Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Tìm lại tình yêu - Trang 6

Full | Lùi trang 5 | Tiếp trang 7

Chương 16: Giận dỗi

1.
- Búp Bê… – Vừa thấy cô bén mảng đến cái giá sách, anh liền kêu lên. – Dừng lại!!!!
- Sao ạ? – Cô ngạc nhiên quay lại.
- Em đừng có lại gần đó.
- Nhưng em muốn biết anh hay đọc những sách gì. – Cô chớp chớp mắt.
- Nếu muốn biết em có thể hỏi anh. Nếu cần quyển gì thì để anh lấy cho. – Anh vừa nói vừa kéo cô lại chiếc bàn nhỏ trong phòng.
- Nhưng em muốn xem giá sách của anh. Trông nó rất hay! – Cô nhăn nhó.
- Hay thế nào cũng không được nghịch. Em mà lằng nhằng là anh “xử” em đấy. Nói trước là anh không nương tay đâu. – Anh nghiêm khắc cảnh cáo cô.
- Tại sao???????? – Cô tru tréo lên. – Anh giấu cái gì ở đó à?!?! Sao không cho em xem!?!?!??!?!
- Em lại nghi ngờ vớ vẩn gì vậy?!?
- Tại anh làm em nghi ngờ mà?!?!? Khai mau, ở đó có cái gì?!?!?
- Sách… vở…
- Còn gì nữa?
- Laptop…
- Gì nữa???
- Giấy… bút… thước…
- Tiếp.
- Album ảnh…
- Í… ảnh gì vậy? – Cô tra hỏi.
- Ảnh chụp.
- Em hỏi là ảnh của ai. – Cô nóng ruột.
- Album của anh đương nhiên ảnh cũng của anh. – Anh tỉnh bơ.
- Em muốn biết ảnh đó chụp ai. – Cô gắt.
- Em muốn biết để làm gì?? – Anh vẫn tiếp tục chọc tức cô.
Càng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắc ửng đỏ vì tức giận của cô anh lại càng muốn chọc giận cô hơn. Thật là không tốt chút nào, nhưng biết làm sao được, cô quá dễ thương!!!!
- Anh… Đặng… Nhất… Thiên… rốt cục anh có chịu nói hay không?!?!
- Có nhiều người. Em muốn hỏi ai?
- Tất cả. – Cô nhìn anh chằm chằm, chờ câu trả lời. Chỉ cần anh nói ra tên của 1 cô gái khác thôi cô sẽ cho anh một trận.
- Nhiều lắm. Anh nhớ không hết.
- Gì chứ?!! Vậy để em tự xem. – Cô nhanh chóng “bay” vèo đến bên giá sách, nhưng vẫn còn 1m nữa thì đã bị anh bế bổng lên khỏi mặt đất.
- Anh đã nói em đừng lại gần mà?!! Em thật chẳng biết nghe lời chút nào hết. – Anh nghiêm mặt.
- Tại sao anh cứ không cho em lại gần đó thế?!? Rõ ràng là anh có điều giấu em. Anh còn không thừa nhận????
- Thật sự không có mà. – Anh thở dài. – Em đa nghi quá!!!
- Mau nói cho em biết, anh để gì ở đó thế??!!!! – Cô vẫn không chịu thua.
- Chỉ có thế thôi mà!?!?
- Vậy sao phải giấu em?
- Anh không giấu em. – Anh đính chính. – Anh chỉ không muốn để em lại gần cái giá sách đó thôi.
- Chẳng phải cũng như nhau cả sao????
- Không giống. Anh không cho em nghịch giá sách vì lo cho em thôi. – Anh giải thích. – Anh sợ em sẽ bị thương.
- Nói dối. – Cô bĩu môi. – Giá sách thì có gì nguy hiểm chứ?!!
- Thì trước đây anh cũng nghĩ như vậy cho nên em mới bị thương. Em có biết khi đó anh sợ thế nào không??? Vì thế anh tuyệt đối không để em chơi ở chỗ đó nữa đâu.
- Bị thương? Em bị thương á?? Em bị thương thế nào??? Tại sao em lại bị thương???? – Cô hỏi dồn dập.
- Cái đó… thực ra anh cũng chẳng thể hiểu nổi em làm cái quái gì mà đập tay vào góc giá sách rồi cả đống sách đổ ập xuống người em.
- Ặc… kinh như vậy sao??? – Cô sợ hãi. – Từ giờ em sẽ không đến gần cái đó nữa đâu.
- Em có muốn anh cũng không cho. – Anh bật cười.
- Nhưng em vẫn muốn xem album ảnh của anh. – Cô phụng phịu.
- Tốt nhất em không nên xem. – Anh can ngăn.
- Vì sao?
- Lần trước sau khi em xem xong đã đập cho anh một trận rồi đòi tịch thu album đó. May mà anh nhanh tay chộp lấy cất đi, không thì…
- Vậy là rõ ràng anh đã làm điều mờ ám. Bị em phát hiện một lần còn chưa chừa, giờ vẫn tiếp tục?? Nói mau, anh giữ ảnh cô nào vậy?
- Một cô gái rất xinh!
- Cô gái rất xinh??? – Cô nổi điên lên. – Là ai?? Mau lấy cho em xem.
- Cũng không hẳn là 1 cô gái. – Anh trầm tư suy nghĩ. – Cũng chẳng biết nói sao nữa. Có thể là 1 em bé, có thể là 1 cô nhóc, cũng có thể là 1 cô gái…
- Là sao? Thể loại gì kì cục vậy?? – Cô mờ mịt.
- Nghĩa là ảnh từ hồi mới sinh đến khi lớn lên đấy. – Anh giải thích.
- Thật sao?? Ôi hay quá!!!!!!! Em gái anh à? – Mắt cô sáng lên.
- Em gái? – Anh cau mày.
- Thường thì anh trai sẽ giữ ảnh của em gái mà!??! – Cô chớp chớp mắt. – Bởi vì anh trai rất yêu thương em gái, nên muốn giữ lại hình ảnh từ khi còn nhỏ đến lúc trưởng thành…
- Đâu phải chỉ có em gái?!?!!!
- Ưm… cũng đúng… - Cô gật gù, rồi bắt đầu thao thao bất tuyệt. – Lúc còn ở Mỹ, anh Bảo cũng cho em xem 1 quyển album ảnh của em do anh ấy làm… Trông em hồi nhỏ y như con búp bê thật luôn ý. Có bức ảnh em chụp cùng anh ấy trông ngộ lắm. Giống hệt như một cậu bé ôm con búp bê mới mua của mình ý… Anh Bảo còn nói, hồi nhỏ em toàn nghịch màu rồi bôi vẽ lung tung, nhưng chỉ vẽ lên mặt một mình anh ấy thôi. Cũng có 1 bức ảnh chụp lúc em đang “trang điểm” cho anh ấy đấy. Em có vẻ dã man nhỉ?!!? Để hôm nào em mượn của anh Bảo cho anh xem nhé!!! Đảm bảo anh sẽ cười vỡ bụng luôn.
- … - Thiên nãy giờ ngây người nhìn cô, chẳng nói năng gì.
- Anh sao thế?!? Nãy giờ anh có nghe em nói không đấy?!?! Sao lại nhìn em như thế?!!!!! – Cô thắc mắc.
- Em lại giống như khi mới về rồi. – Anh nhẹ nhàng phán 1 câu.
- Gì cơ?? – Cô không hiểu. – Khi mới về là thế nào?
- Một câu anh Bảo… hai câu anh Bảo… lúc nào cũng anh Bảo thế này… anh Bảo thế kia… mỗi khi nhắc đến cậu ta, ánh mắt em đều rạng ngời… Em không thể nghĩ đến anh nhiều hơn sao?
- Hả?? – Cô ngây ngẩn cả người. – Anh nói thế là sao? Em vẫn nghĩ đến anh đấy chứ!??! Em có quan tâm đến anh mà!?!?
- Ở bên cạnh Bảo em có nhắc đến anh không??
- Làm sao có thể??!!! Anh thật là… – Cô bật cười.
- Tại sao lại không thể?
- Bởi vì… em sợ anh Bảo hiểu lầm…
- Vậy còn anh??? Anh sẽ không hiểu lầm sao?? – Anh thở dài.
- Ơ… cái đó… - Cô lúng túng. – anh… anh sẽ không đâu…
- Sao em có thể chắc chắn như thế? Anh cũng là người mà!!? Ai có thể chấp nhận được bạn gái mình suốt ngày nhắc đến 1 người con trai khác chứ?!?!
- Em… Thiên… em nghĩ anh… sẽ hiểu…
- Hiểu? Hiểu thế nào? Hiểu là em chỉ yêu anh… hay là… em rất quan tâm đến Bảo? Lần trước em đã nói người em yêu là Bảo ngay trước mặt anh… và giờ là kể về kỉ niệm đẹp đẽ của 2 người… em muốn anh phải hiểu thế nào đây?!!!
- Em đã nói lần trước chỉ là nói dối thôi mà!?!! Tại sao anh không thể quên đi chứ!??!? Còn về chuyện của anh Bảo… em chỉ muốn kể cho anh nghe thôi mà?!??!!! Em không có ý gì đâu… nếu như anh không thích, lần sau em tuyệt đối sẽ không nói nữa. – Cô làm điệu bộ kéo khoá miệng lại rồi ném chìa khoá vào túi áo anh khiến anh phì cười, bao nhiêu tức giận đều tan biến hết.
- Em chẳng khác nào 1 chú hề.
- Hả?? Anh nói gì cơ?? Hề á?!!!!?? Em mà là hề á?!? Chú hề xấu như thế, còn em xinh đẹp thế này mà anh bảo giống nhau à???!
- Anh tưởng em khoá miệng lại rồi?? Hình như khóa này hỏng rồi thì phải!? – Anh châm chọc.
- Ách… em quên mất… - Cô giật mình cười trừ. – Nhưng mà… có phải là em gái anh không? – Cô tò mò.
- Không phải. Anh không có em gái.
- Chứ là ai?
- Haizzzz… Được rồi… Để anh lấy cho em xem. Nhưng em xem xong không được choảng anh đâu nhé!
- Cái đó còn tuỳ.
- Tuỳ là thế nào?
- Là có thể có mà cũng có thể không.
- Vậy anh không lấy nữa.
- Anh không lấy? Vậy em đi về. – Cô doạ.
- Về? Ai cho em về?? – Anh bật cười.
- Em đi về cũng cần ai cho sao???
- Em nhìn lại mình xem, em có về nổi không?? – Anh nhắc nhở.
- Là sao??! – Cô nghi ngờ. – Aaaaaaaaaaaaa… em… tại sao em… tại sao lại… - Cô hét toáng lên. – Tại sao em lại ở trên giường của anh vậy???
- Giờ em về đi. Nếu về được thì em cứ về đi. – Anh vừa nói vừa siết chặt lấy cô.
- Anh… anh bỏ em ra đi. – Giọng cô run run. – Cho em xuống… em không quen nằm trên giường con trai đâu… em s..sợ…
- Ngốc! Em sợ cái gì chứ?!?! – Anh véo mũi cô, bật cười thành tiếng. – Anh đâu có ăn thịt em?!?! Để anh ôm một lúc
- Không đâu… Cho em xuống đi mà!?!? Em… thật sự thất sợ…
- Haizzz… thôi được rồi. Em nhát gan quá!!!

- Búp Bê!!!! Em làm gì vậy?! – Anh hoảng hốt khi thấy cô đang vắt vẻo trên cái ghế với lên giá sách.
- Tại nó cao quá cho nên… - Cô giải thích.
- Em xuống đây ngay. Nguy hiểm lắm!
- Đợi một chút. Để em tìm nốt. – Cô vừa nói vừa tiếp tục lục lọi ngăn trên cùng.
- Không tìm gì cả. Em xuống ngay cho anh. – Anh giận dữ quát lên.
- Đây… đây… đợi một chút… - Cô vừa trèo xuống vừa liến thoắng – Anh đừng có tức giận… mỗi lần anh tức giận đều làm em sợ hết hồn…
- Nếu em ngoan ngoãn nghe lời anh thì anh đâu cần phải tức giận??? – Cô vừa xuống đến nơi anh đã nhanh chóng kéo cô ra xem có bị đau ở đâu không.
- Em có sao đâu??? – Cô gạt tay anh ra, kêu lên. – Anh cứ làm như em là trẻ con ý!!! Đến bố mẹ em cũng không lo cho em như anh.
- Cũng có thể nói là như thế. Em lúc nào cũng làm anh lo lắng.

- Vừa nãy em muốn tìm cái gì?? Sao không bảo anh lấy cho?
- Tại anh không chịu cho em xem nên em mới phải tự mình tìm chứ?!?!
- Không phải anh không cho em xem, chỉ là anh sợ em sẽ đòi lại thôi. – Anh vừa nói vừa rút quyển album đưa cho cô.
- Đòi lại?? Là sao??! – Cô ngơ ngác.
- Em xem đi rồi sẽ hiểu.
- Ưm… - Cô lật quyển album ra xem, mắt trợn tròn, không thốt lên được lời nào. - ????????????
- Đừng sốc như thế. Chỉ là mấy tấm ảnh thôi mà??!!
- Anh… anh… làm s..sao có… có được… mấ..y thứ… này?????? – Cô lắp bắp.
- Là quản gia Đoàn với vú Nguyễn đưa cho anh đấy!
- Tại sao họ lại đưa cho anh?
- Ờ… vì… là do… anh hỏi…
- Anh hỏi??? Anh…………………… - Cô tức nghẹn họng.
- Thì anh muốn biết thêm về em mà?!!??! – Anh tỏ vẻ vô tội.
- Muốn biết gì anh hỏi em được rồi, sao còn lôi ảnh hồi nhỏ của em ra làm gì chứ?!?!!! – Cô phản bác.
- Có sao đâu? Anh thấy em hồi nhỏ rất đáng yêu!
- Em biết. Nhưng mà dù sao cũng…
- Làm sao?
- Vậy em có tận 2 album sao? VIP quá nhỉ?!?!? – Cô cười toe toét.
- Em thích cái nào hơn? – Anh hỏi, hồi hộp đợi câu trả lời của cô.
- Hừm… để xem nào… - Cô đắn đo 1 lát rồi quyết định trả lời thành thật. - Album của anh Bảo có nhiều ảnh độc hơn… nhưng em thích cái này hơn!!!!!!!!!
- Thật không?
- Thật. – Cô gật đầu chắc chắn.
- Tại sao???
- Bởi vì… cái này… - Cô từng bức ảnh ra lật mặt sau đọc những dòng chữ ngay ngắn của anh.
- Em… tại sao em biết?? – Anh sửng sốt nhìn cô.
- Em không biết. Em chỉ cảm giác là những bức ảnh này có gì đó đặc biệt cho nên mới lấy ra xem… thật không ngờ… mỗi bức ảnh đều có cảm nhận… oaaaaaaaaa… chữ anh đẹp thật đấy!!!

Em thật đáng yêu!!! Búp Bê của anh!

Bức ảnh này trông em ngộ thật!

Ôi dễ thương quá!! Tại sao anh không tìm thấy 1 khuyết điểm nào của em nhỉ!??! Có lẽ vì anh thích em quá mất rồi!!?

Hình như em càng lớn càng xinh thì phải!!? Từ giờ anh phải giữ em thật chặt mới được.

- Khoan đã. Cái váy đó… em lấy ở đâu ra thế?!? Anh không thích.
- Oái… - Đang chăm chú xem, cô bị tiếng nói của anh làm cho giật mình. – Anh nói gì cơ??? Cái váy màu đỏ này á???? Trông đẹp mà!!!? Hình như khi đó em 16 tuổi phải không?
- Đẹp thì đẹp nhưng anh vẫn không thích. Sau này anh không cho em mặc loại váy như vậy nữa?? – Anh quả quyết.
- Loại váy thế nào? Tại sao anh lại không thích? – Cô nghệt mặt ra.
- Em không thấy nó rất sexy sao?? – Anh nhăn nhó.
- Àaaaaaaaaa… - Cô hiểu ra, gật gù. – Cũng có 1 chút… nhưng có làm sao đâu? Em thấy em mặc trông cũng ổn mà?!?? Anh thấy xấu lắm à?
- Em mặc rất đẹp, nhưng chính vì rất đẹp nên anh mới không thích. Em xinh đẹp như vậy, bình thường đã rất cuốn hút, sexy như thế lại càng quyến rũ hơn. Anh không thích.
- Hử??! – Cô lại lùng bùng rồi. – Anh không thích em đẹp?? Sao lại thế?!?!
- Không phải anh không thích em đẹp. Anh chỉ không thích em đẹp trước mặt người khác thôi. Nếu người ta phải lòng em rồi thì phải làm sao đây?!?! Em lại không biết từ chối. Cho nên anh càng lo lắng.
- Hahaaaha… Anh lo xa quá làm gì?!? – Cô cười khanh khách. – Không từ chối nhưng em cũng có đồng ý đâu, phải không???
- Dù sao cũng là không từ chối. Anh có nên dạy em cách từ chối không nhỉ?!?! – Anh đắn đo.
- Không cần đâu. Dù anh có dạy em cũng không học. Với lại, anh cũng có từ chối ai bao giờ đâu??? – Cô chu mỏ.
- Ai nói vậy? – Anh ngạc nhiên nhìn cô.
Chẳng hiểu cô nghe ở đâu cái tin vớ vẩn này nhỉ??! Nếu anh mà không biết từ chối người khác thì sớm đã bị cô xé xác ra rồi. Chỉ là rất hiếm khi anh phải dùng lời nói mà thôi. Bởi vì, đa số những cô gái biết anh đều không dám lại gần anh.
- Em thấy vậy đấy. Ví dụ như Cẩm Tú. Chẳng phải anh vẫn để cô ấy bám theo hay sao???
- Đấy là do thằng Nhật cứ suốt ngày lải nhải với anh Cẩm Tú tốt thế này… Cẩm Tú hay thế nọ… Cẩm Vân buồn vì anh luôn tránh xa Cẩm Tú… rồi nó cũng đau lòng này nọ… cho nên anh mới miễn cưỡng đi cùng cô ta thôi. – Anh nhanh chóng giải thích, sợ cô lại tức giận. – Em đừng hiểu lầm. Thực sự giữa anh và cô ta không có gì đâu.
- Vâng. – Cô ngoan ngoãn gật đầu, tiếp tục lật ảnh.
- Búp Bê!!! Em nhất định đừng có hiểu lầm đấy. – Anh nhắc lại một lần nữa.
Sự đồng ý quá nhanh của cô khiến anh thấy hơi lạ và cũng có gì đó lo lắng. Nếu là trước đây cô sẽ bắt anh hứa này hứa kia, bảo đảm này nọ, còn lấy việc chia tay ra để cảnh cáo anh. Nhưng lần này… anh nghĩ có thể nào là do cô không hiểu nên mới tỏ ra không quan tâm như vậy không??! Có khi nào ngày mai cô đột ngột nói muốn rời xa anh không?!??!
- Em có nói là không tin anh đâu? – Cô nhướn mày.
- Nhưng… em lạ lắm. – Anh hạ giọng.
- Lạ? Em lạ chỗ nào?!?!
- Em không nổi giận, không lớn tiếng, không truy vấn anh, không cảnh cáo anh, không…
- Khoan khoan… anh đang nói gì thế??! Đó chỉ là chuyện nhỏ thôi mà?!?! Đâu cần phải trầm trọng hoá như thế chứ?!? - Cô cắt ngang.
- Em thật sự nghĩ như vậy!??! – Anh ngạc nhiên tột độ, nhìn cô như người ngoài hành tinh. – Em không lừa anh đấy chứ!?!
- Tại sao em phải lừa anh? – Cô cũng nhìn anh khó hiểu. – Anh bị làm sao thế?!? Sao khi không lại nói những cái vớ vẩn?!?
- Ha… haaaha… vớ vẩn?? Là những việc mà trước đây em vẫn làm với anh đấy. – Anh cười sảng khoái.
- Em á??????????????????? Anh có nhầm không??? Sao em lại đi làm những điều vô lí đó!?!? – Cô hét toáng lên.
- Búp Bê của anh, em lớn thật rồi! – Anh không trả lời, chỉ nhìn cô tràn đầy yêu thương.
---------------------------------------
2.
Còn chưa kịp đưa tay lên bấm chuông cửa cô đã bị một bóng đen nhảy tới chất vấn đến quay cuồng đầu óc.
- Cả ngày hôm nay em đi đâu vậy? Tại sao điện thoại lại không liên lạc được? Anh gọi cho em không biết bao nhiêu cuộc… tìm em ở khắp nơi mà không thấy. Cả Thanh và My đều không biết em đi đâu. Em có biết là anh lo lắng lắm không?... bla… bla… bla…
- Anh Bảo?? Là anh Bảo à?!? – Cô ngây ngô hỏi.
- Thế em nghĩ là ai?? Còn ai đứng trước cửa nhà em vào lúc 11h30’ tối và lo lắng như một thằng điên như thế này nữa?!? – Bảo đùng đùng tức giận.
- Không… em chỉ… tại sao anh lại đứng ở đây vào giờ này? Sao không vào nhà ngồi????? – Cô thắc mắc.
- Ngồi?? Em nghĩ anh có thể yên tâm mà vào nhà ngồi sao?? Em mất tích cả ngày trời. – Bảo tức giận.
- Em… em đi chơi với mấy người bạn trong trường thôi mà. Bọn em ra vùng ngoại ô chơi nên có lẽ là điện thoại bị mất sóng. – Cô vội bịa ra một câu chuyện.
Cô cũng sắp phải vào viện mất thôi. Dạo này cô nói dối rất nhiều. Cứ mỗi lần nói dối là tim cô lại đập thình thịch như sắp bắn ra ngoài.
Cũng may là cô chỉ cho phép Thiên đưa cô đến đầu đường, nếu không để Bảo nhìn thấy thì chết chắc. Lúc đó cô có mười cái đầu cũng không thể nghĩ ra cách đối đáp.
- Anh còn tưởng…
- Tưởng gì cơ? – Cô hỏi.
- Không có gì. Không phải thì tốt rồi. – Anh thở phào. Có lẽ anh đã hành động quá hồ đồ.
- Anh tưởng cái gì vậy?!?! Cho em biết đi!!? – Cô gặng hỏi. Hình như Bảo có cái gì đó không muốn để cô biết.
- Không có gì mà!
- Rõ ràng là có.
- Không có, thật đấy. Là do anh lo cho em quá nên nghĩ lung tung thôi.
- Em không tin. Anh mau nói điều anh nghĩ cho em biết đi. – Cô vẫn tiếp tục truy vấn.
- Không có. Cái đồ ham chơi kia, em nghe cho rõ đây. Lần sau nếu đi đâu phải báo cáo với anh. – Bảo vội lảng sang chuyện khác.
- Gì cơ? Báo cáo á????? – Cô trợn tròn mắt. – Em đâu phải nhân viên của anh chứ? Tại sao lại phải…
- Đừng có vặn vẹo. Tại sao em không thể ngoan ngoãn nghe lời anh một lần hả??? – Bảo cau mày.
- Nhưng tại sao em lại phải làm thế??!?! Giờ anh muốn quản lí cả cuộc sống của em nữa à?? – Cô bất bình.
Đừng nói là Bảo, nếu là Thiên cô cũng sẽ không chịu đồng ý khai báo đời tư của mình cho anh biết đâu. Nhưng Thiên chắc chắn sẽ không bao giờ bắt cô làm cái việc vô lí như thế. Anh lúc nào cũng dặn dò cô hết các này đến cái khác như là đi đường phải chú ý an toàn, không được để đầu óc trên mây hay không được yêu ai khác ngoài anh, kể cả thích cũng không được…
- Haizzz… Đừng bướng nữa. Nghe anh đi, chỉ riêng lần này thôi. – Bảo nài nỉ.
Anh thật sự lo lắng cho cô. Ít nhất khi cô nghe lời anh, anh có thể bảo vệ cô tốt hơn. Không ai có thể biết được ông ta sẽ làm gì cô.
- Không. – Cô kiên quyết. Dù thế nào cô cũng không chịu “ở tù” đâu.
- Anh đã bảo là chỉ lần này thôi mà??!?! – Bảo nổi cáu. - Tại sao em lại cứng đầu như vậy!?!
- Đấy đâu gọi là cứng đầu?!?! Tại yêu cầu của anh quá đáng đấy chứ?!? – Cô phản đối.
- Quá đáng??!? Anh chỉ muốn em cho anh biết mỗi khi em ra ngoài. Anh chỉ muốn bảo vệ em thôi. Như vậy gọi là quá đáng ư??!
- Bảo vệ em? Anh bảo vệ em bằng cách coi em như tù nhân à?!?! Anh có cần dọn đến nhà em ở để tiện giám sát em 24/24 không???
- Anh không có ý quản lí em. Anh chỉ muốn biết em có an toàn không mà thôi. Còn việc em đi chơi với bạn, anh không cấm. Em đừng có hiểu sai ý anh.
- Hiểu sai??? Nếu như em bắt anh mỗi khi ra khỏi nhà đều phải gọi điện báo cho em biết là sẽ đi đâu, làm gì, với ai, bao giờ về thì anh sẽ nghĩ thế nào?!?! Anh có đồng ý cái yêu cầu quái đản đó không?
- Nếu em muốn, anh sẽ làm. – Bảo trả lời dứt khoát.
- Gì cơ??! Anh… anh… - Cô quá sốc với câu trả lời gần như lập tức của anh. – Anh đúng là bị điên rồi nên mới chấp nhận cái yêu cầu đó.
- Có lẽ là như thế. Nhưng tất cả đều là vì em. Nếu như không phải vì em, anh đã không phải đau đầu như bây giờ. Em có thể hiểu cho anh được không?!?! – Bảo nhăn nhó.
- Anh phải nói thì em mới hiểu được chứ?!?! Rốt cục anh đã làm gì hả?!? Tại sao lại là vì em? – Cô cao giọng hỏi, 1 phần vì tức giận, 1 phần vì muốn anh trong lúc nóng giận mà nói điều anh đang cố giấu cô.
- Cái đó em không cần biết. Em chỉ cần nghe lời anh là được. – Bảo nghiêm mặt.
- Nghe lời anh?? Anh nói nghe hay nhỉ?!?! Em là đồ chơi của anh đấy à?!? Hay anh nghĩ em thực sự là con búp bê của anh mà anh nói gì là em đều phải nghe theo? – Sự tức giận làm cô không còn để ý gì nữa, hét ầm lên. – Anh đừng tưởng là bạn trai của em thì muốn làm gì em cũng được.
- Anh đã nói rồi, em chỉ cần nghe lời anh riêng chuyện này thôi, sao em khó bảo thế cơ chứ?!?! – Bảo cũng đã thực sự nổi giận rồi.
- Khó bảo? Anh coi em là trẻ con đấy à?? Em lớn rồi, em có quyền làm gì em muốn mà không phải khai báo với bất kì ai, kể cả anh.
- Chết tiệt! Sao anh lại phải mệt mỏi vì em thế này cơ chứ!??! Nếu như anh không yêu em thì anh đã có thể sống một cách thoải mái hơn nhiều, em có biết không hả?!?!!!!!
- Rất đơn giản. Anh chỉ cần đừng yêu em nữa là được rồi.
- Em nói cái gì????? – Bảo quắc mắt nhìn cô.
Tại sao cô có thể nói ra câu đó dễ dàng như vậy?!?! Nếu như… nếu như cô gặp lại cậu ta… liệu cô có thể nói như vậy với cậu ta không?!!??
- Chẳng phải như thế thì mọi chuyện sẽ được giải quyết sao? Anh sẽ có thể sống thoải mái hơn còn gì?!?! Chỉ cần không có em, anh sẽ không cần đau đầu nữa, phải không?!?!
- Em… em nói thế mà…
- Hai người đang làm cái gì đấy?!?!! – Thanh đang định ra ngoài tìm Kim thì thấy 2 người đứng ngoài cổng cãi nhau, vội vàng chạy lại.
- Cãi nhau. – Cô trả lời tỉnh bơ.
- Em nói kiểu gì thế?! Cãi cái gì mà cãi???? Chắc chắn là do em làm anh Bảo tức giận rồi. Mau xin lỗi đi! – Thanh nhanh chóng kết luận.
- Cái gì mà em làm anh ta tức giận chứ?!?!?? Em đâu có thừa hơi?!? Là do anh ta gây sự trước mà!??? Tự dưng muốn kiểm soát em, em là con rối chắc!??!??? – Cô đã tức giận nay lại càng tức giận hơn.
- Anh chưa từng coi em là con rối. Em đừng có đổ oan cho anh. – Bảo lên tiếng phản bác.
- Oan uổng quá nhỉ!!? Khôn phải là con rối thì là cái gì????? Xin lỗi nhá, em không phải cô gái ngoan ngoãn luôn vâng vâng dạ dạ với người yêu đâu. Cho nên tốt nhất là anh bỏ cái suy nghĩ viển vông đó đi. – Cô nói rồi bỏ vào trong biệt thự, không thèm quay đầu lại.
- Anh Bảo…
- Em cũng vào trong đi. Muộn rồi. Có gì mai nói sau. – Bảo lên tiếng, giọng nói vẫn còn khá bực mình.
- Vâng. Vậy anh về nhé! – Thanh nói rồi đóng cổng đi vào. Nhưng vừa bước được 2 bước đã bị Bảo gọi lại.
- Còn nữa…
- Gì ạ?
- Bây giờ cô ấy đang giận, tốt nhất là đừng có động vào.
- Em biết rồi.
- Có gì thì gọi cho anh. Anh về đây.
- Vâng.

- Không biết bọn họ bị làm sao thế nhỉ?!?? Tại sao Kim có vẻ rất tức giận, còn anh Bảo lại có phần mệt mỏi như vậy!?!? Liệu có liên quan đến chuyện Kim mất tích cả một ngày trời không?!?! – Thanh vừa đi vừa thắc mắc.

Vừa bước lên tầng đã nghe thấy ‘RẦMMMMM’ một tiếng làm cô giật thót cả tim. May mà cô không có tiền sử yếu tim, nếu không chắc sẽ phải vào bệnh viện cấp cứu trong đêm mất thôi.
- Tiểu thư của tôi ơi, cô có cần hành hạ cánh cửa vậy không?? Trời à, có ngày cái biệt thự này đến đau khổ mà phải chảy nước mắt với sự phũ phàng của cô mất. – Thanh lắc đầu ngán ngẩm.

Bực bội… khó chịu… cô theo phản xạ ấn 1 hàng số mà cô cũng chẳng rõ là cái gì nữa.
Tút… tút… tút… cuối cùng đầu dây bên kia cũng có người trả lời…
- Sao lại gọi cho anh vào giờ này thế??? – Giọng Thiên trầm ấm vang lên ở đầu dây.
- Anh… tại sao lại hỏi câu đó?? Em gọi cho anh không được à?? Bây giờ là 12h đêm thì sao chứ!??! Anh không muốn em gọi chứ gì?!!? Anh không muốn nghe điện thoại của em đúng không??! Anh không nhớ em đúng không?!?! Anh… bla… blá… blà… - Cô xả hết mọi bực dọc vào anh.

15’ sau,
- Búp Bê, em hết bực mình chưa? – Bây giờ anh mới lên tiếng.
- Cũng đỡ rồi… - Cô hạ giọng nói nhỏ.
- Thế thì tốt. – Anh thở phào. – Có gì khó chịu cứ trút lên anh được rồi, đừng có giữ trong lòng, không tốt đâu.
- Khoan… sao anh biết em đang khó chịu? – Cô ngây thơ hỏi.
- Nếu không tức giận tại sao lại mắng mỏ anh suốt 15’ đồng hồ? – Anh hỏi ngược lại.
- Hả?? 15 phút? Lâu vậy sao??? Ôi… anh đợi một chút… - Nói rồi cô vứt điện thoại lên giường bay vèo ra chiếc bàn gần đó.

Một lát sau lại bay vèo lên giường, chui vào trong chăn, ôm lấy cái điện thoại.
- Anh còn ở đó không? – Cô lên tiếng.
- Còn. Em đi đâu đấy? – Anh tò mò hỏi.
- Em á? Em vừa đi uống nước. Khát khô cả cổ luôn!!!!
- Haahahah… Nói nhiều như vậy không khát nước sao được?
- Í khoan… - Đột nhiên cô nhớ ra chuyện quan trọng. – Anh là Thiên… anh là Thiên đúng không??
- Em bị mộng du à? – Anh phì cười. – Không anh thì ai?
- Ơ… em không biết… đây là số của anh à?? Tại sao em lại gọi cho anh nhỉ? – Cô ngẩn người.
- Em nói thế là sao? Này… em đừng có doạ anh… không phải là em lại mất trí nhớ đó chứ?!?! Búp Bê! – Anh hoảng hồn.
- Không… không có… chỉ là… vừa rồi do em tức giận quá nên cầm điện thoại lên và bấm bấm 1 dãy số mà em cũng chẳng hiểu là cái gì. Sau đó thì la mắng một trận mà thực ra em cũng chẳng hiểu em đang nói gì nữa. – Cô thành thật. – Đó là phản xạ tự nhiên thôi.
- Phản xạ tự nhiên? – Anh nhắc lại, bất giác nhớ đến lần cô nhào vào lòng anh, sau đó còn khóc vì sợ anh tức giận sẽ đánh cô, lập tức bật cười vui vẻ.
- Anh cười cái gì hả? – Cô chu mỏ.
- Chắc chắn bây giờ em đang chu cái mỏ lên, mặt sưng như cái bánh đa nướng phải không? – Tưởng tượng ra vẻ mặt ngộ nghĩnh của cô, anh lại càng cười dữ hơn.
- Hứ!!? Cái gì chứ?!?! – Cô hơi chột dạ. – Anh nói sai rồi.
- Sai sao? Bây giờ em đang bĩu môi và nhìn những ngón tay đúng không? – Anh tiếp.
- Anh… - Cô thất kinh. – Anh… sao anh… sao anh biết???!?!
- Đúng phải không??
- Anh đặt camera ở phòng em đấy à? – Cô nghi ngờ, đảo mắt khắp phòng.
- Đừng có tìm nữa, không có đâu.
- Aaaaaaaaaa… - Cô sợ hãi kêu toáng lên.
- Đừng có hét to như vậy. Em muốn hại chết lỗ tai của anh sao?
- Anh… anh… anh làm… s..s.ao mà…
- Yên tâm, anh không theo dõi em đâu. – Anh trấn an cô. – Anh chỉ đoán đựa trên thói quen của em thôi.
- Cái gì? Anh đoán á??? Vậy sao… vậy sao lại đúng hết thế?? – Cô ỉu xìu. – Có phải em quá đơn giản và nhàm chán không?
- Lại nói lung tung rồi. Nói anh nghe, em bực mình chuyện gì? Đều tại anh Bảo hết… - Vừa mới bắt đầu cô đã im lặng. – Hihhihi… chắc anh cũng buồn ngủ rồi… anh đi ngủ đi mai còn phải dậy sớm…
- Em nói tiếp đi. Anh không sao đâu.
- Nhưng mà… - Cô hơi do dự.
- Em gọi điện thoại cho anh theo “phản xạ tự nhiên” chứng tỏ trong lòng em, vị trí của anh rất lớn. Giờ anh thấy tự tin hơn nhiều rồi. Em có thể nói về cậu ta thoải mái, chỉ cần nhớ rõ, người em yêu là anh, không được thay đổi, thế là được rồi. Nào, giờ em nói đi! – Anh khích lệ.
- Chuyện này… nói đến lại thấy bực mình… anh Bảo đáng ghét… anh Bảo của nợ… anh Bảo chết tiệt… anh Bảo thối tha… anh Bảo quá đáng… anh…
- Haaahhahaa… - Nghe cô chửi rủa, anh cười đến đau cả bụng. – Thật khổ cho những ai đắc tội với em. Rốt cục thì cậu ta làm gì em vậy???
- Anh ấy dám bắt em phải báo cáo lịch trình hàng ngày cho anh ấy biết. Em có phải là cún con của anh ấy đâu chứ?!? Lại còn nói cái gì mà tất cả là vì muốn tốt cho em… cái gì mà chỉ muốn bảo vệ em… cái gì mà phải đau đầu, mệt mỏi vì em… Quá đáng hơn nữa, anh ấy còn bảo nếu không yêu em anh ấy sẽ sống thoải mái hơn rất nhiều. Em có bắt anh ấy phải yêu em đâu? Em cũng không cần anh ấy yêu em… - Cô bức xúc.
- Ngốc! Tình yêu sao có thể nói không cần là được?!?? Đến chính cậu ta cũng không quyết định được nữa là em?!?!!!! – Anh giải thích. – Khi đã yêu rồi thì sao mà dễ dàng quên được?????
- Giống như em yêu anh, dù mất trí nhớ nhưng cuối cùng vẫn yêu anh.
---------------------------------------
3.
Sáng hôm sau, Kim tự mình đến trường mà không đợi Bảo đến đón như mọi ngày.
- Kim, em không đợi anh Bảo sao? Chắc anh ấy cũng sắp đến rồi đấy. – Thấy Kim không có ý định gì là dừng lại, Thanh nhắc nhở.
- Không. – Kim đáp ngay mà không cần suy nghĩ, chân vẫn bước nhanh ra cổng.
Nhận thấy vẻ “bình thản ủ bão” của Kim, Thanh ngay lập tức ngậm miệng đi theo cô mà không dám ho he thêm nửa lời.

Cả buổi sáng hôm nay Kim không hề ngủ, mà ngược lại, ngồi ngay ngắn nghe vị giáo Vịt sư đáng kính giảng bài. Mắt chăm chú trên bảng, tai ngoan ngoãn nghe tiếng thầy nói, nhưng có điều… tay cô không ghi bài và đầu cũng không dùng để ghi nhớ. Bởi vì… cô đang nghĩ đến… 1 chuyện rất hay!!

Reeng… reeng… reeng…
Tiếng chuông vừa vang lên, cả trường như nổ tung bởi tiếng ồn ào náo nhiệt. Đợi cho lớp đã thưa bớt, Kim mới vui vẻ cùng Thanh và My xuống căng-tin.
Vừa bước chân vào cửa…
- Anh Thiên kìa!
- Anh Bảo kìa! – Cả My và Thanh cùng đồng thanh reo lên và chỉ về 2 hướng khác nhau, sau đó im lặng len lén quan sát Kim như vừa mắc phải tội tày đình.
Cả cái căng-tin rộng lớn bỗng yên ắng hẳn, tất cả đều hướng ánh mắt tò mò về phía Kim. Thậm chí có người còn cá cược xem cô sẽ chọn bàn nào. Phần lớn là đặt cho Bảo, chỉ có vài người tâm trí không bình thường là chọn Thiên. Sở dĩ nói là “tâm trí không bình thường” bởi vì ai cũng biết chuyện giữa 2 người họ: Kim là bạn gái của Bảo, Thiên yêu Kim nhưng bị cô cự tuyệt.
Kim nghe thấy hết, cô chỉ cười thầm mà không có phản ứng gì.
Nhìn về phía Thiên, anh vẫ bình thàn ngồi uống cà phê, chỉ mỉm cười với cô thay lời chào. Còn Nhật thì nhìn cô với ánh mắt cảnh cáo, dường như muốn nói: “Cô mau biến sang bên kia đi. Cô mà còn lại gần Thiên nữa thì cô chết chắc rồi.” Kim cũng chỉ cười không phản kháng.
Liếc sang bên Bảo. Anh đang ngồi giữa 1 đống con gái vây quanh, ngẩng đầu lên nhìn cô, giơ tay vẫy vẫy như có ý muốn gọi cô lại. Hành động đó càng làm cô tức lộn ruột. Anh ta coi cô là con cún con chắc??! Chỉ cần vẫy tay là cô sẽ phải lon ton chạy lại đó hay sao??!
- Kim, bên nào? – My e dè lên tiếng.
- Bên này.
Kim cười tươi bước tới bàn của Thiên, tự nhiên ngồi xuống cạnh anh.
- Em???? – Thiên kinh ngạc nhìn cô.
- Anh làm gì nhìn em kì dị vậy? Anh không muốn em ngồi đây sao?? – Cô giả bộ phụng phịu.
- Không phải. – Anh lắc đầu, rồi ghé sát tai cô thì thầm. – Em lại định giở trò gì nữa vậy????
- Em muốn anh Bảo tức chết. – Cô thì thầm lại.

Thấy cảnh thân mật như vậy, không ít lời xì xầm vang lên. Chẳng mấy chốc, 3 nhân vật nổi tiếng trong trường đã trở thành đề tài bàn tán khắp cả trong lẫn ngoài căng-tin.

Còn Bảo, anh hơi ngẩn người ra, rồi lại tiếp tục bữa trưa, không để ý đến cô nữa. Anh chỉ nghĩ dơn giản là cô vẫn còn giận chuyện tối hôm qua nên mới cố tình làm vậy để chọc tức anh thôi. Cho nên, để cô chơi chán rồi, anh sẽ nói chuyện sau.

- Em dùng anh làm công cụ diễn kịch?? – Mặt anh sa sầm.
- Đúng.
- Gì hả?
- À… không… Dù sao cũng không phải diễn kịch mà!!? – Cô giải thích. – Chẳng phải như vậy thì chúng ta có thể thoải mái ở bên nhau sao?? Em muốn đàng hoàng đi chơi với anh mà không phải lo lắng bị người khác phát hiện.
- Em thật sự nghĩ như vậy? – Anh nhướn mày, nhìn cô chằm chằm.
- Phải. – Cô gật mạnh cái đầu, chắc chắn.

- Đồ ăn đến rồi đây! – Thanh bê 1 khay đầy thức ăn ra, hết ngó bên này đến ngó bên kia, ngạc nhiên tột độ. – My, chị có bỏ lỡ cái gì không? – Vừa ngồi xuống cô đã huých tay My hỏi han.
- Có. Màn thân mật của 2 cái con người ở trước mặt ấy. – My hất cằm. – Họ thì thầm nãy giờ, rồi cả 2 còn cười rất vui vẻ nữa. Có khi nào họ…
- Cái đó còn chưa biết được. – Sau một hồi vắt óc suy nghĩ, cuối cùng Thanh đành bó tay, không hiểu nổi tình cảm của Kim. – Nhưng sao anh Nhật không nói gì thế? Binh thường anh ấy phản đối dữ lắm cơ mà???!
- Híhíhí… em vừa chặn họng anh ấy rồi. Đảm bảo sau này anh ấy sẽ không phá đám họ nữa. – My tự hào với chiến công của mình.
- Là sao? Em đã làm gì rồi??? – Thanh tò mò. – Không phải là kề dao vào cổ đe doạ anh ấy đó chứ??!?!
- Cái đó… hihihihihiiii… - My cười bí hiểm.

5’ trước,
- Cô… - Nhật đang chuẩn bị nổi khùng thì bị một bàn tay nhỏ nhắn bịt chặt lấy miệng.
- Anh Nhật! – My nhanh chóng ngồi xuống, tay vẫn không lơ là nhiệm vụ. – Anh đừng có gây chuyện nữa được không?
- Hử?!?! – Nhật không nói được, chỉ dùng ánh mắt tức giận cùng cảnh cáo nhìn My.
- Haizzzz… Anh cứ kệ bọn họ đi, không được sao?
- Ư… ư… - Nhật quả quyết lắc đầu.
Mặc kệ ư? Còn lâu nhá! Làm sao anh có thể đứng nhìn người bạn thân nhất của mình lại rơi vào đau khổ lần nữa chứ!?!? Một lần đã là quá đủ rồi.
- Có thể anh không cảm nhận được. Nhưng em thấy có gì đó lạ lắm! Anh cứ để mọi chuyện tự nhiên đi, được không? Nếu như anh gây chuyện, sẽ chỉ làm anh Thiên thêm đau khổ thôi.
- ???? – Nhật trố mắt nhìn My. Anh thực sự chỉ muốn tốt cho Thiên, tại sao lại thành hại Thiên rồi?!?!??? Thật nhức óc!!!!
- Anh nghĩ mà xem. Nếu như anh thực sự yêu một ai đó, anh có thể dễ dàng bỏ cuộc khi vẫn còn hi vọng không? – My giảng giải. – Chắc chắn anh Thiên sẽ không cam lòng đâu. Vì thế, anh cứ để mặc họ đi. Nếu thật sự Kim không có tình cảm với anh Thiên, rồi anh ấy sẽ hiểu ra thôi.
- … - Nhật im lặng nghĩ ngợi một chút, rồi gật gật đầu.
- Anh hứa là từ nay không làm loạn nữa nhá!!? – Đến lúc này My mới bỏ tay ra, thở phào nhẹ nhõm.
- Được rồi. Kệ bọn họ, hơi đâu mà quan tâm!!? – Nhật nói rồi cúi gằm mặt xuống ăn.

- Sao anh chỉ uống cà phê vậy? – Vừa gặm hamburger, Kim vừa quan tâm hỏi.
- Em đang quan tâm đến anh đấy à??
- Phải. Có vấn đề gì à? – Cô tỉnh bơ.
- … - Anh không nói gì, chỉ mỉm cười.

- Thằng điên!
- Anh Nhật?!?! – My cau mày huých vào tay Nhật.
- Biết rồi… biết rồi… anh đi ngay đây. - Nhật nhanh chóng cầm thức ăn biến khỏi căng-tin.

- 2 người ở lại nhé, em với chị Thanh đi trước đây. – My cũng nhanh tay kéo Thanh đi.
- Ơ… 2 người đã ăn xong đâu?? – Kim hỏi với theo.
- Bọn chị ra ngoài ăn cho thoáng. – Thanh quay lại trả lời.
- Sao họ đi hết thế nhỉ?!?!!! – Cô quay sang hỏi anh.
- Chẳng phải họ đang muốn gán ghép chúng ta sao?!
- Gán ghép?????? – Cô tròn xoe mắt, rồi phì cười. – Chúng ta còn cần gán ghép sao???
- Em thấy có cần không?? – Anh hỏi ngược lại.
- Cần cái đầu anh. – Cô trề môi. – Nhưng sao anh lại không ăn gì hết?
- Anh không muốn ăn.
- Tại sao lại không muốn ăn???
- Hôm nay anh hơi mệt.
- Tại sao lại mệt?
- Em đừng hỏi mãi câu tại sao được không hả? – Anh véo mũi cô. – Mệt thì là mệt thôi. Làm sao mà anh biết được??!
- Tại sao anh lại không biết? – Cô vẫn tiếp tục thắc mắc.
- Haizzzz… bó tay thật rồi! – Anh lắc đầu, không còn biết nói gì hơn.
- Sao thế? Tại sao anh không trả lời? Anh mệt thế nào? Từ bao giờ? Mệt thì càng phải ăn nhiều vào chứ!??!? Ăn nhiều mới khoẻ được chứ!!?
- Nhưng anh không muốn ăn. – Anh nhăn mặt.
- Không muốn cũng phải ăn. Anh không ăn gì mà uống cà phê thế này làm sao được?!?! – Cô lo lắng. – Anh chẳng biết chăm sóc mình tí nào cả.
- Em giống một cô vợ nhỏ lắm lời rồi đấy!!? – Anh bật cười.
- Ai là vợ nhỏ hả? – Cô tru tréo. – Em còn chưa lấy chồng mà??!?!!!!
- Thì em lấy anh là được rồi.
- Gì hả?? Lại còn gì mà lắm lời chứ!??! Không phải là vì em lo lắng cho anh sao???? Anh mà không ăn gì thì không xong với em đâu!!? - Cô cảnh cáo.
- Được rồi… được rồi… anh ăn… anh ăn mà!!? – Anh giơ tay đầu hàng.
Với tính cố chấp cứng đầu của cô thì cô tuyệt đối sẽ không buông tha cho anh đâu. Nên tốt nhất là cứ ngoan ngoãn nghe lời thôi, đừng dại gì mà phản bác.

- Em định thế nào? Còn không mau đi làm lành với Bảo đi??!?? – Anh lên tiếng khi cùng cô đi dạo phố.
- Còn lâu. – Cô chu mỏ. – Lỗi là ở anh ấy, tại sao em lại phải làm lành trước?
- Thế em muốn thế nào? Cứ giận dỗi mãi mà được à??!?!
- Anh muốn đẩy em đi đấy à?? Anh thích em với anh Bảo là 1 đôi sao??
- Không phải thế. Anh chỉ muốn em nhanh chóng hoàn thành việc em muốn, rồi trở về với anh. Anh không thích em cứ lấp lửng thế này. Anh muốn tất cả mọi người đều biết, em là của anh.
- Anh có biết em rất rất ghét câu đó không?? – Cô cau mày. – Em là người chứ có phải đồ vật đâu??!?
- Vậy… nếu thêm 1 chữ… thành… em là vợ của anh… thì thế nào? – Anh ôm lấy cô đang đùng đùng nổi giận.
- Haahaha… cái đó… - Cô bật cười. – … cái đó còn tạm được… nhưng là ở thì tương lai.
- Nghĩa là em đồng ý làm vợ anh, phải không??! – Anh vui vẻ.
- Ơ… a… - Cô lúng túng, đỏ mặt. – Em… em chỉ nói thế thôi… đâu có…có… nghĩa là…
- Haahaha… Đi thôi!! – Thấy dáng vẻ đáng yêu của cô, anh cười rất thoải mái.
- Đi đâu ạ? – Cô mù mờ hỏi.
- Em muốn đi đâu? – Anh không trả lời mà hỏi ngược lại.
- Anh… tại sao lần nào cũng hỏi ngược lại em??? – Cô bức xúc.
- Lần này thì em không thể nói là em không biết đâu với đâu được nhá!!?
- Tại sao không trả lời em?
- Em lại bắt đầu điệp khúc tại sao rồi.
- Tại sao lại lảng đi vậy?!? Mau trả lời em. – Cô chu mỏ.
- Anh không biết. – Anh thành thực.
- Hả?? – Cô há hốc mồm. – Anh… anh nói không biết… là… không biết đi đâu… hay… không biết tại sao lại hỏi lại em… hay… không biết tại sao không trả lời em… hay… không biết tại sao lại lảng sang chuyện khác???
- Em làm anh rối cả óc rồi. Nói chung là em muốn đi đâu, làm gì, anh đều sẽ chiều em.
- Có thật không? – Mắt cô lập tức sáng lên, hầu như đã quên sạch cái chuyện đau đầu kia.
- Được rồi. Đi nào!! – Anh nắm chặt bàn tay nhỏ bé mà ấm áp của cô, kéo đi.
- Ơ… em còn chưa nói là em muốn…
- Về nhà anh. Anh làm bánh cho em ăn.
- Aaaaaa… - Cô đột ngột hét lớn như gặp phải ma, lắp bắp không nói nổi nên lời. – Anh… anh… anh…
- Không cần xúc động mạnh như vậy. – Anh phì cười trước bộ mặt kinh ngạc tột độ của cô. – Trên mặt em hiện rõ chữ “tham ăn” kia kìa. Anh chỉ là may mắn mà đoán trúng cái bánh thôi.
- Anh… anh nói ai là tham ăn hả?!?
- Là em đó.
- Anh… đồ chết tiệt. Anh mới là đồ tham ăn ấy. Đáng ghét! – Cô hung hăng lườm anh một cái sắc lẻm.

Chương 17: Lựa chọn

1.
- Kim này, tớ có chuyện muốn hỏi cậu. – Vừa thấy Kim ló mặt vào lớp, My đã te tởn chạy tới.
- Ừm. Có gì cậu cứ hỏi đi. – Kim vui vẻ đáp lại, tâm trạng rất tốt.
- Ra ngoài rồi nói. – Nhận thấy ánh mắt tò mò của mọi người, Thanh nhanh chóng kéo 2 người đến tầng hầm khá kín đáo.

- Được rồi. My, em muốn nói gì thì nói mau đi. Cô sắp vào lớp rồi đấy. – Thanh thúc giục khi My cứ đứng im thin thít không có động tĩnh gì.
- Em… cái đó… - My ấp úng hồi lâu, cuối cùng hít thở mấy cái lấy dũng khí dè dặt mở miệng. – Cậu hôm qua đi chơi với anh Thiên à?
- Ừ. – Kim trả lời không chút giấu giếm, lại còn cười rất tươi làm My với Thanh sững sờ.
- Thế… thế.. 2 ng..người… - Đến lượt Thanh lắp bắp.
- Hử?? À… chuyện này… – Kim còn đang suy nghĩ xem nên trả lời thế nào cho phải thì một giọng nói trầm ấm bình thản vang lên phía sau làm cô giật nảy mình.
- Không có gì cả. Chỉ là bạn bè bình thường thôi.
- Hừ!!? – Kim thấy lòng nhói lên, liếc nhìn anh đầy tức giận. Cô thật không thể tha thứ cho cái câu nói kia, hơn nữa anh lại có thể bình thản mà nói ra những lời đó nữa chứ.
- Anh Thiên, tại sao anh lại ở đây?? – My cũng giật mình, ngạc nhiên hỏi.
- Đây là chỗ anh thường đến mỗi khi muốn trốn tiết. – Anh vừa trả lời vừa cười cười. Vẻ mặt tức tối cùng oán giận của cô làm anh thấy thoải mái vô cùng, phải cố gắng lắm mới có thể không bật cười thành tiếng.
- Vậy sao? Làm phiền anh rồi. – Thanh vừa nói vừa ngoắc ngoắc My lên lớp.
- Thôi, em lên lớp đây. Kim, cậu lên sau nhé!!? – My hiểu ý, vội chuồn thẳng.

Ở hành lang,
- Chị Thanh, chị có thấy kì lạ không?
- Có. – Thanh gật gật đầu. – Anh Thiên có thể bình tĩnh như vậy, có phải là Kim đã nói rõ ràng rồi không? Có thể nào họ thật sự trở thành bạn bè????
- Không thể. Anh Thiên làm sao có thể dễ dàng quên Kim như vậy được? – My phản đối. – Theo em thấy, nhất định là anh ấy đang giả bộ.
- Giả bộ? Chị chẳng thấy một chút nào gọi là không thật cả. – Thanh nghi ngờ.
- Hihiii… Thì em cũng có thấy cái gì đâu? – My cười cười. – Em chỉ là đoán bừa thôi.
- Vậy mà cũng nói. – Thanh bĩu môi.
- Nhưng ngoài khả năng đó ra, em chẳng nghĩ được cái gì hơn cả. – My nhăn mặt. – Anh ấy làm sao có thể chỉ sau 1 ngày đã hoàn toàn thay đổi như thế được chứ?!?!
- Haizzzz… Chuyện của 3 người đó thật là phiền phức. – Thanh ảo não.
- Không chỉ có chuyện của Kim đâu. – My cũng than phiền.
- Ý em là sao?? – Thanh không hiểu.
- À… à… không có gì đâu… - My vội xua xua tay, nhanh chóng về lớp.

Tại tầng hầm,
- Búp Bê!!! – Thanh và My vừa đi khuất, anh liền ôm chầm lấy cô, gọi nhỏ.
- Cái gì? – Cô không đẩy anh ra, cũng không ôm lại anh, chỉ lạnh lùng buông ra 2 chữ.
- Em giận đấy à? – Anh buông cô ra, nhìn khuôn mặt bí xị của cô mà bật cười thành tiếng.
Anh nhanh chóng kéo cô đến 1 căn phòng có ánh Mặt Trời chiếu vào. Mọi khi anh thường vào 1 căn phòng tối và… ngủ [úi trùi ui!! Sao giống ai đó thế nhỉ?!!] Nhưng vì cô sợ bóng tối, nên anh tạm thời đổi địa điểm vậy.
- Không. – Cô không thèm nhìn anh, giương đôi mắt thiên thần nhìn ngắm xung quanh – cái nơi mà với cô không sáng cũng chẳng tối, không đẹp mà cũng chẳng xấu, không cầu kì mà cũng chẳng đơn giản… Nói chung là chẳng có chút ấn tượng nào cả, ngoài mấy tia sáng ấm áp le lói nơi cửa sổ.
- Còn nói là không? Nhìn em này, rõ ràng là đang rất rất rất tức giận. – Anh véo mũi cô.
- Hừ?!! – Cô gạt phắt tay anh ra, trừng mắt nhìn anh.
- Muốn đánh anh phải không? – Anh cười tít.
- Đúng. Em muốn đánh anh… đánh đến khi anh không cười được nữa… đáng ghét!!? – Cô gắt um lên. – Anh dám nói em chỉ là bạn bè bình thường đã là quá đáng lắm rồi, lại còn cười như vậy nữa, tức muốn chết!!?
- Nói như vậy thì sao? Có chỗ nào không đúng??? – Anh giả bộ ngơ ngác.
- Anh… đương nhiên là không đúng… Em với anh làm sao… - Nói đến đây, cô đột nhiên im bặt, suy nghĩ 1 lúc rồi xụ mặt. – Thật sự chẳng có gì là không đúng.
- Thôi nào, tươi tỉnh lên đi, đừng có như đưa đám thế chứ??!
- … - Im lặng 1 lúc, cô lại nổi đoá lên. – Dù thế nào đi nữa thì sao anh lại nói như thế chứ?!?! Em rất khó chịu.
- Bởi vì… anh không muốn nghe em nói ra câu đó. – Anh nhẹ nhàng trả lời, không rời mắt khỏi khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn bừng bừng tức giận kia.
- Tại sao? – Cô chu mỏ.
- Anh không muốn thử cảm giác đó lần nữa. – Anh trầm giọng, đồng thời ngồi lên chiếc ghế cao gần cử sổ, sau đó rất thành thục đặt cô lên đùi, ôm chặt lấy như sợ cô sẽ chạy mất vậy.
- Cảm giác nào?
- Lúc em nói câu đó ở căng-tin. – Anh trả lời rất nhỏ, rất nhỏ, như sợ ai nghe được vậy.
- Anh… tại sao vẫn còn nhớ chứ!??! Em đã bảo anh quên đi rồi cơ mà?!! – Cô cau mày.
- Không thể quên được… mãi mãi anh cũng không thể quên được… rất đau… đau đến không thở nổi… em nghĩ anh có thể vứt nó dễ dàng sao? – Anh cúi xuống nhìn cô đang nghịch ngợm những ngón tay mình.
- Hả??? – Cô nghe anh nói thì giật mình, trái tim bỗng đau đớn vô cùng. Rất lâu sau, cô mới chậm rãi lên tiếng. – Không dễ. Nhưng nhất định em sẽ khiến anh quên đi, không chỉ chuyện đó, mà tất cả điều không vui trước đây.
- Búp Bê ngốc, em bây giờ có thể nói câu đó hay sao?? Em còn không thể đường đường chính chính đi bên anh, làm sao có thể?? – Anh cười buồn.
- Em… - Cô không biết nói gì nữa, dựa vào ngực anh, suy nghĩ dần trở nên hỗn loạn.
Cô quả thực không có tư cách để nói với anh những lời đó. Đến ngay cả việc đứng cạnh bên anh, để anh gọi 1 tiếng “Búp Bê” trước mặt mọi người cô cũng không làm được. Cô thực rất muốn từ bỏ tất cả, thoải mái làm búp bê nhỏ của anh, nhưng cô lại càng không thể bỏ qua cho những kẻ đã hãm hại mình. Cô muốn nói thật với Bảo về Thiên, nhưng lại không thể buông tay Bảo. Đơn giản là cô không thể dừng lại khi chưa đạt được mục đích. Tính tình cô trước nay vẫn như vậy, rất cứng đầu, rất cố chấp, sẽ không thể dễ dàng buông xuôi.

Cứ như vậy, cô ngồi trong lòng anh, tay vô thức nắm chặt bàn tay anh, đầu óc suy nghĩ lùng bùng… cho đến khi anh lên tiếng nhắc nhở.
- Búp Bê!! Sắp đến giờ học rồi, mau trở về lớp đi!
- Aaaaa… - Bị anh cắt đứt dòng suy nghĩ, cô giật mình kêu lên 1 tiếng, nhảy phóc xuống khỏi người anh.
- Haahaha… không cần khẩn trương như thế, còn những 5 phút nữa cho em đi cơ mà!?!? – Anh một tay đỡ cái người vừa định chơi trò mạo hiểm, một tay lấy điện thoại ra xem giờ.
- Cái gì cơ?? Cái gì khẩn trương? Cái gì còn 5 phút?!? – Cô ngu ngơ hỏi.
- Em vừa rồi không nghe anh nói gì sao? Đầu óc em bay lên mây rồi hả? – Anh trêu chọc.
- … - Cô không nói gì, ngoan ngoãn gật đầu.
- Vậy sao em lại nhảy xuống như thế?? Nguy hiểm lắm có biết không hả? Anh còn tưởng vì sợ muộn học nên em mới…
- Tại anh làm em giật mình, cho nên… đó chỉ là phản xạ tự nhiên thôi.
- Hình như em rất thích từ phản xạ tự nhiên thì phải?!??! – Anh cười cười. – Bất kể điều gì không giải thích được cũng đổ cho phản xạ tự nhiên.
- Thì… thì… đúng là như thế mà??!!! – Cô cãi cố, trèo trở lại lên đùi anh.
- Em không đi học sao?? – Thấy cô trở lại chỗ cũ, anh ngạc nhiên.
- Không đi. Em ở đây với anh. – Cô trả lời dứt khoát, tìm tư thế thoải mái nhất trong lòng anh rồi… nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ.

- Không được ngủ. – Thấy cô lim dim, anh gắt. [Cái thể loại gì vậy?? Bình thường anh cũng ngủ, tại sao hôm nay lại không cho cô ngủ chứ?!?!]
- Áaaa… - Đang lúc mơ mơ màng màng thì bị tiếng nói của anh làm cho giật mình, cô thiếu chút nữa lại nhảy xuống đất lần nữa. May là anh đã đề phòng, ôm cô thật chặt trong lòng.
- Ai cho em ngủ hả?? – Anh nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, hỏi tội.
- Em buồn ngủ. – Cô dụi dụi mắt, nhìn anh với vẻ mặt tội nghiệp.
- Đêm qua mấy giờ em đi ngủ? – Anh cau mày.
- Em không biết… chắc khoảng 4h.
- Em làm gì mà lại ngủ muộn như thế hả?!?!
- Em… em… cái đó… anh hỏi làm gì?? – Cô lúng túng.
- Em có chuyện giấu anh??
- Không… không có. – Cô vội vàng phủ nhận.
- Vậy hôm qua em làm gì?
- Em… em… em… - Cô luống cuống, vắt óc suy nghĩ xem nên nói thế nào để anh không nghi ngờ.
- Có liên quan đến Bảo? – Anh hỏi, sắc mặt không tốt một chút nào.
- Không. – Cô lập tức lắc đầu.
- Có thật không? – Anh hỏi lại, chăm chú quan sát nét mặt cô.
- Thật. Hôm qua em không hề gặp anh Bảo. – Cô nhìn thẳng vào anh, chắc chắn.
- Thế thì tốt. Em không muốn nói thì thôi, chỉ cần em không làm chuyện có lỗi với anh. – Anh thở phào.
- Cái gì hả??! – Cô trợn trừng mắt nhìn anh. – Cái gì gọi là việc có lỗi với anh chứ!?? Hôm qua em thức đến tận 4h sáng chẳng phải là để làm… aaaa…
- Em làm cái gì?? – Anh cười cười hỏi.
- Không… không có gì… - Cô giật mình, dùng 2 tay bịt chặt miệng lại, ra sức lắc đầu.
Không nói nữa, tốt nhất là không nói nữa. Càng nói lại càng độc, nói nhiều nhỡ lộ ra thì biết làm thế nào?!!?! Lúc đó chắc cô không chịu nổi mà đâm đầu vào tường mất.
- Em không làm hề đúng là uổng quá!?!?! – Anh cười đến đau cả bụng, phán 1 câu làm cô tức nổ ruột.
- Có anh mới đi làm hề ấy!?!? Hứ!
- Anh tự thấy tài năng không bằng em, cho nên tốt hơn là biết điều nhường cơ hội cho em. Em cố gắng lên, chắc chắn sẽ nổi tiếng!
- Anh… anh… muốn ăn đòn rồi hả?!? – Cô đánh thùm thụp vào người anh, vừa đánh vừa mắng làm anh cười không ngừng lại nổi.

- Anh lập tức nghiêm túc cho em. – Không chịu nổi, cô kêu toáng lên.
- Nghiêm túc? Em muốn anh nghiêm túc làm gì??! – Anh cười gian. – Muốn cầu hôn anh sao?
- Anh… nói vớ… vớ vẩn c..cái gì… - Cô đỏ bừng cả mặt, liếc anh cảnh cáo.
- Sao tự nhiên lại lắp bắp như vậy?! Không phải là bị anh đoán trúng rồi chứ!?!? – Anh vẫn không buông tha cho cô.
- Anh… ai… ai nói thế… anh… anh… - Cô không đấu lại anh, tức giận quay mặt đi chỗ khác, không thèm để ý đến anh nữa.
- Được rồi, Búp Bê, không đùa nữa. – Anh ôm lấy cô.
- … - Cô trề môi không nói.
- Giận rồi sao? Anh chỉ đùa chút thôi mà!?!???
- … - Cô vẫn không thèm lên tiếng.
Anh không nói nữa, chỉ nhẹ nhàng để cô dựa vào ngực mình, ngắm nhìn khuôn mặt vẫn chưa hết tức tối của cô, thỉnh thoảng lại phì cười.

- Búp Bê!!! – Anh đột ngột lên tiếng.
- Vâng? – Cô vẫn nhắm nghiền mắt, khe khẽ đáp trả.
- Em yên tâm, anh sẽ là người cầu hôn em.
- Hả? – Cô bất ngờ, đang định ngẩng lên hỏi anh cho rõ thì đã bị anh ngăn lại, đôi môi dần tê đi… đàu óc quay cuồng… không biết chìm vào giấc ngủ từ khi nào.

---------------------------------------
2.
- Ư… ưm… ưmmmmmmmmmm… - Không biết bao lâu sau, cô vươn vai, dụi mắt nhỏm dậy, ngó nghiêng khắp nơi.
- Em dậy rồi??? – Anh vừa tức giận, lại vừa buồn cười nhìn cô. Anh thật không thể tin nổi cô lại có thể ngủ ngon lành trong khi anh đang chiếm giữ môi cô. Haizzzz… đúng là Búp Bê ngốc nghếch.
- … - Cô gật nhẹ đầu, ánh mắt vẫn còn mơ màng.
- Em vẫn muốn ngủ sao? – Anh nhìn vẻ mặt ngái ngủ của cô, cố gắng lắm mới nhịn được cười.
- Vâng. – Cô đáp 1 tiếng, rồi rất tự nhiên, dựa đầu vào ngực anh, vòng 2 tay ôm lấy anh tiếp tục ngủ.
- … - Anh đơ người, khoé môi bất giác cong lên.
Hành động đáng yêu này, thậm chí trước đây khi 2 người ở bên nhau cô cũng chưa từng làm. Y như con mèo nhỏ chui vào lòng chủ nhân đòi được cưng chiều vậy. Thật dễ thương quá!!!!!!!!!!!!!
Sau phút sửng sốt, anh cũng vòng tay ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn mềm mại đang chím trong giấc ngủ, bỗng nhiên có hứng ngồi ngắm mây trôi.

- Búp Bê!! – Đến trưa, anh khẽ gọi. – Dậy đi, đến trưa rồi.
- Cho em ngủ thêm chút nữa!!!? – Cô nài nỉ, mắt vẫn nhắm nghiền.
- Ngoan, dậy đi. Chúng ta đi ăn trưa. – Anh dỗ dành.
- Chỉ một chút nữa thôi. Em buồn ngủ lắm!!! – Giọng cô rất nhỏ.
- Em đã mấy ngày thức khuya như vậy rồi? – Anh đau lòng hỏi.
- … - Cô không trả lời mà uể oải giơ 5 ngón tay xinh xắn lên.
- Cái gì? – Anh sửng sốt, vội vàng cầm lấy bàn tay cô. - Em… em… rốt cục em làm cái gì mà… còn nữa… tay của em tại sao lại sưng lên thế này?
- Ư… anh đừng ồn nữa… để em ngủ… - Cô mệt mỏi lên tiếng.
- Dậy đi ăn đã, lát về nhà ngủ tiếp. Ăn no mới có sức chứ?!!

Sau 1 hồi vặn vẹo, cuối cùng cô cũng chịu mở mắt ra, ủ rũ nhìn anh.
- Tại sao anh không cho em ngủuuuuu??????
- Ăn xong rồi ngủ tiếp.
- Haizzzz… ăn xong rồi về nhà… về nhà rồi…
- Rồi sao?? – Anh khó hiểu nhìn cô.
- Không sao cả. Về nhà rồi đi ngủ. – Cô cười cười, không dám nhìn vào mắt anh. Haizzz… nói dối đúng là khổ.
- Còn nữa, tay của em…
- Không sao cả. – Còn chưa đợi anh nói hết, cô liền giấu 2 tay ra sau lưng, vội vàng đáp.
- Rõ ràng là tay em sưng đỏ hết cả lên. Sao lại nói là không sao? – Anh giận dữ. – Nói nhanh, em giấu anh chuyện gì?
- Không có. – Cô ra sức lắc đầu.
- Còn nói không có. Điệu bộ khẩn trương như vậy, nhất định có chuyện mờ ám.
- Cái… cái gì mà mờ ám?!? – Cô chột dạ, mặt nóng ran. – Em… em không l..làm gì cả.
- Anh không tin. Hôm nay em mà không nói rõ ràng thì đừng hòng anh tha cho em. – Anh đe doạ.
- Em… em… thực ra em…
- Em làm sao? – Anh nôn nóng.
- Em đói. – Cô nhăn nhó. – Chúng ta đi ăn trưa có được không? – Nói xong, cô lập tức trượt xuống, nhảy ra ngoài.
- Em… - Anh tức đến nỗi đờ cả người, vội vàng đuổi theo cái con người vừa mới chạy trốn kia, mặt mày cau có.

Bước vào căng-tin, Kim chạy như bay về phía… quầy bán đồ ăn.

- Em không sao chứ!??! Vẫn còn mệt à? – Thiên lay lay vai cô.
- Kim, hôm nay cậu bùng học đi đâu thế? – My cười cười nhìn Kim đang nhìn chòng chọc vào xuất cơm mà chẳng động đũa.
- Ngủ. – Kim giật mình trả lời, rồi nhanh chóng “chiến đấu”.
- Cái gì??????? – Nhật đứng bật dậy. – 2 người… 2 người…
- Gì hả? – Kim ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn rất mệt mỏi.
- Mày làm gì mà căng thẳng vậy? Ngồi xuống xem nào!!? – Thiên kéo Nhật xuống ghế, phì cười.
- 2 người cùng trốn học?
- Ừm… - Kim vừa ăn vừa gật gù.
- Cùng ở 1 chỗ sao? – Nhật tiếp.
- Anh hỏi gì lạ vậy? – Kim gắt. – Cùng trốn học rồi không ở cùng 1 chỗ thì còn sao nữa??!
- Sau đó thì sao?
- Thì sao anh hỏi làm gì??? – Kim chu mỏ.
- Nói mau! – Nhật sốt ruột kêu lên.
- Mặc xác anh, em ăn. – Kim nói rồi cắm đầu vào xuất cơm không hề ngẩng lên.
- Thiên, mày nói xem, vừa rồi mày với cô ta làm cái trò gì???? – Nhật ức chế, hung hăng lườm Kim một cái rồi quay sang tra khảo Thiên.
- Làm trò gì à? – Thiên cười cười, nhớ lại cảm giác ấm áp ngọt ngào khi được ôm cô vào lòng. – Không nói cho mày.
- Mày… mày muốn tao tức điên đấy à? – Nhật nổi khùng. – Trông cô ta tiều tuỵ như vậy, không phải mày đã… đã… ăn cô ta rồi chứ?!?!
- Phụttttttttt… ặc… khụ…ụ…ụ…ụ… khụ…uuuuuu… - Kim đang ăn, vừa nghe Nhật nói liền phun sạch những thứ trong miệng ra, ho sặc sụa không dứt.
- Em không sao chứ?!? – Thiên vội vã vỗ vỗ lưng cho cô, rồi đưa cô cốc nước, sau đó trừng mắt nhìn Nhật. – Mày ăn nói linh tinh cái gì vậy? Ăn với chả uống cái con khỉ gì??!
- Ơ… a… tại tao tưởng… mà thôi… không phải thì tốt… - Nhật lúng túng, vội vàng bỏ chạy thoát thân.
...
- Chết tiệt!!!! Đầu óc anh ta chứa cái quái gì cơ chứ!??! – Sau khi trở lại bình thường, Kim tức giận đùng đùng.
- Híhí… thôi cậu ăn tiếp đi. – My dùng tay quạt quạt cho Kim hạ hoả.
- Hừ!!? – Kim nhìn Thiên - đang cười đến rung cả ghế - một cái đầy cảnh cáo rồi lại cắm cúi ăn tiếp.

- Hương Kim!! – Cô đang ăn thì bên tai vang lên giọng nói của Bảo.
- … - Cô ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn anh, nhưng không đáp lại.
- Anh Bảo, anh đã ăn chưa? – Thanh lên tiếng.
- Đi theo anh. – Bảo chỉ nhìn Kim chằm chằm, nghiêm giọng.
- Không đi. – Cô bướng bỉnh.
- Em tốt nhất nên ngoan ngoãn đi theo anh, đừng để đến khi anh nổi giận. – Bảo cảnh cáo.
- Em cứ không đi đấy, anh làm gì được em??? – Cô chu mỏ, vênh mặt.
- Kim, đừng thế nữa. – Thấy khuôn mặt Bảo xám xịt, Thanh vội vàng khuyên can Kim. – Em cứ đi theo anh Bảo đi. Chắc anh ấy có chuyện cần nói với em.
- Em không thích, em không đi. Nếu muốn thì anh cứ nổi giận đi??! Có ai cấm đâu??! – Cô vẫn cứ ngang như cua.
- Em… đứng lên. – Bảo nắm chặt tay Kim kéo mạnh.
- Áaaaaaa… đauuuu… - Bị chạm vào chỗ đau, Kim rên lên.
- Tay em làm sao thế này? – Bảo giật mình, vội buông cô tay cô ra.
- Không liên quan đến anh. – Cô quay mặt đi chỗ khác.
- Đi nào! – Giọng Bảo nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
- Không đi… không đi… không đi… - Cô lùi lại, trốn sau lưng Thiên.
- Em đang làm cái trò gì vậy hả? – Bảo tức giận thật sự.
- Em… - Cô giật mình, định tiến đến chỗ Bảo nhưng lại thấy vẻ mặt như muốn giết người của anh, bất giác nắm chặt vạt áo Thiên.
- Cậu đang làm cô ấy sợ đấy. – Thiên lên tiếng, nắm nhẹ bàn tay cô.
- Không cần cậu xen vào. – Bảo lại càng tức giận hơn. – Kim, em chơi đủ chưa??? Ra đây ngay!
- Chơi cái gì mà chơi? Ai thừa hơi chơi với anh?? – Cô vẫn nấp sau lưng Thiên, chỉ ló nửa cái đầu ra cãi bướng.
- ANH NÓI RA ĐÂY NGAYYYY!!!!!!!!!! – Bảo hét lên làm Kim sợ mất mật.
- Ơ… - Cô run run, chân chậm chạp tiến lên phía trước.
- Em ở yên đó. – Thiên đột ngột kéo cô lại, lạnh lùng nhìn Bảo.
- Em… - Kim đang định lên tiếng thì Bảo đã cắt ngang.
- SANG ĐÂY!
- Cậu đang bắt ép cô ấy đấy.
- ĐÂY LÀ CHUYỆN CỦA TÔI, KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN CẬU.
- Nhưng liên quan đến Hương Kim, cho nên tôi không thể không quản.
- Cậu… cậu nói gì hả?>
- Tôi nói gì chẳng lẽ cậu không nghe rõ/!!??
- ĐẶNG NHẤT THIÊN. Lần trước chính miệng cô ấy đã nói là không yêu cậu, chẳng lẽ cậu vẫn cố chấp không hiểu??! Bây giờ là do cô ấy giận tôi nên mới dùng cậu để chọc tức tôi. Chẳng lẽ cậu ngu ngốc đến mức tin là cô ấy có tình cảm với cậu???!! – Bảo nói chậm rãi, khoé miệng nhếch lên.
- … - Thiên khẽ cau mày, sau đó bình thản nói. – Cậu nghĩ thực sự là vậy? Thật nực cười!!!!
- Ý của cậu là gì? – Bảo nheo mắt hỏi lại.
- Tôi chẳng có ý gì cả. – Thiên bình thản trả lời, rất hài lòng thấy vẻ mặt Bảo tối sầm.
- KIM!!
- Có? – Đang sợ hết hồn, vừa nghe nhắc đến tên mình cô lập tức đứng nghiêm, đầu ngó quanh.
- Ngốc! Em làm trò gì vậy? – Thiên phì cười, nhẹ nhàng xoa đầu cô.
- Ơ… em… - Cô xấu hổ, tức khắc nhớ đến hoàn cảnh hiện giờ, cả người lập tức căng thẳng.
- Tránh xa cô ấy ra. – Bảo nhanh chóng kéo cô về phía mình, ra lệnh. – Em mau nói, người em yêu là anh.
- Gì… gì… gì cơ?? – Cô sốc đến nỗi tưởng như có thể ngất xỉu tại chỗ.
- Nói nhanh. – Bảo thúc giục.
- Em… em… - Cô run bần bật, mồ hôi túa ra. Trong lúc đầu óc hỗn loạn, ánh mắt vô thức nhìn sang Thiên cầu cứu.
- Em nhìn cậu ta làm cái gì??? – Bảo gắt.
- Bởi vì cậu đang làm cho cô ấy sợ hãi, cho nên mới phải cầu cứu đến tôi. – Thiên bình tĩnh trả lời. – Bởi vì cô ấy tin tưởng tôi.
Bốppppp…
Xung quanh bỗng dưng im phăng phắc, ai cũng trợn tròn mắt, không nhúc nhích nổi.
- Anh Bảo???????????? Anh làm cái gì thế/?/ Anh… sao anh… – Cả My và Thanh cùng hô to.
- Thiên!!! Anh không sao chứ??! Chảy máu rồi… anh có đau lắm không? – Kim lao như bay về phía Thiên, dùng khăn tay lau vết máu trên khoé miệng anh, mắt rưng rưng.
- Anh không sao, đừng khóc. Em khóc nhè trông khó coi lắm! – Thiên nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô.
- Chảy máu như vậy mà còn nói không sao???! Nhất định là rất đau…
- LÊ HƯƠNG KIM!!!!!!!!!!!!! BÂY GIỜ EM ĐANG LÀM CÁI GÌ ĐÂY????? EM MUỐN ANH TỨC CHẾT CÓ PHẢI KHÔNG? – Bảo đơ người 1 lúc, rồi lớn tiếng.
Không thấy cô có phản ứng gì, Bảo đùng đùng bỏ đi, không nói thêm lời nào.
- Tức đi… tức nữa đi… tức chết được thì càng tốt. – Kim lẩm bẩm, không hề quay đầu lại. – Ai bảo anh đánh anh Thiên bị thương… cho anh tức… đáng đời nhà anh…
- Cái đồ ngốc này, em lầm bầm cái gì?? Cậu ta đã đi rồi, em còn ngồi đó mà mắng mỏ gì nữa??!? – Thiên cười không dừng lại được.
- Em còn chưa mắng xong. – Cô nhăn mặt. – Anh ấy dám đánh anh là chuyện không thể tha thứ. Hừ!!? Em sẽ cho anh ấy biết tay.
- Được rồi… được rồi… anh không sao mà…

---------------------------------------
3.
- Này, mày không sao đấy chứ??! – Nhật huých huých vai Thiên, lo lắng hỏi.
- Ừ. – Thiên hờ hững đáp, vẫn gục đầu xuống bàn.
- Anh Thiên làm sao vậy ạ? – My dụt dè.
- Nó lại lên cơn rồi. – Nhật trả lời không chút khách khí.
- Hả??! – My giật bắn cả mình. – L..l..lên… cơn>????
- Đúng. Lên cơn rồi. Hơn nữa còn rất rất nặng nữa. Đều là nhờ phúc của ai đó cả đấy.
- Ai đó…
- Chào mọi người! – Thanh chạy đến cắt ngang lời My.
- Thanh, con người đáng ghét kia hôm nay vẫn không xuất hiện hay sao? – Nhật nôn nóng.
- Không có. – Thanh ủ rũ lắc đầu.
- Đã 1 tuần rồi đấy. Thật không hiểu cậu ấy nghĩ cái gì nữa. – My than thở.
- Cô ấy cũng không liên lạc gì sao? – Thiên ngồi phắt dậy.
- Có. – Thanh gật đầu. – Hôm qua Kim có gọi, nhưng vẫn là câu đó thôi. Kim bảo là đang ở nhà bạn, chưa muốn về.
- Bạn nào cơ chứ?!??! – My sốt ruột. – Cậu ấy làm em muốn đau tim luôn.
- Chết tiệt!!! Cô ta đúng là muốn ăn đòn đây mà!?!? Đợi khi cô ta trở lại, nhất định anh phải phang cho 1 cái mới được. – Nhật bức xúc kêu lên.
- Anh Bảo không có phản ứng gì sao? – My hỏi.
- Haizzz… phản ứng gì chứ?!?! Hôm nào mà Kim chẳng gọi điện tán gẫu với anh Bảo!!!!? Từ sau vụ hôm trước, anh Bảo đã chủ động đến xin lỗi, 2 người họ làm hoà rồi.
- Thế… thế sao?? – My sửng sốt. – Vậy còn… còn…
- Anh về trước đây! – Thiên đột ngột đứng dậy bỏ về.

Thiên đờ đẫn về nhà. Anh có thể tha thứ cho cô việc cô biến mất mà không nói trước một tiếng, nhưng không thể chấp nhận được việc cô hàng ngày gọi điện cho Bảo mà lại lờ anh đi như vậy. Thật sự… anh thật sự… rất giận… rất tức giận…
Cạchhhhh…
Cửa vừa mở, anh đã bị một thân hình mảnh mai lao đến ôm chầm lấy.
- Thiên!! Anh về rồi!!!!! Anh đã về rồi!!! Em nhớ anh quá!!!!! Thật sự rất rất rất nhớ anh!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
- Em… Búp Bê!!!!! – Anh vòng tay ôm lấy cô, tất cả tức giận đều tan biến hết. Giờ phút này anh chỉ muốn giữ chặt lấy cô bên mình, còn chuyện tính sổ với cô, anh chẳng còn nhớ gì nữa rồi.
- Anh có nhớ em không? – Cô hỏi, 2 mắt long lanh chờ đợi.
- Anh sắp phát điên rồi! Em mà không trở về, có lẽ anh sẽ phải thuê thám tử điều tra tung tích của em mất. – Anh véo mũi cô, tiện chân đóng cửa lại.
- Hìhìiiii… - Cô cười vui vẻ, kiễng chân hôn anh 1 cái, rồi nhanh chóng rời khỏi vòng tay anh.
- Em đi đâu vậy? Anh không cho em rời khỏi anh. – Anh kéo cô vào lòng không chịu buông, hôn lên trán cô.
- Em có đi đâu đâu? – Cô nói nhỏ. – Anh nhắm mắt vào đi!
- Làm gì?? – Anh nhìn cô cười. – Anh còn chưa nhìn em đủ.
- Anh thật là… - Cô đẩy anh ra. – Mau mau… nhắm mắt lại… em có điều bất ngờ cho anh.
- Là cái gì vậy?
- Là b… aaaaaaaa… sao anh lại hỏi chứ?!?! – Cô mở to mắt oán trách nhìn anh.
- Ngốc! – Anh phun ra 1 chữ rồi ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
- Đi theo em nào! Cấm anh ti hí đấy!!!! – Cô cầm 2 tay anh kéo đi.

- Được rồi. Anh có thể mở mắt ra. – Cô cười hì hì chạy ra chỗ khác.
- Sao tối thế?? Anh chẳng nhìn thấy gì cả. – Anh kêu ca.
- … - Cô không lên tiếng.
- Búp Bê! Em đâu rồi!???! – Anh gọi lớn.
- … - Vẫn không có động tĩnh.
- Búp Bê!!? Em chạy đi đâu mất rồi??! – Anh hoảng hốt. Không phải là vừa rồi anh nhớ cô quá mà gặp ảo giác đấy chứ!?!? Nếu như thật sự đó là ảo giác thì tại sao lại ngắn ngủi như vậy!?!? Anh muốn ôm cô thêm 1 chút… nghe tiếng nói trong trẻo của cô thêm 1 chút…
Táchhhh…
Cả căn phòng sáng choang… màu sắc sặc sỡ… rực rỡ… lung linh…
Anh đờ người… mắt di chuyển khắp căn phòng, từ những dây kim tuyến... đến những ngôi sao giấy lấp lánh… rồi những cái kẹo đủ màu… cả những chiếc bánh muôn hình thù…, không thốt nên lời.
Khi anh còn chưa lấy lại được bình tĩnh thì cô đã chạy tới ôm lấy cổ anh, hỏi dồn dập.
- Anh thấy thế nào? Có đẹp không? Anh có thích không?
- Búp Bê! – Anh cúi xuống nhìn vào đôi mắt to màu hổ phách của cô, mỉm cười. – Rất đẹp! Anh rất thích!!!
- Tốt quá rồi!!? Em còn sợ là anh sẽ không thích. – Cô cười tươi rói. – Tất cả đều là do em làm đấy!
- Em làm? – Anh sửng sốt. – Là em tự mình làm?>? Tất cả sao?
- Đúng. Là do em tự tay làm từng thứ, từng thứ một đấy.
- Vậy… 1 tuần qua em biến mất… là đi làm những thứ này sao??? – Anh hỏi cô mà lòng cảm động vô cùng.
- Hì… hì… Dù tốn nhiều công sức, nhưng rất tuyệt! Anh thật sự thích phải không??! – 2 mắt cô lấp lánh.
- Thích… đương nhiên là anh thích… - Anh ôm cô thật chặt, hạnh phúc đến không diễn tả nổi thành lời. – Là do em vất vả làm từng thứ một, đương nhiên là anh thích rồi… thích lắm… Búp Bê của anh!!!!
- May quá! – Cô thành thật. - Nếu như anh không thích, em quả thực không biết phải làm thế nào. Nếu anh trực tiếp nói với em là anh không thích, có lẽ em sẽ khóc mất!!?
- Vớ vẩn gì vậy?!? – Anh véo mũi cô, cười lớn. – Dù có là cái gì, chỉ cần là em làm cho anh, anh đều sẽ thích.
- Có thật không????
- Thật. Nhưng tại sao em lại tặng anh những thứ này???? – Anh thắc mắc.
- Hả??? – Cô ngớ người. – Anh… anh… không nhớ thật hay là cố tình lừa em đấy?!?!
- Gì cơ? – Anh mù mờ. – Thật sự anh không nhớ. Em nhắc anh là ngày gì được không?!??
- Haizzzz… em chịu anh rồi đấy. – Cô chu mỏ hôn lên má anh rồi lại chạy đi.

Một lúc sau, cô tắt đèn rồi mang 1 chiếc bánh sinh nhật hình trái tim, phía trên có hình 2 con thỏ nhỏ xinh đang cười tít mắt đến.
- Thiên! Chúc mừng sinh nhật anh!!!
- … - Anh ngẩn cả người, sau đó nhìn cô đầy thắc mắc. – Làm sao em biết sinh nhật anh?!?!?
- Chẳng phải ở trong quyển album lần trước có ghi hay sao??! – Cô chớp mắt. – Trong đó anh viết sinh nhật anh trước sinh nhật em 2 tháng mà?!?!????
- Vậy sao? – Anh thật không ngờ cô lại nhớ đến điều này. – Cảm ơn em.
- Happy birthday to you… Happy birthday to you… Happy birthday… Happy birthday… Happy birthday to youuuuuuuuuuuuu!!!!!!! – Cô cất tiếng hát trong trẻo. – Thiên, chúc anh sinh nhật vui vẻ!!!!
- …
- Anh mau ước rồi thổi nến đi! – Thấy anh không có động tĩnh gì, cô thúc giục.
- Ừ. – Anh đang chăm chú ngắm cô, bị cô gọi thì giật mình, nhanh chóng nhắm mắt lại ước 1 điều, rồi thổi ‘phùuuuuu’ một cái.

- Thiên, bánh có ngon không? – Cô vừa nhìn anh ăn, vừa thấp thỏm chờ đợi.
- Em tự mình nếm đi!
- Không đâu!! Em muốn nghe anh nói cơ.
- Tự em thử 1 miếng đi. Tại sao nãy giờ em không ăn chút nào thế?!? Toàn là anh ăn thôi.
- Em đã tự nếm nhiều lắm rồi. Lần nào cũng cùng 1 kết quả… khó ăn chết được… - Cô nhăn nhó. – Lúc thì nhiều đường quá… lúc thì nhiều muối quá… lúc lại bị gợn vì bột đánh chưa kĩ… haizzzz… có phải lần này cũng rất khó nuốt không????? Hay là anh đừng ăn nữa?!?
- Ai bảo với em là khó nuốt hả?? – Anh phì cười. – Bánh em làm rất ngon đó!!? Em cũng ăn đi.
- Hả? Gì cơ??? Anh… anh vừa nói là… rất ngon sao??? Có thật không??? Hay là anh muốn an ủi em??!!
- Anh nói thật. Ăn rất ngon. Em không tin thì tự mình kiểm chứng đi!? – Anh nói rồi xắn 1 miếng bánh đưa đến miệng cô.
- Hử?!?! À… cái này… - Sau 1 hồi chần chừ, cô cũng chịu há miệng ra.
- Sao? Ngon phải không??? – Anh nhìn khuôn mặt ngạc nhiên tột độ của cô thì bật cười, ôm cô đặt lên đùi.

- Ngon… ngon quá!!!!!!! – Một lúc lâu sau cô mới lên tiếng,vòng tay ôm chặt lấy anh mà hét lên. – Thiên!! Cuối cùng em cũng thành công rồi!!!?? Aaaaaaa… bánh em làm cuối cùng đã ăn được rồi… ôiiiiiiiiii trời ơiiiiiiii… thật không thể tin nổi!!? Aaaaaaaaaa………….
- Búp Bê!!! – Anh nhìn cô phấn khích như thế thì càng cảm động hơn. Chắc chắn cô đã dành rất nhiều tâm huyết vào những thứ này. Búp Bê ngốc của anh, cô thật sự làm anh vô cùng vô cùng hạnh phúc.

- Thiên! Còn bánh bông lan nữa, vị ra sao?
- Rất mềm, rất vừa miệng…

- Thiên! Thế còn bánh donuts?????
- Ngọt lắm, xốp nữa…

- Thiên! Bánh flan ra sao?
- Vừa thơm lại không bị ngán…

- Thiên! Anh ăn thử 1 cái kẹo đi!!!!
- Được.

Cả buổi chiều cô ngoan ngoãn ngồi trong lòng anh lấy từng thứ từng thứ đút cho anh. Nhưng mỗi thứ lại chỉ cho anh thử 1 chút.
- Được rồi. Anh đừng ăn nữa!
- Sao vậy?? – Anh ngạc nhiên nhìn cô.
- Ăn nhiều đồ ngọt không tốt đâu. Em gói lại rồi cất vào tủ lạnh cho anh, mỗi ngày anh ăn một chút nhé!?!? Anh nhớ phải ăn trong vài ngày nữa đấy!?!? Nếu ăn không hết thì bỏ đi. – Cô dặn dò.
- Anh biết rồi. – Anh đặt cô lên ghế, nói. – Để anh đi nấu cơm.
- Không đến lượt anh đâu. – Cô cười hì hì. – Em đã nấu xong rồi, lát nữa chỉ cần hâm nóng lại là có thể ăn được.
- Em đã làm hết rồi sao? – Anh kinh ngạc nhìn cô.
- Vâng. – Cô tự hào gật đầu, chui vào lòng anh như 1 chú cún con.
- Búp Bê! Hôm nay em làm anh bất ngờ quá!!!? – Anh vuốt mái tóc mềm mại của cô, chân thành nói.
- Aaa… còn 1 thứ nữa. – Cô đột nhiên nhớ ra, nhảy khỏi ghế.
- Còn nữa sao? – Anh giật mình, nhìn theo cô.
- Đây mới là quà sinh nhật em tặng anh!!! – Cô lôi từ trong túi ra 1 chiếc khăn len màu ghi, phía góc khăn còn có mấy đường hoa văn rất độc đáo.
- Đẹp quá!!!!!!! – Anh thốt lên, nhìn cô ngỡ ngàng. – Em đừng nói với anh… đây cũng là do em tự làm nhé!?!
- Bingo!!!!!! – Cô nhảy cẫng lên. – Anh biết không, đan khăn quả thực rất phức tạp, rất mệt nữa. Mấy lần em đã định bỏ cuộc rồi, nhưng mà nghĩ đến anh, nên em lại cố gắng 1 lần nữa. Chỉ cần tưởng tượng đến vẻ mặt vui sướng cùng hạnh phúc của anh là em có thể kiên trì tiếp tục đan khăn.
- Búp Bê!!! – Anh không biết phải nói gì, chỉ có thể ôm cô thật chặt, cảm nhận trái tim mình đang đập rộn ràng.
- Anh quàng thử xem?? – Cô với tay quàng chiếc khăn quanh cổ anh. – Anh thấy sao? Có ấm không???
- Ấm… rất ấm… giống như em đang ôm anh vậy!!/ - Anh cười tràn đầy hạnh phúc. – Cảm ơn em, cảm ơn em nhiều lắm!!!!!
---------------------------------------
4.
Ting… tang… toong… teng…
- Búp Bê! Em có điện thoại kìa. – Thấy cô vẫn lười biếng cuộn tròn trong lòng anh, tay đút vào túi áo anh, không nhúc nhích, anh nhắc nhở.
Ting… tang… toong… teng…
- Anh lấy hộ em đi!!? – Cô chớp chớp mắt. – Tiện thể xem ai gọi luôn.
- Vừa rồi còn lăng xăng lắm mà???! Sao giờ lại thành mèo lười rồi>!>!?? – Anh buồn cười, với tay lấy chiếc điện thoại trắng muốt, liếc nhìn màn hình, cau mày nghĩ ngợi một lúc, rồi mới nói. – Số lạ.
Ting… tang… toong… teng…
- Đưa em. – Cô vươn vai, đón lấy điện thoại, ngắm nhìn dãy số, rồi chậm chạp ấn nút nghe. – Alo… xin hỏi ai ở đầu dây đấy ạ?
- Tôi là ông của Thiên. – Giọng nói lạnh băng vang lên làm cô rùng mình.
- Ch…
- Đừng nói gì cả. Cô chỉ cần nghe thôi. – Giọng nói phũ phàng cắt ngang lời cô. – Cô 30’ nữa hãy đến nhà hang Sky 1, tôi có chuyện muốn nói với cô.
- Vâ…
- Còn nữa… - Câu nói của cô lại 1 lần nữa bị cắt ngang. - …tôi không mong Thiên biết được chuyện này.
- Chá…
Cạchhhh…
Còn chưa đợi cô trả lời, đầu dây bên kia đã gác máy. Cô ngơ ngác nhìn chiếc điện thoại như bị thôi miên, đầu óc mơ màng vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
- Ai thế? – Anh ngồi bên cạnh chăm chú nhìn cô.
- Em… em không biết. – Cô hơi không tự nhiên lắc đầu.
- Vậy người đó nói gì?
- Chẳng có gì. – Cô tiếp tục lắc đầu.
- Búp Bê! – Anh đột ngột cúi xuống, áp sát vào mặt cô.
- Anh… anh… - Cô lúng túng đỏ mặt, vội nhích về phía sau.
- Em ngồi im nào, trả lời anh, người đó là nam hay nữ. – Giọng nói của anh có chút khó chịu.
- … - Cô đần mặt ra, chớp chớp mắt suy nghĩ, rồi với hiểu ra, cười như trúng tà. – Anh… anh lại nổi cơn ghen rồi??!
- Biết vậy thì mau nói, đừng để anh điên lên sẽ tét vào mông em. – Anh đe doạ.
- Hừ!?!?!!! Anh coi em là trẻ con đấy à? – Cô giận dữ trừng mắt nhìn anh. – Là nam thì sao nào? Hơn nữa, người đó còn rất đẹp trai, phong độ… anh… - Cô còn chưa nói hết câu đã bị anh hung hăng ngăn lại.

- Búp Bê! Em là của anh. – Anh dịu dàng lên tiếng, nhìn thấy con mèo nhỏ trong lòng mình mặt mày nhăn nhó thì lập tức bổ sung. – Anh yêu em!!
- Em cũng yêu anh! – Cô dụi đầu vào ngực anh, e thẹn lên tiếng.

- Em về đây. – 10’ sau, cô vặn vẹo người lên tiếng.
Ngồi trong lòng anh thực sự rất ấm áp, rất an toàn, cô chẳng muốn ra chút nào. Nhưng biết làm sao được, cô phải đi thôi, nhỡ mà để ông Đặng tức giận thì cô chỉ có nước đâm đầu xuống đất mà chết cho đỡ khổ.
- Mới 8h mà? – Anh ngạc nhiên, nhanh chóng ôm trọn lấy cơ thể nhỏ nhắn ấm áp của cô. - Ở lại một lúc nữa đi!!
- Không được. Em phải về rồi. – Cô hôn nhẹ lên môi anh, cười nói.
- Vậy anh đưa em về. – Anh định đi lấy áo khoác thì bị cô ấn trở lại ghế.
- Không cần đâu.
- Tối rồi. Em đi ra ngoài một mình không an toàn.
- Em có phải là đi bộ đâu??! Em đón taxi đến tận cổng mà, anh lo lắng cái gì chứ??!
- Em đi gì anh cũng lo. Làm sao biết được cái taxi của nợ đó có đưa em về nhà hay không?
- Anh thật là… - Cô phì cười.
- Vẫn là để anh đưa em về thì hơn. – Anh dứt khoát.
- Nhưng giờ em có hẹn, chưa về nhà. – Cô giải thích.
- Em có hẹn? Là hẹn với ai?
- Cái đó… cái đó… - Cô cúi đầu, hạ thấp giọng. - Em không nói… có được không??!
- Được… Nhưng phải cho anh đi cùng…
- Hả? – Cô chưa kịp cười thì đã bị anh làm cho đứng hình, nhất thời không thể phản ứng. Anh thật sự không thể qua mặt được, càng không chịu dễ dàng khuất phục.
- Sao? Em quyết định thế nào?? – Anh cười cười.
- Em… em… em…
- Ngốc! Đừng có … em… em… nữa! – Anh véo chiếc mũi nhỏ xinh của cô. – Anh đùa thôi, em đi đi.
- Aaa… là đùa thật sao? – Mắt cô lấp lánh.
- Vậy em muốn là thật à?
- Không… không… tuyệt đối không… - Cô vội vàng lắc đầu nguầy nguậy, chạy vèo ra cửa, rồi quay lại chớp chớp mắt nhìn anh. – Thiên!!!!
- Gì vậy? – Anh đang gấp lại cái chăn cô vừa đắp, quay ra cửa lại thấy khuôn mặt làm nũng của cô thì lắc đầu cười cười. – Em thật là không thể lười hơn được nữa!!? Anh không biết đã thành nô lệ của em từ lúc nào mất rồi.
- Hì hì hì… Anh là tuyệt nhất!!!!!!!! - Cô cười vui vẻ, ngắm nhìn anh nhanh tay khoác áo, đi giày, đội mũ, đeo găng tay cho mình, hạnh phúc vô bờ.

- Anh đối xử với em có tốt không?? – Anh đột ngột nhìn thẳng vào mắt cô, hỏi.
- Có. – Cô lập tức gật đầu, không cần suy nghĩ.
- Vậy hứa với anh… đừng bao giờ rời xa anh, được không?
- Được. – Mặc dù không hiểu tại sao anh lại nói điều này, nhưng cô vẫn đồng ý không chút chần chừ. Cô không muốn anh hoài nghi hay bất an. Cô cũng muốn anh hạnh phúc, giống như cô.

- Xong rồi, em về nhé!! Đi đường nhớ cẩn thận, mắt phải tập trung nhìn về đằng trước, đừng có ngó dọc ngõ xuôi…
- Rồi… rồi… - Cô cắt ngang. – Hôm nào anh cũng nói với em cái này, em sớm đã thuộc làu làu rồi.
- Thuộc rồi nhưng em có áp dụng đâu?!! Anh phải nói đến bao giờ em cẩn thận thì mới thôi.
- Em sẽ cẩn thận mà!!? Thôi, em đi đây!!? Bye bye… mai gặp lại. – Cô vẫy vẫy tay, mở cửa bước ra.

Bóng cô vừa khuất, anh cũng nhanh chóng vớ lấy áo khoác, đi theo cô.
Anh biết cô đang vội vã đi gặp ai. Khi cầm điện thoại của cô, nhìn dãy số ấy, anh đã biết, đắn đo mãi mới quyết định đưa cho cô. Nếu như ông ta đã muốn gặp cô thì dù hôm nay không gặp cũng sẽ là 1 hôm khác. Vậy thì cứ là hôm nay đi, dù sao anh cũng sẽ đến đó, nếu ông ta làm khó cô, anh sẽ xử lí giúp cô, tuyệt đối không để cho cô chịu dù chỉ là 1 chút uất ức.

10’ sau cô bước vào nhà hàng Sky1, rất nhanh đã được nhân viên phục vụ đưa đến 1 chiếc bàn nằm trong góc khuất, rất kín đáo.
Ông của Thiên đã ngồi ở đó, trầm tĩnh uống từng ngụm trà xanh. Luồng hơi lạnh toả ra từ người ông làm cô run rẩy cả người.
Cô thầm trách anh lằng nhằng làm cô đến muộn. Đáng lẽ cô phải đến sớm hơn và đợi ông mới phải. Haizzzz… ngày mai nhất định cô phải cho anh 1 trận.
- Cháu chào ông! – Cô bước lại gần bàn, cung kính cúi đầu, rồi tỏ vẻ ăn năn hối lỗi. - Cháu xin lỗi vì đã để ông phải chờ.
- Ngồi đi.
- Vâng.
Ông Cường đặt chén trà sang 1 bên, chăm chú quan sát cô gái trước mặt. Quả thật cô bé này rất xinh đẹp. Làn da trắng hồng, mái tóc suôn mượt, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt hổ phách to tròn vô cùng trong sáng, đôi môi đỏ hồng… Tất cả đều toát lên vẻ đẹp mê hồn mà thuần khiết đến kì lạ!! Thật không hổ là thiên kim của Gold – Lê Hương Kim. Lúc cầm trên tay thông tin cá nhân của cô, ông đã rất vui mừng, cũng rất hài lòng. Ông đã định chấp nhận đứa cháu dâu này, nhưng…

Kim bị ông Cường nhìn như vậy thì trở nên vô cùng lúng túng. Cô không hề có ác cảm với ông Hùng, dù lần trước ông đã nói những điều làm tổn thương cô. Cô chỉ đơn giản nghĩ là ông vẫn chưa hiểu hết về cô nên mới nói như vậy. Cảm xúc của cô về ông chỉ có thể dùng 1 từ duy nhất để diễn tả… SỢ… Cô thực sự sợ ông… sợ ánh mắt lạnh lẽo của ông.

Rất lâu sau ông Cường mới lên tiếng.
- Cô hãy rời xa Thiên đi!!! – Giọng ông vẫn rất lạnh lùng, không thể hiện bất cứ 1 cảm xúc gì.
- Dạ? – Cô giật mình, tưởng ông vẫn còn hiểu lầm nên vội vàng giải thích. – Ông hãy tin cháu, cháu không thiếu tiền, cháu không cần tiền của anh Thiên, lại càng không muốn chiếm Sky. Cháu thật lòng yêu anh ấy….
- Cô không lợi dụng Thiên, cái đó tôi tin. Cô đường đường là thiên kim duy nhất của Gold, không có lí do gì phải làm loại gái đào mỏ. Nhưng… cô nói cô yêu nó, tôi tuyệt đối không tin. Cách đây hơn 2 năm cô đã bỏ nó 1 lần, dù là có lí do, nhưng vẫn là bỏ rơi nó.
- Lúc đó cháu bị tai, rồi hôn mê, đến khi tỉnh dậy cháu thật sự không nhớ bất cứ điều gì cả. – Cô vừa nói nước mắt vừa tuôn rơi lã chã. – Cháu không nhớ ra anh ấy, càng không thể liên lạc với anh ấy.
- Nếu như cô thật sự yêu nó, vậy thì người nhà cô không thể không biết nó. Tại sao suốt 2 năm trời không một ai liên lạc với nó? – Ông nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự phẫn nộ.
- Cái đó… - Cô đơ người, không biết phải nói làm sao. Đến chính bản thân cô còn chưa biết chân tướng sự việc thì làm sao mà giải thích đây??!?!
- Cô không nói được hay là không muốn nói?? Vậy để tôi nói giúp cô. Lí do chính là… cô đã lừa dối Thiên, bắt cá 2 tay… Anh bạn đó tên là Bảo… Trần Quốc Bảo, con trai của giám đốc chi nhánh Gold tại Việt Nam – Trần Quốc Tuấn.
- … - Cô điếng người, mở to mắt nhìn ông lão đáng sợ trước mặt, không nói nổi 1 chữ.
- Tôi nói có đúng không, Lê tiểu thư?? – Ông Cường cố ý hỏi lại.
- Cháu… - Cô vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh, chỉ biết cúi gằm mặt, 2 tay nắm chặt đến trắng bệch. Lúc này, cô ước có anh bên cạnh hơn bao giờ hết. Có anh, cô sẽ không phải sợ hãi…
- Buông tha cho Thiên đi!!!! Sớm muộn gì cô cũng sẽ làm nó bị tổn thương lần nữa. – Ông Cường dứt khoát.
- Không. – Câu nói của ông làm cô bừng tỉnh, lập tức phản kháng. – Cháu sẽ không buông tay đâu. Cháu yêu anh ấy, đo là sự thật. Chuyện của anh Bảo cháu có lí do riêng. Chỉ cần anh Thiên cũng yêu cháu, cháu tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc.
- Không bỏ cuộc? – Ông Cường cười mỉa mai. – Thế nào gọi là không bỏ cuộc??? Không chia tay Trần Quốc Bảo hay là không từ bỏ Thiên?
- … - Tất cả sự can đảm vừa rồicủa cô đều tan biến hết rồi. Cô thật sự thấy khiếp sợ con người trước mắt.
- Được rồi, tôi cho cô 2 lựa chọn. 1 là biến mất khỏi cuộc sống của Thiên…
- 2… 2 là… g..gì ạ? – Cô run run hỏi.
- 2 là… lập tức nói rõ ràng với Trần Quốc Bảo rồi trở về bên Thiên. Khi đó, tôi sẽ đồng ý để cô làm cháu dâu của tôi.
- Cá..i… c..c..cái… đó… - Cô lắp bắp
- Mau chọn đi!!
- Cháu……. Cháu…….
- Tôi không có nhiều thời gian cho cô đâu.
- …
- Tôi cho cô 10 giây… nếu cô không lên tiếng tức là lựa chọn số 1.
- … - Sắc mặt cô bây giờ đã trắng bệch như tờ giấy.

Nãy giờ anh đã nghe thấy hết cuộc đối thoại giữa 2 người. Mấy lần định chạy vào che chở cho cô nhưng lại sợ ông ta sẽ càng làm khó cô hơn, cho nên anh chỉ dám lặng lẽ đứng đây nhìn cô rơi nước mắt. Thực sự lòng anh rất đau.
Lần đầu tiên anh cảm thấy bất lực và sợ hãi… sợ ông ta sẽ dùng thủ đoạn để đối phó với cô… sợ ông ta sẽ làm cô bị tổn thương trầm trọng hơn… anh sợ… sợ rất nhiều điều…
Nhưng khi ông ta ép cô phải lựa chọn… anh chết sững… tất cả sự tức giận cùng đau đớn nãy giờ đều bùng lên mạnh mẽ… Chọn ư?? Lựa chọn giữa người mình yêu và nguyên nhân dẫn đến tai nạn của mình và cũng có thể liên quan đến cả tập đoàn của nhà cô ư? Làm sao cô có thể??! Làm sao cô có thể chọn cơ chứ??!!!
Anh thật không thể chịu đựng thêm chút nào nữa. Anh mặc kệ, mặc kệ tất cả, dù cho ông ta có giở trò gì đi nữa, anh cũng sẽ quyết bảo vệ cô bằng được, dù có phải trả giá đắt cỡ nào.
Khi anh đang định bước vào thì cô đột ngột lên tiếng. Lựa chọn của cô… là… là… Anh… không thể thở được nữa…

Chương 18: Để anh giải quyết

1.
Không biết là bao lâu sau, cuối cùng cô cũng đứng lên, đờ đẫn bước ra khỏi cửa hàg.
Ông Cường sau khi nghe được câu trả lời của cô, đã lập tức bỏ đi, không nhìn cô lấy 1 cái. Trước khi đi còn không quên dặn dò: “Tôi cho cô 1 ngày, nếu cô không giải quyết ổn thoả tôi sẽ ra tay. Đến lúc đó…”

Cô cứ đi trên đường, từng bước, từng bước, đầu óc trống rỗng.
- 67… 68… - Cô lẩm bẩm đếm mỗi bước đi của mình. Cô hoàn toàn chẳng còn biết gì nữa, chỉ còn mỗi câu trả lời ấy cứ lởn vởn trong trí óc.

- 83… 84… 85… - Cô quả thực rất muốn khóc, nhưng lại không dám khóc. Cô sợ… cho đến bây giờ cô vẫn còn run rẩy.

- 92… 93… - Bây giờ cô chỉ muốn gặp anh thôi!!! Cô muốn nhào vào lòng anh… muốn được cảm nhận vòng tay ấm áp của anh… muốn tựa đầu vào khuôn ngực rắn chắc của anh… muốn được anh dịu dàng quan tâm…

- … 100 – Cô đột ngột dừng lại, ngồi bệt xuống gốc cây bên cạnh, ánh mắt vô hồn.
Bỗng 1 vòng tay khoẻ khoắn bế bổng cô lên, rất mạnh mẽ, nhưng cũng vô cùng nhẹ nhàng.
Cô không hề có phản ứng gì, dường như đã mất đi cảm giác.
- Búp Bê!!
- Thiên… - Nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, cô như bừng tỉnh, ngay lập tức ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm người đang bế mình.
- Đừng sợ! Có anh rồi!!! – Anh cúi xuống hôn lên đôi môi tái nhợt của cô, lòng nhói lên.
- Thiên… Thiên… - Cô vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, khóc nấc lên.

Anh tìm 1 con đường vắng, ngồi xuống bên 1 gốc cây, không ngừng vỗ về cô.

- Em khóc khoẻ quá! – Anh đưa tay lau nước mắt tèm lem trên mặt cô.
- … - Cô không nói gì, chỉ mở to mắt nhìn anh sụt sịt.
- Em khóc đến nỗi hai mắt sưng húp cả lên rồi đây này! Nhắm mắt lại nào!!!! – Anh đặt tay lên đôi mắt sưng đỏ của cô, nhẹ nhàng mát xa.

- Búp Bê! – Anh hôn lên trán cô, khe khẽ gọi cô.
- Vâng. - Cô trả lời với giọng yếu ớt. Sau trận khóc long trời lở đất vừa rồi, cô gần như đã khiệt sức.
- Tại sao em lại lựa chọn như vậy?
- … - Cô im lặng không nói, sau đó từ từ mở mắt, nhỏm người hôn vào má anh 1 cái.
- Em có hối hận dù chỉ 1 chút không??? – Anh tiếp tục hỏi, nhìn cô không rời mắt một giây.
- … - Cô cũng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh 1 lúc lâu, rồi mới chậm chạp lắc lư cái đầu.
- Có thật không? – Anh không thể tin nổi. – Tại sao???
- Bởi vì… - Cô mệt mỏi nhắm mắt, mấp máy môi thì thầm. - … em yêu anh.

- Anh đưa em về nhà! – Một lúc sau, anh bế cô lên, rảo bước về phía đường lớn.
- Không. – Cô lắc đầu nguầy nguậy. – Em không muốn về nhà.
- Thế em định đi đâu bây giờ? – Anh cau mày.
- Cho em về nhà anh có được không?
- Được. – Anh gật đầu đồng ý, càng ôm siết lấy cô.

- Em đi tắm đi, rồi đi ngủ. Chắc em mệt lắm rồi!!! – Anh thúc giục.
- Không. – Cô lắc đầu liên hồi, vùi mặt vào ngực anh.
- Sao vậy? – Anh khó hiểu hỏi. – Hay muốn anh bế em vào phòng tắm?!?
- Không… không… không phải… - Cô vội xua xua tay.
- Vậy thì có chuyện gì?
- Em… em… - Mặt cô đỏ bừng, lí nhí. – … em không có quần áo… không… không tắm được…
- Haahahaahah… - Anh bật cười lớn.
- Anh… anh c..cười… cái… cái gì??! – Cô xấu hổ đến mức muốn độn thổ, đánh liên tục vào ngực anh.
- Được rồi… anh không cười… không cười em… - Anh vừa nói vừa bế cô vào phòng ngủ mở tủ quần áo của mình, cười cười. – Tuỳ em chọn.
- Chọn? – Cô trố mắt. – Đây là quần áo của anh mà?!?!
- Ở đây không có đồ nữ. Em cố gắng mặc tạm vậy. – Anh nói mà trong mắt không giấu nổi ý cười.
- Mặc đồ của anh sao??? – Cô chần chừ. – Nhưng mà… nó to lắm!!
- Còn hơn là không có gì để mặc, phải không? – Anh gian tà. – Khi đó em sẽ thảm với anh.
- … - Cô nhìn anh chăm chăm, không nói nên lời.
- Sao vậy? Muốn thử à?? – Anh xấu xa nhìn cô, rất nhanh hôn lên đôi môi ngọt ngào của cô.
- Anh dám không? – Cô chu mỏ, bàn tay nhỏ bé nghịch ngợm vẽ những đường tròn lên ngực anh.
- Em đang thách anh đấy à?? – Anh ghé sát tai cô thì thầm. – Không phải hơi mạo hiểm sao?
- Vậy ư? – Cô cười khanh khách, ánh mắt loé lên tia tinh ranh. – Em vừachợt nhớ ra… trước đây có lần đã nói với anh… nếu như anh dám làm gì em…
- Được rồi… được rồi… anh chịu thua… - Mặt anh nhăn lại, thở dài một cái.
- Phải thế chứ?! Ngoan lắm! – Cô cười tươi tắn như hoa. Thật không ngờ chi tiết bé nhỏ hôm trước đột ngột hiện lên trong đầu cô lại quan trọng như vậy.
- Em nhớ cái gì không nhớ, tại sao lại nhớ cái này?!?!!!! – Anh rầu rĩ, rồi như phát hiện ra điều gì, xoay người cô lại đối diện với anh. – Khoan… em nhớ?!? Là em nhớ ra?!!?!!?? Tự em nhớ ra hay sao!?!?! Em còn nhớ cái gì nữa không!????
- … - Cô trợn tròn mắt, nhìn anh như người ngoài hành tinh. – Anh lên cơn gì vậy!??!?
- Mau nói anh nghe, em còn nhớ ra cái gì nữa không?!??? – Anh nôn nóng.
- Anh… - Cô cau mày. – Anh quan tâm đến điều đó như vậy sao??
- Đương nhiên rồi. – Anh trả lời ngay tức khắc không cần suy nghĩ.
- …
- Mau nói đi… nhanh lên… rốt cục em đã nhớ ra cái gì rồi!??!!
- … - Cô không nói, chỉ nhìn anh thẫn thờ, rồi nở nụ cười gượng gạo. – Thì ra là thế.
- Thế gì cơ? – Anh ngơ ngác. – Em làm sao thế?? Em còn chưa lấy quần áo mà đã đi đâu vậy!?
- Em về nhà. Không làm phiền anh nữa. – Cô trả lời rất nhỏ, nhìn anh mỉm cười, không có chút gì giống như là đang giận dỗi cả càng làm anh sợ hãi hơn.
- Em bị sao rồi? Tại sao… - Anh vội vàng kéo cô lại, khi thấy nụ cười xa cách của cô thì giật thót cả mình, trái tim bỗng nhói đau. – Em giận đấy à? Anh đã làm gì sai sao?
- Không có. Chỉ là… đột nhiên em muốn về nhà. – Cô cúi gằm mặt nói.
- Đã muộn rồi, hôm nay em ở lại đây đi. – Anh cố gắng thuyết phục cô. Anh đã hạnh phúc đến phát điên lên khi cô nói muôn đến nhà anh. Giờ cô lại muốn về, mà còn có biểu hiện rất lạ nữa, giống như là sẽ âm thầm rời xa anh vậy.
- Không sao. Em sẽ bắt taxi về. Anh nghỉ ngơi đi. – Cô quay người bước ra cửa, tự mình mặc áo khoác vào.
- Búp Bê! – Anh hoảng hốt ôm chặt lấy cô. – Em có gì khó chịu thì nói ra đi. Em cứ như thế này anh sợ lắm!!
- Anh sợ cái gì chứ?!? – Cô bật cười. – Có ai làm gì anh đâu???
- Thà em đánh anh còn hơn. Em cứ tỏ ra xa cách thế này anh đến đau tim mất. Xin em đấy, thương anh 1 chút có được không?? – Anh giở giọng van nài.
- … - Cô nhìn anh, rất lâu, rất rất lâu mới lên tiếng. – Tạm thời chúng ta đừng gặp nhau nữa.
- Gì hả? – Anh kinh ngạc đến nỗi suýt chết ngất. – Em ăn nói lung tung cái gì thế?!?!
- Bao giờ nhớ ra mọi chuyện em sẽ đến gặp anh.
- Búp Bê! – Anh giật mình, vội vàng kéo cô vào lòng. – Đừng đi!!! Anh xin em, đừng đi!!!!!!!!!!
- Anh làm cái gì?? – Cô gỡ tay anh ra nhưng không được. – Em có phải sẽ bỏ anh đâu chứ?!! Chỉ là… đến khi em nhớ hết chuyện về anh, đến khi “cô ấy” trở về, nhất định sẽ đến tìm anh.
- Em ngốc nghếch cái gì thế hả?!?! Em và “cô ấy” chẳng phải đều là 1 người hay sao? Ăn nói lung tung, coi chừng anh phạt em đấy!!?
- Buông em ra. – Cô lạnh lùng. – Em muốn về.
- Em đang đùa anh có đúng không? Phải rồi, nhất định là em đang trêu chọc anh, giả bộ để lừa anh. Nhưng anh không thích đâu, không vui chút nào, đừng nghịch nữa… – Anh đau đến không thở được nữa.
- …
- Tại sao? – Anh xoay người cô lại, hỏi.
Cô kiễng chân ôm lấy cổ anh, chủ động hôn anh.

Anh thoáng sững sờ, sau đó vui mừng khôn xiết, ôm chặt lấy cô, hưởng thụ nụ hôn dịu dàng của cô.

- Bởi vì… em không phải là “cô ấy”… mãi mãi không phải là “cô ấy”… những kí ức về anh em đều không nhớ… con người “cô ấy” thế nào em cũng không nhớ… cho nên không cách nào trở về làm “cô ấy” của anh được…
- Anh yêu em! – Anh thì thầm. Anh chỉ còn mỗi cách này thôi.
- …
- Búp Bê! Anh yêu em!
- Anh nhầm rồi, em không phải Búp Bê của anh đâu.
- Anh yêu em!!! – Anh nhắc lại.
- … - Cô cúi gằm mặt xuống đất, không nói gì.
- Búp Bê!! Không… Lê Hương Kim, anh yêu em!!!!!! – Anh ôm lấy cô, để đầu cô tựa vào ngực mình. – Tin anh, anh thật sự yêu em.
Cả người cô rung lên từng hồi không ngớt.
- Em sao thế??? – Anh nghi hoặc nheo mắt nhìn cô.
- Haahahaha… ôi ôi haahahaaa… - Cô ôm bụng cười sặc sụa.
- Em… em lừa anh?? – Anh tức giận.
- Em… - Thấy cơn phẫn nộ của anh, cô im bặt, ánh mắt rưng rưng. – Em cũng không phải là hoàn toàn lừa anh. Lúc thấy anh phấn khích như vậy chỉ vì 1 kí ức nhỏ, em buồn lắm. Em có cảm giác người anh yêu hoàn toàn không phải là em bây giờ, anh chỉ đang chờ đợi, chờ đợi đến khi em lấy lại được trí nhớ… cho nên em mới.
- Ngốc!!! – Anh lướm cô 1 cái, rồi ôm lấy cô đầy yêu thương. – Tình cảm của anh mà em còn không cảm nhận được sao?
- Cái đó… em… em… - Cô lúng túng.
- Em bắt đầu diễn kịch từ lúc nào? – Anh nghiêm giọng hỏi.
- À… cái này… - Cô suy nghĩ 1 lát rồi trả lời nhỏ tí tẹo. – … lúc em nói chúng ta đừng gặp nhau nữa.
- Gì??? Ngay từ lúc đó sao?? – Anh tức điên, bế cô lên đặt lên ghế.
- Anh… anh… anh… - Cô cuống đến nỗi không nói được 1 câu ra hồn.
- Anh cái gì mà anh?!?! Em đáng bị đánh đòn lắm. – Anh nói rồi mạnh tay tét vào mông cô 2 cái.
- Anh… đau quáaaaaaaaaa!!!!!!!! – Cô mếu máo.
- Anh chỉ đánh có 2 cái, làm sao đã đau được? – Anh véo mũi cô. – Em có biết vừa rồi anh sợ đến mức nào không hả?
- Hihiiihihiiiihhiiii… - Cô cười trừ. – Em xin lỗi! Em xin lỗi mà!!!!
- Anh còn tưởng em thật sự muốn bỏ anh đi. Anh nghĩ em sẽ không thèm quan tâm đến anh nữa. Anh rất đau em biết không?
- Em… em… xin l..lỗi… - Cô ấp úng, đặt tay lên ngực trái của anh, xoa xoa. – Tim ơi, mi đừng đau nữa nhé, mi đau làm chủ của mi cũng đau, như vậy chẳng tốt chút nào, phải không???
- Cái đồ lắm trò!?! – Anh phì cười, bế cô vào phòng tiếp tục chọn quần áo.

- Em chọn 2 bộ đi.
- 2 bộ? – Cô ngạc nhiên. – Em chỉ cần 1 bộ là đủ rồi.
- Ai nói cho em? Là cho anh.
- Aaaa… Quần áo của anh thì anh đi mà chọn, sao bắt em chọn chứ!? – Cô uất ức.
- Anh bảo em chọn thì em ngoan ngoãn chọn đi, còn nói nhiều nữa là anh đánh vào mông cho bây giờ??! – Anh ngồi trên giường, giở giọng đe doạ.
- Híc… anh bắt nạt em. – Cô xụ mặt xuống, vơ đại 2 bộ đồ ngủ dài tay, vứt cho anh 1 bộ, rồi lon ton chạy vào phòng tắm.

- Thoải mái quá!!!!!!!!! – Cô tí tởn nhảy ngay lên giường, chùm chăn kín mít không một kẽ hở.

Nhìn cô mặc bộ quần áo của anh thật ngộ!!!? Ống tay, ống chân cô đều không chịu xắn lên, cứ dài lê thê, áo quần thì rộng thùng thình. Thật đúng là… bơi trong áo. Anh bật cười thích thú.

Anh tắm xong thấy cô vẫn không chịu thò đầu ra thì cau mày.
- Em muốn ngạt thở à?
- Em lạnh!!! – Cô run lẩy bẩy.
- Lạnh thì lạnh chứ?! Em chùm chăn kín như vậy là không được.
- … - Cô ngoan ngoãn ló nửa cái đầu ra khỏi chăn, nhìn anh với ánh mắt cún con. – Anh ôm em.
- Được. – Anh vui vẻ chui vào trong chăn, ôm lấy cơ thể bé nhỏ đang “bơi” trong áo quần này, khe khẽ bên tai cô – Là em dụ dỗ anh, có chuyện gì xảy ra đều do em chịu trách nhiệm.
- Em… em không có. – Mặt cô đỏ bừng đến tận mang tai.
Anh hài lòng trước điệu bộ đáng yêu của cô, với tay tắt đèn.
- Búp Bê! Ngủ ngon!!! – Anh hôn lên trán cô, siết chặt cơ thể mềm mại ấm áp trong lòng, từ từ chìm vào giấc ngủ.
---------------------------------------
2.
- Búp Bê!! Dậy đi học nào! – Anh cất tiếng gọi đồng thời véo chiếc mũi xinh xắn của cái người vẫn đang say giấc trong lòng mình kia.
- … - Cô chậm rãi mở mắt, chớp chớp mấy cái, lơ mơ nhìn anh.
- Em nhìn anh như thế là có ý gì vậy??? – Anh phì cười. – Muốn anh nghỉ học để ôm em ngủ tiếp sao?
- Không phải. – Cô lắc lắc đầu, ý thức đã tỉnh táo hơn chút ít.
- Vậy sao?? Nhưng anh lại muốn em nghỉ học hôm nay.
- Để làm gì? – Cô ngạc nhiên, 2 mắt mở to.
- Làm gối ôm của anh. – Anh trả lời rất tự nhiên. – Dù sao đến trường hay không cũng thế, chẳng phải em toàn ngủ trong giờ hay sao? Vậy thì ở nhà ngủ sẽ thoải mái hơn, phải vậy không???
- Anh… làm sao biết em… ngủ trong lớp?? – Cô kinh ngạc thốt lên.
- Cả trường ai cũng biết em là công chúa ham ngủ mà!?!?!!!
- Thật… thật sao? – Cô xấu hổ. – Em… có phải h..h..hôm nào cũng… cũng ngủ đâu?!?! Chỉ là… chỉ là… thỉnh thoảng thấy mệt thì… thì… ngủ một chút…
- Thế hôm nay em có mệt không??! – Anh cười cười hỏi.
- Không mệt. – Cô đáp ngay, ngồi bật dậy. – Đêm qua em ngủ rất ngon, giờ rất khoẻ khoắn.
- Ồooo!!!! Anh đã cho em cơ hội, nhưng em không chịu tranh thủ. Vì thế, em nhớ cho kĩ, hôm nay mà ngủ trong lớp nhất định sẽ bị phạt rất nặng.

- Thiên! – Cô khé giật giật tay áo anh khi anh đang chăm chú quàng chiếc khăn len cho cô.
- Vẫn còn việc gì muốn anh làm nữa sao?? – Anh cười cười.
- Không phải. – Cô trừng mắt nhìn anh.
- Thế thì là chuyện gì?
- Em… em phải làm thế nào bây giờ??? – Đột nhiên giọng cô trở nên rất nhỏ, rất nhỏ.
- … - Anh đội mũ len cho cô xong, nhìn chăm chú vào đôi mắt ngập nước mà xót xa vô cùng. – Em hối hận?
- … - Cô lắc đầu.
- Vậy thì đừng suy nghĩ nhiều nữa, chuyện với Bảo anh sẽ giải quyết. – Anh ôm cô vào lòng, nhè nhẹ vỗ về trấn an.
- Anh làm thế nào??
- Anh sẽ có cách, em đừng lo.
- Nhưng… nhưng… em… em… vụ tai nạn đó… em phải làm thế nào? – Cô bật khóc. – Thiên! Em không thể bỏ cuộc như vậy… em đã chiếm được lòng tin của anh Bảo… em… em thật sự muốn tìm hiểu cho rõ… em không muốn sống trong sợ hãi… không muốn bị người khác điều khiển… em… càng không thể bỏ mặc Gold… Thiên!!! Em… em…
- Vậy tại sao em lại lựa chọn như vậy?? – Khi nghe những lời cô nói, anh hoàn toàn không chút tức giận, chỉ thấy trái tim như bị bóp nghẹt, rất đau. – Dù em muốn tiếp tục ở lại bên Bảo, anh cũng sẽ không trách em…
- Nhưng… em không thể làm tổn thương anh 1 lần nữa… Hơn 2 năm trước anh đã vì em mà đau khổ… em không thể lại bỏ rơi anh… đẩy anh xuống vực thẳm… em không thể… Anh rất tốt… thực sự rất tốt… hoàn toàn không đáng bị đối xử tàn nhẫn như vậy…
- Búp Bê! – Anh thoáng sững sờ, rồi mới chậm chạp lên tiếng, trong giọng nói không giấu nổi sự đau lòng. – Anh… thời gian qua ở bên em thực sự anh rất hạnh phúc… Anh luôn muốn giữ em bên cạnh… yêu thương em… chiều chuộng em… chỉ cần… em yêu anh… Nhưng em có biết, anh cũng rất bất an. Ngày nào anh cũng lo sợ, sợ tình cảm của em thay đổi, sợ em sẽ thích Bảo, sợ em sẽ không cần đến anh nữa. Anh chỉ có thể yên tâm mỗi khi em ở bên anh, cười với anh, quan tâm đến anh, nói rằng em yêu anh…
- Thiên!!!!?!??! – Cô giật mình ngẩng phắt đầu lên nhìn anh. Cô vẫn nghĩ, bấy lâu anh thấy rất hạnh phúc, rất vui vẻ, thật không ngờ, anh lại… Anh không tin tưởng cô?? Hay bởi vì cô vốn không đáng để được tin tưởng???????
- Đồ ngốc!!!!! Đừng có nghĩ lung tung. Không phải anh không tin em, chỉ vì anh quá yêu em, quá hạnh phúc nên mới lo sợ. Nhưng… bây giờ anh… không còn sợ hãi nữa… không sợ 1 chút nào.
- Vì sao? – Cô mù mờ, vẫn chưa hết sụt sịt.
- Bởi vì… - Anh quay mặt đi, tránh đôi mắt thiên thần ấy. Nó luôn làm anh thấy bối rối và không kiềm chế được cảm xúc của chính mình. - … anh không cần em thương hại.
- Gì?? – Cô đông cứng, mắt mở to hết cỡ nhìn anh chằm chằm.
- Anh không cần sự đồng cảm hay thương hại của em, càng không cần em phải ở bên cạnh anh chỉ vì không muốn anh tổn thương. Anh không cần!
- … - Cô sốc đến độ không nói nên lời, chỉ đứng im như 1 pho tượng. Mãi sau mới lắp bắp. – Anh… anh nói… cái… g..g..g..gì??! Th..thư..ơng… hại??!
- Không phải sao? Chỉ vì lòng thương hại mà em chấp nhận làm bạn gái anh, em không thấy bất công sao? Chỉ vì không muốn anh đau khổ mà em chịu nói dối lòng mình, em không thấy khó chịu sao? Anh đáng thương đến vậy sao? Đáng thương đến nỗi cần em phải bố thí cho 1 chút tình cảm sao???…
- Anh nói đủ chưa????! – Cô tức giận đùng đùng, trái tim cũng không ngớt nhói đau. – Em thương hại anh? Em bố thí tình cảm cho anh? Em nói dối lòng mình rằng em yêu anh? Anh nói như vậy mà nghe được sao??? Anh thật sự nghĩ em như thế sao??! Anh không hề tin tưởng em 1 chút nào. Vậy thì tình cảm của anh dành cho em có phải là tình yêu hay không?!?! Nếu như thực sự yêu em, anh sẽ hoàn toàn tin tưởng em. Em nói cho anh biết, em sẽ không vì sự thương cảm nhất thời mà chấp nhận 1 người, cũng sẽ không vì thế mà tự lừa mình lừa người… - Cô hét lên, rồi lao như bay ra khỏi căn hộ của anh.

Cô bỏ đi rồi, anh vẫn đứng đơ ra ở đó, không hề nhúc nhích.
Anh bàng hoàng với phản ứng mãnh liệt của cô. Cô giận dữ như vậy chứng tỏ cô thật sự không hề thương hại anh. Vậy thì… cô thật lòng đã yêu anh hay sao???!... Có thể hay không??!!!?
Anh bắt đầu nghi ngờ chính mình… tình cảm của anh với cô là tình yêu… điều đó anh có thể chắc chắn… nhưng anh lại không thể tin tưởng cô… không thể thoải mái mà đón nhận sự quan tâm chăm sóc của cô. Anh luôn bất an mỗi khi cô đối xử tốt với anh, chỉ sợ đó sẽ là lần cuối cùng…
Anh hối hận… vô cùng hối hận… Tại sao anh không thể tin cô… tin vào tình cảm cô dành cho anh… tin vào những hành động dịu dàng mà đáng yêu của cô với anh… tin vào câu nói em yêu anh của cô… Tại sao? Tại sao?!? Tại sao đau khổ trong 2 năm trước lại có thể biến thành nỗi sợ hãi lớn đến thế… khiến anh không thể không chế được…
Rõ ràng là rất yêu cô… nhưng cuối cùng vẫn bị nỗi ám ảnh trước kia chi phối… lại ngược lại làm tổn thương cô…

- Kim, cuối cùng em cũng chịu về nhà rồi!!? – Kim vừa bước đến cửa, Thanh - đang chuẩn bị đi học – đơ ra 1 lúc rồi ngay lập tức đã chạy đến ôm chầm lấy cô, mừng đến phát khóc.
- Em đã nói là đến nhà bạn rồi mà!!? Chị bình tĩnh lại đi. – Kim bật cười.
- Bình tĩnh làm sao được?!?! – Thanh sụt sùi, lườm Kim 1 cái. – Lần sau mà có đi đâu thì làm ơn nói rõ ràng 1 chút, cứ mập mờ như vậy làm chị lo muốn chết.
- Được rồi… được rồi… em biết rồi… lần sau em đảm bảo sẽ nói trước với chị. Không những thế còn dẫn chị đến tận chỗ đó kiểm tra. – Kim cười ha ha.
- Tốt nhất là như thế đi. – Thanh gật đầu cái rụp, sau đó thúc giục. – Chúng ta đi học thôi.
- Chị Ngọc Thanh yêu quý của em!!! – Kim chớp chớp mắt. – Cho em nghỉ nốt hôm nay đi!!!!! Giờ em rất mệt, không muốn làm gì cả.
- Em mệt làm sao? Tại sao lại mệt?!?!? Mấy ngày qua em làm gì vậy!??!??? – Thanh lập tức cuống lên.
- Không sao… không sao… Chỉ là mấy hôm không về nhà nên mệt mỏi 1 chút. Nghỉ ngơi 1 hôm sẽ khoẻ lại ngay thôi. Chị đừng lo!!!!! – Kim trấn an Thanh, ấn Thanh vào “toa tàu”, rồi “bay” ngay vào nhà.

Ngồi xem ti vi, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cái điện thoại bị vứt chỏng chơ trên giường, không chịu nổi cô bực dọc kêu lên.
- Thiên đáng chết kia, tại sao không chịu gọi cho em?!?!?!??

- Chắc chắn là anh chán sống rồi!!! Hừ!!?

- Rốt cục anh đang nghĩ cái gì hả?!?!

- Anh đi chết đi… đi chết đi…

- Chết tiệt!!! – Cuối cùng cô tắt điện thoại, ném nó ra khỏi giường, quyết định… đi ngủ.

Mấy ngày sau Thiên cũng không liên lạc với cô làm cô tức điên lên, nhưng không hề rơi nước mắt. Vì cô biết anh tuyệt đối sẽ không buông tay, cô cũng không cho phép anh buông tay.
Bề ngoài cô vẫn bình thường như mọi khi, nhưng trong lòng lại nóng như lửa đốt. Khi đi đâu cô đều để điện thoại ở nhà để không phải cứ nhìn chằm chằm vào cái màn hình điện thoại rồi lại nổi giận đùng đùng.

- Kim, có chuyện gì vậy???! – My từ từ đến gần, lí nhí hỏi.
- Chuyện gì là chuyện gì? – Kim hỏi ngược lại, nhìn bộ dạng sợ sệt của My thì bật cười thành tiếng.
- Anh Thiên, anh Nhật với anh Bảo, 3 người đều biến mất một tuần nay rồi. Không ai liên lạc được, Giám đốc Trần đang điên tiết lên đấy. – Thanh thì thầm.
- Cái gì?? – Kim kinh ngạc đứng bật dậy.
- Lê tiểu thư, có thắc mắc gì sao? - Ông Vịt thở dài. Bình thường cô sinh viên này đã khiến cho ông ảo não cùng tự ti về bài giảng của mình lắm rồi, giờ lại còn kích động như vậy, không phải là đang tức giận cái gì chứ??! Nghĩ đến đây, ông thoáng run rẩy.
- Bọn em muốn ra ngoài, thưa thầy. – Kim lễ phép, rồi kéo ngay My với Thanh đi ra khi nhận được cái gật đầu cứng nhắc của ông giáo sư mặt nghệt ra trên bục giảng.

- Chị biết từ lúc nào?!? – Kim lên tiếng.
- Hôm kia. – Thanh tuy hoảng sợ, nhưng giọng nói vẫn rất rõ ràng mạch lạc.
- Tại sao đến bây giờ mới nói với em?? – Kim tức giận.
- Chị… không muốn em lo lắng. Với cả chuyện đó thực ra cũng không có gì nghiêm trọng.
- Không có gì nghiêm trọng?? Sao chị có thể chắc chắn như vậy??!!!!? Chị có biết rõ mọi chuyện không?!!!?!? Chị thậm chí còn không biết…
- Kim, cậu cứ bình tĩnh, đừng kích động. – My vội can ngăn.
- Cả cậu nữa. Cậu biết lúc nào!?!?/??? Tại sao không nói cho tớ?!!??!?!??!
- Tớ… tớ… tớ…
- Nói!
- Tớ… tớ… chuyện này… là do anh Nhật nói… mới hôm qua… tại… tại tớ sợ cậu sẽ tức giận… tớ không…
- Đủ rồi. – Kim xua tay, nhắm mắt lại, hít thở sâu. – Chị Thanh, chị lập tức đi điều tra cho em. Nhất định phải có tin tức chính xác. Em không tin đây chỉ là 1 sự trùng hợp. Nếu như họ thật sự gặp nhau…
---------------------------------------
3.
3 ngày tiếp theo, tin tức về 3 thiếu gia họ Đặng, Doãn, Trần mất tích đã lan rộng trên khắp các phương tiện truyền thông. Tất cả các tập đoàn, công ti lớn nhỏ đều dốc sức truy tìm tung tích bọn họ bởi… phần thưởng thật sự rất hậu hĩnh.

Kim cứ thấp thỏm không yên. Cô một mặt nghi ngờ Thiên có phải đang thực sự “giải quyết” chuyện đó hay không, một mặt suy nghĩ không biết anh định làm cái gì, một mặt lo lắng Nhật nóng nảy sẽ làm hỏng chuyện, một mặt lại sợ Bảo và Thiên gặp chuyện không hay,… Nói chung là, hiện giờ cô đang rối hết cả lên, đứng ngồi không yên.
Đã thế nhóm Cẩm Vân, Cẩm Tú, Linh Lan còn không sợ chết cứ đâm đầu vào, dùng đủ mọi lời lẽ để chọc tức cô. Bọn họ hết lần này đến lần khác bị cô làm cho tái xanh cả mặt mũi mà vẫn không biết sợ là gì, tiếp tục bền bỉ “khiêu chiến”.
Cũng như lúc này đây…
Kim đang ngồi ở ghế đá trên sân trường lên mạng tìm kiếm thông tin thì đột ngột nghe tiếng My tràn đầy sự ngán ngẩm.
- Kim, bọn họ lại đến nữa.
- Sao họ không dừng cái trò trẻ con này đi nhỉ!?!??? – Thanh bực dọc.

- Lê tiểu thư!!? Sao cô lại ngồi ở đây thế này? - Cẩm Vân lên tiếng đầu tiên.
- Cảm ơn 3 vị tiểu thư quan tâm. Nhưng đây là việc của tôi, chắc 3 cô không tọc mạch đến nỗi bắt tôi nói ra chuyện riêng của mình chứ!?!?!!! – Kim mắt vẫn không rời khỏi màn hình.
- Cô… - Linh Lan tức lộn ruột, nhưng bị Cẩm Tú ngăn lại.
- Không dám. Bọn tôi chỉ đang thắc mắc tại sao các cô không vào học mà lại ngồi ở đây mà lướt web thôi. Như vậy thật mất hình tượng của học sinh trường ta quá!!!?
- Ồ!!! Vậy sao??? – Kim nhếch miệng cười mỉa mai. – Nhưng tôi thấy, trường chúng ta không chỉ có mình bọn tôi trốn tiết đâu nhỉ!??!? Nếu không tại sao lại có thể có người cùng tôi trò chuyện được chứ!!?
- Bọn tôi chỉ là quan tâm nên mới đi tìm nhắc nhở các cô thôi. Sao cô có thể nói như vậy chứ?!? - Cẩm Vân chớp chớp mắt.
- Chị Cẩm Vân à, nếu em nhớ không nhầm thì hôm nay lớp chị có bài kiểm tra. Em thật áy náy quá, đã làm ảnh hưởng đến chị rồi. – Thanh từ tốn nói, liếc sang Cẩm Tú và Linh Lan. – Nhưng học tập là trên hết, chị không cần thiết phải đi tìm bọn em. Có 2 người “bạn tốt” này là đủ lắm rồi.
- Cô không thể nói như thế. Tôi…
- Tôi không rỗi hơi mà nói chuyện tầm phào với các cô. - Cẩm Tú phũ phàng cắt ngang lời chị mình, trừng mắt nhìn Kim. – Cô… Lê Hương Kim… rốt cục cô đã giấu anh Thiên và anh Nhật đi đâu rồi??!!!
- Cẩm Tú, Kim cần gì phải làm như vậy chứ?!? Cậu đừng đổ oan cho Kim. – My lên tiếng bênh vực.
- Đổ oan???? Tôi không nghĩ như thế. Ngoài cô ta ra, còn ai có thể làm ra cái chuyện kinh thiên động địa này nữa?!??
- Cẩm Tú à, cô có phải là đã đánh giá tôi quá cao rồi không? – Kim ngẩng đầu lên, bình tĩnh nói. – Tôi nào có tài năng lớn như vậy, có thể giấu đi 2 người mà không để lại bất kì dấu vết hay thông tin nào??!!!!
- Đừng có giả bộ nữa. Tốt nhất cô nên nói thật đi, nếu không tôi sẽ không để cô yên đâu. - Cẩm Vân đe dọa.
- Không để tôi yên??? – Kim bật cười. - Vậy các cô có thể làm gì được tôi?!!?
- Cô đừng có coi thường bọn tôi. – Linh Lan lên tiếng. – Mau nói nhanh, đừng để mình phải hối hận.
- Các cô có vẻ mạnh miệng nhỉ!??! – Thanh cau mày. – Mạng lưới an ninh của Gold chắc các cô cũng biết. Không thể nào đến cả thiên kim tiểu thư cũng không bảo vệ nổi, phải không?
- Cô… cô đừng tưởng…
- Thôi đi… Hôm nay tôi nhất định bắt các cô phải nói ra. - Cẩm Tú bực mình hét lớn.
- Tôi không biết. Cô muốn tôi phải nói cái gì bây giờ??????? – Kim cũng nổi giận đùng đùng. Mấy hôm nay cô thực sự rất mệt mỏi, sức chịu đựng cũng giảm đi nhiều, thật sự không thể tiếp tục cùng bọn họ tranh cãi nữa.
- Tôi không tin. - Cẩm Vân cao giọng. – Dù cô thật sự không làm cái chuyện đó thì ít nhất họ cũng sẽ liên lạc với cô. Trong 3 người thì có 2 người yêu cô đến chết đi sống lại, không thể nào bỏ đi mà cũng không nói với cô 1 tiếng chứ?!?!
- Giờ cô hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai bây giờ??! Tôi cũng đang điên lắm đây. Tự nhiên lại biến mất, thật chẳng hiểu trong đầu họ nghĩ cái gì nữa.
- Cô nói thật hay là giả bộ đấy?!? – Linh Lan nghi ngờ. – Cô… quả thật cũng không có tin tức gì hay sao????
- Các cô có não không thế?? Nếu tôi có tin gì thì còn phải ngồi đây mà mò mẫm hay sao??!
- Vậy…
- Tốt nhất là các cô biến ngay cho tôi. – Kim nhắm mắt lại, mệt mỏi nói.
- Hừ!!? Cô là cái gì mà dám ra lệnh cho tôi??! - Cẩm Vân tức xi khói.
- Đúng. Bọn tôi cứ không đi đấy, để xem cô sẽ làm gì nào!?! – Linh Lan cũng hùa theo.
- Kim sắp nổi giận thật sự rồi, phong ba bão táp sắp đến rồi, các cô mau đi đi. – My chân thành khuyên can.
- Gì hả??! Cô tưởng tôi sợ chắc??!?
- Lê Hương Kim. Cô đừng nghĩ trên thế giới này tất cả mọi người đều phải phục tùng cô.
- Các cô đừng gây sự nữa, mau đi đi.
- Cô không đủ tư cách để lên tiếng ở đây. Tốt nhất nên ngậm miệng lại.
- Lê Hương Kim… cô tưởng là nhắm mắt vào thì xong sao?!!? - Cẩm Tú vẫn tiếp tục công kích. - Tất cả mọi người đều biết, thiên kim tiểu thư nhà họ Lê có biệt tài quyến rũ đàn ông. Bất kể già hay trẻ, đẹp hay xấu, giàu hay nghèo đều không tha…
- CÂM MIỆNG!!!!!!!

Sững sờ…

Kinh ngạc…

Tất cả đều bất động, không thốt nên lời.

- Anh Thiên!!!
- Anh Nhật!! - Cẩm Vân và Cẩm Tú cùng hét to, lao như bay về phía vừa phát ra tiếng nói.
- Cút ra! - Nhật tức giận gằn từng tiếng. – Cô đừng có đến gần tôi, cũng đừng có gọi tên tôi. Tôi thấy buồn nôn.
- Anh… anh… - Cẩm Vân nước mắt lưng tròng nhìn Nhật oán trách. – Em yêu anh như thế, tại sao anh lại đối xử với em như vậy?!?! Em… em thật sự… rất rất yêu anh. Em không thể sống thiếu anh… Em…
- Thôi cái bài ca đó đi. Cô càng như vậy càng làm tôi khinh thường cô hơn. Những chuyện xấu của cô tôi sẽ không nói ra, thế nên cô cũng đừng có bám riết lấy tôi nữa. Làm ơn để tôi yên đi!!! Đừng có làm người không muốn lại cứ thích làm đỉa.
- Anh… sao anh có thể nói chị em như thế?!?! Chị ấy chỉ vì… - Cẩm Tú lên tiếng bênh vực.
- Đỗ Cẩm Tú… - Thiên trầm giọng. – Cô lại đây.
- Anh Thiên?!? Anh… anh gọi em??! Anh vừa gọi tên em phải không?! - Cẩm Tú vui mừng đến phát khóc, lập tức chạy đến trước mặt anh.
- Cô… - Thiên nhìn Cẩm Tú với ánh mắt… muốn giết người. – Cô vừa rồi đã gây sự và xỉ nhục Búp Bê của tôi, cô muốn thế nào đây??
- Em… em… chỉ tại… chỉ tại cô ta… làm tổn thương anh… lấy anh làm đồ chơi… khi Trần Quốc Bảo về thì lập tức bỏ mặc anh… em… em chỉ… - Cẩm Tú sắc mặt trắng bệch, tất cả vui sướng đều bay mất rồi.
- Haaahahahahaaa… - Đột nhiên Bảo ở bên cạnh bật cười. – Kim, em nghe thấy không?? Cô ta đang kết tội em kìa??!!!!?!
- Những gì Tú nói đều là sự thật. – Linh Lan bảo đảm.
- Tôi biết. - Bảo bình thản.
- Anh… anh… - Cẩm Vân lắp bắp, nhìn Bảo như người ngoài hành tinh. - Nếu đã biết… anh… tại sao… tại sao…
- Đó là chuyện của tôi, không đến lượt cô quản.
- Haizzzz… - Nhật thở dài. - Đến bao giờ các cô mới rút cho tôi nhờ đây!??!!! Tôi quả thực là ngán đến chịu không nổi nữa.
- Anh Nhật!!!!
- CÚT

- My, nhớ anh không?? - Nhật nhảy chồm chồm.
- Anh hỏi gì lạ thế? – My chớp chớp mắt. – Em không nhớ anh, chỉ lo lắng thôi.
- Tại sao lại không nhớ anh chứ?!!? - Nhật xị mặt.

- Búp Bê!!! – Thiên khẽ gọi.
- …
- Búp Bê!! Tại sao không trả lời anh??!
- …

- Cái gì vậy!??! Búp Bê!!?!? – Thanh ngạc nhiên tròn vo mắt.
- Hiiihihi… Cái này là biệt danh do anh Thiên đặt cho Kim đấy. – My giải thích.
- Có nghĩa Kim là đồ chơi của anh ấy? – Thanh cau mày.
- Không phải… không phải là ý đó. – My giật mình, lắc đầu nguầy nguậy.
- Vậy là cái gì????
- Cái đó… em sẽ giải thích cho chị sau. Mà sao Kim nãy giờ không có phải ứng gì vậy?!?
- Ờ nhỉ!!??? Anh Thiên đã gọi mấy lần rồi. – Thanh tò mò nhìn sang.
- Phìiiiii… - My và Thanh đều cười phá lên.
- Sao… sao thế?!? - Nhật nhanh nhảu hỏi.
- Kim… Kim… đã n..n..ngủ mất… mất rồi. – My cố nhịn cười nói.
- HẢ??????????////

Full | Lùi trang 5 | Tiếp trang 7

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ

XtGem Forum catalog