Disneyland 1972 Love the old s
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Tìm lại tình yêu - Trang 8

Full | Lùi trang 7 | Tiếp trang 9

Chương 22: Mẹ ơi!!!

1.
Sau khi chạy trốn khỏi cái nhà kho đáng sợ đó, cô càng chạy càng thấy hoảng sợ hơn. Những vết thương trên người theo chuyển động của cô càng trở nên đau rát… máu càng chảy nhiều hơn…
Cô chạy vào khu từng phía trước… chạy mãi… chạy mãi… chạy đến khi kiệt sức… chạy đến lúc đôi chân bê bết máu không thể nhấc lên được nữa… cô ngã xuống bên 1 gốc cây…
Cố gắng lục lọi tìm điện thoại… cô thất vọng nhớ ra hình như vừa rồi điện thoại của cô đã bị tên quỷ thần đó đập nát…

Rừng càng ngày càng tối… không khí càng ngày càng lạnh… máu từ những vết thương chảy càng ngày càng nhiều… mùi máu càng ngày càng nồng… cơ thể cô càng ngày càng đông cứng… hơi thở càng ngày càng yếu ớt… trí óc cũng càng ngày càng mơ hồ… cô cũng không rõ, mình ngất đi từ khi nào…

Cô không phải hoàn toàn ngất đi… chỉ là đôi mắt nặng trĩu không thể mở ra… đôi tay rã rời không thể nhấc lên… đôi chân đau buốt không thể cử động…

Cô cứ nằm ở đó… ý thức được mình yếu dần, máu ít dần, hít thở cũng theo đó mà khó khăn hơn… nhưng lại không thể làm gì… chẳng để tỉnh lại… cũng chẳng thể kêu cứu… Cô thấy hình như mình đang nằm chờ chết…

Suốt mấy ngày cô như chìm trong mơ… một giấc mơ rất dài… rất hỗn loạn…
… Cô thấy bệnh viện bên Mỹ… Bảo kể chuyện tuổi thơ cho cô nghe…
… Cô thấy biệt thự họ Lê ở Mỹ… bố mẹ quan tâm hỏi han sức khoẻ của cô…
… Cô thấy vườn hoa Love… cô ôm Cục Bông trả lại cho Thiên…
… Cô thấy trường Đại Học Dream… My bị mọi người bắt nạt…
… Cô thấy căng-tin rộng lớn… cô và Nhật cãi nhau chí choé…
… Cô thấy biệt thự họ Lê ở Việt Nam… Thanh không cho cô đi lung tung, nghịch ngợm này nọ…
… Cô thấy căn nhà gỗ giữa rừng… cô nói cô thích Thiên…
… Cô thấy căn hộ của Thiên… cô cuộn tròn trong lòng Thiên lướt web…
… Cô thấy quyển album của Thiên… những dòng chữ ngay ngắn đẹp đẽ…

Cứ như vậy, cô chìm trong giấc mơ của mình… sức sống cũng dần cạn kiệt… cho đến khi có 1 vòng tay mạnh mẽ mà ấm áp bế cô lên, ôm cô vào lòng.
Cô cảm nhận được… là anh. Anh đang ở bên cô… đang ôm cô… đang nắm tay cô… đang thì thầm bên tai cô… Thực sự rất ấm áp… rất bình yên… Cô rất muốn vòng tay ôm chặt lấy anh… nhưng không thể… Cô dần dần hôn mê thật sự.

Cô đang ở đâu đây?? Thật đẹp!!!
Xung quanh cô là đồng cỏ xanh mướt điểm vài bông hoa tím biếc. Xa xa là 1 rừng thông. Trên bầu trơi trong xanh cao vời vợi có những đám mây trắng muốt bồng bềnh trôi tạo thành những hình dáng thật ngộ nghĩnh.

Cô đang ngẩn người thì có 1 giọng nói dịu dàng vang lên.
- Kim!
- … - Cô lập tức quay về phía phát ra tiếng gọi.
Trước mặt cô là 1 người phụ nữ rất đẹp và hiền hậu! Mái tóc xoăn từng lọn xoã ngang lưng, làn da trắng hồng, khuôn mặt trái xoan, đôi mắt màu hổ phách… Người đó… chẳng phải là…
- Mẹ!!!! Mẹ ơi!!!!!!! – Cô vui sướng kêu lên, chạy đến ôm chầm lấy mẹ.
- Con gái ngoan của mẹ!!? – Người phụ nữ nhẹ nhàng vuốt tóc cô, nở nụ cười hạnh phúc.
- Mẹ ơi! Con nhớ mẹ lắm!!!? Sao mẹ lại bỏ con đi sớm như thế chứ??!!? Tại sao mẹ không ở lại ru con ngủ… nấu cơm cho con ăn… mua búp bê cho con chơi… hát cho con nghe… - Cô khóc thút thít.
- Mẹ xin lỗi… mẹ xin lỗi…
- Nhưng… - Đột nhiên cô nghĩ ra điều gì đó, giật mình. – Sao mẹ lại ở đây? Sao con lại gặp được mẹ?!? Con đang mơ sao???!
- Mẹ đến để hỏi con… con có muốn đi cùng với mẹ không?
- Đi với mẹ? Đi đâu cơ ạ? – Cô ngơ ngác.
- Lên thiên đường. - Người phụ nữ mỉm cười trả lời.
- Thiên đường? – Cô tròn vo mắt. - Ở đó có đẹp không mẹ???
- Rất đẹp.
- Vậy có vui không???
- Ở đó không có nỗi buồn hay đau đớn… chỉ có niềm vui và nụ cười…
- Vậy sao??! – 2 mắt cô sáng lên. – Con đi, con đi với mẹ.
- Chúng ta đi.

- Khoan đã… - Vừa bước được 2 bước, cô lập tức dừng lại, cau mày. – Còn bố, bố có đến đó không?
- Bây giờ chưa được. Bố con sẽ đến sau.
- Sau là bao giờ ạ?
- Mẹ cũng chưa biết. Nhưng con yên tâm, nhất định bố con sẽ đến.

- Còn anh Thiên thì sao? – Cô lại dừng bước.
- Cậu bé ấy phải rất lâu… rất lâu sau mới đến.
- Vậy… rất lâu… rất lâu sau con mới được gặp anh ấy sao? – Cô nhăn nhó.
- Đúng thế. - Người phụ nữ nhẹ nhàng gật đầu. – Nhưng lúc nào con cũng có thể nhìn thấy cậu ấy.
- Thật sao ạ? – Cô nửa tin nửa ngờ. – Nhìn thấy cũng là gặp rồi mà?!?!?
- Không phải thế. - Người phụ nữ từ tốn giải thích. – Con sẽ nhìn thấy cậu ấy, nhưng là từ thiên đường. Con chỉ có thể nhìn thấy, chứ không thể nói chuyện hay chạm vào cậu ấy được đâu…
- Giống như đang xem phim sao?
- Chính là như vậy.
- Con không thích. Con muốn gặp anh ấy cơ. Con muốn anh ấy và bố đi cùng chúng ta cơ. – Cô phụng phịu.
- Ngoan nào, con không được như thế. - Người phụ nữ đánh nhẹ vào mông cô, cau mày. – Thế là hư đấy.
- Nhưng mà… con rất nhớ anh Thiên. Con muốn gặp anh Thiên. Con cũng đã hứa, con sẽ không bao giờ rời xa anh ấy. Nếu như con đi với mẹ, nhất định anh ấy sẽ giận con.
- Ngốc nào! Ai nói con sẽ rời xa cậu ấy? - Người phụ nữ bật cười. – Con vẫn luôn ở bên cậu ấy mà!?!/
- Nhưng… - Cô vẫn nhăn nhó. - Nếu chỉ có con nhìn thấy anh ấy mà anh ấy không thể nhìn thấy con thì làm sao anh ấy biết con đang ở bên anh ấy chứ??!
- Vậy con suy nghĩ lại đi. Con có đi với mẹ không?
- Con…
Cô nghĩ đến bố, nghĩ đến Thiên… cô không thể bỏ mặc họ. Nhưng, cô đã không gặp mẹ từ rất lâu rồi. Cô muốn ở bên mẹ, muốn được mẹ yêu thương chăm sóc, muốn cùng mẹ sống trong cái thế giới tuyệt đẹp chỉ có niềm vui kia…
Bố đã có mẹ Chi ở bên. Rồi 1 ngày nào đó bố sẽ hiểu ra… và chấp nhận mẹ - người phụ nữ vẫn luôn ở bên cạnh bố, hết lòng chăm sóc bố.
Thiên… Nếu như cô đi cùng mẹ, anh có quên cô không? Nếu như cô bỏ anh đi, anh có tức giận mà không yêu cô nữa không? Nhưng… như vậy cũng tốt. Nếu cô đã không còn ở bên anh… anh nên tìm 1 người con gái khác yêu thương anh. Dù cô sẽ rất buồn nhưng cũng sẽ yên tâm và bớt day dứt hơn.
Còn mẹ… mẹ chỉ có 1 mình thôi… mẹ rất cô đơn… cũng rất nhớ cô… Giờ mẹ đã đến đây để đón cô… cô không muốn mẹ phải thất vọng… cô không muốn để mẹ quay về 1 mình.

- Mẹ! Con sẽ đi với mẹ.
Cô nắm lấy bàn tay thon dài của mẹ, thoáng giật mình vì nó lạnh đến đáng sợ. Cô cố gắng siết chặt tay mẹ hơn, mong sẽ làm nó ấm áp hơn 1 chút.

- Búp Bê! - Đột nhiên có tiếng gọi từ phía sau., tay cô cũng bị 1 bàn tay rất ấm áp nắm lấy.
Cảm giác ấm áp khiến cô đờ người, đôi chân không thể bước tiếp. Cô biết… là anh… là Thiên của cô…

- Đi thôi. - Người phụ nữ thúc giục.
- Vâng. – Dù thế nào cô cũng rất muốn cùng mẹ đến thiên đường. Cô quả thực là vô cùng tò mò về nơi đó.
Nhưng…
- Búp Bê!
Giọng nói ấy vẫn cứ vang lên… bàn tay cô vẫn bị giữ chặt…
Cô cố gắng gỡ tay ra, cố gắng bước đi… nhưng đều vô ích.
- Chết tiệt! Thiên đáng ghét kia, anh bỏ tay em ra. – Cô hét ầm lên.

- Thiên đáng chết, mau buông em ra, mau buông ra… - Cô vẫn không chịu khuất phục. – Em muốn đi với mẹ, bỏ em ra…

Nhưng chẳng những không có tác dụng, mà cả người cô còn bị 1 vòng tay kìm giữ, không thể cử động được nữa.
- Aaaaaaaaaa………. – Cô hét toáng lên. - Mẹ ơi, mẹ ơi, cứu con!!!!! Con không đi được, mẹ cứu con với!!!!
- Xem ra con chưa thể đi cùng mẹ được. Mau quay về với cậu ấy đi! - Người phụ nữ mỉm cười.
- Không… không… KHÔNGGGGGG… Mẹ ơi… mẹ ơi… mẹ ơi… cho con đi với mẹ… con muốn đi với mẹ… MẸ ƠIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII…. – Cô có gào khóc thế nào thì người phụ nữ kia vẫn bước đi… vòng tay bướng bỉnh ấy vẫn cứ giữ chặt lấy cô không chịu buông…
- Hãy nhớ… mẹ luôn ở bên con, con gái yêu của mẹ!! - Trước khi biến mất, người phụ nữ ấy còn quay lại nói với cô 1 câu, rất nhẹ, rất khẽ.

---------------------------------------
2.
Đến 5h sáng, cuối cùng đèn phòng cấp cứu cũng chịu tắt.
- Sao rồi? Sao rồi? Hương Kim thế nào rồi???? – Vừa thấy bóng ông Đông, ông Cường đã lao đến hỏi ngay.
- Chủ tịch… tôi… tôi thật sự không biết phải nói thế nào…
- CÁI GÌ??????? ÔNG NÓI THẾ LÀ THẾ NÀO??!?!? – Ông Cường tức giận túm lấy áo ông Đông.
- Tôi… tôi… Ngài… ngài… bình tĩnh… tôi… ý tôi là…
- NÓI MAU. – Ông Hùng ở bên cạnh gầm lên.
- Lê… tiểu thư… đã… đã… đã…
- ÔNG MUỐN CHẾT RỒI PHẢI KHÔNG?? – Ông Hùng trừng mắt. Lúc này đây ông thực sự có thể giết người.
- Aaaaa… Không… không phải… ý tôi không phải… phải thế… tôi muốn nói… tiểu… tiểu thư… đã qua cơn nguy hiểm… không còn nguy hiểm… đến… đến tính mạng nữa… - Ông Đông run cầm cập, mặt trắng bệch. – Nhưng… nhưng mà… hiện giờ… tiểu thư…
- Cô ấy còn rất yếu. Có lẽ phải vài ngày nữa mới tỉnh lại được. – Thiên từ trong phòng cấp cứu đi ra, lên tiếng giải thích.
- Vậy là tốt quá rồi. – Bà Chi thở phào nhẹ nhõm.
- Viện trưởng, ông vất vả cả đêm rồi, nên về nghỉ ngơi đi. – Thiên xua xua tay.
- Cậu chủ… cảm ơn cậu chủ. – Ông Đông thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất cậu chủ vẫn còn có chút lương tâm…
- Đợi đến lúc cô ấy tỉnh dậy, nếu như ông không có mặt ở đây, tôi sẽ cho ông biết tay. – Chưa đợi ông Đông cảm kích xong, Thiên đã bổ sung 1 câu làm ông chỉ muốn ngất xỉu tại chỗ.

Chưa cần đợi đến khi cô tỉnh lại, chỉ mới vài tiếng đồng hồ sau, ông Đông đã phải chạy đi chạy lại, hết khám xét cẩn thận rồi giải thích tình hình của cô, sau đó lại phải cố gắng sử dụng hết vốn ngôn ngữ của mình để nói với 2 vị chủ tịch cùng cậu chủ là cô vẫn chưa tỉnh chỉ vì cơ thể quá yếu, không có vấn đề gì nghiêm trọng cả… bla… bla…

Mới 2h sáng ngày thứ 4 sau ca cấp cứu, ông Đông đã bị Thiên lôi khỏi chiếc giường ấm áp để lao như điên trên đường đến văn phòng. Dù rất uất ức nhưng ông tuyệt nhiên không dám kêu ca nửa lời. Chỉ sợ lời còn chưa kịp kêu xong thì đầu đã bay mẩt rồi.

Chiếc xe vừa yên vị ở nhà xe, ông Đông đã tức tốc “bay” lên tầng 5.
- Cậu chủ, tôi đã có mặt. - Vừa bước vào phòng ông đã báo cáo ngay.
- Tôi có chuyện muốn hỏi ông. – Thiên ung dung ngồi trên ghế, mắt nhìn chằm chằm vào ông viện trưởng đáng thương. – Vì vừa rồi chợt nhớ ra nên mới gọi ông đến gấp như vậy. Ông không khó chịu chứ?!???
- Không… không… đương nhiên là không khó chịu… Cậu chủ có gì cứ hỏi. Tôi đảm bảo sẽ cố gắng hết sức để giải đáp. – Ông Đông vội vàng trả lời mà trong lòng thì không ngừng gào thét: “Đúng là cậu chủ. Chỉ vì 1 thắc mắc “vừa rồi chợt nhớ ra” mà có thể bắt ông xa rời vòng tay thân yêu của bà xã cùng chiếc giường ấm áp để đến đây vào lúc 2h sáng. Trời ơi là trời!!! Là 2h sáng… 2h sáng đấy… Thật là không có nhân tính!! Aaaaaaa… Nếu cứ tiếp tục làm chức viện trưởng bệnh viện Sky 3 này chắc ông sẽ sớm bạc hết cả đầu mất thôi.”
- Ông ngồi đi chứ?!??! Đừng đứng như vậy. – Anh chỉ vào chiếc ghế Viện trưởng sau bàn, nhắc nhở.
- Vâng… vâng… - Ông nhanh chóng ngồi xuống ghế, cẩn trọng hỏi. - Cậu chủ có thắc mắc gì vậy?? Có phải là liên quan đến tình hình Lê tiểu thư không?
- Đúng vậy. – Anh gật đầu không chút chần chừ làm mặt ông Đông thoáng ỉu xìu. – Ông đã khám kĩ cho cô ấy chưa?
- Rồi… đương nhiên là rồi… Tôi đã khám rất kĩ… không những thế còn khám đi khám lại mấy lần… Lê tiểu thư không có vấn đề gì nghiêm trọng… chỉ cần đợi tiểu thư tỉnh dậy nữa là ổn rồi. - Ông chắc chắn. Quả thực là vấn đề này ông đã nói không biết bao nhiêu lần, nhưng lần nào cũng như… nước đổ đầu vịt.
- Ông chắc chứ?? – Anh cau mày.
- Chắc… tôi rất chắc chắn…
- Nhưng… vài tháng trước cô ấy có biểu hiện hơi lạ… trí nhớ cũng kém đi nhiều… - Anh kể lại vắn tắt những biểu hiện không bình thường của cô, rồi lo lắng hỏi. - Liệu cô ấy có sao không?
- … - Ông Đông nghe anh nói đến ngẩn người.
- Sao? Tại sao ông không nói gì?? - Thấy ông Đông im lặng, anh lại càng sốt ruột.

- Cậu chủ!!? – Sau 1 hồi nhăn mặt nhăn mày, cuối cùng ông Đông cũng chịu lên tiếng. – Cái đó… những biểu hiện khác thường của tiểu thư… là do… cục máu tụ ở trong não…
- GÌ???? – Anh đứng bật dậy, trừng mắt. – Ông nói là máu tụ??!??! Trong não cô ấy có máu tụ?!?! Tại sao đến bây giờ ông mới nói>!?!?!?
- Cậu chủ… cậu chủ bình… tĩnh… - Ông Đông luống cuống chân tay. – Cái đó… cái đó tôi không nói… là… là vì… tôi nghĩ mọi người đã biết rồi… Lê tiểu thư bị chứng mất trí nhớ… là do cục máu tụ đó… thỉnh thoảng có 1 số dây thần kinh khác bị ảnh hưởng 1 chút… nhưng… nhưng theo như tôi thấy… tình hình của tiểu thư… có vẻ… có vẻ…
- CÓ VẺ LÀM SAO? ÔNG CÓ NÓI HAY KHÔNG???!?
- Nói… tôi nói… đương nhiên tôi nói… - Ông Đông quả thật là muốn lên cơn đau tim. Lần nào đối diện với cậu chủ nóng tính ông cũng bị doạ cho hồn bay phách lạc. - … tình hình Lê tiểu thư có vẻ khả quan… Chỗ máu tụ đó… đang có xu hướng tan dần… Rất có thể bệnh tình của cô ấy sẽ tiến triển tốt lên…
- Ý ông là… cô ấy sẽ nhớ lại>?!????
- Cái đó… tôi cũng không thể chắc chắn… nhưng rất có thể…
- Tỉ lệ là bao nhiêu? – Anh hồi hộp hỏi.
- 55%

Bước ra khỏi phòng viện trưởng, anh như người đang bay trên mây. Cô… có thể… sẽ nhớ lại… Trí nhớ của cô… rất có thể sẽ hồi phục…

Mấy hôm sau cô mới tỉnh dậy. Thời khắc đó, quả thật người vui sướng nhất chính là… ông viện trưởng đáng thương. Khi nghe tin, ông suýt chút nữa nhảy cẫng lên tung hoa reo hò. Vậy là cái công việc ngày ngày nói rát cổ bỏng họng của ông cũng đã hoàn thành xuất sắc.

Tại phòng bệnh,
Hàng lông mày cong vút khẽ lay động, đôi môi hơi mấp máy, nhưng lại không phát ra bất kì âm thanh nào.
Cô từ từ mở mắt ra. Ánh sáng mặt trời chiếu vào phòng làm cô loá mắt, vội vàng nhắm tịt mắt lại, tay muốn đưa lên che đi ánh sáng nhưng không thể. Cô ti hí nhìn sang bên trái, thấy bố đang dựa vào tường nghỉ ngơi, lông mày nhíu chặt… quay xuống tay phải nặng trĩu của mình, lập tức mặt mày nhăn nhó.
- Bỏ em ra. – Cô khàn khàn lên tiếng.
- Búp Bê!!! - Vừa nghe thấy tiếng cô, anh bật dậy ngay lập tức. – Em tỉnh rồi sao?
- Sao? Kim tỉnh rồi?!? – Ông Hùng cũng giật mình tỉnh giấc, xúc động kêu lên. – Vân Chi, mau gọi bác sĩ.
- Vâng. – Bà Chi đang ngủ trên ghế sô-pha cũng vội vàng chạy đi tìm ông Đông.

Chỉ vài phút sau ông Đông đã có mặt, nhanh chóng kiểm tra cho cô. Sau khi ra khỏi phòng bệnh, ông mới thở phào nhẹ nhõm, chuồn thẳng về nhà đánh 1 giấc.

- Sao? Kim, con thấy thế nào rồi?!? Còn chỗ nào khó chịu không??! – Ông Hùng quan tâm hỏi.
- Con hơi mệt. – Cô trả lời rất nhỏ, rồi chợt nhớ ra, trừng mắt nhìn anh. – Anh biến đi.
- ??? – Anh sững người hồi lâu, khó hiểu nhìn cô.
- Kim, con sao vậy? – Bà Chi lay vai cô. – Có phải con vẫn chưa tỉnh táo không??!?! Con có nhận ra cậu ấy là ai không?!?!
- Con biết chứ?!? – Cô vẫn tức giận đùng đùng nhìn anh. – Đặng Nhất Thiên, đồ đáng ghét, em không muốn nhìn thấy anh.
- Em làm sao thế?!?! – Anh vẫn nắm chặt tay cô, cau mày. – Anh đã làm gì, tại sao em lại tức giận??!
- Hừ!? – Cô giằng mạnh tay ra, quay mặt đi không thèm để ý đến anh.
- Kim, rốt cục đã xảy ra chuyện gì?? – Ông Hùng ngồi bên giường nhẹ nhàng lên tiếng. – Thiên đắc tội với con sao?
- Anh ta đáng ghét… con ghét… con ghét… - Cô vùng vằng.
- Thiên đã làm gì con vậy!??! – Bà Chi lo lắng hỏi. – Nói cho ta nghe, nếu nó dám bắt nạt con, ta sẽ không tha cho nó.
- Em mau nói đi. Anh đã làm gì sai??! – Anh cũng sốt ruột.
- Anh rất quá đáng… thật sự rất quá đáng… - Cô nhìn anh toé lửa. – Vì anh mà em không thể đi cùng mẹ, anh có biết không hả?!?!
- Gì cơ?? – Anh ngẩn ngơ chẳng hiểu gì cả. – Em nói gì thế?!? Đi đâu cơ?
- Đi với mẹ. – Cô nhắc lại. - Nếu như không phải là anh giữ em thì em đã được đi với mẹ rồi. Em ghét anh!!!!
- Em mơ ngủ à? – Anh véo mũi cô, phì cười.
- Mơ cái đầu anh. – Cô gạt phắt tay anh ra.
- Không phải mơ thì là gì???
- Không phải mơ… em đã nói là không phải mơ mà!>! Rõ ràng em đã gặp mẹ…bla… bla… - Cô xả hết ức chế trong lòng ra.

- Búp Bê!!! – Cô còn chưa nói xong, anh đã ôm siết lấy cô.
- Anh làm cái gì đấy?!?! Này… anh bỏ em ra… em còn chưa nói hết… anh mau buông em ra… - Cô la oai oái.
- Không buông… anh sẽ không bao giờ buông em ra đâu… - Anh gục đầu vào cai cô, mặc kệ cô giãy giụa. – Cũng may anh đã nắm tay em.
- May cái gì??! – Cô không thể cử động, đành mặc anh ôm, nhưng cái miệng vẫn không chịu yên lặng chút nào.
- Đúng là rất may mắn. – Bà Chi mỉm cười.
- Mẹ nói gì thế>!?!?
- Thiên, thật cảm ơn cháu. – Ông Hùng thở phào. – Nếu không có cháu e là…
- Sao mọi người lại thế!??! – Cô phụng phịu. – Rõ ràng là…
- Đồ ngốc!! Em còn giận với dỗi cái gì?!?!. – Anh đột ngột nổi giận làm cô giật thót cả mình.
- Aaaa… Anh… anh… sao tự nhiên lại nổi giận!??!
- Em còn chưa biết lỗi!?!? – Anh nghiêm giọng.
- Em… em có tội… gì>!>!?!??
- Còn đã mắc tội lớn rồi. – Ông Hùng cũng lên tiếng đồng tình. – Sao con có thể bỏ bố mà đi theo mẹ con chứ!??!
- Ơ… - Cô ngơ ngác. - Bố có mẹ Chi rồi mà!??! Còn mẹ chẳng có ai ở bên cả. Con không muốn mẹ cô đơn. Con chỉ…
- Vậy còn anh??? – Anh tức giận đùng đùng. - Bố em có mẹ em chăm sóc. Còn anh thì sao?!? Em đi rồi, anh sẽ sống thế nào đây!!??!
- Cái đó… - Cô suy nghĩ hồi lâu, rồi tỉnh bơ đáp. – Anh tìm 1 cô gái khác là được rồi.
- Gì hả?!? – Mặt anh tối đen.
- Anh tốt như vậy… vừa đẹp trai, vừa giàu có, lại tài giỏi, còn sợ thiếu con gái để chọn hay sao??! – Cô giải thích. - Chỉ tại anh kén chọn quá thôi, chứ thực ra xung quanh anh có rất nhiều cô gái tốt mà!??! Anh nghĩ mà xem, từ trước đến giờ chẳng lẽ…
- Em còn nói thêm 1 chữ nữa thì đừng trách anh nặng tay đấy! – Anh nhìn cô bằng ánh mắt hình viên đạn, cảnh cáo.
- … - Cô im bặt, hướng ánh mắt sang bố mẹ cầu cứu nhưng… ặcccc… chẳng có ai cả. Họ đã đi từ lúc nào rồi>!??!?
- Em thật sự nghĩ như thế??! – Anh tự nhiên nằm xuống giường, thở dài.
- … - Cô gật gật đầu.
- Tại sao em lại nghĩ như thế?!?! – Anh kéo cô vào lòng.
- … - Cô không nói gì, chỉ nhìn anh chớp chớp mắt.
- Búp Bê!! Tại sao em lại nghĩ như thế??? – Anh nhắc lại, nhìn cô không rời.
- …
- Tại sao em không trả lời anh?! – Anh cau mày.
- … - Cô nhìn anh với khuôn mặt đáng thương, cầm lấy bàn tay anh, kiên trì viết từng chữ: “Là anh không cho em nói”
- Em… - Hiểu được cô đang nghĩ gì, anh ôm bụng cười sằng sặc.
- … - Cô nhìn anh với ánh mắt uất ức.

- Được rồi, Búp Bê ngốc nghếch… - Anh cúi xuống đặt lên môi cô 1 nụ hôn thật dài, rồi mới “hạ lệnh ân xá”. – Cho em nói.
- Xí!?!? – Cô vùi khuôn mặt đỏ bừng vào ngực anh, khẽ nhăn mặt.
- Nói anh nghe, tại sao em lại có suy nghĩ ngốc nghếch như thế?!?!
- Thì đúng mà?!?! – Cô chu mỏ.
- Đúng cái gì? Em muốn ăn đòn sao?!????
- Híc… anh dám đánh em không?! – Cô vênh mặt. – Em đang bị thương đấy… anh không thấy em giống cái giò trắng tinh à?!?
- Anh thật sự không dám đánh em, đồ mồm mép. – Anh tức mà không làm gì được. – Nhưng em phải lập tức vứt cái ý nghĩ quái quỷ đó đi.
- Gì mà quái quỷ?!?!? – Cô phản đối. – Em nói có chỗ nào sai!??! Đúng là anh rất tốt… đúng là có rất nhiều cô gái thích anh… đúng là…
- Anh đã nói… anh yêu em… - Anh cắt ngang.
- Em biết. Nhưng mà… anh có thể yêu người khác mà?!? – Cô vẫn tỉnh bơ mà không để ý anh càng ngày càng tức giận hơn. - Nếu như em không ở bên anh nữa, anh nhất định sẽ quên em. Đến khi đó anh đương nhiên sẽ…
- LÊ… HƯƠNG… KIM… - Anh gầm lên làm cô hoảng hồn, lập tức lấy tay bịt chặt miệng lại. – Em đang nói nhăng nói cuội cái gì HẢ?!?! Em có biết em vừa nói cái gì hay không>!>??!? Em quả thật là ngốc đến không thể chịu được nữa. Làm sao em có thể nghĩ anh sẽ dễ dàng quên em… có thể…
- … - Cô không dám ho he nửa lời, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe anh xa xả xa xả mà hoa mắt chóng mặt, không biết đã ngủ từ lúc nào.

---------------------------------------
3.
Ông trời quả thực là không biết thương hoa tiếc ngọc!!!!
Ngủ 1 giấc thật đã, đến khi tỉnh lại, thứ đầu tiên cô nhìn thấy lại là… khuôn mặt đáng sợ nhất từ trước đến nay của anh.
- Thiên!! Anh… anh… anh… sao lại… sao… nhìn em… như… như thế… – Cô bị doạ cho sợ chết khiếp, không ngừng lắp bắp.
- Hừ!!? Em còn biết đường mà dậy hay sao???! – Anh vẫn nhìn cô với ánh mắt nảy lửa, hàng lông mày nhăn tít lại.
- Em… em… - Cô chẳng hiểu gì cả, nhưng lại không dám lên tiếng thắc mắc, chỉ biết cúi gằm mặt vò vò mép chăn.
- Búp Bê to gan kia, tại sao em dám ngủ trong khi anh đang nói chuyện với em hả!!>>? – Anh tra hỏi.
Đối với cái tật bạ lúc nào cũng ngủ của cô, anh thật sự không còn gì để nói. Đã mấy lần cô ngủ say sưa ngay khi… anh đang hôn cô, chứ đừng nói đến những lúc anh nói chuyện với cô. Nhưng lần này anh thực sự rất tức giận. Cô có suy nghĩ vớ vẩn đó đã khiến anh nổi điên lên, lại thêm cả việc này nữa. Rõ ràng là cô không hề hiểu tình cảm của anh giành cho cô, cũng không hề tin tưởng vào tình yêu của anh, vậy mà cô vẫn có thể vô tư lăn ra ngủ khi anh cố gắng hết sức bày tỏ lòng mình với cô… Hôm nay chắc chắn cô sẽ không yên với anh!!
- Em… em xin… lỗi… - Cô lí nhí.
- Có thể nói xin lỗi, nghĩa là đã biết sai??!!
- Đúng… đúng… em biết em sai rồi… em thật sự sai rồi… - Cô vội vã gật đầu lia lịa.
- Nói anh nghe, em sai ở đâu?!! – Anh hỏi ngược lại làm cô ngớ người.
- Hử!!? – Cô suy nghĩ 1 chút, rồi lấy hơi nói 1 mạch. – Em đã ngủ khi anh đang nói chuyện với em… Đó là 1 việc làm hoàn toàn sai trái... thể hiện sự không tôn trọng người khác… nhưng mà… em quả thật là không có những suy nghĩ đó đâu… anh nhất định đừng có nghĩ oan cho em… chỉ là do em mệt quá nên mới ngủ thiếp đi 1 chút xíu thôi… tuyệt đối không có nguyên nhân nào khác… Vì thế… Thiên, anh tha cho em được không?!?!
- Búp Bê!!> - Anh phải cố gắng lắm mới không phì cười. Cô không làm giáo sư thuyết giảng quả là uổng phí nhân tài thế giới. Tuy nhiên… - Đó không phải là lỗi lớn nhất.
- Aaaaa… thế… thế còn… nữa hay sao?!?! – Cô trợn mắt nhìn anh.
- Còn… 1 lỗi vô cùng nhiêm trọng. – Anh nghiêm mặt. – Nếu như em quả thật không thể nhận ra lỗi lầm của mình… anh nghĩ nên xử em thật nặng, như vậy mới công bằng, phải không??!
- Không… - Cô hét toáng lên. – Ý của em là… không thể… à… không nên dùng hình phạt… Chỉ cần… anh nhắc nhở em là… là ổn rồi. Em nhất định sẽ nhớ, đảm bảo sẽ nhớ mà!!?
- Nhớ?!? Với đầu óc lơ tơ mơ của em thì có thể nhớ được sao?!! Anh nghĩ tốt nhất vẫn nên nghĩ ra 1 hình phạt thật nặng mới được.
- Không… không mà… đừng mà… - Cô mếu máo. Hình phạt của anh trước nay có bao giờ nhẹ nhàng đâu, mà anh còn muốn 1 hình phạt “thật nặng” nữa. Không nói cũng biết, cô sẽ rất thảm… - Thiên, anh đừng nhẫn tâm như thế mà!!? Em vẫn đang là bệnh nhân đấy… là bệnh nhân… bệnh nhân anh nhớ không?!?? Làm sao anh có thể nỡ lòng ra tay chứ?!? Thiên…
- Em còn í éo nữa là hình phạt tăng gấp đôi bây giờ?!?! – Anh đe doạ.
- Híc… - Mặt cô lập tức méo xệch. – Anh… ít nhất anh cũng phải nói cho em biết tội của em chứ?!?! Dù có chết thì cũng phải biết nguyên nhân, vậy mới cam lòng ra đi, anh không biết sao!?!?
- Đến lúc này rồi mà em còn chưa nhớ ra à?!?! – Anh vừa tức phát điên lại vừa bó tay với đầu óc “thông mình tuyệt đỉnh” của cô.
- … - Cô ủ rũ lắc đầu, lòng không ngừng kêu than: “Thật ra cô đã gây nên tội tình gì mà anh có thể trở thành ác thú đáng sợ như thế kia cơ chứ?!? Ông trời a, ông có thể rủ lòng từ bi mà nói cho cô biết nguồn cơn được không?!?!”
- Cái tội lớn nhất của em… tội anh không thể tha thứ được… chính là… - Anh cao giọng.
- … - Cô hồi hộp chờ đợi lời kết tội của anh, tay không biết từ lúc nào đã túm chặt lấy góc chăn làm nó nhàu nát đến thảm hại.
- Em không tin vào tình yêu của anh giành cho em. – Giọng anh trở nên gay gắt hơn bao giờ hết.
- Aaaa… - Cô ngơ ngác 1 lúc, rồi chớp chớp mắt nhìn anh. – Anh nói gì thế?!? Em có bao giờ nghi ngờ anh đâu!?!?
- Em không nghi ngờ anh, nhưng em nghĩ anh có thể dễ dàng quên em, dễ dàng bỏ đi tình cảm với em để bắt đầu với 1 người con gái khác.
- …
- Không phải sao?? – Thấy cô im lặng khác thường, không hề có phản ứng, anh hỏi lại.
- Em… - Cô cứng họng.
- Không trả lời nghĩa là đúng rồi. – Anh nhanh chóng kết tội. – Vậy em nghĩ xem, em có đáng bị phạt hay không??!
- Không… Em sai rồi… em thật sự sai rồi… Thiên! Em đảm bảo sau này sẽ không thế nữa. - Cô đột ngột ngẩng mặt lên nhìn anh với ánh mắt long lanh, khuôn mặt giống hệt chú cún con.
- Có thật không?? – Anh nheo mắt nghi ngờ.
- Thật… thật mà… em hứa, từ nay về sau, tuyệt đối sẽ không có cái suy nghĩ chết tiệt kia nữa. – Cô nói chắc như đinh đóng cột. – Nếu như… nếu như em không thực hiện được… thì… thì… thì…
- Thì sao? – Thấy cô không nói tiếp, anh nhướn mày cười cười. Không hiểu cô lại đang định bày trò gì đây?!!
- Thì… em sẽ lại hứa tiếp.
- Hả??! – Anh kinh ngạc nhìn cô, không thể phản ứng nổi.
- Thiên! Anh yên tâm. Em đã nói thì nhất định sẽ giữ lời. Em sẽ hứa đến khi nào nhớ thì thôi. – Cô vỗ ngực bảo đảm.

Mới có ngày thứ 2 kể từ khi cô tỉnh dậy, vậy mà cô có cảm giác như đã 1 năm đằng đẵng trôi qua. Bệnh viện đúng là 1 nơi kinh khủng. Mà đã kinh khủng thì cả phòng VIP cũng chỉ có 1 từ… kinh khủng… kinh khủng đến mức cô muốn đập đầu chết quách đi còn hơn là phải tiếp tục ở lại cái nơi quái quỷ này.
Nhưng khổ nỗi, cô muốn ra mà có người lại không cho ra, muốn tự do mà có người lại nỡ lòng cướp lấy tự do của cô, thậm chí đến cả cái tự do tối thiểu là ở trong phòng bệnh 1 mình để kêu ca than khóc mà cũng không được. Thật là khổ sở hết mức!!!!!
- Thiên!! Anh không cần ngày nào cũng ngồi lù lù ở đó chứ>!! – Cô thở dài.
- Anh ở đây cho em đỡ buồn mà?!?! – Anh trả lời trôi chảy, vẫn không thèm ngẩng đầu lên nhìn cô.
- Anh có nhầm không vậy!>!?? “Anh ở đây cho em đỡ buồn”???? Cái gì gọi là “Anh ở đây cho em đỡ buồn”?!?! Có mà “Anh ở đây cho cái laptop của anh đỡ buồn” thì có… – Cô lầm bầm.
- Em nói cái gì thế??! – Rốt cục anh cũng nhìn cô, cau mày hỏi. – Anh không nghe rõ.
- Hừ!?! – Cô bĩu môi. – Em nói… em nhớ anh Bảo.
- Gì??! – Vừa nghe thấy thế, anh lập tức thay đổi thái độ, lườm cô toé lửa. – Nếu không muốn ăn đòn thì đừng có ăn nói lung tung.
- Ăn nói lung tung cái đầu anh. Em nhớ anh Bảo có gì là lung tung!??! – Cô chu mỏ. – Haizzzz……….
- Em thở dài cái gì?!?!
- Tại sao từ lúc em ở đây không thấy anh ấy đến thăm em?!?! – Cô ủ rũ. – Bảo chết tiệt, không biết anh ấy đang chơi bời lêu lổng ở đâu>!!? Nếu để em bắt được thì anh ấy chết với em…
- Ừm… Cũng lạ. Nhưng chắc cậu ấy đang bận việc thôi.
- Em thích anh ấy vào chơi với em.
- Em tốt nhất ngoan ngoãn 1 chút, đừng có làm anh bực mình, nếu không em sẽ rất thảm. – Anh cảnh cáo.
- Huhuuuhuhhuhu… - Cô bật khóc ngon lành, vừa khóc vừa kêu thét lên. – Em muốn anh Bảo đến chơi với em… aaaaaaaa… Em muốn anh Bảo đến chơi với em… huhhuhuuh…
- Búp Bê!! – Anh vừa kinh ngạc, vừa tức giận lại vừa lo lắng. – Em… em… sao lại khóc… ơ ơ… Em… sao có thể… nói khóc là khóc ngay được thế?!?!?
- Em nhớ anh Bảo… em nhớ anh Bảo… Aaaaaaa… - Cô vẫn cứ kêu gào.
- Này… này… em đừng khóc nữa… đừng khóc nữa… anh xin em đấy… em đừng có khóc mà!??! - Anh vừa dùng khăn giấy lau nước mắt cho cô, vừa ra sức dỗ dành. Cứ mỗi khi nhìn thấy nước mắt của cô là anh lại rối hết cả lên, cứ như 1 thằng ngố, chẳng biết gì ngoài ôm cô vào lòng.

- Anh tránh ra đi, em khóc xong rồi. – Sau 1 hồi làm náo loạn, cuối cùng cô ngừng sụt sịt, phun ra 1 câu.
- … - Đối với sự thay đổi tâm trạng như chong chóng của cô, anh quả thật là không thể thích nghi được.
- Anh yên tâm, em đã khóc chán rồi, sẽ không phiền anh làm việc nữa đâu. – Vừa nói cô vừa với 1 quả táo to đùng, bắt đầu ngồi gặm.
- Để anh gọt cho em.
- Không cần. – Cô gạt cái tay đang định lấy quả táo của anh ra, nheo mắt nhìn anh. – Táo của em, em gặm. Gọt ra để anh ăn cùng à?!?!
- Em… - Anh nghẹn họng. Cái suy nghĩ quỷ quái này, có lẽ chỉ mình cô mới có.
- Được rồi, anh ra làm việc của anh đi, đừng ở đây làm mất hứng ăn táo của em. – Cô đẩy đẩy anh ra, thuận tay vớ chiếc điện thoại đang bị vứt chỏng gọng ở bên gối.

Suốt 1 tiếng đồng hồ cô chúi đầu vào cái điện thoại, hết lạch tạch lạch tạch lại lách tách lách tách, rồi cười hí hí ha ha không ngớt.

Còn anh, từ lúc bị cô “đuổi” không thể tập trung vào màn hình laptop trước mặt được nữa. Dù thế nào đi nữa anh vẫn tức cái vụ cô đòi gặp Bảo khi đang ở bên cạnh anh. Rốt cục là ở bên cạnh Bảo có chuyện gì khiến cô vui như vậy!!??

Nhìn xem, nhìn xem, có đáng ăn đòn không cơ chứ?!! Anh thì ngồi ở đây vắt óc ra nghĩ cách khiến cô vui, còn cô thì cứ hi hi he he ở đằng kia, thậm chí còn không thèm quan tâm đến anh 1 chút nào…

- Búp Bê!!! – Rốt cục anh cũng không chịu được nữa, bò lên giường ôm chặt lấy cái con người đáng giận kia.
- Hửm?!? – Cô hơi giật mình, nhưng cũng ngoan ngoãn lăn vào lòng anh, nhưng có điều tay của cô thì đang ôm lấy… cái điện thoại.
- Em đang làm gì đấy!?? – Anh không hài lòng hỏi.
- Nhắn tin. – Cô đáp ngắn gọn xúc tích, ngón tay thon nhỏ tiếp tục múa liên tục trên màn hình.
- Nhắn tin? Với ai!?? – Anh nhíu mày.
- Anh Hiếu, anh Duy, anh Đức, anh Hoàng. – Cô ngọ nguậy tìm tư thế thoải mái, rồi lại tiếp tục cười khúc khích làm anh tức lộn ruột.
- Sao lại lắm “anh” như vậy!??!
- Sao anh hỏi câu lạ thế?!?? – Cô chớp chớp mắt.
- Lạ?!? Có gì là lạ?! Mau nói anh nghe, họ là ai?!?!
- Ơ… - Cô đơ mất mấy giây, rồi chợt hiểu ra, cười xấu xa nhìn anh. – Họ đều là bạn trai cũ của em. Em thấy tên và số điện thoại trong 1 quyển sổ ở ngăn kéo bàn trang điểm cho nên lưu lại. Lúc nào chán lấy ra chơi 1 chút cho vui.
- Chơi 1 chút cho vui!? – Quả nhiên anh tức giận đùng đùng. – Em… rốt cục là đang nhắn với họ cái gì!?! Mau đưa anh xem.
- Ơ hay, tin nhắn của em, anh xem làm gì?!? – Cô nhanh như cắt giấu điện thoại vào túi áo.
- Đừng có lằng nhằng, nhanh đưa cho anh đọc. Nếu anh phát hiện ra em vớ vẩn thì anh không tha cho em đâu.
- Anh nói gì thế?!? Vớ vẩn là sao?!? Em đàng hoàng thế này cơ mà!?? – Cô bày ra bộ mặt vô tội.
- Đàng hoàng thì mau đưa điện thoại của em cho anh. – Anh vẫn không buông tha. – Em có đưa không hay để anh tự lấy!??!
- Hí… hí… hí… - Cô đột ngột nhướn người lên hôn chụt 1 cái vào môi anh, rồi nhìn anh với ánh mắt sáng như sao. – Đến anh trai của em mà anh cũng ghen hay sao!???!??
- Em… - Anh hơi bất ngờ, 1 lúc sau mới tiêu hoá hết lời cô nói. – Em nói… anh trai của em?!?
- Đúng thế. – Cô trả lời, mắt lại dán chặt vào màn hình điện thoại.
- Vậy là… em lừa anh!?? – Anh lấy cái điện thoại trong tay cô vứt sang 1 bên.
- Ế… anh làm cái gì đấy?!? Trả cho em. – Cô tru tréo.
- Không trả. Em ngoan ngoãn 1 chút đi, đừng có nhiễu nữa, anh muốn ôm em ngủ.
- Ngủ cái gì!?! Bây giờ là mấy giờ, tại sao lại ngủ giờ này??!! Anh làm sao thế?!? Sao tự nhiên lại lăn ra ngủ thế?!? Mà có bắt em làm gối ôm thì cũng không thể lấy điện thoại của em chứ/!?!? Em có thế vừa nhắn tin vừa để anh ôm mà!? Em không buồn ngủ... aaaa… – Cô vẫn cứ phàn nàn không ngớt.
Anh hung hăng bịt cái miệng đang không ngừng lải nhải của cô lại. Đến khi thấy hô hấp của cô ngày càng khó khăn mới buông ra.
- Anh… - Mặt cô đỏ bừng, trốn tiệt vào trong ngực anh, oán trách. – Sao anh có thể… em còn chưa nói xong… Đáng ghét!!
- Em còn mất trật tự nữa?!! Chẳng lẽ vẫn còn muốn…!?
- … - Cô lập tức nhắm tịt mắt ngủ ngay, không dám ho he thêm 1 chữ nào nữa.

Chương 23: Chuyển nhà

1.
Trải qua 1 tuần gian khổ, sử dụng hết tất cả vốn ngôn ngữ cùng trí tuệ siêu phàm, cuối cùng cô – Lê Hương Kim – cũng đã xin phép được cái con người sắt đá kia cho ra viện. Cuộc đời của cô cuối cùng đã được thấy lại màu sắc tươi đẹp, không khí trong lành, tự do thoải mái,…
Haizzz… nghĩ lại thấy uất ức. Tại sao bố mẹ lại có thể quẳng cô cho anh mà sang Mỹ cơ chứ?!? Dù bố có bận công việc, mẹ có bận chăm sóc bố, cô cũng không hề trách cứ. Nhưng mà… tại sao lại phải giao tất cả quyền hành quản lí cô cho anh>!> Tại sao có thể tàn nhẫn với cô như vậy!?!?!?
- Kim, em đã khoẻ hẳn chữa??! – 1 giọng nói vang lên cắt đứt dòng sụt sùi của cô.
- Aaaa… - Cô giật thót cả tim, nhưng lập tức cười tươi như hoa. – Anh BảoOoooooo… Tại sao bây giờ anh mới đến chứ?!? Tại sao anh không đến thăm em!??! Tại sao anh… ốiiiiiiii… - Cô đang định chạy lại ôm chầm lấy Bảo thì đã bị 1 cánh tay kéo ngược lại.
- Em mà dám lại gần cậu ấy thì liệu hồn nghe chưa!?? – Anh cảnh cáo, ôm lấy thân hình bé nhỏ ấm áp của cô.
- Thiên, anh làm cái gì thế?! Tại sao em lại không được lại gần anh Bảo?!?! Anh ấy có bị bệnh truyền nhiễm đầu?! – Cô gắt um lên.
- Em đừng có bướng. Anh nói không được là không được.
- Bỏ em ra!
- Không bỏ. Anh không bỏ. Em phải nghe lời anh, không được chống đối. – Anh vẫn cứng đầu ôm chặt lấy cô.
- Anh… thật quá đáng!?!? – Cô uất ức.
- Anh không cho phép em thân mật với người con trai khác, hiểu chưa?!? – Anh nghiêm giọng.
- Xí!!? – Cô bĩu môi. – Anh càng ngày càng đáng ghét.
- Em nói gì?! Nói lại lần nữa xem. – Giọng anh đầy mùi thuốc súng làm cô sợ xanh mặt.
- À à… em nói là… em muốn về nhà. – Cô vội lấp liếm.
- Em cứ cẩn thận đấy. Tốt nhất là ngoan ngoãn nghe lời, đừng có mà có những suy nghĩ vớ vẩn, nếu không anh sẽ không tha cho em đâu. – Trước khi bế cô ra khỏỉ phòng bệnh, anh không quên cảnh cáo 1 câu.
- … - Cô đơ cả người, nhìn anh không chớp mắt. Chẳng lẽ, ngay cả việc cô nghĩ cái gì mà anh cũng biết hay sao?!! Đùa chắc!????

- Anh BảooOOOOOooooooo… - Vừa lên ô tô cô đã nhảy bổ sang chiếc ghế bên cạnh Bảo.
Cô đều đã tính toán kĩ lưỡng cả rồi. Cô đột ngột lao đi như vậy, chắc chắn Thiên sẽ không thể phản ứng nhanh đến nỗi ngay lập tức giữ cô lại được. Mà chân cô vẫn chưa hồi phục hoàn toàn nên Bảo đương nhiên sẽ nhanh chóng đỡ lấy cô. Đến khi đó, cô đã yên vị ở chỗ khác rồi, anh sao có thể giằng cô lại, phải không?!?! Mà kể cả anh có thật sự quá đáng đến như vậy, thì móng vuốt của cô cũng đã chạm được đến Bảo rồi, sao có thể dễ dàng bị kéo ra cơ chứ?!?
- LÊEEEEEEEEEEE HƯƠNGGGGGGGG KIMMMMMMMMM… em… - Thiên tức đến nổ ruột.
- Lêu lêu… - Cô ngồi bên cạnh Bảo, lè lưỡi trêu ngươi Thiên.
- Em nghịch thế không sợ cậu ấy sẽ cho em 1 trận sao?!?! – Bảo phì cười trước điệu bộ dễ thương của cô.
- Sợ chứ?!? – Cô xị mặt. Sao lại có thể không sợ được?! Cô cũng là 1 Búp Bê nhát gan bậc nhất đấy!>
- Vậy tại sao còn chơi kiểu đó?!? – Bảo nhìn cô khó hiểu.
- Anh hỏi lạ nhỉ?!? – Cô chớp chớp mắt. – Sợ là 1 chuyện, nghịch lại là chuyện khác. Dù có sợ đến mấy thì cũng vẫn phải nghịch. Không nghịch thì không phải là em.
- … – Bảo hơi choáng với cái đống đạo lí rất… ngộ của cô, mãi mới thốt ra được 1 câu, đưa tay xoa đầu cô. – Em thật đáng yêu!!
- Này, cậu đang làm cái trò gì vậy hả?!? Tôi không cho phép cậu động vào cô ấy. – Thiên kêu ầm lên. – Búp Bê!!! Em sang đây ngay cho anh.
- Em không sang đó, sao nào!?? – Cô chu mỏ thách thức.
- Anh nói em sang đây NGAY. – Thiên gầm lên làm cô giật thót.
- Híc… anh định làm em đau tim đấy à?!? – Cô trách cứ. – Em không thích sang. Em thích ngồi với anh Bảo. Aaaaa… - Thấy mặt anh sa sầm cô vội túm chặt lấy vạt áo của Bảo. – Anh… anh đừng có nóng… tuyệt đối đừng có… mà đánh em… Có anh Bảo ở đây… em sẽ mách anh Bảo đấy…
- Búp Bê!!? Em lại ăn nói linh tinh cái gì rồi!?? – Thiên dở khóc dở cười. Cô quả thật ngốc nghếch đến độ khiến người ta phát điên. Đã bao nhiêu lần anh nói anh sẽ không bao giờ đánh cô, bao nhiêu lần đã bảo cô đừng có lo sợ viển vông, bao nhiêu lần cam đoan với cô anh tuyệt đối không bao giờ làm cô bị tổn thương… vậy mà… Haizzzzz……………..
- Ngốc!!! – Bảo ôm bụng cười sằng sặc. – Cậu ấy sao có thể ra tay đánh em được?!?!
- Sao lại không?! Anh không thấy anh ấy đang tức giận sao?!? Anh ấy tức giận thật là đáng sợ!!! – Cô ngây thơ. – Mà anh cười cái gì như bị khùng vậy!!?
- Em mới là khùng đấy!!>> - Bảo phản bác. – Cậu ấy yêu em như vậy, sao có thể đánh em được!??!
- Xì!!? Cái đó anh cũng biết sao??! – Cô nhếch mép.
- Em nói vậy là có ý gì??! – Bảo ngừng cười, nheo mắt nhìn cô.
- Anh cũng nói là yêu em, nhưng vẫn làm hại em đấy thôi!? – Cô đáp tỉnh bơ, nhìn chằm chằm ra cửa sổ.
- Em… - Bảo giật mình. – Em nói gì thế?!? Anh làm hại em bao giờ??!
- Cái đó anh tự biết, cần gì em phải nói ra??!?
- Kim, em nói thế là thế nào?!? Có phải em đã hiểu lầm chuyện gì không??! Anh không hề làm chuyện gì hãm hại em. Anh…
- Trần thiếu gia à, anh không cần khẩn trương như vậy đâu. – Cô cười cười. – Có làm gì hay không thì anh biết. Anh tự mình suy nghĩ lại đi. Hãy suy nghĩ thật kĩ, xem anh có làm gì hay không.
- Em…
- Nhưng em cũng nói để anh hiểu, giúp đỡ kẻ gây án thì cũng là tội phạm đấy.

Sau câu nói đầy ẩn ý của cô, “toa tàu” trở nên im ắng lạ thường.

Cô ngồi chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng không khỏi bối rối.

Bảo nhìn cô chăm chăm, đầu óc liên tục hoạt động không ngừng nghỉ.

Thiên cũng thấy hơi khó hiểu, thắc mắc không biết cô bé lắm trò kia đã biết thêm điều gì rồi?!? Tại sao lại không nói với anh!?????


Thấy không khí đáng sợ như vậy, mấy tên vệ sĩ đi theo cũng không dám ho he nửa lời, an phận ngồi yên quan sát bên ngoài.

Khi chiếc xe đi qua trụ sở chính của Gold tại Việt Nam, cô đột ngột lên tiếng.
- Dừng xe.
- Vâng, Lê tiểu thư.
Kéttttttt……..
Không hề chần chừ, chiếc xe giống như 1 chú cún con ngoan ngoãn dừng ngay lại bên đường.
- Anh xuống đi! – Cô nhìn anh Bảo, mỉm cười. – Chắc anh đang có việc cần đến đây, phải không>!>???
- Em… - Anh cứng người, nhìn cô hoảng hốt. – Em…
- Đừng quá ngạc nhiên như vậy. Em không phải là kẻ ngốc. Anh cùng lớn lên với em, chẳng lẽ còn không biết trí tưởng tượng của em phong phú thế nào???
- Em… Kim, đừng suy nghĩ lung tung. Chuyện không như em nghĩ đâu. Em nghe anh giải thích…
- Em mệt rồi, em muốn về nhà. Anh nhanh nhanh lên 1 chút. – Cô thúc giục.
- Được. Anh xuống. – Anh nhanh chóng xuống xe, lo lắng nhìn cô. – Nhưng em đừng có…
- Bác tài, cho xe chạy tiếp đi. – Cô cắt ngang.
- Vâng.
Chiếc xe lập tức lao vụt đi, bỏ lại Bảo vừa hoang mang vừa lo lắng phía sau.

- Búp Bê!! Em…
- Thiên, anh đừng hỏi gì cả, cứ ôm em thôi, được không?? – Cô chui vào lòng anh, ánh mắt long lanh.
- Ừ. – Anh thấy có điều gì đó rất lạ, trong lòng cũng có rất nhiều câu hỏi dành cho cô nhưng thấy cô mệt mỏi như vậy lại không đành lòng mở miệng. Cho nên… anh chỉ nhẹ nhàng đặt cô lên đùi mình, siết chặt.

- Cậu chủ, Lê tiểu thư, đã đến nơi rồi. – Không biết bao lâu sau, bác tài lên tiếng phá tan sự yên lặng.
- Mời cậu chủ. – người quản gia nhanh chóng mở cửa, cung kính cúi chào.
- … - Anh không nói gì, chỉ gật đầu đáp lại, chậm rãi bế cô ra khỏi xe.
- Cậu chủ, đây là… - Người quản gia thắc mắc. Bởi vì cô gái này đang ngủ ngon lành trong lòng cậu chủ nên ông không thể nhìn rõ mặt. Nhưng nhìn sơ qua thì có vẻ đây là 1 đại mĩ nhân.
- Quản gia Lâm… - Ông tài xế đang lấy hành lí ra khỏi xe khẽ nhắc.
- … - Ông quản gia chợt nhớ ra điều cấm kị. Chết thật, tại cái tính tò mò mà hại chết thân rồi. Tại sao ông lại có thể quên là cậu chủ rất đáng sợ chứ!??! Và những người thích xí xớn hỏi chuyện của cậu thì sẽ… ặc… nghĩ đã thấy rùng mình.
- Bạn gái tôi. – Nhưng anh không những không hề nổi giận mà còn mỉm cười.
- … - Ông tài xế, ông quản gia và mấy người vệ sĩ đứng gần đó đều chết lặng. Đây quả là chuyện lạ thế giới, cậu chủ lại có thể thốt ra 1 câu nói nhẹ nhàng đến vậy, còn không hề có 1 chút xíu xìu xiu khí lạnh nào nữa chứ?!? Quả là hiếm có… hiếm có… thật sự là hiếm có…
- Quản gia, ông lo đống đồ đạc này đi.
- Vâng. – Ông quản gia vội lật đật ra hiệu cho mấy người vệ sĩ. – Cậu chủ, để tôi bảo người dọn dẹp phòng cho vị tiểu thư đây.
- Không cần, để cô ấy ở cùng phòng với tôi được rồi. – Anh nói rồi bước ngay vào trong.
- Hả??!? – Ông quản gia đơ như quả bơ, ngó ngang ngó dọc, thấy mọi người đều ngớ người thì mới có thể chắc chắn đó là sự thật.
Đúng là bão lớn, bão lớn rồi!!!! Cậu chủ lạnh lùng sắt đá luôn coi con gái như cát bụi sao có thể trở nên như thế này chứ?!? Ân cần ôm cô gái ấy vào lòng, mỉm cười ôn hoà với mọi người, hơn nữa đến giọng nói cũng trở nên thật dịu dàng… lại còn… lại còn… cái gì mà ở chung phòng… thật là chuyện đáng sợ nhất trên đời. Quả là muốn doạ chết người aaaaaaa………. Mau… phải mau kêu người phòng chống bão nhanh mới được…
Ông quản gia vừa lờ đờ bước vào nhà, vừa tò mò suy nghĩ không hiểu cô gái kia là người như thế nào. Không biết là thể loại người gì, làm sao lại có thể thu phục được cậu chủ ghê gớm cơ chứ?!?

Vào trong nhà, anh không đặt cô lên giường mà cứ để cô ngủ say sưa trong lòng mình, tâm trạng rất vui vẻ. Nhìn khuôn mặt xinh đẹp hiền dịu cô khi ôm anh ngủ, thỉnh thoảng còn dụi dụi đầu vào ngực anh như chú cún nhỏ. Thật sự quá đáng yêu!!! Anh cứ nhìn cô như vậy rất lâu, khoé môi cong lên, ánh mắt cũng sáng ngời.

Khắp biệt thự bắt đầu xôn xao bàn tán về cô gái tài giỏi kia. Ai cũng tò mò, ai cũng háo hức muốn biết cô gái ấy là thần tiên phương nào, nhưng khổ nỗi, không ai dám đến gần phòng khách để thám thính. Cùng lắm chỉ có thể đứng từ xa nhìn mà thôi!! Nhưng thứ họ nhìn thấy là cái gì kia????? Quả thật là có thể khiến người ta lên cơn đau tim được rồi. Cậu chủ… 1 cậu chủ luôn lạnh lùng không 1 chút cảm xúc lại ngồi thừ ra nhìn cô gái ở trong lòng mình thật lâu… rồi cười như 1 tên ngốc. Thật sự… thật sự… quá sức chịu đựng… aaaaaaaaaaaaa…

Cô đánh 1 giấc no nê cho đến khi cái bụng biểu tình mới cựa mình dụi dụi mắt.
- Thiên… - Cô mỉm cười khi nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của anh, dang 2 tay ra ôm lấy cổ anh, nhướn người hôn chụt 1 cái lên má anh.
- Em giống Cục Bông thật ấy!!? – Anh phì cười.
- Cái gì???? – Cô nhăn mặt. – Sao anh lại so sánh em với cún con của anh?? Anh muốn chết sao?!?
- Anh đùa thôi mà?!? Cục Bông làm sao mà bằng em được??! – Thấy bộ dạng tức giận của cô, anh véo mũi cô cười xoà.
- Không bằng… vẫn là so sánh… Thiên đáng ghét!! - Cô trừng mắt nhìn anh.
- Được rồi… được rồi… vậy không nói nữa. – Anh lắc đầu. Cô thật là khó chiều. Thế nào cũng vặn vẹo được.
- Í khoan… Thiên, đây là đâu??? – Cô bây giờ mới để ý, ngơ ngác nhìn xung quanh.
- Nhà anh. – Anh tỉnh bơ đáp, nhanh tay bế cô vào phòng mình.
- Sao anh lại đưa em đến đây??? – Trên đầu cô có 1 dấu ? to đùng.
- Từ giờ em ở đây với anh.
- Hử??? Là sao? – Cô vẫn ngơ ngác.
- Đồ ngốc này! Sao em chậm hiểu thế??? Anh nói là từ giờ em ở lại đây với anh. – Anh nhắc lại.
- Tại sao?
- Anh thích.
- Tại sao anh lại thích? – Cô chớp chớp mắt.
- Thích là thích thôi, em hỏi thế thì anh biết trả lời thế nào bây giờ???
- Là thế nào??? Em chẳng hiểu gì cả. Nãy giờ anh nói cái gì vậy?!? – Cô nhăn nhó.
- Haizzz… - Anh lắc đầu thở dài, nhét cô vào phòng tắm. – Em đi tắm đi, quần áo để ở trong đấy rồi.
- Nhưng anh còn chưa trả lời em. – Cô không chịu.
- Ngoan, nghe lời anh, đi tắm đi. Tắm xong anh nói cho nghe. – Anh dỗ dành.
Cô “Xì” 1 tiếng rồi cũng chui tọt vào trong, đóng sầm cửa lại.
Anh nhìn khuôn mặt phụng phịu trước khi quay vào của cô mà bật cười thành tiếng. Tự hỏi, tại sao trên đời lại có cô gái vừa ngốc nghếch lại vừa đáng yêu thế này cơ chứ??!? Cô khiến anh muốn không yêu cô cũng không được. Thật may, thật may là cô cũng yêu anh… thật may là cô chịu ở bên anh… thật may là…

---------------------------------------
2.
- Thiên… Thiên… anh Thiên… Thiên… Thiên…
- Sao? Sao vậy?? – Bị tiếng gọi của cô làm cho giật mình, anh lo lắng hỏi.
- Anh bị gì rồi? Sao em gọi mãi mà anh chẳng có phản ứng gì thế???? – Cô cau mày nhìn anh chằm chằm.
- Ơ… à… - Anh ấp úng. Chắc do mải suy nghĩ quá nên anh không để ý cô ra lúc nào. – Em tắm xong rồi à? Nhanh thế!!?
- Nhanh cái đầu anh á! – Cô lườm anh toé khói. – Em tắm mất 30’, gội đầu mất 30’ nữa, gọi anh thêm 15’ nữa, tổng cộng là 75’ rồi đấy. Anh còn ngồi ở đó mà thừ người ra làm gì?!?
- Vậy… vậy sao? – Anh sửng sốt, rồi lại nở 1 nụ cười vui vẻ. Thời gian trôi nhanh như vậy sao??? Nghĩ đến cô… quả nhiên là bao nhiêu thời gian cũng không đủ…
- Anh cười cái gì vậy? – Cô nheo mắt. – Khai mau, đang tơ tưởng đến cô nào hả??!
- Là 1 cô gái vô cùng ngốc nghếch… vô cùng trẻ con… vô cùng cứng đầu… vô cùng hậu đậu… không lúc nào khiến anh yên tâm được… – Anh cười cười.
- Ấy ấy… sao nghe anh tả giống… giống… em quá vậy?!?! – Cô đần mặt ra.
- Ồoooo… Em cũng biết nữa sao? – Anh giả bộ kinh ngạc. – Em trở nên thông minh từ lúc nào thế??
- Em… - Cô đang định vênh mặt lên thì sực nhớ ra, hung dữ nhìn anh. – Nhưng sao anh nói toàn điểm xấu thế???? Nghe đã thấy có ác cảm rồi.
- Đâu có đâu. – Anh lại bế cô trên tay. – Anh thấy rất đáng yêu mà?!????
- Đáng yêu cái gì????? – Cô trề môi, bỗng nhiên thét lên. – Áaaaaaaaaaaaa… Anh làm cái gì đấy… bỏ tóc em ra… bỏ ra nhanh…
- Yên nào, em kêu cái gì???? Anh có cạo đầu em đâu? – Anh buồn cười.
- Anh bỏ ra… em còn chưa…
- Để anh sấy cho. – Anh khẽ mỉm cười, mang cô đến giường, rồi nhanh tay lấy chiếc máy sấu ở trong ngăn tủ.
- Anh… anh biết làm không đó? – Cô nhìn anh nghi ngờ.
- Không biết thì có thể học, phải không?? – Anh cười tinh nghịch.
- Ặc… dù muốn học cũng không nhất thiết phải lấy em ra làm chuột thí nghiệm chứ??! – Cô nằm sấp trên giường, ôm cái gối vẻ sợ hãi.
- Không em thì ai bây giờ??? Chẳng lẽ lại gọi 1 cô hầu gái vào rồi bắt cô ấy nằm xuống cho anh tập sấy tóc à? – Anh không nhịn được cười trước cái vẻ mặt đầy đau khổ của cô.
- Ý kiến hay nha!!! Anh thật là thông minh! – Cô ngồi bật dậy.
- Em nói cái gì cơ?? – Anh bị đơ trước phản ứng lạ lùng của cô.
- Nếu anh ngại em có thể gọi hộ. – Cô cười toe toét, bò xuống giường. – Được cậu chủ đẹp trai như anh sấy tóc cho, chắc chắn sẽ không có ai từ chối đâu.
- Em… em ở yên đó. – Anh nhanh như cắt tóm cổ cô lại, cảnh cáo. – Đừng có vớ vẩn, ngoan ngoãn nằm im ở đây để anh sấy tóc.
- Híc… anh có cần nhẫn tâm vậy không??? Nếu anh muốn thì có thể gọi ai cũng được mà, sao nhất thiết phải là em chứ??! Tại sao không thể là 1 cô hầu gái nào đó???? Tại sao anh tàn nhẫn với em thế??????? – Cô rưng rưng.
- Anh không thích đụng vào con gái.
- Áaaaaa… - Cô sốc, ngã lăn đùng ra giường, nhìn anh uất ức. – Chứ em là cái thể loại gì?? Không là con gái thì là con trai chắc?????
- Ý anh là… ngoài em ra. – Anh đính chính lại.
- Tại sao?
- Anh không thích.
- Tại sao lại không thích.
- Đừng có lúc nào cũng hỏi anh câu đó được không?
- Tại sao?
- Không thích thì là không thích, mà thích thì là thích. Vấn đề này rất nan giải. Tất cả đều do cảm giác, não bộ nhiều lúc cũng không thể giải thích nổi. Mỗi người đều có cái thích cái ghét, người khác sẽ khó mà hiểu được. Cho nên, em hỏi như vậy căn bản là không thể trả lời được. – Anh giải thích.
- …
- Em có hiểu không?? – Nhìn khuôn mặt ú ớ của cô, anh không khỏi thở dài.
- Thiên, em nghĩ tốt nhất là anh nói anh không biết đi cho rồi. – Sau 1 hồi nhíu mày nghĩ ngợi, cô phán 1 câu. – Anh nói nhiều như vậy, em cũng chẳng hiểu nổi 1 chữ. Anh vừa tốn công, em lại đau đầu, như thế chẳng tốt chút nào.
- Được rồi, ai bảo em ngốc quá làm gì?? Lần sau anh sẽ chú ý, những gì em không hiểu được sẽ không phí lời mà nói ra nữa. – Anh gật đầu.

- Thiên, để nấc nhỏ thôi… ui daaaaaaaaa… nóng quá… cháy… cháy tóc em bây giờ??? – Cô tru tréo.
- Anh xin lỗi, anh chuyển nấc ngay đây.

- Áaaa… anh… anh đang sấy tóc hay… hay là giật tóc em… đau quá!!!!!! - Cô kêu ầm lên.
- Anh xin lỗi, anh sẽ nhẹ tay hơn.

- Thiên, anh làm tóc em bù xù hết cả lên rồi… ôi ôiiiiiiii… đừng có hất tung lên nữa…
- Anh xin lỗi, anh sẽ cẩn thận.

- Híc híc… Thiên, đã xong chưa vậy? – Cô sắp khóc đến nơi.
- Đợi 1 chút, đợi 1 chút, sẽ khô nhanh thôi. – Anh vỗ về, hết sức cẩn thận gạt gạt từng lọn tóc xoăn xoăn mềm mại.

- Thiên, xong chưa??? – Cô hỏi lần thứ x.
- Được rồi, được ngay thôi mà. – Anh tiếp tục dỗ dành. Mái tóc của cô đẹp như vậy, mềm mượt như vậy, anh quả thật chẳng muốn rời tay chút nào.
- Thiên… oaaa.a… huhuuhhu… - Cô đột nhiên bật khóc, không ngừng trách móc. – Vẫn chưa xong… tại sao lại chưa… híc híc… chưa xong… aaaaa… em chịu không nổi nữa…. huhhuhuh… không chịu được nữa… anh… anh… hhuhuhuh… tránh xa em ra… tránh xa tóc của em ra…
- Ơ… ơ… ơ… - Anh lúng túng. – Sao… sao thế?! Sao tự nhiên em lại khóc??! Ơ… em… Búp Bê…
- Anh tắt máy sấy đi… hhuhuhuh… mau tắt đi…
- Được… được… tắt ngay… tắt ngay mà… đừng có khóc… đừng có khóc… anh xin em… - Anh cuống cuồng ném cái máy sấy trở lại tủ, cười méo mó.
Từ nhỏ đến lớn anh chẳng biết sợ cái gì, nhưng từ khi gặp cô, anh lại biến thành 1 tên con trai nhát gan. Anh sợ rất nhiều thứ: sợ nước mắt của cô… sợ không được nhìn thấy cô… sợ bị cô bỏ rơi… sợ sẽ mãi mãi mất cô…
- Thiên đáng ghét… Thiên của nợ… Thiên chết tiệt… không cho anh động vào tóc em nữa… - Cô vừa thút thít vừa hằn học nhìn anh.
- Được… được rồi… đều nghe theo em… anh không chạm vào nữa… - Anh cười trừ, nhưng trong lòng lại nghĩ: “Đùa chắc!?? Tóc em đẹp như vậy, sao anh có thể không động vào cho được? Sấy tóc cho em… sau này nhất định phải do anh đảm nhiệm.”

- Thôi mà, nín đi mà… - Anh vỗ vỗ lưng cô.
- Híc híc… huhhuhuh…
Cộc… cộc…
Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên cắt ngang tiếng khóc dữ dội của cô.
- Có chuyện gì? – Anh vội vàng hỏi, mừng như vớ được vàng.
- Cậu chủ, bữa tối đã chuẩn bị xong. – Tiếng người quản gia vọng vào.
- Tôi biết rồ… em… khoan đã….. từ từ thôiiiiii……….. – Anh còn chưa nói hết câu cô đã nhảy bổ khỏi giường, lao như bay ra cửa.
- Áaaaaaaaaaaa……….. – Cô còn chưa chạm được đến cánh cửa đã kêu thét lên đau đớn.
- Cẩn thận… cẩn thận……… - Anh hoảng hồn, vội chạy ngay ra đỡ lấy cô. – Búp Bê, em có sao không? Có bị đau ở đâu không???
- Có… Cái chân… - Cô mếu máo. – Đauuuuuu………
- Đau thế nào, đưa anh xem. – Chưa để cô trả lời anh đã nhấc bổng cô lên, đi đến sô-pha ngồi xuống, lo lắng quan sát vết thương chưa lành hẳn. – Đau lắm à?
- … - Cô khẽ gật đầu.
- Em đi đứng kiểu gì vậy?!? Mới mấy bước đã suýt ngã. Nếu không có anh đỡ em thì phải làm sao? Sao em có thể bất cẩn như thế cơ chứ??! – Anh đột nhiên nổi giận đùng đùng.
- Tại… tại cái chân đấy chứ??! – Cô lí nhí. – Có phải do em đâu?
- Em còn cãi nữa?? Đã biết chân đau sao còn chạy nhanh như thế? Nhỡ bị ngã rồi làm vết thương nặng thêm thì sao đây??
- Em… em… vì em đói… cho nên…
- Đói??? – Mặt anh càng sa sẩm. – Đói thì cũng phải từ từ chứ???! Nếu muốn đi sao không kêu anh bế???
- Em… em không muốn… l..l..l..l..làm… phiền anh. – Cô giải thích.
- LÀM PHIỀN????? – Anh gầm lên. – Em coi anh là cái gì?? Phiền ư? Sao lại có cái ý nghĩ quái đản như thế???! Em… rốt cục là trong lòng em đang nghĩ cái gì? HẢ??? HẢ???
- … - Cô run lẩy bẩy, lấy 2 tay bịt chặt miệng lại, đề phòng mình lại lớ ngớ thốt ra câu gì lại càng làm vấn đề thêm nghiêm trọng hơn. Nãy giờ cô nói câu nào là làm anh giận dữ câu đó. Rõ ràng là muốn anh hạ hoả, nhưng không hiểu tại sao lại biến thành đổ thêm dầu vào lửa. Cô thật là nhức óc với cái miệng của mình. Bình thường thì dẻo quẹo vậy mà mỗi khi anh tức giận lại trở nên vô dụng toàn lải nhải lảm nhảm lung tung.
- Sao? Không nói nữa à? Không còn gì giải thích nữa sao? – Anh nhìn cô chằm chằm.
- … - Cô không dám lên tiếng, sợ mình lại lỡ lời, chỉ đành lắc đầu.
- Đi ăn. – Anh mặt hầm hầm bế cô ra khỏi phòng, đạp cái cửa ‘Rầm’ 1 tiếng làm cô giật bắn mình, co rúm người lại trong lòng anh.

- Cậu chủ, đồ ăn đã được dọn lên rồi, mời 2 người vào dùng bữa. – Ông quản gia mặt mày tái xanh, run run lên tiếng.
- BIẾN. – Anh trừng mắt làm mấy người làm vừa dọn bàn xong sợ đến tái mặt, vội cùng với ông quản gia chạy thẳng 1 mạch. Trước khi đi còn không quên dùng ánh mắt thương xót nhìn cô gái trong lòng anh. Thật khổ thân cho cô ấy, trẻ vậy mà đã phải chịu sấm sét giông bão. Haizzz….
- Oaaaaaa… nhìn thức ăn ngon quá!!!!! – Nhìn thấy 1 bàn đầy sơn hào hải vị, cô dường như quên hết tất cả mọi chuyện xung quanh, kể cả cái người đang đầu bốc khói nghi ngút kia. Chẳng cần suy nghĩ, cô nhảy tót xuông đất, sà vào bàn ăn như ruồi, lập tức chiễn đấu.
- BÚP BÊ… EM… EM… - Anh giận đến tím tái mặt mũi. Cô làm như vậy, thật rất nguy hiểm. Dù có đói đến mức độ nào thì cũng không thể như vậy chứ???!!? Nói với anh câu mất mấy phút??! Để anh đàng hoàng đặt cô lên ghế mất mấy phút???? Đợi anh cùng ăn mất mấy phút??????...

- Chết rồi! Chết rồi!! Nhìn biểu hiện trên mặt cậu chủ kìa. Chắc chắn là sắp phát hoả rồi. – Ông quản gia kinh hãi.
- Sao cô gái ấy lại có thể vô tư đến như vậy nhỉ??! – 1 cô hầu gái thắc mắc.
- Đúng đó… cô gái đó quả là quá hồn nhiên rồi. – Cô hầu gái khác đồng tình.
- Nhìn kìa… nhìn kìa… cô ấy vẫn ăn uống ngon lành trong khi cậu chủ thì sắp nổi điên rồi… - 1 cô hầu gái nữa sợ hãi lên tiếng.
- Liệu… liệu cậu chủ có… có… có đánh cô ấy không???? – 1 cô hầu gái run run hỏi.
- Cái đó… rất có thể nha… - Ông quản gia lên tiếng. Trước giờ chỉ cần cậu chủ nổi giận thì trời đất cũng phải quay cuồng, ai ai cũng muốn chết quách đi cho rồi.

- Ngon quá!! – Cô vẫn say sưa đánh chén, thình thoảng còn khen nức nở. – Đầu bếp nhà anh nấu ăn thật tuyệt!!!
- Hừ!!?… - Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, khoanh tay trước ngực nhìn cô không rời, chẳng hề động đũa.
Nhìn xem… nhìn xem… rốt cục cô là cái thể loại bạn gái gì mà cắm đầu cắm cổ ăn uống cũng không thèm nhìn anh lấy 1 cái? Thức ăn ngon đến như vậy sao?? Dù có thật sự ngon thế nào cô cũng làm sao có thể bỏ mặc anh được chứ??! Đối với cô thức ăn quan trọng hơn hay anh quan trọng hơn??????
Lại nữa… lại nữa… nhìn khuôn mặt cô vui sướng đến vậy, còn vui hơn cả khi ở bên cạnh anh nữa. Không những thế cô còn luôn miệng khen ngợi tài nấu nướng của tên đầu bếp chết tiệt kia nữa chứ?!???

Anh đứng lên, rời khỏi bàn, cô vẫn chẳng thèm ngẩng đầu lên hay hỏi han anh lấy 1 câu. Anh bực tức tiến lại phía ông quản gia.
- Quản… quản gia… cậu chủ… cậu chủ đến… - 1 cô hầu gái hốt hoảng kêu lên.
- Mau… mau làm việc… - Ông quản gia nhìn khuôn mặt xám xịt của cậu chủ, trán ướt đẫm mồ hôi. – Cậu chủ… có việc gì cậu cứ…
- Đuổi việc đầu bếp cho tôi. – Chưa để ông quản gia nói hết câu, anh đã lên tiếng.
- Dạ??? – Ông quản gia đơ người.
- Tôi nói ông không nghe rõ sao?? Có cần tôi phải nhắc lại 1 lần nữa không??
- Không… không cần… Nhưng… cậu chủ, đồ ăn không vừa miệng sao? – Ông quản gia lại nổi tính tò mò. Không đúng, rõ ràng ông thấy cô gái kia ăn uống rất ngon miệng đấy chứ??!
- NHIỀU CHUYỆN. – Anh quát, ánh mắt như muốn giết người đến nơi. – Tôi nói đuổi thì đuổi đi, ông có muốn đi theo tên đó luôn không??
- Cậu chủ bớt giận… tôi… tôi lập tức đuổi việc cậu ta… tìm người khác…
- Không cần. – Mặt anh vẫn lạnh tanh.
- Dạ? – Ông quản gia lại đần mặt ra. – Không… không cần??? Vậy… vậy… bữa ăn…
- Tôi làm. – Anh thản nhiên đáp.
- HẢ???????? – Như không tin vào tai mình, tất cả người làm trong nhà đều chết đứng, nhìn anh không chớp mắt.
- PHIỀN TOÁI. – Anh cau mày. – Tôi nấu cho bạn gái tôi ăn cũng không được hay sao?
- Được… được… đương nhiên là được… - Ông quản gia gật đầu lia lịa.
- … – Anh gật đầu rồi quay trở lại phòng ăn.
Cậu chủ vừa đi, cả đám người làm lại xúm lại. Ai cũng muốn xem cô gái kia sẽ “thảm” đến mức nào. Nếu thực sự tình hình căng quá, bọn họ ở đây cũng có thể nhảy vào cứu ngay.
---------------------------------------
3.
- Anh không ăn à? – Cô đã no căng, ngước nhìn anh thắc mắc.
- Bây giờ mới nhớ đến anh? – Anh nhếch mép.
- Hử??? – Cô ngơ ngác. – Anh nói gì thế??! Đồ ăn rất ngon, anh ăn 1 chút đi.
- Không. – Anh từ chối thẳng thừng.
- Tại sao? – Cô khó hiểu.
- Không thích.
- Tại sao lạ… aaaaa… tí thì quên mất… - Cô bịt miệng lại, cười cười. – Nhưng anh không ăn sẽ đói đấy.
- Không cần em lo. – Anh quay mặt đi, không thèm nhìn cô.
- … - Cô ngẩn người. – Anh sao thế??
- Không sao.
- Anh giận đấy à???? – Cô nghi ngờ.
- ...
- Không trả lời là đúng phải không? Nhưng em đâu có làm gì đâu??? Chẳng lẽ… em ăn mà cũng có thể gây chuyện sao? – Cô chớp chớp mắt.
- … - Anh vẫn không nói, ánh mắt tức giận ngùn ngụt quét qua khuôn mặt nhỏ nhắn ngây ngô của cô.
- Áaaaaaaa… - Cô bị anh doạ cho chết khiếp, lắp bắp. – Thiên, anh… anh rốt cục… là… là… bị gì… rồi?!? Sao lại… sao lại…….
- Sao trăng cái gì? Em còn giả ngây giả ngô?? – Anh trừng mắt nhìn cô.
- Ơ… em… em làm sao?
- Em chọc tức anh xong còn dám nhảy xuống đất như thế, có biết là nguy hiểm lắm không??! Còn nữa, sao em có thể ăn uống ngon lành thế trong khi anh còn chưa ngồi xuống hả??! Thậm chí em cũng không mời anh lấy 1 câu hay quan tâm đến anh 1 chút nữa.
- Em… em có mà… - Cô cãi. – Em… chẳng phải vừa rồi em… em có bảo anh ăn… ăn 1 chút…
- Sau khi em đã ăn no mới nhớ đến anh. Thật là cảm động, nhỉ??! – Anh cao giọng.
- Em… em… - Cô tái mặt. Quả là lúc nào lí sự là lúc đấy chết. Tốt nhất là nên biết điều 1 chút, cúi đầu nhận lỗi đi. Dù gì cũng là cô sai, là cô quá vô tâm. – Em… em sai rồi…
- Sai rồi?? – Anh nhướn mày. – Em đâu có sai? Em làm cái gì chẳng đúng. Làm sao mà sai được??
- Em… - Cô cúi gằm mặt. – Em… Thiên, em xin lỗi.
- Xin lỗi? Em có thể nói ra câu xin lỗi dễ dàng như thế à? Em có biết em sai ở đâu không? Mà cứ cho là em biết đi, thì sau khi xin lỗi em có sửa chữa không?? Hay là lần sau lại tiếp tục cúi đầu nhận lỗi y như bây giờ? – Giọng anh ngày càng gay gắt. – Em làm anh tức giận không phải là lần đầu. Lúc nào cũng em sai rồi… em xin lỗi… lần sau em không thế nữa… Nhưng thực chất thì sao??! Em có chịu thay đổi hay không??!!? Hay là chỉ nói như vậy để anh cho qua mọi chuyện/?! Đó chỉ là cách em đối phó thôi, phải không?
- Thiên… - Cô lí nhí, “lết” từng chút sang bên cạnh anh. – Em xin lỗi mà… Em thật sự xin lỗi mà… lần này em biết lỗi rồi… em hứa… em hứa với anh… sau này sẽ không tái phạm nữa…
- Nếu không thì sao? – Anh hỏi. – Nếu không em sẽ lại hứa tiếp phải không?
- Ặc… ặc… - Cô méo mặt, nghẹn lời. – Anh… anh thuộc bài nhanh thật…
- EM… LÊ… HƯƠNG… KIM… EM… MUỐN ĂN ĐÒN…
- Thiên… - Còn chưa để anh nói hết câu, cô đã ôm chầm lấy anh, hét toáng lên. – Anh đừng tức giận, đừng có tức giận. Anh có biết là tức giận sẽ rất có hại cho sức khoẻ không??! Tức giận vừa chóng già, lại vừa làm tăng nguy cơ mắc các bệnh về tim mạch nữa. Em muốn anh thật khoẻ mạnh cơ. Em muốn anh sống thật thọ… hơn 100 tuổi luôn á. Vì thế, anh tuyệt đối đừng có tức giận…

- Trời, cô gái đó… to gan quá!! – 1 cô hầu gái không kìm được thốt lên.
- Đúng… đúng… ôi nhìn cậu chủ kìa… Cậu ấy đã giận dữ như vậy rồi, cô ấy lại còn hét ầm bên tai nữa chứ…
- Như thế đến tôi còn muốn nổi khùng nữa là cậu chủ…
- Cô ấy giống trẻ con thật, làm sao cậu chủ lại thích 1 cô gái con nít như vậy nhỉ??!
- Suỵt… các cô có muốn chết không? Cô gái đó là bạn gái của cậu chủ mới có thể tuỳ tiện ôm cậu ấy rồi kêu ầm lên như vậy. Còn các cô, các cô thử nói lại lần nữa xem, cậu chủ sẽ “xử” cô ngay lập tức.
- Híc… tôi thấy không chỉ mình bọn tôi đâu… cô gái đó chắc cũng không thoát được…
- Rất đúng… quản gia Lâm, ông trông kìa, sắc mặt cậu chủ khó coi như thế, đến ông chủ còn không thể cản được cậu ấy phá phách, lần này e là…
- Haizzzz…. Chuẩn bị tinh thần dọn dẹp thôi. – Ông quản gia thở dài.

- EM CÓ THÔI ĐI KHÔNG? – Anh nhăn mặt.
- Em chỉ vì lo cho anh… - Cô bị tiếng quát của anh làm cho giật mình, vộ buông tay ra. – Hơn nữa… em còn chưa nói xong mà?!?
- Em còn muốn nói gì nữa?? – Thấy cô càng ngày càng lùi ra xa, anh lập tức với tay kéo cô về trước mặt. – ĐỨNG IM.
- … - Cô sợ hãi, chỉ biết cúi đầu như đứa trẻ.
- Nói nhanh, đừng có câu giờ.
- Em… em… - Cô ấp úng. – Hay là thôi đi… tốt nhất là em không nói nữa… Mỗi lần nói ra điều gì… đều khiến anh tức giận hơn… Bây giờ tốt nhất… tốt nhất là im lặng thì hơn… em biết lỗi rồi… thật đấy…
- Anh bảo em nói thì em mau nói. – Anh sốt ruột. – NHANH.
- Aaaa… - Cô giật thót cả tim, vội phun ra 1 câu trước khi kịp suy nghĩ. – Anh thật đáng sợ, em không muốn ở đây nữa, em muốn về nhà.
- GÌ??? – Anh quả nhiên lại càng bị chọc tức, quắc mắt nhìn cô.
- À à… không… không phải… - Cái đầu nhanh nhạy của cô đột nhiên hoạt động trở lại, không ngần ngại ôm lấy cổ anh hôn chụt 1 cái lên môi anh. – Em nói là… em yêu anh… hìhì… hơn nữa còn càng ngày càng yêu anh hơn… không muốn rời xa anh 1 phút nào…
- Em… - Cô thay đổi thái độ làm anh ngây người. Hơn nữa, không chỉ chủ động hôn anh, lại còn nói cô yêu anh.
- Thiên… - Cô hồi hộp chờ đợi phản ứng của anh. Không thể nào anh sẽ lại càng nổi khùng hơn trước chứ!?!
- Búp Bê ngoan, cuối cùng em cũng biết điều 1 chút. – Anh thay đổi thái độ còn nhanh hơn cả cô. Thoắt cái đã không thấy 1 chút dấu vết của sự giận dữ, chỉ còn lại nụ cười ôn nhu nhìn cô đầy yêu thương.
- Anh… - Cô điếng người. Không ngờ hiệu quả của chiêu thức đó lại lớn tới cái độ này. Có lẽ sau này cô sẽ lấy ra dùng mỗi lúc cấp bách.

- Ôi ôi… tôi đang mơ hay là sự thật đấy?!?! – Ông quản gia trợn tròn mắt. – Các cô có thấy không? Có thấy gì không???
- … - Mấy cô hầu gái tròng mắt như muốn rớt hết ra ngoài, chỉ biết đờ đẫn gật đầu. Thật không ngờ, không thể ngờ được, cậu chủ rõ ràng đang nổi giận như muốn phá nhà đến nơi, vậy mà… vậy mà… lại có thể tươi cười rạng rỡ chỉ vì… 1 nụ hôn và… và… 1 câu nói yêu…
- Cô gái kia quả thật quá lợi hại rồi! – Sau 1 hồi suy nghĩ, ông quản gia phán 1 câu vô cùng… chí lí.

Cô còn đang mai cười thầm vì sự thông minh của mình nên không hề đề phòng, bị anh kéo vào lòng.
- Áaaaaaaa… - Cô giật mình kêu lên. – Anh làm gì đấy??
- Ôm em. – Anh ngồi trên ghế, trả lời hết sức thản nhiên.
- Anh… - Cô đỏ mặt. – Anh càng ngày càng đáng ghét.
- Sai rồi. Phải là đáng yêu chứ??! – Anh chính lại, cúi xuống hôn lên đôi môi đang chu lên không vừa lòng của cô.

- Thiên… - Cô cố gắng lắm mới đẩy được anh ra, thở dốc.
- Em sao thế? Sao lại đẩy anh ra??? – Anh không cam tâm.
- Em… em… - Mặt cô chẳng khác nào quả cà chua, đỏ ửng cả lên. - … em không… không thở được…
- Haahahah…… - Anh phì cười.
- Anh… anh cười cái gì???! – Cô liếc xéo anh, cố gắng điều hoà lại hơi thở.
- Em là đồ ngốc!!!!! – Anh véo mũi cô.
- Áaa… Em đã đang muốn hụt hơi rồi, anh lại còn… véo mũi của em… Anh… anh định ám sát em đấy à?? - Cô tức giận.
- Anh thấy em cũng thở xong rồi, chúng ta tiếp t…
- Anh ăn cái này đi, ngon lắm đấy. – Chưa để anh nói hết câu, cô đã nhanh tay gắp miếng thịt bò nhét vào miệng anh, cười hì hì.
- Em… thật hết thuốc chữa!!? – Anh lắc đầu. Vốn chỉ định đùa cô 1 chút, ai ngờ cô lại chơi cái trò này??! Thôi kệ, dù sao thức ăn qua tay cô cũng ngon hơn gấp mấy lần. Tội gì anh lại không thưởng thức?!?
- Sao? Sao??? Có phải là rất ngon không? – Cô nhìn anh với ánh mắt lấp lánh như thể đây là những món ăn do chính tay cô nấu vậy.
- Cũng được. – Anh nhìn cô mà buồn cười. – Không ngon bằng em nấu.
- Xì!!? Nịnh hót. – Cô trề môi, đứng lên. – Thế anh ăn đi. Em không làm phiền anh ăn cơm. Em…….
- Không. – Anh cắt ngang, ôm ngang người cô. – Em đút cho anh ăn.
- Aaaaa… - Cô bị sốc, rồi bật cười khanh khách, vuốt vuốt tóc anh, đổi giọng. – Con ngoan… con ngoan của mẹ… đừng làm nũng a… mẹ muốn đi xem phim… con tự mình ăn đi… con lớn rồi a……
- Búp Bê!! Haahaha… Em lại có trò mới sao? – Anh nhìn cô cười khoái chí.
- Con hư. – Cô đập bộp vào bàn tay đang muốn chạm đến tóc mình. – Sao có thể gọi mẹ là Búp Bê hả??! Phải gọi là “mẹ” biết không?! Con phải ngoan thì mẹ mới đưa đi công viên chơi.
- Em… - Anh suýt nữa bị sặc.
- Đã bảo gọi là “mẹ”. Con không nghe lời gì hết, mẹ đi xem phim, mặc kệ con. – Cô lè lưỡi.
- Khoan nào. – Anh kéo nhẹ 1 cái, cô đã lảo đảo ngã vào lòng anh.
- Gì nữa, con trai hư?!?? – Cô nheo mắt.
- Vậy bố con là ai hả mẹeeeeeeeee…. – Anh cố tình kéo dài giọng.
- Hử???? – Cô thoáng giật mình, nghiêm túc suy nghĩ. – Đúng rồi, có con thì phải có chồng chứ nhỉ??! Ai đây ta?
- Sao? Mẹ không nhớ cả tên của bố con sao mẹ??! – Anh cố nén cười.
- Haizzzz… cái đó không phải tại mẹ nha!!? – Cô đột nhiên vỗ tay cái bốp. – Mẹ còn chưa có kết hôn.
- Gì kia? Vậy là… chưa có chồng mà đã có con sao??! Mẹ hư! – Anh trêu chọc.
- Cái đó không đúng. – Cô trừng mắt. – Là do mẹ nhìn thấy con rách rưới bẩn thỉu ngồi khóc bên đống rác đáng thương quá, cho nên mới nhặt về nuôi đó.
- Gì??? – Anh trợn tròn mắt.
- Con đừng phản ứng như thế, phải cảm động mà khen mẹ tốt bụng chứ??! – Cô cười tươi hớn hở.
- Búp Bê to gan, em vừa kêu ai ngồi bên đống rác hả??! – Anh khẽ gắt bên tai cô.
- Aaaa… ai nhỉ? Ai nhỉ?!? Em quên mất rồi. – Cô thay đổi thái độ ngay lập tức.
- Em đáng ăn đòn lắm. – Anh giơ tay lên doạ.
- Ôi ôi… aaaaa… Thiên, món kia ngon cũng ngon lắm, để em gắp cho anh nha!?!? – Cô vội vàng xoay người vớ lấy đôi đũa.
- Nếu em chịu ngoan ngoãn nghe lời từ đầu có phải là tốt không?!? – Anh hài lòng gật gật đầu.

- Được rồi, em đừng gắp nữa. Anh no rồi. – Anh kêu ca. Nãy giờ cô cứ khua đũa liên tục khắp bàn, không có ý định dừng lại.
- Gì? Sao đã no rồi?!?! Mới có tí thôi mà?!? – Cô chớp chớp mắt vẻ ngạc nhiên. – Cùng lắm chỉ bằng vài người ăn.
- Em… - Anh nghẹn họng. – Em chơi anh?
- Đâu có!?! Em sao dám đắc tội với anh?!? – Cô buông đũa với thìa xuống, giơ cả 2 tay lên làm điệu bộ đầu hàng. – Em chỉ muốn anh khoẻ mạnh… thật sự khoẻ mạnh thôi mà…
- Em được lắm!!! – Anh nheo mắt, không khách khí ôm chặt cô ra khỏi phòng ăn.
- Áaaaaaa…. Đauuuuuuu… - Cô giãy dụa. – Anh nhẹ tay 1 chút đi!!? Em… em…
- Cho đáng đời em. – Anh buông 1 câu lạnh tanh, tiếp tục bước đi.
- Ách… anh… anh không cần dã man vậy chứ?!? Em… em đau thật á?!? – Cô kêu thét lên, mặt mày nhăn nhó.
- Đau thật à? – Anh hạ giọng. – Anh có mạnh tay lắm đâu?!?
- Híc… thế nào mới gọi là mạnh tay?!?
- Anh xin lỗi. Ai bảo em nghịch ngợm.
- Em mà?!? – Cô thay đổi thái độ ngay, vênh mặt lên. – Không nghịch chắc em chán mà chết mất.
- Được rồi. Búp Bê!!! Nghịch ngợm đã ăn vào máu em rồi. 1 ngày mà không thấy em gây ra trò gì, chắc anh cũng phải lên cơn đau tim mất thôi. – Anh đặt cô xuống chiếc ghế dài, tỉ mỉ xem xét những vết thương vẫn chưa làm hẳn, lòng lại nhói đau.

- Suýt thì quên mất đấy. – Cô chợt nhớ ra thắc mắc của mình, chồm người về phía trước đối diện với anh. – Sao em lại ở đây?? Bao giờ anh đưa em về nhà!???
- Em không muốn ở đây à? – Anh không trả lời mà hỏi ngược lại cô.
- Không phải không thích, nhưng mà… - Cô do dự không biết có nên nói ra hay không.
- Nhưng sao??
- Không có gì. – Cô quyết định rồi, an toàn là trên hết, tính mạng là tất cả. Cái gì cũng có thể bất chấp, duy chỉ bản thân là không được.
- Có gì thì nói ra đi, sao lại im lặng?? – Anh nghi ngờ. – Em lại đang suy nghĩ cái gì mờ ám à?
- Cái gì mờ ám chứ?!?? Em chỉ không muốn ở đây để bị anh bắt nạt thôi.
- … - Anh nhìn cô chằm chằm.
- Ôi mẹ ơi… - Cô cắn chặt môi. – Em… em xin lỗi… em không cố ý nói ra… em đã không muốn nói, ai bảo anh cứ…
- …
- Thiên, hi hi… em cũng không phải là không thích ở đây. – Cô nhìn khuôn mặt anh mà rùng mình. - Ở đây thực ra rất tốt a… rộng rãi thoải mái… đầy đủ tiện nghi… em… em…
- Ngốc!?!? – Anh bỗng nhiên nằm lăn ra, gối đầu lên đùi cô. – Em cứ ngu ngơ dễ thương như vậy, làm sao anh có thể không bắt nạt em được??!
- ??? – Cô không hiểu gì cả. Ngu ngơ dễ thương??? Cô có ngu ngơ dễ thương hay sao?? Mà cho dù có thì cũng có liên quan gì đến việc anh bắt nạt cô đầu?!? Chẳng lẽ anh lợi dụng bắt nạt trẻ em?!???
- Đừng có bày ra bộ mặt đó nữa. – Anh quay người, ôm lấy cái eo thon nhỏ của cô. – Anh sẽ lại làm em ngạt thở mất thôi.
- Oài… - Cô thở hắt ra. – Anh thật đúng là ác ma.
- Vậy sao? – Anh cười ha ha, càng ôm cô chặt hơn, dụi dụi đầu vào bụng cô làm cô cười khanh khách.
- Anh làm cái gì vậy!?? – Cô khó hiểu nhìn anh. – He he… anh giống hệt 1 đứa trẻ đang làm nũng…

- Thiên, trả lời câu hỏi của em đi!! – Cô nài nỉ.
- Em tạm thời ở đây với anh.
- Hả? Tại sao???
- Vì an toàn của em ấy mà. – Anh giải thích. – Hiện tại thì không ai biết em ở đây cả.
- Ố!?? Thế còn bố mẹ em, chị Thanh, My với anh Nhật thì sao? Họ cũng không biết?! Chắc họ đang… – Cô lo lắng.
- Đừng cuống lên như thế. Dù không biết nơi này nhưng họ đều biết em ở với anh rồi. Bố mẹ em cũng đã đồng ý để anh đưa em đi. – Anh trấn an cô.
- Phùuuuu… - Cô thở phào. - Vậy mà em tưởng anh bắt cóc em chứ??!
- Anh không to gan đến vậy đâu. – Anh với tay véo cái mũi của cô khiến cô tức giận trừng mắt.

Chương 24: Em xin lỗi!

1.
- Búp Bê!!? – Anh lo lắng gọi cô. Đêm qua rõ ràng là anh ôm cô ngủ mà?!? Sao giờ lại không thấy đâu nữa rồi!????? Phòng tắm không có người, có thể nào cô lại dậy sớm như thế!??!

- Cô. – Vừa bước ra khỏi phòng đã thấy ngay 1 cô hầu gái đang lau chùi, anh ngoắc ngoắc tay. – Lại đây.
- Dạ… - Cô hầu gái hơi đỏ mặt. Mọi lần đều là đứng từ xa nhìn cậu chủ, giờ đứng gần như vậy, trái tim cô không thể không run rẩy. Tuy rằng cậu chủ rất đáng sợ, nhưng không ai có thể phủ nhận rằng… cậu chủ vô cùng đẹp trai, vô cùng mạnh mẽ, vô cùng ngang tàng, vô cùng quyến rũ… - Cậu… cậu chủ có gì dặn dò ạ?!?
- Cô ấy đâu?? – Anh hỏi mà giọng không biểu hiện 1 chút cảm xúc nào.
- Thưa… Lê tiểu thư đang ở trong bếp.
- Cô làm việc tiếp đi. – Anh phẩy tay, bước xuống cầu thang. Trong đầu không khỏi thắc mắc, mới sáng sớm ngày ra, cô không ngoan ngoãn nằm trong lòng anh ngủ mà lại chui vào bếp làm cái gì?!?!

- Thiên, anh dậy rồi sao? – Anh vừa bước chân vào bếp cô đã chạy lại ôm chầm lấy anh, tươi cười.
- Em đang làm gì thế?! – Anh nghi hoặc hỏi.
- Em làm bữa sáng. – Cô giải thích. – Tại ông quản gia nói hôm qua anh đã cho đầu bếp thôi việc rồi, nên em mới dậy sớm 1 chút để làm đồ ăn sáng cho anh.
- … - Anh nhíu mày. Lão quản gia chết tiệt, sao có thể lắm chuyện như thế cơ chứ?! Làm khổ cô phải dậy sớm, lần này ông chết chắc rồi. – Vậy em làm tiếp đi, anh ra ngoài đợi.
- Vâng. Cũng sắp xong rồi. – Cô gật đầu, không hề nhận ra sự khác lạ trên nét mặt anh.

- Gọi quản gia đến đây cho tôi. – Anh nghiêm giọng.
- Vâng.
Cô hầu gái vội vàng ba chân bốn cẳng chạy quanh biệt thự, mãi mới tìm được ông quản gia đang ung dung chăm sóc mấy chậu cây cảnh ngoài vườn.
Vừa nghe thấy, ông quản gia không nghĩ ngợi nhiều quẳng ngay bình tưới cây cho cô hầu gái, chạy vèo vào trong nhà.

- Cậu chủ… Cậu cho gọi tôi?!?
- Ừm
- Vậy… cậu có chuyện gì cần…
- Đi dọn tất cả các phòng vệ sinh cho tôi. – Anh cắt ngang, giọng nói rất đanh thép.
- Dạ?? – Ông quản gia kinh ngạc trợn tròn mắt. Ông… ông là quản gia đó?!? Không phải… không phải là người dọn dẹp đâu. - Cậu chủ…
- NHANH. – Anh quát làm ông quản gia giật cả mình, vội vội vàng vàng dạ dạ vâng vâng rồi biến mất dạng.

- Thiên, anh đi đâu rồi/?! Thiên… anh Thiên… - Tiếng cô í ới vọng từ phòng ăn ra.
- Anh đến đây. – Anh hạ giọng, nhanh chân bước đến chỗ cô. – Xong rồi à? Có mệt lắm không?!
- Vâng. – Cô gật đầu, rồi lại lắc đầu, cuối cùng đưa đến trước mặt anh 1 cốc nước cam ấm. – Của anh này!
- Kinh nhỉ??! – Anh cười cười. – Em trở nên chu đáo như thế từ bao giờ vậy!??!
- Ơ… chẳng phải mỗi buổi sáng anh đều thích uống 1 cốc nước cam ấm sao?!?? - Cô ngạc nhiên.
- Cái lão quản gia kia nói cho em à??! – Anh nhíu mày. Ông ta lại khiến cô vất vả rồi. Đáng ghét!!?
- Hửm?? – Cô nhìn anh khó hiểu. – Là chính anh nói với em mà?!
- Anh? – Anh sửng sốt. Anh có nói sao?! Đâu có đâu???? Chẳng lẽ… – Lúc nào?? Ở đâu?????
- Anh bị ấm đầu à?? – Cô gắt. – Đến lời nói của mình mà cũng không nhớ. Anh đã nói với em vào hôm sinh nhật lần thứ 17 của anh còn gì?! Tại công viên Love đó. Anh quả thật là không nhớ gì sao???
- … - Anh suýt chút nữa đã đánh rơi cốc nước, trợn tròn mắt nhìn cô, không nói nên lời. – Em… em…
- Anh bị cái gì vậy?! Em làm sao??!??
- Em… em nhớ… nhớ lại…
- Nhớ cái gì?? Anh lại… - Cô đang định quạt cho anh 1 trận thì chợt giật mình. – Sinh nhật 17 tuổi… anh… anh… năm nay anh bao nhiêu tuổi??
- Trời!?! – Anh ôm đầu. Không phải là nhớ lại quá khứ sẽ quên đi hiện tại chứ!?!? – 21.
- Oaaaaaaaaaaa………… - Cô đột ngột nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy anh. – Em nhớ đó…. là em nhớ đó…… ôi trời ơi… là do em nhớ được đó……. Aaaaaa…….
- Được rồi… được rồi… bình tĩnh… bình tĩnh lại đi…. – Anh cũng rất vui nhưng cô cứ nhảy chồm chồm thế này sẽ ảnh hưởng đến vết thương mất. Lo lắng, anh bế luôn cô trên tay, cho cô hết nhảy luôn.
- Anh làm gì vậy?!? – Cô giật mình, nhưng cũng vòng tay ôm lấy cổ anh.
- Em nhớ lại là tốt…
- Nhưng mà… em chỉ nhớ mỗi chuyện đó thôi… - Cô buồn rầu.
- Cứ từ từ rồi sẽ nhớ lại thôi. Em đừng áp lực quá!!? – Anh mỉm cười, để cô ngồi trên đùi mình, chậm rãi nhấm nháp nước cam. Đúng là mùi vị này, anh đã cố gắng thử rất nhiều lần, nhưng đều không thể pha được 1 cốc nước cam ngọt ngào như cô.
- Thiên, nếu như… em không nhớ lại được thì sao?? – Cô lo lắng.
- Không sao cả. – Anh bình thản đáp.
- Không sao?? Anh nói thật không đấy? – Cô không tin. – Nếu như em mãi mãi không nhớ lại những kỉ niệm với anh, anh có…
- Ngốc quá! – Anh bật cười. – Những chuyện đó anh có thể kể cho em nghe từng chút… từng chút 1… cho tới khi em ghi nhớ thì thôi.
- Nhưng… chẳng phải lúc em mới về anh luôn muốn em hồi phục trí nhớ sao?
- Bởi vì khi ấy em đâu có tin anh?! Trong lòng em lúc đó chỉ có Bảo thôi. Với em, những lời anh nói đều là nói dối.– Anh cười khổ. – Nhưng giờ thì em đã chịu trở về với anh rồi. Cho nên dù em không nhớ gì, cứ như bây giờ cũng được. Anh sẽ không so đo chuyện trước kia đâu.
- … - Cô nghe anh nói đến ngẩn cả người.
- Anh chỉ cần em mãi mãi yêu anh… và ở bên anh… Búp Bê! Em…
- Anh… - Cô chớp chớp mắt. – Anh ăn thử cháo đi. Cháo thịt băm đấy. Ngon lắm đó!!?
- Em giỏi đánh trống lảng thật đấy. – Anh véo mũi cô, ung dung thưởng thức từng thìa cháo cô xúc cho.
Cuộc sống thế này… thật quá vui vẻ… quá hạnh phúc… Nếu có thể mãi mãi sống bên cô… anh nguyện đánh đổi tất cả…

- Thiên, em nhớ Cục Bông. – Gập quyển sách lại, cô than thở. – Giờ cún con đang ở đâu???
- Anh đem gửi ở bên Anh rồi. – Anh bình tĩnh trả lời, mắt vẫn nhắm nghiền.
- Tại sao? – Cô sửng sốt. - Chẳng phải anh nói nó là cún cưng của anh hay sao??! Tại sao có thể để nó ở xa lâu như thế?!?
- Chỉ là cún cưng thôi mà, làm sao bằng em được??!? – Anh khẽ cười.
- ??? – Cô lơ mơ nhìn anh. – Em với Cục Bông rất hợp nhau mà!?!? Đâu có xảy ra “tranh chấp” gì đâu?? Em cũng rất thích Cục Bông.
- Chính vì em thích, cho nên anh càng không thể đưa nó về.
- Tại sao?? – Cô ngày càng mù mờ hơn. – Em không hiểu.
- Nói em ngốc đúng là không sai mà?!? Hơn nữa còn không phải ngốc bình thường.
- Anh…
- Em nghĩ xem… – Anh ngồi dậy đối mặt với cô, nghiêm túc nói. – Nếu như Cục Bông ở đây, liệu trên đùi em bây giờ còn chỗ cho cái đầu anh hay không… em còn để cho anh tuỳ tiện thích ôm lúc nào thì ôm hay không… em có giành cả ngày để ở bên anh hay không… em…
- Haahahaha… - Cô bò lăn ra ghế cười lớn. – Còn dám kêu em ngốc, anh còn ngốc hơn.
- Đúng rồi. Anh ngốc nên mới yêu đứa ngốc như em. – Anh xụ mặt.
- Thiên, em phát hiện ra, anh càng ngày càng ghen dữ hơn nha!!?
- Ừm. Anh cũng thấy thế. – Anh thú nhận. – Anh cũng chẳng hiểu vì sao nữa. Em có thấy khó chịu với anh không?!
- Hì hì hì… - Cô chui tọt vào lòng anh, thủ thỉ. – Anh biết không, lúc anh ghen nhìn vô cùng đáng yêu!!
- Vậy là anh có ghen nữa cũng không sao phải không??!
- Ách… không… không phải… em không có ý đó…
- Thế là ý gì!?
- Là… thì là… - Cô vò đầu bứt tai suy nghĩ 1 hồi, cuối cùng thở hắt ra. – Mà em cũng chẳng biết đâu… anh thích ghen thì ghen, không thích thì thôi… miễn sao đừng có đánh em là được.
- Này!!? Sao lúc nào em cũng sợ anh đánh em thế?!? – Anh cau mày.
- Bị đánh ai chẳng sợ. Hỏi thừa.
- Nhưng anh đã đảm bảo với em là tuyệt đối không đánh em rồi cơ mà?!??
- Thật hả?!? Có chuyện đó hả?!???? – Cô sáng mắt.
- Ừm.
- Nghĩa là… từ giờ em sẽ không bị phạt nữa phải không??! – Cô hỏi lại 1 lần nữa.
- Ai nói thế??!
- Ơ… anh… chẳng phải anh nói… anh sẽ không đánh em mà!??!????
- Không đánh nhưng không có nghĩa là không phạt. Từ giờ anh sẽ đổi hình phạt khác cho em. – Anh giải thích.
- Là… là cái gì… vậy?!?
- Cái đó… em hỏi để làm gì??!??? Cứ từ từ rồi biết. – Anh cười cười làm cô rùng mình.
- Ặc… anh… anh có cần… có cần… phải vậy không??! Thiên… anh không… không phạt em… có được… không?! – Cô nuốt khan.
- Nếu như em ngoan ngoãn nghe lời thì anh phạt em để làm gì!???
- Thiên, em hứa… - Cô đột ngột ngồi thẳng dậy, nhìn thẳng vào mắt anh. - … từ giờ em sẽ hoàn toàn nghe lời anh… à không… chỉ những gì ĐÚNG ĐẮN thôi…
- Anh có bắt em làm điều gì SAI TRÁI à??! – Anh phì cười.
- Có. – Cô trả lời mà chẳng cần suy nghĩ.
- Việc gì?? – Anh kinh ngạc, nhưng cũng kiên nhẫn hỏi.
- Anh lôi em đến nhà anh mà không thèm hỏi ý kiến của em này… bắt em ở cùng phòng với anh này… ngủ cùng giường với anh này…
- Khoan… - Anh cắt ngang, mặt méo xệch. - … anh có động vào em sao?!? – Nghe cô nói quả thật giống như anh thật sự bắt nạt cô.
- Có. Đương nhiên có. – Cô bày ra bộ mặt uất ức, mắt rưng rưng trông rất đáng thương. Bộ dạng như vậy, nếu người khác nhìn thấy chắc chắn sẽ bị cô thuyết phục, lao vào cho anh 1 trận te tua té tát cái tội dám lợi dụng con gái nhà lành.
- Búp Bê! Em đừng nói bừa. Anh có làm gì em đâu?!?! – Anh buồn bực không thôi. Cùng lắm anh cũng chỉ ôm cô đi ngủ thôi mà!?!? Đã có lần nào làm quá đâu chứ??! Sao nhìn điệu bộ của cô cứ như anh là tên cầm thú vậy?!??
- Ai nói anh không làm gì?!? Anh động 1 tí là bế em, tuỳ tiện ôm em, rất hay hôn em mà không xin phép, còn coi em là cái gối ôm suốt cả đêm nữa chứ??! – Cô vẫn vô tư kể tội anh.
- … - Anh không thể hình dung nổi. Rốt cục trong cái đầu kia của cô có chứa cái gì!??! Đã 19 tuổi rồi mà sao còn trẻ con như vậy?!?! Nói năng cũng không lựa lời mà nói, hại người khác bao nhiêu lần hiểu lầm. Mấy lần anh bị ông Hùng mắng cho té tát cũng chỉ vì cô kêu ca anh bắt nạt cô, không cho cô ngủ riêng, suốt ngày quấn lấy cô không rời.
- Còn nữa… anh… - Cô vẫn cứ thao thao bất tuyệt.
- Búp Bê! Dừng lại, dừng lại ngay. – Anh xua xua tay. Anh muốn phát điên lên mất. Sao trên đời lại có cô gái như thế này cơ chứ!?! Ngây thơ đến không chịu nổi.
- Sao thế??! Em còn chưa nói hết mà.
- Từ giờ không cho em ăn nói lung tung, biết chưa//!?? – Anh cảnh cáo. – Nếu anh còn nghe thấy em than thở vớ vẩn với ai nữa thì em cứ đợi nhận hình phạt đi.
- Anh… anh… sao có thể độc ác như thế chứ??!
- Độc ác? Em mới là độc ác đó?!? Em không biết những lời em nói vào tai người khác lại thành 1 nghĩa khác hay sao?!? Cuối cùng vẫn là anh chịu khổ, bị lôi ra mắng mỏ trách cứ.
- Gì chứ?~?!! Em nói thật chứ bộ… ai thèm bịa đặt hãm hại anh?!? Nếu như anh không bắt nạt em, em thèm vào mà đi mách mỏ với mọi người. – Cô bức xúc, ôm chặt cái chăn bông chui ra khỏi phòng.
---------------------------------------
2.
- Haahahah…. Anh thật là… anh…
- Búp Bê!!? Em làm gì đấy??! – Anh bị tiếng cười nói vui vẻ của cô đánh thức, mơ màng ngồi dậy.
- Em đang nói chuyện điện thoại. – Cô trả lời rồi lại tiếp tục quay đi không thèm để ý đến anh nữa.
Anh ngồi đơ ra trên giường, mãi mới hiểu lời cô nói, liền đứng dậy vào phòng vệ sinh.

Sau khi bước ra, định gọi cô xuống ăn sáng, thì nghe thấy câu nói của cô làm anh nổi điên.
- Em cũng nhớ anh lắm!! Nhớ đến sắp nghẻo rồi đây này. Bao giờ thì anh về với em?!? – Cô ung dung ngồi vắt chân lên bậu cửa sổ, cười toe toét. – Hì hì… có bạn trai thì sao chứ?!? Em vẫn là em ơ… ơ…
- Ơ cái gì mà ơ??! – Anh giắng lấy cái điện thoại của cô, ném lên giường, trừng mắt nhìn cô.
- Áaaaa… anh… anh… ra l..l..lúc nào thế??! – Cô giật mình, suýt thì rơi khỏi ghế.
- Sao? Không ngờ là anh đứng sau em hả?!? – Anh cúi mặt xuống áp sát vào mặt cô. – Lần sau em nên cẩn thận hơn, ít nhất cũng phải nhìn xem anh có ở đây không chứ!??!
- Anh… anh… tránh ra đi… - Cô đẩy anh ra, đỏ bừng cả mặt. – Anh nói cái gì thế??!
- Hừ?! – Anh nhấc bổng cô lên, ném xuống giường, nheo mắt nhìn cô hồi lâu như tội phạm.
- Ui daaaaaaa… - Cô kêu toáng lên, phần lớn là vì giật mình chứ đệm mềm mại như vậy cũng chẳng đau chút nào. Cô vớ lấy cái điện thoại, nhắn 1 tin xin lỗi rồi mới ngồi dậy nhìn anh. – Anh lại lên cơn à??!? Sao ném em như ném rác thế hả?!?
- Anh chưa mắng em thì thôi, em còn hét cái gì????! – Anh bị so sánh của cô làm cho buồn cười, giọng nói cũng dịu đi phần nào.
- Em làm sao mà anh phải mắng?!?! – Cô chu mỏ.
- Em… tại sao có thể tiếp tục chơi bời như vậy?!?! Em nên nhớ, em đã có bạn trai rồi đấy!!? Em…
- … - Cô nghệt mặt ra. Quả thật chẳng hiểu tại sao anh tự nhiên lại lên cơn đem cô ra mà trút giận.
- Em còn nhìn anh như thế là thế nào hả?!? Em không có chút gì gọi là hối lỗi sao?!?! Thật sự không cảm thấy việc mình làm là sai trái à??! – Anh cao giọng.
- Em… em có làm gì đâu/!? – Cô nhăn nhó. – Anh mới sáng ra đã uống nhầm thuốc à??! Cái gì mà chơi bời… cái gì mà chứng nào tật nấy… cái gì mà không có tình người… anh… anh bị sao vậy?!?!
- Em phải hiểu rõ chứ?!? Tại sao còn hỏi ngược lại anh?!????
- Là sao? – Cô ú ớ 1 hồi, cuối cùng không kiên nhẫn hỏi. – Anh mơ ngủ à??! Anh mơ thấy gì vậy?!? Mơ em lừa dối anh hay bắt cá 2 tay hay…
- Em… - Anh không thể chịu được nữa. Dù trong bất kì hoàn cảnh nào thì cô vẫn cứ ngây ngây ngô ngô như thế. Nếu ai không biết còn tưởng là cô giả bộ chọc tức người ta. Nhưng anh… haizzzz… thật sự đã quá quen với cái bộ mặt này rồi. Có lẽ nếu như anh mà không nói thẳng ra, chắc có cho cô ngồi đây đến năm sau cũng chưa chắc đã hiểu lời anh nói nãy giờ.
- Em làm sao? Anh mau nói ra xem nào??! – Cô thúc giục.
- Haizzz… - Biết ngay mà!!? Ngốc đến thế cơ chứ?!? Ngốc đến nỗi không để cho người ta ngốc với. – Em vừa rồi nói chuyện với ai???
- Anh hỏi để làm gì?!? – Cô hỏi ngược lại, rồi chợt ngớ người. – Anh… anh… đã nghe thấy cái gì rồi??!
- Nghe thấy cái gì à??! Anh cũng không nhớ rõ. – Anh giả bộ gãi đầu gãi tai. – Hay là em kể cho anh nghe, để anh xem anh nghe được câu nào!??!
- Không nhớ rõ mà còn bày đặt bắt người ta giải thích. Đúng là ác ma. – Cô thở hắt ra. – Mà tại sao em phải nói cho anh nghe?!???
- Búp Bê ngoan, nói đi… nói đi rồi anh cho kẹo. – Anh giở giọng dụ dỗ.
- Kẹo gì???! Mấy cái?!? – Cô sáng mắt, rồi lập tức tỉnh ra. – Hứ?!? Ai cần kẹo chứ?! Em lớn rồi đấy nhá!!?
- Này, em đừng có cứng đầu. Tốt nhất là mau mau nói ra, đừng để đến lúc anh phải dùng đến hình phạt.
- … - Cô chẳng hé răng nửa lời, cứ ngồi nhìn anh chằm chằm.
- Em có nói không thì bảo!??!
- …
- Búp Bê đáng ghét. Em muốn thách thức lòng kiên nhẫn của anh đấy à??!
- …
- Im lặng cái gì?!?! Nhìn anh làm gì?!?! Nói đi chứ!?!?
- Thôi được rồi… không đùa với anh nữa… - Cô bật cười, ôm lấy cổ anh. – Lúc nãy em nói chuyện với anh Duy.
- Duy? Cái tên này nghe hơi quen quen. – Anh ôm cô lăn ra giường, cau mày nghĩ ngợi.
- Anh ấy là anh trai của em. Em đã nói với anh 1 lần rồi mà, tại sao anh không nhớ??! – Cô phụng phịu.
- Ai bảo em có nhiều anh trai như thế, anh lại chưa được gặp mặt họ lần nào, làm sao nhớ hết được chứ/?!
- Em mặc kệ. Anh phải nhớ, phải nhớ hết. Cả anh của em, chị của em, em của em… tất cả anh đều phải nhớ.
- Được… được… anh sẽ nhớ… sẽ nhớ hết… - Anh gật đầu, tiếp tục thắc mắc. – Nhưng vừa rồi, anh nghe thấy em nói… em rất nhớ anh ta… lại còn…
- Em biết rồi… biết rồi… anh không cần phải nhắc lại đâu. – Cô cười hì hì.
- Biết rồi còn không mau giải thích?!? – Anh nóng ruột.
- Cái đó…

- Kim, anh nhớ em!
- Em cũng nhớ anh lắm!! Nhớ đến sắp nghẻo rồi đây này. Bao giờ thì anh về với em?!?
- Em thật là, sắp 19 tuổi rồi đấy. Có bạn trai rồi mà còn trẻ con như thế.
- Hì hì… có bạn trai thì sao chứ?!? Em vẫn là em ơ… ơ…

- … là vậy đó. Đều tại anh hết, em đang nói chuyện, tự nhiên lại nhảy bổ ra ném điện thoại của em đi. Đáng ghét!!! – Cô ngồi bật dậy, giận dỗi bỏ ra ngoài.
- Ơ… anh… Búp Bê!! Anh xin lỗi. - Anh vội vàng chạy theo cô, í éo xin lỗi không ngừng.

- Muốn xin lỗi em hả?!? – Cô đột ngột dừng ăn, nhìn anh cười rất nguy hiểm.
- Ừ. – Anh nhắm mắt nhắm mũi gật đầu bừa, trong lòng dù rất bất an nhưng cũng mặc kệ, miễn sao có thể làm cô bớt giận là được rồi.
- Vậy… có phải em nói gì anh cũng nghe không/???! – Cô hỏi tiếp.
- Ừ. – Anh tiếp tục gật đầu.
- Có thật là em muốn gì cũng được không??! – Cô lại hỏi lại.
- Ừ. – Quả thật là anh sắp run lên rồi. Cô cứ hỏi đi hỏi lại như vậy, có phải định bắt anh…!?!?
- Anh múa cho em xem.
- … - Ôi trời ơi, anh đoán thật không sai. Vẫn là trò này, vẫn là cái trò mà anh sợ nhất này. – Búp Bê!!? Em… em có thể… đổi cái khác không?!?
- Đổi? – Cô suy nghĩ. – Đổi thành vừa hát vừa múa sao?!?
- Không… - Anh xua tay lia lịa. – Ý anh là… đổi cái khác… không hát… không múa… không nhảy… không liên quan gì đến văn nghệ hết…
- Ưm… cái đó…
- Sao??! Sao rồi?!? Có được không?!? – Anh lo lắng nhìn cô chăm chăm.
- MẶC XÁC ANH. – Cô trừng mắt nhìn anh toé khói rồi phi như bay lên phòng.
- Ơ… a… Búp Bê!!? Búp Bê!!!!!...

Đã 30’ đồng hồ rồi mà cô vẫn không chịu mở cửa phòng. Mặc kệ anh có gọi thế nào cô cũng chỉ im lặng, thậm chí còn không thèm để ý đến tiếng đập cửa như muốn phá nhà của anh.

Anh quả thật buồn rầu không thôi. Không thể ôm Búp Bê ấm áp trong tay thì thôi, đằng này đến ngắm nhìn Búp Bê xinh đẹp cũng không có cửa… Haizzzz… số anh sao lại đen như thế này cơ chứ?!!?

Làm sao bây giờ?!! Phải làm thế nào mới có thể khiến cô bớt giận đây?!?! Múa? Mặc dù không hề thích thú gì nhưng nếu như có thể khiến cô chịu để ý đến anh thì cũng không có vấn đề gì, nhưng chính là… cô vẫn chẳng có động tĩnh gì, chỉ có… đám người làm sau khi nghe anh đập cửa nói lớn: “Búp Bê! Anh sẽ múa cho em xem. Chỉ cần em mở cửa, anh nhất định sẽ múa hát cho em xem.” liền nhìn anh như người ngoài hành tinh, còn xì xào bàn tán rất sôi nổi.
- IM MIỆNG. – Anh giận dữ hét lớn. – CÒN KHÔNG MAU BIẾN ĐI, TÔI SẼ ĐUỔI HẾT.

Sau 1 tiếng giở đủ mọi chiêu dỗ dành, cầu xin, cảnh cáo… anh vẫn không thể lôi cô ra khỏi phòng. NẢNNNNNNNN…

Chỉ còn 1 biện pháp duy nhất, đó là… chè đậu xanh. Mỗi lần cô ngửi thấy mùi chè đậu xanh là sẽ ngoan ngoãn nghe lời, không hề nổi nóng cũng không hỏi đi hỏi lại lằng nhằng nữa. Mong là lần này nó cũng có hiệu quả.
- QUẢN GIA. – Anh gầm lên làm ông quản gia khốn khổ đang chăm chỉ kì kì cọ cọ bồn rửa tay cũng phải giật thót cả tim, vội vàng lao như tên bằn vào nhà bếp.
- Cậu chủ… cậu… cậu có gì dặn dò!??!
- Trong nhà có đậu xanh không?
- Đậu xanh??? – Ông quản gia trố mắt. Thật là… sao cậu chủ lúc nào cũng thích làm khó ông vậy!!?? Ông là quản gia… không phải người quét dọn… cũng không phải là đầu bếp… cớ gì tất cả đều đổ cho ông?!?
- Đúng. Đậu xanh, hạt sen. Cả ngô nữa. – Anh nói mà không hề để ý đến sắc mặt nhợt nhạt của ông quản gia.
- A… cái đó… - Ông Lâm lúng túng. Đang không biết làm thế nào thì thấy Lan Lan – cô hầu gái chuyên phụ việc bếp núc ở đằng xa, vội vàng vẫy tay loạn xạ. – Lan Lan, lại đây mau lên.
- Dạ. Chào cậu chủ. Quản gia, ông có việc gì… - Cô hầu gái tên Lan Lan chưa nói hết câu đã bị ông quản gia cắt ngang.
- Cô ở đây phục vụ cậu chủ cho tốt, tôi có chuyện đi trước. Nhớ kĩ, đừng có làm cậu ấy nổi nóng, không là chết cả lũ nghe chưa?!? – Nói nhỏ vào tai Lan Lan xong, ông mới quay về phía Thiên, cười cười. – Cậu chủ, cô ấy là người rành về việc bếp núc, có gì cậu cứ sai bảo cô ấy. Tôi… tôi đi làm việc đây.
- Ông… - Anh còn chưa kịp nói lời nào đã không thấy bóng dáng ông Lân đâu rồi.
Lão quản gia chết tiệt kia, đúng là ông chán sống rồi. Lại còn dám kêu 1 cô hầu gái đến để anh sai bảo. Nhà này thiếu người hầu nam hay sao?!? Dùng đầu ngón chân để suy nghĩ cũng biết, nếu như cô mà nhìn thấy, chắc chắn sẽ càng tức giận hơn, có khi còn đòi chia tay với anh cũng nên. Càng nghĩ lại càng thấy không ổn. Tốt nhất nên cho cô ta lui nhanh nhanh 1 chút, đề phòng có chuyện “bất trắc” xảy ra.
- Cậu chủ, cậu cần gì cứ nói. Tôi nhất định sẽ…
- Lấy cho tôi đậu xanh, hạt sen và vài bắp ngô thật ngon. – Anh nói ngay, cũng chẳng thèm liếc mắt qua Lan Lan lấy 1 cái.
- Cậu chủ… những thứ đó trong nhà bếp đều không có sẵn.
- Vậy mau đi mua về cho tôi. 15’ nữa phải có đủ, bằng không…
- Cậu chủ, tôi lập tức đi mua. – Lan Lan run run quay lưng chạy vụt đi như bị ma đuổi.
Rất nhanh sau đó đã đem về đầy đủ những thứ anh yêu cầu, đặt trên mặt bàn, gập người thở dốc.
- Tốt. Giờ thì đi làm việc của cô đi. – Anh gật đầu hài lòng, bắt tay vào việc… nấu 1 nồi chè đậu xanh và 1 nồi ngô luộc thật thơm ngon.

---------------------------------------
3.
Quay lưng đi khỏi phòng ăn, cô phải cố gắng lắm mới không bật cười trước vẻ mặt như đưa đám của anh.
Vào phòng, đóng sầm cửa lại, cô thật ra chỉ muốn trêu anh 1 chút.

Ngồi mãi cũng chán, cô lấy laptop của anh ra nghịch 1 chút. Thầm nghĩ nếu như anh dám giấu cô cái gì thì anh chết chắc rồi.
Nhưng thứ mà cô nhìn thấy, quả là doạ chết cô rồi… anh… anh thật sự… yêu cô đến thế sao?!? Tất cả, tất cả đều là…
… monitor… là ảnh cô mặc đồng phục học sinh đang tươi cười ôm cún con vào lòng…
… pictures… toàn bộ đều là ảnh của cô… chỉ có 1 vài cái thấy anh ôm cô cười thật hạnh phúc…
… music… hầu hết là những bài hát mà cô thích…
… video… cũng là những lúc cô vui đùa cùng Cục Bông… ngồi trên đùi anh nhóp nhép bim bim… chạy đi chạy lại chọc phá anh nấu ăn… cùng với Nhật cãi nhau chí choé [ồ thì ra là truyền thống từ trước]… la hét ầm ĩ đòi anh nấu ăn cho cô…

Cô há hốc mồm, nhìn chăm chăm vào màn hình như bị thôi miên. Thì ra trước giờ anh không cho cô động vào laptop của anh cũng là có lí do. Quả thật là cô bây giờ rất muốn lên cơn đau tim!!?!?

Nói là nghịch 1 chút nhưng xem qua rồi lại càng thấy tò mò. Không biết trước đây cô như thế nào nhỉ?!? Liệu có thực sự ngốc nghếch, có vô lí như anh nói không!?!? Xem 1 tí, chắc cũng không chết đâu nhỉ??! Dù sao thì cô cũng là nhân vật chính, chắc là xem cũng sẽ không bị phạt đâu nhỉ??!

- Thiên, anh lại đây chơi với em đi. - Cô bé mặc chiếc áo sơ-mi trắng tinh cùng chiếc váy xoè màu xanh da trời, vừa đùa nghịch với Cục Bông, vừa vẫy tay rối rít với chiếc máy quay, à không, là với anh.
- Em chơi với Cục Bông đi, để anh quay. – 1 giọng nói trầm ấm vang lên.
- Quay làm gì chứ!??Em muốn anh chơi với em cơ. - Cô chu mỏ.
- Quay để ghi lại hình ảnh của em.
- Ghi lại để làm gì?!?
- Khi nào nhớ em anh có thể lấy ra xem. – Anh giải thích.
- Xì!!? Lúc nào nhớ em thì đến gặp em là được mà?!? Làm gì phải xem cái này chứ?! Có phải là chúng ta không gặp nhau nữa đâu!????
- Ai biết được lúc nào em lại tức giận bỏ sang Mỹ không thèm liên lạc với anh?! – Anh cười cười.
- Cục Bông đáng yêu quá!?! Thiên! Anh sướng thật, lúc nào cũng có Cục Bông bên cạnh. – Bị nói trúng, cô vội chuyển chủ đề, giở giọng ghen tị nói với anh.
- Nếu em thích, anh tặng em đấy.
- Aaaa… như vậy sao được!>?? – Cô bé hơi bất ngờ, nhưng lập tức lắc đầu nguậy nguậy.
- Tại sao lại không được?
- Cún cưng của anh cho em rồi, anh sẽ buồn lắm.
- Anh có em rồi, làm sao buồn được??! Em còn đáng yêu hơn cả Cục Bông ấy. Chỉ cần ngày nào cũng được gặp em, anh có muốn buồn cũng không được.
- Anh… anh thật dẻo mỏ. – Cô bé lườm anh 1 cái sắc lẻm.
- Anh nói thật mà!??
- Có ngốc mới tin anh.
- Em vốn là 1 cô bé ngốc mà?!? Chẳng lẽ mới có vài phút đã trở nên thông minh rồi??! – Anh bật cười.
- Anh… anh nói cái gì hả?!? – Cô bé tức giận đùng đùng. – Anh dám kêu em ngốc?? Em mà ngốc á?!?
- Em không ngốc cũng được. Vậy nói anh nghe, em thích anh từng nào?!? Nếu em nói được, anh sẽ thừa nhận em thông minh, không những thế còn thông minh tuyệt đỉnh nữa.
- Anh… không chơi với anh nữa. – Cô bé đỏ mặt, bế Cục Bông lên chạy đi.
- Búp Bê! Em chạy đi đâu đấy?!? Quay lại đây nào, anh vẫn đang quay đấy!?!? – Anh vội vàng cầm máy quay đuổi theo, gọi í ới.
- Không quay, không quay nữa. – Cô bé không quay lại mà hét lên.
- Ngoan, quay lại đây đi. Em cứ chơi với Cục Bông đi, anh đâu có làm phiền em, phải không?!?
- Anh thích thì tự quay mình ấy. Sao lại quay em?!??
- Bởi vì anh thích em… – Anh thành thật. – … cho nên mới quay em. Em rất xinh đẹp. Anh thích nhìn em cười… thích nhìn em vui chơi… thích…
- Aaaaaa… đừng nói nữa… anh đừng nói nữa… - Cô bé kêu toáng lên, càng chạy nhanh hơn.

- Búp Bê! Em đúng là dòng họ nhà heo.
- Nhật đáng ghét, anh… - Cô vừa cuộn tròn trong lòng Thiên vừa chén O’star, trừng mắt nhìn vào máy quay [thực ra là nhìn Nhật – người đang cầm máy quay]
- Mày có muốn tao băm mày ra không hả?!? – Thiên nhìn Nhật với ánh mắt muốn giết người. – Mày vừa mới gọi cô ấy là gì??!
- Hơ… tao… tao… tao gọi theo mày mà!?? – Nhật giật mình làm máy quay hơi rung rung.
- Ai cho mày gọi theo tao?! Từ giờ mày còn dám gọi cô ấy là Búp Bê nữa thì chết với tao nghe chưa?!? – Thiên quát lớn.
- Ơ… aaaaa…
- Tại sao?? – Nhật còn đang lúng túng thì cô đã lên tiếng thắc mắc.
- Búp Bê ngốc! Anh không cho phép người thư 2 gọi em bằng cái tên đó.
- Tại sao? – Cô lại hỏi.
- Em là của anh, chỉ của anh thôi.
- ỒoOooooo… - Nhật gật gù. – Mày đúng là hết thuốc chữa.
- Là sao? – Cô vẫn cứ ngu ngơ.
- Cô bé xinh xắn dễ thương thế mà ngốc nghếch quá?!? Nhưng càng ngốc lại càng đáng yêu hì hì… anh thích… - Nhật phì cười.
- Mày… muốn chết thì ra đường mà lao đầu vào ô tô, đừng có ở đó mà chọc tức tao, cẩn thận sẽ chết rất thảm đấy. – Thiên cảnh cáo.
- Ok… ok… tao im ngay đây. Mày đừng có nhìn tao với con mắt đó. Cứ như tao là thằng sở khanh ấy. – Nhật lí nhí.
- Ơ thế anh Nhật không phải sở khanh thì là gì??! – Cô ngây thơ hỏi.
- Ặccccc… - Nhật nghẹn ngào không nói nên lời.
- Haahaha… em nói rất hay. - Còn Thiên thì cười rất thoải mái.
- Em… đồ ngốc này, em vừa nói linh tinh cái gì hả?!?
- Này nhá!?? Ai cho phép anh kêu em ngốc??! Em thông minh ngời ngời thế này mà hết anh Thiên lại đến anh bảo ngốc này ngốc nọ là thế nào?!?
- Ôi ôi… em mà thông minh á?!? Thông minh quá cơ, thông minh đến mức anh muốn ngất xỉu đây.
- Nếu em mà ngốc, thì anh là đồ thiểu năng. – Cô phun ra 1 câu, rồi tiếp tục ôm lấy gói bim bim.
- … - Nhật đơ cả người, mãi mới lên tiếng được. – Cô bé đáng yêu như vậy, nếu mình cưa đổ thì…
- DOÃN MINH NHẬT!!!!!!!!!! – Thiên gầm lên, trợn mắt như thú hoang. – Mày chán sống thì cứ nói 1 câu, không cần phải tốn công chạy đi chạy lại trước mặt tao.
- Ấy ấy… đừng nóng, mày đừng nóng… Tao chỉ là… tiện miệng nói thế thôi. – Nhật cười hì hì. - Chứ Doãn Minh Nhật này dù có mê gái đến mức độ nào thì cũng tuyệt đối không động vào người yêu của bạn… à mà… đương nhiên là người cũ thì không tính. Nếu như sau này mày với cô bé kia…
- Mày cứ mơ đi!!? – Thiên nhìn Nhật khinh bỉ, rồi quay đi chẳng thèm để ý đến anh nữa.

- Thiên, anh đang làm gì đấy?!?? – Cô bé vừa nhảy nhót quanh bếp, vừa không ngừng hỏi.
- Anh nấu cơm cho em ăn mà?!

- Sao anh nấu lâu thế??!
- Búp Bê, mới có 10’ thôi.

- Sao không ra chơi với em?!?
- Anh đang bận nấu ăn, em không thấy sao?? Em chơi 1 mình đi, lát sẽ có cơm ăn ngay thôi.

- Tại sao vẫn chưa xong?!
- Anh mới làm vài phút mà?! Làm sao đã xong được?!

- Ôi chán quá! Chán quá! Chán quá!... – Cô bé vừa kêu la vừa nhảy tưng tưng khắp bếp.
- Haahaha… Búp Bê! Em định làm chuột túi à? – Anh dừng thái thịt, ôm bụng cười sằng sặc.
- Em chán… chán đến chết mất!! Ôi trời ơi! Chán quá! Chán quá!! Chán quá!!! – Cô bé chu mỏ, tiếp tục nhảy nhót như uống nhầm thuốc.
- Haahaha… em đúng là hết thuốc chữa. – Anh lắc đầu, tiếp tục công việc của mình, nhưng vai vẫn rung lên vì cười.
- Í… Thiên, cái gì đây? – Cô bé đột nhiên dí sát mặt vào ống kính trông rất ngộ.
- Chết, bị phát hiện rồi! – Anh kêu lên.
- Hửm??! – Cô bé ngớ người, rồi quay phắt người lại, hét toáng lên. – ĐẶNG NHẤT THIÊN! ANH DÁM ĐẶT MÁY QUAY TRONG NHÀ À??!??! ANH DÁM GIẤU EM… DÁM LÉN LÚT QUAY EM… ANH MUỐN CHẾT RỒI SAO??!??!?


Đờ đẫn gập máy tính lại, cô có cảm giác như mình vừa tỉnh dậy sau 1 giấc ngủ dài. Đầu óc có phần hỗn loạn, nhưng điều quan trọng là…
Cáchhhh…
Từ từ bước ra khỏi phòng, cô bước từng bước… từng bước xuống nhà…
- Lê tiểu thư, cô không sao chứ??! – Nhìn thấy sắc mặt cô không tốt, ông quản gia vội vàng hỏi thăm.
- … - Cô không nói gì, quay lại nhìn ông như người ngoài hành tinh, đôi mắt hổ phách có phần mờ mịt.
- Lê tiểu thư, cô… - Ông quản gia giật mình, đang định hỏi tiếp thì đột ngột nhớ đến cậu chủ đáng sợ, vội cười cười. – Lê tiểu thư, cậu chủ ở trong bếp. Hình như là đang nấu c…
- … - Chưa nghe hết câu, cô đã quay đầu đi luôn.

Đứng trước cửa gian nhà bếp rộng lớn, nhìn anh bận rộn luôn tay, mắt cô dần dần mờ đi… nước mắt lăn dài…
Cô cứ đứng ở đó… nhìn chằm chằm vào anh… và… khóc… không hề có tiếng sụt sịt, cũng chẳng có tiếng kêu la như mọi khi, chỉ là… nước mắt cứ thế rơi xuống… nóng hổi… mằn mặn…

Đang nấu ăn, tự nhiên thấy gai gai người, dường như có ánh mắt nào đó đang dán vào người mình, anh từ từ quay người lại, lập tức phát hoảng.
- Aaaaa… Em… em… sao vậy?
- Thiên…
- Làm sao thế này? Sao em lại đứng đây? Em xuống đây lâu chưa? Có chuyện gì mà khóc thế?!? – Anh luống cuống.
- Thiên… - Cô không nói gì, chỉ gọi đi gọi lại tên anh.
- Có ai gây chuyện với em sao? Hay là… em không hài lòng cái gì?
- Thiên…
- Nói anh nghe xem, rốt cục em bị làm sao??!
- Thiên…
- Búp Bê, em nói đi, nói xem có chuyện gì, nói ra để anh giúp em giải quyết.
- Thiên… em xin lỗi… - Cô khó khăn mở miệng, nắm chặt lấy bàn tay đang không ngừng lau nước mắt cho cô của anh.
- Hả???!!!? – Anh kinh ngạc, nghi hoặc nhìn cô. – Sao tự nhiên lại xin lỗi anh? Em làm gì có lỗi với anh à??!
- … - Cô gật gật đầu, dùng cả 2 tay siết chặt lấy bàn tay to ấm áp của anh. – Em xin lỗi… em xin lỗi…
- Em… - Anh nhíu mày. – Em làm gì? Em làm gì mà trông nghiêm trọng thế??! Làm hỏng đồ… phá tan phòng… hay là… lại tìm ‘đồ chơi’ giết thời gian???? – Nói đến đây, trong lòng anh dâng lên 1 nỗi tức giận ngút trời.
- Em… xin lỗi… xin lỗi anh… - Cô dường như chẳng nghe rõ lời anh nói, nhào vào lòng anh khóc nấc lên… - Thiên, em xin lỗi… vì đã quên anh…
- … - Anh sững người, quên luôn cả cơn giận kia. [Tốt! Vứt luôn nó vào sọt rác đi.]
- Em xin lỗi… xin lỗi anh… thật sự xin lỗi anh… em đã quên anh… đã quên anh là bạn trai của em… đã đạp vào chân anh… đã coi anh là tên biến thái… đã không tin anh… đã lớn tiếng với anh… đã làm tổn thương anh… em xin lỗi…
- Búp Bê!! Em… nhớ lại rồi? – Anh siết chặt lấy cơ thể ấm áp của cô, trái tim đập rộn ràng.
- … - Cô gật gật đầu, càng ôm chặt lấy anh hơn.
- Búp Bê! Búp Bê của anh!!!!!
- Thiên…
- Đừng khóc nữa! Khóc nhiều mắt sẽ sưng lên đấy! – Anh vỗ vỗ lưng cô, dỗ dành.

- Thiên, anh thật sự… không giận em sao? – Cô ngẩng đầu, chớp chớp mắt.
- Không. – Anh phì cười.
- Tại sao?
- Tại sao anh phải giận em? – Anh không trả lời mà hỏi ngược lại.
- Ơ…
- Em nói đi, tại sao?
- Tại vì… em không nhận ra anh…
- Nhưng em yêu anh, phải không? Dù không nhớ ra anh là ai, nhưng em vẫn yêu anh, có đúng không? – Anh cắt ngang.
- … - Mặt cô đỏ ửng, đầu cúi gằm.
- Búp Bê ngốc, trả lời anh đi, có đúng không? – Anh hỏi lại.
- Vâng.

Full | Lùi trang 7 | Tiếp trang 9

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ