Nhật chết chắc rồi! Ai bảo trước đây anh ta bắt nạt cô như vậy, thích cãi nhau với cô như vậy!??! Hôm nay cô sẽ báo thù!?!?! [trời!!? Cuộc chiến giữa các nhân vật!] – Anh ấy còn nói… blaaaaa… bla… blllllllllaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa……..

- MÀYYYYYYY……….. – Sau khi nghe xong, anh hít 1 hơi thật sau, cố gắng lắm mới không trực tiếp xông vào bóp cổ Nhật.
- Thiên, mày bình tĩnh lại… nghe tao nói… - Nhật nhanh chân chạy biến.
- DOÃN MINH NHẬT! MÀY ĐỨNG LẠI CHO TAO!!!!! – Anh cũng lao vụt theo.
- Thiên, không phải như thế đâu.
- MÀY CÒN DÁM CHỐI?!?!
- Tao chỉ là… tao chỉ…
- ĐỨNG LẠI!!
- Thiên, mày đừng động thủ… thật sự là tao không cố ý đâu… tao chỉ…
- CHỈ CÁI GÌ MÀ CHỈ?!?! MÀY ĐỨNG LẠI NGAY!! LẬP TỨC ĐỨNG LẠI CHO TAO!?!?!??
- Thiên, mày hạ hoả… hạ hoả…
- MÀY MUỐN CHẾT NHẸ NHÀNG THÌ ĐỨNG LẠI MAU…
- Ặc… mày không cần phải tàn nhẫn thế chứu?!?! Bạn bè bao nhiêu năm nay… chẳng lẽ… chẳng lẽ mày…….
- TAO NHẮC LẠI 1 LẦN NỮA… MÀYYYYYYY……. DỪNG LẠIIIIIIII CHO TAOOOOO…………………..
- …
- …

- Haahahah…….. haahahahhaha………………. – Cô đứng ở cửa, vừa xem phim hành động, vừa ôm bụng cười sằng sặc.
- Kim, em… em thật sự……… nhớ lại sao?!?!? – Mãi đến bây giờ, Thanh mới thốt nên lời.
- Cậu………………… có thật là…. Đã nhớ lại hết không???!??! – My hỏi lại.
- Ừm. – Cô gật đầu thật mạnh.
- AAAAAAAAAAAAAAAAA…………………………. – Cả My và Thanh cùng hét toáng lên.
- Úiiii… - Màng nhĩ của cô suýt nữa thì ‘1 đi không trở lại’. Cô nhăn mặt. – 2 người đừng có tra tấn cái lỗ tai của em nữa.
- AAAAAA……… TỐT QUÁ!!!!!! TỐT QUÁ RỒIIIIIIIIIIIII!!!!!!!!! – Nhưng 2 cái con người kia vẫn cứ vô tư nhảy nhót la hét loạn xạ làm cô hoa mắt chóng mặt.
- Có gì thì từ từ nói… đừng kích động như thế…
- Phải rồi… cậu nhớ lại khi nào? Mới hay lâu rồi?!?! Nhớ từng chút… từng chút… hay là nhớ lại hết 1 lượt??! – My sấn sổ.
- Còn nữa… em nhớ thế nào?!? Làm sao mà nhớ ra được?!?!???? Cái gì đã khiến em nhớ ra vậy!??! Em nhớ ra trong hoàn cảnh nào?!????! – Thanh tiếp lời.
- Trời ơi! 2 người đừng có liến thoắng nữa được không?!?! – Cô bịt chặt tai lại.
- Cậu nói mau… nói mau lên!!?!? – My kéo tay cô ra, thúc giục.
- Đúng thế… nói nhanh… bọn chị sắp không kiên nhẫn được nữa rồi.
- Thì nãy giờ 2 người đâu có kiên nhẫn chút nào đâu?!?!????? – Cô thở hắt ra.
- NÓI.
- Áaa… - Cô giật mình, lập tức đứng thẳng người, đem toàn bộ câu chuyện kể cho 2 cái con người đáng sợ kia nghe. – Chuyện là… hôm trước… tớ… đấy đấy… như thế… thế… sau đó thì… và… và… cho nên…
Đương nhiên là về khoản cái laptop thì cô bỏ qua, chỉ nói là ngồi trong phòng chán quá nên lục lọi mọi thứ ra xem thôi. Cô có điên đâu mà tự khai ra là mình đã xem trộm laptop của anh?!?! Nhỡ anh mà biết được thì sao?!? Đến lúc đó… chắc chắn cô sẽ không khả quan hơn Nhật là mấy…………………. T,T

Chương 26: Quá khứ

1.
- KHÔNGGGGGGGGGGGG…………. – Cô hét toáng lên.
- Kim, đừng hét to như thế chứ! – Thanh nhắc nhở.
- Tại sao? – Anh nhăn nhó.
- Rõ ràng là anh có nhà, tại sao lại ở nhà em chứ?!? KHÔNG THỂ ĐƯỢC.
- Kim, chẳng phải anh ấy là bạn trai em sao? Anh ấy đến đây ở thì 2 người sẽ có nhiều thời gian bên nhau hơn. Như vậy không tốt sao?!?! – Kim giảng giải.
- Hừ?!! – Cô khoanh tay trước ngực, quay mặt đi không thèm trả lời.
- Hơn nữa, anh Thiên sống ở đây thì sẽ có thể bảo vệ em 24/24. Anh ấy…
- Không… Không… Em không muốn… Không được… - Cô lắc đầu nguầy nguậy.
- Tại sao lại không thể?!!!?? – Anh hơi tổn thương. Anh thì luôn tìm mọi cách để được ở bên cô, còn cô lại không hề nghĩ như thế. T0T
- Em nói KHÔNG ĐƯỢC là KHÔNG ĐƯỢC. – Cô kiên quyết.
- Em nói anh nghe lí do. Nếu như em đưa ra được lí do chính đáng thì anh sẽ nghe theo em. – Anh yêu cầu.
- Lí do? Còn cần lí do nữa hả?!?!??? Em không muốn anh đến nhà em ở, được chưa?!?!
- Tại sao lại không? – Anh hỏi tiếp.
- Em không thích. – Cô cười rất… gian. – Anh định hỏi tại sao em không muốn sao?
- Em… - Anh nghẹn họng, nhưng rất nhanh đã nghĩ ra cách trị cô. – Vậy là em không cho anh đến nhà em ở?
- Đúng. – Cô gật đầu cái rụp.
- Nhất định không cho?? – Anh nheo mắt.
- TUYỆT ĐỐI không được.
- Vậy thì… haizzzzzzzz……….. đành phải phụ lòng bác trai vậy. – Anh giả bộ thở dài, chậm rãi lôi chiếc điện thoại ra.
- Anh… anh nói vậy là sao? – Cô ú ớ.
- Thì chính là bố em bảo anh đến nhà họ Lê ở để tiện bề chăm sóc và bảo vệ em. Nhưng mà… em lại không đồng ý. Anh làm sao có thể bước qua cánh cổng sắt trong khi chủ nhà vác chổi ra đuổi đi chứ?!? Anh cũng không thể trèo tường mà vào được. Đành phải gọi điện xin lỗi bác trai thôi chứ biết làm thế nào được!?!?! – Anh tỏ vẻ bất lực, bấm bấm điện thoại.
- Khoan… - Cô lập tức túm chặt lấy tay anh. – Thiên, là bố em bảo anh đến đây sao?
- Đúng thế. – Anh gật đầu chắc chắn, tiếp tục gõ gõ bàn phím.
- Thật… th..ật sao??!?! – Cô lắp bắp hỏi lại.
- Ừm. Nhưng xem ra… anh đành phải làm bác thất vọng rồi… - Anh nói rồi áp điện thoại vào tai, khẽ liếc nhìn phản ứng của cô. Quả nhiên là…
- Từ từ… đừng gọi… đừng gọi mà!!!!!!!! – Cô vội vã giằng lấy chiếc điện thoại, ngắt máy.
- Không gọi? – Anh nhướn mày. – Chẳng lẽ em muốn anh phải trực tiếp sang Mỹ tạ lỗi với bác trai sao???
- Không… không… ý em không phải vậy.
- Thế ý em là gì? – Anh khẽ cười, hỏi.
- Anh… Thiên… anh… em thấy là… nếu như… nếu như… anh dọn đến ở nhà em thì… thì… cũng không sao cả… Em không có ý kiến gì… đâu… - Cô cố gắng lắm mới nói ra được, trong lòng tuy tức giận không thôi những vẫn phải nhịn. Biết làm sao được, cô không thể làm trái ý bố được. Hơn nữa, bố có vẻ rất quý anh, chắc chắn sẽ hùa vào cùng anh để cho cô 1 trận. Cô thà chịu đựng 1 mình anh còn hơn là giơ đầu ra để cho 2 người cùng hành hạ. #_@
- Không có ý kiên? Chẳng phải vừa rồi em rất kiên quyết nói là không đồng ý sao??!
- Cái đó… cái đó… cái đó là… là do… - Cô ấp úng. - … àaaaaa… là do em sợ anh ở nhà em sẽ không thoải mái. Anh nghĩ mà xem, có ở đâu bằng nhà mình chứ??!! Về nhà vẫn là thoải mái nhất phải không??!! Em chỉ… chỉ là… nghĩ cho anh thôi mà!
- Vậy sao?? – Anh nhìn khuôn mặt u ám trái ngược hoàn toàn với những lời nói của cô mà bật cười. – Vậy thì em yên tâm đi!!! Anh nhất định sẽ coi nhà em như nhà của anh. Anh sẽ thật thoải mái.
- Xì!??! Coi cái gì mà coi?!???? Nhà của em chứ nhà của anh đấy à?! Thoải mái cái con khỉ ý. Anh tốt nhất là càng khó chịu càng tốt… khó chịu đến mức phải lập tức dọn về nhà mình thì càng tốt… – Cô vừa đi vào trường vừa lầm bầm.
- Haahahah…. – Anh cười lớn. – Búp Bê này… thật là…
- Anh Thiên! – Thanh lên tiếng.
- Ừm?
- Chủ tịch… thật sự bảo anh dọn đến ở cùng Kim sao? Nhưng tại sao? Chẳng phải đã có rất nhiều vệ sĩ rồi sao??? Hơn nữa… – Thanh thắc mắc.
- Cô ấy ngốc, chẳng lẽ em cũng ngốc như vậy sao? – Anh bỏ lại 1 câu rồi cũng bước theo cô vào trường.
- Ngốc? – Thanh đờ ra, đăm chiêu nghiền ngẫm câu nói của anh. Là sao nhỉ?!?! Kim ngốc? Cô cũng ngốc???.......... Aaaaaaaaaaa….. chẳng lẽ… anh… anh…

Reeng… reeng… reeng…
- Oaaaaaaaa……. Hết giờ! Hết giờ!!! Hết giờ rồi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! – Cô nhảy cẫng lên sung sướng.
- Em muốn nghỉ như vậy thì còn xin đi học để làm gì? – Không biết anh đã đứng ở cửa lớp từ lúc nào.
- Anh… tại sao lại ở đây? – Cô trố mắt.
- Cậu thật là… đương nhiên là anh ấy đến đợi cậu cùng đi ăn rồi. – My cười tươi.
- Nhưng mà… đằng nào chẳng đi xuống căng-tin, tại sao còn phải lên tận đây?? – Cô thắc mắc.
- Haizzzzzzzzzz…….. uổng công cậu đã từng có bao nhiêu mối tình. – My thở dài.
- Này! Cậu nói gì hả?!?!? Nói thế mà nghe được à??! Chuyện đó thì liên quan gì cơ chứ??!?! – Kim gắt.
- My nói đúng đấy. – Thanh cũng đồng tình. – Trước đây em có bao nhiêu bạn trai như vậy, giàu nghèo tốt xấu gì cũng đủ cả, tại sao vẫn còn ngốc như vậy nhỉ?!??!
- Cái đó thì có liên quan gì chứ?!?!? – Cô cãi. – Dù sao thì… thì…
- Thì sao?? – Anh hỏi, nhìn cô chằm chằm. Không thể phủ nhận là anh đang rất khó chịu. Mỗi khi nghĩ đến những người bạn trai trước đây của cô anh đều thấy rất tức giận, mặc dù anh biết cô không hề có tình cảm với họ, mặc dù anh tin cô thật lòng yêu anh.
- Em… em chưa từng đi ăn với họ, mà chỉ… chỉ… đi chơi… shopping… thế thôi.
- Cậu… - My há hốc mồm. – Sao trước giờ cậu chưa từng nói với tớ?!?!
- Thì cậu đâu có hỏi chứ?!?! – Cô bĩu môi. – Chẳng phải cậu nói người lăng nhăng như tớ thì không nên truyền nhiễm cho cậu hay sao?!?!?
- Tớ… tớ… - My ấp úng. - … lúc đó tớ… tớ nghĩ cậu… cậu với bọn họ thường đến bar chơi… giống như các bạn khác… cho nên mới… tớ…
- Aaaa… đến bar thì có, nhưng chỉ đúng 1 lần thôi. – Cô vội nói. – Nhưng là đi với anh Nhật.
- … - Mặt anh trở nên tối đen.
- Thôi chúng ta xuống ăn trưa thôi, em đói quá! – Cô vội vàng thúc giục mọi người. Dù sao thì cô cũng rất sợ mưa gió bão bùng, tốt nhất là nên tránh thì hơn.
- Ừ. Đi thôi! – Thanh cũng phối hợp rất ăn ý.
- Đi nào! Đi nào!!!! Chắc anh Nhật đang đợi chúng ta đấy.

- Kim, em ra đây với anh 1 lát. – Vừa bước vào căng-tin, cô đã bị Nhật xông tới lôi đi.
- Ơ… khoan đã… anh… anh Nhật…
- Này! Mày làm trò gì vậy??!! – Anh nắm lấy tay cô, kéo về phía mình.
- Tao biết mày là người bạn tốt nhất của tao… – Nhật chớp chớp mắt.
- Khỏi lằng nhằng. Mày muốn gì? – Anh cắt ngang.
- Mày… cho tao mượn Kim 1 tí.
- Không được.
- Đi mà!!!!!!!! – Nhật van xin.
- Đã bảo không được. – Anh cáu.
- Sao mày nỡ đối xử với tao như thế hả?!?! – Nhật ỉu xìu. – Tao có việc cần nên mới… sao mày lại không thể đối xử với tao bằng 1 nửa Kim nhỉ???!!
- Mày mơ à?
- Mày…
- Haahaha…. – Cô cười như nắc nẻ. – Anh Nhật chết tiệt, anh thấy chưa?!?! Thiên sẽ chẳng đối xử tốt với anh đâu. Anh nên…
- Đi thôi! Nhanh!!!!! – Còn chưa đợi cô nói xong, Nhật đã túm lấy cô chạy như bay ra khỏi căng-tin.
- DOÃNNNNNN MINHHHHHHHH NHẬTTTTTTTTTTTTTTTT….. MÀY MUỐN CHẾT HẢ?!!!!!!!!!?!?!? – Anh gầm lên.
- Anh Nhật, anh kéo Kim đi đâu vậy!??!
- Anh làm gì thế?!?! Kim còn chưa ăn gì mà!?!??!

- Áaaaaaaaaaaaaaaaa……… anh làm cái trò gì vậy??!! Bỏ ra… mau bỏ em ra!!!!!!! - Cô hét ầm lên.
- Suỵttttt…. Em yên lặng chút đi. Anh thật sự có chuyện cần nhờ em giúp. – Cuối cùng Nhật cũng dừng lại ở 1 nơi khá vắng vẻ, khẽ nói.
- Cần nhờ?!?! – Cô kinh ngạc. – Có chuyện gì em có thể làm mà anh thì không à?!?!
- Đương nhiên là có. – Nhật gật đầu ngay. – Đó là….
- Haahahah…. Haahahah….. – Chưa để Nhật nói, cô đã cười phá lên, giở giọng châm chọc. – Anh Nhật, từ khi nào anh trở nên kém cỏi như vậy!?!?!
- Thôi, em đừng có chọc anh nữa. Anh không có thời gian mà cãi nhau với em đâu. – Nhật xua xua tay.
- Ôiiiiiiii…….. KINHHHHHHHHHH NHỈIIIIIIIII………….. – Cô kéo dài giọng, tỏ vẻ sửng sốt. – Hôm nay tự nhiên anh Doãn Minh Nhật lại trở nên trưởng thành không chấp nhặt người khác thế này cơ đấy.
- Thôi nào!?!?! Anh quả thực là có việc muốn nhờ em giúp. Em nghiêm túc chút đi! – Nhật cau mày.
- Chuyện gì? – Cô ngừng cười, hỏi ngay.
- Giúp anh… giúp anh…
- Giúp cái gì? – Cô sốt ruột.
- Giúp… giúp anh…
- Tán gái hả?
- Sao… sao em biết?!?! – Nhật bàng hoàng.
- Háháháháháhá…. Vậy là đúng rồi. – Cô cười như trúng tà.
- Em đừng có cười nữa, anh bảo em nghiêm túc cơ mà!??!?! – Nhật nổi quạu.
- Được rồi… được rồi… em không cười nữa là được chứ gì?!?!... Giờ anh nói xem nào, ai thế?!?!
- Làaa… My. – Nhật đỏ bừng cả mặt.
- Ừm. – Cô gật đầu, rồi chợt giật mình. – CÁI GÌIIIII??????????
- Em làm gì mà phản ứng mạnh thế hả?!?! Chẳng phải trước đây anh đã nói với em là anh thích My rồi sao? – Nhật khó hiểu.
- Ơ… aaaa… à à… cái đó… em biết… nhưng mà… suốt mấy năm qua… sao anh không… em còn tưởng anh đã hết thích cậu ấy rồi?!!???? Tại sao…
- Đó là bởi vì anh không dám. – Nhật thành thực.
- Không dám????? – Cô tròn mắt. – Đại thiếu gia như anh mà cũng biết 2 từ nay hay sao??!
- … - Nhật lừ mắt làm cô nín thinh. – Bởi vì cô ấy là 1 cô gái tốt, rất hiền lành và trong sáng. Anh sợ mình sẽ làm tổn thương cô ấy. Anh sợ đó chỉ là tình cảm nhất thời, rồi đến 1 lúc nào đó nó sẽ biến mất… cho nên… anh mới không dám tiến tới… anh không dám nói cho cô ấy biết…
- Còn bây giờ? – Dù đã đoán được phần nào nhưng cô vẫn hỏi.
- Anh thích… à không… yêu cô ấy… Mấy năm qua… biết bao nhiêu chuyện xảy ra… nhưng anh vẫn yêu cô ấy. Không như anh nghĩ, tình cảm ấy không những không giảm đi, mà còn ngày càng lớn dần. Anh…
- Stop. – Cô cắt ngang. – Em đã hiểu. Anh đừng dài dòng nữa. Những lời đó nên để mà nói với cậu ấy ấy, đừng có phí sức mà nói với em.
- Em thật là… chỉ giỏi làm người khác cụt hứng. – Nhật mất hứng.
- Vậy giờ anh muốn em làm gì đây??? – Cô hỏi.
- Cái đó thì em phải nghĩ giúp anh chứ?!?! – Nhật mở to mắt. – Chẳng phải em rất giỏi chuyện đó còn gì???
- Giỏi cái gì? – Cô ngu ngơ.
- Tán tỉnh. – Nhật đáp gọn lỏn.
- Anh… anh nói cái gì hả?!???? Anh đang mỉa mai em đấy à?!? Anh muốn chết không??!?! – Cô trừng mắt. Cái tên Nhật chết tiệt!! Lại dám lôi chuyện này ra để chọc tức cô. Có ai không biết trước giờ cô chưa từng làm cái trò này chứ?!?!!!! Tất cả việc của cô chỉ có… gật đầu… hoặc… lắc đầu… đi chơi… và cuối cùng là… nói chia tay… Nếu thật sự bảo cô giỏi 1 việc nào đó… thì có thể là… cắt đuôi…
- Đâu có… đâu có… - Nhật bày ra vẻ mặt vô tội.
- Hứ?!?? – Cô quay phắt đi.
- Ấy ấy… anh xin lỗi… - Nhật vội vàng đứng chắn ở cửa. – … coi như anh sai… anh…
- Coi như?!?! – Cô nhướn mày.
- Không. Là anh sai. Anh đã sai rồi. Em giúp anh lần này đi!?!? Giúp anh đi mà!??!?! – Nhật van nài.
- Nhưng mà… trước tiên, em muốn xác minh 1 chút. – Cô nheo mắt. – Anh yêu My thật à?
- Ừ. – Nhật trả lời rất chắc chắn.
- Cũng giống như những người bạn gái trước đây của anh? – Cô tiếp tục.
- Không. – Nhật phản bác ngay. – My là người con gái đặc biệt. Anh chưa từng 1 lần có ý nghĩ đùa cợt cô ấy. Anh thật sự yêu cô ấy.
- Vậy…
- …
- …

- Được rồi. Em sẽ giúp anh. – Sau 1 hồi tra khảo, cuối cùng cô quyết định.
- Tuyệt!!!!!!!! – Nhật sung sướng nhảy cẫng lên.
---------------------------------------
2.
- Xong rồi phải không? – Cô hỏi.
- Gì cơ??
- Em hỏi là anh nói xong rồi đúng không?
- Ừ. – Nhật gật gật đầu.
- Vậy em đi đây. – Cô đẩy Nhật ra, mở cửa chuồn luôn.
- Ê ê… - Nhật vội vàng kéo cô lại, nhăn nhó. – Em định đi đâu hả?!??!
- Đi ăn. – Cô đáp gọn lỏn.
- Đi ăn? – Nhật tròn mắt. – Bây giờ là lúc nào rồi mà em còn muốn đi ăn chứ!??! Anh không muốn ăn.
- Em lạy anh. – Cô nhăn nhó. – Em nói là giúp anh chứ đâu có nói là sẽ nhịn đói cùng anh?? Anh không muốn ăn thì thôi đi. Để yên cho em đi ăn.
- Không được. Em nhất định phải giúp anh trước đã, rồi mới có th nghĩ đến chuyện đi ăn. – Nhật kiên quyết. – Nếu như em không thể nghĩ ra cách gì thì cứ ở đây mà ôm bụng kêu ca đi.
- Cái gì??? – Cô nhảy chồm chồm. – Làm sao lại có thể loại này chứ?!?! Vừa rồi là ai cầu xin em giúp hả?!?! Là ai bày ra bộ mặt đáng thương đó làm em xiêu lòng hả?!?! Là ai…
- Thôi… thôi… được rồi… đừng nói nữa… - Nhật méo xệch. Đúng là anh phải bái Thiên làm sư phụ thôi!!!? – Nhưng mà… em không th cứ thế mà bỏ đi được. Em đã nói là sẽ giúp anh mà?!?
- Thì đương nhiên là em sẽ giúp anh. – Cô đảm bảo. – Nhưng… anh nghĩ mà xem… ăn để làm gì??
- ?
- Để sống đúng không?
- Ừm. – Nhật gật đầu.
- Mà sống để làm gì? – Cô hỏi tiếp.
- ?
- Để làm việc đúng không?
- Ừm. – Nhật lại gật đầu như cái máy.
- Mà làm việc ở đây có nghĩa là gì? Là ăn, học, ngủ, chơi,… và… giúp đỡ người khác, cụ thể ở đây là giúp đỡ anh. Như vậy có nghĩa là… phải ăn thì mới có năng lượng. Phải ăn thì mới sáng suốt để nghĩ cách. Phải ăn thì mới có sức để giúp anh. Phải ăn…– Cô thao thao bất tuyệt 1 hồi, cuối cùng ngẩng đầu lên hỏi. – Anh có hiểu không?
- … - Anh đơ ra, mãi sau mới đáp. – Hiểu… hiểu rồi.
- Tốt. – Cô hài lòng. – Giờ em đi ăn.
- Anh đi với. – Nhật vội chạy theo.
- Sao anh bảo là không muốn ăn? – Cô ngạc nhiên.
- Thì anh cũng cần phải ăn để làm theo kế hoạch của em chứ?!?!
- Đúng… đúng… nghĩ như vậy là tốt… anh thật biết nghe lời… - Cô gật đầu cười ha hả.

- 2 người đi đâu mà lâu thế? – My hỏi ngay.
- Cái đó hả?!? – Cô nghĩ ngợi.
- Không có gì. – Nhật vội nói.
- Ngốc! – Cô lườm Nhật toé khói.
- Sao thế? – Nhật ghé tai cô thì thầm. – Chẳng lẽ em định nói cho mọi người biết hết sao?
- Em có ngu đâu? – Cô gắt nhỏ. – Nhưng mà… anh nói như vậy sẽ càng làm mọi người nghi ngờ hơn đấy. Chúng ta chạy đi lâu như thế mà lại nói là không có gì. Anh nghĩ có ai tin không hả?!?!
- Ờ… ờ… nhưng anh đã lỡ nói rồi… làm sao đây?!?! – Nhật tỏ vẻ hối lỗi.
- Thế mới nói anh ngốc!!? – Cô thở dài.
- Anh… không biết mà. – Nhật nhăn nhó. – Sau này anh sẽ hoàn toàn nghe lời em.
- Có thật không? – Mắt cô sáng lên.
- Thật. Anh sẽ nghe lời em. – Nhật đứng bật dậy nói to.
- Này anh điên à? – Cô giật giật tay áo Nhật, cười gượng gạo. – Nói cái gì thế hả!!?!?
- Anh… - Nhật nhận ra mọi người trong căng-tin đều đang trợn tròn mắt nhìn mình, vội vàng ngồi xuống, cười trừ.
- Còn ngồi đó làm gì?!? Mau đi mua đồ ăn cho em. – Cô tức giận bừng bừng.
- Ờ… ờ… - Nhật ngoan ngoãn chạy đi.
- 2 người… 2 người… có chuyện gì thế?!?! – Thanh nghi ngờ.
- Đâu có gì… à à… ý của em là… vừa rồi bọn em có nói chuyện 1 chút… đột nhiên em thấy là… anh Nhật cũng không đáng ghét lắm. Cho nên… từ giờ em sẽ không chọc tức anh ấy nữa. – Cô giải thích.
- Thế là ý gì? – Anh lên tiếng, nheo mắt nhìn cô. – 2 người đột nhiên trở nên thân thiết như vậy, không lẽ…
- Không phải… không phải vậy… - Cô vội lắc đầu nguầy nguậy.
- Thế thì là gì? 2 người đã nói những gì?? – Anh sầm mặt.
- Cái đó… em… bọn em đã nói… - Cô ấp úng.
- Không nói được sao? Chuyện gì bí mật đến nỗi không thể nói cho anh biết hả!??! – Anh khó chịu.
- Thiên, anh đừng tức giận!! – Cô mon men lại gần anh, thì thầm. – Thật ra… anh Nhật… anh ấy…
- LÊ HƯƠNG KIM!!!!!! Em mà dám nói ra thì anh sẽ không tha cho em đâu. – Nhật hét to.
- Em… em đã… nói gì đâu?!??? – Cô giật bắn cả mình, vội ngồi ngay ngắn, nhăn răng ra cười.
- Có chuyện gì mà lại không cho cô ấy nói?!!? – Anh tra hỏi.
- Không có gì. – Nhật đặt cái khay thức ăn xuống bàn. – Chỉ là nhờ cô ấy chút chuyện.
- Chuyện gì??? – Anh vẫn không buông tha.
- Mày không cần để tâm đâu. – Nhật cố gắng lắm mới không nói ra câu “không có gì”. Nếu không chắc chắn cô sẽ nhảy chồm chồm lên cho xem.
- Không cần để tâm??! – Anh lại càng tức giận hơn. – Sao tao lại không cần để tâm?!?! Chuyện liên quan đến cô ấy thì đều là chuyện của tao. Nói ngay, mày lại định kéo cô ấy đi đâu hả?!?! Đến bar hay tiệc tùng nào hả?!?!
- Tao có xấu đến thế đâu?!?! – Nhật xị mặt.
- Chỉ hơn thôi. – Dù đang ăn nhưng cô vẫn bon chen.
- Em… thích đổ thêm dầu vào lửa sao?!? – Nhật tức nghẹn. 2 cái người này, đúng là muốn đẩy anh vào bệnh viện đây mà?!?!?!?!!!!
- Búp Bê, nói anh nghe! – Anh nhìn thẳng vào mắt cô, hỏi.
- Em… không nói được… - Cô cúi gằm mặt xuống, cố gắng tránh ánh mắt của anh.
- Đừng sợ, có anh ở đây, cậu ta sẽ chẳng làm gì được em đâu!!!! – Anh nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, dụ dỗ. – Ngoan ngoãn nói đi, anh sẽ làm bất kì điều gì em muốn.
- Thật không? – Cô mở to mắt. – Bất kì điều gì sao?!?!?
- Ừ.
- Này!!! Sao em dễ bị mua chuộc thế!???? – Nhật cau mày.
- Mày trật tự đi.
- Gì chứ!??! Dù sao đó cũng là việc của tao mà?!?! Sao mày cứ thích xía vào thế nhỉ?!?!??? Mày biết rồi thì sao? Có giúp tao không vậy!??! – Nhật tức giận.
- Giúp? – Anh nhắc lại. – Chuyện gì mà cần nhiều người giúp vậy!??!
- Haizzzzzzz….. – Nhật thở dài thườn thượt. – Thôi đi, tao biết là mày chẳng giúp được gì đâu mà?!?! Mày thì biết cái gì chứ??????? Đến chuyện của m…
- Anh Nhậtttttttttt……… - 1 giọng nói yểu điệu thướt tha vang lên ngay đằng sau làm Nhật toát mồ hôi.
- Cô gọi tôi có việc gì vậy!?!?
- Người ta nhớ anh mà!!? – Cẩm Vân tự nhiên ngồi xuống cạnh Nhật.

- Oẹeeee…. Buồn nôn quá!??! – My nhăn mặt.
- Ừ. Chị cũng thấy thế. Tại sao cô ta cứ thích bám riết lấy anh Nhật vậy nhỉ?!?! Dù sao cũng là con gái mà sao mặt dày thế nhỉ!??! – Thanh than thở.

- Nhớ tôi? Tại sao lại nhớ tôi??! – Nhật tránh mà không được, chỉ đành cố gắng ứng phó cho qua.

- Haahaah… - Cô cười khẽ, thì thầm. – Đảm bảo câu tiếp theo sẽ là: “Thì người ta thích anh nên mới nhớ anh chứ?!?! Dù có gặp anh cả ngày thì vẫn cứ nhớ. Em đã thích anh quá rồi!??! Phải làm sao bây giờ??!?”
- Chắc không phải đâu. Làm sao có thể… - My lắc đầu.
- Đúng thế. – Thanh cũng đồng tình. – Buồn nôn chết đi được!!

- Thì người ta thích anh nên mới nhớ anh chứ?!?! Dù có gặp anh cả ngày thì vẫn cứ nhớ. Em đã thích anh quá rồi!??! Phải làm sao bây giờ??!? – Cẩm Vân chăm chú nhìn Nhật.

- Há há há…… - Cô cười như nắc nẻ, đắc chí nói. – Thấy chưa… thấy chưa…
- … - Thanh và My không nói được câu gì, chỉ biết ngồi đơ ra ở đó.
- Em… sao đoán được hay thế??? – Anh cũng ngạc nhiên không kém.
- Thì trước đây em cũng gặp nhiều người diễn vở này rồi nên thuộc lòng ý mà!??! – Cô cười tươi.

- Chúng ta đã kết thúc rồi. Cô đừng có suốt ngày bám theo tôi nữa được không?!??! – Nhật khó chịu.
- Nhưng em vẫn còn rất thích anh. Chúng ta không thể kết thúc thế này được.
- Chẳng có gì là không thể cả. – Nhật giằng mạnh tay ra.
- Anh Nhật, anh không thể tàn nhẫn như vậy được!! Anh đã nói là thích em cơ mà!?!?! Sao anh có thể dễ dàng nói câu chia tay như vậy?!! Sao anh có thể…
- Tôi không còn thích cô nữa. Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi hả!?!! Tôi không thích cô nữa từ lâu rồi. Cô đừng khiến tôi phải căm ghét cô. Hãy chấp nhận sự thật đi. Chúng ta kết thúc rồi. – Nhật đứng bật dậy.
- Không. Em không đồng ý. Em tuyệt đối không đồng ý. – Cẩm Vân bật khóc. – Em không thể quên anh được.
- Này! Sao lại khóc chứ?!?! – Nhật mềm lòng.
- Anh Nhật!!! Đừng đối xử với em như vậy! Em… không thể sống thiếu anh được. Em…
- Đừng có khóc! Nín đ… – Nhật đang định đưa tay lau nước mắt cho Cẩm Vân thì bị 1 người cản lại. – Em…
- DOÃN MINH NHẬT, ANH ĐỊNH LÀM GÌ HẢ??!! – Cô tức giận quát lớn.
- Anh… anh chỉ…
- Chỉ cái gì mà chỉ?!?! Em cấm anh động vào cô ta nghe chưa?!?! Mà không phải chỉ mình cô ta. Bất kì cô gái nào khác cũng không được. Nếu anh mà dám làm trái lời em thì… anh sẽ chết chắc đấy!! – Cô cảnh cáo.
- Cô là cái gì mà lớn tiếng với anh Nhật chứ??! – Cẩm Vân nổi giận. – Cô đã có anh Thiên rồi, chẳng lẽ vẫn còn muốn tán tỉnh anh Nhật sao?! Cô lại muốn bắt cá 2 tay à?!?!? Rốt cục thì tình cảm của cô chỉ có thế thôi?!?! Anh Thiên đúng là quá ngu ngốc n…
Bốpppppppppppp………
Cẩm Vân còn chưa nói xong đã bị ăn ngay 1 cái tát vào mặt.
- Kim?!??! – Nhật sững người.
- Cô… cô dám đánh tôi!??!? – Cẩm Vân bàng hoàng ôm lấy má.
- Tôi CẤM cô xỉ nhục tôi, ĐẶC BIỆT là tình cảm của tôi. – Cô trừng mắt.
- Cô hay quá nhỉ?!?!!!!! Tưởng mình thanh cao lắm hay sao mà bày đặt cấm này cấm nọ?!? Không cần tôi xỉ nhục thì cô cũng nhơ bẩn lắm rồi?!?! CÔ LÀ CÁI LOẠI GÁI QUÁN BAR… – Cẩm Vân hét lên.
Bốpppppppppppppppppppp………..
Lại 1 cái tát nữa giáng xuống má trái của Cẩm Vân.
- Cậu… cậu… - My sửng sốt.
- Cô……… - Cẩm Vân mở to mắt, không thể tin nổi. Có người dám đánh cô, lại còn… đành cô những 2 cái… sao có thể?!??!
- Vẫn chưa đủ đâu. Tôi còn muốn làm nhiều điều hơn thế nữa cơ. Cô chứ chờ đi, tôi nhất định sẽ khiến cô chết không được mà sống cũng không xong. Tôi nhất định sẽ trả lại cô gấp 10 lần những gì cô đã gây ra cho tôi. – Cô cười gằn.
- Cô… cô đừng có doạ tôi. – Cẩm Vân tuy rất sợ nhưng vẫn cố gắng đứng thẳng người, ngẩng cao đầu. – Cô thì có thể làm gì được tôi chứ?!?!?
- Có thể làm gì à?!!? – Cô nhếch mép, lấy từ trong cặp ra 1 tập ảnh. – Cô rất xinh đẹp đấy! Cô biết không?!?!
- Cô… cô có ý gì?!?! – Cẩm Vân bắt đầu run lên.
- Tôi đang khen cô đấy. – Cô ngắm nghía những tấm ảnh, trầm trồ. – Cô đẹp thật ấy!??! Đặc biệt là khi… không mặc quần áo.
- CÁI GÌIIIIIIIIIII??????????!?!?! – Cẩm Vân không thể tin được vào tai mình. – Cô nói cái gì?!?! Chẳng lẽ……
- Cô đẹp như vậy. Đương nhiên phải cho mọi người cùng chiêm ngưỡng chứ nhỉ?!?!?! Cái này… cái này… cả cái này nữa… cái này… – Cô chậm rãi cầm từng tấm, từng tấm… ném lên cao.
Những tấm ảnh rơi như mưa, bay khắp căng-tin rộng lớn – những tấm ảnh của Đỗ Cẩm Vân – những tấm ảnh khoả thân bên những người đàn ông khác nhau.
Cả cái căng-tin bắt đầu ồn ào. Những tấm ảnh được phát tán 1 cách nhanh chóng. Điện thoại, máy ảnh, máy quay,… đều được lôi ra sử dụng hết công suất.
- Ồooooooo…..
- Là Đỗ Cẩm Tú đây sao?!?!
- Cô ấy thật đẹp!?!?
- Hư hỏng!!!!
- Trông cô ta chẳng khác gì loại gái đứng đường cả.
- Quyến rũ quá?!?!
- Thật nhục nhã khi trường mình có loại học sinh như cô ta.
- …
- …
- BÚP BÊEEEEEEEE……. EM ĐANG LÀM GÌ THẾ HẢ?!???! – Anh kinh ngạc.
- Làm việc nên làm thôi. – Cô nói mà không quay lại. – Nếu anh muốn xem thì lấy mà xem đi, em chẳng có ý kiến gì đâu.
- Em nói gì thế??!?! Đã xảy ra chuyện gì sao!??! – Anh lo lắng.
- Cô ta thật sự rất đẹp đấy?!! – Cô không trả lời, tiếp tục ném những tấm ảnh. – Không xem anh nhất định sẽ hối hận.
- Cô… cô… cô… - Cẩm Vân run lên, chỉ thẳng vào mặt cô. – … Thật đáng sợ! Thật ghê tởm!!!!
- Đáng sợ?!? Ghê tởm??!! Haahahah……… – Cô bật cười. – Tôi có thể đáng sợ bằng cô sao?!?! Tôi có thể ghê tởm hơn cô sao?!?! TÔI KHÔNG BAO GIỜ CÓ THỂ DƠ BẨN ĐƯỢC NHƯ CÔOOOOOOOOOO…..
- Cô………… cứ đợi đấy. Tôi sẽ không tha cho cô. – Cẩm Vân mặt mày đỏ gay.
- Tôi cũng không nghĩ là mình sẽ dừng lại. – Cô đáp trả.
Cẩm Vân vừa tức vừa thẹn, đành phải quay người đi khỏi căng-tin.
---------------------------------------
3.
- Kim, cậu sao vậy?!?! Tại sao cậu… tại sao lại… - My lắp bắp, không thể tin được vào điều mình vừa thấy.
- Sao em lại làm thế?!!? Sao lại phát tán những bức ảnh đó?!?!?! – Nhật cũng không hiểu.
- Búp Bê!!!! – Anh gọi cô, ánh mắt đầy sự nghi ngờ. Anh không tin đây là cô, là Búp Bê của anh. Anh không tin.
- Em… em… - Cô từ từ quay người lại, đôi mắt màu hổ phách không biết đã ngập nước từ bao giờ, bàn tay cầm vài tấm ảnh còn lại run run.
- Kim, em bình tĩnh lại đi… đừng kích động… đừng kích động… – Thanh lo lắng.
- Em… em không biết… em không… - Cô nhìn những tấm ảnh vung vãi trên đất, nghe những lời bán tán xung quanh, cơ thể ngày càng run rẩy lùi ra sau, nước mắt tuôn rơi từ đôi mắt đầy hoang mang và đau đớn.
Là do cô gây ra sao?!?! Tất cả… là cô làm sao?!?! Những bức ảnh… là cô phát tán? Cô… đều là cô làm ra sao?!?!?!? Cô… cô cuối cùng cũng đã làm ra chuyện này… Cô… cuối cùng vẫn phải làm như vậy… Cô… cuối cùng vẫn…
- Em… không biết… em không biết… em… em… thật sự không… không biết… em… - Cô nhìn bàn tay mình mà cảm thấy ghê sợ.
- Búp Bê!!!? – Anh vội ôm lấy cơ thể đang không ngừng run lên của cô. – Không sao đâu… không sao mà… không sao…
- Anh cũng thấy thế phải không?!?! – Cô nhìn anh đau đớn.
- Gì cơ?
- Anh cũng ghét em phải không?!! Em rất đáng sợ… rất độc ác… rất ghê tởm… rất dơ bẩn… phải không?!?!
- Không đâu. Búp Bê, em không phải như vậy… chắc chắn không phải. – Anh quả quyết.
- Thật không?!?! – Cô yếu ớt hỏi. – Có thật là anh nghĩ như vậy không?!?! Anh… không căm ghét em sao!??!
- Mặc dù anh không hiểu tại sao em lại làm vậy… nhưng… anh tin là em có lí do của mình. – Anh siết chặt lấy cô.
- Tại sao? – Cô ngẩng mặt lên đối diện với anh. – Tại sao lại tin em?
- Chẳng phải anh đã nói rất nhiều lần rồi sao!!??! Búp Bê, anh yêu em! – Anh mỉm cười.
- Yêu? Anh yêu em? Thật sự… anh yêu em đến thế sao?? Anh có thể… chấp nhận hết sao?!?! Anh… sẽ không… bỏ rơi em sao?!?! – Cô lại khóc.
- Búp Bê ngốc, đương nhiên là thế rồi. – Nhìn thấy cô khóc, anh đau lòng không thôi. Thật sự không biết Đỗ Cẩm Vân đã làm gì khiến cô trở nên như vậy. Chắc chắn là việc không hề nhỏ.
- Đương nhiên sao?
- Nếu em còn dám nghi ngờ tình cảm của anh 1 lần nữa thì anh sẽ không tha cho em đâu, biết chưa?!?!

Anh nhanh chóng đưa cô về nhà. Nếu còn ở lại đây nữa, chắc cô sẽ không chịu nổi mất.
Chuyện này lan nhanh hơn anh tưởng. Chỉ trong vài phút mà những bức ảnh này đã tràn lan trên các trang báo mạng. Ở bất kì đâu cũng có thể bắt gặp những dòng tít
… CÔNG CHÚA GOLD VẠCH MẶT ĐẠI TIỂU THƯ BEANS NGAY TẠI TRƯỜNG HỌC…
… ẢNH NÓNG CỦA THIÊN KIM ĐẠI TIỂU THƯ HỌ ĐỖ BỊ LÊ TIỂU THƯ PHÁT TÁN…
… LÊ TIỂU THƯ CÔNG KHAI KHIÊU CHIẾN VỚI ĐỖ ĐẠI TIỂU THƯ…
… CUỘC CHIẾN GIỮA 2 CÔNG CHÚA CHÍNH THỨC BÙNG NỔ…

Xem ra lần này Beans sẽ phải tốn công tốn sức đây!

- Búp Bê! Em ngoan ngoãn ngủ đi! – Anh dỗ dành.
- Em không muốn ngủ. – Cô yếu ớt phản kháng.
- Ngoan, nghe lời anh. Ngủ 1 giấc dậy sẽ không sao nữa. – Anh dịu dàng vuốt mái tóc mềm mại của cô.
- Có thật là… sẽ không sao nữa không?!?! Nếu em ngủ… khi tỉnh dậy… mọi chuyện có thể thỉ là 1 giấc mơ không?!?! Em… có thể chưa từng làm thế không?!?! – Cô rơi nước mắt.
- Búp Bê, đừng như thế!?!? – Anh nắm chặt lấy tay cô. – Mọi chuyện đã xảy ra rồi thì không thể thay đổi được. Em nên quên đi! Đừng nghĩ đến nó nữa!!!
- Quên? Quên đi sao!?!? Em nên quên hết sao??? – Cô ngước nhìn anh.
- Phải. Quên đi. – Anh giật đầu.
- Quên đi… - Cô nhắc lại, tự cười chính bản thân mình. Khi bị mất trí nhớ thì tìm mọi cách để nhớ lại. Đến khi đã nhớ lại rồi… thì lại ước mình quên đi tất cả.
- Giờ hãy ngủ đi! Anh sẽ ở đây với em. – Anh mỉm cười, hôn lên trán cô.
- Vâng. – Cô nhắm mắt lại, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ chập chờn.

Sau khi cô đã ngủ, anh mới nhẹ nhàng ra khỏi phòng.
- Anh Thiên, cậu ấy sao rồi? – Vừa thấy anh bước ra, My đã hỏi ngay.
- Kim đã bình tĩnh lại chưa?!?! – Thanh cũng lên tiếng.
- Cô ấy ngủ rồi.
- Thế thì được rồi. – Thanh thở phào.
- Cậu ấy ngủ được thì tốt. Mong là sau khi thức dậy cậu ấy sẽ trở lại bình thường.
- Cũng may là cô ấy còn ngủ được. Nghĩ cũng hay! Gây chuyện xong rồi lăn ra ngủ. – Nhật đột nhiên phì cười.
- Anh còn cười cái gì!??! Chẳng phải đều tại anh sao?!?!??? – My nổi giận.
- Sao lại tại anh!?!? Anh có làm gì đâu?!???! – Nhật nhăn nhó.
- Nếu không phải tại anh thì sao chị Cẩm Vân lại chạy đến chứ??!!? Nếu không phải tại anh định lau nước mắt cho chị ấy thì Kim có tức giận không?!?! Anh nói xem… nếu không phải là tại anh thì còn tại ai vào đây nữa/!?! Tại anh… đều là tại anh hết… tại anh lăng nhăng… tại anh dễ mềm lòng… – My mắng xối xả.
- Ơ… - Nhật chỉ biết đứng đực ra đó mà nghe mắng mà chẳng dám ho he tiếng nào.
Nhưng mà… sao lại đổ hết lỗi cho anh chứ?!?! Anh có làm gì sao? Cô tức giận, đâu phải do anh? Việc anh định lau nước mắt cho Cẩm Vân đâu liên quan đến cô?!?! Hơn nữa… trông cô cứ như là đã có thù oán sâu đậm từ mấy đời rồi ấy??!... Dù nghĩ thế nào đi chăng nữa, thì cũng không thấy anh có lỗi lầm gì cả?!?!
- Rốt cục là có chuyện gì!??! – Anh đóng cửa lại, rồi ra ghế sô-pha ngồi đối diện với Thanh, hỏi.
- … - Thanh cúi đầu không nói gì.
- Chị Thanh, chị biết chuyện sao???! – My ngạc nhiên.
- Không. Chị không biết gì cả. – Thanh vội lắc đầu.
- Đừng nói dối. Em lớn lên cùng cô ấy, không thể nào em lại không biết.
- Em không biết… thật sự không biết. Chẳng phải em cũng không biết chuyện của anh sao?!?!?!
- 2 chuyện này không giống nhau.
- Em thật sự không biết mà!??!?!!!!
- Em mau nói ra đi, để mọi người cùng giải quyết.
- Đúng thế, Thanh, mau nói đi!! – Nhật đồng tình.
- Nhưng em không biết…
- Em đừng làm anh tức giận. Em cũng biết sức chịu đựng của anh rất kém, đặc biệt là những chuyện liên quan đến cô ấy. Nếu như em không mau nói ra… anh thật sự không biết mình sẽ làm những gì đâu. – Anh cảnh cáo.
- Không được. Em không thể nói được. – Thanh kiên quyết.
- Chị Thanh, sao chị lại không chịu nói?!?! – My khó hiểu.
- Chị xin lỗi. Chị không thể… chị…
- Đoàn Ngọc Thanh! Hôm nay em nhất định phải nói ra. Nếu không anh sẽ không để em yên đâu. – Anh đanh giọng.
- Anh Thiên, anh đừng ép em. Không phải em không muốn nói… mà là… em quả thực là không thể nói được.
- Em có gì mà không thể nói được chứ?!?! – Nhật bực bội. – Chẳng lẽ em muốn thấy Kim như vậy sao?!?! Chẳng lẽ em không muốn giúp Kim sao?!?!??
- Không phải em không muốn… chỉ là… không thể…
- Chị không nói ra thì làm sao biết là không thể chứ?!?!?? Chị Thanh, chị mau nói ra đi mà!!!!? Chỉ cần chị nói ra chúng ta sẽ cùng tìm cách giải quyết. – My thúc giục.
- Đúng thế. Chẳng lẽ 4 người chúng ta lại không thể xử lí 1 chút chuyện đó sao?!?! – Nhật gật đầu lia lịa
- Chuyện đó… nhưng mà… - Thanh vẫn còn hơi do dự.
- Chị Thanhhhhhhhhhh!!!!!!!!!!!
- Được rồi… - Cuối cùng Thanh cũng chịu khuất phục. – Chuyện đó… thực ra là… trước đây… Đỗ Cẩm Vân là bạn thân của Kim. Mặc dù không thích Cẩm Tú vì tính cách cô ta quá đáng ghét, nhưng Kim vẫn chơi với Cẩm Vân. Kim luôn coi Cẩm Vân là ngườ bạn thân nhất của mình, luôn tâm sự tất cả mọi chuyện với cô ta. Nhưng mà… có 1 hôm… cô ta đã…
- DỪNG LẠI. – Cô đột ngột hét lên. Cô đã tỉnh giấc gần như ngay sau khi anh ra khỏi phòng.
- Kim, ban đầu chị cũng không muốn nói, nhưng mà… - Thanh giải thích. – Mọi người nói đúng. Nếu như tất cả cùng tìm cách giải quyết, có lẽ sẽ…
- Không cần. – Cô gạt phăng. – Em không cần ai giúp em cả. Đến cả chị em cũng không cần.
- Kim!!!!!>?!?!
- Em sẽ tự mình giải quyết. Chuyện của em, không cần ai phải nhúng tay vào cả. Em sẽ làm theo cách của mình, sẽ khiến cô ta phải trả giá. Em sẽ…
- Không được đâu. Em không thể làm thế được. Em không phải là người có thể làm ra những chuyện đó. Em không thể làm thế được… – Thanh cố gắng thuyết phục cô.
- Em đã làm thế rồi. Em đã làm như thế rồi đấy! Em có thể… em hoàn toàn có thể… em không cần ai cả… Vì vậy, chị đừng có nói gì hết. – Cô gạt tay Thanh ra.
- Nhưng sớm muộn gì họ cũng biết thôi mà?!?! Đến lúc đó, em sẽ làm thế nào đây??!! Chẳng lẽ… em lại bỏ trốn nữa sao?!?! Chẳng lẽ… em lại hèn nhát 1 lần nữa sao!?!?! – Thanh tức giận. – Em biết là anh Thiên yêu em mà?!?! Anh ấy thật sự rất yêu em. Anh ấy sẽ không bỏ mặc em đâu. Cho nên… dù có biết… anh ấy cũng sẽ không…
- KHÔNG. – Em không muốn… em không muốn anh ấy biết.. em không muốn… anh ấy nhất định sẽ ghét em… anh ấy sẽ không cần em nữa… nhất định sẽ không cần em nữa… em không muốnnnnnnnnnnn………………….. EM KHÔNG MUỐNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNN……… – Cô hét lên rồi lao vào phòng, đóng sập cửa lại.

Chương 27: Bước 1

1.
Sau 1 tuần nghỉ ở nhà để trốn cánh phóng viên, cuối cùng cô cũng chịu đến trường.
- Em đã khoẻ hẳn chưa?!? – Anh lo lắng hỏi.
- Cũng chưa khoẻ lắm, chỉ đủ để giúp trường của chúng ta giảm béo thôi!! – Cô cười tươi rói.
- Em thật là… - Anh véo mũi cô.
- Mau đi thôi! – Cô nhanh chóng kéo anh ra xe. Đã trốn tiệt 1 tuần rồi, nếu như hôm nay cô mà không xuất hiện chắc tên Nhật đáng ghét kia sẽ xé xác cô ra mất. Dù sao thì cô cũng nhận lời giúp đỡ rồi, ai lại phủi tay coi như không có chuyện gì như thế được chứ???!?!
- Búp Bê!!!?!? Em đang nghĩ gì thế!?!? – Anh cau mày.
- Em… chỉ đang tìm cách giúp đỡ anh Nhật thôi.
- Àaaaaaaa… - Anh sực nhớ ra, sán lại gần cô hỏi. – Rốt cục thì nó nhờ em chuyện gì vậy?!?!
- Là 1 chuyện vô cùng thú vị. Anh muốn biết à??!?! - Cô cười cười.
- Ừ.
- Thật sự muốn biết sao?!?! – Cô hỏi lại.
- Ừ. – Anh gật đầu ngay mà chẳng cần suy nghĩ gì.
- Nhưng mà… anh không nên biết thì hơn. Nếu như biết rồi, anh sẽ tức giận đấy! – Cô báo trước.
- Dù là chuyện gì thì anh cũng muốn biết. Em mau nói xem nào!?!?! – Anh nóng lòng thúc giục.
- Chuyện đó… là… - Cô mở sẵn cửa. - … chọc tức anh…………… - Nói xong lập tức phóng vụt ra ngoài, chạy biến vào trong trường.
- Em………. Được lắm!!? Búp Bê to gan, anh nhất định sẽ trừng phạt em. – Anh tức giận nghiến răng ken két.

- Cuối cùng em cũng chịu xuất hiện rồi hả?!?! – Nhật khoanh tay trước ngực.
- Hìhìhì… em ngủ chán rồi nên đến đây để giúp anh. – Cô cười cười.
- Em vẫn còn nhớ là phải giúp anh cơ à?!?! Có trách nhiệm gớm nhỉ??!?!
- Đương nhiên rồi. Em mà!??!?! – Cô vênh mặt.
- Nói mau, đã có cách chưa???? – Nhật sốt ruột.
- Anh nghĩ em là ai chứ?!?! Em là Lê Hương Kim… là… – Cô vỗ ngực.
- Lằng nhằng! Nói mau!!!! – Nhật xua xua tay.
- Xì!!? Chỉ giỏi làm người ta mất hứng. – Cô xị mặt. – Suốt 1 tuần qua em đã vắt óc ra suy nghĩ. Cuối cùng cũng vạch ra được 1 kế hoạch vô cùngggggggggg… hoàn hảo. Em đảm bảo nếu như anh làm đúng như lời em nói, nhất định sẽ đạt được mục đích anh mong muốn.
- Vậy sao?!? – Nhật vui mừng. – Nói đi, là gì vậy!??!
- Cái này không thể nói ngay 1 lúc được. – Cô tỏ vẻ bí ẩn. – Anh cứ làm theo từng bước em nói là được rồi.
- Vậy mau nói đi. Anh phải làm gì bây giờ??!!
- Bước 1 chính là… TẤN CÔNG…
- Hả??! – Nhật trợn mắt, rồi thở hắt ra. – Vậy thì nói làm gì??! Ai chẳng biết là phải tấn công??! Nhưng mà… phải tấn công thế nào… tỏ tình ra sao…
- YÊN LẶNG. Anh phải để em nói hết đã chứ?!?! Anh cứ xồn xồn xồn xồn lên là thế nào hả?!?! – Cô gắt.
- Được rồi. Anh không nói nữa. Em nói tiếp đi.
- Ý của em là… anh cần phải khiến My nghĩ là anh thích cậu ấy… nhưng mà không nên quá chắc chắn. Càng mơ hồ càng tốt.
- Nhưng mà…
- Đừng có cãi lại em. – Cô hung hăng giơ nắm đấm lên. – Em nói cho anh biết. Anh mà không chịu nghe lời em, em sẽ nói với My là anh coi cậu ấy là mục tiêu tiếp theo để đùa cợt chinh phục. Đến lúc đó thì anh biết hậu quả rồi chứ?!?!
- ẶC… - Mặt Nhật méo xệch, ủ rũ gật đầu.
- Tốt. Giờ bắt đầu tiến hành. – Cô vỗ tay cái bốp. – Như thế này…… này………. rồi thế….
- Nhưng mà…
- Đừng vớ vẩn. – Cô lừ mắt đe doạ. – Em đã bảo là anh phải hoàn toàn nghe lời em rồi đấy! Anh cứ thử ý kiến ý cò gì xem…
- Không… không… ý anh là… - Nhật vội giải thích. - … em phải giúp anh chứ!?!? Chẳng lẽ anh phải làm 1 mình à??!?!
- Đương nhiên.
- Làm sao 1 mình anh có thể làm được??!?!
- Hơ… việc đó thì liên quan gì đến em?!?! – Cô tỉnh bơ. – Em chỉ phụ trách phần ý tưởng thôi. Còn tiến hành là do anh lo chứ?!?!
- Nhưng… em không thể bỏ mặc anh được!! Anh biết là em rất tốt bụng mà?!?!?! Em sẽ không nỡ làm thế với anh đâu phải không?!?!
- Có đấy.
- Kimmmmmmmmm……….. pleaseeeeeeeeeeeeeee……… – Nhật kêu gào.
- Chảaaa…. liên quan. – Cô vẫn lạnh nhạt quay mặt đi.
- Em giúp anh đi!! Đi!!! Đi mà!??!! Kim ới Kim ời Kim ơi Kim ợi……
- Em không quan tâm
- Anh sẽ mua kẹo cho em.
- Hừ!??!
- Anh sẽ mua kem cho em.
- Hứ!??!
- Anh sẽ mời em ăn cơm.
- Hử!??!
- …
- …
- Được rồi. – Sau 1 hồi nghe Nhật lải nhải, cuối cùng cô cũng đành phải gật đầu. – Nhưng… em có 1 điều kiện.
- Điều kiện gì?!??! – Nhật hỏi mà miệng vẫn cười toe toét.
- Phải nói cho anh Thiên biết.
- GÌ CƠ?!!??!???? – Nhật trợn mắt há mồm, lắc đầu nguầy nguậy. – Không được… không được… không thể được…
- Tại sao? – Cô khó hiểu. – Chẳng phải các anh là bạn thân sao? Tại sao lại không được?
- Haizzzzz…… thì là…

Hơn 3 năm trước,
- THIÊN! – Nhật đập mạnh vào vai anh.
- Áaaaaaaaaaaaa……….. – Anh giật mình, suýt chút nữa thì ngã từ trên ghế xuống.
- Mày… bị sao vậy?!?! Làm sao thế?!?! Mắc bệnh nan y à? – Nhật hoảng hồn.
- Thằng này, mày rủa tao đấy à?!?! – Anh trừng mắt.
- Thế sao mày…
- Tao là bị mày làm cho giật mình. Vậy cũng hỏi.
- Ý tao là… tại sao mày lại bị tao làm giật mình?!?!? – Nhật thắc mắc. – Trước giờ tao vẫn làm thế này mà có khi nào mày phản ứng lại đâu??!?!
- … - Anh im lặng, hơi mất tự nhiên.
- Chắc chắn là có chuyện gì rồi. – Nhật cười hà hà, nhảy tót lên bàn ngồi, chăm chú quan sát.
- Nhìn cái gì vậy!??! – Anh gắt.
- Đấy… đấy… tao dám lấy cái đầu mình ra đảm bảo… mày hôm nay có vẫn đề… 100% là có vấn đề…
- Vấn đề gì chứ?!?! – Anh chột dạ.
- Cái đó phải là tao hỏi mày chứ? Sao mày lại hỏi tao? Nói mau!! Đã xảy ra chuyện gì rồi!!??!!? Có liên quan đến con gái phải không? – Nhật cười tít mắt.
- … - Anh lặng thinh, quyết không nói 1 chữ.
- Xí!?!? Bạn bè lâu năm mà thế đấy!?? – Nhật xị mặt. – Đúng là bạn bè giống hệt cây rau. Để lâu quá chỉ còn nước… vứt đi.
- ?!!?
- Dù sao thì hôm nay tao cũng nhất định phải biết. Nếu như mày không chịu nói, tao sẽ cho người điều tra. Nếu như điều tra vẫn không ra, tao sẽ đích thân theo dõi mày 24/24, chắc chắn sẽ tìm ra manh mối. – Nhật đe doạ.
- Mày cứ làm như đang xử án không bằng. – Anh phì cười.
- Thì đúng là thế mà?!?! – Nhật gật đầu cái rụp. – Chuyện của mày đối với tao đều là án cả, đặc biệt là chuyện này. Lần đầu tiên thấy mày ngẩn ngơ. Lần đầu tiên thấy mày mất bình tĩnh. Lần đầu t…
- Dừng. – Anh cắt ngang. – Mày lắm chuyện quá! Ai nghe thấy lại tưởng là mày mới biết tao được 2’.
- Làm bạn với mày thì 19 năm với 2’ cũng chẳng khác nhau là bao. – Nhật thở dài thườn thượt. – Mày có biết là từ bé đến lớn tao chỉ ước mỗi 1 điều… đó là chọc tức mày thành công 1 lần. Haizzzzzz……..
- … - Anh lắc đầu ngán ngẩm.

- Thôi mà!! Nói cho tao nghe đi mà!??! Thiên ơiiiiiiiiiii…………. – Nhật tiếp tục cầu xin.
- Nhiều chuyện.
- Tao là bạn thân nhất của mày mà?!?! Mày làm ơn làm phước kể cho tao nghe đi!?!?!
- Mày đúng là lắm mồm chết đi được. – Anh cau mày.
- Thì mày kể cho tao nghe đi!! Đảm bảo ngậm miệng liền!!??
- Thì là… hôm nay tao gặp…………….

- … - Sau khi nghe xong, Nhật chớp chớp mắt, rồi đơ ra như khúc gỗ, sau đó … - Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa………………
- Mày điên à?!?! Hét cái gì vậy!!? – Anh nhăn mặt bịt tai.
- Chuyện lạ… chuyện lạ… chuyện lạ Việt Nam… à không… phải là chuyện lạ thế giới… Mày – cái thằng suốt ngày mặt lạnh như tiền, người lạnh như đá, tim lạnh như băng mà lại… mà lại… bla… bla… bla… - Nhật tuôn ra 1 tràng.
- Phiền phức.
- Này này… mày đúng là… ngu lắm rồi… tự nhiên đi lao đầu vào chuyện tình cảm làm gì!??! Đang ung dung tự tại không muốn lại cứ thích mua dây buộc mình, đeo gông vào cổ, đúng thật là…
- Mày cứ làm như tao muốn ý. – Anh tức giận. – Cảm giác nó thế chứ tao biết thế nào được?!?! Tao có điều khiển được đâu!!??!
- Không điều khiển được?!! Làm gì có chuyện đó? – Nhật nửa tin nửa ngờ.
- Nhiều lời. – Anh khó chịu. - Đến lúc mày yêu rồi biết.
- Xì!!?? Tao á? TAO TUYỆT ĐỐI SẼ KHÔNG ĐỤNG VÀO CÁI CHUYỆN ĐAU ĐẦU MỆT ÓC NÀY ĐÂU.
- Để rồi xem.

- Haaahahahhahahah….. – Cô ôm bụng cười sặc sụa.
- ĐỪNG CÓ CƯỜI NỮA! – Nhật xấu hổ thét lên.
Đột nhiên 1 ý tưởng xấu xa loé lên trong đầu, cô lập tức co giò chạy thẳng 1 mạch.
- Này! Này!! Em đi đâu thế?!?! – Nhật hét toáng lên.
- Đi nói cho anh Thiên biết. – Cô cười đều giả.
- Em… ĐỨNG LẠIIIIIIIIII!!!!!!!!!!!! – Nhật trợn mắt, chân thì chạy, miệng thì la hét không ngừng.
- Còn lâu. – Cô tiếp tục tăng tốc.
- EM CÓ ĐỨNG LẠI KHÔNG THÌ BẢO?!?! ĐỨNG LẠI NGAY!!!!!!
- Lêu lêu… liu liu………..
- LÊEEEEEEEEEEEEEEEEEE HƯƠNGGGGGGG KIMMMMMMMMMM EM CHÁN SỐNG RỒI SAO?!!?
- Chưa đâu.
- VẬY THÌ MAU ĐỨNG LẠI CHO ANH… ĐỨNG LẠI NGAY LẬP TỨC…
- Mơ đi….. aaaaa…………. – Cô còn chưa kịp nói xong đã bị Nhật tóm gọn.
- Bây giờ thì em tàn đời rồi. – Nhật nở nụ cười đáng sợ.
- Áaaa…. Thả em ra…. Nhanh thả em ra!??!?!
- Cười 1 chút cho vui nhá!??! – Nhật nháy mắt, đưa tay ra chuẩn bị sẵn sàng cù cô.
- Nhật thối tha… anh… đáng ch… đừngggggg… haahahaha… haaahahaha… - Cô vừa giãy dụa vừa cười đến đau cả bụng.
- Cho em chừa… cái tội bướng bỉnh… cứng đầu…
- Aaaaa… em sai rồi…. haahahaha…. Em sai……….. tha cho…. ôi ôi…… haahahaha…… tha cho em………
- Còn lâu nhá!!??! Anh phải trị cho em chừa cái thói m…
- 2 NGƯỜI ĐANG LÀM GÌ THẾ HẢ!??!?! – 1 giọng nói bừng bừng tức giận đột ngột vang lên.
---------------------------------------
2.
- 2 NGƯỜI ĐANG LÀM GÌ THẾ HẢ!??!?! – 1 giọng nói bừng bừng tức giận đột ngột vang lên.
- … - Cả 2 đơ ra như khúc gỗ 5’, sau đó mới ý thức được âm thanh vừa phát ra, lập tức quay đầu lại.
- Có… làm gì đâu?!! – Nhật ngó lơ.
- Không làm gì sao? – Thanh nghi ngờ. – Thế vừa rồi chẳng lẽ lại là ảo ảnh à??
- Có thể lắm! – Cô gật đầu lia lịa. – Thiên, chị Thanh, có thể 2 người mệt mỏi quá độ nên mới sinh ra ảo giác.
- Đúng… đúng… 2 người nên về nhà nghỉ ngơi đi! Sức khoẻ là quan trọng, không nên cố quá kẻo thành quá cố. – Nhật phụ hoạ.
- Anh nói vớ vẩn gì vậy!?! – Cô huých vào tay Nhật. – Muốn chọc tức họ sao?
- Hìhì… anh lỡ l…
- BÚP BÊ!!!! – Anh gầm lên làm cô sợ chết khiếp.
- Thiên, không có chuyện gì đâu!!? Thật đấy! Em với anh Nhật chỉ đang… đang… bàn bạc chút chuyện… – Cô run run.
- Chuyện gì?
- Cũng không có gì quan trọng cả. Chỉ là chút xíu ch…
- Không quan trọng á? – Nhật gào ầm lên. – Em bảo là không quan trọng á!??! Em nói lại lần nữa xem nào!?!? Em…
- … - Cô không còn gì để nói, nhìn Nhật trân trối, cuối cùng phán 1 câu. – Ngu không đỡ được!
- Gì?? – Nhật trợn mắt, vẫn chẳng hiểu ý của cô là gì.
- Thôi bỏ đi. Anh ú ớ thế này đằng nào thì cũng lộ thôi. – Cô thở dài. – Tốt nhất là bây giờ em nói luôn cho rảnh nợ. Đỡ mất công anh Thiên tức giận.
- EM DÁM!!??!? – Nhật trợn mắt nhe nanh.
- Em cứ nói đi! Mặc kệ nó. – Anh kéo cô về phía mình.
- Hí hí hí… - Cô nhìn Nhật cười đểu giả. – Em nói thật đấy nhá!
- Ngậm miệng lại ngay! Mau ngậm miệng lại cho anh!! Em mà dám nói 1 chữ thôi thì anh đảm bảo sẽ đá bay em ra khỏi cửa đấy!?!?
- Đây này! Em ở đây này!! Có giỏi thì anh đá đi!?!? Đá đi xem nào!!??!
- Em đừng có thách anh. Anh sẽ không nương tay đâu. Nếu như em biết điều thì nên im lặng. Còn không… – Nhật đe doạ.
- Xì!!?!? Anh không phải doạ em. Có anh Thiên ở đây anh có thể động vào em sao??! – Cô vênh mặt.
- Mày thử chạm vào cô ấy xem! – Anh lừ mắt.
- Em… Mày… 2 người… 2 người… được lắm! Lê Hương Kim, em cứ đợi đấy. Rồi sẽ biết tay anh!! – Nhật cứng họng, vùng vằng bỏ đi.
- Haaahahahaha….. – Cô bò lăn ra cười.
- Búp Bê! Giờ thì nói anh nghe, mau lên!!!! – Anh thúc giục.
- À à… cái đó… là… - Cô ngó trước ngó sau, rồi chợt nhớ ra còn 1 người nữa. – Chị Thanh! Chị…
- Biết rồi! Biết rồi!!! Chị đi ngay đây. – Thanh vội quay người.
- Không phải. – Cô lắc lắc đầu. – Ý em là chị cũng lại đây đi. Dù sao thì chuyện này chỉ cần My không biết là được.
- Chuyện gì mà lại không thể cho My biết vậy?!?!?
- Không phải là không thể biết, mà là không nên biết bây giờ. Sớm muộn gì cậu ấy cũng sẽ biết, nhưng người nói cho cậu ấy biết thì chỉ có thể là 1 người…
- Ai? – Thanh nổi trí tò mò.
- Anh Nhật. – Cô đáp ngay.
- Tại sao lại là anh Nhật?? – Thanh hỏi tiếp. – Rốt cục thì có chuyện gì vậy???!
- Nhật nhờ em giúp nó theo đuổi My phải không?
- Phải. – Cô gật đầu cái rụp, rồi giật mình trợn tròn mắt. – Anh… anh… a..a..anh… sao anh… s..sa..o…
- Nó thầm thích My gần 3 năm rồi, không phải sao?? – Anh cười cười.
- GÌ??!?! – Thanh kinh ngạc. – Thích!!?? Ý anh nói là… anh Nhật thích My?!?! Không những thế còn là thích thầm 3 năm sao!?!????
- Nếu anh không nhầm thì đúng là vậy. – Anh gật đầu, mắt vẫn không rời khỏi biểu cảm ngộ nghĩnh của cô.
- A0A – Cô há hốc mồm, không nói được câu nào.
- Không em nghĩ là anh không biết gì đấy chứ?!?! – Anh véo mũi cô.
- Kh..ông phải… vậy… vậy sao??!?! – Cô lắp bắp. – Ý… ý của em… l..l..là… làm thế nào… mà anh… anh… anh… biết đ..đượ..c?!??!??? Ai… ai… ai đã n..ói ch..o anh… vậy!??
- Búp Bê ngốc!!!? Cứ phải có người nói thì anh mới biếp được sao? – Anh nhướn mày.
- Không… không có?!?! Vậy… chẳng lẽ… – Cô chớp chớp mắt, rồi vội vàng nhìn mình từ trên xuống dưới, sờ đầu sờ tai, lục lọi hết túi này đến túi kia…
- Em khó chịu ở đâu sao? – Thanh lo lắng. – Chúng ta đến bệnh viện nhé!!
- Em làm gì thế?!?! – Anh khó hiểu.
- Em đang tìm xem anh gắn máy ghi âm vào đâu. – Cô thành thật.
- ??? – Anh thật sự bái phục trí tưởng tượng phong phú có 1-0-2 của cô. Máy ghi âm ư? Đúng là cái đầu của cô… không gì sánh bằng.
- Phìiiiiiiiiiiii……….. – Thanh bật cười, định bảo cô đừng phí công thì bị anh chặn lại. Thanh hiểu ý, quay người bước chầm chậm về lớp, trong đầu cứ lởn vởn câu nói của anh. Đột nhiên, cô dừng bước, rồi rón rén chạy lại, nấp sau bức tường ở chân cầu thang, chăm chú lắng nghe.

- Sao lại không thấy nhỉ?!?! – Cô nhăn nhó.
- Thấy được mới lạ! Làm gì có mà thấy?!?! – Anh lẩm bẩm.
- Thiên, rốt cục anh giấu ở đâu hả?!!???? – Cô chống nạnh, cau mày.
- Em nghĩ là ở đâu??! – Anh hỏi ngược lại.
- Ơ hay… em không biết thì mới hỏi anh. Sao anh lại hỏi ngược lại em?!?!? – Cô tức giận. – Nói mau, anh đã giấu nó ở đâu!??!?!
- Ừm… cái đó… để xem nào… – Anh giả bộ nghĩ ngợi.
- Ở đâu? Ở đâu vậy?!?! – Cô sốt ruột.
- Búp Bê này, thực ra anh quên mất rồi. – Anh thở dài thườn thượt. – Hay để anh tìm cho em nhá!?!!
- Tìm cho em? Tìm thế nào?!?!? – Cô ngây thơ.
- Anh nghĩ là nếu em bỏ cái đống kia ra thì anh sẽ tìm nhanh hơn đấy. – Anh chỉ chỉ vào người cô.
- Đống kia? Đống nào vậy?!!? – Cô quay trái quay phải, ngó ngược ngó xuôi, nhìn trước nhìn sau, cuối cùng dừng lại ở hướng ngón tay anh chỉ, lập tức hét toáng lên. – ĐẶNGGGGGGGGGGGGGGGG…………. NHẤTTTTTTTTTTTTTT……… THIÊNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNNN…………………………….
- Bình tĩnh! Búp Bê!!! Em bình tĩnh đi!!!! Đừng có hét ầm lên như cháy nhà đến nơi vậy. – Anh cười đến đau cả bụng.
- Anh còn cười hả!??! Còn cười được hả?!?!! – Cô tức đến đỏ bừng cả mặt, liên tục đánh vào người anh.
- Haaahahaha……
- Anh là tên xấu xa… hư hỏng… đầu óc đen tối… đáng ghét… đáng ghét… đáng ghéttttttttttttt……………….
- Haahahahahahahhah……….. – Anh vẫn cười đến không dừng lại nổi.
- Anh… dừng lại ngay! Không được cười. Em nói là không được cười……. – Cô quát ầm lên.
- Haaahahaha……….. hahahahh…….. ahahahahahha……………
- Anh… anh… có gì đáng cười chứ?!?! Có gì đáng cười ở đây hả?!?!
- Haaahahahah…. Có… em……….. haaaahhaha………….
- Anh có dừng lại không thì bảo?!?!?
- …
- …

- Búp Bê, em giận rồi à? – Anh kéo tay áo của cô.
- … - Cô không thèm đếm xỉa gì đến anh, tiếp tục bước đi.
- Em giận thật sao? Nhưng anh có làm gì đâu??!! – Anh nhăn nhó.
- … - Cô trừng mắt.
- Ừ thì… anh có làm gì… nhưng mà… cũng chỉ là cười 1 chút…
- … - Cô lườm anh toé lửa.
- Được rồi… thì hơn 1 chút… nhưng là do em buồn cười quá…
- … - Cô quay phắt đi.
- Ơ kìa… - Anh đần mặt ra, rồi lại tiếp tục đuổi theo cô. – Búp Bê!!? Thực ra… em cũng không buồn cười lắm… chỉ có… 1 tí… à không… nhiều hơn 1 tí 1 tí thôi… không phải… ý anh là… nhiều hơn 1 tí 1 tí 1 tí…
- …
- Chuyện gì vậy? – Nhật khó hiểu. – Sao Kim lại giận Thiên thế?!?!
- Thì là… lúc nãy anh Thiên… sau đó… - Thanh tường thuật tỉ mỉ cảnh phim hành động vừa được xem miễn phí cho Nhật nghe, vừa kể cừa cười như trúng tà.
- Nào nào… đừng có cười nữa!!!?!? Kể mau đi. – Nhật sốt sắng.
- Kim… rồi… rồi…
- Há Há Há Há Há Há Há Há Há Há… - Nghe xong, Nhật lăn ra cười như điên như dại.

Sáng hôm sau,
- Búp Bê!! Dậy nào! – Anh lay lay người cô.
- … - Cô chậm chạp mở mắt, chớp chớp vài cái, rồi lại nhắm tịt lại, không có bất cứ phản ứng gì.
- ?? – Anh phải cố gắng lắm mới không cười phá lên, tiếp tục kiên trì gọi cô. – Búp Bê ngoan, dậy đi học nào!!?
- Thiênnnnnnn….. anh cũng biết là 3h em mới ngủ mà!!?!? – Cô mệt mỏi lên tiếng. – Em mệt lắmmmmmmm………..
- Thì anh đã bảo em đi ngủ sớm đi mà em có chịu nghe đâu?!?!??? Chẳng hiểu người đâu mà cứng đầu như thế nữa!!! – Anh trách. – Mà cũng tại cái thằng Nhật của nợ kia. Chuyện của mình không lo lại đi đẩy cho người khác. Rõ ràng là chuyên gia cưa cẩm mà lại kêu là không biết phải làm sao. Thật không thể tin nổi! Không hiểu nó có định giở trò gì không nữa.
- … - Cô đã ngủ say sưa, lùa hết những lời nói của anh ra khỏi tai.
- Đúng là hết cách! – Anh thở dài chán nản, đành phải bảo Thanh đi học 1 mình. Dù thế nào thì anh cũng không thể bỏ cô ở nhà 1 mình được. Haizzzz…… cô đúng là Búp Bê lắm chuyện!

Ting… tang… toong… teeng……………
- …
Ting… tang… toong… teengggggggggg……………
- …
Ting… tang… toong… teengggggggggg……………………………
- … - Sau 1 hồi chuông dàiiiiiiiiiii thật dàii, tooooooo thật to, cô vẫn ngủ say sưa không chút ảnh hưởng. Trông cô lúc này chẳng khác nào nàng công chúa xinh đẹp ngủ trong rừng, dù bất kể chuyện gì xảy ra cũng không thể đánh thức được cô. Chỉ có điều… nàng công chúa thì không ôm ôm gấu bông, còn cô thì có…

Vừa bước vào phòng đã nghe thấy tiếng chuông điện thoại của cô reo inh ỏi. Nhìn lên giường, cô vẫn đang vùi đầu vào bụng gấu bông ngủ ngon lành.
- Đúng là Búp Bê họ lợn. – Anh phì cười, bất đắc dĩ cầm điện thoại của cô lên nghe.
- LÊEEEEEEEEEEEEEEEE HƯƠNGGGGGG KIMMMMMMMMMM……. EM LÀM GÌ MÀ LẠI NGHỈ HỌC HẢ?!!?????? ĐÃ NÓI LÀ HÔM NAY BẮT ĐẦU THỰC HIỆN BƯỚC 1 CƠ MÀ, TẠI SAO LẠI TRỐN MẤT TIÊU RỒI????!??!?! EM… EM MUỐN LÀM ANH TỨC CHẾT ĐÚNG KHÔNG???? ANH NÓI CHO EM BIẾT… EM MÀ KHÔ…….
- Mày đừng có hét lên nữa, đau tai quá! – Anh nhăn nhó.
- Ơ..!>> - Nhật đơ ra, vội vội vàng vàng dập máy, cuống đến nỗi làm rơi cả xuống đất, suýt nữa thì đá bay nó đi mất.
- Cái thằng này… - Anh phì cười. - … trẻ con thật.
---------------------------------------
3.
- Kim, như vậy có ổn không? – Nhật lo lắng.
- Ổn quá đi chứ?!?! – Cô đáp ngay.
- Nhưng mà… anh thấy nó cứ… sao sao ý!?!?
- Sao sao là sao? – Cô cau mày.
- Thì… sao sao là… là… - Nhật vò đầu bứt tai, sau đó chỉ thẳng vào cái người đang ôm bụng cười sằng sặc bên cạnh. - … thế này này.
- Thiên!!! Anh cười cái gì hả?!?! Có gì đáng cười ở đây chứ?!?!??? – Cô gắt.
- Không có gì… anh cười đâu phải vì kế hoạch của em??! Chỉ là… có người nào đó đã đảm bảo với anh rằng… vậy mà… haizzzzzz…… - Anh vội đứng thẳng người, vừa thở dài vừa liếc sang Nhật.
- Thôi thôi… tao lạy mày! – Nhật nhăn nhó. – Là tao nói sai rồi… mày tha cho tao đi!!?!? Chẳng cần mày nói thì tao cũng đang rối hết cả lên đây.
- Mày mà cũng biết ‘rối hết cả lên’ cơ à?! – Anh tiếp tục châm chọc. – Trước đây là ai bảo tao chỉ vì 1 cô bé mà hao tổn tinh thần thật không đáng ấy nhỉ?!?
- Thì tao đã nói là tao sai rồi mà?!?! Thiên đẹp trai, tốt bụng, tài giỏi, vĩ đại, mày sẽ không chấp nhặt như vậy phải không?!! – Nhật nịnh nọt. – Hơn nữa, tao cũng đã giúp mày rồi còn gì?!?!?
- Giúp gì vậy? – Cô tò mò.
- Giúp nó có đủ can đảm thổ lộ với em. – Nhật vênh mặt tự hào về công lao của mình.
- Xì!!? Có vậy cũng nói. Em còn tưởng anh làm gì to tát lắm… – Cô mất hứng. – Cái đó ai chẳng làm được?!?!
- Em nói nghe dễ thế?!?! – Nhật tức xì khói.
- Không dễ chứ chẳng lẽ khó à?!?!
- Đương nhiên rồi. Nói thích 1 người đã khó, là cái thằng này lại càng khó hơn.
- Vậy sao? – Cô mở to mắt. – Thế thì anh Nhật quả là người tài giỏi số 1 thế giới rồi.
- Đương nhiê… - Nhật còn chưa dứt lời cô đã nói tiếp.
- Có thể nói thích nhiều người như vậy.
- Em… - Nhật á khẩu, chỉ biết nhìn cô đầy căm tức. 2 chuyện đó đâu có giống nhau chứ?!?! Ý anh nói là ‘thích’ thật sự, chứ không phải là… haizzzz…. Thôi di. Càng nói lại càng thấy mình xấu xa. [thì vốn là thế mà] Tốt nhất là cứ nhận thua luôn cho rồi. [có thắng được đâu mà chẳng thua?]
- Haaahahaha…….

- Vậy cứ theo những gì em nói mà làm. Nếu như anh có 1 chút sáng tạo thì cũng không sao, miễn là đạt được kết quả tốt. – Cô cười tươi.
- Cố lên! – Anh vỗ vỗ vào vai Nhật rồi nhanh chóng kéo cô đi.

- Thiên, anh đi đâu vậy?? – Cô ngạc nhiên hỏi.
- Về nhà.
- Sao lại về nhà? – Cô giãy nảy.
- Không về nhà thì đi đâu??!?!? – Anh nhìn cô khó hiểu. – Hay là em muốn đi chơi? Công viên… hay… sở thú… hay… rạp xiếc…?
- Anh nghĩ em là trẻ con đấy à>?!?! – Cô lườm anh toé khói.
- Không phải sao?
- … - Cô cau có.
- Thôi… thôi… anh xin lỗi… đừng tức giận mà?!?!
- Xì?!?! Biết là phải xin lỗi thì sao còn cứ trêu em??!?! Anh đúng là thừa hơi.
- Không trêu em thì không phải là anh.– Anh tỉnh bơ.
- Anh… - Cô nghẹn họng. Dám dùng câu của cô để đấu lại cô. Anh… anh… anh càng ngày càng cao tay rồi?!! – Hừ!??!?!? Em là đại nhân không thèm chấp tiểu nhân. – Cô quay phắt người đi thẳng.
- Em đi đâu thế? Đợi anh với!!!
- Mặc xác anh, em đi xem tác phẩm của mình đây.
- Em đi xem làm gì? Có cái gì đáng xem chứ?!?! – Anh kéo cô lại.
- Sao lại không đáng xem? Em đã mất bao nhiêu công sức, hi sinh cả giấc ngủ ngàn vàng của mình để nghĩ ra cái kế hoạch đó…
- Chẳng phải em đã ngủ bù cả 1 ngày hôm sau rồi sao>??!? – Anh nhướn mày.
- Thì đúng là như thế… nhưng mà… dù sao thì nó cũng vô cùng vô cùng đáng xem. Em nhất định phải xem, à… còn phải quay lại để làm kỉ niệm nữa. – Cô lục lọi cái cặp xẹp lép lôi ra 1 cái máy ảnh, chuẩn bị sẵn sàng để ‘chinh chiến’.
- Kỉ niệm gì? – Anh nhìn cô khó hiểu.
- Lần đầu tiên biết tán tỉnh. – Cô dõng dạc trả lời.
- Búp Bê… - Anh không thể tin nổi, mở to mắt nhìn cô. – Em… em chưa từng tán tỉnh ai sao??!?!
- Chưa. – Cô thành thật lắc đầu.
- Thật à? – Anh hỏi lại.
- Vâng.
- Em chắc chắn chứ?!?!? – Anh hỏi lại 1 lần nữa.
- Chắc chắn mà. – Cô gật đầu, khó hiểu hỏi. – Anh làm sao thế? Sao cứ hỏi đi hỏi lại chuyện đó thế?!?!
- Không thể tin nổi. – Anh thốt lên.
- Kì lạ như vậy sao? – Cô chu mỏ.
- Đúng. Rất kì lạ… rất rất kì lạ. Có ai nghĩ tiểu thư Lê Hương Kim xinh đẹp lại chưa từng đi tán tỉnh người khác chứ?!?!
- Thiên! Chẳng lẽ… em cứ phải đi tán tỉnh người khác thì mới được sao??!! – Cô ngu ngơ hỏi.
- Hử?!?! – Anh hơi bất ngờ với câu hỏi của cô.
- Aaaaaaaaaa……….. – Đột nhiên cô kêu lên rồi chạy biến. – Đến rồi… đến rồi… My đến rồi…….
- Haizzzzz… - Anh đành phải lững thững đi theo cô, tròng lòng không khỏi trách than cho số phận hẩm hiu của mình. Chẳng hiểu sao anh lại yêu 1 cô gái như cô cơ chứ?!?!?!

- My! – Vừa thấy My, Nhật vội chạy lại gần.
- Anh Nhật!!? Sao anh còn chưa về? – My ngạc nhiên.
- Ừm… anh… có chút việc. – Nhật ấp úng.
- Vậy ạ? Thế em không làm phiền anh nữa. Em về trước đây. – My mỉm cười tươi tắn.
- Không.
- Dạ? – My giật mình quay lại.
- Anh… - Nhật hít 1 hơi thật sâu, sau đó thu hết dũng khí nói. – Em đi cùng anh đến 1 nơi được không?
- Em… đi cùng anh>?!? – My mở to mắt, đưa tay chỉ thẳng vào mặt mình.
- Ừ.
- Nhưng… đi đâu??
- Thì em cứ đi rồi biết. – Nhật kéo tuột My đi.
- Ơ… khoan… khoan đã… Anh kéo em đi đâu vậy?!?! Anh định làm gì thế? Anh Nhật!!? Anh Nhật?!?!? Ơ kìa…
- Em cứ yên tâm đi theo anh. – Nhật ấn My vào trong xe, cười cười. – Không chết đâu mà sợ.
- … - My đành phải ngoan ngoãn ngồi im để Nhật muốn đưa đi đâu thì đi. Dù sao thì cô cũng không thể lao ra khỏi xe hay nhảy bổ xuống đường được. Cô vẫn còn phải phụng dưỡng mẹ nữa!!? -.=

- Em đang nghĩ gì mà có vẻ trầm tư thế? – Nhật lên tiếng phá tan bầu không khí yên ắng trong xe.
- Em đang nghĩ xem anh sẽ giao bán em ở đâu. – My giả vờ lo lắng. – Anh Nhật, anh có thể kiếm chỗ nào sạch sẽ thoáng mát 1 chút được không? Em sợ nếu đứng dưới nắng sẽ biến thành con heo nướng mất.
- Được thôi. – Nhật cũng hùa theo. – Anh sẽ không ngược đãi em đâu! Dù sao thi người ta cũng sẽ thích 1 cô vợ trắng trẻo xinh xắn hơn.
- Anh… - My trợn mắt há mồm. – Anh muốn bán em cho người ta cưới làm vợ à?!?! Sao anh ác thế?!?!?!?!?
- Anh không có ý đó. – Nhật vội giải thích. – Có thể cưới em chỉ có mình anh thôi.
- Gì cơ? Anh vừa nói gì??? – My cau mày. Cô không nghe nhầm chứ? Vừa nãy Nhật nói…
- À… không có gì… không có gì đâu… em đừng để ý! - Nhật lắc đầu lia lịa, chăm chú nhìn về phía trước mà không dám quay sang bên cạnh nữa.
- Vâng. – Cô thất vọng, đưa mắt nhìn ra cửa kính xe. Cô nghe nhầm rồi… nhất định là nghe nhầm rồi!! Nếu như Nhật đã nói thế thì không có lí do gì lại phủ nhận cả. Haizzzzzzzz……….. Nhất định là cô gặp ảo giác rồi!

- Đến nơi rồi. – Nhật thông báo.
- Vâng. – My tự mở cửa, bước ra ngoài, lập tức sững người.
- Em sao vậy>?!? Không khoẻ à? – Nhật lay lay vai My, lo lắng hỏi.
- Không phải. Chỉ là… em… tại sao anh lại đưa em đến đây? – My thắc mắc. Nơi này quá sang trọng, quá đắt tiền, làm sao cô có thể vào cơ chứ?!?! Chẳng lẽ… Nhật muốn giới thiệu việc làm cho cô? Nếu thực sự là như vậy thì cô phải cảm ơn anh rồi. Làm phục vụ ở nhà hàng cao cấp này chắc lương sẽ cao lắm!!!
- À… cái đó hả? Nhà hàng này mới khai trương cho nên anh muốn đến ăn thử. Nhưng ăn 1 mình thì chán lắm. Vì vậy mới rủ em đi cùng. – Nhật nói trôi chảy.
- Vậy sao? – My thoáng mỉm cười. Cô thấy mình thật thực dụng, lúc nào cũng nghĩ đến việc làm với tiền lương. Nhưng… - Tại sao lại là em?
- Thì vừa lúc thấy em đi ra cho nên… - Nhật gãi đầu. – Em không muốn đi cùng anh sao?
- Không phải. Nhưng mà…
- Không phải thì được rồi. Chúng ta vào thôi. – Nhật cắt ngang, kéo cô vào bên trong. Phùuuuuuuu………. Cũng may cô không giống như cô Búp Bê bướng bỉnh lắm trò kia, nếu không anh có mơ cũng không thể lừa nổi cô. May quá! May quá!!

- Mời quý khách chọn món! – 1 cô phục vụ nhanh chóng đem menu ra, nở nụ cười tao nhã.
- Em chọn đi!
- Em không biết gì đâu. Anh chọn đi! – My gượng cười. Thật sự cô không quen đến những nơi thế này… mà không đúng… là cô chưa từng đến những nơi thế này. Mấy lần đi cùng Kim đều là theo ý cô chọn địa điểm nên thường chỉ là những quán ăn bình dân, những hàng ăn vặt ven đường,… nhưng đây là…
- Được. Cho chúng tôi… – Nhật nhanh chóng gọi món 1 cách vô cùng thành thạo, sau đó chăm chú nhìn cô gái trước mặt.
- Anh nhìn gì vậy? – My không thoải mái hỏi.
- Em rất xinh! – Nhật đột nhiên thốt lên.
- … - My ngây người, sau đó phì cười. – Anh định giở trò gì vậy?
- Trò gì chứ!?! – Mặt Nhật sưng lên. – Anh thật lòng khen em mà chẳng nhận được lời cảm ơn nào là sao??
- Gì chứ?!? – My cười không ngớt, ánh mắt lấp lánh.
- … - Đến lượt Nhật ngây người. – My!
- Dạ?
- Anh th…
- Đồ ăn của quý khách đã có! – Cô phục vụ cắt ngang lời Nhật bằng giọng nói dịu dàng cũng đĩa thức ăn thơm phức, nóng hổi. – Chúc quý khách ngon miệng!
- Cảm ơn chị. – My mỉm cười nhìn 1 bàn đầy đồ ăn. – Oaaaaa……….. trông ngon quá! Nhưng…
- Nhưng sao? – Nhật khó hiểu.
- Anh gọi nhiều như vậy làm sao 2 chúng ta ăn hết được? – My lo ngại.
- Cái đó em không phải lo. Có ai bắt em ăn hết đâu? – Nhật cười.
- Anh không thấy như vậy rất lãng phí sao? – My cau mày.
- Chuyện đó em đừng lo, cứ ăn thật no đi là được rồi.
- Sao lại không lo được chứ?!? Chắc anh sống giàu sang quá nên không biết. Ngoài kia có biết bao nhiêu người không có cái bánh mì mà ăn, biết bao nhiêu trẻ em phải uống nước cầm hơi. Mà anh biết đó là nước gì không? – Đôi mắt My mờ sương. – Nước mưa… chính là nước mưa đấy… là nước mưa đang ngày càng bị ô nhiễm đấy… Vậy mà anh lại lãng phí như vậy. Nếu đã muốn đổ đi chi bằng đem cho họ ăn. À không… tốt hơn là nên dùng số tiền để trả cho bữa ăn này đi làm từ thiện, như vậy sẽ có ích hơn nhiều…
- My… - Nhật nghe đến ngẩn cả người. Trước giờ anh chưa từng thấy cô như vậy… rất kích động.

- Em… em xin lỗi! – Sau khi bình tĩnh lại, cô vội cúi đầu nhận lỗi. Cô biết mình đã quá lời. Chỉ tại… đây luôn là vấn đề dễ khiến cô kích động nhất. Bởi… cô cũng đã từng như vậy. Khi bố mới mất, 2 mẹ con cô đã phải sống nghèo túng đến mức độ nào, thiếu thốn đến mức độ nào… cô đều nhớ rất rõ. Hay nói đúng hơn, chính cô cũng là một trong những đứa trẻ phải uống nước mưa cầm hơi…
- Anh mới là người phải xin lỗi. – Nhật lên tiếng. – Là anh không biết tiết kiệm. Do anh quá lãng phí nên mới khiến em tức giận. Anh…
- Không phải em tức giận anh đâu. Chỉ là… có 1 số chuyện đã để lại ấn tượng quá sâu đậm… sẽ rất dễ chi phối con người… – My giải thích.
- Em nói vậy là có ý gì? – Nhật không hiểu ý tứ trong lời nói của cô.
- Nói cho anh cũng không sao. Dù sao thì sau khi nghe xong, tiếp tục kết bạn với em hay không là quyền của anh. Nhưng có lẽ sẽ không đâu. – My cười buồn.
- Em nói gì thế? Anh không hiểu. – Nhật ngày càng mù mịt.
- Anh cũng biết em là học sinh có thể vào trường nhờ giành được học bổng toàn phần phải không?
- Ừm. – Nhật gật đầu. – Chuyện này anh sớm đã biết rồi. Nghe nói gia cảnh nhà em khá khó khăn?
- Không phải là khá, mà thật sự rất rất rất khó khăn. – My chình lại, bắt đầu kể chuyện gia đình mình. – Bố em đã mất khi em còn chưa có nhận thức vì 1 tai nạn giao thông?
- Tai nạn giao thông? – Nhật kinh hoàng.
- Đúng thế. Lí do trực tiếp là tai nạn giao thông, nhưng lí do gián tiếp lại là… do quá nghèo. Vì gia đình em quá nghèo, lại phải nuôi em – 1 đứa trẻ mới sinh không biết chịu đói, không biết chịu rét, suốt ngày chỉ khóc lóc làm nũng, đòi bế, đòi chơi… công ăn việc làm lại không thể tìm được… cho nên… bố em phải đi bán máu. Ông bán máu nhiều đến nỗi các bác sĩ đã quen mặt. Nhiều lần họ ngăn cản không cho ông bán máu, nhưng vì ông cầu xin khẩn thiết nên họ đành chấp nhận. Rồi 1 lần… sau khi bán máu… vì quá kiệt sức nên ông… ông…
- My! Đừng quá đau buồn!!! Anh… – Nhật ngồi sang bên cạnh My, nắm lấy đôi tay gầy guộc đang run run của cô mà lòng đau xót không thôi.
- Anh nghe em kể nốt. – My cắt ngang. – Sau đó nhà em đã nghèo lại càng nghèo hơn. Vốn cả nhà 3 người chỉ dựa vào tiền bán máu của bố mà sống qua ngày. Nhưng bây giờ… em thật sự không nhớ rõ mẹ đã làm cách nào để nuôi em khôn lớn… em không thể nhớ ra được… dù cố gắng thế nào em cũng không nhớ ra được… em không nhớ… không nhớ gì cả… em thật tồi tệ… thật bất hiếu… em…
- Là do em còn quá nhỏ thôi. Những việc đó làm sao 1 đứa bé có thể nhớ được chứ!??! Không phải do lỗi của em đâu! Không phải đâu mà!?!? – Nhật an ủi.
- Nhưng… nhưng… - Cô nghẹn ngào, cố gắng kìm nén cảm xúc, kể tiếp. - … từ khi em biết nhận thức, em đã thấy mẹ vất vả làm việc từ sáng đến tối… bất kể lúc nào mẹ cũng làm việc… Mẹ nói… 1 phút cũng là quý giá… 1 phút mẹ có thể kiếm thêm 1 đồng… 1 phút mẹ có thể giúp em có cái ăn… 1 phút mẹ có thể cho em đi học… 1 phút… cuộc đời của mẹ chỉ là những cái 1 phút ấy… thậm chí… đến thời gian ngủ của mẹ cũng chỉ tính theo phút. Chỉ có lúc nào quá mệt mỏi mẹ mới chợp mắt vài phút… Mẹ… mẹ đã vì em mà cố gắng… vì em mà khổ cực… vì em mà… Vì thế cho nên em vừa đi học vừa đi làm. Nhưng cuộc sống vẫn vô cùng khó khăn… có hôm chỉ có 1 cái bánh mì cho 2 mẹ con… có hôm lại chẳng có lấy 1 hạt cơm vào bụng… Có những lúc em nghĩ, sống như vậy thà chết đi còn tốt hơn!
- My!! – Anh bị câu nói của cô doạ cho sợ chết khiếp. – Sao em có thể nghĩ như vậy được? Cuộc sống còn nhiều điều tốt đẹp. Ông trời rất công bằng, sẽ không lấy hết của ai, cũng sẽ không cho ai tất cả.
- Mẹ cũng đã nói với em như thế. – My mỉm cười. – Đấy chính là lí do em cố gắng học tập ngày đêm để thi vào trường Dream. Và cuối cùng em cũng đã làm được. Mặc dù những ngày tháng ở đây không được tốt đẹp cho lắm… nhưng dù sao em cũng đã tìm được những người bạn tốt… Cũng nhờ học bổng đó mà cuộc sống của em và mẹ đã tốt hơn 1 chút, không còn ngày nào phải nhịn đói nữa, không còn phải sống nơi đầu đường xó chợ nữa…
- … - Nhật không biết làm gì ngoài ôm chặt My vào lòng. Anh tự hứa với lòng mình sẽ đối xử thật tốt với cô, nhất định sẽ đem lại hạnh phúc cho cô.

Full | Lùi trang 8 | Tiếp trang 10

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ

Snack's 1967