Old school Easter eggs.
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...
Giản Triệt cố nhịn cười nhưng ánh mắt vẫn cười.
Minh Hiểu Khê thở dài, giọng xìu hẳn: “Thôi được, anh có công hết, được chưa nào? Em biết là nhờ anh luôn thúc giục em học hành mới có được ngày hôm nay. Nhưng anh thử nghĩ xem, nếu em không cố gắng, nếu em ngu đần, liệu anh có dạy dỗ em có được ngày hôm nay không? Em cũng đâu phải đứa vứt đi”.
Giản Triệt cười lớn, thừa nhận : “Đúng, em có lý”.
Rồi anh cứ ngắm mãi gương mặt nghịch ngợm và đáng ghét kia. Anh nhớ ra rằng từ lúc hôn mê tới nay, anh mới nhìn thấy cô. Nom cô rât nhợt nhạt, thần kinh căng thẳng, song ánh mắt rất bướng bỉnh, lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ trước mắt mọi người. Cô đúng là tuýp người khiến anh ưa thích.
Trong khi đó, Hiểu Khê vẫn cầm bảng điểm, thích thú xoay tới xoay lui, lầm bẩm: “Ha ha, bố mẹ mình mà nhìn thấy ắt phải kinh ngạc lắm”.
Giản Triệt chợt nhớ ra hỏi: “Sắp nghỉ đông rồi, em có về nhà thăm bố mẹ không?”.
Hiểu Khê ngơ ngác: “Ơ… ơ… em chưa quyết định” rồi liếc nhìn cánh tay đang băng bó của Giản Triệt.
Hiểu rõ Hiểu Khê đang nghĩ gì, anh cười lớn: “Không sao, em cứ yên tâm mà về, anh không chết nổi đâu”.
Trên người Giản Triệt lúc này có tới năm vết thương. Hai vết thương ngoài da. Nhưng một vết thương ở bụng, một vết thương xuyên qua hông trái. Hai viên đạn này suýt nữa lấy mất mạng của Giản Triệt, khiến anh hôm mê đúng mười ngày dù hai lần phải dùng máy kích tim. Cũng may bác sĩ Thái Man với tay nghề cao mới giúp anh tỉnh lại. Các vết thương khác không có gì đáng nói, chỉ lo ngại nhất vết thương ở tay phải bị viên đạn đầu tiên bắn trúng khiến thần kinh bị tổn thương nghiêm trọng. Bác sĩ Thái đã từng nói bóng gió rằng cánh tay đó có thể bị tàn phế để mọi người chuẩn bị tốt tâm lý.
Nhìn ánh mắt đăm chiêu của Hiểu Khê, Giản Triệt cười nói: “Con người không nên quá tham lam. Cứu được mạng rồi thì mất một cánh tay cũng có ý nghĩa gì đâu”.
Hiểu Khê im bặt hồi lâu rồi ấp úng hỏi: “Anh có nghĩ gì về tương lai không?”.
Giản Triệt không đáp, như thể đang suy nghĩ.
Cô nói tiếp: “Anh Triệt này, em biết anh rất giỏi, làm gì cũng rất xuất sắc, chơi đàn, vẽ tranh, nấu ăn… khiến ai cũng phải thèm muốn. Nhưng anh thích gì nhất?”.
Giản Triệt nhìn đôi mắt trong sáng của Hiểu Khê, tươi cười: “Thích gì nhất à? Để anh suy nghĩ nào. À, anh thích nhất được nghe em nói, được có em ở bên cạnh”.
Vừa nghe xong, Hiểu Khê đã la ầm lên: “Ứ thèm chơi với anh nữa. Đang nói chuyện nghiêm túc lại cứ đùa cợt”.
Giản Triệt thôi cười, hít một hơi dài: “Đồng ý, nói nghiêm túc vậy”.
Mắt Hiểu Khê lại sáng lên: “Vậy anh muốn tương lai anh phát triển ra sao?”.
Giản Triệt gắng tựa người vào chồng gối, ngồi dậy. Anh nhìn cô rất lâu, chân thành đáp: “Thật tình anh chưa nghĩ tới chuyện này. Mọi chuyện anh làm trước đây đều rất dễ dàng. Thế nên anh cũng không thấy mình có tài năng gì và cũng không biết cần phát triển mặt nào”.
Minh Hiểu Khê băn khoăn: “Anh sao thế? Hay anh thất vọng điều gì?”.
“Anh ư? Đâu có, sao em nghĩ vậy?”, Giản Triệt ngạc nhiên hỏi lại.
Hiểu Khê lúng búng thanh minh: “Không, em thấy mọi mặt của anh đều quá xuất sắc nên việc lựa chọn bỏ gì, theo gì chắc chắn nhất thời khó quyết định… Nhưng điều này cũng bình thường mà. Anh mới có mười chín tuổi, không nhất thiết quyết định quá sớm. Em chỉ muốn biết anh có sở thích gì đặc biệt và có… có giúp được gì cho cánh tay phải của anh không?”.
Giản Triệt chau màu, gắng hiểu ý của Hiểu Khê. Nhìn gương mặt anh, Hiểu Khê cười, cảm thấy áy náy vô cùng. Hơn ai hết, cô hiểu những vết thương của Giản Triệt cũng do cô gây ra.
Giản Triệt cười át đi, dí dỏm nói: “Để anh nói cho em biết bí mật của anh nhé. Từ nhỏ, anh cũng có ước mơ nghề nghiệp, chỉ tội nó luôn thay đổi theo thời gian. Hồi đầu, anh muốn làm chuyên gia dinh dưỡng để có thể nếm được đủ các món ăn ngon. Sau đó, anh lại muốn làm người mẫu để có thể luôn mặc đồ đẹp và kiếm được thật nhiều tiền. Rồi một thời gian, anh lại mê võ thuật, ảo tưởng mở võ quán lừng lẫy thế giới, giúp mọi người có cơ thể khỏe mạnh cường tráng. Nhưng giờ đây, anh lại thay đổi…”, vừa nói, anh vừa xoa đầu Hiểu Khê như trêu chọc một nhóc tì nghịch ngợm. “Giờ đây, anh chỉ muốn tập trung điều trị, chữa khỏi cánh tay này, ra viện”, anh nói tiếp, “Đó là ước mơ lớn nhất của anh đấy. Nếu không thực hiện được, anh sẽ chẳng làm gì được nữa”.
Hiểu Khê ngắm cánh tay phải của Giản Triệt đang cắm đầu dây chuyền, ngậm ngùi xót xa. Cô thầm nghĩ: “Phải làm sao bây giờ? Con người xuất sắc như thế, chàng trai tài giỏi thập toàn như thế lẽ nào lại bị tàn phế?”

Hết chương 1

Minh Hiểu Khê
Thủy tinh trong suốt.
CHƯƠNG 2

Chiều buông. Hiểu Khê ôm một túi táo đầy căng bước vào bệnh viện. Dưới ánh mặt trời mùa đông, những trái táo tròn căng, đỏ mọng khiến mọi người qua đường đều phải ngoái lại nhìn thèm muốn. Thời tiết rất lạnh nhưng Hiểu Khê rất phấn chấn. Tin tốt lành về việc chữa trị cánh tay phải cho Giản Triệt khiến cô rất vui. Hiểu Khê thực sự tin rằng cuộc sống đầy những kì tích bất ngờ khiến mọi người thật khó tin. Mấy tháng cách đây không lâu, bao nhiêu bác sĩ giỏi đến chữa trị cho Giản Triệt nhưng đều lắc đầu bó tay. Tất cả đều kết luận rằng cánh tay trúng đạn của anh đã bị tổn thương thần kinh nghiêm trọng, không có cách nào chữa được, ắt sẽ bị tàn phế trừ phi có kỳ tích xuất hiện hoặc có thể tìm thấy được bác sĩ Susi của ngoại khoa thần bí trong truyền thuyết, nghe nói có thể lấy chân của chó nối lên mình con linh dương, còn làm cho tốc độ chạy của nó còn nhanh hơn cả báo.
Nhưng đó chỉ là lời đồn đại, y thuật của bác sĩ Susi có cao như thế không, hoặc thậm chí có tồn tại một vị bác sĩ như thế không cũng không thể biết đích xác. Xác xuất tìm được ông ta hoàn toàn không cao bao nhiêu so với kỳ tích xuất hiện. Thế nhưng chỉ nửa tháng sau, vị bác sĩ huyền thoại này đã xuất hiện, tự tìm đến đề nghị làm phẫu thuật cánh tay phải cho Giản Triệt. Mặc dù nhiều người còn nghi ngờ về xuất xứ và tài năng của con người này, Giản Triệt vẫn quyết định tin tưởng ông và đồng ý phẫu thuật hai lần. Kết quả thật như ý, cánh tay anh đã khỏi hẳn. Thật đúng là một kỳ tích.
Hiểu Khê cười tới híp cả mắt, cô càng rảo bước nhanh hơn, chỉ muốn mau chóng lao tới bên cạnh Giản Triệt, ngắm nhìn anh đang dần dần hồi phục. Bỗng một trái táo bị rớt ra khỏi túi, lăn xuống đất, Hiểu Khê cuống quýt đuổi theo. Trong một góc tối bệnh viện, một bàn tay thanh tú vươn ra đón lấy trái táo, nhặt lên. Hiểu Khê sững người, đứng lại nhìn kỹ. Một gương mặt buồn bã, ánh mắt sầu muộn, dáng người thanh mảnh nhưng kiêu hãnh xuất hiện trước mắt cô. Hiểu Khê ngạc nhiên la lên khi nhận ra Đồng: “Trời, cậu đó sao?”.
Đồng im lặng trả lại trái táo cho Hiểu Khê, ánh mắt buồn bã thê lương, môi run rảy định nói gì, song lại kìm nén.
Hiểu Khê đón trái táo, nhìn Đồng rất ái ngại: “Cậu đến thăm anh Triệt phải không? Sao không vào đi? Đứng đây làm gì?”.
Đồng bặm môi, khó nhọc đáp: “Không, mình không thăm anh ấy”.
Hiểu Khê thở dài: “Vậy cậu tới đây làm gì? Muốn thăm thì cứ việc, có gì mà phải ngại. Rõ là…”.
Đồng chậm rãi ngắm nhìn Hiểu Khê hồi lâu, rồi nói bằng giọng rất tha thiết: “Minh Hiểu Khê này, hãy nói thật đi, cậu chọn ai?”.
Hiểu Khê ngơ ngác: “Mình không hiểu. Quyết định gì cơ?”.
Bàn tay cô vô tình nắm chặt trái táo mà Đồng vừa trả. “Mục Lưu Băng hay là Phong Giản Triệt? Cuối cùng cậu chọn ai?”,
Đồng nói dằn từng tiếng. Hiểu Khê bấu chặt vào trái táo, hằn rõ cả vết móng tay lên nhưng cô vẫn gắng giữ vẻ bình tĩnh: “Mình không hiểu ý cậu”.
Đôi mắt Đồng nhìn xoáy thẳng vào mắt của Hiểu Khê, khiến cô không thể trốn tránh. Ánh mắt đó như thiêu đốt cô, đòi hỏi cô phải đối diện sự thật. Đồng nói tiếp: “Lẽ nào cậu không hiểu được tâm tư của anh Triệt? Anh ấy yêu cậu”.
Sắc mặt Hiểu Khê chợt tái nhợt, cô ấp úng nói: “Đồng, cậu không được nói lung tung”.
Đồng cười đau khổ, ánh mắt càng u buồn: “Đó là sự thật. Trước khi cậu xuất hiện, mình cứ ngỡ anh ấy yêu mình bởi anh ấy đối xử với mình rất tốt, rất dịu dàng, ai cũng nhận ra điều đó. Nhưng khi cậu xuất hiện, mọi việc đã hoàn toàn thay đổi”.
Hiểu Khê sợ hãi thanh minh: “Vô lý, trong lòng mình chỉ có Lưu Băng, mình chỉ coi Giản Triệt như một người anh mà thôi”.
Song có vẻ Đồng không chút mảy may bị tác động bởi những lời lẽ của Hiểu Khê. Cô vẫn nói tiếp bằng giọng đều đều: “Thực ra, chỉ cần nhìn ánh mắt anh ấy dành cho cậu, mình đã hiểu cả. Mình đã lo lắng, sợ hãi rằng cậu sẽ giành mất anh ấy. Mình đã cố gắng vượt qua mọi rào cản để bày tỏ tình cảm với Triệt. Nhưng… mình đã thất bại”.
Hiểu Khê la lớn: “Không phải vậy đâu. Cậu và anh Triệt là…”, rồi cô chợt nhớ ra phải ngưng bặt, gắng không để bí mật to lớn này bị vuột ra khỏi miệng trước khi Giản Triệt cho phép nói.
Đồng xua tay, vẻ chán nản: “Hiểu Khê, cậu quá ngây thơ, quá dễ tin người. Đừng thương hại cho mình. Mình không yếu đuối, không đáng thương như cậu nghĩ đâu”.
Hiểu Khê xót xa nhìn Đồng, trái tim cô như bị vò xé, cô rất muốn nói thật với Đồng về cái bí mật ghê gớm kia, rằng Đồng chính là em gái cùng cha khác mẹ với Giản Triệt, song cô lại không dám.
Giọng Đồng đầy đau đớn, u uất: “Từ nhỏ mình lớn lên trong Liệt Viêm Đường. Mình làm gì có sự hồn nhiên, ngây thơ như bao đứa trẻ khác. Mình và Triệt quá khác nhau. Mẹ anh ấy ghét mình, hận mình cũng đúng thôi. Mình biết hôm mình bày tỏ tình cảm với anh Triệt, cậu nấp sau lùm hoa. Mình muốn cậu biết tình cảm thật của mình với anh ấy để cậu không nỡ cướp anh ấy của mình”.
Nói đoạn, Đồng ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt như dại đi: “Hiểu Khê, cậu có biết mình hận cậu đến mức nào không? Trong con mắt Triệt chỉ có hình bóng cậu mà thôi. Còn cậu lúc nào cũng ra cái vẻ thương xót mình, mình không cần điều đó”.
Hiểu Khê rùng mình ớn lạnh. Cô gắng ôm túi táo sát vào người như muốn tìm hơi ấm. Nhắm mắt lại, ngẫm nghĩ những lời Đồng nói hồi lâu, Hiểu Khê mở mắt ra, nhìn thẳng vào Đồng, nói rành mạch: “Đồng này, mình không hiểu tại sao cậu lại nói như vậy với mình. Chắc hẳn cậu muốn mình bị tổn thương, bị khó xử? Được, vậy coi như cậu đã đạt mục đích. Còn mình, bao giờ mình cũng coi cậu là người bạn tốt. Nếu cậu đã nói xong, hãy để mình đi”.
Đồng im bặt, đứng ngây như một pho tượng. Thấy cô không có phản ứng gì, Hiểu Khê dợm chân định bỏ đi, bỗng Đồng lại nói tiếp bằng giọng run run: “Mình xin cậu, đừng làm tổn thương tới anh Triệt”.
Hiểu Khê chậm rãi xoay người lại, cố gắng phân tích những gì mà Đồng vừa nói. Những câu nói của Đồng nhẹ nhàng nhưng lại chẳng khác nào quả tạ đập vào đầu Hiểu Khê, khiến cô choáng váng. Quan sát kỹ Đồng một lúc, Hiểu Khê mới cất tiếng: “Mình cam đoan sẽ không làm anh Triệt bị tổn thương nữa. Nhưng mình xin cậu, đừng nói những lời như vậy nữa”.
Đồng nở nụ cười héo hắt như hoa mùa đông lạnh lẽo. Cô nói: “Anh Triệt tuy giỏi giang nhưng cũng là một người thường. Anh ấy cũng dính những bi lụy tình ái, chỉ có điều anh ấy cố gắng che giấu điều đó bằng sự ân cần và dịu dàng của mình. Cậu không có quyền làm tổn thương anh ấy”.
Hiểu Khê khổ sở nhăn nhó: “Cậu nhầm rồi, mình hoàn toàn không muốn làm anh ấy bị tổn thương”.
Đồng bình thản nói tiếp: “Nếu cậu còn yêu Mục Lưu Băng thì không nên gặp Giản Triệt nữa. Còn nếu cậu đã chọn Giản Triệt thì lòng cậu phải dứt bỏ hình ảnh của Lưu Băng”.
Hiểu Khê cảm thấy bực bội, cô nói to: “Thôi, cậu im đi. Mình không thể chịu đựng nổi nữa. Tại sao cậu cứ nói mãi về chuyện này thế? Mình phải nói rõ quan điểm của mình cho cậu lần cuối mới được. Thứ nhất, anh Triệt không yêu mình. Thứ hai, mình vẫn cứ đến thăm anh ấy, quyết không thể để những lời lẽ của cậu tác động tới mình. Thứ ba, cậu nên vào thăm anh ấy, anh ấy cũng rất nhớ cậu đấy. Và cuối cùng nhé, mình cam đoan sẽ không làm tổn thương tới anh Triệt”.
Ánh nắng chiều thật lạ, cửa sổ phòng bệnh đã được mở, không khí tươi mát tràn vào thật dễ chịu. Hạo Tuyết đang ngồi ở đầu giường, đôi mắt hiếu kỳ hết quan sát Giản Triệt lại tới Hiểu Khê. Một lúc sau, cô bé reo lên thích thú, nói: “Hai anh chị này buồn cười thật đấy. Chị Hiểu Khê thì liên tục gọt táo, chẳng nói gì. Anh Triệt thì chỉ nhìn chị, cũng không nói gì. Sao không ai để ý tới em vậy?”.
Hiểu Khê chẳng nói chẳng rằng, vẫn cắm cúi gọt táo. Cô vẫn bị những lời lẽ của Đồng ban nãy làm cho kích động.
Giản Triệt cười rất tươi, để lộ hàm răng sáng bóng: “Hạo Tuyết trật tự nào. Em không thấy dáng chị Hiểu Khê ngồi gọt táo rất đẹp sao?”
Mọi người chăm chú nhìn kỹ. Dưới lưỡi dao của Hiểu Khê, những vỏ táo dài chảy ra. Chúng mỏng và đều, uốn dài tới sát đất như những dải lụa hồng mềm mại nom thật đẹp mắt. Hạo Tuyết trầm trồ, không tiếc lời khen ngợi: “Sao chị có thể gọt được vỏ mỏng mà không gãy thế? Chị làm bằng cách nào?”.


Hiểu Khê đắc ý: “Em xem lợi hại chưa? Kỹ thuật sử dụng dao của chị là thiên hạ vô song đấy! Vả lại táo ngon thế này phải rất tốn tiền nên cố gắng gọt được vỏ càng mỏng càng ngon, lại không lãng phí”.
Hạo Tuyết lắc đầu le lưỡi: “Khiếp, gọt táo mà cũng sợ bị lãng phí. Chị tiết kiệm quá đấy, hay là chị thiếu tiền quá?”.
Hạo Tuyết vừa dứt lời liền bị cả Hiểu Khê và Giản Triệt lườm nguýt. Cô bé lúng túng quay mặt ra cửa. Bỗng gương mặt cô sáng bừng khi nhìn thấy một người bước vào. Té ra là Đông Hạo Nam.
Hạo Nam đi thẳng tới đầu giường Giản Triệt, ngồi xuống ân cần hỏi: “Cậu đỡ chưa? Tình hình ổn không?”.
Giản Triệt cười đáp: “Đỡ lắm rồi, phẫu thuật thành công, chắc vài ngày nữa sẽ được phép đi lại”.
“Còn cánh tay phải thì sao?”, Hạo Nam lo ngại nhìn cánh tay bạn.
“Đang hồi phục dần, khả quan lắm”, Giản Triệt khẽ cử động các ngón tay cho bạn coi.
Hạo Nam thở phào nhẹ nhõm: “May quá, mình rất lo cho cậu. Cứ tưởng bị tàn phế thì chết”.
Hạo Tuyết toét miệng cười: “Ha ha, đúng là anh trai em thay đổi nhiều quá. Từ người máu lạnh vô tình, nay bỗng rất nhiệt tình và biết lo lắng cho bạn. Đi vắng xa vậy mà hay tin anh Triệt bị tai nạn, cứ gọi điện về hỏi thăm suốt.”
Hiểu Khê cũng tươi cười, đưa một miếng táo lớn cho Hạo Nam: “Này, anh ăn đi”.
Hạo Tuyết vẫn không ngừng thao thao bất tuyệt: “Đấy, anh trai em thay đổi như vậy, đáng ghi điểm lớn. Người vô tình nhất là anh Lưu Băng, đến thăm cũng chả thấy đâu”.
Giản Triệt vội cắt ngang: “Lưu Băng có gọi điện cho anh, nói rằng có chút việc bận, sẽ tới thăm sau”. Vừa nói anh vừa lo ngại nhìn Hiểu Khê.
Cô đang cố tỏ ra bận rộn thu dọn đám vỏ táo, vờ như không nghe thấy.
Hạo Tuyết vẫn ấm ức: “Bận có mà bận suốt đời, dành chút thời gian tới thăm cũng không được sao?”.
Hạo Nam ngừng nhai táo, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Không đâu, Lưu Băng không thể là người vô tình. Anh nghe bên ngoài đồn rằng…”. Chợt bắt gặp ánh mắt ngăn cản của Giản Triệt, anh vội im bặt và liếc nhìn Hiểu Khê. Cô lại loay hoay ngồi gọt táo rất chăm chú như không hề để tâm tới câu chuyện mà mọi người vừa nói.
Bỗng cửa phòng bật mở, một đám người ồn ào đi vào. Đi đầu là bác sĩ giải phẫu nổi tiếng Susi, tiếp đó là bố mẹ của Giản Triệt, bác sĩ Thái Man và cô y tá Cốc Mộc Tịnh. Mọi người vội vã đứng lên chào: “Chào bác trai, bác gái”.
Ông Phong hờ hững gật đầu với Hạo Nam, trong khi sắc mặt của Phong phu nhân rất nhợt nhạt. Bác sĩ Susi lạnh lùng tới cuối giường bệnh, lật giở bệnh án, cắm cúi ghi chép gì đó.
Ông Phong không nhịn nổi lo ngại, hỏi ngay: “Bác sĩ xem bệnh tình của cháu Triệt ra sao rồi?”.
Bác sĩ Susi cài cây bút lên túi áo, hờ hững đáp: “Khá hơn”.
Ông Phong mừng ra mặt, hớn hở nói: “Vậy tay phải của cháu sẽ bình phục được hoàn toàn sao? Cháu nó có thể đánh đàn, vẽ tranh như trước nữa không?”.
Bác sĩ Susi nhìn ông Phong đầy kinh ngạc, nói: “Anh có nằm mơ không đấy?”
Mọi người trong phòng đều biến sắc mặt. Ông Phong nhợt nhạt như một xác chết, câm nín. Phong phu nhân run lẩy bẩy, nắm chặt lấy áo của bác sĩ Susi, hổn hển nói: “Chả lẽ… chả lẽ… con trai tôi không thể sử dụng được tay phải như trước?”.
Bác sĩ Susi gắng gỡ đôi bàn tay gầy guộc của người đàn bà tội nghiệp, nói: “Thần kinh của cánh tay phải đã bị đứt nghiêm trọng. Tuy tôi đã nối lại được, song chỉ phục hồi được một số chức năng cơ bản trong cuộc sống như thay quần áo, xúc đồ ăn… Như vậy cũng nên mừng mới phải”.
Không khí trong phòng đông cứng và nặng trịch, ai nấy đều thấy khó thở. Chỉ riêng Giản Triệt rất bình tĩnh và thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Ông Phong bắt đầu cất tiếng, mí mắt ông giật liên hồi ra chiều rất kích động: “Bác sĩ… xin bác sĩ thương tình… phẫu thuật lại cho cháu nó… để phục hồi như xưa”.
Bác sĩ Susi cười nhạt, hờ hững xốc lại quần áo. Bác sĩ Thái Man gợi ý: “Hay là để tay khỏi hẳn, chúng ta sẽ chữa trị theo liệu pháp đặc biệt?”.
Ông chưa nói dứt câu thì bác sĩ Susi giễu cợt cắt ngang: “Anh nên nhớ rằng bác sĩ chỉ chữa được bệnh, không chống được số mệnh. Cánh tay của Giản Triệt vĩnh viễn không thể hồi phục được như xưa. Nếu tôi không phẫu thuật, cánh tay đó đã trở nên tàn phế. Đó là sự thật”.
Vầng trán của ông Phong đẫm mồ hôi, vừa lau mồ hôi, ông vừa khẩn khoản: “Xin bác sĩ giúp cho. Hết… hết bao nhiêu, tôi cũng chấp nhận”.
Bác sĩ Susi phá lên cười: “Anh nhầm rồi, tôi không làm vì tiền. Nếu không phải vì…”, nói tới đây ông nhìn thẳng vào Hiểu Khê đầy căm hờn, khiến cô hoảng sợ thụt lùi mấy bước. Mọi người đều biết tiếng tăm về tài năng của bác sĩ Susi đã nổi như thần. Rất nhiều người nguyện cống hiến gia sản để nhờ ông chữa trị nhưng vẫn vô phương vì không tài nào tìm được tung tích của ông. Nhưng thật kỳ lạ, khi mọi người đang tuyệt vọng nhất vì bệnh tình của Giản Triệt thì ông lại đột ngột xuất hiện, cứ như một giấc mơ.
Ông Phong đau đớn gào lên: “Trời ơi, lẽ nào đời lại oái oăm đến thế? Lẽ nào Triệt vĩnh viễn không thể đánh đàn hoặc vẽ tranh? Vậy nó sẽ sống sao đây?”.
Giản Triệt nằm trên giường bệnh, lặng lẽ mỉm cười thông cảm với cha mình, song đôi môi anh trắng bệnh không còn giọt máu. Phong phu nhân bỗng như hóa điên, lao phắt tới bên chồng, đấm đá ông và kêu gào: “Tại ông, ông là đồ súc sinh, tất cả tội lỗi ông gây ra, trời lại đổ lên mình con trai tôi. Chính ông đã hại nó”.
Ông Phong cũng mất hết lý trí, quên mất sự hiện diện của bao nhiêu người trong phòng. Ông nắm chặt lấy tóc vợ, quát to: “Tại bà, bà đã đẻ ra một thằng ngu, si dại, chết vì người khác”.
Thấy Phong phu nhân bị đối xử như vậy, Hạo Nam giận tới mức đỏ bừng mặt. Cậu quát to: “Bác Phong, buông bác gái ra”.
Lúc này, tóc tai Phong phu nhân xõa rũ rượi, khóe miệng rớm máu, gương mặt đầy dấu bầm đỏ bởi bàn tay phũ phàng của chồng. Bà vùng vẫy như kẻ điên loạn, ra sức cắn vào tay chồng la lớn: “Trả lại con trai cho ta. Trả lại con trai cho ta”.
Ông Phong đau đớn thét ầm lên: “Người đâu, lôi bà điên này ra”.
Lập tức mấy vệ sĩ không biết từ đâu xuất hiện, ra sức gỡ Phong phu nhân ra, lôi ra khỏi phòng. Chứng kiến cảnh đó, Hiểu Khê tức run tới mức mặt trắng bệch, môi run lẩy bẩy. Hạo Tuyết sợ hãi và khiếp đảm núp sau lưng cô. Bác sĩ Thái Man và y tá Cốc Mộc Tịnh cũng sững sờ như không tin vào cảnh tượng trước mắt. Chỉ có bác sĩ Susi là vẫn ung dung khoanh tay trước ngực, hờ hững như không có chuyện gì xảy ra.

Trên giường, mặt Giản Triệt trắng bệch như tuyết, mắt vụt tối sầm, anh quát lớn, giọng chắc nịch như mũi tên vút ra khỏi cây cung: “Buông mẹ tôi ra”.
Đám vệ sĩ chùn tay, dừng lại chờ lệnh. Ông Phong chậm chạp quay lại nhìn con trai, có vẻ bất ngờ về phản ứng bất thình lình của đứa con vốn phục tùng này. Nhưng rồi ông phẩy tay ra hiệu cho đám vệ sĩ tiếp tục lôi Phong phu nhân đi. Hạo Nam không còn kìm chế được nữa. Cậu nhảy tới chặn trước cửa ra vào, nhíu cặp lông mày xếch, giận dữ quát: “Bỏ Phong phu nhân ra”. Đám vệ sĩ dừng lại, quay lại nhìn ông Phong chờ lệnh.
Ông Phong tiến lên một bước, quan sát thiếu gia nhà họ Đông – người sẽ được hưởng toàn bộ gia sản giàu có nhất. Hồi lâu sau, ông nói bằng giọng nhún nhường: “Hạo Nam, ta coi cháu như Giản Triệt. Nhưng đây là chuyện của nhà họ Phong. Cháu không nên dính vào”.
Hạo Nam bướng bỉnh đứng nguyên tại chỗ, dậm chân quát lớn: “Nếu không buông Phong phu nhân ra, sáng mai trên tất cả các đầu báo lớn sẽ đăng tin xấu này. Tôi thề đấy!”.
Mí mắt ông Phong lại giật liên hồi vì bị kích động. Ông căm tức nhìn Hạo Nam hồi lâu rồi khẽ phẩy tay. Đám vệ sĩ buông Phong phu nhân ra và vội vã bỏ ra ngoài.
Hiểu Khê thơ thẩn đi trong hành lang của bệnh viện. Nơi đây yên tĩnh và vắng vẻ tới ghê người. Cô có cảm giác mọi người vừa xảy ra chuyện và mất tích hết, vứt lại bao nỗi đau buồn và cô đơn. Hành lang cứ dài hun hút như đi mãi không hết, trên đó chỉ vẳng lại tiếng chân của cô, lặng lẽ, đơn điệu. Chợt cô thấy bác sĩ Susi đang đứng hút thuốc. Cô tiến lại gần và hỏi: “Hình như bác sĩ muốn nói gì với cháu?”.
Bác sĩ Susi lạnh lùng hỏi: “Cô chính là bạn gái của Mục Lưu Băng phải không?”.
Hiểu Khê giật mình vì câu hỏi lạ, song vẫn đáp: “Đúng thế!”.
Bác sĩ Susi quay lại, nhìn xoáy vào mặt cô, gằn từng tiếng nói: “Vậy cô hãy về chuyển lời với Mục Lưu Băng rằng cánh tay của Phong Giản Triệt không thể hồi phục được hoàn toàn. Không có một bác sĩ nào trên thế giới này có thể làm nổi điều đó”.
Minh Hiểu Khê im lặng. Ánh mặt trời chiều đỏ ối chiếu trên gương mặt cô, tỏa ra một ánh sáng lấp lánh khiến mọi người phải nín thở. Rồi cô cũng cất tiếng, thật dõng dạc: “Sinh mệnh con người thật khó nói. Nhiều khi có kỳ tích xuất hiện”.
Bác sĩ Susi lạnh nhạt cắt ngang: “Tất nhiên, nhưng kỳ tích không thể xuất hiện một khi bị ép buộc phi lý”.
Hiểu Khê bướng bỉnh lắc đầu: “Cháu không tin. Cháu không thể để cánh tay anh Triệt bị như vậy. Anh ấy sẽ không thể sống được nếu không được đàn và vẽ nữa. Cháu sẽ tìm bằng được kỳ tích cho cánh tay anh ấy sống lại”.
Bác sĩ dụi tàn thuốc, quay lại nhìn đôi mắt bừng bừng của Hiểu Khê, nói: “Tôi đã làm hết sức. Cô hãy nói Mục Lưu Băng thả Lan Địch ra”.
Hiểu Khê hơi ngẩn ra, cô vẫn chưa hiểu rõ ý bác sĩ. Nhưng rồi mặt cô bỗng cau lại, đầy giận dữ. Tới giờ, cô đã hiểu tại sao bác sĩ Susi lại xuất hiện và chịu phẫu thuật cho cánh tay của Giản Triệt.
Bác sĩ vẫn quan sát cô, nói tiếp bằng giọng lạnh tanh: “Phiền cô cũng nói luôn với anh ta rằng, nếu anh ta dám làm tổn thương tới Lan Địch, tôi quyết sẽ sống chết cùng anh ta”.



Hết chương 2

Minh Hiểu Khê
Thủy tinh trong suốt.
CHƯƠNG 3

Hiểu Khê đang ngó nghiêng chợt một mái tóc vàng óng ló ra. Đó là một chàng trai rất dễ thương với nụ cười trong sáng và lúm đồng tiền đáng yêu. Anh ta nhìn cô và nháy mắt hỏi: “Xin chào, cô là Minh Hiểu Khê phải không? Trả lời đi chứ. Sao cứ ngắm tôi mãi thế?”.
Hiểu Khê sực tỉnh, cố lúc lắc đầu để hoàn hồn lại. Quả thật cô hơi bị hút hồn vào vẻ trong sáng của chàng trai này. Cô gật đầu, nghiêm nghị đáp: “Ừ, tôi là Minh Hiểu Khê… Nhưng sao anh biết tên tôi vậy?”.
Chàng trai phá lên cười, tiếng cười thật trong trẻo. Anh ta đề nghị: “Này, chúng ta cùng thi với nhau nhé! Cô không được từ chối đâu đấy”.
Hiểu Khê ngơ ngác, không rõ chàng trai đẹp như thiên sứ này muốn gì. Anh ta lại nhoẻn cười, giải thích rất đáng yêu: “Tôi từng được nghe kể cô rất lợi hại, đã đánh bại ba mươi hai vệ sĩ ghê gớm của Hải Hưng Bang. Thế nên tôi muốn tỉ thí với cô”.
Hiểu Khê bực bội nghĩ thầm, đúng là tin thất thiệt đáng sợ. Phải sớm tìm ra những kẻ tung tin đồn này. Vì những tin đó mà những người không quen biết lại ấp ủ mơ ước đánh nhau với cô. Bỗng một chàng trai khác đột ngột xuất hiện bên cạnh nhưng diện mạo thật trái ngược với chàng trai mặt đẹp ban nãy. Chàng trai mặt xấu này cao sừng sững như cột điện, mặt mũi đầy vết sẹo dữ dằn, ánh mắt long lên sòng sọc khiến Hiểu Khê hơi gai người.
Cô lùi lại một bước và nói nhỏ với chàng trai mặt đẹp. “Anh bạn nhỏ này, tôi là bạn của Mục Lưu Băng, muốn tìm anh ấy có việc rất gấp”.
Chàng mặt đẹp bĩu môi đáp: “Ai là anh bạn nhỏ ở đây? Tôi chỉ kém Lưu Băng có một tháng tuổi thôi đấy”.
Hiểu Khê ra sức xin lỗi và hỏi: “Anh có biết Lưu Băng ở đâu không?”.
Chàng mặt xấu buột miệng: “Lộ Đài”.
Chàng trai mặt đẹp la lối: “Minh Hiểu Khê, cô là đồ con gái phụ tình. Cô đã sớm rũ bỏ Lưu Băng rồi còn tới tìm anh ấy làm gì? Cô muốn anh ta đau khổ tới đâu hả?”
Hiểu Khê im lặng, nhún vai rồi bỏ đi. Nhìn theo dáng cô xa dần, anh mặt đẹp tức giận cúi xuống lượm một viên sỏi trên đường, ném “bốp” một cái về phía cô. Chỉ thấy Hiểu Khê hơi lạng người sang bên phải, viên sỏi lao ngược lại, đập vào sống mũi anh đau điếng. Ôi, đúng là một cô gái ghê gớm như lời đồn.
Cuối cùng Hiểu Khê cũng lên được tới Lộ Đài. Gió lạnh thổi nhẹ nhưng khắp người cô ấy nóng bừng khi nhìn thấy Lưu Băng. Anh mặc một bộ đồ đen, tóc đen buông dài, tất cả thật nổi bật trên cái ghế mây trắng toát. Cô im lìm đứng sau lưng anh hồi lâu, không dám cất tiếng, cũng không dám cử động. Thời gian như ngưng đọng, tưởng như tới mấy thế kỷ đã trôi qua. Cuối cùng Lưu Băng cất tiếng: “Sao em im lặng? Vậy tới tìm anh làm gì?”
Hiểu Khê thở dài, tới trước mặt Lưu Băng, định ngồi xuống chiếc ghế mây bên cạnh, nhưng đã muộn rồi. Cánh tay rắn chắc của Lưu Băng đã kéo phắt cô ngồi vào lòng anh. Anh khẽ vuốt ve má cô và nói: “Em đừng lo, bác sĩ Susi sẽ chữa khỏi cánh tay cho Triệt. Đó là bác sĩ phẫu thuật giỏi nhất thế giới”.
Giọng Hiểu Khê rầu rầu: “Không, bác sĩ không chữa được đâu. Tay anh Triệt sẽ mãi mãi không lành được”.
“Vậy sao? Ông ta dám nói vậy sao?”, giọng Lưu Băng vụt lạnh lùng.
Hiểu Khê vội vã lắc đầu. Cô quá hiểu thói tàn bạo tới vô tình của Lưu Băng. Hiểu Khê xoay mặt, nhìn thẳng vào đôi mắt của anh, thẳng thắn hỏi: “Có phải chính anh đã sai người bắt người nhà của bác sĩ để ép ông ta tới làm phẫu thuật cho anh Triệt không?”
Lưu Băng gật đầu không chút e ngại: “Đúng, là anh. Thì sao?”.
Hiểu Khê chùng lại, van nài: “Hãy thả người nhà bác sĩ ra đi. Ông ấy đã gắng sức hết rồi”.
Lưu Băng nhìn Hiểu Khê đầy nghi ngờ: “Em không trách móc anh ác độc sao?”.
Hiểu Khê nhẹ nhàng nói: “Anh làm vậy không đúng tý nào, tuy nhiên em vẫn phải cảm ơn anh vì nhờ anh mà anh Triệt mới được bác sĩ Susi giúp”.
Lưu Băng hỏi đầy châm biếm: “Và em nghĩ rằng anh làm vậy vì Phong Giản Triệt sao?”.
Hiểu Khê ngạc nhiên: “Chả lã lại không phải như vậy? Anh Triệt là bạn thân của anh từ nhỏ cơ mà?”.
Lưu Băng lắc đầu, buồn rầu nói: “Anh ư? Anh thì làm gì có bạn”.
Hiểu Khê túm chặt lấy mặt của Lưu Băng, gắng xoay về phía mình, giọng thiết tha: “Anh sao thế? Anh Triệt, anh Hạo Nam đều là bạn anh. Cũng như em vậy. Chúng ta mãi mãi là bạn của nhau”.
Thời gian như ngưng đọng.
Mãi lâu sau, ánh sầu muộn trên đôi mắt Lưu Băng cũng vơi dần. Anh quay lại nhìn cô, khẽ khàng nâng cằm cô lên, ngắm nghía như một vật sứ mỏnh manh. Anh khẽ nói, giọng lạc đi vì xúc động: “Hiểu Khê, sao em không hôn anh đi!”.
Mặt Hiểu Khê vẫn im lặng như một pho tượng bất động.
Lưu Băng vẫn nói tiếp: “Em luôn nói rất yêu anh, muốn sống với anh mãi mãi cơ mà. Tại sao em không muốn hôn anh? Hôn anh đi!”.
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)
Thật là một mệnh lệnh khô khan và ngược đời, lạnh lùng và tàn nhẫn. Nhưng nhìn sâu vào đôi mắt Lưu Băng, Hiểu Khê vẫn nhìn thấy nỗi tuyệt vọng và đau đớn.
Lưu Băng vẫn nói, giọng anh giờ đây chỉ thì thào: “Chúng ta rất lâu không ở bên nhau, kể từ khi Triệt bị thương. Em không còn nhớ anh phải không? Hãy hôn anh đi, để anh thấy em vẫn còn yêu anh”.
Hiểu Khê vẫn im lặng ngắm nhìn gương mặt đẹp đẽ của Lưu Băng. Ánh mắt cô như phủ sương.
Rất lâu sau, cô choàng tay vào cổ Lưu Băng, ngả đầu vào vai anh, thầm thì: “Anh biết không? Em rất nhớ anh!”.
Lưu Băng như nghẹt thở, những xúc cảm đau đớn, yêu thương cứ quặn lại với nhau, sục sôi trong người anh, khiến anh chỉ chực nổ tung. Hiểu Khê vuốt ve mái tóc đen nhánh của anh, “Trời ơi, tóc anh đã dài đến như thế này sao?”.
Lưu Băng nhắc: “Do có lần em nói rất thích anh để tóc dài, nên anh cứ giữ mãi”.
Hiểu Khê nghĩ ngợi: “Thật sao? Em không nhớ gì cả?”.
Bây giờ đến lượt mắt của Lưu Băng như phủ sương. Anh đứng phắt dậy, rút ra một con dao găm sang loáng, đưa lên mái tóc. Hiểu Khê cuống cả lên, hét to: “Đừng cắt. Em thích, anh để lại đi”.
Trong bộ đồ đen, mái tóc dài bay trong gió, Lưu Băng thật giống một tay sát thủ đau khổ. Hiểu Khê đứng dậy, giật lấy con dao trong tay Lưu Băng, vứt xuống đất rồi cố cười, nói: “Anh để tóc dài rất hợp đấy. Em xin lỗi, dạo này em hay quên quá. Rất nhiểu việc em cứ nói xong lại quên mất”.
Lưu Băng vẫn đứng đó, ngắm mấy cành cây trụi lá. Hơn ai hết, anh nhận thấy rõ tình cảm giữa họ đã không còn như xưa.
Hiểu Khê vẫn gắng nói chuyện: “Thật ra cánh tay của anh Triệt đã phục hồi phần nào, chỉ có điều không được hoàn toàn như trước”.
Lưu Băng hỏi: “Thật sao? Còn em?”.
Hiểu Khê e ngại quan sát nét mặt anh, khẽ khàng nói: “Có rất nhiều chuyện mãi mãi không thể trở lại như cũ được”.
Lưu Băng nhăn mặt đau đớn nhưng gắng hỏi đầy châm biếm: “Ai đã từng nói muốn sống bên anh mãi mãi?”.
Hiểu Khê điềm tĩnh đáp: “Là em… Nhưng em đã ân hận”.
Lưu Băng rùng mình như thể bị một con dao chọc thủng tim. Anh nắm chặt tay tới mức các ngón tay bị đau tới trắng bệch. Anh chằm chằm nhìn cô, đau đớn như kẻ bị phản bội rồi vụt tan vỡ, thất vọng vì anh đọc được trong ánh mắt cô, anh chỉ như một kẻ xa lạ. Giờ đây hai người đứng cách nhau có đúng một bước chân nhưng Lưu Băng hiểu rằng dù cố gắng đến mấy, họ vẫn không thể xích lại gần nhau.
Anh đau đớn hỏi: “Tại sao khi ân hận, em không bỏ đi luôn từ trước? Nếu khi chúng ta vừa quen nhau, em đừng nói những lời thề thốt đó, anh đã không đến nỗi ảo tưởng rằng chỉ cần có em là có cả thế giới”.
Hiểu Khê mấp máy môi. Cô nói rất khó nhọc và gắng sắp xếp các ý nghĩ lộn xộn trong đầu: “Em cứ ngỡ chỉ cần mình cố gắng, mọi việc sẽ diễn ra tốt đẹp. Em cứ ngỡ chỉ cần ở bên cạnh anh, em có thể làm anh hạnh phúc. Nhưng em đã tự đề cao mình. Khi nhìn thấy anh ngày càng thay đổi, không còn là chàng trai thanh tú trong trắng trước đây, em rất buồn. Nhìn cánh tay phải của Giản Triệt giờ đây không còn được như xưa, em không thể chịu đựng nổi. Em sẽ ân hận vô cùng, sẽ luôn mơ thấy ác mộng. Xin hãy hiểu cho em”.
Lưu Băng mấp máy môi: “Tại sao em không bỏ anh ngay từ đầu?”.
Hiểu Khê không thể đáp lại, cô cắn răng, quay người bỏ đi. Cô gắng bước rất nhanh, càng lúc càng gấp gáp như trốn chạy khỏi Lưu Băng, như sợ rằng chỉ cần chậm lại một chút, ý định đó sẽ tiêu tan. Cô cũng không dám ngoái đầu lại vì sợ không kìm lòng nổi trước vẻ đau khổ của anh.
Gió lạnh thê lương, càng làm cho lòng cô tê tái. Chợt có tiếng ai gọi tên cô. Hiểu Khê lắng tai nghe. Đúng là tiếng Lưu Băng nhưng sao nghe xa lạ đến vậy. Nó lạnh cóng và xa văng vẳng như từ đâu đập tới, “Nếu anh từ bỏ chốn này, liệu em có… quay lại không?”.
Hiểu Khê nhận thấy sự giằng xé và nỗi đau đớn, đầy mâu thuẫn trong giọng nói của Lưu Băng. Cô không thấy sự quyết tâm triệt để của anh. Phải rồi, trên đời này, quả thực có một số việc không thể nào được như ý con người, dù cố gắng đến mấy.
Nhưng quả thực cô thấy đau khổ tột cùng, tới mức tan nát, nước mắt chực rơi ra. Hiểu Khê gắng ngẩng đầu lên, ngắm nhìn bầu trời, để gắng không để dòng nước mắt túa ra, đau đớn. Cô hít một hơi sâu, căng phồng lồng ngực. Không có cách nào khác, phải chấp nhận thực tại, phải chấp nhận một Hiểu Khê hiện nay khác với một Hiểu Khê trước đó, cũng như phải chấp nhận xóa đi sự tồn tại của hình bóng Lưu Băng trong trái tim cô. Hiểu Khê gắng lắc đầu để xua tan gương mặt anh, bỗng một ai đó lao ra chặn đường cô.
Thì ra là chàng trai xấu ban nãy đã báo cho cô biết chỗ trốn của Lưu Băng. Anh ta nói với cô đầy tức tối: “Cô là một con người ác độc. Lưu Băng yêu cô và đau khổ vì cô như vậy, thế mà cô nỡ…”.
Hiểu Khê im lặng, tránh sang một bên, vẫn cắm cúi lao về phía trước. Cô không muốn nghe bất kỳ ai khuyên bảo, mặc cho anh ta vẫn tiếp tục nguyền rủa: “Cô sẽ phải ân hận, sẽ phải ngàn lần đau khổ!”.
Nước mắt của Hiểu Khê rơi lã chã. Cô biết mình sẽ rất đau khổ, sẽ rất ân hận… Nhưng cô sẽ có cả một quãng thời gian dài phía trước.

Mùa xuân mơn man ùa tới, phả hơi ấm nồng nồng vào phòng. Không khí thật dễ chịu. Hiểu Khê lại mua một túi táo đỏ thắm tới thăm Giản Triệt. Cô ngồi ở đầu giường, mải mê gọt táo, quên cả nói chuyện với Giản Triệt ngồi cách đó không xa. Anh đặt cuốn sách xuống giường, ngắm cô rất lâu rồi hỏi: “Hình như hôm nay em không được vui thì phải?”.
Hiểu Khê giật mình ngẩng lên nhìn anh, gắng cười lấy lòng: “Không, có gì đâu ạ. Em rất vui mà, còn hãnh diện nữa là khác. Nhiều người còn muốn tới thăm anh còn không được nữa là”. Nói xong, cô chợt nhớ tới Hạo Tuyết tuần nào cũng tới thăm Giản Triệt ít nhất ba lần.
Giản Triệt lắc đầu, nói: “Đừng dối anh. Em không biết nói dối mà. Có chuyện gì làm em không vui vậy?”.
Hiểu Khê đau khổ nghĩ thầm, sao anh ấy bị ốm mà vẫn thông minh thế nhỉ. Cô đành buông con dao xuống, nhìn vào mắt Giản Triệt, chậm rãi nói: “Em… em nhớ bố mẹ”.
Giản Triệt vẫn cười khích lệ, chờ cô nói tiếp.
Hiểu Khê mạnh dạn nói: “Em muốn về quê”.
Giản Triệt gật đầu rất thông cảm, nói: “Lần này em định về thăm nhà lâu không? Đồ đạc đã sắp xếp hết chưa?”.
Hiểu Khê ngạc nhiên vì thấy anh đoán ra được ý định của cô quá nhanh, song vẫn gật đầu: “Vâng, em đã viết đơn xin nghỉ học. Đã chuẩn bị hết rồi”.
Giản Triệt lặng lẽ nhìn cô âu yếm, không nói nữa.

Hiểu Khê bứt rứt hỏi: “Sao anh không nói gì? Anh không có gì hỏi nữa sao? Anh không muốn biết em còn quay lại nữa sao? Tại sao anh không thắc mắc về việc em trốn chạy? Tại sao anh lại im lặng thế? Anh thường che giấu suy nghĩ thật của mình bằng cách nào?”.
Giản Triệt cắt ngang: “Hiểu Khê…”,
Nhưng cô vẫn nhìn anh chăm chăm và nói tiếp, “Em biết anh luôn thương em, luôn bảo vệ em”.
Giản Triệt cắn môi, cười buồn bã: “Nhưng có ích gì”.
Hiểu Khê chăm chú nhìn anh, giọng thiết tha: “Em hiểu trong lớp vỏ bề ngoài điềm đạm đó, anh lại là một người rất yếu đuối và vị tha, luôn nghĩ tới người khác. Anh làm mọi thứ đều rất xuất sắc nhưng chỉ để cha mẹ vui lòng. Anh làm gì cũng chỉ nghĩ tới người khác, vì người khác và sẵn sàng hy sinh cho bạn bè, kể cả chuyện tình cảm của mình. Lẽ nào anh không cần được ai yêu thương?”
Hiểu Khê nhắm mắt, nhớ lại cảnh ông bà Phong đánh nhau trước mặt mọi người khi tới thăm con trai đang bị bệnh. Đó là hôm bộ mặt giả dối của ông Phong được lột ra rõ ràng nhất. Và đó cũng là lúc cô phát hiện thấy ánh mắt anh đau đớn như da thịt bị dao cắt. Cô thở dài, nhìn anh xót xa.
Giản Triệt nhẹ nhàng ôm lấy cô, im lặng như muốn chia sẻ.
Hiểu Khê vẫn rủ rỉ nói: “Đấy, anh xem, anh toàn giấu mình như thế. Trong khi em và mọi người ra sức coi anh như thần tượng để tôn thờ”. Ngừng lại một lúc, cô nói tiếp, “Anh luôn tôn thờ em, nâng niu em… Nhưng bây giờ em cũng bị sụp đổ rồi, chắc anh sẽ không còn nâng niu em nữa”.
Giản Triệt vừa khóc vừa cười, không biết an ủi Hiểu Khê ra sao. Anh nói nhỏ: “Ôm anh đi!”.
Hiểu Khê choàng tay ôm lấy anh, lặng lẽ nép đầu vào vai anh.
Giản Triệt tựa cằm lên đầu cô, nói: “Cứ ôm anh như thế nhé! Những điều em nói rất đúng, anh sẽ kể cho em nghe về cả niềm vui và nỗi buồn của anh”.
Hai người cứ ôm nhau mãi như vậy, rủ rỉ trò chuyện. Gió mơn man. Không khí thật thơ mộng. Hiểu Khê hé mắt nhìn: “Thế giờ anh muốn làm gì? Em có giúp anh được không?”.
Giản Triệt cười dịu dàng, đáp: “Ngốc ơi, em đã giúp anh rồi đó”.
Hiểu Khê ngạc nhiên: “Anh đã nhờ em làm gì đâu nhỉ? Quái lạ, sao anh không nói gì thế kia?”.
Giản Triệt mỉm cười, càng khiến Hiểu Khê tò mò và giục giã. Rồi anh ngừng lại, nghiêm nghị nói: “Có một việc quan trọng, anh muốn nhờ em đây. Em có sẵn lòng không?”.
Mắt Hiểu Khê sáng rực, cô gật đầu lia lịa, Giản Triệt toét miệng cười: “Vậy từ nay về sau không được gọi anh là lớp trưởng Triệt nữa nhé! Em nhận lời đi”.
Hiểu Khê ỉu xìu, tưởng chuyện gì, chán ghê. Cô than vãn: “Anh Triệt!”, bỗng cô thấy nụ cười trên gương mặt anh thật rực rỡ như ánh mặt trời.

oOo

Gửi anh Triệt!
Anh có khỏe không?
Mùa xuân đã tới, anh nhớ mặc nhiều quần áo nghen.
Đúng rồi, anh nhất định phải hồi phục sức khỏe nhé! Em rất nhớ anh!
Hiểu Khê
PS: Cho em gởi lời hỏi thăm mọi người.
***
Gửi anh Triệt!
Ở đây vừa có một trận mưa mùa xuân, ở chỗ anh có mưa không?
Em ở Cao Sơn, phong cảnh rất đẹp, rất vui.
Nghe tin tay phải của anh đã bắt đầu hoạt động được, em rất vui. Anh gắng giữ sức khỏe nhé!
Nhớ anh!
Hiểu Khê
PS: Cho em gởi lời hỏi thăm mọi người.
***
Gửi anh Triệt!
Đỉnh núi Nga Mi có rất nhiều hổ, thật thú vị. Ước gì em có thể bắt được một con cho anh. Tay phải của anh đã cử động thoải mái rồi phải không? Em vui lắm!
Nhớ anh quá!
Hiểu Khê
PS: Cho em gởi lời hỏi thăm mọi người.
***
Gửi anh Triệt!
Ở đây hẻo lánh quá, gửi bưu thiếp thật khó khăn.
Anh đừng lo lắng nhé!
Tay phải của anh ăn cơm được bình thường chứ? Vậy anh ăn nhiều hộ em nhé! Nhớ anh.
Hiểu Khê
PS: Cho em gởi lời hỏi thăm mọi người.
***
Gửi anh Triệt!
Em bị ốm, người buồn bã, rất nhớ mọi người.
Ở đây không vui tý nào, chả có điện gì cả.
Không nhận được thư của anh. Rất nhớ anh.
Anh vẫn khỏe chứ?
Hiểu Khê
PS: Cho em gởi lời hỏi thăm tới mọi người.
“Anh Triệt! Anh Triệt ơi!”
Cửa vừa mở, Hạo Tuyết bay vèo vào phòng như một con yến nhỏ. Cô bé thở hổn hển đặt cái ba lô nặng trịch xuống sàn nhà, liếc nhìn Giản Triệt đang ngồi bên cửa sổ. Chết thật, sao lúc nào anh ấy cũng đẹp trai thế nhỉ, làm người ta phải ngây ngất. Giản Triệt như không chú ý tới sự xuất hiện của Hạo Tuyết. Tay anh vẫn mân mê tấm thiệp xinh xắn, mắt vẫn mơ màng nhìn ra cửa sổ như đắm mình vào một thế giới khác.
Ngón tay thon dài của anh ta nhè nhẹ phất một tấm thiệp nho nhỏ, thương tiếc và trân trọng như thế.
Hạo Tuyết nhìn ngó một lúc rồi reo lên sung sướng: “Chị Hiểu Khê gửi thiệp mới tới phải không? Trời ơi lâu quá không có tin tức gì của chị ấy” rồi cô bé chạy tới định giật lấy tấm thiệp từ tay Giản Triệt.
Nhưng anh đã lẹ làng xoay người, tránh đi và nói: “Có gì đâu em, thiệp cũ ấy mà”.
Hạo Tuyết thất vọng, ỉu xìu: “Thiệp cũ à? Chán quá, làm người ta mừng hụt”. Nhưng cô ngạc nhiên nhìn lại Giản Triệt: “Thế sao anh trông mơ màng thế? Làm em cứ nhầm”.
Giản Triệt im lặng, nhìn đi chỗ khác.
Trong khi đó, Hạo Tuyết không ngừng than vãn: “Chị Hiểu Khê tệ quá, gần một tháng rồi mà không chịu gửi thư từ gì cả. Hay là chị ấy đã quên chúng ta nhỉ?”.
Giản Triệt vẫn im lặng nhưng mặt không giấu được vẻ lo ngại.
Hạo Tuyết vẫn lẩm bẩm: “Không hiểu chị ấy có chuyện gì nhỉ? Hay là chị Hiểu Khê bị làm sao? Như tai nạn hay ốm đau chẳng hạn”.

Giản Triệt bực bội nói: “Hạo Tuyết! Sao em lại có thể nói như vậy được?”.
Hạo Tuyết rối rít đập vào miệng mình: “Phỉ phui cái mồm nói nhảm. Anh yên tâm đi, em chả đúng cái gì bao giờ đâu”. Rồi cô liến thoắng nói tiếp: “Anh đừng lo nhé, chị ấy giỏi giang tháo vát như thế, chắc chắn không có chuyện gì đâu”.
Giản Triệt lại im lặng, chỉ đắm đuối ngắm nghía mấy tấm bưu thiếp mà Hiểu Khê gửi về trước đây. Nhìn anh buồn đến nao lòng. Hạo Tuyết ngắm anh, xót xa. Đúng là từ hồi Hiểu Khê về quê, anh Giản Triệt đã thay đổi hẳn, không còn tươi cười như trước nữa. Tuy ánh mắt vẫn rất thân thiện, quan tâm, nhưng rõ ràng anh ít nói ít cười, ngày càng trầm lặng và xa vắng.
Hạo Tuyết rất lo lắng. Cô bé nhớ lại khi Hiểu Khê vừa đi còn liên tục gửi thiếp về. Nhưng suốt một tháng qua, thư từ và bưu thiếp đều không thấy đâu. Khổ nhất là ở bưu thiếp cuối cùng, Hiểu Khê còn báo là bị ốm, giờ không biết ra sao rồi. Tin tức cứ bặt tăm thế này, ai nấy cũng đều sốt ruột. Hạo Tuyết cuối đầu, suy nghĩ rất lung, rồi ngẩng phắt lên, nói bằng giọng rất cương quyết: “Anh trai em đã đi tìm chị Hiểu Khê rồi, anh có biết không?”.
Giản Triệt nhìn cô chăm chú ra chiều ngạc nhiên.
Hạo Tuyết liến thoắng khoe: “Cũng vì chuyện này, anh trai và ba em cãi nhau rất lớn. Vì công việc ở công ty hiện quá bận, không thể để anh ấy đi được. Tuy anh Hạo Nam không thừa nhận là đi tìm chị Hiểu Khê, nhưng em đoán chắc là đi tìm chị ấy”.
Giản Triệt lại nhìn tấm thiệp, băn khoăn không nói câu nào.
Hạo Tuyết thở dài: “Không biết từ lúc nào anh Hạo Nam đã phải lòng chị Hiểu Khê. Bản thân anh ấy không chịu thừa nhận đâu nhưng mẹ và em đều nhận thấy rõ. Anh Hạo Nam bề ngoài luôn mạnh mẽ, dữ tợn nhưng thực ra rất mềm yếu. Sau khi anh Lưu Băng yêu được chị Hiểu Khê, anh ấy rất đau khổ và tuyệt đối câm nín, không hề cho ai biết tâm sự này của mình. Ôi ông anh đáng thương của em”. Chợt Hạo Tuyết ngẩn ra, nói: “Ơ, nhưng bây giờ chẳng phải anh Lưu Băng và chị Hiểu Khê đã chia tay với nhau rồi sao. Vậy anh trai em đã có cơ hội rồi”.
Hạo Tuyết quay lại nhìn Giản Triệt nói tiếp: “Lâu nay anh có biết tin gì về anh Lưu Băng không? Em nghe nói Liệt Viêm Đường tiếng tăm ngày càng vang dội, làm nhiều việc kinh khủng lắm”. Cô bé lắc đầu le lưỡi ra dáng rất sợ hãi.
Giản Triệt bật cười, “Anh tin rằng Hiểu Khê sẽ trở về. Anh tin như vậy”.
Hạo Tuyết nhìn anh đầy nghi ngờ. Lẽ nào anh Giản Triệt cũng phải lòng chị Hiểu Khê.
Tiểu Tuyền và Hạo Tuyết đang đứng chơi trên sân trường. Chợt mắt cô bé sáng rực khi nhìn thấy bóng anh trai từ xa. Sau một thời gian mất tích đầy bí ẩn, nom Hạo Nam vẫn khôi ngô tuấn tú. Tiểu Tuyền sau một hồi ngắm nghía Hạo Nam, thầm thì nói: “Hạo Tuyết này, nom anh trai cậu có vẻ hơi khác nhỉ?”.
Hạo Tuyết nhìn theo bóng anh trai. Hạo Nam đang lững thững đi trên con đường rợp bóng cây cạnh sân trường. Ánh mặt trời chan hòa, tỏa sáng trên gương mặt anh, song ánh mắt của Hạo Nam nom vẫn xa vắng và buồn bã. Vẻ đẹp trai buồn bã đó của Hạo Nam khiến các nữ sinh vẫn thần điên bát đảo. Mắt họ rực sáng, liên tục dõi theo anh đắm đuối.
Hạo Nam không vui cũng đúng thôi vì sau khi đi mất mười ngày ròng rã tìm kiếm ở quê Hiểu Khê, thậm chí đến tận nơi gia đình cô dạy võ cũng không thấy bóng dáng Hiểu Khê đâu. Cha cô trái lại không chút lo lắng, còn cười hớn hở khoe rằng Hiểu Khê phúc lớn mạng lớn, tự biết lo lắng cho mình nên ắt không có chuyện này xảy ra. Ông còn nhiệt tình mua vé máy bay, tiễn Hạo Nam quay về vì sợ anh bỏ dở việc học.
Chợt mọi con mắt đang dõi theo Hạo Nam nhấp nháy liên tục, mọi người đồng loạt ồ lên. Tiểu Tuyền giật tay Hạo Tuyết, cuống lên nói: “Xem kìa, lại có trò xem rồi”.
Thì ra một cô gái thanh tú tóc dài buông lơi đột ngột xuất hiện trước mặt Hạo Nam. Cô gái ấp úng chìa một chiếc bánh kem sô cô la ra trước mặt anh, lúng túng nói: “Anh Hạo Nam, em… em luôn luôn rất… rất ngưỡng mộ anh. Đây… đây là bánh kem… em làm cho anh… Hy vọng… anh thích. Em muốn cùng anh… kết bạn…”.
Tiểu Tuyền hớn hở nói với Hạo Tuyết: “Cậu xem đi, chắc chắn cô gái kia sẽ trở thành gương mặt ngốc nghếch thứ 37 của Học viện Quang Du phải không? Tại sao mọi người vẫn mắc phải sai lầm cũ rích như vậy nhỉ?”.
Hạo Nam bị ngắt mạch suy nghĩ, kinh ngạc đứng lại, ấp úng nói: “Tôi… tôi…”.
Mọi người nín thở chờ đợi phản ứng của Hạo Nam và thầm xót thương cho cô gái nọ.
Trong ký ức của mọi người đều chợt nhớ lại trận chiến nảy lửa giữa Hiểu Khê và Hạo Nam vào năm ngoái khi một cô gái tặng bánh kem cho anh. Tất cả như thể mới xảy ra ngày hôm qua. Theo ghi chép lại của tập san Học viện Quang Du, đôi mắt của Hạo Nam chợt lóe lên một ánh nhìn phức tạp, vừa đau khổ giằng dai, vừa nhung nhớ. Hết hơn hai phút, anh chìa tay ra nhận cái bánh. Cô gái đưa bánh e lệ sung sướng. Cánh tay Hạo Nam cầm chiếc bánh chợt nâng cao… nhưng anh không ném vào mặt cô gái mà thay vào đó là đập mạnh xuống đất, khiến nó trở thàng một đám bẹp dúm, nhoe nhoét. Anh hét to: “Cút!”… bỗng một sự kiện lớn và chấn động đã xảy ra. Theo ký giả nổi tiếng của Học viện Quang Du đầy uy quyền nhất báo cáo: Trong khi chữ “Cút!” đang bồng bềnh trôi, bỗng một âm thanh trong trẻo và gay gắt bỗng dội lại. Đó cũng chính là âm thanh khiến mọi người nhớ nhung nhất, đố kị nhất, cũng dễ khiến người ta rối ruột rối gan nhất.
“Đông Hạo Nam, đồ tàn nhẫn kia!”. Một cô gái nhỏ nhắn bất bình nhảy ra. Cô bực bội nói: “Anh không ném bánh kem vào mặt người khác, như vậy là có tiến bộ. Nhưng vẫn kiêu ngạo lắm, phải dẹp bỏ nữa”.
Dưới bầu trời trong xanh, lá mơn man nhè nhẹ, Hạo Nam hơi sững người, nhưng không hề tức giận. Anh đắm đuối nhìn cô gái đó, rồi ôm chầm lấy cô, nhắm nghiền mắt, người run rẩy. Nét mặt anh được mọi người phân tích thật kĩ lưỡng, nó vừa phẫn nộ vừa vui mừng. Hạo Tuyết và Tiểu Tuyền ôm nhau vui sướng hò reo. Mọi người xung quanh căng mắt ra nhìn cô gái vừa xuất hiện, rồi tất cả đều đồng loạt hò reo: “Hiểu Khê! Hiểu Khê!”… Tiếng hoan hô ngày càng dâng cao như làn sóng nhấp nhô. Chỉ mười phút sau, cả Học viện Quang Du đã truyền hết tin: Minh Hiểu Khê đã trở về!
Hiểu Khê xòe tay ra, để lộ chín cây kim dài ngắn không bằng nhau, phát sáng lấp lánh. Hạo Tuyết ngờ vực hỏi: “Chị Hiểu Khê, chả lẽ chị quay về chỉ vì muốn học cái này sao?”.
Hiểu Khê gật đầu chắc nịch: “Đúng vậy, chị về học châm cứu”. Nói đoạn, cô ôm ngực, cười rất đắc chí: “Các thầy giáo dạy chị châm cứu phải thừa nhận chị là thiên tài đấy nhé. Người ta phải mất ít nhất nửa năm mới nắm vững được tinh hoa của Thiên Sơn Hỏa và Thấu Địa Lương. Thế nên mới gọi là Minh Hiểu Khê thần thông quảng đại chứ, tuyệt đối không thể so với những người bình thường được”.
Giản Triệt không nhịn được cười, bẹo mũi Hiểu Khê, hỏi: “Hừm, thế còn em, con người thông minh kia, em mất bao lâu?”

Hiểu Khê vẫn sung sướng ngoác miệng cười: “Em á? Chỉ hai tháng thôi, tay nghề châm cứu của em đã khiến các thầy phải sững sờ”.
Hạo Tuyết vẫn bất bình: “Vậy tại sao chị không về ngay, làm em và mọi người lo lắng gần chết”.
Hiểu Khê thanh minh: “Không phải chị không muốn về mà học xong còn phải thực hành chứ. Chị đã thử châm cứu cho một số thú hoang như tám con thỏ, một con chó… Đầu tiên chị làm gãy chân chúng… rồi…”.
Mặt Hạo Tuyết trắng bệch, cô bé kêu “Ối!” một tiếng đầy sợ hãi rồi lắp bắp: “Chị… chị thật tàn nhẫn”.
Chỉ có Giản Triệt rất khoan dung độ lượng hỏi tiếp: “Rồi sau đó ra sao? Em chữa lành cho chúng được chứ?”.
Hiểu Khê vội vã gật đầu, đúng là chỉ có anh mới hiểu cô: “Vâng, tất nhiên rồi, em đã châm cứu cho chúng lành lặn”. Rồi cô quay sang nói tiếp với Hạo Tuyết: “Chị biết như vậy quả tàn nhẫn nhưng vì nóng lòng muốn chữa cho anh Giản Triệt nên không có cách nào khác. Chị cũng định bụng nuôi chúng suốt đời nếu chân chúng không lành”.
Hạo Tuyết vẫn lo lắng: “Có thật chân chúng lành lặn bình thường chứ?”.
Hiểu Khê gật đầu chắc nịch: “Đúng vậy, chúng hoàn toàn chạy nhảy được bình thường rồi, thế nên chị mới có mặt ở đây chứ”.
Hạo Tuyết sung sướng chạy tới ôm chầm lấy cô, reo lên: “Như vậy anh Triệt có hy vọng chữa tay rồi”.
Hiểu Khê mỉm cười, tự tin nói: “Chị nghĩ vậy”.
Chợt Giản Triệt cắt ngang: “Em buông chị ấy ra đi. Hiểu Khê chìa tay ra đây”.
Cả hai đều ngơ ngác nhìn Giản Triệt, ánh mắt của Hiểu Khê hơi bối rối và né tránh. Giản Triệt giằng lấy cánh tay trái của Hiểu Khê. Trên đó đầy những vết kim châm tím lại.
Hạo Tuyết hét lên: “Khiếp quá, tay chị sao thế? Cứ như dân nghiện ấy nhỉ?”.
Hiểu Khê bực bội, gạt cô bé sang một bên. Giản Triệt khẽ khàng vuốt ve lên cánh tay của Hiểu Khê, đau xót nói: “Sao em lại lôi mình ra làm vật thí nghiệm như thế?”
Hiểu Khê bối rối: “Động vật và người vẫn có sự khác nhau mà. Nhưng em không thể làm gãy tay một ai đó để làm thí nghiệm được”.
Giản Triệt đau khổ nói: “Đừng nói là em tự làm gãy tay mình để tự châm cứu đấy nhé!”.
Hiểu Khê buột miệng thốt lên đầy kinh ngạc: “Ơ, sao anh biết?”.
Giản Triệt nghiêm mặt, hỏi: “Em vừa nói gì? Em có đùa không đấy? Nói lại xem!”.
Hiểu Khê sợ hãi, luống cuống thanh minh: “Không không, em nói chơi thôi. Ai lại ngốc tới mức bẻ gãy tay mình cơ chứ?”.
Giản Triệt thở dài, không biết cô nói thật hay dối nữa. Nhưng dù sao tới giờ nom cô vẫn lành lặn là mừng rồi. Một lúc sau, anh nói tiếp rất nhẹ nhàng: “Em đừng áy náy về chuyện của anh. Nếu lần đó không phải em, mà là môt người lạ, anh cũng làm như vậy mà”.
Hiểu Khê cười thật duyên: “Em biết, em biết mà. Anh là người đàn ông tốt bụng nhất đời. Nhưng em làm như vậy không phải vì anh là người em quý mến, mà đối với kẻ thù của mình, em vẫn muốn giúp đỡ. Vì thế, anh cũng đừng day dứt nhé. Vả lại, em là người đã nói là làm mà, em nhất định sẽ làm cho cánh tay anh khỏi hoàn toàn”.
Tại Học viện Quang Du, bác sĩ Susi lạnh nhạt kiểm tra cánh tay phải của Giản Triệt, rồi ngẩng đầu lên hỏi Hiểu Khê: “Cô đã châm cứu cho anh ta bao lâu rồi?”.
Hiểu Khê đáp: “Dạ thưa bác sĩ, mới chữa được chín ngày, mỗi ngày châm cứu ba lần, mỗi lần nửa tiếng”.
Bác sĩ vẫn cau có hỏi: “Tại sao cô dám tự ý điều trị cho anh ta? Cô đã hỏi ý kiến tôi chưa?”.
Mặt Hiểu Khê ỉu xìu, đáp: “Em sợ nếu hỏi bác sĩ sẽ không cho”.
Bác sĩ lại căn vặn tiếp: “Cô tùy tiện chữa bệnh như vậy, nếu xảy ra hậu quả gì, ai sẽ là người chịu trách nhiệm? Cô nhé!”.
Hiểu Khê xị mặt nhưng vẫn đáp: “Vâng, em chịu… Nhưng… em phải dám chắc chắn mới chữa”.
Bác sĩ Susi cười nhạt, liếc xéo Giản Triệt đang im lặng, bực bội hỏi: “Anh để cô ta làm loạn à?”
Giản Triệt trìu mến nhìn Hiểu Khê, cười nói: “Tôi tin tưởng Hiểu Khê. Không sao đâu, bác sĩ đừng quá lo lắng”.
Trong khi đó, Hiểu Khê lo lắng: “Bác sĩ ơi, tình hình tay anh ấy thế nào rồi?”.
Bác sĩ mặt mũi rất nghiêm trọng, không thèm đáp.
Hiểu Khê càng sợ hơn, giật mạnh tay ông, năn nỉ: “Bác sĩ ơi, nói đi mà!”.
Bác sĩ càng khó chịu: “Cô không phải rất hiểu sao? Hỏi tôi làm gì?”.
Hiểu Khê tức chết đi được, tay nắm chặt, cố kìm nén không gây chuyện với vị bác sĩ cau có này. Giản Triệt cười xòa, lấy tay chấm mồ hôi trên trán cô, cất tiếng dịu dàng xua tan cơn bực bội của Hiểu Khê: “Không nên mắc lừa, bác sĩ Susi đang trêu em đấy!”. Nói rồi anh nhìn sang bác sĩ Susi, ánh mắt anh bừng sáng và cả quyết.
Bác sĩ Susi ngắm nhìn anh hồi lâu, rồi quay sang Hiểu Khê đang căng thẳng vì chờ đợi. Ông chỉ thốt ra hai chữ gọn lỏn: “Kỳ tích!”
Hiểu Khê mặt đỏ bừng, tim đập thình thịch, hân hoan reo lên: “Thật không ạ? Cuối cùng đã có kỳ tích phải không? Tay phải của anh ấy có thể hoàn toàn hồi phục rồi phải không? Bác sĩ làm ơn nói nhanh đi”.
Bác sĩ chậm rãi đáp: “Qua kiểm tra ban đầu, tôi thấy tay phải của Triệt đã có biến chuyển tích cực. Khớp, cổ tay, ngón tay đều có phản ứng. Đây là điều không thể tưởng tượng nổi. Đúng là việc châm cứu của cô rất có tác dụng”.
Hiểu Khê vui mừng, nhảy cẫng lên: “Vậy tiếp đó sẽ thế nào?”.
Bác sĩ nhún vai: “Chưa biết nữa, nhưng chắc sẽ khá hơn nữa. Thế nên cô cứ tiếp tục châm cứu. Tôi sẽ phối hợp thêm phương án hồi phục cơ thể cho Triệt. Nếu làm đúng, có lẽ…”.
Hiểu Khê nôn nóng: “Có lẽ thế nào?”.
Bác sĩ Susi miễn cưỡng cười: “Có lẽ, cô sẽ tạo ra được một kỳ tích thực sự”.
Buổi tối. Gió xuân ấm áp thổi vào phòng của Phong Giản Triệt. Hiểu Khê vươn mình thư thái, cô buột miệng hỏi: “Triệt, anh bôi nước hoa không?”.
Giản Triệt ngạc nhiên bật cười: “Không có. Sao em lại hỏi thế?”.
Minh Hiểu Khê tự gõ đầu, thấy mình thật ngốc. Triệt làm sao lại có dùng nước hoa cơ chứ? Nhưng trên người anh sao lại có mùi thơm dìu dịu, khiến người ta say mê đến vậy. Cô xoa lên cánh tay trần ấm áp của anh. Làn da của anh thật bóng sáng như ánh mặt trời. Tay cô lướt đâu, Giản Triệt khẽ thấy lòng rung động như bị chạm tới nỗi cô đơn lạnh lẽo. Mắt Hiểu Khê mơ màng như lạc vào cõi thần tiên.
Hồi lâu, gió lại thổi, trong phòng vọng ra tiếng chuông nhỏ trong trẻo. Âm thanh tuy nhỏ nhưng đủ để thức tỉnh Hiểu Khê tỉnh lại. Cô kinh khạc nhìn thấy tay mình đang đặt lên cánh tay của Triệt. Mặt cô đỏ bừng, ấp úng: “Em… em..”.
Triệt mỉm cười tinh nghịch: “Mặt của em rất đỏ đấy! Em soi gương mà coi”.
Hiểu Khê xấu hổ, lấy hai tay che kín đôi gò má đang đỏ bừng. Cô thầm kêu lên: “Ôi, sao lại thế này!”.

Lần này cô trở về cảm giác là lạ thế nào ấy. Chỉ cần nhìn thấy Phong Giản Triệt, Hiểu Khê thấy mình không thể tự chủ được, cứ nghĩ ngợi lung tung. Cũng như giây phút này, đôi mắt đen sáng của anh cứ nhìn cô, thần trí của Hiểu Khê đã bắt đầu chao đảo không biết bay về nơi nào. Vì sao lại như thế?! Cô trầm ngâm suy nghĩ.
Phong Giản Triệt vỗ lên đầu của cô, cười nói: “Hiểu Khê, em mệt rồi, nghỉ ngơi sớm đi!”.
Hiểu Khê cố gắng gạt cơn buồn ngủ: “Không được, em chưa bắt đầu châm cứu mà”.
Lúc này, tiếng chuông nhỏ trong trẻo lại vang lên, khiến Hiểu Khê phải chú ý. Âm thanh đó truyền ra từ giường của Phong Giản Triệt.
Hiểu Khê đứng bật dậy, tỉnh hẳn giấc ngủ, hai mắt phát sáng: “Đó là gì thế?”.
Giản Triệt lúng túng đáp: “Không gì cả”.
Hiểu Khê nói: “Em muốn xem!”.
Giản Triệt vẫn ấp úng: “Thật sự là không gì mà”.
Hiểu Khê bướng bỉnh đã đến cửa phòng ngủ, một tay đặt ở cửa, đau khổ xin xỏ: “Triệt, em cầu xin anh, hãy cho em xem thử đi. Anh càng không cho em xem, em càng hiếu kỳ”.
Phong Giản Triệt thở nhẹ, đứng dậy mở cửa phòng: “Xem đi!”.
Thì ra là một cái chuông gió treo ở phía đầu giường. Trên chuông gió có con hạc giấy, có ngôi sao, có cái chuông. Gió thổi qua, nghe leng keng. Chuông gió tuy rất cũ, nhưng được đánh bóng rất đẹp, không phủ một chút bụi.
Hiểu Khê nhìn Phong Giản Triệt, cười: “Ơ, bí mật của anh à? Rõ ràng là giấu một cái chuông gió, còn xem là vật báu! Là ai tặng cho anh thế? Khai thật đi!”.
Giản Triệt với tay, nghịch mấy ngôi sao trên chuông gió, môi có vị đắng chát, hỏi lại: “Em đã quên là ai tặng rồi sao?”.
Hiểu Khê chớp chớp mắt: “Em có biết à? Lạ nhỉ? Sao em không nhớ gì cả?”.
Giản Triệt chăm chú ngắm ngôi sao trong lòng bàn tay: “Có người nói, nếu cầu nguyện đối với chuông gió, nó không có gió mà tự vang lên, như thế, cầu nguyện này sẽ thành hiện thực”.
Câu nói này rất quen thuộc, Hiểu Khê thấy mình đã nghe qua… Cô mở to mắt, há to miệng, sững sờ ở đó. Vì, cô rốt cuộc đã nghĩ ra người tặng chiếc chuông gió đó, tên gọi là… Minh, Hiểu, Khê!
Leng keng! Leng keng! Chuông gió cười nhẹ… Minh Hiểu Khê ngượng đến đỏ mặt, nắm lấy cánh tay của Phong Giản Triệt, nhận lỗi: “Xin lỗi anh Triệt, em mắt già mờ tối, đầu óc ngu đần, mất trí mau quên”.
Giản Triệt cười: “Anh đã cầu nguyện” .
Âm thanh êm êm của chiếc chuông gió nghe còn hay hơn gió xuân. Hiểu Khê chớp chớp mắt, ngẩng đầu lên, nhìn anh, hỏi nhỏ: “Vậy đã linh nghiệm rồi phải không?”.
Giản Triệt mỉm cười: “Vẫn chưa biết!”.
Anh và cô đều ngồi trên giường. Cái chuông gió có hạc giấy, có ngôi sao, leng keng ở giữa hai người. Khoảng cách giữ mắt và mắt chỉ có một tấc. Ánh mắt của Giản Triệt hiền hòa như đại dương, ánh mắt của Hiểu Khê trong xanh như khe suối nhỏ. Trong cái yên tĩnh đó, suy nghĩ của cô chợt lay động lên, phút chốc đột nhiên nghĩ đến rất nhiều rất nhiều… Mỗi một ý nghĩ đều là Phong Giản Triệt… Đôi mắt của anh, trong nháy mắt khiến tim cô đập rộn, có lúc hoảng hốt, có lúc liều lĩnh…
Không kịp nghĩ gì, đột nhiên cô buột miệng nói: “Anh thích em không?”.
Không có gió, nhưng tiếng chuông đột ngột vang lên. Âm thanh rất nhẹ, rất nhẹ, nhẹ đến nỗi giống như sự hối hận trong tận đáy lòng của Minh Hiểu Khê.
Phong Giản Triệt cười cũng rất nhẹ, nhẹ đến nỗi giống như thấy được sự hoảng hốt và nghe được nhịp tim đập của Minh Hiểu Khê. Anh dịu dàng đáp: “Anh đương nhiên thích em mà”.
Hiểu Khê lắc đầu: “Không em nói là loại yêu thích đặc biệt cơ”.
Giản Triệt trầm ngâm do dự. Sự im lặng của anh làm rối loạn hơi thở của cô. Hiểu Khê không hiểu điều mà chính mình rốt cuộc hy vọng nghe được là gì.
Mãi lâu sau, Giản Triệt mỉm cười với cô: “Hiểu Khê, anh hy vọng em hạnh phúc!”
“…”
“Nếu yêu em có thể làm em hạnh phúc, anh sẽ yêu em. Nhưng nếu không yêu em mà vẫn có thể làm cho em hạnh phúc, vậy chính là anh thích em”.
“Vậy… còn hạnh phúc của anh?”
“Hạnh phúc của anh, chính là nhìn thấy em hạnh phúc”.

Hết chương 3

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ