80s toys - Atari. I still have
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Tìm lại tình yêu - Trang 4

Full | Lùi trang 3 | Tiếp trang 5

Chương 10: Đợi em

1.
- Mọi người bàn bạc xong chưa? – Kim lên tiếng.
- Oái… - Cả 4 người giật mình hét lên. (đang nói xấu người ta mà!!? Đúng là có tật giật mình! Các cụ nói chí phải.)
- Sao thế? – Kim cau mày.
- À không… không có gì. – My vội xua tay.
- Anh có chuyện muốn hỏi em… – Nhật hằm hằm tiến tới.
- Để lúc khác đi. Bây giờ em không có tâm trạng mà cãi nhau với anh. – Kim cắt ngang, mặt vẫn buồn hiu.
- Em…
- Anh Nhật, thôi đi! Kim có nhớ gì đâu mà hỏi?????? – My gàn.
- Mọi người chọn lựa xong chưa? Chúng ta sẽ ở đâu?? – Kim hỏi lại lần nữa.
- Ờ… cái đó… cái đó…
- Đi thôi. – Còn chưa đợi Nhật nói xong, Kim đã xách túi đi thẳng vào rừng.

- Ê… em đi đâu thế?
- …
- Kim à, cậu định dẫn mọi người đi đâu vậy???
- …
- Kim, em định đi đến bao giờ????
- …

- Chúng ta sẽ nghỉ ở đây. – Cuối cùng Kim cũng dừng lại bên 1 gốc cây cổ thụ.
- Ở ĐÂY? – Lập tức ai nấy hàm như muốn rớt hết ra ngoài.
- Đúng. Ở đây. Em đã chuẩn bị trại rồi. – Kim tiếp.
- TRẠI? – Mọi người đều nhìn cô như người ngoài hành tinh.
- Có gì không ổn sao? – Kim nhướn mày hỏi.
- Em có bị điên không thế? Đến khách sạn 3 sao anh còn không ngủ được nữa là cái thứ kia!!?!???? – Nhật tru tréo.
- Chứ không anh định ngủ ở đâu? Ngoài trời à??
- Ơ… à… thì… Nói chung anh tuyệt đối không ở trong cái trại kia đâu.
- Tuỳ anh. – Cô nhún vai, bắt đầu dựng trại.
- Em… em định dùng cái đó thật hả??? – Thanh không dám tin vào mắt mình.
- Phải. Ở đây có 2 cái. Các anh tự làm lấy đi. – Kim nói rồi quẳng cho Nhật 1 cái trại khiến mặt anh càng méo xệch.

Sau khi dựng trại xong, Kim liền chui vào trong và… đánh 1 giấc ngon lành.

Nửa đêm,
Vì cái bụng biểu tình ghê quá nên cô đành phải mò dậy kiếm cái gì ăn. Thanh và My đều ngủ rồi, cô đành tự mình ra ngoài kiếm ăn thôi.
- Ôi mẹ ơi, tối quá!! – Cô rên khẽ, rón rén bước qua 2 cái trại to đùng.
- Em đi đâu thế? – Đột nhiên có tiếng nói phía xa làm cô sợ đến suýt ngất xỉu tại chỗ.
- Aaa… - Cô nheo mắt nhìn thì thấy lờ mờ khuôn mặt tuyệt đẹp của Thiên. May mà đêm nay vẫn có trăng. – Phùuuu… Anh làm em hết hồn. Em còn tưởng có ma chứ!!!?
- Từ lúc nào em trở nên nhát gan như vậy??! – Anh bật cười.
- Hứ!! Ai bao đêm hôm khuya khoắt anh ngồi đó làm gì? – Cô bĩu môi.
- Lại đây! – Anh vẫy vẫy tay với cô.
- Không. – Cô đang định quay đi thì thấy… - Ôi… ôi… là bánh quy đó hả?!!? Anh lấy đâu ra thế??? Cho em ăn với! – Cô lập tức lao đến nhìn anh bằng đôi mắt long lanh hơn sao.
- Đây… ăn đi! Trông em cứ như người chết đói ý. – Thấy bộ dạng sung sướng của cô khi cầm hộp bánh trên tay mà anh không nhịn nổi bò lăn ra mà cười.
- Thì em cũng sắp chết đói thật rồi đây. – Cô vừa chén ngon lành vừa ú ớ đáp trả.
- Em thật là… ai bảo lúc chiều chưa ăn uống gì thì đã lăn quay ra ngủ mất rồi!!???? Bữa trưa còn chưa ăn. Bình thường có bao giờ em bỏ bữa đâu?
- Ơ… thế à? Em chưa ăn trưa sao??? Thảo nào… đói muốn điên luôn!! – Cô ngớ ra, mặt nhăn như khỉ ăn gừng.
- Hôm nay em có chuyện gì à? – Anh hạ giọng hỏi.
- Hả?? Không có. – Cô chối ngay.
- Đừng có nói dối.
- À… à… cái đó… cũng chẳng có gì đâu!
- Không có gì? – Anh nhướn mày, nhìn thẳng vào mắt cô làm cô bối rối.
- Thì… cũng không hẳn… chỉ là… em hơi buồn một tí…
- Buồn? Tại sao??
- Anh đừng hỏi nữa! – Cô cúi gằm mặt vào hộp bánh mà không dám nhìn lên.
Mỗi khi đối diện với đôi mắt sâu thẳm ấy, cô lại thấy rất thân thiết. Chẳng rõ từ bao giờ một phần nào đó trong cô đã tin anh… tin những lời anh nói… tin những điều thuộc về anh… Nhưng… còn Bảo thì sao? Bảo mới là bạn trai của cô cơ mà!!?
- Nói anh nghe! – Giọng anh rất nhỏ những cũng thật cương quyết.
- Em bảo anh đừng có hỏi mà!!? – Cô vẫn gục mặt vào cái hộp bánh quy đã ăn được 1/3.
- Ngoan, nghe lời anh. Mau nói đi!
- Hả?… - Cô đờ người.
Câu nói này… câu nói này… rất… thực sự rất…

- Không. Em không thích.
- Búp Bê ngoan, nghe lời anh.

- Không đâu!! Không mà!!! Em không muốn!!!!!!!!!!!!
- Ngoan nào, nghe lời anh, đừng bướng nữa.

- Em mặc kệ. Em cứ thế thì sao!!?
- Búp Bê, ngoan ngoãn một chút rồi anh đưa đi chơi.

- Em sao thế? – Anh nhíu mày.
- À… à… - Cô dần lấy lại được ý thức.
Những lời nói vừa rồi… là cái gì vậy nhỉ??! Chẳng lẽ lại là kí ức của cô sao? Nhưng mà… người con trai đó là ai? Thiên… hay… Bảo… hay là… 1 người nào đó khác?
- Em còn không chịu nói? – Anh vẫn không buông tha.
- Hả? Ơ… a… ừm… em buồn bởi vì… vì… anh ấy nói 1 tháng nữa mới về được. – Cô lí nhí, cố gắng không nhắc đến tên Bảo. Cô chẳng hiểu tại sao mình phải làm vậy, cũng không biết mình từ lúc nào lại quan tâm đến cảm giác của anh như thế. Cô chỉ biết rằng, nhìn thấy anh đau, cô cũng thấy đau lắm!!
- …

- Thiên… - Sau 1 hồi im lặng, cô dè dặt lên tiếng, vẫn không dám ngẩng đầu lên. – Anh… giận đấy à??
- …
- Anh ăn… bánh đi! – Cô giơ hộp bánh ra trước mặt anh, mặc dù bụng vẫn còn rất đói. Nhưng biết làm sao được, anh đang giận mà!?!? Ơ mà anh giận cái gì nhỉ???? Là anh bắt cô phải nói mà? Hơn nữa, cô cũng đâu có nhắc đến tên của Bảo chứ??!
- Nhìn cái mặt em kìa… - Anh phì cười trước khuôn mặt méo mó đáng yêu của cô. - Thôi, em ăn đi!
- Hí… thế mà em tưởng anh giận… biết vậy chẳng đưa cho anh…

- Anh hỏi em 1 câu nhé!
- … - Cô đang bận ăn bánh, chỉ gật gật cái đầu.
- …
- Ứ… - Cô ngạc nhiên. Đợi mãi, đợi dài cả cổ mà chẳng thấy anh lên tiếng. Cô lại tiếp tục gặm bánh quy, cũng là đợi anh suy nghĩ câu hỏi luôn.

- Em thích Bảo à?
- Aaaaa… Khụ…. Khụuuuuu… - Cô đang ăn ngon lành thì bị câu hỏi của anh làm cho nghẹn, ho sặc sụa.
- Không sao chứ??! Nước này! – Anh hoảng hốt, vội vớ lấy bình nước bên cạnh đưa cho cô.
- Ặc… híc híc… anh chơi ác quá! – Khó khăn lắm mới thoát được cơn sặc, nhìn anh bằng ánh mắt trách móc.
- Em thích Bảo thật à?? – Anh nhắc lại lần nữa.

---------------------------------------
2.

- Ơ… chuyện này… chuyện này thì… - Cô lúng túng. Thật sự cô chưa từng nghĩ tới điều này, chỉ là… - Anh ấy là bạn trai của em mà!
- Anh hỏi là em có thích cậu ấy không cơ mà?? – Anh chớp mắt.
- Em… em… không biết… - Cô thành thực.
- Vậy sao em nhận cậu ấy làm bạn trai? – Anh tiếp tục hỏi.
- Em… bởi vì… vì… anh ấy… nói thế. – Cô giải thích.
- Và em tin? – Anh nhướng mày.
- Ai cũng bảo vậy mà??!
Im lặng

Trong không gian chỉ có tiếng thở đều đều của anh và cô cùng tiếng… nhai bánh giòn tan.

- Haizzzzzzzzzzzzz…
- Anh thở dài gì thế? – Cô ngạc nhiên.
- Nói thật anh chẳng thể hiểu nổi em. – Anh chống tay xuống đất, ngả người ra sau, buồn bã nói.
- Hở??? Có gì không hiểu? Em có thể giải đáp. – Cô tự tin vỗ ngực cười lớn
- Em làm sao biết được?
- Sao lại không? Em đương nhiên phải hiểu bản thân mình chứ!!?
- Em mất trí nhớ rồi, làm sao biết được gì nữa!!?
- Ờ nhỉ… nhưng không sao. Em có thể… đoán. – Cô cười tít mắt. – Cứ coi như em trước đây là 1 cô gái khác đi. Anh kể xem nào, em sẽ “mổ xẻ” cô ấy ra để tìm lời giải thích hợp lí cho anh.
- Ha… haaaaha… - Anh cười thích thú. – Em thật biết làm trò.
- Ơ hay… Em nói thật mà anh kêu em làm trò là thế nào? Nhanh nói đi. Đợi em ăn xong rồi sẽ ngủ mất đó!!!
- Được rồi… 3 năm trước anh quen em… à không… “cô ấy” ở Love…
- Í… sao nghe quen quen vậy nhỉ??? – Cô gãi đầu.
- Thì em đã đến đó rồi mà! Là khi em trở lại đó.
- Ồ… Là lần đầu chúng ta gặp nhau đó hả?
- Cách đây 3 năm thì đúng. – Anh chỉnh lại.
- Oái… đó là “cô ấy” chứ không phải em. – Cô nhăn mặt.
- Ừ… Là “cô ấy”. – Anh cười cười nói. – Hôm đó “cô ấy” cũng trả lại anh chú cún con và đặt tên cho nó là Cục Bông.
- Hhihi… “cô ấy” cũng có cùng suy nghĩ với em đấy! – Cô reo lên. (trời ơi, cùng 1 người mà không giống sao nổi!!? >_< )
- Nhưng “cô ấy” không kêu anh là “tên biến thái” – Anh châm chọc.
- Ai bảo anh tự dưng giở trò sàm sỡ với em? Không biến thái thì bệnh hoạn à? – cô cãi.
- Tại anh không biết em không còn là “cô ấy” nữa… cho nên mới… anh xin lỗi…

- “Cô ấy” rất thích Cục Bông. Vì thế anh luôn lấy cún con làm cái cớ để hẹn “cô ấy” đi chơi.
- Cớ? Anh thật là… lợi dụng cún con xinh xắn là không tốt.
- Nhưng không làm vậy thì sao anh gặp lại “cô ấy” được chứ??!
- Tại sao phải gặp lại? – Cô ngu ngơ.
- Em ngốc thật!
- Sao tự nhiên kêu em ngốc???
- Bởi vì em thật sự rất ngốc. Trước đây đã ngốc, bây giờ lại càng ngốc hơn nữa.
- Gì hả? Anh nói lại xem!!!? – Cô tức đến nỗi muốn nổ tung luôn. Đã kêu “cô ấy” ngốc là xấu xa lắm rồi, anh lại còn dám nói cô càng ngốc hơn????? Thật là to gan quá đi!!!!!!!
- Thôi được rồi. Em không ngốc, được chưa??
- Hứ! Thế vì sao?
- À… là bởi vì… anh thích e… “cô ấy”.
- Thích?? Thích sao không nói mà lại phải lấy cớ này cớ nọ? Anh đúng là rách việc nha!
- Nói ư? Nói ra liệu “cô ấy” có chấp nhận không? Anh cũng không rõ “cô ấy” có thích anh hay không… em nói xem…
- Việc này… còn tuỳ. – Thực ra cô muốn nói : Đương nhiên là không, vì “cô ấy” đã có Bảo rồi. Nhưng không hiểu vì sao cô lại không thể. Có lẽ do cô sợ làm anh buồn.

- Rồi sao?
- Hôm đó anh…

- Anh đã tỏ tình thế nào vậy? – Cô tò mò.
- Tỏ tình? Cũng tại Love…

Một buổi chiều thứ 7, anh ngồi trên ghế đá Love đợi cô như thường lệ.
Anh đã suy nghĩ rất kĩ, đã đắn đo rất nhiều, đã tưởng tượng đến những tình huống khác nhau… cuối cùng anh quyết định nghe lời Nhật… thổ lộ với cô. Nhưng anh cũng sợ cô sẽ từ chối, sẽ rời khỏi cuộc đời anh… Nếu như vậy, thà anh cứ lặng lẽ thích cô, ngày ngày được ở bên cô, thấy cô vui vẻ còn hơn. Mâu thuẫn nói – không nói cứ giày vò anh…
- Anh Thiên! – Tiếng nói trong veo của cô vang lên làm anh chợt tỉnh. Cô cười tươi chạy đến ngồi cạnh anh. – Cục Bông đâu hả anh?
- Ừm… Hôm nay anh… để nó ở nhà rồi! – Anh ngập ngừng.
- Tại sao ạ? – Cô chớp chớp mắt. – Có phải anh không thích em chơi với Cục Bông không?Hay anh sợ em sẽ làm đau Cục Bông??
- Không phải. – Anh vội lắc đầu. - Chỉ là… hôm nay em… đi dạo với anh nhé! – Anh nín thở chờ đợi câu trả lời của cô. Anh mong cô sẽ đồng ý. Nhưng cái ý nghĩ nếu cô từ chối cứ lởn vởn trong đầu anh. Không thể phủ nhận rằng, anh rất sợ hãi… sợ cô không thích anh… sợ sẽ không còn được nhìn thấy cô… sợ…
- Đi dạo? Với anh? – Cô nghi hoặc hỏi lại. – Hôm nay anh có chuyện gì à? Sao tự nhiên rủ em đi chơi thế? Lại còn để Cục Bông ở nhà nữa!!?
- Ờ… cũng có… - Anh ấp úng.
- Đi thôi!

- Oa… oa… oaaaaaaa… Mát mẻ trẻ khoẻ quáaaaa....aaa..aa.a… - Cô vươn vai, hít thở cái không khí trong lành tươi mát này.
- … - Anh nhìn cô, trong lòng lại bắt đầu đấu tranh tư tưởng.
- Anh có chuyện gì vậy? – Cô lên tiếng hỏi. – Anh cãi nhau với bạn gái à? Sao trông mặt anh khó coi thế kia?
- Anh không có bạn gái. – Anh vội đính chính, chỉ sợ cô sẽ hiểu lầm.
- Em không tin. Đại thiếu gia đẹp trai, nhà giàu, tài giỏi như anh mà không có bạn gái mới lạ đo! – Cô bĩu môi.
- Thật mà!!!!
- Thật? Anh chắc chắn chứ???? – Mắt cô sáng lên.
- Chắc. Nhưng trông em có vẻ vui nhỉ!!? Chẳng lẽ anh ế em vui lắm à? – Anh trêu.
- Hở… à… à… không… làm sao em có thể độc ác thế được??! – Cô lúng túng. - Chỉ là… em… em… mai em sẽ đến trường bán tin này cho fan của anh. Chắc sẽ thu được kha khá đây!?? – Cô tí tởn nghĩ đến cảnh cô trở thành… trung tâm cung cấp tin tức nóng hổi của trường THPT Sun.
- Em có thể bán, nhưng không phải tin này.
- Hả? – Cô ú ớ chẳng hiểu gì cả. – Anh còn tin khác hay hơn nữa à? Nói em nghe với nào!!? Hihihihhhhi… nếu mà thu hoạch khá, nhất định em sẽ chia cho anh một phần… tư.
- Có 1 chuyện hay lắm!
- Là cái gì vậy? Mau nói… mau nói… - Cô thúc giục.
- Lại gần đây, anh nói cho. – Anh tỏ vẻ bí mật khiến cô lại càng tò mò, liền tiến sát đến bên anh.
- Anh nói nhanh đi! Rốt cục là cái gì mà kinh vậy!???
- Nhắm mắt lại.
- Hử?... Rồi rồi… rốt cục nó là cái gì chứ??? – Cô nhắm tịt mắt lại, sốt ruột.
1’… 2’… chẳng có động tĩnh gì…
5’… anh vẫn chẳng chịu lên tiếng.
Chết tiệt! Anh định gạt cô đó hả? Quả này anh chết chắc rồi!!!!

Đúng lúc cô định mở mắc thì đột ngột có cái gì đó mềm mềm chạm vào môi cô. Sững sờ, cô như đóng băng tại chỗ.
Đến khi có 1 vòng tay ôm lấy cô thật chặt, cô mới chợt tỉnh. Mở bừng mắt, cô thấy anh rất gần, rất gần, gần đến nỗi cô có thể nhìn thấy từng sợi lông mi đen dài của anh. Nhưng mà… anh đang làm cái gì vậy?
Cảm giác này… thật sự rất khó diễn tả… lâng lâng… xao xuyến… rung động… sợ hãi… thích thú…
Cô muốn đẩy anh ra, nhưng đôi tay cô lại bất giác ôm lấy anh.

Anh ôm siết lấy cô, dường như chỉ cần nới lỏng 1 chút thôi cô sẽ biến mất khỏi tầm mắt anh. Cảm giác khi chạm vào đôi môi mềm mại của cô thật kì diệu! Anh quả thực không muốn buông cô ra một chút nào.

Rất lâu sau anh mới buông cô ra.
- Thiên… - Cô gọi khẽ. Cô không hiểu rõ cảm giác của mình lắm, nhưng cô vẫn mong hành động của anh xuất phát từ tình cảm thật sự.
- Anh xin lỗi! Anh không cố ý, chỉ là… - Anh bối rối. Chỉ tại anh nhất thời không kìm nén được cảm xúc nên mới…
- Anh có ý gì chứ? – Cô ngước lên nhìn anh bằng đôi mắt ngập nước. Không cố ý???? Có nghĩa là anh không hề có tình cảm với cô?? Đó chỉ là… chỉ là…
- Anh… anh chỉ… - Anh ấp úng.
- Anh quá đáng lắm! - Còn chưa đợi anh nói hết câu cô đã oà khóc nức nở. – Đó là… nụ hôn đầ..u của em… em… em ghét anh… sao anh…
- Anh… anh xin lỗi… - Anh vội vã lau nước mắt cho cô, cảm thấy hối hận vô cùng. – Đừng ghét anh được không?
- Tại sao… anh hôn em… trong khi… khi anh không thí..ch… em? – Cô vẫn sụt sùi. – An..h coi thường em…
- Không có… không phải thế… - Anh phủ nhận ngay. – Anh thích em mà!!!!!!!!?
- Hử… anh… anh nói gì? – Cô nín khóc ngay lập tức, tròn xoe mắt nhìn anh.
- Anh… anh hôn em là vì… anh thích em, thích rất nhiều. Cả ngày hình ảnh của em cứ quanh quẩn trong đầu anh… khi em cười… khi em tức giận… khi em hờn dỗi… thậm chí cả khi em khóc… Anh chẳng thể tập trung vào việc gì được…
- … - Cô đờ người, nhìn anh chằm chằm.
- Anh đã biết mình thích em từ rất lâu rồi… nhưng mà… anh lại không đủ can đảm để nói với em. Anh sợ em không thích anh… sợ em sẽ rời xa anh… sợ không còn được cùng em chơi đùa với cún con… Anh… anh sợ lắm!
- … - Cô chẳng thốt lên được lời nào.
- Búp Bê, em đồng ý làm bạn gái anh nhé!!? – Anh nhìn cô, nín thở hỏi.
- Em… - Cô vẫn chưa hết sốc, cố gắng lắm mới thốt lên được 1 chữ.
- Em… đồng ý được không? – Anh nói như van nài. – Anh thực sự rất thích em. Những ngày qua ở bên em anh rất vui, cũng cười rất nhiều.
- … - Anh thích cô? Anh thích cô???? Là thật sao???????????
- Búp Bê, em nói gì đi chứ!!? Đừng có im lặng như thế…
- Anh… em… - Cô vẫn chẳng thể nào nói 1 câu ra hồn, chỉ còn cách ngả vào lòng anh thay câu trả lời.
- Búp Bê, anh thích em! – Anh vui mừng tưởng như có thể phát điên lên được, ôm chặt cô trong lòng, nở nụ cười hạnh phúc.

---------------------------------------
3.
- Khoan đã… Búp Bê?? – Cô dừng ăn, kinh ngạc nhìn anh như người ngoài hành tinh.
- À… đó là tên anh đặt cho “cô ấy”. Bởi vì “cô ấy” xinh đẹp và đáng yêu y như búp bê ý. – Anh giải thích.
- Anh gọi em là Búp Bê?
- Sao thế?
- Anh… anh thật sự gọi em là Búp Bê?
- Ừ
- Có còn ai gọi em như thế nữa không?
- Không
- Anh chắc chứ? – Cô hỏi lại.
- Đương nhiên. Vì đó là độc quyền của anh mà!!!?! – Anh cười.
- Nhưng… chẳng lẽ… anh… - Giọng nói đó là của anh? Chàng trai trong giấc mơ, người cô không tài nào nhìn rõ mặt, người đưa cô đến vườn hoa kia… là anh???? Nhưng còn Bảo… Bảo thì sao? Thế này là thế nào chứ?!!?!
- Em sao thế? Khó chịu chỗ nào à? – Anh lo lắng. Nhìn sắc mặt cô rất kém.
- … - Không thể như thế! Tuyệt đối không phải!!! Cô đã có Bảo rồi, sao có thể thêm Thiên… hay là ngược lại??? Không, không phải. Cô gặp Bảo trước… lớn lên cùng anh. Còn Thiên, chính anh đã nói, 3 năm trước anh mới xuất hiện trong cuộc đời cô…
- Em đau chỗ nào nói anh nghe, đừng có im lặng như thế. – Anh bắt đầu hoảng hốt.
- Em… em… Thiên… trả lời em… có thật anh là bạn trai của em không? – Cô đột ngột nhìn thẳng vào mắt anh.
- Thật. – Anh gật đầu chắc nịch.
- Anh không lừa em chứ? – Cô run run hỏi. Chẳng lẽ cô lại là loại người như thế sao??
- … - Anh không nói, chỉ nhẹ nhàng đặt bàn tay cô lên ngực mình.
- Anh… - Cô kinh ngạc tròn mắt. Bàn tay cô có thể cảm nhận được từng nhịp đập rộn ràng của trái tim anh.

- Thiên!! – Cô dựa lưng vào gốc cây, khẽ gọi.
- Ừ
- Anh có nghĩ… là em… em… bắt cá 2 tay không? – Cô e dè hỏi.
- Không. – Anh trả lời ngay mà không cần suy nghĩ.
- Tại sao? - Cô ngạc nhiên.
- Vì… anh tin em. – Anh nói, nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự hoài nghi và buồn bực của cô.
- Tin? Tại sao lại tin em? Đến em còn chẳng tin nổi mình nữa là anh…
- Chiều nay, lúc nghe Thanh kể việc em thân mật với Bảo, vui vẻ bên Bảo, còn nhận lời làm con dâu nhà họ Trần không chút đắn đo, anh đã rất giận. Anh không phủ nhận rằng anh đã nghi ngờ em, trách móc em, nhưng… khi suy nghĩ kĩ, anh vẫn quyết định tin em vì… anh thật sự yêu em.
- Em khiến anh khổ sở như vậy… tuyệt vọng như vậy… anh vẫn yêu em… vẫn tiếp tục tin em???? Anh thật ngốc… – Cô nhắm mắt.
- Em mới ngốc đó!!! Bởi vì yêu em nên anh mới đau khổ… bởi vì nhớ em nên anh mới tuyệt vọng… và vì tin tưởng em nên anh mới chờ đợi em suốt 2 năm qua… Em có hiểu không??
- Em không xứng đáng… – Vai cô bắt đầu run rẩy. Cô thất vọng về bản thân… Cô buồn thay cho Bảo… Cô đau lòng khi nghĩ đến Thiên… Tại sao? Tại sao cô lại là con người như thế????????
- Đừng như thế… Em không phải vậy đâu! – Anh ôm cô vào lòng, vuốt mái tóc mềm mượt gợn sóng của cô thật dịu dàng. – Em là 1 cô bé rất ngây thơ và đáng yêu. Em giống như búp bê kim cương, vô cùng xinh đẹp và trong trắng, nhưng không hề dễ vỡ mà ngược lại, rất kiên cường…
- Thiên… - Cô túm chặt vạt áo anh.
- Em là 1 cô gái tốt. Anh tin là em có lí do của mình nên mới làm như thế. Có thể trước đây anh chưa đủ tin cậy để em chia sẻ chuyện đó. Nhưng nếu em nhớ ra điều gì, có thể nói với anh. Anh hứa… anh sẽ luôn ở bên em, dù em có chấp nhận tình cảm của anh hay không.
- Em… - Cô cảm động gục đầu vào ngực anh. Được anh ôm thật thích! Vòng tay của anh rất ấm, rất vững chãi, rất thoải mái, hoàn toàn khác cảm giác khi ở bên Bảo. Nhưng cô… - Nếu… em thật sự lừa dối anh… thì sao?
- Không có chuyện đó đâu. Em sẽ không làm như thế. Tin anh đi!!!! – Anh trả lời chắc chắn.
- Anh… tin em đến thế sao?
- Ừ
- Tin tưởng tuyệt đối?
- Ừ
- Tại sao?
- Bởi vì… em đã từng nói… em chỉ thích anh thôi.

Hôm đó khi tan học, anh không ra cổng trường đợi cô như mọi hôm mà đi thẳng đến lớp cô.
Anh muốn biết cô gần đây học hành ra sao, quan hệ bạn bè thế nào. Dạo này anh thấy cô rất lạ! Cô giành cho anh ít thời gian hơn, cũng ít kể cho anh nghe về những chuyện cô gặp phải hơn. Anh lo cô có điều gì giấu anh.
Vừa bước đến hành lang lớp cô, anh đã nhìn thấy bóng dáng mảnh khảnh của cô đang tung tăng nhảy chân sáo về phía mình.
Anh bật cười trước vẻ dáng vẻ hồn nhiên y như trẻ con của cô.
- Búp B…
- Hương Kim! – Một giọng nói từ đâu vang lên cắt ngang lời anh. Tiếp đó, 1 nam sinh nhìn có vẻ cũng là 1 hotboy “bay” đến cạnh cô. Anh chỉ muốn lập tức chạy đến xách hắn lên vứt ra xa cô một chút, nhưng nghĩ sao lại thôi. Anh đứng lùi vào góc tường quan sát.
- Bạn là ai thế? – Cô dừng chân.
- Bạn không nhớ tôi sao? – Nam sinh đó xị mặt ra.
- Tôi quen bạn? – Cô tròn xoe mắt nghĩ ngợi, rồi lắc đầu ngoậy ngoậy. – Không đúng. Tôi nhớ là đâu có biết bạn???
- Không biết? – Nam sinh đó mặt nhăn như khỉ ăn gừng. – Chúng ta học cùng lớp mà? Tôi còn ngồi ngay đằng sau bạn nữa!?!?! Tại sao bạn lại không biết tôi chứ???
- Àaaaaaaa… Nhớ rồi… nhớ rồi… híhí… Bạn thông cảm nha, tại đầu óc tôi hôm nay hơi chập một chút. – Cô cười trừ.
Thực ra thì… cô chỉ có duy nhất 1 ấn tượng với nam sinh này thôi. Đó là… người tình trong mộng của cô bạn bàn trên. Bởi vì… suốt ngày bạn ấy quay xuống lấy cớ hỏi bài rồi mượn đồ dùng của cô để… ngắm anh chàng phía sau cô.
- Bạn có chuyện gì muốn nói với tôi sao? – Cô nhanh miệng hỏi.
- À… có… Thực ra mình muốn nói là… là mình… mình… - Nam sinh kia ấp a ấp úng, mặt đỏ bừng như quả gấc.
- Tôi hiểu rồi. – Cô mỉm cười.
- Bạn hiểu? – Nam sinh kia há hốc mồm nhìn cô. – Bạn biết tôi muốn nói gì sao?
- Biết. – Cô gật gật đầu.

- Em biết gì mà nói vậy hả Búp Bê?? – Anh đứng ở góc tường lẩm bẩm. – Cậu ta là muốn tỏ tình với em đó, ngốc ạ! Mau đi đi, đi nhanh lên, còn đứng đó làm gì chứ!?!??

- Bạn thích tôi đúng không? – Cô bình thản nói.
- Ơ… à… ừ… phải… Bạn đồng ý làm bạn gái tôi nhé!!?

Cô nói cái gì? Vậy là cô đã biết? Cô hiểu tình cảm của cậu ta giành cho mình, cô biết mục đích của cậu ta khi bắt chuyện với cô, tại sao còn đứng ở đó?? Được rồi, cứ cho là cô muốn nói rõ ràng mọi chuyện, vậy thì từ chối đi, tại sao lại cười chứ??? Không được cười với cậu ta, biết không hả????

- Tại sao bạn thích tôi? – Cô nhẹ nhàng hỏi.
- Bởi vì… bạn rất xinh
- Gì nữa?
- Bạn học giỏi, luôn đạt điểm cao
- Còn nữa không?
- Lại thân thiện với bạn bè.
- Hết rồi?
- Ừm… hết rồi.
- Tôi còn có việc, tôi về trước nhé! – Cô nói rồi tiếp tục nhảy chân sáo đến cầu thang, mặc kệ cậu nam sinh kia đần mặt ra chẳng hiểu gì.

- Búp Bê! – Anh gọi cô, mặt đằng đằng sát khí như muốn giết người.
- Aaaaa… Thiên, sao anh lại ở đây? – Cô cười tươi, chạy lại khoác tay anh một cách tự nhiên.
- Đi.

- Sao em không từ chối cậu ta?
- Hử??? Anh nói ai thế?
- Nam sinh tỏ tình với em.
- Nhưng ai mới được chứ???
- Có bao nhiêu người?
- Nhiều lắm, em không nhớ rõ. – Cô đáp tỉnh bơ.
- Em từ chối chứ???
- Không.
- Không? Sao lại không? Em có bạn trai rồi cơ mà??? – Anh nổi điên.
- Ơ… sao tự nhiên anh gắt thế? – Cô ngây ngô hỏi.
- Em… em còn không biết lỗi sao?
- Em có lỗi gì??? Hôm nay em học hành rất chăm chỉ nha! Em được mấy con 10 đấy!
- Anh hỏi tại sao em không từ chối họ?
- Ồ… Em không biết từ chối đâu. – Cô nhăn mặt. – Từ chối là làm tổn thương người ta, em không muốn thành người độc ác. Em chỉ… không trả lời thôi. Hiểu hay không là tuỳ họ.
- … – Anh chết lặng. Không biết từ chối? Không trả lời?? Hiểu hay không là tuỳ??? Chẳng phải với anh cô cũng thế sao? Không lẽ… trước giờ là do anh hiểu lầm… do anh tự tưởng tượng ra???? Thực chất… cô không hề thích anh?
- Này, anh sao thế? – Cô huơ huơ tay trước mặt anh.
Đột nhiên anh nắm chặt lấy bàn tay cô, nhìn chằm chằm vào cô làm cô giật mình.
- Anh làm… s..sao thế? – Cô run lẩy bẩy. Trông anh bây giờ rất đáng sợ, y như 1 con thú dữ vậy.
- Hôm đó… em không trả lời anh, có phải là ý này? – Anh hỏi, giọng nghẹn lại.
- Là ý này… – Cô đã bị anh doạ cho sợ phát khiếp, nhắc lại mấy từ cuối như 1 cái máy.
- …
Đó là câu trả lời của cô? Là ý này… chính là ý này… Đều do anh đã sai… anh đã lầm tưởng rồi… nhưng tại sao???? Tại sao cô không giải thích?
- Thiên… em… em… - Tay cô sắp bị anh bóp nát rồi. – Đay quá! Anh bỏ em ra… bỏ em ra…
- Xin lỗi. – Anh thả cô ra, nhìn cô bần thần rồi bước xuống cầu thang.
- Thiên, đợi em với. Anh đi chậm thôi! – Cô nhanh chóng đuổi theo.
- Tại sao đi theo anh? – Anh hỏi mà không quay lại.
- Ơ… anh hỏi gì lạ thế? – Cô ngơ ngác.
- Đừng có đi theo anh.
- Khoan… Thiên… anh giận đấy à? Em… chỉ không từ chối họ thôi mà??? Em đâu có đồng ý?Em không thích họ. Em chỉ thích anh thôi! – Cô vừa chạy, vừa nói với theo.
- Em… - Anh đột ngột quay lại khiến cô phanh không kịp, lao thẳng vào lòng anh.
- Ôi trời ơi, sao anh dừng mà không xi nhan, chuông, còi gì thế? – Cô càu nhàu.
- Em vừa nói cái gì? – Anh giữ chặt 2 vai cô.
- Em nói anh dừng tại sao không báo trước. – Cô nhắc lại
- Không phải câu này. Câu trước đó.
- Em… chỉ thích anh… thôi… anh nghe thấy rồi còn hỏi… - Cô đỏ bừng cả mặt.
- Nhắc lại một lần nữa! – Anh ôm chầm lấy cô, thì thầm.
- Em chỉ thích anh thôi!!!

---------------------------------------
4.
- Đến bây giờ anh vẫn không hiểu hành động của em. Em có thể giải đáp chứ?? – Anh thắc mắc.
- Hở? Em hả? – Cô giật mình. Cô vốn đang gà gật, bị tiếng nói của anh làm cho bừng tỉnh. Ai bảo ngồi trong lòng anh dễ chịu như thế??? Lại thểm cả giọng nói trầm ấm đó nữa, cô tỉnh táo được mới là chuyện lạ!!
- Em không biết hả? Cô ấy đúng là khó hiểu quá nhỉ??! – Anh bật cười.
- Ai… ai nói em không biết? – Cô cao giọng. – Anh hỏi cái gì vậy?
- Haa…hahaahah… Em thật là… nãy giờ em ngủ gật đó hả?
- Em… em… - Cô đỏ bừng cả mặt.
- Quả nhiên là vậy. – Anh càng cười lớn hơn.
- Anh… làm sao anh biết được?? – Cô lí nhí hỏi. - Chẳng lẽ anh có mắt ở tay?
- Mỗi khi ngủ em đều cuộn tròn lại như con tôm luộc. – Anh giải thích.
- Hả?? – Cô trố mắt. - Thật sao?
- Em thử nhìn xem.
- … - Cô nghi ngờ nhìn lại bản thân mình. – Aaaa… Quả thật là giống tôm luộc. Tại sao trước giờ em lại không phát hiện ra nhỉ?
- Bởi vì em ng…
- Dừng. – Cô cắt ngang. – Em cấm anh kêu em ngốc.
- Được rồi. Nếu em trả lời được câu hỏi của anh, anh sẽ côn nhận em thông mình, chịu không?
- Câu hỏi gì?
- Tại sao em không trực tiếp từ chối lời tỏ tình của những nam sinh khác?
- Chẳng phải là không muốn làm họ tổn thương hay sao? – Cô đáp ngay.
- Thì ra em ngủ cũng không say lắm!
- Anh… em chỉ lơ mơ một chút thôi mà!!? – Cô kêu oan.
- Thế sao còn hỏi họ thích em ở điểm gì? – Anh hỏi tiếp, chờ đợi câu trả lời của cô. Đây mới thực là điều anh thắc mắc.
- Ừm… cái này… - Cô suy nghĩ một chút rồi lên tiếng. – Anh muốn biết mục đích thật hay là mục đích trong giao tiếp?
- Hả? Còn có 2 mục đích nữa sao? – Anh nghi ngờ. – Em nói thật hay là chém ra vậy?
- Chém gió đó. – Cô trả lời ngay mà không cần suy nghĩ.
- Thật hết chỗ nói với em. – Anh lắc đầu chán nản.
- Ơ anh hay nhỉ??! – Cô bức xúc. – Em có nhớ gì đâu? Không chém ra thì biết làm thế nào? Nhỡ đâu nó đúng với em nhưng khác với em trước đây thì sao???
- Ừm… có lí. Thế nói anh nghe xem nào.
- Nói cái nào? – Mắt cô long lanh.
- Cả 2.
- E hèm… Trong giao tiếp, em rất lịch sự nha!
- Ý gì thế?? – Anh cau mày.
- Thì người khác tỏ tình với em, it nhất em cũng phải tỏ ra 1 chút gì đó gọi là quan tâm chứ?!? Chẳng lẽ không nói câu nào mà quay mông bỏ đi luôn à? Như vậy quá kiêu căng đáng ghét rồi, anh thấy có phải không? – Cô giảng giải.
- … - Anh ngạc nhiên tột độ, mãi sau mới “tiêu hoá” hết câu nói của cô, phán. – Em thật lắm trò!
- Ặc… anh không thể khen ngợi em 1 câu sao? – Cô xị mặt.
- Được rồi, được rồi, em rất lịch sự được chưa?
- Híhí…
- Thế còn mục đích thật sự thì sao? – Anh nóng ruột.
- À… cái đó thì… - Cô gãi đầu. – Anh thích em ở điểm nào?
- Hả?
- À à… ý em là… trước đây chắc chắn em từng hỏi anh câu này. Khi đó anh đã trả lời thế nào? – Thấy anh ngẩn ra, cô vội giải thích.
- Cái này… - Anh lúng túng.
- Sao thế? Chẳng lẽ em chưa từng hỏi anh câu này?
- Không phải thế. Mà là…

Cô đã biến mất suốt 2 tuần liền. Anh hiểu vì sao cô giận, nhưng thật sự cô gái đó chẳng có quan hệ gì với anh cả. Cô ta là bạn gái của Nhật mà??!
Anh gọi cho cô thì điện thoại không có tín hiệu… đến lớp tìm cô thì nghe bạn cùng lớp nói không thấy cô đi học… Thậm chí, khi anh chạy đến biệt thự nhà cô, bà vú Nguyễn nói cô vẫn còn giận, không muốn gặp anh. (Vú Nguyễn là 1 trong 2 người duy nhất cô giới thiệu với anh).

Cuối cùng cô cũng xuất hiện, nhưng cô lại làm như không quen biết anh, bao nhiêu lần đi qua anh làm như anh không hề tồn tại khiến tim anh thắt lại.
- Búp Bê, đừng giận anh nữa có được không? – Anh nắm tay cô kéo lại khi cô lại muốn lướt qua anh lần nữa.
- Bỏ em ra, anh làm gì thế?- Cô tru tréo lên.
- … - Anh chẳng nói năng gì mà kéo cô đi thẳng đến Love – nơi duy nhất không có ánh mắt tò mò của mọi người.
- Đau quá!!! – Cô xoa xoa cái cổ tay đỏ ửng, oán giận nhìn anh.
- Anh xin lỗi. – Anh cũng xót xa không ngờ mình lại mạnh tay đến vậy.
- Tránh ra! – Anh muốn nắm tay cô nhưng lại bị cô đẩy ra.
- Búp bê, anh phải làm sao em mới không giận anh nữa?? – Anh vò đầu bứt tai. Quả thật anh sắp phát điên rồi.
- … - Cô chẳng nói năng gì, chỉ chằm chằm vào bồn hoa trước mặt.
- Anh phải nói bao nhiêu lần nữa em mới tin đây? Cô ta là bạn gái của Nhật. Anh chào cô ta cũng là phép lịch sự thôi mà??!
- … - Cô vẫn bình thản ngắm hoa, chẳng thèm để ý đến anh.
- Búp Bê!!! – Anh bực mình nắm chặt vai cô để cô đối diện với anh. – Anh thích em!!!
- Anh thích em ở điểm nào? – Cuối cùng cô cũng chịu lên tiếng.
- Tất cả. Những gì thuộc về em anh đều thích.
- Không được. – Cô nhăn mặt.
- Sao cơ? – Anh ngạc nhiên hỏi lại.
- Anh chỉ được thích ưu điểm của em thôi. – Cô quả quyết.
- Em ngốc quá! – Anh bật cười. – Anh thích cả cả con người em chẳng phải sẽ tốt hơn sao?
- Có gì tốt đâu? – Cô bĩu môi. – Anh càng biết được nhiều nhược điểm của em sẽ càng nhanh chán e…
- Vớ vẩn. – Anh gắt. – Em nghĩ lung tung cái gì thế? Anh thích em thật lòng, không phải chỉ vì em xinh đẹp hay giàu có. Anh thích em vì em là em, hiểu không Búp Bê?
- … - Cô suy nghĩ 1 lúc, gật gật cái đầu, rồi lại lắc lắc cái đầu. Cuối cùng vẫn bướng bỉnh. – Em mặc kệ, anh vẫn chỉ được thích ưu điểm của em thôi!

- Haaahahahhhaaaa… - Nghe xong, cô bò lăn bò càng ra mà cười.
- Em thấy em có ngốc không? – Anh cũng không nhịn nổi ôm bụng cười.
- Ngốc, rất ngốc!! Há há há…

- Được rồi, giờ em nói được chưa? – Mãi sau anh mới nín cười được.
- Nói cái gì cơ? – Cô ngu ngơ.
- Mục đích của em. – Anh nhắc.
- Àaaaaa… nhớ rồi… nhớ rồi… - Cô gật gù. – Anh cũng ngốc chẳng kém gì em. Có như vậy mà cũng không hiểu.
- Là sao? – Anh nhìn cô khó hiểu.
- Chính là muốn biết họ có thích em thật sự hay không, cũng là khẳng định tình cảm của anh giành cho em đó!
- Thật sự là vậy? – Anh nghi ngờ hỏi.
- Theo em nghĩ. – Cô đính chính.

- Em buồn ngủ rồi! – Cô ngáp dài, nói.
- Ừ. Đứng lên đi về ngủ thôi. – Anh đưa tay kéo cô đứng dậy.
- Vâng. – Cô ngoan ngoãn đi theo anh. Đi được một đoạn cô ngập ngừng kéo tay anh lại. – Thiên!
- Sao thế? – Anh quay lại hỏi.
- Anh… anh có thể… - Cô ấp úng.
- Sao tự nhiên lắp bắp thế? Định tỏ tình với anh à? – Anh trêu.
- Không… không phải… Em muốn nói… Ý em là… anh… anh… - Cô vẫn không tài nào nói năng cho ra hồn, đầu cúi gằm, hai bàn tay nghịch nghịch những ngón tay thon dài của anh.
- Kim! – Anh dịu dàng gọi, dùng tay nâng khuôn mặt xinh xắn của cô lên. – Đừng ngại, có chuyện gì cứ nói với anh.
- Em… - Cô ngây người nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh như bị thôi miên. – Cuộc sống của em trước đây có điều gì đó rất kì lạ. Em muốn tìm hiểu mọi chuyện. Anh… anh đợi em… có được không??
- Được. – Anh mỉm cười gật đầu. – Anh đã đợi em 2 năm rồi, đợi thêm 1 thời gian nữa cũng vậy thôi.
- Cảm ơn anh! – Cô cảm động nắm chặt lấy bàn tay anh.
Không phải cô không nghĩ đến Bảo, chỉ là…
Cô biết Bảo có thể đem lại niềm vui cho cô…
Nhưng cô tin Thiên sẽ bảo vệ cô mãi mãi…
Khi ở bên Bảo, cô luôn tươi cười…
Nhưng lúc ở cạnh Thiên, cô lại có cảm giác an toàn và bình yên đến kì lạ…
Cô mong Bảo được vui vẻ…
Nhưng cô ước Thiên mãi hạnh phúc…
Cô không muốn quyết định… cũng không thể quyết định… bởi vì… Bảo cũng rất yêu cô… bởi vì… Thiên sẵn sàng đợi cô…
Cả 2 người đều giành hết tình cảm cho cô… cô…

Chương 11: Em thật là trẻ con

1.
- Em trở lại bình thường rồi hả, óc bã đậu? – Vừa chui ra khỏi trại, Nhật đã kêu toáng lên.
- Mới sang ngày ra anh đã lên cơn rồi sao? – Kim lườm Nhật một cái sắc lẻm.
- Ai lên cơn? Anh là người hoàn toàn bình thường em đừng có nghi oan cho anh. – Nhật vỗ ngực kêu to.
- Ây da… - Đột nhiên Kim vỗ vào trán mình cái bốp.
- Sao thế?? – Thiên mang theo mấy hộp bánh đi tới, hỏi.
- Em quên đây là rừng, xe cấp cứu không vào được. Nếu sớm nhớ ra em đã gửi anh ta ở đâu đó ngoài kia rồi. – Kim thở dài, nói 1 lèo như thật.
- Em… - Nhật ức mà không nói được câu gì. Sao đấu với cô ta bao nhiêu hiệp mà anh vẫn thua thảm hại như vậy??? Ông Trời thật là bất công! Sao toàn đứng về phía cô ta mà quay mông lại với anh cơ chứ??!?!?!!!

- Anh Nhật, sao vừa sáng sớm mặt đã sưng lên vậy? – My quan tâm hỏi.
- Hừ! Em hỏi cô bạn quý hoá của em ấy!!? – Nhật dồn hết bực tức vào ngấu nghiến chiếc bánh.
- Kim, 2 người lại cãi nhau hả? – My cười toe toét.
- Đâu có??? Tớ chỉ là quên mất anh ta mới từ trại tâm thần ra, bất cứ lúc nào cũng có thể lên cơn thôi. Thế là anh ta giận tớ!!?
- Ặc… - Thanh với My không nói nổi thành lời.
- Em muốn chết không?? – Nhật trừng mắt.
- Cái này a… rất khó trả lời a… Nếu nói là muốn chết thì thật có lỗi với đời… Nhưng nói là không muốn chết thì lại quá tàn nhẫn với ngài Diêm Vương…
Uỵchhhh…
Nhật sốc đến nỗi ngã ngửa ra sau.
My ôm bụng cười nghiêng ngả.
Thanh phải cố gắng lắm mới đứng vững được.
- Ấy ấy… mọi người làm sao vậy? – Kim ngơ ngác. – Em biết câu nói của em rất chí lí nhưng mà… cũng không cần tỏ ra xúc động như vậy chứ????
- Cái gì chí lí… cái gì xúc động???? – Nhật lồm cồm bò dậy, vẫn không quên phản bác.
- Anh Nhật à, không cần phải như vậy đâu. Em hiểu là anh hâm mộ em mà, đừng quỳ, đừng có quỳ, em ngạiiiiiiiiiii lắm!!!!
Uỵchhhhhhh…
Nhật chưa đứng thẳng dậy được đã lại bị cô giáng cho 1 cú không thương tiếc.
- Bó tay với em! – Thiên lắc đầu đầu hàng cái tài bắt chẹt người khác của cô.
- Quá khen… quá khen!!!! – Kim cười tít cả mắt.
- Ha… haahaha… đúng đó… - My mãi vẫn chẳng thể nín cười được, chỉ gật đầu đồng tình.
- Tuyệt… tuyệt… - Thanh cũng giơ ngón tay cái tán dương “tài năng thiên bẩm” của Kim.
- Híhí… Mọi người đừng khen nữa, em ngại lắm! – Thấy Nhật đang “mon men” muốn đứng dậy, Kim lại giả bộ e thẹn nhỏ nhẹ.
Uỵchhhh…
Quả nhiên Nhật lại vào tròng lần nữa.
- Ôi trời ơi, khốn khổ cái thân tôi!! – Nhật ngồi bệt dưới đất tru tréo. – Em có thể nể tình bạn bè mà nương tay không?
- Ơ thế ra anh là bạn em hả???... Ôi ôi sorry… thì ra là anh Nhật đẹp trai đó hả??? Thế mà nãy giờ em cứ tưởng là thằng điên nào cơ!!? Nếu sớm biết là anh thì em nào dám làm như thế??? – Kim chớp chớp mắt tỏ vẻ vô tội.
- Em… em…
- Thôi, tha cho nó đi! – Thiên lên tiếng.
- Ứ… Ai bảo anh ta chọc vào em làm cái gì? – Cô vênh mặt.
- Thì em cũng “báo thù” được rồi đấy thôi? Cái mông của anh ê ẩm rồi đây này!!?! – Nhật kêu ca.
- Chưa đủ. – Kim vẫn bướng bỉnh.
- Thôi mà! Cho em, được chưa?? – Thiên dịu giọng, đưa cho Kim thêm cái bánh ngọt.
- Í… vị mới sao? – Mắt Kim lập tức sang lên như sao. – Nể tình… cái bánh, lần này tạm tha cho anh.
- What?? Cái bánh? Nể tình cái bánh? – mắt Nhật như muốn bắn luôn ra ngoài. – Nói vậy anh phải mang ơn cái bánh đó hả??
- Đúng. – Kim gật đầu chắc nịch. – Nhưng mà… cũng chẳng cần thiết đâu.

- Là sao?? - Sau khi đã đứng bằng 2 chân, Nhật mới thắc mắc.
- Em ăn nó rồi… hết rồi… anh định trả ơn cái vỏ này à? – Kim tỉnh bơ.
Uỵchhhhh…
- Em ác ghê gớm!!!!! – Tiếng kêu của Nhật có thể thấu tận trời xanh.

- Bây giờ chúng ta tóm tắt sơ lược lại những ý tưởng ban đầu nhá!
- Ok.
- Lần lượt từng người. Ai không nhớ được sẽ bị phạt. – My đề nghị.
- Tớ trước… tớ trước… - Kim giơ tay đầu tiên. – Chủ đề là thiên nhiên.
- Em có bị làm sao không vậy?
- Cái đó ai chẳng biết????? – Nhật nhăn mặt.
- Nhưng đúng mà? – Kim chớp mắt.
- KHÔNG TÍNH. – Cả 4 người cùng đồng thanh.
- Híc… sao lại không tính chứ? – Kim xị mặt ra trông đến là tội nghiệp. – Rõ ràng là đúng rồi…
- KHÔNG TÍNH LÀ KHÔNG TÍNH. ĐỪNG LẰNG NHẰNG!! – Lại đồng thanh.
- Ặc… Mọi người có cần hét to vậy không? – Kim mếu máo. – Không tính thì thôi, làm gì căng vậy? Em nói cái khác là được chứ gì?
- NÓI.
- Èo… ghê gớm thấy khiếp!
- Còn không mau lên? – Nhật thúc giục.
- Ờ thì là… là… là… - Kim gãi đầu gãi tai, lắp ba lắp bắp.

- Trời đất, em định “là” đến bao giờ? – Thanh đã mất hết kiên nhẫn sau 20’ ngồi nghe điệp khúc “là” của Kim và có vẻ như nó sẽ chẳng có điểm dừng.
- Kim, không phải là cậu không nhớ cái gì đấy chứ?
- Ừ thì… là… là… tớ… chỉ là… - Kim vẫn ấp úng.
- Một chút cũng không? – Nhật hỏi lại, ngạc nhiên cực độ.
- … - Kim thành thật lắc lắc cái đầu.
- KHÔNG THỂ NÀO!!!!!! – 4 người ai nấy mặt đều tái xanh.
Có ai không biết Lê Hương Kim thông minh tuyệt đỉnh, trí nhớ siêu phàm (trừ 1 số chuyện cô không để tâm) chứ??! Nhưng mà… bây giờ cô lại nói cô chẳng nhớ chút nào về bản thiết kế quan trọng kia.

- Cậu ốm à? – My lo lắng hỏi.
- Ốm? Để xem nào… - Kim sờ sờ trán mình một hổi rồi mới trả lời. – Hình như là không đâu. Trán tớ không nóng mà??!
- Kim, em thấy khó chịu ở đâu không? Tại sao lại như vậy??? Rõ ràng bác sĩ Nghiêm nói là ngoài chứng mất trí nhớ thì em hoàn toàn bình thường cơ mà?? – Thanh rối hết cả lên.
- Thì em bình thường đó thôi??
- Bình thường mà thế à? – Thiên gắt. – Khi nào trở về thành phố em phải đến bệnh viện khám ngay.
- Không đâu. Em ghét bệnh viện! – Kim nhăn nhó.
- Em NHẤT ĐỊNH phải đi khám. – Thiên cương quyết.
- Huhuuu… - Kim mếu máo. Nằm ở bệnh viện suốt 1 tháng trời làm cô phát ớn cái mùi thuốc khử trùng nồng nặc nơi đó lắm lắm!!!!! Nếu không phải ngày nào Bảo cũng đến chơi với cô chắc cô chết thiu ở đó lâu rồi. Bây giờ chỉ cần nghĩ đến phải bước chân vào đó thôi cô đã…
- Em nghe rõ chưa??? – Thiên lớn tiếng làm Kim giật bắn mình.
Cả Nhật, Thanh, My đều sững sờ. Thật không ngờ Thiên thường ngày luôn ân cần dịu dàng với Kim lại có thể trở nên đáng sợ như vậy!
- Híc… - Kim vội vàng gật đầu ngay tức khắc.
- Trả lời anh! – Giọng anh càng lên cao hơn.
- Vâng… vâng… – Cô sợ hãi.
- Lần sau không được cãi lại anh. Nếu em còn cứng đầu anh sẽ cho em ăn roi đấy! – Anh vẫn nghiêm giọng.
- Em… biết rồi. – Cô lí nhí đáp.

---------------------------------------
2.
- Giờ thì chúng ta chia nhóm ra tìm hiểu chứ??! – Thanh đề nghị.
- OK.
- Em cùng nhóm với chị và My. – Kim nói ngay.
Cô vẫn còn run bần bật khi nghĩ đến vẻ tức giận của Thiên. Còn Nhật, khỏi nói cũng biết cô mà đi với anh ta thì làm được cái gì trong vòng 1 ngày.
- Không. Tớ với chị Thanh và anh Nhật sẽ là 1 nhóm. – My phản đối ngay.
- Híc… sao lại đẩy tớ ra thế??? – Kim mếu máo.
- Bởi vì em và anh Thiên đều rất giỏi nên chỉ cần 2 người 1 nhóm là ổn rồi. – Thanh giải thích.
Nhưng lí do thực sự là cô muốn giúp Thiên. Cô cảm nhận được tình cảm của Thiên giành cho Kim vô cùng sâu đậm. Dù cũng thấy có lỗi với Bảo nhưng…
- Em không giỏi tí nào. Em kém lắm lắm lắm ý… Chị Ngọc Than…
- Đừng lằng nhằng nữa. Cứ quyết định vậy đi. Anh, Thanh và My sẽ là 1 nhóm. - Nhật cắt ngang.
Trước đây anh luôn tìm cách trả thù Kim, thức tỉnh Thiên. Nhưng giờ anh đã hiểu… Thiên sẽ chỉ hạnh phúc khi ở bên cô Búp Bê Thiên Thần kia mà thôi!!!
- Không đâu… Em… - Kim vẫn cố năn nỉ. – My à, cho tớ vào nhóm cùng cậu đi mà!!? Chẳng lẽ cậu thích anh Nhật hơn tớ hả??!?! My ới My ời…
- Thôi. Mọi người đã quyết định vậy rồi thì cậu chấp nhận đi. Cùng nhóm với anh Thiên tốt quá đi chứ!!? Anh ấy đối xử tốt với cậu như thế. Cậu muốn gì được nấy còn phản đối nỗi gì??!!!??
- Ặc… - Kim nhăn mặt. Anh vừa mới làm cô sợ hết hồn vía, giờ vẫn chưa bình phục đây này!
- Được rồi. Phân công thế này nhé, Thiên, nhóm mày trò chơi, nhóm tao thư giãn. – Nói rồi Nhật 2 tay kéo luôn Thanh và My đi về phía bên kia khu rừng.
- Đi thôi! – Thiên thúc giục.
- Vâng. – Kim gật đầu cái rụp rồi lẽo đẽo đi đằng sau anh, luôn giữ khoảng cách an toàn 2m với anh.

- Kim, em đi nhanh lên một chút được không? – Thiên lên tiếng thúc giục, dừng lại đợi cô.
- Dạ? – Cô cũng đứng lại ngay lập tức, không dám tiến thêm bước nào. – Em… em đang đi mà??! Anh cứ… đi đi… không cần để ý đến em đâu…
- Em làm sao vậy?? – Thiên nhướng mày thắc mắc.
- Không… em có sao đâu… - Cô vội chối ngay, cố tránh ánh mắt của anh.
- Kim! – Anh tiến lại gần cô làm cô giật mình, vội vàng lùi lại phía sau. - Đứng im!
- Vâng. – Cô đáp lại như cái máy, lập tức chân đông cứng không nhúc nhích nổi.
- Em sợ sao? – Anh chăm chú nhìn cô, hỏi.
- … - Cô không đáp, mắt dán chặt xuống chân, tay nắm chặt vạt áo.
- Em sợ cái gì vậy? – Anh cúi xuống ghé sát tai cô thì thầm. - Sợ anh?
- Em… - Cô đờ ra. Anh đang ở rất gần cô. Thậm chí, cô còn cảm nhận được hơi thở của anh ngay sát bên tai. Thật lạ là tim cô không hề lệch nhịp mà ngược lại, cảm thấy rất nhẹ nhõm và an tâm.
Cô không thể tự chủ, sà vào lòng anh. Vẫn là cảm giác thoải mái và bình yên như đêm hôm qua… cô thực sự không muốn rời anh chút nào.
- Kim! – Anh ngạc nhiên tột độ.
Hành động này… là thói quen của cô… đã trở nên rât quen thuộc với anh… cũng đã khiến anh nhớ đến phát điên…

Khi anh định choàng tay ôm lấy cô thì cô đột ngột rời khỏi lòng anh khiến anh vô cùng hụt hẫng.
- Em… em… xin lỗi… em… - Cô ấp úng, mặt đỏ bừng.
- Không sao. – Anh thất vọng nói. Cô vẫn chưa hề nhớ lại. Vậy mà anh đã hi vọng… đã vui mừng biết bao…
- Em biết là anh rất ghét bị con gái động vào… em… em thật sự… không cố ý… - Cô nói thật mà. Hành động vừa rồi chỉ là… chỉ như 1 phản xạ tự nhiên của cô mà thôi!!? Cô đã hành động mà không kịp suy nghĩ, lại bị cảm giác ấm áp cuốn lấy… cho nên mới…
- Em cũng biết?? – Nhận thấy sự sợ hãi của cô, anh lại càng muốn trêu chọc cô. Ai bảo điệu bộ của cô lúc này lại đáng yêu như vậy?!?!!!
- … - Cô không dám lên tiếng, chỉ nhẹ nhàng gật gật đầu.
- Vậy mà em còn dám… - Anh giả vờ cao giọng.
- Em… em thật không cố ý mà… - Cô vội vàng giải thích. - Chỉ tại… chỉ tại…
- Tại cái gì? Mau nói. – Anh gặng hỏi.
- Tại… tại em… em… - Cô ấp úng, không biết phải nói làm sao.
- Em làm sao? Còn muốn kéo dài thời gian??? – Anh thúc giục, chờ đợi câu trả lời của cô.
- Nó như 1 phản xạ tự nhiên… em không thể điều khiển được… có thể… có thể… trước đây em… em rất hay làm vậy… với với anh Bảo... – Cô đột nhiên im bặt. Chết tiệt thật! Tại rối quá nên lỡ lời. Cô không phải là cô tình nhắc đến Bảo đâu, không phải là muốn làm tổn thương Thiên đâu!!
- … - Tim anh đột nhiên nhói đau.
Cô… tại sao luôn nhắc đến cậu ta?????
Bảo… cái tên này thực sự đã ăn sâu vào tâm trí cô hay sao??? Cậu ta… thực sự quan trọng với cô đến vậy hay sao?? Chỉ là… khi cô tỉnh lại đã gặp câu ta trước… tại sao lại coi trọng cậu ta như vậy????
Nếu như… nếu như… anh là người đầu tiên cô nhìn thấy sau khi tỉnh dậy… liệu cô có thích anh như trước hay không??
- Anh Thiên, em xin lỗi! – Cô sợ hãi, mắt rưng rưng.
- Haizzzz… Không sao mà! – Anh cố tỏ ra bình thường nhưng nắm tay lại bất giác siết chặt lại.
- Thiên!!? Em… – Thấy tay anh nắm chặt, cô hoảng hốt đến nỗi bật khóc nức nở.
- Em sao vậy? Sao lại khóc??? – Anh ngạc nhiên, cuống cuồng lau nước mắt cho cô.
- Em xin lỗi… là do em sai… là em làm anh giận… em không nên ôm anh… không nên nhắc đến Bảo… - Cô vừa khóc vừa nói.
- Anh đã nói không sao rồi mà… em đừng khóc nữa!! – Anh dịu giọng dỗ dành.
- Sao lại không sao chứ??!... Thực ra anh rất rất tức giận… em nghe các bạn nói… chỉ cần cô gái nào chạm… vào áo anh thôi… anh cũng sẽ nổi điên lên… vậy mà… vậy mà vừa rồi em… em đã… Anh đừng… đừng có đá..nh em…
- Ha… haaaa… - Nghe cô nói, anh phá lên cười khoái chí. Thì ra cô khóc là sợ anh nổi giận sẽ đánh cô. – Em thật là ngốc quá!!!?
- ????? – Cô giương đôi mắt to ngập nước lên nhìn anh khó hiểu.
- Anh không tức giận, không tức chút nào. – Anh phủ nhận.
- Có thật không? – Cô e dè hỏi lại.
- Em chủ động ôm anh, anh rất vui. Sao lại có thể nổi giận được chứ!!?! Càng không thể nào đánh em. – Anh mỉm cười.
- Nhưng mà anh… sao ai cũng nói… - Cô vẫn không tin.
- Chuyện đó… thực ra…
---------------------------------------
3.
Hôm đó là ngày anh gặp lại cô sau 2 tháng hè cô sang Mỹ.
- Búp Bê, anh nhớ em lắm!!!! – Anh ôm chầm lấy cô, vui mừng khôn xiết.
- Bỏ ra! – Cô lạnh lùng gạt tay anh ra, chẳng nói lời nào rảo bước về phía trước.
- Búp Bê!?? - Mặt anh tối sầm. Cô tức giận chuyện gì vậy????
- Đừng có gọi em. Em không muốn gặp lại anh nữa! – Cô nói mà chẳng biểu lộ chút cảm xúc nào.
- … - Anh nhanh như cắt kéo cô lại, xoay người cô về phía mình. – Em sao thế???
- Tránh ra!!!
- Có chuyện gì thì nói với anh, đừng như thế có được không?? – Anh vẫn giữ chặt lấy cô.
- Còn cần em nói ra sao? Anh phải tự biết chứ!?! – Đôi mắt màu hổ phách gay gắt nhìn thẳng vào anh.
- Em… rốt cục là đang tức giận chuyện gì?? Em phải nói ra thì anh mới biết được chứ!?!?!
- Đừng giả bộ nữa.
- Anh thật sự không biết em đang nói cái gì!!?
- Hừ!!>
- Búp Bê! Mau nói anh nghe. Anh đã làm sai chuyện gì chứ!?! – Anh gặng hỏi.
- Anh… cái này… - Cô lôi từ trong túi áo ra 1 tập gì đó rồi ném cho anh. – Anh xem đi.
- Cái gì thế?? – Anh nhanh chóng mở ra xem… mắt như muốn rớt ra ngoài. - Em… Búp Bê, em… Em tức giận là vì cái này?? – Anh hỏi.
- … - Cô không nói gì, chỉ nhìn anh chằm chằm.
- Ha…hahhaa… Em thật là… Vậy mà anh còn tưởng có ch…
- Từ giờ chúng ta đừng gặp nhau nữa. – Chưa đợi anh nói hết, cô đã lên tiếng cắt ngang.
- Em nói gì thế? Không thể chỉ vì mấy thứ này mà em… - Anh nhăn mặt.
- Chẳng có gì là không thể cả!
- Búp Bê!
- Đã bảo anh đừng gọi em như thế nữa!
- Nhưng… Chẳng lẽ vì mấy tấm ảnh này mà em muốn chia tay với anh?
- Đúng
- Em thật vô lí! – Anh tức giận.
- Em thế đó. Bây giờ anh biết cũng chưa muộn đâu.
- Em… - Anh rất bực bội, nhưng lại sợ mất cô nên cố gắng hạ giọng giải thích. - … anh chỉ bắt tay chào hỏi mấy cô bạn gái của Nhật th…
- Không cần nói.
- Đó là yêu cầu của Nhật. Nó không muốn bạn gái nó cảm thấy không thoải mái với anh.
- Em không muốn nghe.
- Hơn nữa, anh cũng không làm gì mà!!? Chỉ là… xã giao 1 chút…
- Em không cần biết… Em không thích… Em ghét nhìn thấy bạn trai mình với cô gái khác… dù chỉ là bắt tay thông thường… Em rất khó chịu…
- Được rồi… Em đừng tức giận…
- Anh thôi đi. – Cô muốn thoát khỏi bàn tay anh nhưng không thể. Anh khoẻ hơn cô rất nhiều.
- Sau này anh sẽ không làm thế nữa… tuyệt đối không chạm vào cô gái nào, dù chỉ là cái ngón tay… được không?
- … - Cô nhìn anh lưỡng lự.
- Búp Bê, tin anh đi.
- Anh… anh hứa chứ?!!??
- Ừ. Anh hứa.
- Vậy… em tha cho anh lần này. Anh mà còn dám…
- Sẽ không có đâu. – Anh đảm bảo.
- Thế còn tạm được.

- Hồi đó em thật trẻ con quá!!? – Kim ôm bụng cười sằng sặc. Tất cả nỗi sợ hãi của cô đã tiêu tan hết.
- Cuối cùng em cũng chịu thừa nhận.
- Hứ!!? – Cô vênh mặt. – Anh cứ làm như em cố chấp lắm ấy!!?
- Thì đúng là vậy mà!!?
- Anh…
- Không phải sao?
- Đương nhiên không phải. – Cô phủ định ngay.
- Thế sao anh lại thấy em vô cùng vô cùng vô cùng cố chấp nhỉ??! – Anh đăm chiêu.
- Không có mà!!? – Cô vẫn cố cãi mặc dù cũng thấy có phần… đúng đúng.
- Có lần em kéo anh đi ra Love cùng em để… rình bướm.
- Hả? – Cô trợn tròn mắt. – Rình bướm????? Trò chơi mới à?
- Không phải. Đó là bài tập của em… chụp ảnh 1 con bướm. Sau khi chụp xong, em hỏi anh đó là con đực hay con cái.
- Hỏi gì kì dị?!??!
- Em mà!!? – Anh bật cười.
- Anh… đáng ghét!!>
- Anh nói đó là con đực. Em lại khăng khăng đó là con cái. Anh giải thích đặc điểm loài thế nào em cũng không nghe. Đến khi thầy em trả lời, em mới chịu tin. Đó không phải là cố chấp hay sao?
- Cái đó… chỉ có 1 lần…

- Lần khác, em muốn mua quà sinh nhật cho vú Nguyễn…
- Vú Nguyễn? – Cô hỏi lại. – Ơ à… nhớ rồi… Đó là mẹ của chị Ngọc Thanh… cũng là người nuôi em từ nhỏ.
- Em chọn được 1 cái khăn lụa màu đỏ. Quả thực nó rất đẹp nhưng mà…
- Màu đỏ??? – Cô thốt lên. – Không phải chứ!!? Vú Nguyễn đâu phải thanh niên???
- Đúng thế. Anh khuyên em nên chọn cái màu xanh da trời cho dịu dịu một chút. Nhưng em nhất quyết không nghe.
- Không thể thế chứ!?!?
- Đúng thế đấy. Anh đã nói rát cả cổ mà em vẫn cứ kiên quyết mua cái đó. Kết quả là… khi nhận quà, vú Nguyễn cười rung cả nhà. Đó có được coi là cố chấp hay không?
- À à… thì cũng có thể…

- Thế còn chuyện…
- Chắc lúc đó…

- Vậy khi…
- Ơ ơ… em…

- Híc… Anh đừng nói nữa mà!!?!? – Cô xị mặt ra. – Em quả thật là rất rất cố chấp, được chưa????!.
- Ha…haahaaaa… - Anh ôm bụng cười nghiêng ngả.
- Anh cười gì thế??! – Cô khó hiểu nhìn anh như người ngoài hành tinh.
- Anh phát hiện ra em trưởng thành hơn nhiều đấy… không giận cá chém thớt… biết thừa nhận nhược điểm… và ngoan hơn.
- Hihihiii… Em mà!!? Đương nhiên là tốt rồi! - Cô cười tít mắt.
- Tự sướng quá!!?
- Cái gì?? Chẳng phải là anh vừa khen em à? Em chỉ đồng tình thôi mà!!?!? – Cô vênh mặt lên.
- Được rồi… được rồi… em cái gì cũng tốt… đặc biệt là khoản lí sự. – Anh giơ tay đầu hàng.

Chương 12: Tai nạn?????

1.
- Anh Thiên, chúng ta đi đâu vậy? – Cô tò mò.
- Em muốn đi đâu? – Anh không trả lời mà hỏi ngược lại.
- Em có biết chỗ nào với chỗ nào đâu??? – Cô nhăn nhó. – Anh biết đường anh quyết định đi.
- Anh cũng không biết.
- Hả??! – Cô há hốc mồm. – Vậy chứ nãy giờ anh đi thế nào??
- Cứ đi thôi. – Anh trả lời tỉnh bơ làm cô suýt ngất.
- Anh… thế bây giờ làm thế nào??
- Giải quyết cái khoản trò chơi kia đã rồi tính.
- Nhỡ lạc thì… - Cô rùng mình khi nghĩ đến cảnh nửa đêm lang thang trong khu rừng tối om không một tia sáng. Bỗng… cô nhảy cẫng lên như bắt được vàng. - A ha…
- Cái gì thế?? – Anh nheo mắt nhìn cô.
- Em có mang theo cái bản đồ mà chị Thanh đưa cho chiều qua. – Cô cười toe toét giải thích, vỗ vỗ vào túi áo khoác. – Thế là không lo bị thú dữ ăn thịt… híhí…
- Em đúng là… ở đây làm gì có thú dữ???! – Anh bật cười trước vẻ tí tởn của cô.
- Ai mà biết được??! – Cô không tin. – Biết đâu có mấy con hổ hay sư tử đi lạc thì sao??????
- Trí tưởng tượng của em đúng là không thể hạ xuống được. À mà… đúng là có 1 con thú dữ đấy!!? – Anh ghé sát tai cô thì thầm.
- Áaaaaaaaaa… - Ngay lập tức cô hét toáng lên. – Thật không??? Ở đâu???? Con gì vậy?? Có to không??? Có ăn thịt người không????
- Nào nào… Em bình tĩnh đi… nói từ từ thôi…
- Sao không báo bảo vệ đến bắt????
- Cũng có nhiều người đến… nhưng không ai có thể bắt được nó. – Anh trầm giọng.
- Ghê… ghê vậy sao??? – Cô run bần bật. – Chúng ta… chúng ta mau đi thôi… nhỡ nó đến thì…
- Haahahaha… - Anh ôm bụng cười sằng sặc.
- Anh… sao còn ở đó mà cười???? – Cô bắt đầu thấy nghi nghi.
- Hahaaahha… - Anh vẫn cười đến nghiêng ngả.
- Anh… anh… anh dám lừa em????? Anh… - Cô tức đến đỏ bừng cả mặt, chỉ muốn ăn tươi nuốt sống anh ngay lập tức.
- Em… hahaahaha… ngốc quá!!?!?! – Thấy bộ dạng của cô như vậy, anh lại càng cười dữ hơn.
- Anh… hứ!?!! Đáng ghét! – Cô tức lộn ruột, quay mặt đi không thèm để ý đến anh nữa.

- Chúng ta đi thôi! – Mãi sau anh mới lên tiếng.
- Hừ!!>
- Sao thế!!? Em định đứng đây chờ “thú dữ” tới đón đi hả??!? – Anh châm chọc.
- Anh… anh… biến đi!!? – Cô bực mình đẩy anh ra.

- Giận rồi sao?? – Anh đi phía sau cô, nọi vọng lên.
- Phải. – Cô đáp cộc lốc, ánh mắt vẫn toé lửa.
- Anh chỉ đùa chút thôi mà?!?
- Đùa cái đầu anh.
- Anh đùa em đấy chứ??!!
- Anh đi chết đi.
- Đừng có độc ác vậy mà!?!?
- Em cứ thế đấy.
- Tức giận chóng già lắm đấy!!?
- Mặc xác em.
- Haizzz…

- Anh sai rồi…
- Anh biến mau.

- Lần sau anh không dám nữa…
- Kệ anh.

- Kim! Anh… - Anh đang định tiếp tục năn nỉ thì thấy cô đứng khựng lại rồi chạy như bay về phía anh. – Em sao thế? Thấy cái g…
- Anh lại đây. Ở đó, anh nhìn thấy không??? Mấy cái cây kia tạo thành những đường thẳng giao nhau. Nhìn tổng thể thì thấy rất loạn và khó tìm ra phương hướng.
- Ừ. Em không phải là muốn “thám hiểm” đó chứ?!?
- Bingo! – Cô nhảy cẫng lên. – Mau mau… anh ghi lại đi.
- Được rồi. Em nói rõ ràng xem nào!!? – Anh lấy giấy bút ra, vểnh tai lên nghe cô “thuyết trình”.
- Chúng ta sẽ trồng những cái cây to làm cột mốc. Trên thân cây có treo biển chỉ dẫn đến cột mốc kế tiếp. Đường đi thì được rào bằng 2 hàng hoa rực rỡ màu sắc. Đương nhiên vẫn là đường đất 100%.
- Trên đường sẽ có những gợi ý hay phần thưởng được giấu cẩn thận. Ai may mắn thì sẽ tìm thấy.
- Hay đó. – Cô vỗ tay bôm bốp. – Anh thật là giỏi!!!!!!!!
- …
- …
- Và…
- …
- …
- Có thể…
- …
- …
- Nên…
- …
- …

- Ok vậy là được một trò. – Sau 1 hồi hí hoáy viết viết xoá xoá anh hài lòng đặt bút xuống, mỉm cười.
- Tên… em muốn đặt tên… anh không được tranh với em đâu đấy… - Cô nhảy chồm chồm.
- Được… tuỳ em… - Anh đồng ý ngay.

- Ừm… Kim… - Đi được một đoạn, anh đột ngột dừng lại.
- Sao ạ??
- Em thấy thi bắn cung thế nào??
- Thi… bắn cung??????? – Cô trợn tròn mắt.
- Phải. Có thể quây 1 khu riêng để con người có thể học tập những người xưa như bắn cung, dùng dao, lưỡi liềm, … Đương nhiên là chỉ mang tính chất minh hoạ. Vũ khí cũng chỉ bằng chất liệu thường, không sắc nhọn, không nguy hiểm…
- Hay đấy!!? – Cô thích thú reo lên. – Cứ như là khoá đào tạo để trở thành người nguyên thuỷ ấy!!?
- Có thể coi là như vậy. – Anh mỉm cười.
- Thế thì…
- …
- Không, phải… thế…
- …
- Rồi… thế này…
- …
- …

- Ôi mệt chết đi được!!? – Cô than vãn, ngồi bệt xuống 1 gốc cây tu ừng ực chai nước khoáng.
- Chúng ta cũng đi được gần cả ngày trời rồi còn gì??!!!
- Gần… cả ngày?!?! – Cô trợn tròn mắt. – Lâu vậy rồi sao?!?!?
- Ừ. Thế em nghĩ là bao lâu rồi!?!!
- Ơ… em chỉ… em nghĩ là không lâu đến vậy… - Bây giờ cô mới để ý trời đã tối hơn. Mặt trời bắt đầu lặn, trông thật giống như viên bảo ngọc lấp lánh, lấp lánh phía chân trời.
- Đi với anh có vẻ em cảm thấy thời gian trôi nhanh nhỉ!!? – Anh trêu.
- Em… - Cô đỏ mặt. – Em đâu có…
- Đỏ mặt là thừa nhận đấy. – Anh phì cười.
- Anh… anh… sao cứ thích trêu em thế?!??! – Cô bực mình hét lớn.
- Hahaahaha… Bởi vì… bộ dạng em lúc này rất dễ thương!! – Anh thành thật trả lời.
- Xí!!? – Cô vênh mặt. – Em lúc nào chẳng dễ thương??!?!
- Sao trên đời lại có người như em nhỉ?!?!? – Anh cười cười. – Người ta vừa khen 1 câu em đã tự khen mình 10 câu rồi.
- Thì đúng là em xinh xắn đáng yêu thật chứ bộ?!!? – Cô chớp chớp mắt.
- Được rồi… được rồi… em rất xinh đẹp, hài lòng chưa??!
- Tạm ổn. – Cô gật gật đầu vẻ trịnh thượng.

- Uiii… Đói quá đi!!?
- Anh không mang theo bánh. Em cố chịu đi, chúng ta đi về trại tìm thức ăn. Có lẽ giờ này 3 người kia cũng bắt đầu về rồi.
- Vâng. – Cô ỉu xìu, lê từng bước theo anh.

Đang đi một cách rất mệt mỏi, đột nhiên có giọt nước rơi vào vai cô. Cô tức giận ngẩng đầu lên thì bắt gặp… 1 chùm quả chín mọng. Đột nhiên trong đầu xuất hiên 1 ý tưởng…
- Anh Thiên!!! – Cô kêu toáng lên làm Thiên giật mình quay lại ngay.
- Có chuyện gì mà em hét như cháy nhà thế!?! – Anh cau mày.
- À à… em mới nghĩ ra 1 trò chơi nữa. – Cô cười toe toét, chạy đến bên cạnh anh.
- Trò gì?? Có “độc” không đấy?? Liệu có chết người không? – Anh hỏi.
- Đương nhiên là không rồi?!?!? – Cô đáp ngay mà không nhận thấy ý châm chọc trong lời nói của anh.
- Nói anh nghe xem. – Anh lại lôi giấy bút ra chuẩn bị tinh thần “múa may”.
- Là thế này… Trong rừng đương nhiên phải có cây ăn quả. Đến mùa ra quả, chúng ta sẽ tổ chức 1 trò chơi… leo cây hái quả… Số lượng người chơi không giới hạn. Mỗi người đăng kí tham gia sẽ được phát một mã số. Sau mỗi ngày, ai lấy được nhiều quả nhất sẽ có thưởng… - Nói 1 hồi, đột nhiên cô dừng lại, ánh mắt màu hổ phách loé sáng trông thật rực rỡ.
- Sao nữa?!?! – Anh hỏi, ngẩng đầu nhìn cô.
Cô đang chăm chú ngắm cảnh hoàng hôn dịu dàng mà huyền ảo nhưng cũng không kém phần rực rỡ sau những tán cây um tùm.
Anh cũng ngẩn người hướng ánh mắt về phía xa, bàn tay bất giác nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô.

Cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay phải, cô chuyển ánh mắt sang anh đang đứng bên cạnh. Lúc này đây, trông anh mới đẹp làm sao!!? Những tia sáng cuối cùng của một ngày phản chiếu trên gương mặt tuyệt mĩ càng khiến vẻ đẹp của anh thêm hoàn hảo, tựa như một vị thần giữa chốn nhân gian.
Cô ngẩn ngơ ngắm anh đến quên cả xung quanh. Cô cảm thấy… khung cảnh này… hình ảnh này… quả thật là rất quen… rất quen…

Trong đầu cô xuất hiện những hình ảnh mơ hồ… mờ ảo… chập chờn… Cô cố gắng nhìn rõ… nghe rõ… nhớ rõ… nhưng rất khó chạm đến…

Những chi tiết vụn vặt dần tập hợp lại… sắc nét hơn… rõ ràng hơn… âm thanh trở nên rất gần… rất thật… và vô cùng sống động…

Nơi đó là 1 khu vườn tuyệt đẹp, rực rỡ màu sắc, cây cối xanh um…
- Đẹp quá!!? – Cô bé có vẻ đẹp thiên thần thốt lên, chăm chú ngắm nhìn “viên ngọc đỏ rực” đang từ từ biến mất phía chân trời.
- Em thích hoàng hôn sao?? Anh sẽ vẽ cho em. – Cậu bé khôi ngô bên cạnh lên tiếng, nhẹ nhàng vuốt mái tóc óng ả của cô.
- Có thật không? – Cô bé reo lên, ánh mắt long lanh nhìn cậu.
- Vì em thích… nên anh nhất định sẽ làm. – Cậu bé nói chắc chắn.
- Hihihiii… - Cô bé nở nụ cười tươi rói, ôm chầm lấy cậu. – Anh Bảo, anh thật là tốt!!?
- Chỉ cần em vui vẻ là tốt rồi!?!? – Cậu ôm lấy cô, mỉm cười.
- Vậy anh vẽ cho em cả cảnh bình minh nữa có được không?!??? – Cô chớp chớp mắt.
- Được.
- Híhíhiiii… Hay quá!!! Hay quá!!!!!! – Cô nhảy cẫng lên.

- Kim!!! – Tiếng gọi của anh làm cô bừng tỉnh. – Em sao thế!?!???
- Không. – Cô vội vàng đẩy anh ra.
Đoạn kí ức đó… người cô nhìn thấy… là Bảo… người cô ngắm hoàng hôn cùng… là Bảo… người nói “Vì em thích… nên anh nhất định sẽ làm… Chỉ cần em vui vẻ là tốt rồi…”cũng… là Bảo… không phải Thiên…
- Em sao vậy??! – Anh khó hiểu nhìn cô.
- Không phải anh.
- Hả??! – Anh đơ ra. - Cái gì không phải anh???
- À… à… không có gì… mà trò chơi hái quả ấy… - Cô vội chuyển chủ đề. – … chỉ có người thắng mới được mang toàn bộ số quả lấy được về thôi. Còn những người khác thì phải nộp lại 80% cho ban quản lí. Anh thấy thế nào????
- Ừ… Chỉ có em mới nghĩ ra phần thưởng oái oăm như thế?! – Anh bật cười trước ý tưởng quái đản của cô.
- Hihihhhhhiiii… Thế mới độc!!/ - Cô cười tít.
---------------------------------------
2.
- Anh Thiên… làm thế nào đây???? – Rõ ràng là cô đã nhét cái bản đồ vào túi áo mà!?!? Tại sao nãy giờ lục tung cả người lên mà vẫn không thấy?!?!? Rốt cục là cô đã nhớ nhầm hay trên đường đi đã làm rời/!!?! – Tại sao lại không có chứ???!?!
- Bình tĩnh… rồi sẽ có cách thôi!!? – Anh trấn an cô, cố gắng nhớ lại con đường họ vừa đi nhưng quả thật là rất khó.
- Trời tối rồi, chúng ta phải làm sao!!?! – Cô bắt đầu run rẩy, co ro bên 1 gốc cây.
- Để anh đi kiếm cái gì ăn trước đã!!? – Anh nói rồi rảo bước về phía xa xa mà chưa đợi cô kịp phản ứng.

Khi cô ngẩng đầu lên thì anh đã biến mất.
Xung quanh tối om, toàn 1 màu đen. Cô vội vã lục tìm điện thoại mới chợt nhớ sáng nay khi đi cô quên mất điện thoại trong trại rồi. May mà ban nãy cô mượn điện thoại của anh chơi điện tử, giờ vẫn còn giữ. Lôi chiếc điện thoại đen tuyền ra, dùng chút ánh sáng ít ỏi để soi rọi một góc của khu rừng.
- Thiên… anh mau mau trở lại… nhanh lên… nhanh lên… - Vừa giữ khư khư cái điện thoại trên tay, cô vừa lẩm nhẩm gọi anh.
Phụttttt…
Bỗng chiếc điện thoại trong tay cô tắt ngóm. Hết pin rồi. Cũng tại ban nãy cô chơi điện tử hơi nhiều, lại cứ bật tắt liên tục để xem giờ…
- Mẹ ơi… tối quá!!!! Sao… sao hôm nay trời kh..ông có trăng, cũng chẳng… có sao th..ế??!!?
Cô sợ bóng tối, rất sợ… Mỗi lần ở trong bóng tối 1 mình… cô đều cảm thấy lạnh sống lưng………… những mảng kí ức hãi hùng ấy lại quay lại….… hành hạ cô………....
RẦMMMMMMMMMMMMM…
1 tiếng động kinh thiên động địa vang lên. Tiếp theo là tiếng hét chói tai… tiếng cười ma mãnh… tiếng quát tháo giận dữ… tiếng khóc lóc thảm thiết… Tất cả, tất cả chỉ là những âm thanh hỗn độn… những mảng sáng tối chập chờn…
Cô còn ngửi thấy mùi máu tanh nồng… cảm giác đau đớn đến thấu xương… trái tim nhói lên… bàng hoàng… thất vọng… sợ hãi… căm hận…
- Không… không… đừng mà… anh Thiên, cứu em!!!!!! - Cô rên lên, nhịp thở trở nên hỗn loạn. – Không… không phải vậy… đừng mà… aaaaaaaaaaaaaaaa………….
Hoảng loạn, cô lao như bay về phía trước, không ngừng la hét.
- THIÊN… ANH Ở ĐÂU????? THIÊN… NHẤT THIÊN…
- … - Nhưng đáp lại cô chỉ có tiếng gió gào thét… tiếng lá rên la…
- ANH THIÊN… MAU TRẢ LỜI EM… THIÊN……………. ANH RA ĐÂY ĐI MÀ………….
- … - Vẫn chỉ có những âm thanh chết chóc như muốn nuốt chửng lấy cô.
- ĐẶNG NHẤT THIÊN… ANH ĐANG Ở ĐÂU………….. XIN ANH… RA ĐÂY ĐI MÀ…………… EM XIN ANH……….. CẦU XIN ANH…………….. EM SỢ… SỢ LẮM…………..
Cô cứ chạy……. cứ la hét gọi tên anh………….. trong vô vọng….
- Aaaaaaaaaaa….. – Đột nhiên cô vấp phải 1 cành cây, ngã nhào ra đất.

- Chạy đi! Mày chạy nữa đi!!!! – Một giọng nói gầm gừ vang lên phía trên đầu cô.
- Đừng… đừng có lại đây… - Cô sợ hãi, khó nhọc lết về phía sau.
- Mày sợ???? Mày đang sợ???? Đừng sợ… chỉ 1 chút… sẽ không sợ nữa… không đau nữa… - Giọng nói thật đáng sợ… thật ghê tởm…
- Không… đừng… tại saooooo… TẠI SAOOOOOOOO CHỨUUUUUU… TÔI ĐÂU CÓ LÀM GÌ ĐẮC TỘI VỚI ÔNG… TẠI SAOOOO………TẠI SAO NHẤT ĐỊNH BẮT TÔI CHẾTTTTTTTTTTTTTT……………….. - Cô gào thét…
- Nếu như mày chịu nghe lời ông chủ tao… nếu như mày không chống đối lại ông chủ… nếu như thằng đó không xuất hiện… nếu như mày không yêu nó… thì tao sẽ không phải ra tay với mày…
- Đưng mà… làm ơn… đừng giết tôi… đừngggggggg……….
- MÀY PHẢI CHẾTTTTTTTTTTTTTTT…
- KHÔNGGGGGGGGGGGG……………….

Nghe thấy tiếng hét của cô, anh chạy như bay đến chỗ phát ra âm thanh. Vừa nhìn thấy cô, anh đã hoảng hốt tột độ.
Cô nằm sõng soài dưới đất… cả người run rẩy… mặt mày tái mét… nước mắt đầm đìa… chân phải đẫm máu…
- Kim!! – Anh lao đến ôm chặt lấy cô.
- KHÔNGGGGGGGGG… ĐỪNG MÀAAAA… ĐỪNGGGGGGGG… - Cô vẫn không ngừng la hét, vùng vẫy.
- Đừng sợ, không sao, không sao đâu!!!! – Anh càng siết chặt lấy cơ thể đang run lên từng hồi của cô.
- LÀM ƠN… LÀM ƠN MÀ… ĐỪNG………….. – Cô không sao thoát khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này, cả người lạnh toát.
Nhìn cô như vậy, anh rất đau…….. Anh không thể bất lực nhìn cô chịu giày vò… Anh phải làm sao đây?!!?!??? Làm sao mới khiến cô bình tâm lại?!!!?!?!
- XIN ÔNG… ĐỪNGGGGG……GGGGG… KHÔNG ĐÂUUUU…. CẦU XIN ÔNG……… MÀAAAAAAAA…………
Không còn cách nào khác, anh cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên đôi môi đã trắng bệch của cô… thật âu yếm… thật dịu êm…
Cảm giác này… rất lâu rồi anh mới tìm lại được…………… mãi mãi anh cũng không muốn buông tay…

Cô hơi bất ngờ… đơ ra… cảm giác ngọt ngào bình yên dần làm cô trấn tĩnh lại… vòng tay ôm lấy cơ thể rắn chắc của anh. Anh luôn đem lại cho cô cảm giác an toàn như vậy… Có anh… cô sẽ không sợ gì hết………….

- Búp Bê!!! – Rất lâu, rất lâu sau, anh mới buông cô ra, thì thầm bên tai cô. – Đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em!
- … - Cô không trả lời, chỉ gật nhẹ cái đầu, vùi sâu vào ngực anh.

- Em không sao chứ?!?! – Sau khi cô đã hoàn toàn bình tĩnh, anh mới lấy khăn tay băng cái chân bị thương của cô lại.
- Đauuuu........ – Cô rên rỉ, tay vẫn bám chặt vào vạt áo anh không buông.
- Thật là… trước đây em đâu có nhát gan như vậy!?!??? – Anh thắc mắc.
- … - Cô im lặng không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào những ngón tay đang siết chặt lấy áo anh khiến nó nhàu nát.
- Để anh cõng em nhé!?! – Anh chuyển chủ đề, nhanh chóng dìu cô dậy.
- Vâng. – Cô ngoan ngoãn nghe theo.

- Chúng ta đang đi đâu thế??! – Cô tò mò hỏi, tay vẫn ôm cổ anh thật chặt.
- Vừa nãy anh phát hiện ra 1 căn nhà gỗ khá an toàn. Chúng ta đến đó nghỉ tạm, sáng mai tìm đường về được không????
- Nhà gỗ? – Cô hỏi lại.
- Ừ. Có vấn đề gì sao???
- Ở đó tối lắm!!! Em sợ…….
- Có anh rồi, không sao đâu!!? – Anh nhẹ giọng trấn an.

- Anh Thiên…
- Ừ.
- Anh nói trong rừng có 1 con thú dữ… có thật không? – Cô lo lắng hỏi.
- Đương nhiên không có. – Anh bật cười. Cô thật ngây thơ, đến bây giờ vẫn tin vào câu nói đùa đó của anh.
- Thật chứ!?! Không có thật sao? – Cô hỏi lại lần nữa.
- Không có.
- Anh chắc chứ!?!?
- Anh đảm bảo là không có. Em yên tâm đi!
- Phùuuuu… May quá!! – Cô thở phào nhẹ nhõm. – Vậy mà em tưởng thật chứ!!? Sợ hết hồn…
- Hahhaahaha… - Anh cười khoái chí. – Em đúng là… rừng phục vụ du lịch chứ có phải rừng hoang đâu mà có thú dữ?!?!
- Ừ nhỉ?!? – Cô thở hắt ra. – Cũng tại anh cả… ai bảo lừa em?????
- Làm sao mà anh biết được em ngốc đến thế!?!???
- Ai ngốc??? – Cô giận dỗi. – Em chỉ tin tưởng anh thôi. Thế mà anh lại lừa em…
- Được rồi, là anh sai!!? Em đừng tức giận.
- May cho anh em là người rộng lượng không chấp nhặt đấy!!?
- Ừ. May mắn thật. – Anh mỉm cười. May mà cô không sao!

Đặt cô xuống một góc trong căn nhà, anh xem xét lại vết thương ở chân cô một lần nữa.
- Còn đau không? – Anh ân cần hỏi.
- Đỡ hơn nhiều rồi. – Cô mệt mỏi trả lời.
- Mong là không bị nặng.
- Thiên… - Cô gọi.
- Sao thế??
- Em đói.
- Ở đây chỉ có vài quả dâu. Em ăn tạm đi. – Anh để vào lòng bàn tay cô ít dâu rừng, rồi đứng dậy nói. - Để anh đi kiếm thêm.
- Không. – Cô vội vã nắm chặt lấy tay anh. – Đừng đi, đừng đi mà!!?
- Búp Bê! Ngoan ngoãn ngồi ở đây chờ anh, đừng chạy lung tung. Anh đi kiếm trái cây cho em ăn.
- Không… không đâu… anh đừng đi… đừng bỏ em lại… xin anh… - Cô òa khóc nức nở, quyết không chịu buông tay anh ra.
- Búp Bê!?!?? – Anh giật mình, vội vàng ngồi xuống cạnh cô, dịu dàng dỗ dành. – Được… anh không đi nữa… không đi đâu… anh ở lại với em… đừng khóc!!?
- Anh không được đi… không được đi… Anh đã nói là sẽ bảo vệ em… không được đi… - Cô ôm chầm lấy anh, thút thít.
- Ừ… Anh không đi. Anh ở lại với em… bảo vệ em… ngoan, nín đi!!! – Anh vuốt mái tóc xoã dài rối tung nhưng vẫn vô cùng mềm mại của cô.
- Anh sẽ không bỏ đi chứ!?! – Cô vẫn không yên tâm.
- Không đâu. Anh sẽ ở đây, không đi đâu cả. Em yên tâm ngủ đi. – Anh nói mà lòng đau đớn vô cùng. Cô sao lại trở nên như thế này????? Cô đang sợ hãi điều gì????? Có liên quan đến vụ tại nạn năm đó hay không????

Nửa đêm,
- … không… không… tha cho tôi… đừng… làm ơn… - Cả người cô đầm đìa mồ hôi, không ngừng vật vã, rên la.
- Búp Bê!!! Tỉnh dậy, mau tỉnh dậy đi!!!!!! – Anh choàng tỉnh, vội vàng đánh thức cô.
- … đừng giết tôi… đừng… đừng mà… xin ông… tôi xin ông… - Cô luôn miệng cầu xin, khuôn mặt trắng bệch đầm đìa nước mắt.
- Búp Bê!!!! Dậy, dậy đi!! Em mau mở mắt ra!!!!/ - Anh hoảng hốt, lắc lắc vai cô.
- Đừngggggggggg… - Cuối cùng cô cũng thoát khỏi cơn ác mộng, ôm chặt lấy anh khóc nấc lên.
- Không sao… không sao rồi… chỉ là mơ thôi… không sao nữa rồi… - Anh ôm siết lấy cô, nhẹ nhàng vỗ vỗ vào lưng cô.
- Thiên… Thiên… em sợ lắm… không phải tai nạn… sát nhân… có người muốn… muốn… giết em… tai nạn giao thông… đổ máu… rừng hoang… giết người… - Cô nói trong nước mắt những từ đứt quãng, chẳng đầu chẳng cuối.
- Búp Bê, em nói cái gì??? – Anh đông cứng. – Có kẻ muốn giết em??????
- Giết người… máu… rất nhiều máu… tiếng khóc… tiếng hét… đau… rất đau… em sợ lắm… sợ lắm… em gọi anh… nhưng mà… anh không tới… không có anh… không ai bảo vệ em… không có anh… không có anh… ở đó không có anh…
- Búp Bê!!! Anh xin lỗi! Xin lỗi em… xin lỗi vì đã không bảo vệ được em… anh xin lỗi… – Tim anh đau nhói. Không ngờ khi đó cô đã phải đối mặt với điều kinh khủng như vậy… cô đã sợ hãi… đã gọi anh… đã mong anh đến… bảo vệ cô… cứu cô… nhưng anh đã không biết… không biết gì cả… Anh chỉ biết đau khổ… chỉ biết hận cô… oán trách cô… - Anh xin lỗi… Búp Bê… Từ giờ anh sẽ bảo vệ em… thật tốt… sẽ không để em gặp chuyện bất trắc nữa… anh hứa…

- Thiên… - Cô gọi khẽ, rời khỏi vòng tay anh. – Xin lỗi… em đã làm anh thức giấc.
- Không sao…
- Anh cũng đi ngủ đi…
- Em ngủ đi. Anh trông chừng cho em. – Anh đỡ cô nằm xuống, nhẹ nhàng nói.
- Không cần đâu. Ở đây không có thú dữ, không có gì đáng sợ cả. – Cô nói với anh, cũng là tự nói với chính mình.
- Được rồi, em ngoan ngoãn ngủ đi. – Anh đắp chiếc áo khoác cho cô rồi ngồi xuống bên cạnh nhìn cô ngủ.
Cô nhắm mắt lại, tay siết chặt chiếc áo khoác. Có một điều cô không nói ra… trong giấc mơ… cô đã nhìn thấy…
---------------------------------------
3.
Sáng hôm sau,
Ông Mặt Trời từ từ ló rạng, những tia nắng đầu tiên của 1 ngày khẽ khàng luồn lách qua từng kẽ lá, xuyên qua những cành cây to khoẻ, chiếu sáng căn nhà gỗ hoang sơ giữa cánh rừng…
- Ư…. ưm…. – Cô trở mình, mở hé 1 mắt nhìn ngó xung quanh.
- Em dậy rồi à??? – Anh lên tiếng làm cô giật mình.
- Anh… sao anh… lại ở đây??? – Cô vội vàng bật dậy, mắt trợn tròn.
- Em đừng nói là em không nhớ gì đấy nhé!!? – Anh mỉm cười, gối đầu lên 2 cánh tay.
- Không… không phải… ý em là… là… tại sao anh lại… nằm ở… ở đó??? – Cô lắp bắp.
- Hahhhaahah… Thì ra là chuyện này… - Anh bật cười.
- Anh mau nói đi… tại sao anh… nằm… nằm cạnh… em thế??? – Cô gặng hỏi.
- Haizzzz…. Cái này không thể trách anh được… - Anh giả bộ thở dài thườn thượt. – Đêm qua có 1 cô bé liên tục mơ thấy ác mộng, kêu la ầm ĩ khiến anh không sao chợp mắt nổi…. Khi tỉnh lại thì ôm chầm lấy anh mà khóc… hại anh phải lựa lời dỗ dành mãi…
- Em… em xin lỗi… - Cô lí nhí. Cô cũng đâu có muốn thế?????? Tại cơn ác mộng đó cứ bám lấy cô đấy chứ!?!???? Nhưng cô nhớ… sau đó cô đã ngủ rất ngon mà???
- … Sau đó còn bám chặt lấy anh không chịu buông, cũng không cho anh di chuyển nửa bước. Thậm chí đến khi ngủ rồi cũng không tha cho anh. Cho nên… anh đành làm gối ôm miễn phí vậy!!? – Anh nói, liếc nhìn khuôn mặt đỏ ửng của cô, khoé môi nở nụ cười thật tươi.
- Ơ… cái đó… - Cô xấu hổ đến nỗi muốn độn thổ luôn. Ai đời con gái con đứa nửa đêm ôm con trai không chịu buông. Thật là mặt dày… mặt dày hết sức… Nhưng mà lúc đó… là do cô hoảng loạn quá nên mới…
- Sao thế????? – Anh nhướn mày. – Cảm giác nằm trong lòng anh cả đêm thế nào? Thoải mái chứ!?!????
- Aaaa… - Hai má cô đỏ ửng như quả cà chua, lắp bắp. – Anh… anh nói gì… thế… em… em không biết… không biết gì… cả…
- Không nhớ sao??! – Anh giả vờ hỏi, tỏ vẻ ngạc nhiên.
- Phải… phải… - Cô gật đầu lia lịa. – Em không nhớ… không nhớ gì hết…
- Thật sự là không nhớ chút nào sao??!
- Đúng. – Cô gật đầu chắc chắn. Như vậy là tốt nhất, không nhớ thì không có tội. Anh sẽ không thể trách phạt cô được.
- Vậy để anh nhắc cho em nhớ. – Anh ngồi dậy, tiến gần lại phía cô.
- Ơ… ơ… không… không cần… em… - Cô luống cuống đứng dậy nhưng do cái chân đau nên lại ngã nhào ra đất. – Uiiiiiiiii daaaaaaaaaaaaaaa…
- Haahahahahaaa… Em có sao không?? – Anh vừa lo lại vừa buồn cười. Cô thật ngố không chịu được. Mới doạ có chút xíu mà đã khiến anh cười đến đau cả bụng.
- Anh còn cười nữa???? Đều tại anh hết… đau quá!!!!!!!!!! – Cô nhăn mặt.
- Anh chỉ muốn đùa em 1 chút… ai dè em nhát gan như vậy??????!!?!
- Anh… ghét anh… ghét anh ghê gớm… - Cô đánh anh liên tục khiến anh càng cười dữ hơn. – Anh đừng có cười nữa… đừng có cười nữa mà!?!???? – Cô bực mình hét lên.
- Được rồi… được rồi… hahhaa… không cười nữa… anh không cười nữa… - Anh ngừng cười, băng lại vết thương cho cô.

- Áaaa… đau quáaaaaa!!!!!!!!! – Cô kêu lên khi anh vừa mới tháo miếng băng tối qua ra.
- Chảy nhiều máu quá!! Hôm qua em làm gì vậy?????? Tại sao lại để bị thương nặng thế này???? – Anh xót xa vô cùng.
- Em có biết đâu??? – Cô trả lời tỉnh bơ. – Lúc anh chỉ em mới thấy đó chứ!!??!
- Thật không chịu nổi em nữa?!?!!!?! – Anh thở dài ngao ngán. – Chân mình bị thương cũng phải đợi người khác nhắc nhở.
- Tại em đang “bấn loạn” mà?!?! – Cô cười hi hi, nhưng lại nhăn mặt ngay. – Đau quáaaa…. Không biết cái gì mà sắc thế nhỉ???!?
- Nhớ lại xem… lúc đó em đang làm gì???? – Anh hỏi, hết sức nhẹ nhàng băng lại vết thương cho cô.
- Ừm… vì trời rất tối… - Cô đăm chiêu suy nghĩ. - cho nên em lấy điện thoại của anh ra chiếu sáng… sau đó… phụttttt… điện thoại hết pin…
- Sao nữa???? – Anh ngẩng lên, chờ đợi.
- Sau đó… sau đó… xung quanh tối om… em không thấy gì cả… - Cô bắt đầu run rẩy. - … lạnh lẽo… mùi máu tanh… rất nhiều âm thanh… hỗn độn… náo loạn… rừng hoang… giọng nói đáng sợ… sau đó… sau đó…
- Đừng nghĩ nữa! – Anh cắt ngang.
- Sau đó… - Cô vẫn chìm trong hồi ức. - … em chạy đi tìm anh… gọi anh rất nhiều… tìm anh rất lâu… vẫn không thấy… em…
- TỈNH LẠI ĐI… ĐỪNG NGHĨ NỮA… CÓ NGHE KHÔNG??????????? - Anh hét lên, ôm ghì lấy cô.

- Anh Thiên… - Cô ngơ ngác. – Chẳng phải anh hỏi em sao??
- Không cần nói nữa… quên nó đi… đừng nhớ lại… - Anh dịu dàng vén những sợi tóc loà xoà trước mặt cô ra sau tai.

- Thiên… - Cô khẽ gọi tên anh.
- Ừ????!
- Mặc dù… em chưa nhớ lại được toàn bộ những chuyện trước đây… Mặc dù… kí ức đối với em mà nói… rất mơ hồ… nhưng em biết… em biết… - Cô ngập ngừng.
- Em biết cái gì??? – Anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào cô, mỉm cười.
- Em biết là… em… em thích anh… - Cô cúi gằm mặt, nhắm tịt mắt lại. Cô đã phải lấy hết dũng khí mới dám nói ra câu này.
- … - Anh không nói gì, tiếp tục làm công việc của mình.

- Thiên… Tại sao anh không nói gì??? – Cô khó chịu lên tiếng.
- …
- Anh nói gì đi chứ?!? Sao cứ im lặng mãi thế?! – Cô gắt.
- …
- Haizzzz… - Cô thở dài. – Anh không thích em nữa à?
- Không. – Anh trả lời dứt khoát.
- Anh… - Cô sững sờ, lòng bỗng đau nhói.

- Có lẽ anh nên như thế này từ lâu rồi.
- Ý em là sao?? – Anh khó hiểu hỏi.
- Cách đây 2 năm… khi em rời bỏ anh… anh nên quên em ngay từ khi đó… không phải đến tận bây giờ…….
- Anh không hề quên em. – Anh đính chính.
- À… phải rồi… - Cô bật cười. – Anh đâu có mất trí nhớ giống em?!??? Ý em là… anh nên thôi thích em ngay từ khi đó…
- … - Anh không nói gì, chỉ im lặng nghe cô nói.
Anh đang rất vui, nhưng anh muốn biết… tình cảm của cô dành cho anh… là tình cảm thật sự… hay chỉ vì muốn trả ơn anh… bù đắp cho anh…

- Cẩm Tú nói đúng… - Cô lẩm bẩm.
- Cẩm Tú???? – Anh ngẩng phắt đầu lên. – 2 người đã nói chuyện với nhau???????
- Anh đừng căng thẳng như thế. Em không nói linh tinh điều gì với cô ta đâu. – Cô mỉm cười chua chát. – Em sẽ không gây chuyện với cô ta nữa… sẽ không làm ảnh hưởng đến 2 người… em hứa…
- Em nói cái gì thế????! – Anh cau mày. – Anh với cô ta???? Là sao?
- Quan hệ của 2 người… em đã biết rồi… cả mục đích của anh… em cũng biết… chỉ là… em không muốn tin… - Cô nhìn anh, mỉm cười nhưng nụ cười gượng gạo ấy lại làm lòng anh thắt lại.
- Cô ta đã nói cái gì với em???? Em biết điều gì vậy?? – Anh cảm thấy vô cùng bất an.
- Anh yên tâm… em không trách anh đâu… sau này chúng ta vẫn sẽ là bạn… nếu anh muốn…
- Mau nói cho anh biết… em đã nghe được điều gì????? – Anh đã mất hết bình tĩnh. Theo như anh suy đoán thì chắc chắn Đỗ Cẩm Tú đã nói lung tung cái gì đó với cô rồi.
- Anh băng nhanh lên đi!!! Đau quá!!!!!!!!! Aaaaaaaaaa…… aaaaa…. – Cô lảng sang chuyện khác, kêu la inh ỏi.

- Búp Bê!! – Sau khi băng bó xong, anh ngồi xuống cạnh cô, trầm giọng gọi.
- Sau này anh đừng gọi em như thế nữa! – Cô nhăn mặt.
- Đừng làm anh sợ có được không??? – Anh nắm chặt tay cô, nói như van xin.
- Gì cơ? – Cô rút tay ra, ngạc nhiên. – Em có doạ dẫm gì anh đâu?? Cũng không làm gì Cẩm Tú cả.
- Giữa anh với cô ta thực sự không có gì.
- … - Cô không nói gì, chỉ mỉm cười.
- Tin anh đi, anh không có tình cảm gì với cô ta cả!!!
- … - Cô vẫn không lên tiếng, cũng không có bất cứ phản ứng nào.
- Những lời cô ta nói đều là bịa đặt, em tuyệt đối đừng có tin.
- Anh không biết cô ta nói gì, tại sao có thể chắc chắn đó là bịa đặt? – Cô hỏi.
- Bởi vì… bởi vì… cô ta không phải người tốt.
- Cô ta thích anh cho nên sẽ không làm những chuyện tổn thương đến anh.
- Nếu cô ta thật sự thích anh thì không nên đi gặp em mà nói năng lung tung. – Anh nghiêm giọng.
- Cô ta chỉ muốn anh quay đầu thôi. – Cô phân trần. – Cô ta không muốn anh chím đắm trong hận thù.
- Hận thù???? – Anh thốt lên.
- Em nghĩ cô ta đúng. Có lẽ ngay từ đầu em nên nghe lời cô ta, không nên để anh càng lún càng sâu. – Cô cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng bờ vai đã bắt đầu run rẩy.
- Em đang nói gì thế???? Có thể nói rõ ràng hơn không? – Anh xoay người cô lại đối diện với mình.
- Cái đó…
- Nói anh nghe.
- Cô ta nói… anh… anh tiếp cận em vì… muốn trả thù… Anh hận em vì năm đó… em… em đã bỏ anh đi… khiến anh đau khổ… Cho nên… bây giờ anh… anh mới…
- Không có chuyện đó. – Anh cắt ngang. – Tuyệt đối không có chuyện đó.
- Anh không cần giấu em nữa! Mục đích của anh đã đạt được rồi… em đã thích anh rồi… anh tha cho em đi… được không>??? – Cô nhìn anh, mắt rưng rưng.
- Không… không phải như thế đâu… Anh thừa nhận trước đây anh rất hận em… cũng từng nghĩ đến việc trả thù như vậy… nhưng khi gặp lại em… anh chỉ còn biết 1 điều duy nhất… anh yêu em… anh…
- Không thể nào!!?! – Cô phủ định ngay. – Vừa rồi anh nói… anh không thích em… làm sao có thể??!
- Đúng là anh không còn thích em nữa… - Anh mỉm cười. - … Nhưng em biết lí do không?
- … - Cô trầm tư 1 lúc, rồi chậm rãi lắc đầu.
- Bởi vì… anh yêu em…
- ?????? – Cô trợn tròn mắt nhìn anh thăm dò.
- Anh yêu em. – Anh nhắc lại một lần nữa.
- Nhưng mà… - Cô vẫn không tin.
- Còn điều gì thắc mắc em cứ nói ra đi, đừng giấu anh.
- Anh… thật sự yêu em????... Thiên…. nếu anh muốn trả thù… thì làm ơn dừng lại đi!!! Em… em… nếu như anh lừa dối em… em thật sự…
- Không có đâu. Anh thề!!! Tuyệt đối không lừa dối em. – Anh đảm bảo, đặt bàn tay cô lên khuôn ngực mình – nơi trái tim anh đang đập từng nhịp thật vững trãi.
- Thiên… - Cô sà vào lòng anh, nở nụ cười thật tươi.
- Anh yêu em, Búp Bê của anh!!

- Còn 1 điều… - Cô ngập ngừng.
- Em nói đi!
- Chuyện của chúng ta… đừng nói với ai được không??? – Cô hỏi. – Kể cả Nhật, Thanh và My.
- Tại sao?? – Anh cau mày.
- Em muốn tiếp tục làm bạn gái anh Bảo. – Cô trả lời tỉnh bơ.
- Hả??? Em nói cái gì?? – Anh nghi ngờ mình nghe nhầm.
- Em nói là… em muốn tiếp tục làm bạn gái anh Bảo. – Cô nhắc lại.
- Em… em như thế là có ý gì vậy? Em lại muốn bắt cá 2 tay hay sao??? – Anh nổi giận đùng đùng. – Em coi anh là cái gì?? Là đồ chơi của em chắc?!?!!!!
- Hihiihhihi… - Cô bật cười khanh khách trong lòng anh. – Anh đừng có giận mà!!? Nghe em nói đã…
- Mau nói. – Anh thúc giục.
- Em muốn tìm hiểu chuyện trước đây… lí do em phải bắt cá 2 tay… chuyện xảy ra với em năm đó… em nghi ngờ “vụ tai nạn” của em có liên quan đến anh Bảo… và nhà họ Trần…
- Liên quan đến cậu ta?? - Anh kinh ngạc.
- Vâng… Cho nên… Thiên, anh đồng ý nhé!? – Cô chớp chớp mắt, chờ đợi nhìn anh.
- Với 1 điều kiện.
- Điều kiện gì?
- Không được giấu anh bất cứ chuyện gì… không được làm việc gì 1 mình…
- Khoan đã… Chẳng lẽ đi ngủ cũng phải ngủ cùng với anh? - Cô chu mỏ.
- Có lẽ nên như thế. – Anh cười gian xảo. – Từ mai em đến nhà anh ở đi.
- What????? Không được… tuyệt đối không thể được… – Cô nhảy dựng lên.
- Haahhhaha… Em sợ rồi sao? – Anh phì cười.
- Ai sợ chứ??! – Cô vênh mặt. – Chỉ là… chỉ là… em ngủ xấu lắm… em sợ nửa đêm sẽ đạp anh rơi xuống giường mất.
- Đâu có??! Em ngủ rất ngoan mà!!?
- Không đâu… Tại hôm qua... hôm qua là… ngoại lệ đó… chứ thường ngày em… em rất hư… không ngoan tẹo nào cả… - Cô rối rít giải thích.
- Được rồi… anh chỉ đùa chút thôi. – Anh véo má cô. - Điều kiện là… mọi chuyện đều phải cùng anh bàn bạc… được không?
- Nhưng mà…
- Sao thế!??!
- Chuyện này… chuyện này có thể rất nguy hiểm. Em đã suýt chết 1 lần… rất có thể lần này sẽ… em không muốn anh dính vào chuyện này…
- Em nhớ anh đã nói sẽ bảo vệ em không? – Anh trầm giọng. – 2 năm trước anh đã không làm được… 2 năm sau nhất định anh sẽ làm được.
- Thiên… nhưng… - Cô lưỡng lự.
- Đồng ý với anh…
- Vâng. – Cô đồng ý, trái tim vô cùng ấm áp. Cô cũng không còn sợ hãi nữa… đã có anh rồi… có anh luôn ở bên cạnh cô…
---------------------------------------
4.
- Em đói không? Để anh đi kiếm đồ ăn!!?! – Anh hỏi.
- Có… có… - Cô lập tức gật đầu lia lịa. – Em đói lắm… lắm…
- Được rồi. Ở yên đây đợi anh.
- Anh hái nhiều quả vào, nếu không em ăn hết không để phần cho anh đâu!!? – Cô đe doạ.
- Anh biết rồi. Em đừng có chạy lung tung đấy, biết chưa!!? – Anh dặn dò.
- Híc… với cái chân này… anh nghĩ em sẽ lết được mấy milimét??! – Cô chỉ vào chân phải, mặt méo xệch.
- Ừ. Chân đau như vậy có lẽ em sẽ ngoan ngoãn 1 chút. – Anh gật đầu rồi rảo bước ra cửa. Đi được một đoạn, anh lại quay lại hỏi han. – Em sẽ không sao chứ?!
- Đương nhiên. – Cô chớp mắt.
- Thật sự là sẽ không sao chứ?!?! – Anh vẫn không thể yên tâm về cô.
- Thật mà!!? Em sẽ ngoan mà!?!? Anh mau đi đi… em sắp chết queo ở đây rồi!!??! – Cô đẩy đẩy anh ra.
- Hay là anh cõng em cùng đi nhé?!? – Anh đề nghị. - Để em lại một mình anh không yên tâm chút nào.
- Haizzzz… Bây giờ là buổi sáng mà?!?!? Em sẽ không “lên cơn” đâu. – Cô cười cười.
- Nhưng mà… anh vẫn thấy…
- Em đảm bảo là em sẽ không sao mà?!?!? – Cô giơ tay lên thề thốt. – Anh có thấy ai mộng du giữa ban ngày ban mặt chưa?!????
- Hình như là có…
- É… có hả?!?! Ok… dù sao thì… em cũng sẽ ở đây chờ anh, tuyệt đối không di chuyển dù chỉ là 1 xentimét.
- Tốt nhất là em nên như thế. Khi anh về mà thấy em có vấn đề gì nhất định sẽ đánh đòn em. – Anh đe doạ.
- Ặc… em biết rồi… biết rồi mà… - Cô nhăn mặt, nhanh chóng đẩy anh đi ra ngoài.

- Èo… Sao lâu như thế chứ?!?! – Cô kêu ca, vặn vẹo bên này bên nọ. – Cũng phải vài chục phút rồi chứ ít ỏi gì??!?!

- Ôi chán muốn chếtttttttttttt… - Cô tiếp tục than vãn. – Không biết có phải anh bê cả khu rừng về không mà… lâu kinh người.

- Hay là ra ngoài chơi nhỉ??!?! Từ đây ra đến cửa cũng không xa lắm. Híhí… - Cô “lết” từng chút… từng chút… - Ui daaaaaaa daaaaaaa… Đau quáaaaa… Haizzzz… Bó tay…

- Í… Không đi chơi được thì ta… hát… hát cho vui cửa vui nhà… - Cô vỗ tay cái bốp. Tại sao cô không nghĩ ra sớm hơn nhỉ?!?!

Khi anh quay lại, vừa đến cửa đã nghe thấy giọng hát cao vút của cô đang ngân nga những bài hát rất…
- Bé lên ba… bé đi mẫu giáo… Cô thương cháu vì cháu không khóc nhè… Không khóc nhè để mẹ trồng cây trái… Ba vào nhà máy… ông bà vui cấy cày… là lá la la là là lá la la…
Anh bật cười thành tiếng. Thật hết chịu nổi cô…
- … Nó kêu rằng quác quác quác… quạc quạc quạc… – Cô vẫn say sưa hát, vẫy tay tít mù với anh. - … Gặp hồ nước nó bì bà bì bõm… Lúc lên bờ… vẫy cái cánh cho khô…
- Hahhaahh… - Anh đặt đống trái cây xuống, ôm bụng cười.
- Ấy… ấy… Sao anh lại cười lăn cười bò ra thế?!?! – Cô phụng phịu. – Anh phải vỗ tay hoan hô chứ!?!???
- Ừ… ừ… hoan hô… - Anh vỗ tay bồm bộp.
- Híhíhí… cám ơn… cám ơn… - Cô cười tí mắt.

- Oáiiii… - Cô hét toáng lên. – Anh hái gì mà nhiều roi thế?!!? Anh định đi buôn đấy à??!
- Thì để em ăn cho no. – Anh trả lời tỉnh bơ.
- Úi… Cái đống này cho cả 1 huyện đội ăn chứ làm gì mình em ăn hết?!?!???? Anh nghĩ em là lợn à?!?! – Cô trợn tròn mắt.
- Thì đúng thế mà!!?!???
- Cái gì?!?! Anh vừa nói cái gì?!?!? Anh thử nhắc lại xem?!?!???? – Cô trừng trừng nhìn anh, mắt toé lửa.
- Ok… ok… anh đầu hàng… Em cứ “chiến” đi… ăn nhiều bù lại tối qua ăn… Trông em xanh lắm!!?
- Em xanh xao thế này… ăn xong chỗ roi kia chắc thành… xanh lét luôn… - Cô cười hí hí.

- Búp Bê!! Lên anh cõng. – Anh cúi xuống, đưa tay kéo cô lên.
- Vâng. – Cô nhanh chóng leo tót lên lưng anh, vòng tay ôm lấy cổ anh.

- Tóc anh mượt ghê!!? – Cô đưa tay luồn vào tóc anh, tấm tắc khen.
- Ừ. – Anh bật cười.
- Anh dùng dầu gì thơm thế?!? – Cô tò mò.
- Khi nào em làm vợ anh… anh sẽ nói cho em. – Anh nháy mắt.
- Anh… anh… - Cô đỏ bừng cả mặt. – Ai nói em… em sẽ làm vợ… a..nh????!
- Búp Bê, em chỉ được lấy anh thôi. – Anh tuyên bố.
- Luật ở đâu ra thế??! Có văn bản cụ thể không?
- Có.
- Thật sao? – Cô ngây thơ.
- Ừ.
- Nó đâu????? Em muốn xem.
- Khi nào em hoàn thành nhiệm vụ mới được xem.
- Em thật sự không được lấy người nào khác ngoài anh sao???
- Không được. – Anh trả lời dứt khoát.
- Nếu em không lấy anh thì có sao không nhỉ??! Liệu có bị phạt không??
- Em cứ thử xem. – Anh cười muốn vỡ bụng luôn.
Tay cô vẫn mân mê mái tóc anh… quấn quấn… vuốt vuốt… xoay xoay… xoắn xoắn…

- Thiên… - Sau khi nghịch tóc anh chán, cô mới lên tiếng.
- Sao thế?!?? – Anh hỏi.
- Anh đừng có gọi em là Búp Bê. – Cô đề nghị.
- … - Anh cau mày không lên tiếng.
- Ý em là… - Cô giải thích. – Khi có mặt người khác thì anh đừng gọi em như thế… tránh để người ta hiểu lầm.
- Hiểu lầm?? – Anh hỏi lại.
- À không… em muốn nói… là… là… không được để người khác biết chuyện của chúng ta.
- Haizzzzz… - Anh thở dài gật đầu.
- Hihihhiiihi… Anh thật tuyệt!!!!! – Cô rướn người hên hôn chụt 1 cái vào má anh, sau đó mới bừng tỉnh, trốn tiệt sau lưng anh không dám ló mặt ra.
- Em đáng yêu quá!!!!? – Anh mỉm cười.

Tại trại,
- Trời ơi, sao đến bây giờ mà Kim và anh Thiên vẫn chưa về??! – Thanh đi tới đi lui, lo lắng vô cùng.
- Vừa mới sáng sớm mà!?!? Chắc giờ họ đang tìm đường. – Nhật trấn an.
- Đúng đấy. Chị đừng lo quá!!? – My cũng đồng tình. – Có anh Thiên đi cùng, chắc chắn Kim sẽ không sao đâu.
- Chị cũng biết thế… Anh Thiên nhất định sẽ chăm sóc Kim, nhưng mà… chị vẫn không thể yên tâm được.
- Haizzzz… Cô ta ngố như vậy… không biết có làm sao không nữa?!?! Lại còn Thiên, bình thường nó chẳng bao giò sơ sẩy như thế, sao cứ chuyện gì dính vào cô ta là nó như biến thành thằng ngốc thế không biết??!! Haizzz.z..z… thật là… - Nhật càu nhàu.
- Đúng đó. Tại sao 2 người họ lại lạc được chứ?!?! – My đứng ngồi không yên.
- Rõ ràng là chị đã đưa cho Kim cái bản đồ khu rừng… thế mà không hiểu đầu óc Kim để đâu lại vứt nó trong trại mới điên chứ!??! – Thanh vẫn cứ đi tới đi lui, không có dấu hiệu gì là muốn dừng lại.
- Nếu như Kim đi cùng anh Thiên thì không có vấn đề gì. Chỉ sợ… - Hai mắt My đỏ hoe. – Chỉ sợ… 2 người lạc nhau…
- 2 cái người này… thật hết chịu nổi luôn. – Nhật cau có. – Một người thì quên cả điện thoại lẫn bản đồ trong lều… Một người thì điện thoại không liên lạc được…
- Em không đợi được nữa… Chúng ta mau chia nhau ra tìm họ đi!!? – Thanh đề nghị, vội vã lao ra khỏi trại.
- My, em ở lại đây… có gì phone báo tin nhé!?! Bọn anh đi tìm họ. – Nhật nói rồi tất tả lao như bay ra ngoài.

- Thiên… - Kim chọc khẽ vào lưng anh.
- Ừ.
- Em hát cho anh nghe nhé!?!? – Cô đề nghị.
- Hát? – Anh hỏi lại. Cứ mỗi lần nghĩ đến những bài hát của cô, anh lại muốn cười đến đau cả bụng.
Trước đây cô cũng hay hát cho anh nghe những bài kiểu như… Bé lên ba… Bé bé bồng bông… Một con vịt… Kìa con bướm vàng… Giọng hát của cô rất hay, rất cao và trong, rất hợp với những bài hát đó. Thỉnh thoảng cô còn bắt anh phải múa phụ hoạ.
- Thiên… Anh sao thế?!?! Anh không thích nghe em hát à???? – Cô phụng phịu.
- Không phải… em hát bài Cả nhà thương nhau đi!!? – Anh yêu cầu.
- Ok… - Cô cười toe toét, bắt đầu cất tiếng hát líu lo. - Ba thương con… vì con giống mẹ… Mẹ thương con… vì con giống ba… Cả nhà ta… cùng thương yêu nhau… Xa là nhớ… gần nhau là cười…

- 1 sợi rơm vàng là 2 sợi vàng rơm… Bà bện chổi to bà làm chổi nhỏ… Chổi to… bà quét… aaaaaaa… Thiên… là anh Nhật kìa?!?! – Đang hát, đột nhiên cô reo ầm lên. – Anh Nhâ… ư… ư… ư… - Chưa kịp gọi xong cô đã bị Thiên bịt chặt miệng lại.
- Suỵttt… - Anh ra dấu im lặng, nhanh chóng trốn sau 1 bụi cây, thả cô xuống, giữ chặt lấy cô không cho cô phát tiếng động.
- ???????????? – Cô trợn tròn mắt nhìn anh khó hiểu. Chẳng phải họ đang tìm đường về à???!?!!!! Bây giờ gặp Nhật, không tốt hay sao?!??

Nghe loáng thoáng thấy tiếng í ới, Nhật quay phắt lại, ngó nghiêng, nhưng chẳng thấy gì cả.
- Thiên… Đặng Nhất Thiên… mày nghe thấy tao gọi không??? Kim… em đang ở đâu thế?!?! – Nhật hét lớn.
- … - Không có gì ngoài tiếng lá xào xạc.
- Thật là… Rốt cục là họ ở đâu chứ!?!!!! – Bực bội, Nhật tiếp tục chạy đi tìm kiếm.

- Ưmm… ư… - Cô ngó ngoáy.
- Được rồi… May quá… thằng đó đi rồi. – Anh buông cô ra, thở phào.
- ?????????? – Cô nhìn anh chằm chằm, khó hiểu.
- Búp Bê, em không hiểu sao? – Anh quay sang cô hỏi.
- … - Gãi đầu gãi tai… suy nghĩ kĩ càng… Cuối cùng cô phán. – Hiểu chết liền.
- Hahhaaa… - Anh bật cười, kéo sát cô lại gần mình. – Anh không muốn trở về.
- Tại sao?? – Cô ngạc nhiên.
- Bởi vì… trở về đó… anh sẽ không thể nắm tay em… không thể ôm em… không thể gọi em là “Búp Bê”… Anh có cảm giác… sau khi trở về… em sẽ không còn là của anh nữa…
- Hihihhhiiii… - Cô phì cười. – Anh thật là… em mãi mãi là của anh mà/?!!!
- Có thật không??!
- Đương nhiên… Em còn muốn biết anh dùng loại dầu gội gì nữa mà!!> - Cô đỏ mặt.

- Giờ chúng ta về được chưa??? – Sau 1 hồi im lặng, cô e dè hỏi.
- Chưa. – Anh quả quyết lắc đầu.
- Tại sao??
- Đi chơi với anh. – Anh chỉ về phía con suối ở phía xa.
- Em… - Cô lưỡng lự. Nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn thấy không nên. – Không được đâu. Chắc anh Nhật, chị Thanh và My đang lo lắng lắm, chúng ta mau về thôi!!?
- Anh không muốn. – Anh nhăn nhó.
- Đi mà… Thiên!!! Về đi mà… Sau này em sẽ thường xuyên đi chơi với anh mà!?!? – Cô năn nỉ.
- Anh mệt rồi, không đi được nữa. – Anh vẫn ngồi đó không nhúc nhích, còn kéo luôn cô vào lòng.
- Anh… anh làm gì thế?!!??? – Cô gắt. – Mau bỏ em ra.
- Yên lặng nào! Đêm qua anh không ngủ được… giờ anh phải ngủ bù. – Anh khép mắt lại.
- Ơ kìa… sao anh lại ngủ ở đây?!? Về trại ngủ an toàn hơn nhiều… Còn nữa… muốn ngủ thì anh cứ ngủ đi… ôm em làm gì vậy??!?! Này… này… Thiên… anh có nghe em nói không hả??!! Thiên… bỏ em ra… - Cô la oai oái.
- Suỵt… Em đừng có vô ơn như thế. Đêm qua anh làm gối ôm cho em, giờ em phải đền cho anh chứ!?!?!
- Em… - Cô nghẹn họng, không biết nói gì hơn, đành phải ngồi im đóng vai 1 cái gối ôm – 1 cái gối ôm nghịch ngợm – lấy những ngón tay của chủ nhân làm đồ chơi giết thời gian.

Full | Lùi trang 3 | Tiếp trang 5

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ