Duck hunt
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Tìm lại tình yêu - Trang 3

Full | Lùi trang 2 | Tiếp trang 4

Chương 7: Resort 10.5

1.
- WHATTTTTTTTTTT???? - Cả cái biệt thự nhà họ Lê dường như rung chuyển bởi tiếng hét chói tai của Kim.
- Em bình tĩnh đi nào! – Thanh vội vàng ngăn cản Kim khi cô định tiếp tục “luyện giọng”.
- Bình tĩnh? Chị bảo em làm sao mà bình tĩnh? Bắt em hợp tác với cái tên lắm mồm kia ư??? Hơ! Đừng có MƠ!
- Em sao thế?
- Anh ta… Hôm đầu thì hét toáng lên: “Chào mừng cô bé trở về!”. Đến hôm sau đã mặt mày nhăn nhó như cái bị rách… Anh ta đúng là cái đồ đàn bà, suốt ngày lải nha lải nhải, lại còn giận dữ vô cớ, tự nhiên rảnh rỗi lôi em ra quát mắng, cái gì mà “độc ác”, cái gì mà “đùa giỡn tình cảm”, lại còn “đã đi thì đi luôn đi còn về làm gì” nữa chứ!!? Thật là điên quá mà!... – Kim tức giận xổ ra 1 tràng.
- Kim à!! Anh Minh Nhật không đến nỗi xấu xa như vậy đâu, chẳng qua là… - Thanh lên tiếng bảo vệ “tên ác ôn” thì bị Kim nạt lại ngay.
- Chị lại còn bênh anh ta? Chị không thấy là anh ta cứ nhằm vào em à? Mỗi lần gặp mặt là lại gây gổ cãi nhau. Cứ như là để cho em yên 1 ngày thì anh ta chết ngay lập tức không bằng ý! Như thế làm sao mà hợp tác được cơ chứ?!!??!
- Ờ thì… mà ai bảo em vô tình thế làm gì? Đành rằng bạn trai của em là anh Bảo, nhưng em cũng không nên từ chối anh Nhất Thiên 1 cách thẳng thừng như thế.
- Thế theo chị em phải làm sao? Cứ lập lờ mãi à? Nhỡ anh Bảo biết chuyện rồi “xử” em thi sao đây? – Kim cãi.
- Nhưng theo chị thấy thì tình cảm của anh Thiên giành cho em có vẻ rất chân thành đấy! - Ngọc Thanh phán. Chính cô cũng thấy rất kì lạ! Nhất Thiên hình như rất yêu Hương Kim, nhưng tại sao trước giờ cô không hề nghe Kim kể về người đó??! Chẳng lẽ, chỉ là tình cảm đơn phương thôi sao?
- Ừm… Em cũng thấy thế. Nhưng mà… có khi nào anh ta nhận nhầm người không? – Kim nghi hoặc hỏi lại. Cô cũng cảm nhận được tình cảm sâu đậm của “tên biến thái” nhưng không lí nào cô lại không kể với Ngọc Thanh về anh!!??!?!? Thật là khó hiểu quá đi mất!
- Không thể nào. Anh ấy biết rất rõ về em mà! Hơn nữa, ánh mắt ấy… không thể là giành cho “cái bóng” được. – Thanh phân tích.
- Nhưng… làm sao lại thế được? – Kim nhăn nhó. – Em không xấu xa đến nỗi lăng nhăng sau lưng anh Bảo đấy chứ??!!!!!?
- Hmmm… rất có khả năng đấy. – Thanh nheo mắt.
- Chị nói cái gì??????? – Kim sốc đến nỗi 2 mắt trợn ngược lên trời, đầu xì ra khói.
- Hihihihiiiiiiii… trông mặt em gian lắm! Biết đâu em còn giấu mấy khác anh nữa ở đâu đó thì sao?
- Chị Ngọccccccccccccccc Thanhhhhhhhh… Sao chị có thể nghĩ như thế được nhỉ???! Em là 1 con người đàng hoàng, thẳng thắn, chung thủy không ai bằng…
- Chỉ có hơn chứ gì? – Thanh vẫn không buông tha.
- Aaaaaaaaa… chị làm em tức chết đi!! – Kim hét toáng lên, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên vì tức trông rất đáng yêu.

- Vậy em quyết định sao? – Sau 1 hồi cười lăn cười bò, Thanh đột ngột hỏi.
- Quyết định sao là sao? – Kim nhất thời không hiểu nổi, hỏi lại.
- Là tham gia hay không tham gía đó. Vậy mà cũng không hiểu nữa!!? – Thanh gắt.
- À à… chị đừng nóng… nhưng mà, tham gia thì sao mà không tham gia thì sao và cuối cùng thì sao?
- Em hỏi gì mà lắm “thì sao” thế? Nghe mà chóng hết cả mặt. Ai bảo ngủ cho lắm vào rồi bây giờ thắc với chả mắc.
- Hìhì… Tại giọng thầy Hiệu trưởng du dương quá đấy chứ!!? – Kim thanh minh.
- Hmmm… - Thanh chớp chớp mắt nghĩ ngợi 1 lúc rồi giải thích. - Dự án resort có thể coi là 1 bài kiểm tra quyết định thành tích cả học kì của sinh viên trong trường.
- Không quan trọng.
- Buổi truyết trình các dự án sẽ được công khai trên truyền thông. Đây là 1 sự kiện rất quan trọng của trường Đại học Sky được tổ chức mỗi năm 1 lần.
- Rồi sao?
- Tuyệt đối không có gian lận hay ưu tiên gì cả, chỉ có thực lực và sáng tạo mà thôi.
- Cũng được đó. – Kim gật gù.
- Haizzz… Em trật tự chút đi! - Thanh ức chế kêu lên. - Nếu dự án nào được đánh giá cao sẽ rất có lợi cho tập đoàn và từng cá nhân trong nhóm.
- Thế nó có được thực hiện không? – Kim lại chen vào.
- Đương nhiên rồi. Nếu không thì gọi là dự án làm gì?
- Ồ… Hay nhỉ??!
- Thế em tính sao?
- Ừ thì… cứ tham gia xem sao.
- Vậy mà lằng nhằng mãi.
- Nhưng mà… có đổi nhóm được không? – Kim nhìn Thanh với ánh mắt long lanh chờ đợi.
- Không. - Ngọc Thanh phũ phàng cắt đứt hi vọng của Kim. – Đã nói là không có ưu tiên rồi mà! Danh sách đã được cố định rồi. Giờ chỉ có gạch tên đi chứ không có di chuyển gì đâu.
- Huhuuuu… nhưng mà cùng nhóm với 2 người họ… 1 “tên biến thái”, 1 “tên lắm mồm”… híc…
- Em đừng có nói người ta như thế. Họ đều là “người tài” cả đấy! – Thanh cau mày.
- Vângggggggg… - Kim kéo dài giọng. - Người tài… người tài hay là quan tài không biết…
- Này! – Thanh gằn giọng. – Em lịch sự chút có được không hả?? Em với anh Nhật cứ suốt ngày chí chóe thế thì làm sao mà chung nhóm được đây?!!
- Chuẩn! – Kim gật đầu cái rụp.
- Nhưng không còn cách nào khác đâu. Em cố chịu đi. 2 người mỗi người nhịn 1 chút thì sẽ ổn cả thôi mà!! – Thanh dỗ dành.
- Toàn là anh ta gây chiến trước đấy chứ!!? Em chỉ là ứng chiến thôi mà! – Kim phụng phịu.
- Ờ ờ… ứng chiến cái kiểu đó thì… chẳng khác nào gây chiến…
- Chịiiiiiiiii… em không thèm nói chuyện với chị nữa!
---------------------------------------
2.
Hôm sau, chuông tan học vừa reo, Nhật đã lôi xềnh xệch Thiên xuống căng-tin. Vừa đặt chân vào trong đã có cả đám “ruồi” bu quanh.
- Anh Nhất Thiên! Anh cho em xin số điện thoại đi…
- Chúng ta làm quen được không anh Nhật…
- Em là fan ruột của anh đó! Anh có thể đi chơi cùng em 1 hôm không, anh Nhật…
- Anh Thiên! Đêm nào em cũng mơ thấy anh…
- Anh Thiên của lòng em…
- …
- …
- Ôi chao ôi! - Nhật kêu nhỏ. – Thiên ơi, mày nghĩ cách gì cứu tao đi!
- Kệ mày! – Thiên tàn nhẫn đứng bên cạnh nhìn thằng bạn bị “xé xác”. Anh không sợ vì chẳng có ai dám động vào anh cả. Tất cả sinh viên trong trường đều biết anh không thích bị con gái động vào người cho nên… dù có hâm mộ anh như thế nào thì cũng chẳng có ai dám đứng quá gần với anh. Chỉ cần trượt chân mà chạm 1 ngón tay vào áo của anh thôi cũng sẽ khiến anh nổi điên lên. Đơn giản vì… cô rất ghét nhìn thấy cô gái khác đứng bên cạnh anh.
- Thằng bạn vô lương tâm kia! Mày thấy chết mà không cứu sao? - Nhật mặt nhăn như khỉ ăn gừng.
- Ai bảo mày tán gái cho lắm vào, giờ bị gái nó tán lại là đúng rồi!
- Huhuuuhhhuuhuuu… Khốn khổ cái thân tôi chưa?!!?!? Có thằng bạn như mày tao thật là xui xẻo. - Nhật kêu gào. – Các em… ấy ấy… từ từ nào… hôm nay anh bận rồi… à được… đây đây…

Thiên im lặng bước đến 1 góc của căng-tin, ngẩn ngơ nhìn vào bàn tay phải bị băng bó và… tự cười 1 mình. Quả thật anh thấy rất vui! Chưa bao giờ anh biết rằng bị thương cũng thật là hạnh phúc. Có lẽ sau này anh nên bị thương nhiều nhiều 1 chút, như vậy cô sẽ quan tâm đến anh hơn.

- Này thằng kia! Mày bỏ bạn bè ra đây ngồi uống nước thoải mái nhỉ??! – Không biết bao lâu sau, Nhật mới phá được vòng vây xông ra ngoài.
- … - Thiên không nói gì, chỉ nhìn Nhật mỉm cười.
- Ơ… mày… mày bị ấm đầu à? - Nhật ngạc nhiên đến nỗi ngồi cũng không vững, ngã lăn ra đất. Đây là lần đầu tiên Thiên cười sau 2 năm thẫn thờ như người mất hồn.
- Hôm qua cô ấy đã hỏi tao có đau không, thổi vết thương cho tao, còn thừa nhận là quan tâm đến tao nữa! – Thiên cười tít cả mắt.
- Mày… vì cô ta… cho nên… - Thấy bạn cười, Nhật sướng đến phát điên lên, nhưng lại… bực bội không sao tả nổi. Đúng! Anh mong thằng bạn thân nhất của anh được vui vẻ, nhưng… tại sao người mang đến nụ cười cho Thiên lại chỉ có thể là Lê Hương Kim - người đẩy nó xuống tận địa ngục không lối thoát????? – Cô ta đâu có còn nhớ tới mày? Cô ta giờ đã có người khác rồi, hãy từ bỏ đi!
- Tao đâu có cần cô ấy phải nhớ tao? Chỉ cần cô ấy đừng có biến mất khỏi tầm mắt tao là được. Chỉ cần nhìn thấy cô ấy thôi… nhìn thấy ánh mắt của cô ấy… nụ cười của cô ấy… dù nó không thuộc về tao cũng không sao… Cô ấy hạnh phúc, tao cũng sẽ hạnh phúc…
- Mày có định tham gia resort 10.5 không? - Nhật đổi chủ đề. Nếu nghe thêm 1 câu nữa chắc anh sẽ không kiềm chế nổi mà đập cho Thiên 1 trận nhừ tử mất.
- Không.
- Tại sao? Đây là cơ hội tốt để mày chứng tỏ khả năng của mình mà!!!
- Tao không cần.
- Hơn nữa, nếu mày thành công, tập đoàn nhà mày sẽ được hưởng rất nhiều lợi ích. - Nhật cố gắng thuyết phục.
- Chuyện của Sky không liên quan đến tao. – Nghe nhắc đến tập đoàn nhà mình, Thiên sa sầm mặt mày, giọng nói đanh lại.
- Nhưng mà… mày không thể năm nào cũng không tham gia. Bảng điểm của mày rất cao, chỉ có đầu điểm này thôi sẽ kéo hết xuống mày hiểu không?
- Tao không quan tâm.
- Mày… - Nhật bực mình mà không làm gì được. Cái thằng Thiên chết tiệt, anh biết tính nó, cố chấp thì không ai bằng. Chỉ có 1 người có thể lay chuyển được Thiên, nhưng… Haizzz… thôi đành vậy. - Mày có biết ai cùng nhóm với chúng ta không?
- Không. – Thiên đáp cụt lủn.
- Đó là…
- Là tôi. – Hương Kim không biết từ đâu chui ra cắt phăng lời Nhật 1 cách phũ phàng.
- Em? – Thiên đứng bật dậy, nhìn Kim chằm chằm như người ngoài hành tinh.
- Đúng. – Cô trả lời chắc chắn, tự nhiên ngồi xuống bàn mà chẳng thèm xin phép.
- Cô… ai cho cô ngồi đây? - Nhật lại bắt đầu gây chiến.
- Tại sao tôi không được ngồi đây? – Cô vênh mặt lên.
- Tôi đến trước, bàn này là của tôi.
- Vẫn còn ghế, tại sao tôi không thể ngồi?
- Đằng kia còn rất nhiều bàn, cô mau biến đi.
- Nhưng mà… chẳng phải anh đang cần tôi giúp à? – Kim nháy mắt. - Chị Thanh, My, 2 người ngồi đi chứ!!?
- Tôi… - Nhật cứng họng. Đó là sự thật, anh làm sao mà chối đây?!!??
- Chào 2 anh! – My và Thanh tươi cười.
- Chào. - Nhật nói mà mặt vẫn hằm hằm như muốn giết người.
- Tay anh thế nào rồi? – Kim lờ Nhật đi, quay sang Thiên quan tâm hỏi. – Còn đau nữa không?
- Anh không sao. – Thiên vui đến gần như phát điên lên, anh nhìn cô trìu mến.
- Anh đấy! Lần sau còn làm những chuyện điên rồ như thế nữa thì tôi “xử” luôn anh đó! – Kim đe dọa.
- Ừ…
- Cô cứ thử động vào cậu ấy xem, tôi bóp chết cô. - Nhật gắt.
- Trông anh y như con gà dù mà đòi bóp chết người ta??! Nằm mơ đi! – Cô không chịu thua.
- Cô… cô nói cái gì?? Gà dù????????? - Nhật mặt mày đỏ bừng.
- Hihiiihihiiiiii… Anh thông cảm nha! Tính tôi vốn thẳng thắn, không biết nói dối là gì. – Cô giả bộ áy náy khiến Nhật càng tức giận đến sắp nổ tung.
- Cô… cô… cô…
- Này! “Tên lắm mồm” kia, anh đừng có mà cản trở tôi thuyết phục “tên biến thái” tham gia resort 10.5 nữa!
- Ờ được… Í khoan… cô vừa gọi tôi là cái gì cơ? Tên lắm mồm????????
- Là anh tự nhận đó nha! – Kim cười ha hả.
- Hừ!! Tôi không thèm chấp con gái.
- Ô… Vĩ đại thật!!! – Kim vẫn còn cố tình “trêu nốt” rồi mới buông tha cho “tên lắm mồm” tội nghiệp. - “Tên biến thái”! Anh tham gia đi có được không? Coi như là thử 1 lần cho biết được không?
- Anh… cái đó… không được.
- Nếu làm tốt sẽ được xây dựng thật đấy! Có 1 khu resort do mình thiết kế, nghe cũng thú vị mà, phải không? – Cô lắc lắc tay anh.
- Anh không làm đâu. – Thiên kiên quyết.
- Tại sao chứ??? – Cô chu mỏ nhăn mặt trông ngộ không chịu được. Không thể phủ nhận trông cô lúc này thật sự rất đáng yêu.
Đến Nhật đang tức giận bừng bừng cũng phải bật cười.
- Em… - Thiên rất muốn véo má cô như trước đây nhưng không thể. Anh phải cố gắng lắm mới kiềm chế được mình để không ôm cô vào lòng. – Anh không có hứng.
- Cái gì mà không có hứng chứ? Có rất nhiều cái hay mà!!? – Cô tiếp tục.
- Ví dụ? – Anh nhướn mày.
- Ừm… - Cô nghĩ ngợi 1 chút rồi nói. - Được nghỉ học 1 tháng này…
- Lười biếng. – Anh phán.
- Đuợc ngủ dậy muộn này…
- Mê ngủ.
- Được đi chơi thoải mái này…
- Ham chơi.
- Được ăn nhiều món ngon này…
- Tham ăn.
- Được…
- …
- Đuợc…
- …
- Được… được… - Cô nhăn nhó, nghĩ mãi chẳng ra cái “lợi ích” gì nữa.
- Hết chưa?
- Còn… còn được… ừm… - Cô gãi đầu gãi tai.
- Còn gì nữa? - – Anh cố nhịn cười, cao giọng hỏi.
- Hứ!!? Còn cái đầu anh ý! Bao nhiêu là “lợi ích” như thế còn chưa đủ à? – Cô gắt um lên.
- Chưa.
- Thế anh còn muốn cái gì nữa hả, “tên biến thái”??
- Từ giờ em không được gọi anh là “tên biến thái” nữa hiểu chưa???!?!!! – Anh nghiêm giọng nói.
- Chứ gọi bằng gì? – Cô ngơ ngác.
- Thiên.
- Hmmm… - Sau 1 hồi suy nghĩ, cô gật gật đầu. Dù sao thì anh ta cũng không đáng ghét lắm (trừ cái vụ chê bai cô nãy giờ).
- Còn nữa…
- Gì mà lắm?? – Cô nhăn nhó.
- Đừng có xưng “tôi”.
- Tôi…
- Đấy! Phải xưng “em” mới đúng chứ??!
- Hứ!!? Anh đừng có mơ! – Cô vênh mặt lên.
- Em không đồng ý? – Anh hỏi.
- Không.
- Thật sự không đồng ý? – Anh hỏi lần thứ 2.
- Không.
- Em chắc chứ? – Anh hỏi lần thứ 3.
- Chắc.
- Thế thì thôi. – Anh nói rồi đứng dậy bước đi.
- Ơ… “tên biến thái”… à à… quên mất… anh Thiên!!!! – Cô vội vàng đuổi theo anh.
- … - Anh dừng bước, nhưng không nói gì, chỉ nhìn cô mỉm cười. Anh biết, nhất định cô sẽ chấp nhận. Bởi vì… cô sẽ không dễ dàng từ bỏ việc gì, dù có khó khăn đến đâu đi chăng nữa.
- Ừm… Tôi…
Vừa nghe thấy cô nói, anh liền quay người bước tiếp
- Ấy ấy… khoan đã… E… em… em đồng ý. – Cô cố gắng dặn ra từng từ, sau đó chạy một mạch ra khỏi căng-tin mà không thèm ngoảnh đầu lại.
---------------------------------------
3.
Cốc… Cốccc… Cốcccccccccc…
- Ai thế? – Kim liêu xiêu từ trong phòng tắm bước ra, nói với ra ngoài. - Đợi một chút.
Kim nhanh chóng vớ lấy 1 cái áo phông có hình bông hồng tím và chiếc quần jeans mặc vào.

Cạchhhh…
- Cô làm cái trò gì mà lâu thế hả? – Kim còn chưa kịp nhìn rõ người ngoài cửa là ai thì đã nghe thấy giọng quát tháo làm cô ù hết cả tai.
- Cái anh này hay nhỉ!!? Tôi còn phải mặc quần áo chứ? Chẳng lẽ anh muốn vào xem? – Cô giở giọng châm chọc.
- Ai thèm? - Nhật đỏ bừng cả mặt.
- Có thèm cũng không được đâu.
- Cô…
- Tôi làm sao?
- Cô có phải là con gái không thế?
- Anh nhìn mà không biết à? Hỏi ngu!!
- Cô dám bảo tôi ngu?
- Tôi bảo câu hỏi của anh ngu.
- Thế nào cũng là ngu.
- Đúng.
- Cô muốn chọc tức tôi phải không?
- Có thể.
- Cô to gan lắm!!
- Thì sao?
- Hừ!! Tôi…
- Thôi thôi… 2 người cho tôi xin!!! - Ngọc Thanh vội cắt ngang. Chứ cứ để như vậy có đến năm sau họ cũng chưa cãi xong nữa.
- XIN GÌ? - Cả 2 cùng đồng thanh.
- Sao anh nói theo tôi?
- Là cô bắt chước tôi.
- Tôi mà thèm làm theo anh à?
- Thế cô nghĩ tôi thèm chắc??
- Ơ hay 2 cái người này. Tôi bảo là thôi cơ mà!?!?!? – Thanh gắt.
- THÔI THÌ THÔI. - Lại đồng thanh.
- Hừ!!
- Hứ!!!
- Giờ làm gì đây? – My lên tiếng.
- Đi ăn. – Kim đáp ngay mà không cần suy nghĩ.
- Thế cậu…
- Cô là lợn à? - Nhật xen vào.
- Tôi cùng loài với anh. – Kim đốp lại.
- Tôi không nghĩ thế.
- Không cùng loài làm sao anh nói chuyện được với tôi?
- Cô…
- Mày thôi đi Nhật. – Thiên cau mày. - Đừng có gây sự với Kim nữa!
- Mày… sao không bênh tao mà lại đứng về phía cô ta chứ??! - Nhật uất ức kêu lên.
- Đơn giản vậy mà cũng hỏi. Tại vì tôi đúng chứ sao nữa!!? – Kim được thể vênh mặt lên.
- Cô cứ đợi đấy rồi biết tay tôi. - Nhật hằm hè, nhưng thấy ánh mắt cảnh cáo của Thiên anh liền ngậm ngùi mà im lặng.
- Híhí… Thiên, anh lợi hại quá! – Thấy cái bản mặt tức lộn ruột mà không làm gì được của Nhật, Kim nhảy cẫng lên sung sướng.
- Để anh đi nấu đồ ăn. – Thiên nói rồi bước ra khỏi phòng.
- Ơ… ơ… - Kim còn chưa kịp lên tiếng thì Thiên đã mất tăm. Cô làu bàu. – Anh ta còn chưa hỏi em muốn ăn gì nữa!!?!? Nhỡ anh ta nấu thứ gì em không ăn được thì sao?!!!!!
- Yên tâm đi! Cái thằng đó nó hiểu cô còn hơn cả bản thân cô nữa đấy!
- Vớ vẩn. Tôi đương nhiên là phải hiểu mình nhất rồi
- Thế cô thích màu gì? - Nhật bắt đầu “tra khảo”.
- Tím. – Kim đáp ngay.
- Được đó. Thế thích làm gì?
- Ngủ, ăn, chơi.
- Tạm ổn. Thích thể loại nhạc gì?
- Nhạc nhẹ.
- Hay. Thích cái gì?
- Hử!!? Cái… cái gì là cái gì? – Cô ngơ ngác.
- Thấy chưa? Mình thích cái gì còn không biết nữa!!? - Nhật bĩu môi.
- Ai bảo tôi không biết? – Cô vênh mặt lên. - Chỉ là… câu hỏi chung chung như thế làm sao tôi trả lời được?
- Lại còn lí sự. Vậy cô thích môn gì?
- Môn… à ừm… môn… - Cô ấp úng.
- Nói nhanh lên. - Nhật thúc giục.
- Ờ… từ từ… môn… Toán? – Cô e dè hỏi.
- Hmmm… - Nhật chép miệng lắc đầu.
- Văn?
- Sai.
- Anh?
- Vẫn sai.
- Lý? – Cô tiếp tục.
- Không.
- Hóa?
- Không đúng.
- Sinh?
- Haizzzz… - Nhật thở dài ngao ngán. – Cô định liệt kê hết tất cả các môn học ra đấy à?
- Đâu có. Tôi… chỉ là… My! Rốt cục tớ thích môn gì vậy? – Cô nhăn mặt.
- Là Âm nhạc. – My nhanh nhẹn trả lời.
- Ồ! Anh nghe thấy chưa? Tôi thích Âm nhạc. – Cô nói lại.
- Ăn gian! Ai cho cô cầu cứu người khác?? - Nhật tức giận.
- Anh có nói là không được sử dụng trợ giúp đâu? – Cô bắt bẻ.
- Cô… đuợc lắm. Thế tôi hỏi cô, cô thích ai?
- Vậy mà cũng hỏi nữa!?? Đương nhiên là anh Bảo. – Cô nhanh miệng trả lời.
- Không phải. - Nhật bực mình hét lớn làm cô giật nảy mình.
- Anh làm gì hét to thế? – Cô gắt. – Tôi nói đúng rồi mà!!?
- Không đúng tí nào. Tôi đã nói rồi, bạn trai của cô là Thiên… Đặng Nhất Thiên.
- Tôi nói là anh Bảo mà!!? – Cô kiên quyết.
- Sao cô ngang thế nhỉ? Cô quên thì tôi nhắc cho cô nhớ. Bạn trai của cô là cái thằng điên ngoài kia kìa… cái thằng yêu cô đến mất cả lí trí... cái thằng…
- Mày thôi đi. – Thiên không biết đã quay lại từ lúc nào.
- MÀY ĐỪNG CẢN TAO, ĐỂ TAO NÓI. - Nhật gào lên. - Cô có biết suốt 2 năm cô mất tích thằng Thiên nó sống như thế nào không???? Nó… nó chỉ như 1 cái xác biết di chuyển… không nói chuyện… không quan tâm đến bất kì việc gì…
- Im đi. Nếu không đừng trách tao. – Thiên đứng chắn trước mặt Kim, thét.
- Hằng ngày nó chỉ ngồi đơ ra 1 chỗ và… ngắm ảnh của cô… - Nhật không thèm quan tâm đến lời cảnh cáo của Thiên, vẫn tiếp tục nói. - Cô có hiểu cái cảm giác nhìn thằng bạn thân nhất của mình tự hủy hoại bản thân là như thế nào không? Mỗi khi tôi nhắc đến cô, nó lại nổi điên lên. Cái thằng mà cô gọi là “tên biến thái” kia luôn tự dằn vặt mình vì đã khiến cô giận… cho nên mới bỏ nó mà đi… Cô có tưởng tượng được…
- TAO BẢO MÀY CÂM MIỆNG LẠI. – Thiên như con thú hoang lao đến đấm Nhật không ngừng.
- Nếu đánh tao mà mày có thể quên đi cô ta thì mày cứ đánh cho đã đi, tao chấp nhận. Cô ta không xứng đáng dể mày yêu. Cô ta chỉ có chút nhan sắc, đỏng đảnh, giỏi ve vãn đàn ông…
- TAO CẤM MÀY XÚC PHẠM CÔ ẤY.
- Anh Thiên! Anh đừng đánh nữa!!!! – My vội lao đến ngăn Thiên lại.
- Anh mau dừng lại đi, nếu không anh đánh chết anh Nhật mất! – Thanh cũng lao tới.
- Tránh ra! Để nó đánh. - Nhật hét.
- Anh đừng có nói nữa. Anh Thiên, thôi đi mà!!! – Thanh ra sức ngăn cản. Nhưng khổ nỗi, Thiên khỏe như vậy, sức cô sao chống nổi chứ? Hơn nữa, Nhật lại không chịu phối hợp, cứ đứng ì ra đó mà chịu đánh.
- Kim! Cậu làm gì đi!!! – My vội chạy lại chỗ Hương Kim đang đứng, kêu loạn lên.
Kim chẳng hề nghe thấy gì cả. Tai cô đã bị những lời Nhật nói làm cho ù đặc. Cô không tin những gì anh ta nói, nhưng nó cứ xoáy vào trái tim cô. Cô không thể bình tĩnh được, cũng chẳng suy nghĩ được gì hết.
- Kim! Kim!!! Cậu có nghe tớ gọi không?? Hương Kim… – My ra sức gào thét nhưng chẳng có kết quả gì. Kim vẫn cứ bất động.

---------------------------------------
4.
- Kim! LÊ HƯƠNG KIM!!!!!! - My dùng hết sức bình sinh lắc vai Kim và gào lên.
- …
- Mau trả lời tớ! Kim!!! Kim!!!!!!
- …
- Cậu tỉnh lại đi! Hương Kim!! Tớ xin cậu đấy…
- Ơ… a… – Kim bị tiếng hét của My làm cho bừng tỉnh. Cô ngơ ngác nhìn My.
- May quá, cuối cùng cậu cũng nghe thấy tớ gọi. Cậu mau ngăn anh Thiên lại đi, anh ấy điên rồi!
- Hả? – Kim dường như không hiểu gì cả, cô chỉ nhìn My chằm chằm.
- Cậu mau ngăn anh Thiên lại, anh ấy… cậu nhìn kia kìa…
- Anh Thiên? – Kim đơ ra 1 lúc rồi mới tỉnh hẳn. Cô lao như bay đến giữ chặt tay anh. – Dừng lại! Dừng lại đi!!! Anh làm gì thế?
- ĐỪNG CÓ NGĂN NÓ. - Nhật vẫn hét ầm lên mặc kệ máu đã ướt cả áo.
- Anh muốn chết à? – Cô gào lên. – Mau dừng tay! “Tên biến thái”… í quên… Thiên… dừng lại ngay!
- MẶC ANH! – Thiên gầm lên như con thú dữ.
- Anh… anh còn không dừng tay… em… em…
- Cô làm gì được nó hả???? Định đấu võ? Hay thi chạy? - Nhật mỉa mai.
- Tôi… - Cô luống cuống. Phải rồi! Cô sao nhỉ?!??! Cô làm gì được anh ta cơ chứ???? Anh ta khỏe như vậy, lại biết võ, cô… - Tôi đi.
- HẢ??? - Nhật, My, Thanh đều kinh ngạc tột độ, mắt mở to hết cỡ nhìn cô như quái vật.
- Em… - Thiên cũng chết sững, lập tức buông Nhật ra. – Em nói gì?
- Tôi… à… em… - Kim giật thót. Cô cũng chẳng hiểu vừa rồi mình lảm nhảm cái gì nữa. Nhưng mặc kệ, cứ liều vậy. – Anh không nghe lời em, em sẽ đi đó… đi thật xa, không bao giờ trở v… Oái… anh làm gì thế? – Cô còn chưa kịp nói hết câu đã bị Thiên ôm chặt đến không thở nổi.
- Không được đi.
- Bỏ em ra… - Cô gắt. Trời ơi, anh ta muốn giết chết cô có phải không?
- Đừng rời khỏi tầm mắt anh.
- Mau thả em ra nhanh… - Cô yếu ớt phản kháng nhưng chẳng ích gì. Chết tiệt, biết vậy đừng có liều, giờ thì hay rồi!!? Sao sống nổi chứ??????
- Anh không cho em đi.
- Ok… ok… em không đi nữa.
- Thật không? – Anh nghi ngờ hỏi.
- Không đi… không đi đâu cả… Mau mau buông em ra… - Cô nhăn nhó.
- Không. – Anh cười tươi, lại càng siết chặt cô hơn.
- Ặc… Ngạt thở, sắp chết người rồi đó! – Cô kêu ca. – Em chưa muốn chết đâu, đời còn dài…
- Không chết được đâu.
- Chết thật đó…
- Kệ em. – Anh phán 1 câu rồi… ôm tiếp.
- Híc… Bỏ ra… bỏ ra đi… Anh ác quá! – Cô rên rỉ.
- Không bằng em đâu.
- Oài… Em ác hồi nào? Tốt bụng vậy mà… - Mặt cô ỉu xìu.
- Cô mà tốt bụng tôi đi đầu xuống đất. - Nhật đứng ngoài nói lớn.
- Này! – Cô tức lộn ruột, quát lên. – Anh bỏ ra ngay, để em xử lí cái đồ vô ơn kia.
- Ế… Thiên à, ôm thêm lúc nữa đi. Mày thả cô bé ấy ra tao chết liền đó! - Nhật hốt hoảng.
- Em cứ “xử” thẳng tay, không cần nhượng bộ! – Thiên cười tít mắt.
- Mày… bạn bè thế đấy hả???? Hơ… hơ… cô bé bình tĩnh… từ từ đã… - Nhật cười trừ, liên tục lùi về phía cửa.
- Hôm nay anh chết chắc rồi! Em cứu mạng anh, anh không cảm ơn thì thôi, lại còn nói đểu em… Tội anh lớn lắm!
- My à! Mau xin giảm tội cho anh đi! - Nhật quay sang nhìn My với ánh mắt long lanh.
- Ưm… Kim ơi! Cho tớ “xử” cùng với.
- Aaaaaaaaaa… Em… sao lại thế? - Nhật nhảy dựng lên.
- Hè hè… Anh thấy chưa? Anh còn lời gì muốn nói không? – Cô cười đắc chí.
- Ơ… a… có có… - Nhật liếc dọc liếc ngang rồi chợt nhớ ra. Cô bé đó rất…
- Nói mau. – My chống nạnh.
- Thiên à! Ban nãy mày nấu món gì vậy? - Nhật nhanh nhảu hỏi.
- Aaaaaaa… Phải rồi! Anh làm cái gì thế? Em đói quá!!!!! – Kim sáng mắt lên hỏi rồi… phi thẳng ra khỏi phòng mà không cần đợi câu trả lời.
- Trời! Cậy ấy “bay” kiểu gì mà nhanh thế? – My trố mắt.
- Haahaaahahhhaa… - Nhật cười khoái chí. – Cô bé này vẫn tham ăn như thế!!!!
- Mày ranh thật! – Thiên huých vào người Nhật làm anh la oai oái.
- Chúng ta cũng xuống chứ!!? – Thanh đề nghị.
- Ok. Anh cũng đang đói đây. - Nhật đồng ý ngay.
- Không có phần cho mày đâu. – Thiên cười cười.
- Mày có cần phải thế không? - Nhật nhăn mặt. – Tao làm bao tải gạo cho mày đánh chán rồi giờ phải bồi bổ cho tao chứ?
- Ai bảo mày nói xấu cô ấy.
- Tao có nói hồi nào đâu? - Nhật ngó lơ. – Tao chỉ thấy cô bé đó xinh đẹp này… đáng yêu này… tốt bụng này…
- Thôi em lạy anh! Nghe anh nói ghê quá đi!!!!! – Thanh kêu lên.
- Hì… hì… Muốn ăn thì phải vậy chứ!!? - Nhật cười xòa.

Vừa vào bếp đã thấy Kim đang ngồi vắt chân lên bàn xì xụp bát mì vằn thắn.
- Trời ơi, Kim!! Em làm gì ngồi ăn kiểu đó? – Thanh hét lên, suýt rớt cằm xuống đất.
- Hơ! Em không biết à? Cô bé đó trước giờ vẫn vậy mà!!! - Nhật nói ngay, nhanh tay lấy 1 bát mì ra ăn.
- Tiểu thư của tôi ơi, Chủ tịch mà thấy cô thế này chắc tôi bay đầu mất!!! – Thanh toát mồ hôi.
- Haizzzz… Chị cứ lo chuyện đâu đâu. Bố ở tận bên kia bán cầu làm sao thấy được? Hơn nữa, hôm nay cả cái biệt thự này chỉ có 5 người chúng ta thôi mà!!? – Kim trấn an.
- Nhưng mà… sao em… em… có bao giờ chị thấy… - Thanh vẫn thắc mắc.
- Cậu ấy khoe chân dài đấy chị! – My tỉnh bơ.
- Ặccc… Khụ..ụ..ụ… khụ… - Kim sặc ngay tức khắc. - Cậu… cậu nói c..ái gì thế… hả????
- Hihiii… Đùa thôi mà! Cậu uống nước đi này! – My vội vàng đưa cho Kim cốc nước, nhăn răng ra cười. - Mọi người cùng ăn đi chứ!!??!

- Giờ thì làm việc được chưa, Miss Heo? - Nhật châm chọc.
- Anh còn nói em? Thế vừa nãy ai ăn hết 4 bát hả? – Kim trả đũa.
- Cái này… Anh là con trai mà! Đương nhiên ăn khỏe hơn con gái rồi. - Nhật lí sự.
- Thế anh Thiên không phải con trai à?
- Thiên… ừm… cái thằng đó… khác.
- Khác sao?
- Ừ thì… em đi mà hỏi nó ấy. Anh sao biết được?
- Không biết mà còn giỏi lí luận. – Kim bĩu môi.
- … - Nhật không nói được câu nào, đành ngó lơ ra chỗ khác.
- Thôi nào! Hôm nay bắt đầu kì nghỉ, chúng ta làm gì đây?? – Thanh lên tiếng.
- Đi chơi. – Kim đáp ngay.
- Ăn no rồi đòi đi chơi. Em đúng là trẻ con! – Thiên lắc đầu mỉm cười.
- Thì em đã lớn đâu? Ở đây em là bé nhất còn gì??? Đến My cũng hơn em 2 tháng. – Cô chu mỏ.
- Không lo mà làm đi còn chơi bời cái gì? - Nhật cau mày.
- Thì đi chơi cho thoải mái đầu óc thì mới nghĩ được nhiều sáng kiến hay chứ?? Với lại, đi nghỉ ở các khu resort đã được xây dựng rồi tham khảo ý tưởng của họ và còn rút kinh nghiệm nữa chứ??! – Kim cãi lại.
- Em chỉ được cái lí luận là hay. Có giỏi thì thử nêu ý tưởng ban đầu xem nào? – Dù lời cô nói cũng rất thuyết phục, nhưng Nhật vẫn không đồng ý.
- Ngay bây giờ làm sao em biết được? Cứ phải từ từ chứ!!!? – Cô ỉu xìu.
- Vậy cứ ở đó mà nghĩ đi nha! - Nhật lớn giọng.
- Nếu có ý tưởng hay có phải sẽ được đi chơi không?? – Kim sáng mắt lên.
- Đúng. - Nhật quả quyết. – Còn không thì… Ở NHÀ.
- Được rồi.

Chương 8: Trượt cỏ

1.

- Nên lấy chủ đề là gì đây? – My cắn bút.
- Hiện đại… hay Truyền thống? - Nhật hỏi.
- Cái đó quá bình thường rồi. – Thanh gạt phăng. - Hiện nay những khu resort 5 sao hay nhà lá đều không thiếu.

- Híc… Mọi người mau mau nghĩ đi. Nghĩ nhanh nhanh còn đi chơi nữa! – Kim thúc giục.
- Em không nghĩ đi ngồi đó mà ăn nữa! – Nhật bực bội.
- Ơ… em… hihi… Tại chè đậu xanh anh Thiên nấu ngon quá!! – Kim cười trừ.
- Ngon lắm à? – Thiên cười.
- Vâng. – Kim thành thật gật đầu. – Anh nấu ăn ngon tuyệt!!!!
- Thế em ăn nhiều vào.
- Mày chẳng cần nói thì cô ấy cũng ăn hết cả nồi chè rồi.
- Anh ăn không? – Kim giơ bát chè ra trước mặt Nhật.
- À… có… có chứ. - Nhật toe toét, bỏ luôn giấy bút xuống lao ra bàn ăn.
- 2 người… thật bó tay! – Thiên không còn biết nói gì nữa.

- Ôi mệt chết người! – My kêu ca.
- Em nghĩ được gì không? - Nhật hỏi ngay.
- Chẳng có ý tưởng gì độc đáo cả. - Cả Thanh và My cùng nhăn mặt.
- Haizzzz…
3 người đang chán nản thì nghe thấy tiếng Kim và Thiên cãi nhau ỏm tỏi trên ghế sofa.
- Cây rất được.
- Lá có vẻ tốt hơn.
- Cây độc đáo.
- Nhưng cấỹ lớn lên, như vậy…
- Mỗi năm đều phải sửa sang lại chứ!!!?
- Lá sẽ dễ thực hiện hơn.
- Cây mới bảo vệ môi trường.
- Lá…
- Cây…
- Lá…
- Cây…

- 2 người họ làm gì vậy? – My hỏi.
- Cãi nhau. - Nhật đáp tỉnh bơ.
- Ai chẳng biết là cãi nhau, nhưng mà… cãi nhau cái gì mới được chứ? – Thanh gắt.
- Sao họ lại cãi gay gắt thế nhỉ?? Em tưởng anh Thiên luôn nghe lời Kim cơ mà????? – My tròn mắt.
- Ừ lạ thật ấy! - Nhật cũng hùa theo.
- Hay Kim làm gì khiến anh Thiên nổi giận? – My đoán.
- Cũng có thể thằng đó lại lên cơn.
- Ra xem đi!!!! Ở đó mà đoán già đoán non nữa??!! – Thanh gắt.
- Ừ nhỉ… quên mất. - Cả 2 cùng đồng thanh rồi… rón rén bước ra chỗ chiếc sofa nhung ở bên kia phòng Kim.

- Em đã nói là cây. – Kim hét um lên.
- Anh bảo lá cơ mà!!? – Thiên cũng bực mình lớn tiếng.
- Em mặc kệ. Anh phải nghe em.
- Em ngang thật!
- Ê… 2 người cãi nhau xong chưa? - Nhật dụt dè hỏi.
- CHƯA. - Cả Thiên và Kim đều bực bội hét lớn.
Nhật giật mình ngã uỵch xuống đất. Cũng may phòng Kim có trải thảm lông xù tím biếc êm ái.
- Anh có sao không? – My vội vàng đỡ Nhật đứng dậy, nhăn mặt. – 2 người đang cãi nhau chuyện gì vậy?
- Cái gì mà toàn cây với lá thế? – Thanh cũng thắc mắc.
- Là thế này… - Thiên giải thích. - Bọn anh nghĩ nên chọn chủ đề là Thiên nhiên.
- THIÊN NHIÊN? – Thanh, My, Nhật cùng há hốc mồm.
- Đúng thế. – Kim tiếp lời. – Nếu như chúng ta thiết kế 1 khu resort gần gũi với thiên nhiên, à không phải nói là hòa vào thiên nhiên, thì đó thật sự là 1 điều mới mẻ.
- Và đương nhiên, phải thu hút du khách nữa. Không gian của resort sẽ là 1 khu rừng.
- Giống như là cuộc sống hoang dã?? - Nhật trợn mắt.
- ĐÚNG. – Thiên và Kim nhăn răng ra cười. Cuối cùng cũng có người hiểu họ nói cái gì.
- Hay đó! - Nhật nhảy chồm chồm lên. – 2 người được lắm!!! Ý tưởng tuyệt vời, lại độc nữa chứ!!!!!!!!
- Nhưng… còn chuyện 2 người cãi nhau là sao? – Thanh cau mày.
- Àaaaa… - Như nhớ ra việc mình đang làm, Thiên và Kim tiếp tục… cãi nhau.
- Cây…
- Lá…
- Cây…
- Lá…
- STOP. - Nhật nhảy vào giữa 2 người. - Rốt cuộc là cái gì hả? Cây với lá là thế nào? Trên cây thì có lá chứ sao nữa??!?
- Hả???! – Kim trố mắt.
- Trên cây thì có lá? – Thiên nhắc lại.
- Đương nhiên. Chẳng lẽ cây trụi lá à????? - Nhật ngơ ngác.
- Aaaaaaaaaaaaaa… - Đột nhiên 2 người hét toáng lên làm Nhật lại lần nữa rơi bịch xuống đất.
- Trời ơi, khốn khổ cái thân tôi. 2 người thật ác quá đi! - Nhật tru tréo, nhưng lại bắt gặp ánh mắt long lanh đang nhìn mình, anh giật thót, bất giác lùi về sau. – Có chuyện gì thế?
- Trời ơi, anh quả là thông mình tuyệt đỉnh! – Kim thốt lên.
- Đúng đó. Biết nhau bao năm giờ tao mới thấy mày quả thật tài giỏi hơn người. – Thiên cũng hùa theo.
- Hử??! - Nhật ú ớ. – 2 người… 2 người bị trúng tà à?
- Kim, anh Thiên, 2 người mau nói đi!! – Thanh nôn nóng.
- À à… Cái đó… là về nhà nghỉ cho du khách ý mà. Tớ nghĩ nên làm những ngôi nhà trên cây. Rất đặc biệt đúng không? – Kim nói.
- Còn theo anh nên làm nhà lá. Như thế sẽ tiện lợi hơn nhiều. – Thiên cũng góp phần.
- Và… giờ thì 2 người quyết định sẽ làm “nhà lá trên cây”? – My kết luận.
- CHUẨN.
- Cậu thông mình lắm! - Kim giơ ngón cái lên tán dương.
- Ồ vậy tôi là người có công lớn hả? - Nhật ngu ngơ hỏi.
- Mày thật là sáng suốt!
- Đúng đó. Anh Nhật giỏi không chê vào đâu được.
- Đương nhiên rồi!!? - Nhật phổng mũi.
- Vậy là đi chơi được rồi phải không? – Kim lăng xăng.
- Ừ. – Thiên bật cười. Thật là không còn gì để nói cô nữa. Hơn 18 tuổi rồi mà chẳng khác gì đứa trẻ con mẫu giáo.
- Đi đâu đây? – Thanh hỏi.
- Đi trượt cỏ… – Kim đề nghị.
- Em mấy tuổi rồi?? - Nhật xen vào.
- 18. – Cô thành thật trả lời.
- Chứ không phải là 8 sao? - Nhật châm chọc.
- Anh… Có ai quy định 18 tuổi thì không được trượt cỏ không hả????
- Không. Nhưng ai cũng biết thế.
- Ai biết? Ai ở đây biết chứ??? Cậu biết không? – Cô quay sang My hỏi.
- Không.
- Em… sao không đứng về phía anh chứ??! - Nhật ủ rũ
- Chị biết chứ??
- Chưa từng nghe. – Thănh lắc đầu.
- Còn anh?
- Ừm… chuyện đó…
- Nhớ cho kĩ mày là bạn tao đấy!!!! - Nhật nhắc nhớ.
- Ngày mai chúng ta đi trượt cỏ nhé! – Thiên chậm rãi nói.
- Mày… sao mày… - Nhật giận tím cả mặt.
- Yeahhhhhhhhhhhh… - Kim nhảy tưng tưng.
---------------------------------------
2.
“I love you! I love you! I love you!”
- Ư… ưm… oápppp… - Vừa nghe thấy tiếng chuông báo thức, Kim bật dậy lảo đảo bước đến phòng vệ sinh như 1 cái máy.
Cốpppp…
- Ui daaaa… - Cô kêu toáng lên. – Cái tường chết tiệt!!!!!! Có phải mi muốn chống đối ta không vậy? Sáng nào cũng chắn đường ta. Hứ!!?

- Chào buổi sáng...áng…áng…áng… - Cô lao xuống phòng ăn như tên bắn, “nhỏ nhẹ” chào hỏi.
Cốpppp…
- Ui daaaaaaaa… - Lại thêm 1 pha “thân mật” với tường nữa.
- TIỂU THƯ!!!!!!!! - Mấy người làm trong nhà thất kinh. Dù đây là việc bình thường đến nỗi không có gì bình thường hơn nhưng… nhỡ Tiểu thư có bị làm sao thì… cái mạng của họ cũng khó mà bảo đảm.
- Tiểu thư có sao không????
- Không sao… không sao… - Cô vội xua xua tay, cười trừ. – Tôi quen rồi.
- Trời ơi, Kim!!! Em thật sự không bị làm sao đấy chứ?? – Thanh từ trong bếp chạy ra, hốt hoảng lao đến.
- Em không sao mà!! – Cô nói chắc chắn.
- Ha… haaaaa… ahaaahahaaa… - Đột nhiên Nhật cười phá lên như trúng tà.
- Sao tự nhiên anh cười thế?? – My ngạc nhiên hỏi.
- Haaa… hahhahaa… Ngốc quá!!!... Có đi cũng không xong… - Nhật nói, vẫn không nhịn được bò lăn ra mà cười.
- Kệ em! Liên quan gì đến anh mà cười?? – Cô bực bội gắt um lên. Vừa sáng sớm đã gặp anh ta, đúng là xui xẻo cả ngày mà.
- Anh cứ thích cười em làm gì được?? - Nhật cũng không chịu thua.
- Anh… Mà sao mới sáng ngày ra đã đến nhà em ăn vạ thế?
- Hơ… Thế vì ai mà sáng sớm anh không được ngủ phải chạy đến đây chuẩn bị đi chơi cái trò chơi của trẻ con mẫu giáo hả??
- Trò chơi của trẻ con mẫu giáo??? – Cô ngây ngô hỏi lại. – Là cái gì vậy nè???
- Ặc… Không phải là em không nhớ gì chứ? – Thanh đứng bên cạnh cũng đơ cả ra.
- Nhớ gì cơ ạ? – Cô vẫn ngơ ngác.
- Đúng là đầu óc bã đậu. - Nhật phán 1 câu làm Kim tức nổ ruột.
- Anh nói cái gì? Nói lại xem.
- Đầu óc em chỉ chứa toàn là bã đậu.
- Cái anh kia… anh muốn chết hả???
- Đâu có. Đời đẹp vậy, chết uổng lắm.
- Anh… anh là tên đầu đất.
- Này, anh thông minh ngời ngời thế này mà em kêu là đầu đất?????? Thế thì trên thế giới này chẳng còn ai thông minh nữa rồi!!?
- Ọe… anh mà thông minh em đi bằng đầu. Mà chuyện đó thì không bao giờ xảy ra, cho nên… ANH LÀ ĐỒ ĐẦU ĐẤT.
- Em mới là óc bã đậu.
- Đầu đất…
- Óc bã đậu…
- Đầu đất…
- Óc bã đậu…
- Đầu đất… đầu đất… đầu đất…
- Óc bã đậu… óc bã đậu… óc bã đậu…
- THÔIIIIIIIIIIIII… - Thanh kêu lên. - Ồn ào quá đi!
- Chị bảo anh ta ý.
- Là em làm ồn mà!!?
- Anh thì không à?
- Nhưng em ồn nhiều hơn.
- Anh gây sự trước.
- Em…
- Mới sáng sớm đã cãi nhau rồi sao? – 1 giọng nói trầm ấm vang lên.
Xoẹtttttt…
4 con mắt lướt nhanh ra phía cửa.
- Thiên!!!!!!! Sao giờ mày mới đến? Cô bé đó bắt nạt tao. - Nhật kêu khóc thảm thiết kể tội Kim.
- Tí anh đi lau nhà nhá! Bẩn hết rồi. – Kim phán 1 câu làm Nhật đang khóc cũng phải bốc hỏa.
- Em… híc… sao cứ thích gây sự với anh thế??
- Có sao? – Kim giả nai. – Em chỉ muốn giữ gìn vệ sinh thôi mà!!? – Aaaaaaaaaa… Cục Bông, Cục Bông xinh xắn, chị nhớ em ghê gớm!! Vừa thấy chú cún nhỏ trắng muốt bên chân Thiên, Kim phấn khích lao đến nhấc bổng cún con lên mà âu yếm.
- Em… thật quá đáng! Huhuuuuuhh… Thiên ơi, mày thấy chưa? Thằng bạn mày đang bị bắt nạt đó. - Nhật ngồi bệt xuống đất ăn vạ.
- Ôi anh Nhật! Làm sao mà anh khóc dữ thế?? Ai mà to gan dám bắt nạt anh Nhật đẹp trai như dog, tài giỏi như pig của em vậy?!!!?! – Kim cũng hùa theo, vẻ mặt tỏ ra vô cùng tức giận và thương cảm mà trong lòng thì cười ha hả.
- Úi… Kim! Cậu cũng biết diễn kịch nữa sao? – My tròn mắt.
- Híhí… chút chút. – Kim cười nhăn răng.
- Đi thôi nào! – Thanh nhìn đồng hồ thúc giục.
- Đi đâu cơ ạ? – Kim vẫn ngu ngơ, tay vuốt ve bộ lông óng mượt của Cục Bông không thôi.
- Đi trượt cỏ mà!!? – Thiên nhíu mày. Hình như trí nhớ của cô kém hơn thì phải. Chắc là do vụ tai nạn 2 năm trước.
Anh đã cho điều tra và biết đó không chỉ đơn thuần là 1 vụ tai nạn giao thông bình thường, nhưng cho đến bây giờ vẫn chưa rõ ai là thủ phạm. Anh THỀ nếu tìm ra kẻ đã khiến cô ra nỗng nỗi này, anh sẽ băm vằm hắn ra nấu cám cho lợn ăn.
- Ơ… a… phải rồi. Hihiihih… Em quên mất. Đi… đi… đi… - Kim phấn khích như đứa trẻ, lao như bay ra cửa.
- Ấy… đi chậm thô… - Thanh còn chưa nói hết câu thì đã nghe thấy 1 âm thanh hết sức “nhẹ nhàng”.
Cốpppppppp…
- Ái uiiiiiiiiiiiii… - Kim kêu lên thảm thiết.
- Em đi đứng kiểu gì thế hả? Mắt mũi để đâu thế? Đã chạy nhanh lại còn không nhìn đường. Đây là trong nhà chứ nhỡ là ngoài đường thì sao? Em… - Thiên lao ngay đến xoa cục u trên trán cô trước cả khi cô kịp đưa tay lên. Anh xổ ra 1 tràng dài làm cô đơ ra, hoa mắt chóng mặt.
- Ặc… anh là mẹ em đấy à? – Cô khó chịu.
- Anh nói thì phải nghe, biết chưa? Sau này em mà còn đi đứng bất cẩn như thế thì chờ mà nhận hình phạt đi. – Thiên nghiêm giọng.
- Oái… Hình phạt? Có cả hình phạt nữa sao? Mà hình phạt là gì? Ở đâu ra thế? – Kim trợn ngược cả mắt lên.
- Đáng sợ lắm đó! Đau khổ hơn chết. Em cứ chuẩn bị tinh thần đi là vừa. - Nhật giở giọng dọa nạt.
- Anh… anh đừng có dọa em. Em không sợ. – Kim nói cứng. – Mà tại sao em lại phải chịu chứ????? Anh có là cái g…
- Đi. – Thiên vội cắt ngang. Anh không muốn và cũng không thể tiếp tục nghe cô nói câu đó 1 lần nào nữa.

- Ôi ngon quá đi! – Kim vừa nhai nhóp nhép vừa hết lời khen ngợi.
- Tiểu thư của tôi ơi, cô có thể nào ra dáng 1 chút không? – Thanh ảo não nhìn Kim. Thật không thể chấp nhận được cái dáng bộ này của Kim. Đường đường là Thiên kim tiểu thư nhà họ Lê mà ngồi trên xe ô cô gặm ngô luộc, lưng dựa vào người My, chân gác lên cửa sổ.
- Đương nhiên là không rồi. Như vậy em cũng phải hỏi nữa!!? - Nhật trả lời ngay. – Con heo kia có bao giờ nghiêm chỉnh được đâu???
- Này này, em đang ăn ngô nên không so đo với anh. Tốt nhất là anh nên ngậm miệng lại, nếu không lát sẽ chết thảm đó. – Kim cảnh cáo, vẫn tiếp tục nhấm nháp bắp ngô ngon lành.
- Em… nếu muốn anh im lặng thì cho anh 1 bắp đi!!? - Nhật xin xỏ.
- Không. Ngô này là của em mà???!! Có cho thì em cũng chỉ cho Cục Bông thôi. – Kim chu mỏ lên, ôm chặt túi ngô vào lòng. – Anh muốn thì đi mà bảo anh Thiên cho ấy!
- Hứ!!? Em coi trọng con chó hơn anh hả? – Mặt Nhật tái xanh.
- Tất nhiên. Cục Bông đáng yêu hơn anh mà??!
- Thiên, sao mày không cho tao hả? Bạn bè kiểu gì thế không biết??! - Nhật tru tréo lên
- Mày ăn sáng rồi mà!? – Thiên tỉnh bơ.
- Thì… ăn rồi nhưng mà… nhưng mà…
- Thiên, anh mua ngô ở đâu mà ngon thế? – Kim hỏi, ánh mắt long lanh.
- Nhà anh.
- Hả? – Cô ngạc nhiên tột độ, dừng nhiệm vụ cao cả, nhìn anh chằm chằm, hỏi 1 câu rất chi là ngớ ngẩn. – Nhà anh làm ruộng à?
- Không. – Thiên phì cười.
- Cô có bị khùng không vậy? - Nhật hét. – Cô nghĩ tập đoàn tài chính Sky kinh doanh cái gì?
- Ơ… Thế sao lại trồng ngô? – Cô tiếp tục hỏi.
- Đằng sau 1 căn biệt thự của nhà anh ở ngoại ô có ruộng ngô rất lớn. – Thiên giải thích.
- Àaaaa… - Cô gật gật cái đầu rồi… tiếp tục ăn.
---------------------------------------
3.
- Oa… oa… oa… Mát mẻ… dễ chịu… thoải mái ghê!! – Kim và My cùng reo lên.
- Thế này mà em bảo mát à? - Nhật nhăn mặt. – Nóng chết người!!!!!
- Mát thế còn gì? Anh không thấy bao nhiêu gió à? – My nói.
- Đâu? Chẳng thấy gì cả. Chỉ toàn là nắng. - Nhật nhằm vào Kim mà kêu.
Chẳng hiểu sao anh lại cứ thích gây sự với cô [đừng hiểu lầm nhé, chẳng có ý gì đâu]. Có lẽ đó là cách để anh trả thù cho thằng bạn thân. Nhưng… càng ngày anh lại càng… hiểu được lí do Nhất Thiên yêu cô Búp Bê này đến chết đi sống lại như vậy. Có lẽ anh cũng bị cô bỏ bùa mê rồi. Nguy hiểm quá…
- Anh bị chập mạch rồi à? – Kim lớn tiếng, tay sờ trán Nhật. – Ôi ôi, nóng quá đi mất. My à, mau gọi đến bệnh viện… tâm thần.
- Này, em nói cái gì hả? Cái gì mà bệnh viện tâm thần chứ????
- Ơ thế không phải anh vừa từ đó ra à? – Kim trưng bộ mặt ngây thơ vô số tội làm mọi người cười rộ lên.
- Em nghe cho kĩ nhá! Anh là người hoàn toàn BÌNH THƯỜNG. - Nhật hét lớn.
- Gì? – Kim mở to mắt. – Ý anh là BIẾN THÁI đó hả? Trời ơi, sao lại có người tự nhận mình BIẾN THÁI nhỉ? Điên rồi, điên nặng rồi!!!!!
- Em… - Nhật tức nghẹn họng, không nói được câu gì.
- Aaaaaaaaaa… - Đột nhiên Kim hét lớn làm Nhật giật cả mình. Bao nhiêu người ngoảnh lại nhìn nhưng cô chẳng để tâm, chi lao như bay đến khu vực trượt cỏ, kêu ầm lên. - Trượt cỏ! Trượt cỏ!! Nhanh lên, em muốn trượt cỏ!!!!!
- Ẹc… Cô ta thật ra mấy tuổi rồi? - Nhật mếu máo. Đi với cô ta thật là xấu hổ đến chết!
- Cậu ấy đúng là trẻ con thật! – My mỉm cười.
Đây cũng là lí do cô thân thiết với Kim. Ở bên cạnh Kim, cô có thể quên đi những áp lực của cuộc sống khó khăn này. Đôi lúc cô thực sự muốn có thể làm 1 cô gái 18 tuổi vô lo vô nghĩ. Nhưng mà… cuộc đời của cô gắn liền với nợ nần. Cô không thể và sẽ không bao giờ được vui vẻ thoải mái như Kim, ít nhất là khi cô còn sống.
- THIÊN! ANH LẠI ĐÂY!!!! – Kim hét toáng lên.
- Đến đây. – Thiên nhanh chóng chạy lại.
- Anh mua vé cho em. – Kim nói ngay.
- Em… - Thiên phì cười. - … lại quên mang tiền phải không?
- Hihihihi… Sao anh biết hay vậy? – Kim ngượng ngùng cúi đầu, vùi mặt vào Cục Bông nhỏ xinh trên tay.
- Haizzzz… - Anh lắc đầu ngán ngẩm, bước đến nơi bán vé. Cô lúc nào cũng thế. Đầu óc chẳng hiểu bị làm sao nữa! Nay lại càng có vấn đề. Trước đây lúc nào đi chơi cô cũng bám dính lấy anh bởi vì… cô quên mang theo tiền.

- Búp bê! Em đi chậm thôi, cẩn thận ngã. – Anh lo lắng, rảo bước tiến đến bên cô.
- Em muốn đến công viên thật nhanh.

- Đợi anh với nào.
- Mặc kệ anh. – Cô chu mỏ, làm mặt xấu rồi… tiếp tục chạy như bay trên đường.

Chỉ vài giây sau, cô đã biến mất khỏi tầm mắt anh. Anh hoảng hốt, đang định chạy đi tìm cô thì lại thấy cô “bay” ngược trở lại.
- Thiên! Cho em tiền. – Cô xòe bàn tay thon dài trắng ngần ra trước mặt anh.
- Hả? – Anh ngạc nhiên chẳng hiểu gì cả. Nhà cô đâu có thiếu tiền? Chẳng lẽ… tháng này cô bị cắt tiền tiêu vặt?
- Em… em quên mang tiền rồi. Anh cho em tiền, em đi chơi. – Cô ngượng ngùng giải thích.
- Ồ… - Anh gật gật đầu, nhưng lại không có ý định rút ví ra, ánh mắt sáng lên. – Không đưa.
- … – Cô tròn xoe mắt. - Tại sao?
- Em phải đi bên cạnh anh. – Anh cười.
- Nhưng mà…
- Nếu không thì khỏi chơi luôn. – Anh đe dọa.
- Em… em… - Cô ấp úng.
- Không đồng ý??? – Anh nhướn mày.
- Ơ… có… có đồng ý mà!! – Cô ỉu xìu, nhưng rất nhanh chóng lấy lại dáng vẻ hoạt bát, vui nhộn thường ngày.

Tại quầy bán vé,
- Cho tôi 6 vé trượt cỏ. – Thiên nói với chất giọng trầm ấm nhưng lại khiến người đối diện có cảm giác rất lạnh.
- Thiếu… thi..ếu gia? – Cô nhân viên bán vé kinh ngạc thốt lên.
Lập tức mọi nhân viên gần đó đều chạy lại, xếp hàng thẳng tắp, cung kính cúi đầu.
- CHÀO THIẾU GIA!!!!!
- Đây… - Thiên nhíu mày. – Khu resort này là của Sky sao?
- Vâng thưa thiếu gia. Rất hân hạnh được đón tiếp thiếu gia tại đây. Thiếu gia cần gì cứ gọi, chúng tôi sẽ phục vụ chu đáo, đảm bảo sẽ khiến thiếu gia hài lòng. – Cô phụ trách nói mà mặt cúi gằm, không dám ngẩng đầu lên.
Ai cũng biết Thiếu gia Đặng Nhất Thiên của tập đoàn Sky là con người vô cùng máu lạnh. Từ năm lên 10, anh sống với ông nội và không 1 lần nở nụ cười, dù chỉ là gượng gạo. Nhưng… anh lại có thể vì 1 cô gái mà bật cười 1 mình, tự tay chọn quà cho cô ấy, làm rất nhiều thứ vì cô ấy… Cô gái đó chính là điểm yếu duy nhất của anh. Chỉ là… chẳng ai biết cô gái đặc biệt kia là ai.
- Được rồi. Cứ coi tôi như những vị khách khác.
- Nhưng Thiếu gia…
- Cô không hiểu ý tôi sao? – Anh lạnh giọng hỏi.
- Tôi… tôi… - Cô phụ trách mặt tái mét. Đặng Thiếu gia quả thật còn đáng sợ gấp trăng ngàn lần những lời đồn đại. – Tôi biết rồi thiếu gia.
- Cho tôi 6 vé trượt cỏ. – Anh nhắc lại.
- Vâng.

- Đây. Cho em 6 vé, chơi đã thì thôi. – Thiên đưa vé cho cô rồi ngồi xuống một chiếc ghế gần đó và… ngắm cô chơi.

Cô trượt….
- Aaaaaaaa… Hay quá! Hay quá đi!!!! – Kim hét lên thích thú, tay ôm chặt Cục Bông trong lòng.

Lại trượt…
- Oaaaa… oaaaaaaaaaaaa… Thích ghê gớm! - Cảm giác lao như bay xuống dốc như thế này thật thích. Cô có thể cảm nhận từng cơn gió táp vào mặt nhưng lại không hề đau rát.

Và trượt…
- Huraaaaaaaaa… Tuyệtttt vờiiiiiiiiiiiiiii…

- Mọi người không chơi à? Sao lại ngồi đây tán phét thế?!!!??! – Sau khi chơi xong, Kim mới bước đến bàn 4 người kia đang ngồi. [quan tâm đến bạn bè quá cơ!!]
- Trò đó mà có gì hay chứ??? - Nhật bĩu môi.
- Hay lắm mà?? Phải không, Cục Bông? – Kim tròn mắt ngây thơ. Chú cún trong tay cũng vẫy đuôi tít mù tỏ ý tán thành.
- Chơi chán chưa? – Thiên nhìn cô với ánh mắt trìu mến, hỏi.
- … - Cô chỉ gật gật đầu mà không lên tiếng vì còn đang bận… xì xụp cốc nước của My.
- Này này, sao em lại uống nước của My? - Nhật kêu.
- My còn không nói, mắc mớ gì anh xía mũi vào? – Kim vặn lại.
- Em thích thì gọi cốc khác đi! - Nhật vẫn tiếp tục.
- Anh rách việc quá! – Cô nhăn mặt. Đột nhiên, 1 ý nghĩ lóe lên trong bộ não thông minh, cô ngẩng phắt đầu lên, nhìn chằm chằm vào Nhật.
- Em nhìn… nhìn gì thế? - Nhật chột dạ. Nhìn vẻ mặt gian gian của cô, anh không thể không đề phòng. Cái đầu quỷ quái kia không biết lại đang nghĩ ra trò gì nữa đây??!?!
- Anh thích My hả? – Kim “nhẹ nhàng” hỏi.
- Em… đừng có mà… ăn nói lu..ng tung. - Nhật lắp bắp.
- Anh… híhí… nghi lắm nha! – Kim vẫn không buông tha.
- Đừng trêu anh ấy nữa. Không có chuyện đó đâu. – My gàn.
- Nhưng mà… anh không hợp với My đâu. – Kim coi như không nghe thấy, chân thành nói.
- Tại sao? - Nhật quay ngoắt đầu lại, tức giận hỏi.
- Ờ… bởi vì… à mà anh đâu có thích My, cần gì phải nghe chuyện đó? – Kim nói, cười rất chi là đểu.
- Em… thì em cứ nói đi. Làm bạn cũng cần phải hiểu nhau chứ? - Nhật nài nỉ.
- Thì bởi vì My là người rất…
---------------------------------------
4.
- Thì bởi vì My là người rất… – Kim đang nói dở thì nhìn thấy xa xa có mấy người đang trượt pa-tin, cô phấn khích nhảy cẫng lên. - Aaaa… trượt pa-tin cỏ! Em muốn chơi! – Nói rồi cô đứng phắt dậy, lao khỏi chỗ ngồi.
- Khoan. Nói hết xem nào! - Nhật bật dậy, kéo Kim lại gặng hỏi.
- Lát nữa… lát nữa… - Cô xua tay, ánh mắt long lanh vẫn hướng về phía mấy đôi giày trượt màu xanh thắm.
- Nói luôn đi. - Nhật nóng ruột.
- Mày làm gì mà căng thẳng thế? – Thiên vỗ vai bạn cười nói. - Để cô ấy đi chơi đi.
- Tao… - Nhật ngập ngừng buông tay. Anh cũng chẳng hiểu mình bị chập cái mạch gì nữa. Chắc ở gần Hương Kim nhiều quá nên nhiễm tính điên của cô ta mất rồi. [Ặc… Kim điên hồi nào? Có anh khùng thì có!]
- Anh Thiên!!! - Giọng Kim ngọt xớt, mắt chớp chớp thật dễ thương.
- Được rồi. – Thiên phì cười, quay sang Thanh và My hỏi. – Chúng ta cùng chơi nhé!
- Ok. – Thanh đồng ý ngay.
- Không đâu. Em không chơi đâu! – My từ chối. Chi phí đi lại và ăn ở của cô Thiên, Nhật và Kim đã chia nhau trả, cô không thể mắc nợ họ thêm nữa.
- Sao lại không chơi? – Kim cau mày, lao vào ôm chầm lấy cô bạn. – Có cậu chơi mới vui mà!!? Không có cậu chơi cùng, tớ sẽ chán lắm đó!!!!
- Sao lúc nãy cậu vẫn trượt cỏ rất hào hứng mà? – My chớp mắt hỏi.
- Ờ… à… là… là do… cái đó… khác. – Kim lúng túng.
- Khác sao vậy cô bé? - Nhật vặn.
- Khác… khác là khác chứ sao? – Cô cãi cùn. – Nói chung là, cậu nhất định phải chơi cùng tớ. – Kim tuyên bố.
- Nhưng tớ…
- Tớ mặc kệ. Tớ muốn cậu chơi cùng tớ. – Kim giở thói tiểu thư, kéo tay My đi.

- Mỗi người một đôi, nhanh lấy nào!!! - Nhật lớn giọng.
- Hihih… Em màu tím. – Kim xí ngay đôi giày màu tím nhạt duy nhất, còn lại toàn là màu xanh dương.
- Hơ… Nhanh tay gớm. - Nhật cười cười.
- Thì anh bảo nhanh còn gì? – Kim đáp. – Em nghe lời anh thế mà chẳng được khen lấy một câu là sao????
- Ặc… nghe lời quá cơ!!!? Em mà biết nghe lời thì trời sập. - Nhật nhăn mặt.
- Áaaaaaaaaaaa… - Đột nhiên Kim hét toáng lên. - Trời sập rồi kìa. Trên đầu anh đó!
- Đâu… đâu?? – Nhật cuống cuồng hỏi.
- Haaa… ha..ha.a.a..ahaa… - Không chỉ có Kim, mà 3 người còn lại cũng phải bò lăn ra đất mà cười.
- Em… em lừa anh… - Nhật đỏ bừng cả mặt. Anh rút ra một bài học: Động vào cô chỉ có con đường… chết. Tuy nhiên, anh không đời nào bỏ cuộc đâu! Vì… anh là Doãn Minh Nhật.

- Trượt… trượt thế nào vậy? – My run run hỏi.
- Chị cũng không biết. – Thanh đáp, người xiêu vẹo trên đôi giày trượt to đùng.
- Oa… aaa… aaaaaaaaaaaaa… - Kim phấn khích hét lên. – Thiên, anh trượt giỏi quá!!!!!! Dạy em, dạy em với!
- Đuợc rồi. Lại đây. – Thiên mỉm cười, vẫy tay với cô.
- Á… sao em ra đó được? Anh đến đây đi! – Cô kêu.
- Ở đây bằng phẳng dễ trượt hơn. – Anh giải thích.
- Mặc kệ. Anh lên đây. – Cô vẫn cứng đầu.
- Nghe lời anh, xuống dưới này. Ở đó trượt dễ bị ngã lắm. Mà ngã sẽ rất đau. – Anh khuyên.
- Không. – Cô chu mỏ, vẫn đứng khoanh tay tại chỗ.
- Haizzz… Em bướng quá! - Cuối cùng anh cũng phải đầu hàng, di chuyển khéo léo lên chỗ cô đang đứng.
- Hihiii… Trượt… trượt… trượt nào!! – Cô vui vẻ reo lên. - Chị Thanh, My, lại đây đi!
- Có mặt. – My và Thanh cùng đồng thanh.
- Ế… Mọi người, thế còn tôi? - Nhật thò cái đầu vào giữa Kim với My.
- ANH BIẾN ĐI. – Kim, My, Thanh cùng nói.
- Ặc… có cần phân biệt đối xử vậy không hả?? - Nhật nhăn nhó.
- CÓ. - Lần này thì cả Thiên cũng hùa theo làm Nhật tức đến hộc máu mũi.
- Mấy người… mấy người… đợi đó. Hứ!! - Nhật vênh mặt lên.

Uỵchhhhh…
- Áaaaaaaa… - Kim la toáng lên.
- Em không sao chứ? – Thanh quan tâm hỏi.
- Không sao.
- Anh đỡ em! – Thiên chìa tay ra nhưng bị cô từ chối.
- Em tự dậy được. – Kim loay hoay xoay bên này bên kia tìm cách đứng lên nhưng…
Uỵchhhhhhh…
- Ui da daaaaaaaa… - Kim lại kêu la váng trời.
- Cậu có sao không thế? – My cẩn thận trượt lại hỏi.
- Híc… chắc là không đâu.
- Nắm tay tớ này!
- Không cần. Tớ không tin là không đấu nổi cái đôi giày chết tiệt này. – Kim gắt um.
Uỵchhhhhhhhhh…
- Trời ơiiiiiiiiiiii… - Lại la tiếng của Kim.
- Lần này thì… - My chưa nói hết câu đã có hồi đáp.
- Đauuuuuuu… - Kim mếu máo.
- Em đó… haaahahah… Bình thường thông minh lắm mà sao hôm nay… - Thiên không nhịn nổi cười đến đau cả bụng.
- Anh… anh còn cười nữa? Cũng tại anh dạy kém. – Kim đổ hết trách nhiệm lên đầu anh.
- Cái kiểu gì vậy? - Nhật nhướn mày. - Học trò óc bã đậu không tiếp thu được lại đổ tại thầy hả?
- Anh… - Kim đang định phản bác thì My cũng lên tiếng.
- Đúng đó. Anh Thiên nói rất dễ hiểu mà?!!! Tuy còn chậm nhưng tớ trượt được rồi này!
- Chị cũng thế. – Thanh cũng đồng tình.
- 2 người… - Kim tức muốn nổ tung luôn. Sao mấy người này hôm nay lại bắt tay nhau thế nhỉ??! – Cục Bông à, Cục Bông ơi, em về phe chị đúng không? Híc… lại đây nào!!? – Kim gọi chú cún con đang chơi gần đó với giọng ngọt xớt nghe mà nổi cả da gà.
- Gâu… gâu… - Chú cún nghe thấy gọi tên mình thì lập tức đáp trả, lon ton chạy lại.
- Oa… oa… oaaaa… - Kim cảm động rớt nước mắt. - Chỉ có Cục Bông là thương chị nhâ… - Cô còn chưa nói hết câu thì đã đông cứng.
Chú cún con đang dụi đầu vào chân Thiên… làm nũng mà không thèm quan tâm đến cô đang ngồi bệt dưới đất, khuôn mặt méo mó trông đến là tội nghiệp.
- Aaaaaa… Cục Bông háo sắc! – Cô ấm ức kêu gào.
- Hihiiihihi… - My cười ngất. – Thôi cậu mau đứng dậy đi. Định ngồi đó tới tối luôn hả?
- Hứ!!? – Kim lại loay ha loay hoay với cái đôi giày to đùng trơn tuột.

- Em lâu quá đi! – Thanh than thở.
- Mặc kệ cô ta, chúng ta ra kia chơi đi! - Nhật đề nghị.
- Nhưng mà Kim… - My lưỡng lự.
- Mọi người cứ chơi đi. Tớ không chơi cái trò chết tiệt này nữa đâu. – Kim cau có.
- Ok. Let’s go!!

Đi được một đoạn, Thiên bỗng dừng lại và… bình thản ngồi xuống 1 chiếc ghế đá.
- Ê… Thằng này, mày làm gì đấy? - Nhật ngạc nhiên hỏi.
- Mọi người đi chơi đi. Tao ở đây. – Thiên trả lời, mắt vẫn không dời 1 cô bé vẫn đang chật vật với đôi giày trượt.
- Mày bị điên à? Sao ngồi ở đây??????
- Kệ tao.
- Hay là định cua em nào? Nói đi tao sẽ giúp mày. - Nhật cười đểu giả.
- Lượn đi cho nước nó trong. – Thiên đáp cộc lốc.
- Hứ! Không nói thì thôi, có cần xua đuổi tao vậy không? - Nhật trề môi. – Mà em đó có xinh không vậy? Cho tao ngắm với…
- Biến đi trước khi tao nổi điên. – Thiên đe dọa.
- Ok… ok… Tao biến ngay đây, mày đừng có lên cơn đó. – Nhật nghe ngữ điệu lạnh băng ấy thì vội vàng chạy ngay.

Còn lại Thiên, anh ngồi đó nhìn cô và… cười như 1 thằng khùng. Anh sao có thể bỏ cô lại ở đó mà đi chơi chứ?!! Chỉ là… nếu biết anh vẫn ở đây, chắc chắn cô sẽ khó chịu, cho nên, anh đành ngồi ra xa 1 chút. Như thế cô sẽ không biết được.

Nói thật, nhìn cô đánh vật với đôi giày lâu như vậy, khuôn mặt mếu máo như sắp khóc, anh thật sự rất muốn chạy đến đỡ cô dậy. Nhưng mà… nhất định cô sẽ chẳng đồng ý đâu. Từ trước đến giờ, cô luôn rất bướng bỉnh!!

Anh cứ ngồi đó nhìn cô cho đến khi… có vài tên con trai trông khá ăn chơi lại gần nói gì đó. Rồi 1 đứa còn định chạm vào cô thì anh không thể ngồi yên được nữa, lập tức lao đến chặn cánh tay đó lại.

Còn Kim, “đấu” mãi cũng mệt, cô ngồi ỉu xìu như cái bánh bao ngâm nước.
- Cô em sao buồn thế? - Bỗng, có 1 đám con trai đến gần cô.
- Có cần bọn anh “chơi” cùng không?
- ? - Cô ngẩng đầu lên, nhìn mấy người kia với ánh mắt… quái dị.
- Bị bồ đá hay sao mà ngồi đây 1 mình vậy? - Bọn họ tiếp tục.
- Em xinh thế này có thằng nào ngu mới không cần em nữa.
- Đi cùng bọn anh, bọn anh sẽ khiến em vui lên.
- ??? – Cô càng ngày càng chẳng hiểu có chuyện gì đang xảy ra. Cô chẳng nghe thấy gì cả.
- BIẾN NGAY! – Cô còn đang ngơ ngác thì 1 giọng nói sắc lạnh vang lên làm mấy tên kia tái mặt.
- Ai… ai thế? – 1 tên run run hỏi.
- Mày hỏi tao, tao biết hỏi ai? – 1 tên khác gắt.
- Có lẽ là bồ của cô em k…
- Ặc… chết mẹ… bọn mày ơi, đó là… đó là… - Đột nhiên 1 thằng hét toáng lên.
- Mày bị gì thế? Là ai, nói mau lên. – Mấy tên khác nôn nóng hỏi.
- Là… là… chính là… là… - Tên này vẫn cứ ấp úng mãi không thốt ra nổi cái tên ấy.
- Đặng Nhất Thiên – Anh đột ngột lên tiếng.
- HẢ???? – Bọn kia mặt nghệt ra, miệng há hốc không nói nên lời.
- Tôi là Đặng Nhất Thiên. – Anh nhắc lại rành rọt. – Có thắc mắc gì không?
- Tôi… tôi… - Mấy tên kia nhìn nhau run bần bật rồi… chạy thẳng không dám ngoảnh lại.

Đợi mấy tên kia đi hết, Thiên mới lại gần Kim nhẹ nhàng đỡ cô dậy.
- Em không sao chứ?
- … - Cô không nói gì, chỉ nhìn anh chằm chằm.
- Kim! Có sao không??
- … - Mặt cô trắng bệch, chẳng có phản ứng gì cả.
- Em… em… Này!!!! Hương Kim… đừng có làm anh sợ. Em nói gì đi chứ? – Thiên hoảng hốt hét lên.
- Em… - Kim mấp máy môi, nhưng lại chẳng nghe thấy tiếng của mình. Cô im bặt, đôi tay nhỏ bé nắm chặt lấy tay áo anh.
- Em sao thế? Nói gì đi… em đau ở đâu? Chúng ta đi bệnh viện… - Thiên nắm vai cô lắc liên hồi. Anh sợ lắm! Sợ cô xảy ra chuyện… sợ cô sẽ rời ra anh… anh sợ… rất sợ…
- Em… không sao. – Tiếng cô bỗng vang lên.
- Em… thật là không sao chứ? – Thiên hỏi lại. – Lúc nãy em…
- Sao khi bị anh lắc qua lắc lại thì không sao nữa rồi. – Cô cười nói. Đây là sự thật nhưng anh lại nghĩ cô trách anh nên vội vàng xin lỗi.
- Anh… xin lỗi… chỉ vì… anh… anh lo quá cho nên…
- Em không sao mà!! – Kim cười tươi. Vừa rồi cô cũng sợ lắm chứ! Nhưng mà… giờ thì không sao rồi.
- Nhưng em… trông em xanh lắm! – Anh vẫn không yên tâm.
- Do em mệt quá thôi! – Cô trấn an anh. – Cũng vì đôi giày của nợ này cả! Em sẽ không bao giờ chơi cái trò này nữa!
- Ừ. Ra kia nghỉ một lát nhé! – Thiên dịu dàng nói.

Chương 9: Bắt cá 2 tay??

1.
- CHÁN QUÁ ĐIIIIIIIIIIIIIIII!!!! Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa… – Thiên, Nhật, My vừa bước vào cổng biệt thự nhà họ Lê đã nghe thấy tiếng kêu thấu trời của Kim.
- Trời ơi! Cậu ấy kêu gì mà to thế???? – My nhăn mặt.
- Haaa… hahaa… Kim bị nhốt trong nhà nên cuồng chân đó. – Thanh giải thích.
- Haizzzz… Cô ta chân chạy mà ngoan ngoãn trong nhà suốt 1 tuần cũng tốt lắm rồi! – Nhật nói.
- Cái gì mà ngoan ngoãn!!? – Thanh phản đối. – Anh có biết trong 1 tuần mà Kim trèo tường bao nhiêu lần không hả?
- Cái gì? – My trợn ngược mắt. – Trèo tường á??????
- Ừ. Trung bình mỗi ngày 2 lần.
- Ặc… - Nhật đơ luôn. – Cô ta mà đi hoạt động Cách Mạng thì tốt lắm đây! Có bị bắt cũng chắc chắn trốn thoát.
- Nhưng… Kim vẫn không chịu nói là hôm đó bị làm sao à? – Thiên đến giờ mới lên tiếng.
- Kim bảo là hôm đó bị say nắng thôi. – Thanh trả lời.
- Chỉ là say nắng thôi sao? – Thiên hỏi lại.
- Trời ơi, say nắng tí thôi mà!!!? Cô ta khoẻ như trâu ấy, chẳng sao đâu! – Nhật xua tay.

- Aaaaaaaaaaaa… - Vừa thấy cái đầu Nhật thò vào Kim đã hét toáng lên.
- Em làm cái gì mà hét to thế?!!? Anh chứ có phải là ma quỷ gì đâu? – Nhật cau có.
- Híc… là anh à? Em còn tưởng gặp mà giữa ban ngày. – Kim chớp chớp mắt một cách hết sức ngây thơ.
- Em… Sao lúc nào em cũng thích cãi nhau với anh thế? – Nhật khó chịu.
- Tại cái mặt anh đáng ghét quá mà!! – Kim nói tỉnh bơ.
- Cái gì? Em nhìn lại đi, nhìn kĩ lại xem. Mặt anh thế này mà em bảo là đáng ghét á?
- Để em xem nào. Nhìn trái, nhìn phải, nhìn ngược, nhìn xuôi thì vẫn thấy muốn đánh cho bẹp dí luôn. – Kim cười tít cả mắt.
- Này…
- Thôi. – My cắt ngang, đi đến giường Kim. – Cậu khoẻ chưa?
- Khoẻ rồi, khoẻ rồi. – Kim gật đầu lia lịa.
- Thế sao vẫn nằm yên trên giường vậy? Mọi ngày em chạy ghê lắm mà? – Thiên nhìn cô khó hiểu.
- Đúng đó. Hôm nay không trốn nữa sao? – Nhật cũng thấy lạ.
- Hứ! Chạy được thì em đã chạy lâu rồi. Trốn được thì em còn ngồi đây sao? – Kim quắc mắt.
- Có chuyện gì thế? – Thiên quan tâm hỏi. – Chân em bị đau à??
- Đau cái con khỉ. Chân tay bình thường mà không rời giường được 1 bước mới điên chứ!!? – Kim tức đến nỗi mặt đỏ bừng lên trông rất đáng yêu.
- Thế rốt cục là em bị làm sao? – Thiên lo lắng hỏi.
- Chị Thanh, chị cười gì thế? – My nhăn mày hỏi.
- Hừ!!? – Kim khoanh tay trước ngực, mắt dán chặt vào cửa sổ.
- Nói nhanh lên. Em bị làm sao? – Thiên ngồi xuống giường, quay người cô lại hỏi.
- Đó… đó… anh tự xem đi! – Kim tức giận giật phắt cái chăn ra, chỉ xuống chân mình.
Xoẹttttt…
Im lặng…
Sững sờ…
Và…
- Ha… hahaaahahah…
- Ôi ahaahahaaa…
- Híhiiihihih…
- Cười gì chứ? Mấy người IM NGAY!!!! – Kim gầm lên, liên tục đánh vào người Thiên (vì anh ở gần cô nhất)
- Được rồi, được rồi. Anh không cười nữa. – Thiên giữ chặt cánh tay cô, cố gắng nhịn cười.
- Để chị mở khoá cho em. – Thanh nói rồi vội vã chạy đi lấy chìa.
- Cậu… cậu… làm sao mà bị khoá chân vào giường vậy? – My hỏi.
- Tớ có làm gì đâu??!!!! – Kim chớp mắt tỏ vẻ vô tội.
- Ai bảo em trèo tường trốn ra ngoài làm gì? – Thiên cười. – Mà đã trèo thì đừng nên để bị bắt lại chứ?!!?
- Nếu có anh Bảo ở đây nhất định em sẽ thoát. – Kim nói chắc chắn. Cô vẫn nhớ chuyện Bảo kể hồi nhỏ anh giúp cô trèo cửa sổ.
- … – Nụ cười trên môi Thiên đông cứng. Anh nhỏ giọng hỏi. - Đừng có nhắc đến anh ta được không?
- Anh Bảo thì sao? – Kim ngây ngô hỏi lại. – Nếu anh ấy ở đây nhất định sẽ ủng hộ em, dù em đúng hay sai, sẽ giúp em trèo rào ra ngoài, sẽ không để em bị khoá chân thế này đâu! – Cô cười tươi làm tim ai đó thắt lại.
- … - Nhật đứng bên cạnh nắm chặt tay. Anh rất muốn quát cho con người vô tâm kia một trận, nhưng lại sợ sẽ càng làm Thiên đau hơn nên anh phải cố nhịn.
- Kim à! Chắc chân cậu đau lắm nhỉ??! – My vội cắt ngang. – Sao chị Thanh đi lâu thế nhỉ?!!?!?
- Đúng đó. Tớ sắp phát điên rồi đây. – Kim đồng tình.
- Đến đây… đến đây… - Đúng lúc đó Thanh từ ngoài “bay” vào, mở khoá chân cho Kim một cách thành thục.
- Oaaaaaaaaaaaaaaa… - Kim nhảy phắt khỏi giường, nhảy như con choi choi, kêu la inh ỏi. – Tự do… Tự do rồi… Ôi ôi… tự do muôn năm!!!!!!

- Em điên đủ chưa? – Nhật gắt.
Đã 10’ rồi mà Kim vẫn không có dấu hiệu là muốn dừng lại cái hành động chạy nhảy như điên khắp phòng, miệng không ngừng hét to làm cả cái biệt thự này như muốn nổ tung.
- Híc… em mới được “ra tù” mà! – Kim phụng phịu, ngồi xuống sofa.
- Giờ thì làm việc tiếp được chưa? – Thanh hỏi.
- Chưa. – Kim nhanh nhảu đáp ngay.
- Sao thế? – My tròn mắt. – Chúng ta đã lãng phí 1 tuần rồi đó. Chỉ còn 2 tuần thôi. Nếu không nhanh lên sẽ không kịp hoàn thành bản thiết kế đâu.
- Tớ muốn ăn chè đậu xanhhhhhhh!!!!!!!! Tớ đóiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!!!!!! – Kim kêu ca, chớp chớp mắt nhìn Thiên một cách vô cùng dễ thương. – Anh Thiênnnn…
- Em đừng có lằng nhằng. Chưa làm đã đòi ăn rồi. – Nhật gạt ngay.
- Nhưng mà… đói thì làm sao mà nghĩ gì được?? – Kim lí sự.
- Không có ăn uống gì hết. Làm việc đi. – Nhật kiên quyết.
- Anh… anh có cần quá đáng thế không? – Kim rưng rưng. – Em đói thật mà!!?
- Không là khô…
- Hôm nay không có đậu xanh. Ăn tạm chè ngô nhé! – Thiên cắt ngang lời nói của Nhật làm anh tức hộc máu.
- Vâng. – Kim vội vàng gật đầu, miệng cười toe.

- Ngon ghê gớm! – Kim vừa xì xụp vừa xuýt xoa khen không ngớt lời.
- Đúng… đúng… rất ngon! – Nhật cũng đồng tình.
- Trời ơi, 2 người thôi cái bài delicious này đi được chưa hả? – Thanh ngao ngán nhăn mày.
- Hihi… Bình thường 2 người suốt ngày cãi nhau ỏm tỏi thế mà khi ăn trông cứ như là bạn bè than thiết lắm ý!! – My mở to mắt nhìn Kim với Nhật người tung kẻ hứng rất ăn ý.
- NHƯNG NÓ NGON THẬT MÀ!!? – Kim và Nhật cùng đồng thanh làm 3 người kia lại được 1 phen suýt… rơi hàm xuống đất.

- Được rồi mọi người! Ăn chán rồi giờ vào việc thôi. – Nhật hào hứng.
- Có mỗi anh với Kim ăn thôi à?!!!! – My phản đối.
- Ờ thì… tại cô ta lôi kéo anh… - Nhật đỏ bừng mặt.
- Cái gì cơ? – Kim phản pháo ngay. – Rõ ràng là anh tranh chè ngô với em mà giờ kêu em lôi kéo anh là thế nào hả?????
- Anh… cái đó… là vì… vì… - Nhật lúng túng.
- Thôi đừng cãi nhau nữa. 6h rồi mau làm nào! – Thanh lên tiếng khiến Nhật mừng húm, nhìn cô với ánh mắt long lanh biết ơn.

- Chủ đề resort của chúng ta là Thiên nhiện và cụ thể là Rừng. Vì vậy tất cả cơ sở vật chất và mọi dịch vụ đều phải xoay quanh cuộc sống hoang dã thì mới tạo nên một sự đồng nhất, không khập khiễng. – My nhắc nhở.
- Oaaaa… Thú vị thật đó!! – Kim reo lên thích thú. – Du khách vào resort sẽ được trải nghiệm những điều hoàn toàn mới mẻ và tuyệt vời!
- Ừm. Như hôm trước chúng ta đã bàn, nhà nghỉ sẽ không xây như những khách sạn hiện đại bình thường mà là nhà lá trên cây. – Nhật tiếp.
- Ừm… em đã nghĩ rồi. Nhà trên cây có thể làm được nhưng không thực dụng lắm. – Thanh phân tích. – Thứ nhất, những cái cây không đủ chắc chắn và an toàn. Thứ hai, nếu trên mỗi cây có 1 căn nhà nhỏ thì không thể đủ số lượng phục vụ du khách. Thứ ba, để thực hiện được ý tưởng này cần rất nhiều thời gian vì chỉ có cây lâu năm mới có thể đáp ứng được yêu cầu.
- Thế thì chỉ nên làm một vài căn nhà nhỏ trên cây thôi. – My kết luận.
- Ừm… ngồi ở nhà trên cây ngắm cảnh sẽ rất đẹp! – Kim tí tởn.
- Ngắm gì cơ? – Nhật nhướng mày.
- Ngắm… ngắm… trời… ngắm đất… ngắm mây… ngắm ông mặt trời… ngắm bà mặt trăng… ngắm các bé sao… ngắm cây cỏ hoa lá… - Kim kể lể. – À còn có thể nhìn tổng thể resort nữa chứ!!
- Hay! – Nhật vỗ tay bôm bốp.
- Cám ơn. – Kim cười toe toét. – Thế nhà nghỉ tính sao đây???

- Hmmm… Thật là 1 vấn đề nan giải! – Nhật nhăn nhó.

- Hay là chúng ta vào rừng tham quan để lấy ý tưởng? Vừa tìm hiểu kĩ càng về chủ đề resort luôn. Có khi lại có thể hoàn thành bản thiết kế nhanh hơn tiến độ ý chứ!!? – Mắt Kim sáng lên.
- Đi tìm hiểu chủ đề hay là đi chơi? – Nhật châm chọc.
- Đương nhiên là đi chơ… à không… ý em là đi thực tế. – Kim nói, cười thật tươi.
- Hay lắm! – Thanh khen ngợi. – Thế mai chúng ta sẽ đi nhé!!! Phải nhanh lên nếu không sẽ không hoàn thành kịp trong 2 tuần nữa đâu.
- Được. Cứ quyết định vậy đi!
---------------------------------------
2.
- Dậy! Dậy nào!! – My lay lay vai Kim.
- Ư… ư… đến rồi hả? – Kim vươn vai, quay người hết bên này đến bên nọ rồi mới chịu mở mắt. – Sao nhanh thế nhỉ?????
- Đến trưa rồi đấy cô ạ! Cô ngủ kĩ quá cơ!!!! – Thanh chọc.
- Híhí… thì ngồi không cũng chán mà!!? Ngủ lấy sức khoẻ có phải hơn không!!?!?!!!? – Kim cười, khoe hàm rang trắng sáng, đều tăm tắp.
- Nhanh lên nào! – Nhật thúc giục.

- Giờ chúng ta ở đâu đây? – My hỏi.
Nãy giờ bọn họ lượn lờ mãi mà chẳng có cái khách sạn nào “lọt vào mắt xanh” của Nhật cả. Không chê bé, thì cũng chê thiếu tiện nghi. Lại còn cái thể loại “ít sao” nữa chứ!!? Thật là hết biết mà!
- Doãn công tử à, đã hết khách sạn rồi đó. Rốt cục thì công tử định ở đâu đây? – Thanh nhăn mặt nói.
- Ơ… cái đó… đâu phải tại anh??? – Nhật tỉnh bơ. – Là do mấy cái khách sạn ở đây quá xập xệ…
- Gì? Xậ… anh bảo là xập xệ?????? – My hét toáng lên. Mấy khách sạn 3 sao mà anh kêu xập xệ. Đúng là công tử nhà giàu!
- Phải. Em không thấy sao? Nó bé tí tẹo, lại còn… bla… bla… bla… - Nhật tuôn ra 1 tràng.
- Nhưng mà… ở đây chỉ có vậy thôi. Anh cố chịu được không? – Thanh nịnh nọt.
- Không được. Anh không thể chịu được cái khách sạn rẻ tiền đó đâu! – Nhật khoanh tay trước ngực.
- Vậy… vậy giờ chúng ta phải làm sao? – Thanh hỏi tiếp.
- Chuyện này… hừm… - Nhật chau mày.
- Anh nhanh giùm đi, em đói lắm rồi!! – My kêu ca.

- Giờ thế nào hả??? – Thiên đã mất hết kiên nhẫn. Đã 5h chiều rồi mà họ vẫn phải chịu cảnh… không nơi nương thân.
- Tao… tao… - Nhật lúng túng.
- Anh làm sao? – My cũng bực mình rồi.
- Anh không biết. – Nhật lí nhí. Anh quả thực cũng chẳng muốn đứng ngoài đường thế này đâu, nhưng mà biết làm sao được? Từ nhỏ anh đã được sống trong nhung lụa, đi đâu cũng luôn có người đưa kẻ đón, toàn ở phòng VIP khách sạn 5 sao. Giờ lại bắt anh phải ở cái khách sạn 3 sao bé tẹo teo, làm sao mà chịu nổi chứ!!?!?
- Anh… anh… - Thanh và My nghẹn họng không nói được câu gì.
- Thì anh… - Nhật cũng thấy tội lội, nhưng anh quyết không bước chân vào mấy nơi đó đâu.
- Mà sao hôm nay Kim im lặng thế nhỉ? – My thắc mắc.
- Đúng đó. Mọi khi toàn là cô ta cãi nhau với anh, sao hôm nay không thấy nói năng gì hết vậy? – Nhật cũng đồng tình.
Thắc mắc, cả 4 người đều quay sang Kim.
Cô lúc này đang đứng cách đó không xa, dựa lưng vào tường, hai tay đút túi áo khoác, mắt dán chặt xuống đất.

- Kim sao thế nhỉ? – My lên tiếng.
- Chẳng hiểu! Sao tự nhiên mặt cô ta như cái bánh bao ngâm nước thế???
- Cô ấy có chuyện gì sao?
- Không. – Nghĩ một lúc, Thanh trả lời chắc chắn. - Chắc do đói quá nên mới vậy.
- Anh không nghĩ vậy! Nếu đói cô ấy sẽ nhăn nhó rồi kêu toáng lên chứ không thế kia đâu. – Thiên không đồng tình.
- Ơ… sao anh chắc chắn thế? – Thanh ngạc nhiên.
- Anh ấy là người hiểu Kim nhất mà! – My cười tít mắt.
- Tại sao? Chẳng lẽ… thật sự…
- Phải đó. Anh Thiên đúng là bạn trai của Kim mà! – My khẳng định.
- Thật sao?? – Thanh nghi ngờ hỏi lại.
- Thật. – Nhật gật đầu chắc nịch.
- Nhưng mà… - Thanh vẫn không tin. – … không thể nào!
- Tại sao lại không thể??? – Nhật khó chịu.
- Bởi vì… trước đây em chưa từng nghe Kim nói về bạn trai nào cả. Mỗi kì nghỉ, Kim đều đi cùng với anh Bảo.
- Bạn bè cũng có thể đi cùng nhau được mà!! – My phủ định.
- Trông hai người rất thân thiết. Ai cũng nói họ là 1 đôi. – Thanh tiếp.
- Cô ấy không giải thích gì sao? – Thiên hỏi. Trong lòng anh thấy rất khó chịu. Tại sao cô lại thân thiết với người con trai có tên là Bảo kia sau lưng anh?
- Không. Hơn 2 năm trước, khi 2 nhà Lê – Trần cùng ăn cơm với nhau, Giám đốc Trần đã kêu ca vì anh Bảo mãi không chịu có bạn gái, sau này e rằng sẽ ế vợ. Chủ tịch đã nói sẽ gả Kim cho nhà họ Trần.
- Chắc Kim phản đối ghê lắm!?! – My chắc chắn.
- Không có. – Thanh lắc đầu. – Kim đã vui vẻ đồng ý ngay. Vì thế mà tin Kim và Bảo là một đôi lại càng được mọi người tin tưởng hơn.
- Sao… sao cô ta có thể làm như thế? – Nhật bức xúc.
- Em cũng không hiểu. – Thanh nhăn mày. – Nếu anh Thiên thực sự là bạn trai của Kim thì sao Kim lại tỏ ra như thể Bảo mới là người yêu của mình????
- Kim… Kim… không thể nào… Sa..o cậu ấy lại… lại làm thế với anh Thiên được?????? – My lắp bắp.
- Thiên… Mày thấy chưa????? Tao đã nói với mày mà mày không chịu nghe. Loại tiểu thư có tiền, có thế, có sắc như cô ta làm gì có chuyện chung thuỷ chứ???!!?! Biết không chừng cô ta còn có người thứ 3, thứ 4 nữa…
- Đừng nói nữa. Tao không tin cô ấy lại lừa dối tao như thế. – Thiên nói như tự trấn an mình.
Đúng, cô sẽ không làm thế đâu. Cô sẽ không đùa cợt anh. Anh vẫn còn nhớ rất rõ…sinh nhật lần thứ 18 của anh, cô đã tự tay làm bánh kem cho anh… đã nói thích anh…

Hôm đó anh ngồi ở 1 chiếc ghế đã trong vườn hoa Love đợi cô.
Đợi mãi… đợi mãi… nhưng chẳng thấy cô đâu…
1 tiếng… 2 tiếng… 4 tiếng… cô vẫn chưa xuất hiện.
Anh bắt đầu lo lắng. Anh gọi điện cho cô thì không ai nghe máy. Đang định chạy đi tìm cô thì thấy cô lao như bay đến, thở hồng hộc.
- Em làm cái trò gì mà bây giờ mới đến? – Đột nhiên anh nổi giận. Đây cũng là lần đầu tiên anh lớn tiếng với cô như thế.
- Thiên… - Cô ngạc nhiên tột độ, mắt mở to hết cỡ nhìn anh.
- Em còn nhớ anh là ai à? Nếu vẫn còn nhớ đến anh thì tại sao lại đến muộn như thế?? Em có biết anh đợi em lâu thế nào không? Có biết anh lo lắng thế nào không???
- Em… em xin lỗi. – Cô cúi gằm mặt, mắt rưng rưng.
- Xin lỗi????? Em nghĩ xin lỗi là được à? Em luôn làm anh phải lo lắng rồi sau đó xin lỗi là coi như xong hết. Em có bao giờ nghĩ đến cảm nhận của anh không????
- Thiên… em… thật ra em… - Nước mắt cô lăn dài.
- Anh không muốn nghe. – Anh lạnh lùng nói rồi quay người bước đi thẳng.
- Thiên… - Cô nắm tay anh, khóc nấc lên. – Em… xin lỗi mà!!
- Anh chán nghe thấy lời xin lỗi của em rồi. Em có bao giờ suy nghĩ trước khi làm không hả? Chắc em lại đi chơi với bạn nên mới tới muộn chứ gì? Em đã quên hôm nay là sinh nhật anh có phải không?? Anh trong lòng em rốt cuộc là cái gì hả??? – Anh tức giận nắm chặt vai cô hét lên.
- Không phải… không phải thế… Em không quên… - Cô nói trong nước mắt.
- Không phải? Vậy thì tại sao? Tại sao em lại đến muôn??? Mà lại vào chính sinh nhật anh chứ???!!?! Em đã làm cái gì hả?? – Anh truy hỏi.
- Bởi vì em… em… - Cô không nói nên lời, nước mắt tuôn rơi lã chã.
- Em không nói được phải không? Bởi vì không có gì để nói… bởi vì sự thật là trong lòng em không hề có anh…
- Không… không phải… m..à… - Cô lắc đầu nguầy nguậy. – Thiên… đừng giận mà… em… em đến m..uộn là vì…
- Thôi đi. Đừng lấy lí do nữa. – Anh tiếp tục bước đi bỏ lại cô phía sau.
- THIÊN!!!! – Cô hét lớn.
Nhưng anh vẫn không ngoảnh lại.
Đi được 1 đoạn, anh bắt đầu thấy hối hận. Anh không hiểu tại sao mình lại làm như thế… tại sao lại nổi nóng với cô… tại sao lại trách cứ cô… tại sao lại làm cô khóc…
Khi anh quay lại thì thấy cô đang ngồi thụp dưới đất khóc rất đau lòng.

- Đừng… đừng giậ..n em… mà! – Cô ngồi bệt dưới đất, nghẹn ngào. – Em… không hề… qu… quên sinh nh..ật của… anh… không hề… em không… có đi chơi… là vì… là vì… em muốn học… làm bánh c..ho anh… nên mới đi muộn… em xin lỗi… xin lỗi anh… mà… Nếu em biết… làm bánh khó… khó như th..ế… em đã làm… từ đêm qua… Như vậy… dù bị… bị đứt tay… hay làm hỏng… cũng không… có đi muộn… Thiên… em thích anh…
- Búp Bê!! – Thiên lao đến ôm chầm lấy cô. Phải, anh đã nghe thấy hết những lời cô vừa nói. Càng nghe anh lại càng thấy hối hận. Anh đã chẳng chịu nghe cô giải thích…
- Th… Thiên??? – Cô ngạc nhiên. – Sao… sao anh… lại ở đây????
- Anh xin lỗi… là anh sai… anh không nên nổi giận với em… không nên trách cứ em… anh xin lỗi…

- Tặng anh này! – Cô cười tươi rói, giơ chiếc hộp vuông vắn ra trước mặt anh. – Chúc anh sinh nhật vui vẻ!!!!!
- Cám ơn em. Nhưng anh không thích nghe câu đó.
- Ơ… thế anh thích câu gì?? – Cô ngơ ngác.
- Câu khi nãy em nói ý.
- Câu nào??
- Câu cuối cùng.
- Aaa… không… không nói đâu…
- Mau nói.
- Không mà… đừng bắt em nói mà… xấu hổ lắm… - Cô giấu khuôn mặt đỏ bừng vào ngực anh.
- Em không nói là anh giận đấy! – Anh giở giọng doạ nạt.
- Híc… vừa nãy anh nghe rồi mà??!!
- Ngoan, nói anh nghe đi! Anh muốn nghe em nói trực tiếp với anh.
- Em thích… anh!

Full | Lùi trang 2 | Tiếp trang 4

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ