Disneyland 1972 Love the old s
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Tìm lại tình yêu - Trang 5

Full | Lùi trang 4 | Tiếp trang 6

Chương 13: A!!! Bố về!

1.
- Huraaayyyyyyyyyyyyyyy… - Kim kêu toáng lên, cầm bản thiết kế đã hoàn thành nhảy chồm chồm, reo hò ầm ĩ.
- Nào… nào… cậu bình tĩnh nào… đừng kích động… - My vội vàng “khuyên can”.
- Tiểu thư của tôi ơi… cô làm ơn làm phước bỏ bản thiết kế đó xuống có được không?!? – Thanh cũng hoảng hồn.
- Em… Lê Hương Kim… mau ngồi xuống cho anh… - Nhật gào lên. – Đây là bản thứ 4 rồi đấy… Em mà còn làm hỏng nữa thì anh cho em tàn đời NGHE RÕ CHƯA!?!?
- Híc… Có phải tại em đâu chứ!?!? – Kim phụng phịu.
- Không tại em thì tại ai?? – Nhật trừng mắt.
- Tại… tại… tại nó… - Kim chỉ vào đống giấy vụn… à không là 4 bản thiết kế đang bị vò nát ở góc phòng.
- Tại nó????? – My thốt lên. – Cậu bảo là tại nó?????
- Đúng thế. – Kim trưng ra cái vẻ mặt ngây thơ vô (số) tội. – Tại nó cứ thích chơi nhảy dù đấy chứ!!?
- Chứ không phải tại em quăng quật lung tung sao???? – Thanh nhăn nhó.
- Ơ… đâu… đâu có??!? – Kim chớp chớp mắt. – Em chỉ… chỉ ném lên… rồi bắt… như thế này này… - Kim bắt đầu chơi trò tung hứng.
- Ấy ấy… dừng lại ngay!!! – Nhật tái mặt.
- Em chỉ muốn minh hoạ cho mọi người dễ hiểu thôi mà!!? – Kim vẫn say sưa với trò chơi.
- Mau bỏ nó xuống… bỏ xuống ngay… - Thanh rối hết cả lên.
- Tại sao??? Nhìn rất đẹp mà!?!?
- Trò đó nguy hiểm lắm… Kim… cậu mau mau dừng lại…
- Nguy hiểm??? Làm gì có?!?! Cậu xem này… ném lên… bắt này… lại ném lên… bắt này… lại…
- Hương Kim… cậu đưa bản thiết kế cho tớ… tuyệt đối đừng có…
Bộppppppp…
My còn chưa nói hết câu đã nghe thấy 1 âm thanh hết sức “vui nhộn” vang lên. 8 cặp mắt nhìn chằm chằm vào cái… cái… cái thứ nhàu nát ở dưới đất…
- Oh… my… god… - Kim nhăn mặt.

- LÊ HƯƠNG KIMMMMM… - Cả 3 người hét lên làm rung chuyển cả căn biệt thự.
- Ơ… ơ… mọi người hạ hoả… em… em chỉ… - Kim run lên.
- Em… em… - Thanh xúc động đến không nói nên lời.
- Híhí… Đó chỉ là tai nạn… 100% là tai nạn thôi… - Kim cười nhăn răng.
- Tai nạn??????????? Lại là tai nạnnnnn????????? – Nhật nổi khùng. – Em có biết là em nói câu này bao nhiêu lần rồi không hả?????????
- Ơ… cái đó… cái đó… tổng cộng là… 4 lần…
- Cậu… thật không thể tha thứ cho cậu nữa?!?! – My cũng tức giận đùng đùng.
- Là sao? – Kim ngu ngơ hỏi lại.
- Em mau làm lại bản khác. – Nhật nghiêm giọng.
- Đúng… em phải làm lại… - Thanh đồng tình.
- … 1 mình. – My bổ sung.
- Ớ… không được đâu… Em… em làm… nhưng mọi người phải giúp em chứ?!?! – Kim khổ sở.
- KHÔNG GIÚP. – Cả 3 người đồng thanh rồi nhằm hướng cửa mà đi.
- Ơ kìa… tại sao mọi người nỡ… tàn nhẫn với em như thế?!?! Một mình em thì làm sao mà làm được chứ!?!?! Giúp em đi mà!?!?! Please… - Kim chạy theo.
- KHÔNG LÀ KHÔNG.
- Híc… em làm sao mà làm được đây??!
- Không làm được cũng phải làm. – My quả quyết.
- Mai nộp rồi. Em cứ liệu đấy. Nhóm mình mà không có bài nộp thì em cứ chuẩn bị tinh thần đi. – Nhật doạ dẫm.
- Èo…
- NGHE RÕ CHƯA HẢ??????
- Ok… ok… em hiểu rồi. – Kim ỉu xìu nhìn 3 người rời khỏi phòng.

Sau 1 hồi đắn đo suy nghĩ… cầm bút lên lại hạ bút xuống… cô quyết định… tìm sự trợ giúp… Dọn dẹp đồ đạc, vơ hết tất cả đống “giấy vụn” vào túi, cô lật đật chui ra khỏi nhà, chạy như bay ra đường, chui vào 1 chiếc taxi.

30’ sau… cuối cùng cũng đến trước căn hộ chung cư của Thiên. Cô vội vã bấm chuống liên hồi.
Kíng koong… kíng koong… kíng koong… kíng koong… kíng koong…
Cáchhhh…
Cánh cửa bật mở gần như ngay lập tức.
- Thiê…
- Anh nhớ em. – Cô còn chưa gọi xong thì đã bị anh ôm siết lấy, kéo tuột vào trong.
- Nhớ em? Thế tại sao hôm nay anh không đến??? – Cô giận dỗi đẩy anh ra.
- Anh có chút việc. – Anh giải thích.
- Anh không đến… 3 người họ bắt nạt em… - Cô nhăn nhó.
- Bắt nạt?? – Anh bật cười. – Có phải em lại làm hỏng bản thiết kế rồi đúng không??????
- Anh… sao anh biết?? – Cô ngạc nhiên.
- Haizzzz… anh biết thế nào em cũng gây chuyện mà!!!? – Anh thở dài, ấn cô ngồi xuống ghế.
- Đâu phải tại em??!
- Còn nói không phải? – Anh cau mày.
- À ờ… thì… tại em… nhưng mà… nhưng mà… ai bảo bản thiết kế đó dễ hỏng như thế??!?? Em chỉ… chỉ… tung hứng 1 chút… thế là…
- Được rồi. Vậy em đến đây có việc gì? – Anh đi vào chủ đề chính.
- Thì… em nhớ anh nên đến đây để gặp anh mà!?!!! – Cô chớp chớp mắt.
- Thật???? – Anh nhướn mày.
- Thật.
- Vậy chúng ta đi chơi nhé!!?
- Không. – Cô bật dậy như cái lò xo. – À à… ý em là… chúng ta nên ở nhà thôi…
- Ở nhà?? Thế em muốn làm gì???? – Anh cười cười, kéo cô ngồi lên đùi.
- À… cái này… em… em muốn…
- Vào đó nhé!!? – Anh ghé tai cô thì thầm, chỉ về phía phòng ngủ của mình.
- Anh… anh nghĩ bậy cái gì vậy??!? Anh đừng có mơ!! – Cô gắt ầm lên.
- Hahahhaha… - Anh cười phá lên. – Em mới nghĩ bậy đó. Anh chỉ muốn mời em tham quan phòng anh thôi mà!?!?
- Vậy… vậy sao???! Em… - Cô xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt, im thin thít không dám nói gì.

- Thế giờ chúng ta làm gì đây??! – Thấy cô không có động tĩnh gì, anh đành lên tiếng.
- Em… em nghĩ bản thiết kế đó… cần… cần 1 chút… chỉnh sửa…
- Không cần chỉnh sửa nữa. Vậy là tốt rồi.
- Cần mà!!? Bản thiết kế đó còn rất nhiều chỗ sai sót… ví dụ như… còn nữa… cả cái… – Cô cố gắng thuyết phục anh.
- Haizzzz… Anh thấy rất ổn mà!?!? Sửa nữa làm gì cho mệt!?!? – Anh gục đầu vào vai cô, nói.
- Haizzz… - Cô thở hắt ra. Đã như vậy đành phải nói thật với anh thôi. Mong là anh sẽ mở lòng từ bi mà giúp cô qua khỏi kiếp nạn này. – Thực ra… thực ra… vì em đã làm hỏng bản thiết kế… cho nên… 3 cái con người độc ác kia bắt em phải… làm lại bản khác. Lại còn điều kiện chết tiệt kia… cái gì mà bản thiết kế nhất định phải vẽ bằng tay chứ!?!? Thật quá vớ vẩn… Mà ngày mai đã là buổi thuyết trình rồi…
- … - Anh không nói gì, chăm chú lắng nghe cô trình bày.
- Thiên… anh nhất định phải giúp em!!? – Cô nhìn anh bằng ánh mắt long lanh.
- Tại sao anh lại phải giúp em? – Anh hỏi vặn lại.
- Bởi vì… anh là bạn trai của em. – Cô đáp ngay.
- Nếu anh nhớ không nhầm thì Bảo mới là bạn trai chính thức của em, không phải sao? – Anh cười cười.
- Nhưng mà… anh Bảo không có ở đây… - Cô giải thích. – Coi như dùng tạm anh vậy.
- Em nói cái gì? – Anh véo mũi cô, gắt.
- À không… ý em là… người em yêu là anh… cho nê…
Cô còn chưa nói hết câu đã bị anh chặn lại. Cô chỉ còn biết ôm chặt lấy cổ anh, hưởng thụ nụ hôn ngọt ngào.

Rất lâu sau… đến khi cô gần như không thở nổi anh mới buông cô ra, thì thầm.
- Anh yêu em.
- … - Cô không đáp, chỉ nép vào ngực anh, thở gấp.

- Anh giúp em đi!!? – Sau khi điều hoà lại hơi thở, cô mới lên tiếng.
- … - Anh không có phản ứng gì, chỉ nhìn cô chăm chú.
- Thiênnnn… anh phải giúp em… phải giúp em… nhất định phải giúp em… giúp em đi mà… Thiênnnnnnnnnnnnnnnnnnn… - Cô lắc lắc cánh tay anh, năn nỉ.
- Được. – Anh vui vẻ nhận lời. Cuối cùng cô cũng trở về là của anh.
- Oa… oa… oaaaaaaaaaaa… Anh tuyệt quá!!!!!!!!!!! – Cô cười tươi, hôn chụt một cái vào má anh, rồi chạy như bay đi lấy đồ dùng.

- Đây, anh làm đi!! – Cô đặt hết giấy, bút bi, bút chì, bút dạ, thước kẻ, ê ke, com pa, tẩy,… lên trên bàn.
- Em làm đi, anh chỉ giúp thôi mà!?!? – Anh tròn mắt nhìn cô.
- Thôi mà!?!? Anh làm đi… đi mà… em ngồi… chơi được rồi… Thiênnnn… - Cô sà vào lòng anh nũng nịu.
- Haizzzz… Em lợi dụng anh quá đấy!!? – Anh thở dài.
- Đâu có đâu… em chỉ NHỜ anh giúp thôi mà??!! – Cô tỏ vẻ ngây thơ.
- Nhưng lại không cho phép anh từ chôi, phải không???!
- Hìhìhì… - Cô cười tít mắt.

- Thiên… anh làm đến đâu rồi!?! – Đến trưa, cô thò đầu vào hỏi.
- Được hơn 1 nửa rồi. – Anh trả lời, tay bút tay thước vẫn “múa” liên tục trên tờ giấy.
- Nhanh thế sao?? – Cô nghi ngờ tiến lại gần xem rồi trợn tròn mắt. – Anh giỏi quá đi!!!?? Mới có mấy tiếng mà vẽ được bao nhiêu… Em phục anh sát đất luôn!!!
- Không làm nữa. – Anh đột ngột bỏ bút thước, buông ra 1 câu.
- Sao thế?!?!? Sao lại không làm nữa!??! – Cô hoảng hồn. – Em làm phiền anh à?!?!? Thế để em ra ngoài… anh cứ làm tiếp đi.
- Không phải. – Anh kéo cô lại, than. – Anh đói rồi.
- Aaaa… - Cô thở phào. – Anh làm em hết hồn. Em vừa nấu cơm xong, anh ra ăn đi!!!?
- Em cũng biết nấu ăn sao? – Anh ngạc nhiên.
- ???? – Cô sốc đến không nói nên lời.
- Sao thế?!? – Anh hỏi. – Em không biết nấu ăn cơ mà!!??! Em học khi nào thế?!?!
- Anh… anh… ai nói… em khô..ng biết… nấu ă???????? - Cô lắp bắp.
- Thì em nói thế mà!!??!
- EM nói??!?! – Cô lại càng sốc hơn nữa. – Em nói hồi nào?!?!
- Thì trước đây em nói thế mà!??! Em nói nấu ăn là điểm yếu của em… cho nên… trước giờ toàn là anh nấu cho em ăn. – Anh giải thích.
- Hahhahaa… - Nghe anh nói, cô lăn ra đất cười sằng sặc.
- Em cười gì thế?!?! – Anh nhìn cô như người ngoài hành tinh.
- Anh… hahhaaaa… anh… ngốc quá!!? – Cô vẫn cứ cười như bị ma nhập. – Anh… bị em lừa lâu… như vậy… hahhaa… mà cũng không phát hiện ra… ôi hahhaahaha…
- Em… - Anh đơ ra 1 lúc, rồi mới hiểu ra. – Vậy là… em biết nấu ăn??!?
- Phải. – Cô thành thật gật đầu.
- Thế sao lại lừa anh? – Anh nghi hoặc hỏi.
- Bởi vì… em muốn anh nấu cho em ăn. – Cô trả lời ngay. – Có vậy mà anh cũng không hiểu.
- Em đấy… - Anh cau mày. – Dám nói dối anh lâu như vậy. Nhất định phải phạt mới được.
- Phạt??? Phạt thế nào?? – Cô mếu máo. – Anh đừng có mạnh tay quá đấy!!
- Phạt em sau này phải thường xuyên nấu cơm cho anh ăn.
- Híc… THƯỜNG XUYÊN à??? Chỉ THỈNH THOẢNG thôi có được không??? – Cô kì kèo.
- Nếu em không nghe, anh không vẽ nữa đâu. – Anh doạ.
- Vâng… vâng… đồng ý… - Cô cuống quýt gật đầu ngay.
---------------------------------------
2.
- Haizzzz… Cái trường này vẫn to như thế!!? – Kim kêu lên. – Một tháng rồi mà nó chẳng giảm được cân nào.
- Hahhahaaa… - Thanh đứng bên cạnh phá lên cười. – Chỉ có em mới thốt ra được câu nói khùng như thế.
- Chị không thấy nó “hơi quá khổ” so với 1 ngôi trường đại học à… mà không… phải là “quá quá khổ” ý?????

- NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG CÁC QUÝ VỊ ĐẠI BIỂU CÙNG TOÀN BỘ SINH VIÊN TRƯỜNG ĐẠI HỌC DREAM ĐẾN THAM DỰ BUỔI THUYẾT TRÌNH DỰ ÁN RESORT 10.5!!!!!!!
Rào… rào… rào…
Lời thầy Hiệu trưởng vừa dứt, từ dưới hội trường vang lên 1 tràng pháo tay nhiệt liệt.
- XIN TRÂN TRỌNG GIỚI THIỆU…
- Ôi trời ơi… - Kim than khẽ.
- Em lại buồn ngủ à??? – Thiên ghé sát tại cô hỏi.
- Không phải. – Cô thì thầm lại. – Bố em…
- Bố em??? – Thiên sửng sốt. – Bác về lúc nào thế??!
- Em có biết đâu!!??? Vừa nãy thấy loáng thoáng bóng bố phía trên kia… Hình như cả mẹ và anh Bảo cũng về.
- Bảo??? – Thiên hơi khó chịu khi cô nhắc đến cái tên này.
- Em xin lỗi, em không…
- Kim… - Thanh từ phía bên kia lên tiếng cắt ngang lời Kim. – Chủ tịch, Phu nhân và Trần thiếu gia đã về.
- Vâng. Em biết rồi.
- Chúng ta cũng nên lên dó chào 1 tiếng chứ!!? – Thanh đề nghị.
- Thôi… để tí nữa. Buổi thuyết trình bắt đầu rồi. – Kim đáp.
- Vậy cũng được. – Thanh gật đầu.

- Ý TƯỞNG CỦA NHÓM CHÚNG TÔI XUẤT PHÁT TỪ THỰC TẾ CUỘC SỐNG…
- Anh Nhậttttt… - Kim đang chăm chú lắng nghe thì một giọng nói ẻo lả vang lên làm cô rùng mình.

- Sao anh ta không hộc máu mà chết nhỉ?!?! – Cô thắc mắc với My.
- Cái đó… chắc do anh ấy quen rồi. – My cười cười.
- Quen??? Cái này mà cũng quen được sao????? – Kim nhăn mặt. – Tớ mà là anh ta thì chia tay sớm cho rồi.
- Cậu đừng nói thế… Dù chị Cẩm Vân tính tình không được hoà nhã cho lắm thì vẫn là người anh Nhật yêu mà???!
- Chẳng biết đầu óc anh ta có vấn đề gì không mà đi chọn cái cô Cẩm Vân mặt như quả mận kia. Tớ chẳng thấy cô ta có điểm gì tốt cả.
- Chị ấy có nhiều điểm tốt mà??! – My phản đối. – Xinh đẹp, dáng chuẩn, gia thế tốt,…
- Thôi thôi… - Kim cắt ngang. – Tớ công nhận cô ta chẳng khác nào người mẫu, nhưng tính cách thì không tài nào chấp nhận được.
- Ừ.

- Anh có nhớ em không??? – Cẩm Vân tự nhiên ngồi lên đùi Nhật, hỏi.
- À… nhớ chứ… - Nhật hơi khó chịu. Dù sao thì đây cũng là hội trường. – Em ngồi xuống ghế đi.
- Em không thích. – Cẩm Vân nũng nịu nép vào ngực Nhật.
- Vân… Mọi người nhìn kìa… - Nhật nhắc nhở.
- Mặc kệ họ. Em nhớ anh lắm!! Suốt 1 tháng không được gặp anh em thấy thật tồi tệ. Anh có biết em mất ăn mất ngủ, cả ngày chỉ nghĩ về anh…

- Oẹeee… Khiếp quá!!!!! – My lè lưỡi.
- Cô ta đúng là quái vật. Có thể nói ra những lời buồn nôn đó 1 cách trôi chảy như vậy. – Thanh đồng tình.
- Híhihíhíhí… - Kim thì ngồi cười nghiêng ngả.
- Kim… cậu còn cười được nữa!!??! Cậu không thấy ghê à?? – My ngạc nhiên. – Tớ nổi hết cả da gà da vịt lên rồi đây này.
- Được xem phim hài miễn phí, không cười thì uổng quá!?!

- Anh Thiên!!! – Cẩm Tú ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Thiên, bắt chuyện. – 1 tháng qua anh thế nào????
- … - Thiên không nói gì, coi như cô ta không tồn tại.
- Trông anh gầy hơn thì phải. Đáng lẽ anh phải tự chăm sóc bản thân chứ!!?
- … - Anh vẫn chẳng nói năng câu gì.
- Anh thật là… dù có chăm chỉ làm việc thế nào thì cũng phải giữ gìn sức khẻ chứ!!?? Nhỡ ốm thì phải làm sao đây?!?

- Ôi haahahah… - Kim, My và Thanh hết nhìn bên phải, lại ngó bên trái, cười đến rung cả ghế.

- Anh Thiên… – Cẩm Tú vẫn tiếp tục độc thoại.
- …

Nhận thấy ánh mắt cầu cứu của Nhật, Kim mới ngừng cười.
“Anh làm sao thế??”
“Giúp anh!!”
“Giúp??? Hahaa… có bạn gái ngày đêm mong nhớ không thích à?!?!”
“Đừng trêu anh nữa. Mau nghĩ cách cứu anh!!”
“Cứu thế nào!???”
“Em làm thế nào để cô ta biến đi là được.”
“Haahaha… Không phải cô ta là bạn gái của anh à??? Sao anh nỡ…”
“Haizzzz… Anh chán lắm rồi. Anh sẽ sớm chia tay với cô ta thôi.”
“Ồooooooooooo…”
“Còn ngồi đó làm gì??? Mau mau nghĩ cách…”
“Từ từ đã nào… Cố gắng thêm 1’…”
“Nhanh lên.”
“Được rồi… 58s…”

- NHÓM CHÚNG TÔI XIN HẾT.
Kim vừa đếm đến 1 thì đúng lúc bài thuyết trình kết thúc. Cô vội vàng ra hiệu cho ông Vịt gọi nhóm số 53.
- TIẾP THEO XIN MỚI NHÓM SỐ 53… GỒM CÓ: ĐỖ CẨM VÂN, ĐỖ CẨM TÚ, HÀ LINH LAN,…
- Sao nhanh thế??! – Cẩm Vân lưu luyến không muốn rời khỏi Nhật.
- Em mau lên đi, đừng để mọi người phải đợi. – Nhật vội vàng đẩy Cẩm Vân ra, làm dấu chiến thắng với Kim.
- Anh Thiên… em lên nhé!!? – Cẩm Tú cũng đứng lên.

- Oh yeahhhhhh… Bình yên rồi… - Nhật reo lên. – Kim, thank em nhiều nhé!!? Em đúng là ân nhân của anh!
- Em tốt bụng từ bé… Mà anh biết vậy rồi thì sau này đừng có mà cãi nhau với em nữa. – Kim vênh mặt.
- Em không biết cãi nhau cũng là 1 cách thể hiện sự thân thiết hay sao? – Nhật lí sự.
- Ặc… - Kim nhăn mặt. – Anh nói nghe hay quá nhỉ?!?
- Đương nhiên… Lời anh nói ra câu nào cũng chí lí cả. – Nhật vỗ ngực.
- Ơ kìa… Sao chị Cẩm Vân lại quay lại thế?!? – Đột nhiên Kim ngạc nhiên hỏi, chỉ về phía bên phải Nhật.
- Hả??? Đâu… Sao quay lại nha… - Nhật hốt hoảng ngó ngược ngó xuôi. Một lúc sau mới biết mình bị lừa, ức mà không làm gì được. – Em cứ đợi đấy!

- TIẾP THEO MỜI NHÓM 61. – Tiếng ông Vịt dõng dạc vang trên loa.
- Nào, cố lên nhé!!? – Kim giơ tay cổ vũ.
- Em không lên còn ngồi đó mà múa may??! – Thanh gắt.
- Ơ kìa… chúng ta đã thống nhất là chị phụ trách hình ảnh, anh Nhật và My thuyết trình cơ mà!??! Em lên đó để làm cảnh à??!
- Kim à… hay cậu làm đi. Tớ sợ tớ không hoàn thành tốt. – My căng thẳng đến nỗi bàn tay ướt đẫm mồ hôi. – Từ bé tới giờ tớ chưa làm việc này lần nào. Nếu như tớ…
- Đừng có nghĩ vớ vẩn nữa. – Kim khích lệ. – Cậu làm được mà!?!?
- Còn có anh lên đó cùng em mà!?! Chỗ nào em không nhớ rõ anh sẽ bổ sung. Em yên tâm đi!!
- Đúng đó. – Kim đồng tình. – Hơn nữa, đây là cơ hội rất tốt để cậu tạo ấn tượng với các tập đoàn lớn. Nếu làm tốt, rất có thể họ sẽ để mắt đến cậu. Như vậy cậu sẽ có cơ hội được nhận 1 công việc tốt.
- Thật sao?? – Mắt My sáng lên.
- Ừ. – Kim gật đầu xác nhận.
- Vậy… được. Tớ nhất định sẽ cố gắng hết sức. – My hít thở sâu, cùng Thanh và Nhật bước lên sân khấu.
- Tốt lắm… cố lên… cố lên… - Kim ngồi dưới ra sức vỗ tay cổ vũ.

- Em để My thuyết trình không phải quá mạo hiểm sao? – Thiên hỏi.
- Mạo hiểm????
- My không đủ tự tin, lại thiếu kĩ năng nói trước đám đông…
- Không đâu. Em tin cậu ấy sẽ làm được. – Kim quả quyết.
- Dựa vào cái gì mà em chắc chắn như vậy!?!????
- Cảm giác. – Cô mỉm cười.
---------------------------------------
3.
Buổi thuyết trình vừa tan, Kim đã kéo tuột ông Hùng, bà Chi và Bảo ra khỏi hội trường ngột ngạt.
- Bốooooo… Mẹeeeeeeeeeeee… anh Bảooooooo… con nhớ mọi người quá!!!!!!!!! – Cô kêu ầm lên.
- Con bé này, lớn rồi mà cứ như trẻ con!!? – ông Hùng lắc đầu.
- Con nhớ mọi người thật mà!?!!!! – Cô chớp chớp mắt.
- Ta cũng rất nhớ con. – Bà Chi cười hiền hậu.
- Nhưng sao mọi người không báo để con đi đón??!? – Cô xị mặt.
- Thì ta muốn làm con bất ngờ mà??!????? – Ông Hùng cười khà khà. – Sao thế con gái, không vui à??!
- Vui chứ… đương nhiên là vui chứ… nhưng mà… con vẫn muốn đi đón mọi người cơ!!? – Cô phụng phịu. – Hay là mọi người quay lại sân bay đi. Để con ra đón?!?!????!
- HẢ????????/ - Cả ông Hùng, bà Chi, Bảo và Thanh đều trợn tròn mắt trước lời đề nghị của cô.
- Đi mà… đi mà… - Cô ì èo.
- Haizzzz… Con thật là… Con như vậy làm sao ta yên tâm để con ở đây chứ!?!?? – Ông Hùng nghiêm giọng.
- Chẳng phải con vẫn sống rất tốt sao?!?!????? – Cô vội vàng đứng thẳng ngay ngắn, thôi không làm nũng nữa.
- Nhưng mà… ta vẫn thấy không ổn. – Bà Chi lên tiếng. – Hay là con quay về Mỹ đi… Ở đó…
- Mẹ à… chuyện này chúng ta đã thống nhất rồi mà!?!? – Cô cắt ngang. – Hơn nữa… bây giờ còn có anh Thi… à Bảo ở đây với con. Anh Bảo sẽ bảo vệ con, phải không anh??? – Cô tự nhiên khoác tay anh, cười toe toét.
- Em không bắt nạt anh đã là may mắn lắm rồi. Còn cần anh bảo vệ hay sao?!???? – Bảo phì cười.
- Anh… sao anh có thể nghĩ xấu về em như thế được???! – Cô tru tréo. – Em là 1 cô gái VÔ CÙNG hiền lành, ngoan ngoãn và tốt bụng… chỉ có giúp đỡ người khác, chứ không bắt nạt ai bao giờ…
- Từ nhỏ anh đã là “nạn nhân quen” của em. Anh hiểu cái “hiền lành, ngoan ngoãn và tốt bụng” của em lắm rồi!!?
- Hí hí… đó là hồi nhỏ thôi, còn bây giờ em…
- Càng ghê gớm hơn. – Thanh chen lời làm cô nghẹn họng, chỉ còn biết trợn mắt uất ức nhìn 4 người đang đứng cười ha hả bên cạnh.

Buổi tối,
Tại biệt thự nhà họ Lê,
- Tài nấu nướng của em vẫn không hề giảm sút nhỉ!!? – Bảo vừa chậm rãi ăn, vừa không ngớt lời khen Kim làm cô phổng mũi.
- Đúng đó… hơn 2 năm không vào bếp mà em vẫn đỉnh như vậy!!? – Thanh tiếp lời.
- Chuyện… em mà!!!? – Cô vênh mặt.
- Thôi thôi… Bảo, Thanh… các cháu còn khen nó nữa chắc nó bay lên tận cung trăng mà không biết đường về mất. – Ông Hùng cắt ngang.
- Híhí… lên đó chơi với chú cuội cũng được. Mà bố ơi, không biết chú cuội có đẹp trai không nhỉ?!? À mà nên gọi là anh Cuội thôi… – Cô lại bắt đầu mơ mộng.
- Này em… chú Cuội có vợ rồi đấy!!? Cẩn thận không bị tạt axit đấy!!? Lúc đó sẽ thảm lắm!!!!!! - Bảo nhắc nhở.
- À phải rồi… suýt thì em quên mất. – Cô thở hắt ra. – Dù sao chắc anh Cuội kia cũng chẳng thể đẹp trai bằng anh được đâu nhỉ!!? – Cô chớp mắt.
- Điều đó còn phải hỏi sao????!
- Thế thì… em ở đây với anh vậy. – Cô cười tít.
- ????????????

- Kim, dạo này con vẫn khoẻ chứ!??? – Sau bữa tối, bà Chi kéo cô ngồi xuống sô-pha, hỏi han.
- Vâng. – Cô gật gật đầu. – Còn mẹ thế nào??? Bố mẹ có tiến triển gì không????? Bố còn nghi ngờ mẹ nữa không??!???? – Cô hỏi nhỏ.
- Con???? – Bà Chi giật mình. – Con biết??????
- Đương nhiên là con biết. Con đâu có ngốc?!?! – Cô thở dài. Làm sao cô có thể không nhận ra chứ!??! Không biết trước đây là do cô quá ngốc hay là quá vô tâm mà không phát hiện ra nữa?!!?!
- Nhưng… làm sao con… - Bà Chi vẫn chưa hết bàng hoàng. – … trước mặt con bố con luôn…
- Đúng là bố luôn tỏ ra ân cần với mẹ trước mặt con. Nhưng… ánh mắt bố nhìn mẹ thì chẳng có chút ấm áp nào cả. – Cô giải thích. – Không giống như khi anh ấy nhìn con…
- Ai thế??! Con nói Bảo sao??? – Bà Chi cười cười, huých vào người cô.
- … - Cô không trả lời.
Người cô muốn nói đến không phải Bảo, mà là Thiên. Khi mới trở về, cô thấy sợ hãi khi phải đối diện với đôi mắt sâu thẳm ấy. Nhưng giờ, cô lại rất thích nhìn vào mắt anh. Bởi vì… cô luôn thấy mình trong đó… nhận ra vị trí quan trọng của cô trong trái tim anh… cảm nhận được tình cảm sâu đậm anh dành cho cô…
- Ta thấy nó thật sự rất yêu con đấy!!
- Vâng. Con biết. – Cô gật đầu.
Cô biết Bảo yêu cô… là thật lòng… Anh đối xử với cô rất tốt… Cô cũng tin Bảo không phải người xấu… nhưng… hình ảnh đó… tại sao… cô lại nhìn thấy… Bảo… tại sao anh lại có mặt ở nơi đó… vào lúc đó… và tại sao… lại không chạy đến… cứu cô…???????????
- 2 đứa rất đẹp đôi!!!!! – Bà Chi nói, ánh mắt long lanh nhìn cô con gái xinh đẹp. Bà thật sự rất ngưỡng mộ cô.
- Vâng. – Cô mỉm cười.
- …
- …
- Mà mẹ đã đi khám chưa thế? Mẹ có còn bị đau đầu nữa không??? – Cô quan tâm hỏi.
- Ta khám rồi. Bác sĩ bảo chỉ là suy nhược thôi. Chỉ cần nghỉ ngơi nhiều một chút là sẽ không sao.
- Thế thì tốt quá!!?
- Ừ.
- Vậy từ giờ con sẽ tẩm bổ cho mẹ. Mẹ thích ăn gì cứ nói, con sẽ cố gắng hết sức để phục vụ chu đáo.
- Không cần phải thế đâu.
- Sao lại không cần?!?!? Hay mẹ không muốn ăn đồ ăn con nấu??!? – Cô chu mỏ giận dỗi.
- Không phải thế. Con nấu ăn rất ngon!!
- Thế thì tại sao ạ??
- Kim à, biết nấu ăn là tốt, nhưng con là thiên kim tiểu thư, không nên lúc nào cũng chui vào bếp xào xào nấu nấu.
- Con thấy rất tốt mà?!?!?!!!!! Sau này con có thể nấu cho chồng với con của con ăn.
- Ta không nói là nội trợ là không tốt. Nhưng con là Lê Hương Kim, trách nhiệm của con là tiếp quản Gold. Con nên học tập thật tốt, trau dồi kinh nghiệm để sau này không bị bỡ ngỡ khi thừa kế Gold, con có hiểu không???
- Con biết rồi. Thực ra thì con cũng lười lắm!!? Tại hôm nay mọi người về nên con mới đích thân xuống bếp thôi. Chứ bình thường đến bát mì tôm con cũng chẳng muốn động tay ý chứ?!!?? – Kim cười hì hì.
- Cái gì??? – Bà Chi kinh ngạc thốt lên. – Con ăn mì tôm???? Sao lại thế??????? Đầu bếp nấu ăn không ngon sao??? Hay là không hợp khẩu vị của con?? – Bà Chi tuôn ra 1 tràng làm cô trợn ngược cả mắt lên.
- Không… không… con chỉ nói thế thôi mà?!??! Chứ làm gì có chuyện con ăn mì tôm chứ!?! Kể cả con có muốn ăn thì chị Thanh cũng không để cho con ăn đâu. – Cô vội vàng giải thích.
- Thật không???? – Bà Chi nghi ngờ.
- Thật. – Cô trả lời chắc chắn. Thiên nấu ăn ngon như thế, cô còn chưa được nếm thử hết các món anh làm, việc gì mà phải ăn mì tôm chứ?!?!? – Mẹ…
- Kim, Chủ tịch gọi em. – Thanh chạy lại cắt ngang lời nói của Kim.
- Vâng. Em vào ngay đây. – Kim vội vàng đứng dậy. – Chắc mẹ cũng mệt rồi. Mẹ nên nghỉ ngơi đi.
- Ừ. Con mau vào đi, đừng để bố con đợi.

Cạchhhhh…
- Bốooooooo… - Vừa mở cửa, Kim đã lao như bay vào ôm chầm lấy ông Hùng đang ngồi bên bàn làm việc.
- Nào nào… con bé này… cẩn thận một chút… giấy tờ của ta… hợp đồng của ta… ôi trời ơi… - Ông Hùng hoảng hốt kêu lên.
- Híhí… bố cứ yên tâm… con không ăn giấy đâu!?! Con chỉ ăn… thịt người thôi. – Cô vẫn cứ ôm chặt lấy cổ ông Hùng không chịu buông.
- Con gái ta thành quái vật từ khi nào thế??! – Ông Hùng phì cười.
- Mới thôi… mới thôi…
- Ta nên gọi cảnh sát hay bệnh viện tâm thần hay sở thú đây??!???
- Bố?!???????????!
- Thôi thôi, không đùa nữa. Con ngồi xuống đây, ta xem nào!!? – Ông Hùng kéo cô ngồi xuống cái ghế bên cạnh, săm soi từ trên xuống dưới… từ trái sang phải… từ trước ra sau…

- Haizzz… Bố à… bố nhìn đủ chưa vậy??? – Sau 10’ làm “hàng mẫu”, cô chán nản lên tiếng.
- … - Ông Hùng vẫn không nói gì, tiếp tục… nhìn.

- Trông con có vẻ xinh hơn nhiều đấy!! – 10’ nữa, cuối cùng ông Hùng cũng nhìn xong, kết luận 1 câu.
- Híhí… đương nhiên rồi!!? – Cô cười tươi rói. Ngày nào cũng được Thiên tẩm bổ làm sao mà không béo tốt xinh xắn cho được??!!?
- Có vẻ con cũng biết tự chăm sóc mình đấy.
- Híhí… Con đã nói mà??!?! Con lớn rồi chứ còn bé bỏng gì nữa đâu!??!
- Con vẫn còn non nớt lắm!!
- Bố!!!?
- Nhưng mà… dự án Forest của nhóm con ta thấy rất tuyệt.
- Thật không ạ???? – Mắt cô sáng lên.
- Ừ. Ý tưởng rất độc đáo và tuyệt vời.
- Híhí…
- Nhưng để đầu tư vào nó thì hơi mạo hiểm.
- Tại sao ạ????
- Để hoàn thành cái resort đó cần rất nhiều thời gian, chi phí cũng lớn. Hơn nữa, chính vì nó quá độc đáo nên sẽ rất khó khăn trong thời gian đầu. Không ai có thể chắc chắn khi nó đi vào hoạt động có thể chiếm được long du khách hay không…
- …
- …

- Được rồi. Ngày mai ta phải quay lại Mỹ.
- Nhanh vậy sao???? – Cô kêu lên. – Con còn chưa được đi chơi cùng bố mà!?!?
- Tại ngày mai có cuộc họp quan trọng, ta không thể vắng mặt được.
- Mẹ cũng đi cùng bố ạ??!?
- Không. Để bà ấy ở lại đây với con thì tốt hơn.
- Con muốn bố cũng ở đây cơ!!? – Cô nũng nịu.
- Ngoan nào… Để lúc nào rảnh ta sẽ về chơi với con vài hôm. – Ông Hùng dỗ dành. - Lúc đó đừng có quẳng ta ở nhà mà đi chơi một mình đấy nhé?!?!
- Đương nhiên rồi. Nhưng bao giờ thì bố về được???
- Ta cũng chưa biết. Còn tuỳ công việc.
- Thế Tết bố có về không???? – Cô hỏi với ánh mắt mong chờ.
- Chắc là không được rồi. Tết năm nay ta còn mấy hợp đồng cần kí kết.
- Vậy con phải ăn Tết 1 mình sao??? – Cô ủ rũ.
- Ta xin lỗi. Con chịu khó ăn Tết với Bảo và bạn bè nhé. Ta hứa hè sẽ về với con. – Ông Hùng áy náy.
- Vâng. – Cô tươi tỉnh lại ngay. - Bố hứa là hè phải về đấy, con sẽ dẫn bố đến 1 nơi rất đẹp.
- Ta hứa.
- À còn nữa. Bố à, bố đừng có lạnh nhạt với mẹ nữa nhé!!?? – Cô sà vào lòng ông, thì thầm.
- Mẹ con nói??? – Ông Hùng cau mày.
- Bố đừng nghĩ xấu về mẹ. Chuyện này chỉ cần để ý 1 chút sẽ biết ngay thôi mà!!?? Cách bố nhìn mẹ… nói chuyện với mẹ… – Cô giải thích. – Bố nên cho mẹ 1 cơ hội… bố cũng cần hạnh phúc mà?!?!
- Ta chỉ cần con là đủ rồi. – Ông Hùng kiên quyết.
- Nhưng mà mẹ…
- Cũng muộn rồi, con nên về phòng nghỉ ngơi đi, ta còn phải làm việc nữa! Sáng mai Bảo sẽ đến đón con đi học. – Ông Hùng cắt ngang lời cô.
- Haizzzz… - Cô thở dài. – Bố cũng nên nghỉ sớm đi, mai còn lên máy bay nữa.
- Ừ.

- À còn nữa… - Đi được vài bước, nghĩ thế nào cô lại quay lại, thò cái đầu vào, nói nhỏ. – Bố để mẹ đi cùng đi. Hai người cố gắng bồi dưỡng tình cảm nhá!!!? Đến hè, con muốn thấy bố mẹ tay trong tay thật ngọt ngào.
- Cái con bé này…
Chưa đợi ông Hùng nói hết câu, cô đã lè lưỡi chạy về phòng nhanh như tên bắn.

Chương 14: Người em yêu là Bảo... không phải anh...

1.
“I love you! I love you! I love you!”
- Ư… ưm… oápppppppppppp… - Kim liêu xiêu bước xuống giường, vươn vai mấy cái rồi mới mở mắt ra.
Cô đã quen với việc bắt đầu một ngày mới với tiếng chuông báo thức đáng yêu mà trước đây cô vẫn thấy rất kì quặc kia. Chính xác là cô bắt đầu thấy nó đáng yêu cách đây 1 tuần – khi Thiên nói đó là do cô bắt anh thu. Lúc đó cô đã cười sặc sụa. Nhưng càng nghe, cô lại càng thấy chuông báo thức của mình hay tuyệt!!!

- Chào em! – Vừa bước xuống nhà đã thấy Bảo ngồi trên sô-pha đợi cô.
- Ơ… anh đến sớm thế?!?? – Cô ngạc nhiên.
- Anh muốn gặp em mà!??? – Anh mỉm cười.
- Anh dẻo mỏ như vậy, không biết có bao nhiêu cô gục dưới chân anh rồi!??? – Cô tò mò.
- Anh không đếm, nhưng chắc cũng nhiều lắm!!
- Haizzzz… tội nghiệp… tội nghiệp quá!?!?
- Em nên thương bản thân mình trước đi. – Anh nhắc nhở.
- Tại sao??? – Cô ngu ngơ hỏi lại.
- Bởi vì… em cũng là 1 trong số đó.
- Là sao??? – Cô đơ ra 1 lúc, rồic mới chợt hiểu. – Anh… anh mơ đi!!
- Chẳng lẽ em không thích anh??
- Em… em… cái đó… anh… - Cô ấp úng.
- Sao không trả lời thế?? – Anh cau mày.
- Aaaaaa… Em… em… anh biết rồi còn cần em nói??? – Cô cúi gằm mặt không dám ngẩng lên.
- Hahhhaa… anh có nhìn nhầm không thế???! – Anh phá lên cười. – Em đang xấu hổ sao??? Cuối cùng thì em cũng có chút biểu hiện giống con gái.
- Anh… - Cô ngẩng phắt đầu lên, trợn mắt nhìn anh. – Anh muốn chết rồi phải không???
- Dù sao em cũng yên tâm đi, anh chỉ yêu mình em thôi. – Anh vội đổi chủ đề.
- Anh… mau vào ăn sáng rồi còn đi học nữa. – Cô hạ ngay cánh tay đang ở giữa không trung xuốn, lao vụt vào trong phòng ăn, không quay đầu lại.

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA
- OH MY GODDDDDDDDD……………………….
- Tôi đang mơ… nhất định là tôi đang mơ…………
- Tát tôi đi… tát tôi 1 phát thử xem……………
- …
- …
- Ặc… anh tránh xa em ra một chút. – Kim nhăn mặt, đẩy Bảo ra xa.
- Anh có làm gì đâu?? – Anh ngơ ngác.
- Anh chẳng cần làm gì cũng đủ giết người rồi. Lần sau anh đừng đi cùng em nữa. Em còn muốn sống thêm vài chục năm nữa cơ. – Cô cảnh cáo.
- Em có cần ác thế không????? Anh đâu có cố ý??? Là do bọn họ làm ồn sao lại đổ hết lên đầu anh?? – Anh kêu oan.
- Nhưng nguyên nhân là do anh.
- Anh mặc kệ. Anh cứ thích đi cùng em đấy, em làm gì được?? – Anh nắm chặt tay cô không chịu buông.
- Anh… mau bỏ em ra. Em còn phải lên lớp. – Cô gắt. – Còn ở đây nữa chắc em điên mất thôi.
- Để anh đưa em đi. – Anh kiên quyết. – Thanh, em giải quyết chuyện này đi.
- Vâng. Anh với Kim đi trước đi, ở đây để em lo. – Thanh gật đầu.

- Không biết chị Thanh làm sao lo liệu được nhỉ??? – Cô thắc mắc.
- Đó là sở trường của cô ấy mà??
- Sở trường??? – Cô kinh ngạc thốt lên. – Ý anh là chị Thanh là người chuyên đi “dẹp loạn” ấy hả????
- Ừ. Từ khi em bắt đầu đi học mẫu giáo, Thanh đã quen với việc đi theo sau em dọn dẹp chiến trường và cả những đám đông hỗn loạn nữa.
- Em kinh như vậy sao??? – Cô không tin.
- Em còn hơn thế nhiều lắm!?!!! Em không tưởng tượng nổi đâu. Đến bố em còn phải sợ xanh mặt khi chứng kiến em hạ đo ván 5 tên con trai dám tán tỉnh em đấy!?!?
- Ặc… Anh có nói quá không thế!?!???? – Cô cố gắng vớt vát. – Có thể… có thể là có người giúp em… hay là… 5 tên kia rất yếu ớt…
- Là 1 mình em đã hạ 5 tên đô con nhất trường THCS Star khi em mới 14 tuổi. – Anh nhắc lại 1 lần nữa.
- Híc… em không biết… chắc chắn là anh nói quá lên rồi… - Cô lắc đầu nguầy nguậy.
- Anh nói thật mà!??!
- Em không biết… mặc kệ anh… em không biết đâu…
- Haahahaa… - Anh cười phá lên.
- Anh còn cười nữa??!?? Anh biết đi… biến ngay… Hừ!!!!! – Cô tức giận bỏ lên lớp 1 mình.

- Lê tiểu thư, chắc bây giờ cô vui lắm nhỉ??!?! – Vừa bước vào lớp Kim đã nghe thấy giọng nói the thé của Cẩm Tú.
- Cám ơn Đỗ tiểu thư quan tâm. Tôi hôm nào chẳng vui vẻ!!???!
- Kim, cậu đến sớm th… - My đang cười tươi bỗng khựng lại. – Có chuyện gì thế?!??!
- Nghe nói bạn trai của Lê tiểu thư đây mới về Việt Nam. Cô là bạn thân của cô ấy, cũng nên chúc mừng 1 câu mới phải chứ!??!
- Cái gì??? Bạn trai??? Chính là… là… cái người… – My trợn tròn mắt.
- Là Trần thiếu gia, Trần Quốc Bảo. – Linh Lan nhắc nhở. – Cô làm bạn bè kiểu gì vậy??? Đến bạn trai của bạn thân mà cũng không biết là sao??!?!
- Chuyện của tôi không cần các cô quan tâm. – Kim lạnh giọng, kéo My về chỗ ngồi.

- Người đó chính là… “anh Bảo” mà cậu hay nói đấy hả??? – My thắc mắc.
- Tớ hay nói đến anh ấy lắm sao? – Kim hỏi ngược lại.
- Lúc mới về cậu chẳng suốt ngày anh Bảo thế này… anh Bảo thế nọ còn gì??? Nhưng mà… dạo này tớ không thấy cậu nhắc đến anh ấy nữa.
- Thật sao??? Tốt nhất là cậu đừng nói với anh ấy, không anh ấy sẽ xé xác tớ ra.
- Haizzzz…. Thế mà tớ cứ tưởng… - My thở dài.
- Cậu tưởng cái gì??
- Tớ tưởng là cậu quay lại với anh Thiên rồi.
- What??? – Kim chột dạ, cuống cuồng phủ nhận. – Không phải… tuyệt đối không có chuyện đó.
- Tớ biết rồi… Nhưng còn anh Thiên??? Anh ấy mới thực sự là bạn trai của cậu cơ mà?!?!
- Tớ đã nói là không phải.
- Kim, cậu tin tớ đi, tớ nói thật đấy!!? Trước đây cậu thật sự rất thích anh Thiên mà??!!? Tại sao lại xuất hiện anh Bảo nữa!??!
- Được rồi mà. Tớ hiểu tình cảm của tớ mà!??! – Kim cười.
- Cậu ngốc như vậy thì sao mà biết được chứ!??!??
- Ê ê… sao lại kêu tớ ngốc??? – Kim gắt. – Cậu đừng có mà bắt trước anh Nhật nói tớ đấy nhá!!?
- Chẳng lẽ hơn 1 tháng qua ở bên anh Thiên cậu không có cảm giác gì sao? – My chớp mắt chờ đợi.
- Tớ… - Kim bật cười, lắc đầu.
- Cậu… thật sự là…
- Thôi nào… cô vào lớp rồi kìa… - Kim cắt ngang, giả vờ như đang chăm chú nghe giảng.
Cô không muốn tiếp tục chủ đề này nữa. Cô không thể nói dối nhiều lần như vậy được. Cô sợ… mũi mình sẽ dài như cái gậy mất thôi!!? ~_~

Reeng… reeng… reengggggggggg…
- My, em làm sao thế??? – Thấy My cứ ngồi nhìn chằm chằm vào Kim rồi thở dài thườn thượt, Thanh khó hiểu hỏi.
- Chị Thanh, nghe nói anh đó về rồi???!
- Anh đó??? – Thanh hỏi lại. – Em muốn nói anh Bảo hả???
- Vâng. – My gật gật đầu.
- Đúng thế. Anh Bảo về rồi. Hôm nay anh ấy bắt đầu đến đây học đấy. Hình như là cùng lớp với anh Thiên và anh Nhật.
- Hả???? Sao lại như thế??!?!?!? – My hét toáng lên. – Sẽ có chiến tranh mất.
- Ừ. Chị cũng thấy không ổn, nhưng biết làm sao được?!??
- Haizzzzz…
- Em đừng có thở dài nữa. Nghe nẫu ruột quá.
- Thì em cũng đang nẫu ruột lắm đây. – My ủ rũ.
- Em lo cho anh Thiên?? – Thanh hỏi.
- … - My gật gật đầu. – Anh ấy yêu Kim lắm! Chị không ở đây, chị không biết được anh ấy đã sống thế nào khi không có Kim đâu.
- Nghe Nhật và em nói, chị cũng hình dung ra phần nào. Nhưng mà… không thể thay đổi được gì đâu. Kim thích Bảo mà!?!?
- Nhưng tại sao cậu ấy lại lừa dối anh Thiên??? Rõ ràng trước đây là cậu ấy nói với em… cậu ấy rất thích anh Thiên… cậu ấy còn nói… sau này nhất định sẽ lấy anh Thiên… nhưng bây giờ… - My tức giận hét lớn.
- Ư… - Kim bị tiếng hét của My làm cho giật mình tỉnh giấc. – 2 người cãi nhau à???
- Cãi cái đầu cậu ý. Ngủ cho lắm vào!!? Đi học mà thế à/??!!? – My trừng trừng nhìn Kim.
- Ơ… tớ có làm gì cậu đâu??! Sao tự nhiên lại mắng tớ?!?! – Kim ngơ ngác chẳng hiểu gì cả, vội tháo tai nghe ra.
- Tớ còn muốn choảng cậu 1 trận nữa kìa… Hừ!??! – My khoanh tay trước ngực.
- ??? – Kim quay sang Thanh thắc mắc. – Cậu ấy bị gì rồi?!?? Sao lại nổi khùng lên thế??!!
- Đều tại em hết. – Nói rồi Thanh kéo tuột My ra khỏi lớp, để lại một mình Kinh ú ớ ngồi đó.

- Thanh, My, ở đây!! – Nhật vẫy tay, cười tươi hớn hở.
- Sao hôm nay anh vui thế??! – Thanh ngạc nhiên.
- Anh mới cắt được cái đuôi, đương nhiên là phải yêu đời rồi!?!?!? – Nhật cười phớ lớ.
- My, sao trông em ỉu xìu như cái bánh bao ngâm nước thế?!?!????? – Thiên quan tâm hỏi. – Em ốm à??
- Haizzzzz… - My nhìn Thiên, rồi lại thở dài.
- Thanh, My sao thế?? – Nhật ngừng cười, nghiêm túc hỏi.
- Là vì chuyện của Kim. – Thanh giải thích.
- Kim làm sao?? – Nhật vẫn không hiểu. – Cô ta lại gây chuyện gì sao???
- Anh Bảo về rồi. – My lên tiếng. – Anh Thiên, anh biết chứ?!?
- Ừ. – Thiên vẫn bình thản.
- CÁI GÌ?????????? – Nhật thì đứng bật dậy. – Bảo là cái thằng chết tiệt đó hả??!?! Chính là cái thằng…
- Cậu nói gì tôi thế??!? – Bảo lên tiếng cắt ngang lời nói của Nhật.
- Cậu là Bảo??? – Nhật nheo mắt.
- Đúng. Có việc gì không??????????? – Bảo mỉm cười thân thiện.
- Có. – Nhật hằm hằm tiến tới.
- Anh Nhật… - Thanh hoảng hốt kéo Nhật lại. – Anh định làm gì???
- Em bỏ anh ra, anh phải cho cái thằng kia một trận…
- Anh đừng có làm bừa… đây là trường học đấy!?!? – My cũng chạy đến giữ chặt lấy Nhật.
- Bỏ ra… Cái thằng đáng chết…
- Tôi với cậu không quen không biết… đương nhiên là không thể gây thù chuốc oán, tại sao cậu có vẻ ghét tôi như vậy!?!?
- Không phải là ghét, mà là rất rất ghét… - Nhật gầm gừ. – Tôi muốn đập cho cậu chết tươi luôn… để khỏi cái thói…
- Anh Bảoooooooooo…

---------------------------------------
2.
- Anh Bảoooooooooo… - Kim lao vào như một cơn gió, mặt bừng bừng tức giận, hét toáng lên. – Anh Bảo chết tiệt… Sao anh không đợi em??? Tại sao lại đi nhanh như vậy!?!??! Hại em chạy mệt muốn chết?!??! Anh có biết tội của anh lớn lắm không hả hả hả HẢAAAAAAAAAAA???????
- Haahahahaa… - Bảo phì cười. – Nhìn em kìa… mồ hôi mồ kê nhễ nhại… trông buồn cười quá!?!?
- Anh… anh còn dám cười??!?! Đều tại anh hết… anh đi chết đi… đi chết điiiii… - Cô đánh thùm thụp vào người anh không thương tiếc.
- Anh chết rồi sau này ai lấy em đây?! Em không sợ ế sao?!?! – Anh càng cười dữ hơn, đứng im một chỗ cho cô xả giận.
- Anh… anh… TRẦN… QUỐC… BẢO… !!!!!!!!!! – Cô “gầm” lên. – Anh trù ẻo em ế chồng đấy à??! Em nói cho anh biết… sau này em mà ế… anh cũng đừng hòng lấy được vợ… Hừ!??!
- Đến lúc đó nếu em dịu dàng hơn 1chút, anh sẽ suy nghĩ đến việc lấy em. – Bảo ôm bụng cười sặc sụa.
- Anh… anh to gan lắm rồi đấy nhá?!??!?! Có phải 1 tháng không ăn đòn nên anh nhờn không hả??? Anh còn dám nói nữa… em đập cho anh bẹp dí như con gián luôn đấy?!?! – Cô chống nạnh.
- Haahahaah………
- À không… phải cho anh chơi với gián chứ nhỉ?!??! Bạn bè lâu ngày không gặp chắc có nhiều chuyện để nói lắm đây!??!
- Em lại chọc anh. – Anh nhíu mày. – Anh đã nói là lúc đó anh còn nhỏ mà?!?! Lúc nhỏ ai chẳng nhát gan?!?!?
- Híhí… lớn nhỏ gì cũng là anh thôi mà.
- Biết vậy chẳng kể cho em nữa. – Anh xị mặt.
- Đáng đời anh lắm!! – Cô cười ha hả.
- Lê… Hương… Kim… - Nhật gầm lên làm Kim giật bắn.
- Oái… Anh… ơ… anh Nhật cũng ở đây à??!? – Cô ngạc nhiên. – Anh đến lúc nào thế??!!!?! Aaa… cả anh Thiên, chị Thanh với My nữa này!!???
- Kim… cậu… bọn tớ ngồi ở đây từ nãy mà?!! – My tức giận. – Mắt mũi cậu để ở đâu thế??!
- À ờ… thế hả?!? Hìhì… chắc tớ không để ý…
- Không để ý??? – Nhật lại càng tức điên lên. – Bây giờ cô hay rồi… có bạn trai bên cạnh nên không còn để ý đến ai nữa phải không??!
- Em chỉ là… đang tức giận nên mới không nhìn ngó xung quanh thôi mà??! – Cô cười trừ. – Anh hạ hoả… hạ hoả… Lần sau em nhất định sẽ chú ý xung quanh.
- Cô còn biết xung quanh mà chú ý hay sao??? Cô giờ đã bị mờ mắt bởi cái tình yêu chết tiệt của cô rồi…
- Anh nói cái gì thế???
- Thiên, mày nhìn cho kĩ đi. Trong mắt cô ta bây giờ chỉ có cái thằng tên Bảo kia thôi… Cô ta cuối cùng vẫn không chọn mày…
- Anh… - Kim nhíu mày. – Anh nói đủ chưa???
- Sao??? Cô sợ bạn trai cô biết chuyện xấu xa của cô sẽ tức giận sao???? – Nhật cười khẩy.
- Anh… anh đừng có ăn nói lung tung. – Cô gắt. – Tôi chẳng làm chuyện gì xấu xa hết.
- Vậy sao? Trong sạch quá nhỉ?!!???
- Đương nhiên.
- Thế còn chuyện cô bắt cá 2 tay thì sao???? – Nhật cười mỉa mai. – Cô đừng nói đó là chuyện quang minh chính đại đấy.
- Bắt cá 2 tay??? – Bảo cau mày.
- Không phải. – Kim vội phủ nhận. – Em không có… là anh ta nói bừa, anh tuyệt đối đừng có tin.
- Nói bừa????? – Nhật vẫn không buông tha. – Tôi nói có sách mách có chứng. Trước đây cô và Thiên là 1 đôi… ai cũng biết điều đó.
- Những chuyện trước đây tôi không hề nhớ. Làm sao tôi biết anh nói thật hay nói dối???! – Cô cãi.
- Được… cô không tin tôi… vậy cũng phải tin bạn thân của cô – Vũ Hà My chứ!??! My, mau nói cho cô ta nghe.
- Kim, chuyện đó…
- My… - Cô nhìn My lo lắng. Cô vừa mới bắt đầu, nếu để Bảo biết cô đã lừa dối anh, nhất định mọi chuyện sẽ hỏng bét.
- Thật ra chuyện đó…
“My!! Làm ơn… đừng nói… tớ xin cậu… làm ơn đi!!!??”
- Mau nói. – Nhật thúc giục.
- Cậu và anh Thiên… trước đây…
- Chuyện trước đây không quan trọng. – Đột nhiên Bảo cắt ngang.
- Anh Bảo… - Cô ngạc nhiên quay lại nhìn anh.
- Chỉ cần bây giờ người em yêu là anh, chuyện trước kia anh không cần quan tâm nữa.
- Anh Bảo… - Cô nhìn anh thở phào. Hú hồn!!!!?

- Kim, nói là em yêu anh đi!!! – Anh nhìn cô, chờ đợi.
- Hả?? – Cô đơ ra.
- Nói em yêu anh, được không??? – Bảo nhắc lại.
- Cái đó… em… - Cô ngập ngừng.
- Sao thế?
- Cô ta không yêu cậu, làm sao mà nói được??? – Nhật càng được thể chọc ngoáy.
- Em… em chỉ là… em nghĩ chuyện đó… nên nói khi… chỉ có 2 người… ở đây đông quá… - Cô ấp úng giải thích.
- Nếu cô đã thật sự yêu cậu ta, thì còn cần để ý đông hay vắng làm gì?
- Kim, mau nói đi!! – Bảo chờ đợi.
- Em…
Thật là khó xử mà!?!? Thiên cũng có mặt ở đây. Nếu như cô nói cô yêu Bảo, Thiên sẽ tổn thương. Nhưng nếu không nói, Bảo sẽ không tin cô, như vậy… cô sẽ mãi mãi không bao giờ biết được những chuyện trước đây… nguyên nhân thật sự của “vụ tai nạn” năm đó…
- Cô nói thử xem… Tôi cho cô biết tay… - Nhật chuyển sang đe doạ.
- Cậu im đi! – Bảo gắt.
- Cậu không có quyền ra lệnh cho tôi. Tôi có miệng, tôi thích nói gì là quyền của tôi, cậu cấm được à?????
- Tốt nhất là cậu ngậm miệng lại cho tôi.
- Tôi cứ nói, cậu làm gì được???! Lê Hương Kim… cô ta đã cắm sừng cậu 1 lần, chắc chắn sẽ có lần thứ 2. Trước đây là Thiên, sau này có thể là bất cứ người nào khác… chỉ cần có tiền…
- Câm miệng. Tôi cấm cậu xúc phạm cô ấy. – Bảo hét lên, tay nắm chặt thành nắm đấm.
- Haahahah… - Nhật cười phá lên. – Câu nói này tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần… Nghe nhiều đến nỗi chán ngán. Cậu thật giống thằng bạn tôi… ngu ngốc yêu cô ta… luôn bênh vực cô ta dù bị cô ta làm tổn thương… nhưng cuối cùng cậu cũng sẽ chẳng nhận được gì đâu…
- Aaaaaa… có kịch hay… chúng ta đến muộn một chút rồi… thật chán quá đi!!! – Cái giọng choe choé của Cẩm Tú lại vang lên phía cổng căng-tin cắt ngang câu nói của Nhật.
- Anh Nhật… anh nói rất đúng. Tiếp đi chứ!?!? - Cẩm Vân ủng hộ.
- Cô ta không biết yêu là gì đâu!!? – Cẩm Tú tiếp lời. – Tốt nhất anh nên chấm dứt với cô ta ngay từ bây giờ, như vậy sau này sẽ không phải đau khổ.
- Tôi nhớ là chúng ta chẳng có quan hệ gì cả. Cho nên… chuyện của tôi không cần cô phải quan tâm. – Bảo nghiêm mặt.
- Cẩm Tú chỉ muốn tốt cho anh thôi mà!??! – Linh Lan bênh vực. – Trần thiếu gia, anh đừng có mất lịch sự như vậy chứ?!?!
- Đối với loại người vô liêm sỉ như các cô, tôi cần gì phải giữ lịch sự chứ??!!? – Bảo khinh bỉ.
- Anh nói cái gì??? – Cẩm Vân tức đến run người. – Anh đừng có sỉ nhục người khác quá đáng. Tôi có thể kiện anh.
- Sỉ nhục?? Thật oan uổng quá!!? Tôi chỉ nói sự thật thôi mà?!! – Bảo chớp mắt. – Nếu các cô không nhớ, tôi có thể nhắc lại việc các cô đã làm cho mọi người cùng nghe.
- Anh… anh biết cái gì mà nói thế?!?! Chúng tôi đã làm cái gì? Anh đừng có ăn nói hàm hồ. – Cẩm Tú chột dạ.
- Các cô đã làm những gì thì tự các cô biết rõ. Nếu thật sự cần tôi nói ra… e rằng danh dự của các cô… đến con chó cũng chẳng thèm nữa đâu. – Bảo “nhẹ nhàng” buông ra từng chữ khiến ai nấy đều lạnh sống lưng.
- Anh Bảo, anh đã biết gì thế??! – Kim tò mò.
- Chuyện này… để lúc khác. – Anh nháy mắt.

- Lê Hương Kim… - Nhật lại bắt đầu nổi điên.
- Đây… đây… tôi ở đây… anh kêu gì mà to thế?!?! – Cô nhăn nhó.
- Hôm nay cô nhất định phải nói cho rõ ràng. Rốt cục người cô yêu là Thiên hay Bảo???!
- Tôi nói rồi đấy thôi.
- Ở đây có rất nhiều người chứng kiến, cô mau nói lại 1 lần nữa. Sau này tuyệt đối đừng có hối hận.
- Sao anh lằng nhằng thế nhỉ?!? – Cô bực mình.
Chết tiệt! Tại sao anh ta không buông tha cho cô?!!???? Tại sao cứ ép cô phải nói???!??? Cô đã cố né tránh… đã không muốn làm tổn thương Thiên… không muốn khiến Bảo nghi ngờ… tại sao… tại sao anh ta cứ nhất quyết đối đầu với cô?!?!????????
- Nói đi chứ!??!
- Tôi… tôi…
- Không cần phải nói. – Thiên bây giờ mới lên tiếng.
- Thiên… mày làm sao thế???? Sao lại không cần nói?? – Nhật khó chịu.
- Tao bảo không cần là không cần. – Thiên dứt khoát.
- Chẳng lẽ mày vẫn muốn tiếp tục tin tưởng cô ta??? Tiếp tục sống trong đau khổ và hi vọng 1 ngày nào đó cô ta sẽ trở về với mày?!?!? Tỉnh lại đi… sẽ chẳng bao giờ có ngày đó đâu…
- Tao biết tao phải làm gì, không cần mày phải dạy…
- Nếu như mày biết mày phải làm gì thì hôm nay mày đâu có thế này???? Loại con gái như cô ta…
- Thôi ngay. – Bảo xen vào. – Cậu còn dám nói cô ấy thêm câu nào nữa thì đừng trách tôi.
- Cậu thì làm gì được tôi??? – Nhật cười nhạt. – Đánh tôi??? Được thôi… đánh đi… cả 2 người cùng đánh tôi đi… đánh rồi thì làm ơn tỉnh lại dùm… bỏ cô ta đi…
- Không bao giờ. – Bảo đáp dứt khoát.
- Lê Hương Kim… cô thật là lợi hại… - Cẩm Tú vỗ tay khen ngợi. – Có thể khiến 2 người con trai yêu cô đến chết đi sống lại như vậy… kĩ thuật tán tỉnh đàn ông của cô quả là cao siêu vô cùng…
- Đỗ Cẩm Tú… cô còn hé răng thêm nửa lời, tôi lập tức đem chuyện xấu xa của cô tung lên mạng. Đến lúc đó, xem cô giải quyết thế nào. – Bảo đe doạ.
- Anh… - Cẩm Tú ức mà không dám làm gì. Cô không biết anh đã có được cái gì nên không dám làm bừa.

- Bây giờ cô đã nói được chưa???? – Nhật thúc ép.
- Tôi… - Kim hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, chậm rãi nói ra từng chữ. – Người tôi yêu là Bảo… không phải Thiên.
---------------------------------------
3.
Reeng… reeng… reengggggggggggg…
Chuông tan học vừa reo, Kim đã “bay” ra khỏi lớp, chạy vèo ra cổng trường mà không đợi Thanh với My.
Trên xe,
- Kim!! – Bảo gọi khẽ. – Chúng ta đi chơi nhé!!! Trước khi sang Mỹ anh đã hứa sẽ đưa em đi chơi, hôm nay…
- Để khi khác đi anh. – Cô cắt ngang. – Hôm nay em thấy rất mệt.
- Em không khoẻ à?? Để anh đưa em đi khám.
- Không cân đâu. Nghỉ ngơi 1 lát sẽ khoẻ ngay thôi. – Cô từ chối. – Anh cho em về nhà.
- Được. Em ngủ 1 giấc đi, khi nào đến nơi anh sẽ gọi.
- Vâng. – Cô gục đầu vào vai anh, nhưng đầu óc lại nghĩ đến Thiên… đến ánh mắt của anh khi cô nói ra câu đó.

- Tôi… - Kim hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, chậm rãi nói ra từng chữ. – Người tôi yêu là Bảo… không phải Thiên.
- Kim… - Bảo nắm chặt tay cô, nở nụ cười hạnh phúc.
- Mày nghe rõ chưa hả Thiên??? Cô ta nói không yêu mày đấy.
- … - Thiên không nói gì, chỉ nhìn Kim chằm chằm.
Anh biết đó là lời nói dối. Anh biết cô chỉ nói thế để Bảo không nghi ngờ. Anh biết trái tim cô vẫn thuộc về anh… nhưng anh vẫn đau… rất đau… anh cũng sợ hãi… sợ lời nói của cô sẽ trở thành hiện thực… sợ cô sẽ thay đổi… sợ sẽ mất cô mãi mãi…
- Thiên… mày còn đứng đó làm gì??? Đi thôi! – Nhật nhắc nhở.

- Không phải thế. – Đột nhiên Thiên hét lớn.
- Anh Thiên????????? - Cô trợn tròn mắt. Chẳng phải… cô đã nói trước với anh rồi sao?? Cô đã nói… cô phải tiếp tục làm bạn gái của Bảo… cô cũng nói… cô yêu anh… tại sao anh vẫn không thể hiểu cho cô chứ???!
- Kim, em không phải thế. Em không yêu cậu ta, em nói dối.
- Anh Thiên… - Cô lấy hết dũng khí. – Em xin lỗi… nhưng người em yêu thực sự là Bảo… không phải anh… em xin lỗi…

- Kim!! Em vào nhà nghỉ đi, anh về đây! Nếu thấy khó chịu thì phải gọi cho anh đấy, biết chưa???? Anh sẽ đưa em đến bệnh viện. – Bảo dặn dò.
- Em biết rồi. Chào anh! – Cô vẫy vẫy tay.
- Mai gặp lại.
- Vâng.

Đợi xe của Bảo đi khuất, cô vội vã chạy đến căn hộ của Thiên.
Trên đường đi, cô lo lắng vô cùng. Cô sợ anh sẽ hiểu lầm… sợ anh sẽ tức giận… sợ anh sẽ không cần cô nữa…

Không cần bấm chuông, cô lập tức dùng chiếc chìa khoá anh đưa cho lần trước để mở cửa.
Trong ánh sáng lờ mờ của hoàng hôn từ cửa sổ hắt vào, cô thấy Thiên đang nằm dài trên chiếc sô-pha giữa phòng, dùng cặp sách để gối đầu, có vẻ rất mệt mỏi.
- Thiên!! – Cô khẽ gọi.
- … - Anh không lên tiếng. Dường như anh đang ngủ rất say.
- Thiên!!! – Cô từ từ tiến gần đến sô-pha, ngồi xuống bên cạnh anh.
- …
- Anh ngủ rồi sa… aaaaaaaaaaa… - Cô còn chưa nói hết câu đã bị anh kéo xuống ghế, nằm gọn trong lòng anh.
- Anh không làm gì em đâu. Đừng có kêu to như vậy!!? – Anh bật cười.
- Anh… em tưởng anh… đang ngủ chứ??? – Cô nhỏ giọng thì thào.
- Anh chỉ đang suy nghĩ một chút…
- Suy nghĩ??? Về việc gì? – Cô hỏi ngay. – Có liên quan đến chuyện… ừm… lúc trưa… không?
- Có. – Anh thành thật đáp.
- Thiên… em… em xin lỗi… em… không có ý đó… em chỉ… chỉ là anh Bảo cũng ở đó… cho nên em… em không thể… em xin lỗi… em… không phải… - Cô vội vàng giải thích bằng những từ ngữ vô cùng lộn xộn chẳng đâu vào đâu.
- Suỵt… - Anh ôm chặt lấy cô, không cho cô lên tiếng.
- Oái… anh làm gì ôm em chặt thế???? Em còn chưa nói xong mà??!!? Thực ra em… - Cô kêu ầm lên.
- Yên lặng nào!!?
- Nhưng mà… em thật sự là chưa nói xong… chuyện lúc trưa là do… em chỉ…
Cô còn chưa nói dứt câu đã bị anh bịt chặt miệng bằng 1 nụ hôn ngọt ngào. Đây là tuyệt chiêu của anh, cũng là cách duy nhất khiến cô ngoan ngoãn nghe lời.

- Giờ em muốn nói gì?? – Anh cười nhẹ, vẫn ôm chặt lấy cô trong lòng như 1 con gấu bông ấm áp.
- Em… em muốn nói… em… cái đó… - Cô ấp úng 1 hồi rồi mới chợt nhớ ra mục đích của mình khi đến đây. – À… em đến là để giải thích với anh… chuyện lúc trưa… không phải như thế… ý em là… những điều em nói không phải là thật… đó là… chỉ là… là… nói dối… à mà cũng không hoàn toàn là nói dối… nhưng mà… em thật sự không…
- Thôi nào. Nghe em nói anh loạn hết cả óc. – Anh cắt ngang.
- Ơ… à… có lẽ là hơi khó hiểu 1 chút… nhưng… em quả thật không… không có ý đó mà!?!? Lúc đó em… mà cũng tại cái tên Nhật thối tha kia… khi không đến gây sự… lại còn bắt em nói rõ ràng… trước mặt anh Bảo, làm sao em có thể nói người em yêu là anh chứ!??!
- Nhưng trước mặt anh thì em có thể nói người em yêu là Bảo. – Anh trầm giọng trách móc.
- Em… cái đó… là bất đắc dĩ mà?!?! – Cô nhăn nhó. – Em đã cố tình chuyển chủ đề… rõ ràng anh Bảo đã xao lãng… cái tên của nợ đáng chết kia lại cứ thích nhắc lại… tất cả là tại cái lão Nhật… đáng ghét… - Cô đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Nhật. – Nhưng mà… dù sao đó cũng chỉ là nói dối thôi…
- Thật không? – Anh hỏi lại.
- 100% là sự thật. – Cô cam đoan.
- Thế mau nói em yêu anh đi!! – Anh yêu cầu.
- Hả??? – Cô chu mỏ. – Sao ai cũng muốn em nói câu đó chứ?!???
- Ngốc!! – Anh gõ vào đầu cô. – Bởi vì… câu nói đó có ý nghĩa rất lớn. Nó cũng giống như 1 lời hứa vậy…
- Ặc… thôi chết rồi… - Cô kêu toáng lên. – Thế chẳng phải em đã hứa là yêu anh Bảo rồi à?!?!? Vậy làm sao yêu anh được nữa đây?!??!
- Em nói gì???
- Em đã nói người em yêu là Bảo… theo như anh nói thì đó là 1 lời hứa… em có thể thất hứa không?? Thất hứa có sao không???? – Cô lo lắng hỏi.
- Giờ em muốn bỏ anh??? Bạn trai của em trở về rồi nên em không cần anh nữa, phải không???? – Anh ngồi bật dậy, nổi giận đùng đùng.
- Ơ… em… em… - Cô sợ hãi, lắp bắp.
- Trước giờ em chỉ coi anh như người thay thế thôi, phải không???? Em không thật lòng yêu anh… em không muốn ở bên anh… em không cần anh nữa… có phải không??? PHẢI KHÔNGGGGGGG HẢAAAAAAAAAAAAA????????
- Thiên… em… anh bình tĩnh đi… - Cô sợ đến nỗi mặt mày tái mét. – Em… em…
- Cuối cùng em vẫn không chọn anh… Nhật nói đúng… trái tim em hoàn toàn không có chỗ cho 1 thằng như anh…
- Thiên… không phải vậy… em… em không… - Cô run rẩy túm chặt vạt áo anh.
- Giờ Bảo trở về rồi… người em vẫn mong ngóng trở về rồi… em đâu cần đến anh nữa??!?!?! Em ác lắm!!! Em hoàn toàn không hiểu được cảm giác của anh… Em…
- Thiên… Thiên… - Cô run lên từng hồi, sự giận dữ của anh… tiếng trách móc của anh… khiến những mảng kí ức đáng sợ ấy lại trỗi dậy… cô không muốn… cô không thể đối diện… cô sợ… cô căm ghét nó… - Thiên…
- Đừng có gọi anh… em đừng bao giờ gọi tên anh nữa!!!? – Anh giận dữ đẩy cô ra, bỏ vào phòng mà không hề phát hiện ra tình trạng bắt đầu hoảng loạn của cô.
- Thiên… Thiên… - Cô chỉ biết co ro trên chiếc sô-pha, không ngừng gọi tên anh, sắc mặt ngày càng trắng bệch.

- Mày đáng chết… Mày là đứa con gái hư hỏng… Mày đã lừa dối gia đình mày… bạn trai mày… bạn bè mày…

- Không… không phải… tôi không có…

- Mày đã làm trái lệnh ông chủ tao… mày đã không chịu yên phận… mày không theo số phận được sắp đặt trước… không theo cái tương lai tươi sáng giàu sang ông chủ ban cho mày… vậy thì mày phải chịu đựng hình phạt… CÁI CHẾTTTTTTTTT………………………..

- Không thể… không được… khôngggggggggggg… - Cô bừng tỉnh, mồ hôi ướt đẫm trên trán.
Rầmmmmm…
Cô lao như bay vào phòng anh, ôm chầm lấy anh – người đang đứng bên khung cửa sổ ngắm nhìn bầu trời, bàn tay siết chặt – từ đằng sau.
- Em đang làm cái gì đây???
- … - Cô không nói gì.
- Bỏ ra. Em mau bỏ tay ra.
- Không… không đâu… - Cô lắc đầu ngoầy ngoậy, càng ôm chặt lấy anh hơn.
- Em có nghe anh nói gì không???! BỎ TAY RA!!!!!!!!!!!!! – Anh bực mình quát.
Tại sao khi anh đồng ý buông tay cô lại níu kéo? Rốt cuộc là cô muốn gì ở anh?!?! Cô cứ phải khiến anh đau khổ mới chịu được sao?!?!?
- Huhhhuhuuuuuh… - Cô bật khóc, vẫn quyết không chịu rời tay.
- … - Anh đờ ra.
- Thiên… anh đừng đuổi em… đừng bỏ rơi em mà… anh đã nói sẽ bảo vệ em… tại sao giờ lại không cần em nữa… em sợ lắm… anh đừng vứt bỏ em được không… em… em sẽ ngoan mà… Thiên… - Cô nói như cầu xin, nước mắt tuôn như mưa.
- Búp Bê!! – Anh đã cảm nhận được sự khác thường cô cô. – Em sao thế??? Có chuyện gì xảy ra với em vậy!???
- Em… em sợ… anh đừng rời xa em… tuyệt đối đừng bỏ em… em…
- Được rồi… không sao đâu… - Anh hạ giọng. – Nghe lời anh, bỏ tay ra…
- Không… không mà… - Cô càng khóc dữ hơn. – Em sẽ ngoan mà… nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh… anh đừng bỏ em… đừng đuổi em đi…
- Anh không bỏ em… không đuổi em đâu… Em bỏ tay ra, để anh xem em làm sao… được không??? – Anh lo lắng.
- Được… - Cô chần chừ 1 lúc rồi mới từ từ nới lỏng tay ra.
- Búp Bê, em không sao chứ!?!?? – Anh lập tức kéo cô về phía trước.
- … - Cô lắc đầu, sụt sịt.
- Có chuyện gì thế?? Tại sao em lại khóc?? Em sợ cái gì? Mau nói anh nghe. – Anh vẫn hỏi tới tấp.
- Anh vẫn quan tâm đến em phải không? - Cô không trả lời mà hỏi ngược lại anh. – Anh vẫn còn yêu em phải không? Anh vẫn cần em có đúng không???
- Ừ. – Anh nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt trên gò má cô. – Chỉ cần em vẫn còn yêu anh… anh nhất định sẽ ở bên em.
- Anh hứa đấy nhé!!??? – Cô chớp mắt.
- Anh hứa.
- Còn nữa. Anh phải hứa với em 1 điều nữa.
- Điều gì?? – Anh hỏi.
- Anh hứa đi, rồi em nói.
- Em phải nói thì anh mới hứa được chứ!??!
- Không… anh phải hứa trước, rồi em mới nói. – Cô kì kèo.
- Anh không biết em muốn gì thì sao mà hứa được đây?!?!? - Anh nhíu mày. – Nếu anh không làm được thì sao?
- Làm được mà?!? Anh nhất định làm được. – Cô đảm bảo. – Mau mau… anh mau hứa đi…
- Haizzzz… Được rồi… anh hứa…
- Híhí… - Cô cười thật tươi. – Từ nay về sau anh nhất định phải tin tưởng em, không được nghi ngờ em, không được nói em không yêu anh, không được nghĩ em không cần anh… không được…
- Không cần phải dài dòng như vậy. – Anh cắt ngang. – Anh chỉ cần em nói 1 câu thôi.
- 1 câu??? – Cô hỏi lại. – Chỉ 1 câu thôi à???
- Ừ.
- Câu gì thế????
- Suy nghĩ đi… động não 1 chút… - Anh mỉm cười.

- Thiên… em yêu anh!

Chương 15: Đặng Mạnh Cường

1.
Ting… tang… toong… teng…
- Ư… hư… aloooooo… - Kim uể oải vớ cái điện thoại đặt lên tai. Không biết ai mà độc ác đến nỗi gọi điện làm phiền cô trong 1 buổi sáng chủ nhật đẹp trời thế này cơ chứ!??! Có biết là cô đang ngủ ngon không hả??!?
- Búp Bê, em vẫn còn ngủ sao???
- Ừm…
- Em biết mấy giờ rồi không?
- Hử…
- Dù là chủ nhật thì cũng không nên ngủ muộn như vậy chứ?!?!
- Ư…
- Dậy đi!!
- Ứ…
- Ngoan nào, dậy đi chơi.
- Hừ…
- Búp Bê… em còn không mau dậy, anh sẽ đến tận nhà lôi cổ em lên đấy!!? – Anh đe doạ.
- Anh… d..dá..mmmmm??!?? – Cô vẫn nhắm tịt mắt, nói với giọng ngái ngủ.
- Em cứ thử để anh đợi xem.
- Em muốn ngủuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu… - Cô kêu la thảm thiết.
- Vậy đến nhà anh ngủ. – Anh đề nghị.
- Có khác gì nhau đâu??? – Cô nhăn mặt. – Ngủ ở đâu chẳng thế?!???? Ngủ ở nhà có phải hơn không???
- Nhưng anh nhớ em!
- Mặc kệ anh.
- Búp Bê, em đừng độc ác thế chứ!??!
- Anh mới là người độc ác đấy. Mới sáng ngày ra đã gọi điện làm gián đoạn giấc ngủ ngon lành của em.
- Em coi giấc ngủ hơn cả anh hả??!
- Đương nhiên. – Cô đáp tỉnh bơ.
- Cái gì???? Em muốn ăn đòn phải không???????
- Em muốn ngủuuuuuuuuuuuuuuuuuu….
- Đã thế anh quyết không cho em ngủ nữa… Em mau dậy cho anh… DẬY NGAYYYYYYYYY…
- Ặc…… - Cô ném cái điện thoại ra xa, chui vào chăn ngủ tiếp.

Ting… tang… toong… teng…
- Alooooo……….
- Búp Bê, em đến đây đi…
- Không.
- Anh nhớ em thật mà!!!!!!!!!!!!!!
- Em buồn ngủ.
- Ngủ sau cũng được mà?!?
- Em muốn ngủ.
- Em lập tức d…
Cạchhhh…

Ting… tang… toong… teng…
- Anh muốn gì đây??!!
- Muốn gặp em.
- Mai gặp.
- Không… bây giờ cơ… anh nhớ em…
- Để yên cho em ngủ…
- Búp Bê…
Cạchhhhhh…

Ting… tang… toong… teng…
- Giề nữaaaaaaaaa???
- Em còn không mau dâ…
Cạchhhhh…

Ting… tang… toong… teng…
- Anh đi chết điiiiiiiiii…
Cạchhhhh…

Ting… tang… toong… teng…
- Anh…
- Chè đậu xanh… - Chưa để cô kịp hét lên anh đã nói trước.
- Chè đậu xanh??? – Cô mở hé mắt.
- Anh sẽ nấu chè đậu xanh cho em…
- Có thật không??? – Cô mở bừng mắt, bật dậy ngay.
- Thật.
- Anh thật sự sẽ nấu chè cho em???
- Ừ. Em có đến không? – Anh cố tình hỏi lại.
- Có… có… em đến ngay đây… - Cô cười toe toét, nhảy khỏi giường.
Cạchhhhh…

Vừa cúp điện thoại, anh đã cười phá lên. Cô đúng là Búp Bê ham ăn… Nhưng như vậy càng tốt… sau này anh có thể làm cho cô ngoan ngoãn nghe lời mà không cần tốn nhiều công sức… Chỉ cần nấu vài món ăn ngon đã có thể được gặp cô… thật là quá tốt…^0^

Nhanh chóng vệ sinh cá nhân, vớ đại một chiếc váy tím nhạt mặc vào người, cô lao ra khỏi nhà như tên bắn.
Chỉ 10’ sau cô đã có mặt trước căn hộ của anh.
Kíng koong… kíng koong… kíng koong… kíng koong… kíng koong… kíng koong… kíng koong…
- Haizzzz… Em có thể đừng tra tấn cái chuông cửa nhà anh được không??
- Không. – Cô trả lời dứt khoát. – Ai bảo anh lâu như thế???
- Lâu?? Từ lúc em bắt đầu bấm chuông đến giờ mới có 10s. – Anh lườm cô.
- Híhí… vậy sao? Nhưng mà… như thế vẫn lâu. – Cô tự nhiên ôm gối ngồi xuống sô-pha, bật ti vi lên xem.
- Chẳng phải em có chìa khoá sao? – Anh hỏi, tiến lại bên cô. – Tại sao không tự mở cửa?
- Chìa khoá ở trong túi. Muốn mở cửa phải cho tay vào túi này… lục chìa khoá này… rút chìa khoá ra này… tra chìa khoá vào ổ này… vặn chìa khoá này… rồi mới mở được cửa… sau đó lại phải rút chìa khoá ra này… lại nhét vào trong túi này… – Cô giải thích, cố gắng liệt kê đầy đủ các công đoạn. – Lằng nhằng lắm. Cứ bấm chuông cho đỡ mệt.
- Haahaha… - Anh ôm bụng cười sặc sụa. – Em không chỉ ham ăn mà còn lười… lười đến hết thuốc chữa…
- Ai nói em lười??? Em chỉ thương cái chìa khoá phải di chuyển nhiều thôi. – Cô lí sự, chui vào lòng anh như 1 đứa trẻ.
- Em mà không lười thì trên thế giới này chắc toàn người siêng năng… ui daaaaa… em mạnh tay thế??? – Anh nhăn mặt.
- Hừ… ai bảo dám nói xấu em??!!!
- Anh chỉ nói đúng sự thật thôi mà?!?!
- Anh còn dám nói nữa??!! Đã vậy đánh anh thêm vài cái cho đỡ ngứa tay.
- Em nỡ ra tay sao?!!!! – Anh nhìn cô bằng vẻ mặt tội nghiệp.
- Hahahaha..a… - Cô cười đến đau cả bụng. – Trông anh giống con mèo nhỏ vừa được vớt từ dưới… cống lên.
- Em so sánh kiểu gì thế??! Sao anh lại giống mèo nhỏ?!?!??? Lại còn mới vớt từ dưới cống lên???????
- Hahhaaa… như thế mới hợp với anh.
- Em nói lại xem nào??!
- Mèo nhỏ rơi xuống cống… ôi hhaaahhahhaa… - Cô vừa ôm bụng cười, vừa né tránh “móng vuốt” của anh.
- Em lại đây… lại đây ngay…
- Mèo nhỏ… aaaaaaa… mèo nhỏ bơi dưới cống…
- Em to gan lắm… để anh bắt được em thì em thảm rồi…
- Híhíhihíhí… meo meo…
- Em… đứng lại ngay… quay lại đây cho anh…
- …
- …

- Thiên… xong chưa thế?!?! – Cô ngồi vắt chân trên chiếc sô-pha êm ái, hỏi vọng vào trong bếp.
- Đợi một lát.
- Híc… vẫn phải đợi sao??

- Được chưa vậy?? Em đói quá!!!!!!!!!!!!!!!
- Sắp xong rồi… chỉ 5’ nữa thôi…
- Huhuuu…

- Thiên… - Cô thò đầu vào bếp, gọi nhỏ.
- Rồi rồi… xong rồi đây… em ngồi vào bàn đi… - Anh phì cười trước ánh mắt long lanh của cô.
- Híhíhíhí… cuối cùng cũng được ăn… - Cô nhảy cẫng lên.
- Em cứ làm như anh bỏ đói em không bằng.
- Thì đúng rồi còn gì?? Anh bắt em đợi nãy giờ… đói muốn chết…
- Búp Bê ham ăn, mới có 8h30 mà em làm như nửa đêm rồi ý, làm anh tưởng muộn lắm rồi chứ?!?! – Anh liếc đồng hồ, trách.
- 8h30?? – Cô tròn mắt. – Thế nãy giờ mới có 30’ thôi à???
- Chứ em nghĩ bao lâu?
- Ơ… em tưởng… lâu lắm rồi???!?!!! – Cô cười trừ. – Hìhì… chắc tại em đói quá… nên mới… oaaaaaaaaaaaaaa… chè thơm quá!!!!!!
- Đang còn nóng, em ăn cẩn thận.
- Vâng. – Cô gật đầu, cầm cái thìa anh đưa, xúc từng miếng nhỏ.

- Ngon quá đi!!!!!!!!!! – Cô khen nức nở. – Sao anh lại nấu ăn ngon thế nhỉ??!
- Nếu em thích… ngày nào anh cũng nấu cho em ăn.
- Thật không??? Có thật là ngày nào anh cũng nấu cho em ăn không??????? – Mắt cô sáng lên.
- Thật.
- Hay quá!!!? Vậy ngày nào cũng được ăn món ngon… mà lại không cần vào bếp… anh thật tuyệt!!!
- Nhưng mà…
- Nhưng mà sao? – Cô hỏi ngay.
- Phải đợi đến khi em biết tên dầu gội của anh đã. – Anh mỉm cười. – Khi đó nhất định em sẽ được ăn cơm anh nấu mỗi ngày.
- Dầu gội??? – Cô ngơ ngác.
- Không nhớ sao??!? – Mắt anh lấp lánh.
- Nhớ gì?!?!
- Nghĩ lại xem.
- Dầu gội à?!?! Dầu gội thì sao nhỉ!!?!? Dầu gội của anh… làm sao em biết đượcc?!?!!!?? Anh phải nói thì em mới… Aaaaaaaaaaaaaaaaa… - Cô cắm đầu vào bát chè xúc lia lịa.

- Em no rồi.
- Đã no rồi sao? – Anh ngạc nhiên.
- Vâng. – Cô gật gật đầu.
- No thật rồi?? – Anh hỏi lại lần nữa.
- No rồi.
- Sao hôm nay em ăn ít thế!??? Mọi khi…
- Hìhì… - Cô cười nhăn răng, chớp chớp mắt nhìn anh.
- Hiểu rồi… - Anh bật cười. – Đồ con heo! Em vào phòng anh đi, để anh dọn dẹp cho.
Chỉ đợi có thế, cô te tởn chạy ngay vào phòng anh rồi… lăn ra ngủ không biết trời đất trăng sao gì.
---------------------------------------
2.
- Áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa…………. – Tiếng hét của cô làm cả toà nhà như muốn nổ tung, chim chóc bay tán loạn.
- Em làm sao thế??? – Anh lập tức tông cửa lao vào, hoảng hốt hỏi. – Có chuyện gì vậy?? Em đau ở đâu à?? Hay lại mơ thấy ác mộng???...
- Anh… anh… cái đó… ở kia… kia kìa… - Cô nhắm tịt mắt lại, chỉ tay về phía bức tường, run run.
- Gì cơ??? – Anh nhìn theo hướng chỉ của cô. – Àaaaaaaa… chỉ là bức tranh thôi mà!!??? Hôm trước Nhật nó treo lên đấy…
- Anh… anh mau bỏ nó xuống… bỏ xuống đi… - Cô nức nở.
- Được rồi… được rồi… anh bỏ xuống đây… bỏ xuống rồi đây… - Anh nhanh chóng xé bức tranh trên tường xuống. – Em mà cũng biết sợ ma sao???
- Không… không phải ma… - Cô giải thích. – là rừng hoang… có máu… Thiên… em sợ… có máu… có máu… - Cô lao đến ôm chặt lấy anh.
- Không sao… chỉ là bức tranh thôi mà!!? Anh vứt đi rồi, không sao nữa… chẳng có gì đâu… đừng sợ…
- Huhuuhuu…
- Đừng sợ… có anh ở đây rồi…

- Thiên, tại sao dạo này em không thấy Cục Bông??? – Cô thắc mắc.
- Cục Bông đang đi “nghỉ dưỡng”.
- Hả?? Nghỉ dưỡng???? – Cô trợn tròn mắt, suýt thì cả phun ngụm nước trong miệng ra ngoài.
- Nghĩa là khám sức khoẻ định kì đấy. – Anh giải thích.
- Ồ… Mà chỉ 1 mình nó đi thôi à??? Liệu nó có nhớ đường về không? – Cô lo lắng hỏi.
- Cục Bông tuy thông minh nhưng không thần đồng đến vậy đâu. – Anh phì cười trước câu hỏi ngây ngô của cô. - Mọi năm anh đều tự đưa nó đi nhưng năm nay anh để nó vi vu cùng người khác rồi.
- Tại sao??? Chẳng phải anh rất quý Cục Bông??? Sao có thể yên tâm giao nó cho người khác được?????!!!!
- Anh phải ở đây canh chừng em chứ?!?!
- Canh chừng gì cơ????? – Cô ngơ ngác. – Em có phải là tù nhân đâu!??!!!!
- Để đề phòng em “bay” theo người khác chứ sao nữa?!?!?!!!! Em thật ngốc!!! – Anh véo má cô.
- Sao anh cứ thích véo má em thế nhỉ?!!!!!!!!? Em có phải trẻ con đâu?!?! Em lớn rồi đấy nhá!!!! – Cô hét ầm lên.
- Lớn rồi à??? Anh nhớ cách đây không lâu có người còn nói mình chưa lớn, vẫn còn là trẻ con cơ mà nhỉ?!?! Sao đã lớn rồi?!? – Anh châm chọc.
- Ớ… thì em cũng chưa lớn hẳn… những đã hơi hơi lớn rồi… nghĩa là lớn lên 1 chút… nhưng vẫn chưa phải là lớn…
- Lằng nhằng quá! Nói chung em là trẻ con hay người lớn vậy??!?!
- Ừm… không phải trẻ con… cũng chưa phải là người lớn… chỉ là… - Cô suy nghĩ. – … là… a ha… người nhớn…
- Hahhaaaha… - Anh lăn ra cười trước “từ ngữ mới” của cô.
- Anh cười cái gì??? Không đúng sao?? Không còn là nhỏ, nhưng vẫn chưa phải là lớn… không là người nhớn thì là người lỏ chắc…
- Hahahahah… ôi hahhahhaa… em quả có năng khiếu làm diễn viên hài…
- Cảm ơn… em biết em tài năng đầy mình mà!?!? – Cô vênh mặt.
- Cứ ở cạnh em thế này có khi anh phải dự trữ mấy thùng thuốc đau bụng trong nhà mới được…
- Ặc… anh nói thế là sao chứ?!?!??? Sao lại có thuốc đau bụng ở đây??!?!
- Em làm anh cười đến đau cả bụng… ôi ôi… đừng có trưng bộ mặt đó ra nữa… giống như cái bơm bị dính tương ớt ý…
- Anh… em xinh xắn thế này mà anh đem so sánh với cái bơm dính tương ớt????? Mắt anh có vấn đề rồi à?!?!?!!!!! – Cô bừng bừng tức giận.
- Em thử soi gương đi!! Xem anh nói có đúng không?? – Anh đưa cho cô chiếc gương nhỏ.
- Hừ… - Cô giằng lấy, soi đi soi lại, soi mãi vẫn chẳng thấy giống cái bơm chút nào… cũng chẳng có tí tương ớt… - Anh nói dối… chẳng có gì là giống cái bơm…
- Haaaahahahahaha… đúng là ngốc… quá ngốc… ngốc không chịu nổi… - Anh càng lăn ra cười dữ hơn, không thể dừng lại được.
- Anh… anh… anh lại trêu em???!?! – Cô bực mình quay mặt đi, khoanh tay trước ngực không thèm nói năng câu gì.

- Búp Bê! – Anh khều khều vai cô.
- …
- Búp Bê!!!! – Anh gọi lại lần nữa, giật giật ống tay áo cô.
- … - Chẳng có phản ứng gì.
- Em giận rồi đấy à???
- … - Cô vẫn chăm chú xem ti vi, chẳng thèm đoái hoài gì đến anh.
- Đừng giận nữa!!?
- …
- Anh xin lỗi.
- …
- Anh biết anh sai rồi. – Anh tiếp tục năn nỉ. – Tha cho anh lần này đi!!!
- …
- Búp Bê!! Em có thể đánh anh, nhưng đừng im lặng như thế!??! Chẳng giống em gì cả…
- …
- Anh…
- …
- Thật sự…
- …

- Búp Bê!!!!! – Anh bực mình kéo cô về phía mình.
- Áaaaaaa… Anh làm cái gì đấy??! – Cô kêu gào ầm ĩ, giãy giụa trong lòng anh, quyết không chịu ngồi yên.
- Đừng giận nữa.
- Bỏ ra… bỏ em ra nhanh…
- Anh đã xin lỗi rồi mà?!!?
- Anh bỏ em ra… nhanh lên… sắp hết rồi… bỏ ra… bỏ ra…
- Hết gì???
- Thế giới động vật.
- Hả????? – Anh há hốc mồm. – Thế ra nãy giờ em không trả lời anh là bởi vì…
- Anh không thấy em đang bận xem ti vi à??! Làm sao trả lời anh được?!?! – Cô giải thích.
- Anh còn tưởng em giận.
- Giận gì chứ?!?! Anh lúc nào chẳng trêu em…
- Thế là nãy giờ tốn công vô ích à??!? – Anh ỉu xìu.
- Mau bỏ em ra đi… em muốn xemmmmm…
- Không buông. Mặc kệ em… ai bảo nãy giờ làm anh mất công xin lỗi!??!
- Híc… đâu phải tại em??!!? Em còn chưa xử anh tội cứ giật tay áo em, làm phiền em xem ti vi đấy!?!? Anh tránh ra nào!??!
- Không tránh… anh cứ không cho em xem đấy?!?! Thế giới động vật gì chứ!?!? Chẳng lẽ chương trình đó còn hay hơn anh sao????
- Hơ… anh so sánh kiểu gì thế?!?! Anh là người… còn Thế giới động vật là chương trình giải trí… Nào… nào… anh bỏ tay ra đi… Í… là stone fish…
- Ai cho em xem?!?! Nãy giờ em không thèm để ý đến anh… tất cả là vì cái chương trình chết tiệt kia… – Anh chắn trước mặt cô, nhăn nhó.
- Ơ kìa… hay mà?!?! Anh ngồi xích ra đi… oaaaaaaa… - Cô nhổm người lên, 2 mắt sáng rực nhìn đàn cá rực rỡ giữa đại dương…
- Không được xem nữa… nhìn anh này…
- Anh tránh ra đi… ôi ôi… nhiều cá quá…
- Em còn dám xem nữa!?!?
- Anh… sao lại chắn tầm nhìn của em??!!... Đẹp quá?!??!
- Lại còn khen đẹp sao?!?! Em…
- Đẹp thế còn gì?!?!!!
- Chẳng đẹp gì cả…
- Oa oaaaaaaa…
- Anh tắt đi bây giờ…
- Đừng… oh my god…
- …
- …
Cô hết luồn sang bên này, lại ngó sang bên kia, không thèm để ý đến anh đang tức xì khói bên cạnh.

- Hết rồi. Chán quá!?!? – Cô ỉu xìu. – Thiên!!!
- … – Mặt anh chẳng biểu lộ chút cảm xúc nào.
- Oáiiii… Anh làm sao thế??! – Cô giật mình.
- Em vẫn còn biết để ý đến anh cơ à?!? Anh tưởng em chỉ thích mấy con cá kia thôi chứ?!?!
- Hả??! Anh… – Cô tròn mắt nhìn anh, rồi cười phá lên. – Anh đang ghen đấy à?!?! Ghen với mấy con cá trong ti vi??!???
- Hừ!!!
- Hihihhiii… đó chỉ là 1 chương trình thôi mà?!? Anh không thấy nó hay à!??! Cả mấy con cá đó nữa… quá đẹp ý… - Mắt cô long lanh.
- Em còn nói nữa anh “xử” em bây giờ??!! – Anh càng tức điên lên, véo má cô làm cô bừng tỉnh.
- Áiiiiiii… đauuuuuuuuuuu… - Cô tru tréo lên.
- Cho chừa cái tội dám lờ anh đi. – Anh nghiêm mặt, nhưng vẫn nhẹ nhàng xoa chỗ đỏ ửng trên má cô.
- Em lờ anh lúc nào?!?! – Cô kêu oan. – Chỉ là… em đang bận xem ti vi nên không có thời gian để ý đến anh…
- Em… như thế có khác gì nhau đâu?!?!
- Hìhì… hình như đúng thế thật. – Cô cười trừ. – Thôi mà… coi như em sai… em xin lỗi… lần sau em tuyệt đối không… ôiiiiiii… mai lại có nữa kìa… butterfly fish… hay tuyệt… – Vừa thấy giới thiệu đến chương trình Thế giới động vật, cô đã nhảy chồm chồm lên…
- Em… em… LÊ… HƯƠNG… KIM… em đúng là hết thuốc chữa… - Anh bực bội hét ầm lên.
- Híhí… xong rồi… hết rồi… lần này hết thật rồi… anh đừng có giận…
- Em… em… mau đi nấu cơm cho anh.
- Hả???! Sao lại bắt em… - Cô định phản đối thì thấy ánh mắt như muốn giết người của anh nên đành ngậm ngùi vào bếp. – Em biết rồi… được rồi mà… em nấu ngay đây… nấu ngay đây…

Đang hì hục xào xào nấu nấu, đột nhiên cô bị 1 vòng tay ôm siết lấy từ phía sau. Giật mình, suýt nữa thì cả cái chảo rau trên tay đáp ngay xuống đất.
- Anh làm cái gì thế??? Có biết em bị yếu tim không hả??!?! Cũng may cái chảo không sao, nếu không em băm anh ra!!? – Cô gắt.
- Em nói cái gì vậy??? Làm em giật mình là anh sai… anh xin lỗi… nhưng còn cái chảo của nợ kia anh chẳng quan tâm… Em cũng không được vì cái chảo mà mắng anh, hiểu chưa??!! – Anh nhăn mặt.
- Anh… đây là chảo nhà anh đấy!!? Sao anh có thể vô lương tâm như thế được?!?! Hơn nữa, nó còn đang đựng rau cải. – Cô lí sự, tiếp tục đảo qua đảo lại.
- Em đừng có cái gì cũng đặt lên trên anh có được không hả?!? – Anh rầu rĩ, gục đầu vào mái tóc cô dài xoã ngang lưng của cô.
- Em có làm gì đâu?? – Cô ngu ngơ. – Em đang xào rau mà?!?! Nãy giờ có động vào anh đâu?!?! Đặt gì chứ!?!?????
- Haizzz… Sao em lại có thể chậm hiểu như thế nhỉ?!?! Ý anh là… anh muốn là người quan trọng nhất trong lòng em…
- Cái đó hả??! – Cô suy nghĩ, đếm đi đếm lại, cuối cùng tỉnh bơ đáp. – Không được.
- Tại sao??? – Anh “gầm” lên làm cô giật mình đánh rơi cả đũa.
- Anh đúng là… sao lại hét to như thế chứ?!?! Muốn doạ chết em sao??!?! – Cô cúi người nhặt chiếc đũa, trách.
- Mau nói… tại sao lại không thể??! – Anh nóng ruột hối thúc.
- Bởi vì… người quan trọng nhất với em là bố mẹ… ừm… anh chỉ đứng thứ 2 thôi…
- Thứ 2??? – Măt anh dài ra như cái bơm, nhìn cô buồn bã trông thật tội nghiệp.
- Anh đừng có nhìn em như thế?!? Cứ như em làm tổn thương anh ghê gớm lắm ý… ừm… em có thể bổ sung anh vào nhóm 1…
- Thật không??? – Anh phấn chấn hẳn.
- Cái đó còn tuỳ.
- Tuỳ???? – Anh cau mày. – Còn tuỳ cái gì nữa? Em muốn bị đá đít ra ngoài không hả?!?! Chuyện đó mà cũng phải suy nghĩ nữa sao?!!
- Híhí… em đùa chút thôi mà… anh đừng nóng… Với em… anh là quan trọng nhất… được chưa?
- Em nhớ đấy!!! Không được thay đổi đâu.

- Bỏ em ra nào. – Sau 1 hồi chật vật nấu nướng với “bao tải” đằng sau, cô không chịu được mà kêu lên.
- Không bỏ. – Anh vẫn bước bỉnh ôm chặt lấy cô, không chịu rời tay.
- Anh đừng có ngang nữa… bỏ em ra…
- Không. Anh thích ôm em thế này!
- Anh mau biến ra ngoài kia xem ti vi đi, đừng ở đây cản trở em làm việc. – Cô đẩy anh ra mà không nổi. Tay anh bám vào người cô như tuy bạch tuộc.
- Thì em cứ làm việc đi, anh có cản trở gì em đâu nào!?! – Anh tỏ vẻ vô tội.
- Anh… anh thật vướng víu quá đi!!! – Cô bức xúc. – Anh còn không chịu ra ngoài là em cho anh nhịn luôn đấy!!?
- Em… sao lại đuổi anh ra?
- Anh ra ngoài ngay… đi ngay lập tức…
- Búp Bê! Cho anh ở đây đi… anh hứa anh chỉ ôm em thôi… anh sẽ không nói gì đâu mà!?!? – Anh năn nỉ.
- Anh chỉ ôm em cũng đủ làm em tức muốn hộc máu mà chết luôn rồi!!? Anh còn đứng đó nữa?!?! Mau đi raaaaaaaaa…
- Được rồi. – Anh lầm lũi bước ra, được mấy bước lại quay lại. – Em thật sự đuổi anh đi à?!?
- Đúng. Anh còn không đi em cho anh vài cái muôi bây giờ??! – Cô huơ huơ cái muôi múc canh trước mặt, doạ.
- Ấy ấy… anh biến ngay đây… em đừng động thủ… - Anh lập tức “bốc hơi” khỏi nhà bếp, chẳng dám ngoảnh đầu lại.

---------------------------------------
3.
Kíng koong… Kíng koong…
- Ai lại đến vào giờ này nhỉ?!?! – Vừa tất bật nấu nướng, cô vừa lẩm bẩm. – Không phải là anh Nhật đấy chứ!?!?

Kíng koong… Kíng koong…
- Thiên!!! Có khách kìa!!? – Không thấy anh có động tĩnh gì, cô nói vọng vào.

Kíng koong… Kíng koong…
- Thiên!!! Mau ra mở cửa đi! Anh còn làm gì đấy??!!

Kíng koong… Kíng koong…
Mãi mà chẳng thấy anh trả lời, cô đành tắt bếp, mặc nguyên cái tạp dề xanh ngát chạy ra ngoài xem.
- Thiên!!! Anh làm cái g… Quái, đi đâu rồi?!?! – Cô cau mày, đành phải ra mở cửa, vừa đi vừa lẩm nhẩm cầu nguyện. – Cầu trời đừng là anh Nhật… Nếu không thì mình chết chắc rồi!!? Xin đừng…
Cạchhhh…
- A… - Cô ngạc nhiên, chôn chân tại chỗ, tròn mắt nhìn người trước cửa, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Trước mắt cô là 1 ông lão trông rất “lạnh”. Ông mặc 1 bộ đồ đen từ đầu đến chân, không khác gì mấy “cây đen” nhưng đáng sợ hơn rất nhiều. Nhưng có điều, đôi mắt kia… có nét rất giống … Không lẽ…
- Cháu chào ông. Ông là ông của anh Thiên sao ạ??? – Cô cười tươi rói, hoàn toàn quên mất cảm giác sợ hãi vừa rồi.
- … – Ông lão không nói gì, chỉ gật gật đầu rồi chăm chú quan sát cô từ đầu đến chân.
Ông chính là Đoàn Mạnh Cường – Chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Sky – cũng là ông nội của Đoàn Nhất Thiên.
- Ông vào nhà ngồi chơi ạ. – Cô nhanh chóng đứng lùi sang một bên nhường đường cho ông đi.
Ông lão từ từ bước vào trong, đảo mắt khắp căn hộ quan sát rồi thầm đánh giá. Đây là lần đầu tiên ông bước chân vào nơi ở của Thiên… nói đúng hơn đây là lần đầu tiên ông không bị đuổi đi hay cho đứng ngoài hàng giờ đồng hồ.
Căn hộ này cũng không tệ! Tuy hơi nhỏ, nhưng không gian rất thoáng mát và sạch sẽ… đầy đủ tiện nghi… không thiếu thốn như ông tưởng…
- Ông ngồi đây đi ạ. Chắc ông cũng khát rồi, để cháu pha nước cho ông nhé!!! Ông muốn uống gì ạ?
- Tuỳ cô.
- Vậy ông đợi cháu một lát nhé! – Cô nói rồi bước nhanh vào bếp, khẽ rùng mình bởi hơi lạnh toát ra từ đôi mắt kia.

- Ông ơi, cháu không biết ông thích uống gì, ở đây cũng không có nhiều đồ uống… – Vài phút sau cô mang ra một cốc nước cam, cẩn thận đưa cho ông lão bằng hai tay. – … nên ông uống tạm nước cam ông nhé!!? Nước cam rất nhiều vitamin, rất tốt cho sức khoẻ.
- Cảm ơn.
- Ông ơi, ông tên là gì ạ??? Anh Thiên chưa bao giờ nói với cháu về gia đình anh ấy cả. Chắc ông thương anh Thiên lắm nhỉ?!?! Có ông thích thật ấy. Bố cháu nói ông cháu mất từ khi cháu còn nhỏ. Anh Thiên thật là sướng…
- Cô với Thiên có quan hệ gì? – Ông lão đặt cốc nước xuống, cắt ngang lời cô, hỏi với chất giọng khàn khàn.
- Dạ? – Vì đang mải khua môi múa mép nên cô chẳng nghe rõ ông lão vừa mới nói cái gì, ngơ ngác hỏi lại.
- Tôi hỏi cô với Thiên là gì của nhau.
- Aaaa… Cái đó… chúng cháu là… bạn.
- Bạn??? Cô thật sự chỉ là bạn của Thiên? – Ông lão nheo mắt.
- Vâ…
- Không phải. – Cô chưa kịp nói hết thì anh đã cắt ngang.
- Anh Thiên??! – Cô giật mình quay lại.
- Cháu nói không phải là sao? – Ông lão hỏi lại.
- Chúng tôi không phải là bạn.
- Vậy cô ta là…
- Cô ấy là vợ tôi. – Anh trả lời dứt khoát.
- HẢ??? VỢ Á!?!??!????? – Cả cô và ông lão đều bất ngờ trợn tròn cả mắt nhìn anh như sinh vật lạ.
- Cháu nói cái gì??? Cháu lấy vợ từ bao giờ?!?! Tại sao không báo cho ông?!?! Tại sao cháu có thể tuỳ tiện quyết định chuyện hạnh phúc cả đời như thế được?!?!? Ít nhất cháu cũng phải hỏi ý kiến của ông chứ?!?! Sao có thể…
- Ông thôi đi. Tôi không việc gì phải báo cáo với ông cả. Đây là cuộc đời tôi, tự tôi sẽ quyết định. Ông chẳng là cái gì cả. – Anh nổi giận.
- Thiên!!! – Cô túm lấy tay áo anh. – Sao anh lại nói với ông như thế!??! Anh mau xin lỗi ông đi.
- Anh chẳng làm gì sai mà phải xin lỗi cả. Ông ta không xứng để anh phải ăn nói tử tế.
- Đồ mất dạy! – Ông lão tức điên lên. – Mày nói thế mà nghe được à?!? Dù gì tao cũng là ông nội của mày đấy!?!?
- Ông nội??? – Anh bật cười mỉa mai. – Sau tất cả những gì ông làm với tôi, giờ ông vẫn có thể nhận là ông nội của tôi!??! Thật là mặt dày, ghê tởm, không biết xấu hổ!!
- Thiên! – Cô sợ hãi khi thấy sắc mặt ông lão sa sầm. Cô sợ ông sẽ lao đến đánh cho Thiên một trận!!?!? – Ông ơi, anh Thiên không có ý đó đâu. Ông đừng giận, chỉ tại anh ấy…
- Cô mau biến ra khỏi đây. – Ông lão đột nhiên trừng mắt nhìn cô, quát lớn làm cô hoảng sợ co rúm lại.
- Cháu… cháu chỉ…
- CÚTTTTTTTTTTTTTT
- Ông không có quyền mắng cô ấy. Ông mới là người phải biến khỏi đây. Đừng có ở đó mà lớn tiếng với vợ tôi. – Anh lạnh giọng. - Đừng sợ!!! Có anh ở đây, ông ta sẽ không thể làm gì em đâu. – Anh quay sang cô bên cạnh, dịu giọng trấn an, rồi vòng tay ôm lấy bờ vai run rẩy của cô. – Đừng sợ!! Búp Bê!
- Hay lắm! Giờ mày vì cô ta mà dám đối đầu với tao chứ gì?!?
- Ông không đủ tư cách để tôi phải đối đầu.
- Mày nói cái gì?!??! Mày… mày…
- Anh đừng như thế mà!??! Đừng dùng thái độ đó nói chuyện với ông được không?!? – Cô van nài.
- Cô đừng có ở đó mà giả nhân giả nghĩa. Tôi không cần cô nói giúp. Những việc tôi làm… đến một ngày nào đó Thiên sẽ hiểu. – Ông lão tiếp tục nhằm vào cô. – Tôi biết mục đích của cô khi tiếp cận Thiên. Cô muốn bao nhiêu, cứ nói. Tôi sẽ cho cô. Đừng có mà bám lấy Thiên nữa.
- Ơ… Cháu không cân tiền… Ông hiểu lầm rồi… cháu không phải thế… - Cô vội vàng giải thích.
- Đừng giả vờ nữa. Mánh khoé của cô có thể lừa được Thiên chứ không qua được mắt tôi đâu. Loại người như cô tôi đã gặp quá nhiều rồi.
- Nhưng cháu thật sự không cần tiền. Cháu thật lòng yêu anh Thiên mà!?!
- Đừng nói nhiều.
- Ông tin cháu đi… Cháu không lợi dụng anh Thiên đâu… cháu không muốn lấy tiền của anh ấy… cháu không cần tiền…
- Ra giá đi!
- Haahaha… - Anh đột nhiên bật cười. – Ông có vẻ thích chơi trò này nhỉ?!?! Trước là với mẹ tôi và giờ đến vợ tôi sao?!?!
- Mày im đi! Mày hãy tỉnh ra đi… nhìn cho rõ con người cô ta… Phụ nữ trên đời này đều không đáng tin cậy… Chỉ có 2 lí do khiến 1 người phụ nữ nói yêu lời mày… 1 là cô ta thích tiền của mày… và 2 là cô ta muốn đùa cợt tình cảm của mày… Tất cả những việc tao làm chỉ vì muốn tốt cho mày thôi.
- Ồ… Thật vĩ đại làm sao!! – Anh nói với giọng châm biếm. – Muốn tốt cho tôi mà dùng tiền để ép mẹ tôi phải bỏ nhà đi?!? Muốn tốt cho tôi mà cho người bắt tôi đưa đến 1 nơi xa lạ, rời khỏi bố mẹ khi tôi mới 1 tuổi!!??? Muốn tốt cho tôi mà ngày ngày gây áp lực khiến bố mẹ tôi phải bỏ trốn và chết vì tai nạn giao thông!?!? Và giờ ông lại nói muốn tốt cho tôi… chính là việc đuổi vợ tôi đi!?!?????
- Đó là do mày không hiểu. Người mà mày gọi là mẹ… và cả cô ta nữa… đều không yêu thật lòng. Tất cả việc bọn họ làm chỉ để lấy tiền của Sky thôi…
- Không phải đâu. Cháu không đến với anh Thiên vì tiền. Cháu yêu anh ấy!! Cháu thật sự yêu anh Thiên mà??!!! – Cô yếu ớt giải thích.
- Cô câm miệng lại cho tôi. Ở đây không có chỗ cho cô nói. – Ông lão gào lên làm cô im bặt, không dám ho he nửa lời.
- Ông ra khỏi đây ngay! – Anh tức giận quát lớn.
- Tôi đã cảnh cáo cô rồi đấy. Cô mà còn bám lấy Thiên nữa thì đừng có mà trách tôi. – Ông không hề để ý, tiếp tục đe doạ cô.
- Cháu… - Cô không nói nên lời, chỉ biết bám chặt lấy anh.
- Ông biến khỏi nhà tôi… NGAY LẬP TỨC!!!
- Hừ! Rồi mày sẽ nhìn thấy bộ mặt thật của cô ta thôi. – Ông lão nói rồi nhanh chóng bước ra khỏi căn hộ.
Cạchhhhh…
- Búp Bê!! – Thấy cô ngẩn ngơ, anh gọi nhỏ.
- …
- Đừng để ý đến những lời ông ta nói. Mặc kệ ông ta. – Anh ôm chặt lấy cô, thì thầm.
- Mặc kệ?? Làm sao em có thể mặc kệ được đây?!?! Đối với ông, em chẳng khác nào loại con gái đào mỏ. – 2 mắt cô rưng rưng.
- Đừng nghĩ ngợi nhiều. Tất cả là do ông ta nói năng lung tung.

- Tại sao ông không tin em chứ??? – Một lúc sau, cô lại oà khóc nức nở trong lòng anh. – Tại sao ông luôn miệng nói em tiếp cận anh là vì tiền??!! Tại sao ông không chịu nghe em giải thích?!?! Tại sao…
- Anh bảo em quên đi mà!??! – Anh thở đài.
Anh vốn oán hận Đoàn Mạnh Cường đến tận xương tuỷ… nay lại càng căm ghét hơn nữa. Chính ông ta đã phá nát cái gia đình với đầy đủ cha mẹ của anh… xỉ nhục người con gái anh yêu hơn cả mạng sống của mình, làm cô ấy bị tổn thương…
- Em… em đáng ghét… lắm sao!?!? Tại sao m..ới nhìn thấy em… ông đã… - Cô vẫn nghẹn ngào.
- Không phải tại em.
- Nhưng…
- Tin anh đi… em rất tốt. Đừng vì những lời nói của ông ta mà rơi lệ được không?!?! Anh sẽ đau lòng lắm! – Anh van nài.
- Em… được… - Cô gật gật đầu.

- Nhưng mà… em vẫn không hiểu… tại sao ông lại… - Sau 1 lúc sụt sịt, cô tiếp tục thắc mắc.
- Với ông ta, tất cả phụ nữ trên đời này đều là kẻ dối trá, yêu tiền hơn tất cả mọi thứ. Trước đây mẹ anh cũng từng bị ông ta xỉ nhục, thậm chí còn hơn thế này rất nhiều… – Anh giải thích. Anh thật sự không muốn giấu giếm cô bất kì điều gì. Anh sợ… nếu như sau này cô biết thông qua 1 người khác… sẽ nghĩ anh không tin cô… và sẽ không cần anh nữa… Như vậy thà chính anh nói ra.
- Thật sao? – Cô kinh ngạc.
- Từ khi bố mẹ anh còn đang yêu nhau, ông ta đã liên tục đến tìm mẹ bắt bà phải chia tay với bố anh. Đến khi bố anh biết chuyện, ông đã cùng mẹ anh bỏ đi.
- Sau đó thế nào? – Cô nhìn anh chờ đợi.
- Hai người sống rất hạnh phúc và sinh ra anh. Nhưng… khi anh lên 1… ông ta đã tìm đến… và bắt anh về… Sau đó tiếp tục ép mẹ anh phải rời bỏ bố anh. Một lần nữa, bố anh quyết tâm đưa mẹ anh đi. Cũng vì thế mà… - Nói đến đây, anh nghẹn lời, càng ôm siết lấy cô.
- Thiên… em xin lỗi… em… - Cô rơm rớm nước mắt.

- Anh sẽ không để chuyện cũ lặp lại đâu.
- Em không có ý gì đâu… nhưng… - Cô nhỏ giọng. - … nếu như năm xưa bác gái rời xa bác trai… có lẽ mọi chuyện sẽ không như thế…
- Búp Bê!! – Anh giật mình. – Em nói gì thế?
- Em chỉ… chỉ cảm thấy… em không có ý nói bác gái… chỉ là… nếu là em… em sẽ không… em không kiên trì được như vậy… em cũng không thể dung cảm như thế… em… - Cô lí nhí.
- Em bỏ ngay cái ý nghĩ vớ vẩn ấy đi. Anh nói cho em biết, anh sẽ không bao giờ cho phép em rời xa anh đâu. – Anh giận dữ.
- Em…
- Mới có vậy mà em đã muốn bỏ cuộc rồi sao? Em không thể vì anh mà cố gắng sao? Em nói là em yêu anh mà?!! Vậy sao còn muốn rời xa anh??!? Tình yêu em dành cho anh rốt cục được bao nhiêu!??!
- Thiên! Em… em xin lỗi… em… - Cô lắp bắp. - … em chỉ… chỉ không muốn làm khó anh… không muốn khiến anh mệt mỏi… không muốn anh vì em mà từ bỏ mọi thứ… em…
- Haizzzz… - Anh thở dài, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Anh không muốn làm cô hoảng sợ. – Em nghe anh nói… Nếu như năm xưa mẹ anh bỏ đi… có thể bố anh sẽ tiếp tục sống cuộc đời giàu có… làm đại thiếu gia… tiếp quản tập đoàn Sky… lấy 1 cô vợ xinh đẹp, gia thế đàng hoàng… nhưng… ông sẽ không bao giờ được sống trong hạnh phúc…
- Tại sao? – Cô chớp chớp mắt không hiểu. – Chẳng phải cuộc sống đó rất hoàn mĩ ư?
- Em ngốc lắm!!! – Anh véo má cô làm cô nhăn mặt. - Phải sống 1 cuộc sống được sắp đặt trước liệu có thể hạnh phúc hay không? Phải lấy 1 người mình không yêu liệu có thể hạnh phúc hay không? Ngày ngày mong nhớ 1 người nhưng mỗi khi về nhà lại phải đối mặt với 1 người khác liệu có thể hạnh phúc không???
- Không thể. – Cô đáp ngay.
- Thì vậy đó. Nếu như em bỏ anh, anh cũng sẽ không hạnh phúc. Vì thế đừng bao giờ nghĩ đến chuyện đó, biết chưa? Em mà dám có ý định rời xa anh, anh nhất định nhốt em vào 1 chỗ không cho ra ngoài nữa. – Anh đe doạ.
- Ặc… có cần dã man thế không?? – Cô rùng mình.
- Nếu em không chịu nghe lời thì…
- Em nghe lời anh là được chứ gì?!!? – Cô vội vàng cắt ngang. Anh toàn nghĩ ra những hình phạt quái dị khiến cô sợ phát khiếp. Thật đúng là ác ma!!!!!
- Thế thì tốt. – Anh mỉm cười hài lòng. – Em nhớ đó, tuyệt đối không được rời xa anh.

- Anh đã bao giờ thắc mắc vì sao ông lại có định kiến về phụ nữ như vậy chưa? – Cô lên tiếng.
- Anh không quan tâm. – Anh đáp hờ hững.
- Nhưng phải có lí do chứ!?!? – Cô cau mày. – Chuyện gì cũng phải có căn nguyên của nó. Ông của anh không thể tự nhiên lại kì thị phụ nữ được.
- Có thể là bẩm sinh đã thế.
- É… anh nói kiểu gì thế??! Nếu bẩm sinh đã ghét phụ nữ thì bố anh ở đâu ra chứ?!?! Chẳng lẽ do ông của anh nhặt về nuôi à? – Cô kêu lên.
- Em hiểu rõ nhỉ??! Nói cho anh nghe… bố anh ở đâu ra?!? – Anh bật cười.
- Anh… - Cô đỏ bừng cả mặt, lí nhí… - Dù sao thì… em cũng muốn biết vì sao ông…
- Cứ mặc kệ ông ta đi. Ông ta thích ghét phụ nữ thì cứ để ông ta ghét. Em để ý làm gì?!?
- Em không thể để yên cho ông ghét em thế được. Em nhất định phải…
- Anh yêu em là được rồi. Quan tâm đến cảm xúc của ông ta làm gì cho mệt!?!
- Nhưng mà…
- Thôi nào… anh đói rồi, chúng ta đi ăn cơm đi!! – Anh lảng sang chuyện khác. Anh thật sự không muốn tiếp tục cái chủ đề này nữa.
- Áaaaaaaaaaaa… - Đột nhiên cô hét toáng lên làm anh giật mình.
- Có chuyện gì thế?!?!
- Cơm… em còn chưa nấu xong… - Cô nói rồi lập tức lao như bay vào bếp, cuống cuồng chuẩn bị nốt đống thức ăn.

- Cứ từ từ mà làm. Em vội cái gì chứ!?!?? – Anh dựa lưng vào tường, bật cười nhìn cô chạy đi chạy lại như con thoi.
- Chằng phải anh đói rồi sao? Đợi 1 chút, em làm xong ngay đây! – Cô nói mà tay vẫn hoạt động hết công suất.
- Ngốc quá! Anh đợi lâu vài phút cũng có sao đâu?!!!
- Anh thật sự có thể đợi?!?! Chẳng phải anh vừa kêu đói à?!?! – Cô nghi ngờ hỏi lại.
- Ừ. Em cẩn thận 1 chút, đừng có vội. – Anh lại vòng tay ôm lấy cô, dịu dàng nói. – Chỉ cần em đừng có đuổi anh ra ngoài là được rồi.
- Híc… ác ma…

Full | Lùi trang 4 | Tiếp trang 6

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ