pacman, rainbows, and roller s
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...
Vũ Nam ngồi vào chỗ thường ngày, anh gọi một chai rượu “rumb”. Một tuần rồi, anh trông chờ điều gì chính anh không hề biết. Anh chỉ mong được thấy Lam, nghe Lam hát, nhìn Lam cười. Những lúc ấy, hồn anh rất nhẹ nhàng, thư thái. Lam lặng lẽ đi vào trái tim anh và ở đó mới như một vị nữ thần quyền năng.
Lam ra sau Thuỵ Huê. Cô ôm chiếc đàn khiến tất cả khán giả phải trầm trồ ngạc nhiên. Lam cúi đầu và cất giọng nhẹ nhàng:
_ Ngọc Huyền xin chào quý khán gi. Hôm nay Ngọc Huyề xin tặng các bạn một bài hát nổi tiếng “Yesterday”. Nếu có gì không hài lòng xin các bạn bỏ qua cho!
Lam ngồi xuống chiếc ghế, cây đàn tựa vào người... Nụ cười trên khuôn mặt Lam trở nên thần bí. Mái tóc cô rủ xuống. Và đôi bàn tay lần trên từng sợi đàn. Lam ngẩng đầu lên, đôi tay bắt đầu nhịp nhàng... tiếng nhạc bật lên những nốt trầm.. Giọng hát của Lam trong như những hạt ngọc đính trên dòng nhạc đó. Vũ Nam lặng người lắng nghe. Anh có thể thấy những hạt ngọc rơi và vỡ oà trên nền sân khấu. Lam phát âm chuẩn đến nỗi khiến người nghe có cảm tưởng như được nghe người nước ngoài hát. Đôi bàn tay điêu luyện lướt đi lướt lại tạo ra những dòng nhạc trầm bổng đầy chất thơ. Tuyệt vời! Không còn gì để nói nữa!
Lam ngừng rồi mà không gian vẫn còn im lặng như ngủ mê. Có một vài tiếng vỗ tay và tiếp theo là những tràng dài. Khán giả réo gọi tên Lam.
Lam cười:
_ Xin cám ơn! Để đáp lại, Huyền xin hát tiếp một bài. Bài này Huyền rất thích... “Donna”.
Lam dạo đàn và cất tiếng hát. Tiếng đàn run rẩy và giọng hát nghẹn ngào. Vũ Nam có thể thấy mái tóc Lam run lên, trái tim anh như có ai bóp nghẹn. Hình như cõi lòng Lam đang nức nở, vật vả... Trái tim Lam đang bị giày vò. Vũ Nam nắm chặt tay lại, mắt đăm đắm nhìn Lam. Cô yếu đuối và nhỏ bé quá! Một con chim non đang bị đày đoạ.
Hát xong, khán giả ùa lên tặng hoa, những bông hoa hồng được bọc bởi những đồng tiền “boa”. Lam cúi đầu cám ơn. Vũ Nam là người lên sau cùng. Anh đứng trước cô khiến cô hơi bối rối. Vũ Nam tặng Lam một bông hoa hồng đỏ ****i gói trong tấm bóng kính, bông hoa duy nhất không được bọc tiền. Vũ Nam nói nhỏ:
_ Tặng vì tiếng hát của em!
_ Cám ơn! – Lam cúi nhẹ đầu rồi bước vào trong. Cô tránh những ánh mắt dò xét và tránh luôn đôi mắt đỏ lửa của Huê.
Tay “bas” cho Lam mượn đàn lại gần, khen ngợi:
_ Em đàn hay thật! Có nghề quá!
Lam vừa gỡ tiền ra khỏi cuống hoa vừa háy mắt:
_ Nhờ công anh đấy.
_ Không có gì! Có lẽ anh nên bỏ ý tưởng độc diễn...
_ Sao thế? Đừng bỏ! Em chỉ diễn một lần thôi, còn đâu của anh hết, được không?
_ ừ, cám ơn em.
Lam gật đầu. Cô chăm chú vào những bông hồng. Họ đều là những công tử nhà giàu nên “boa” rất rộng rãi. Một buổi tối như thế này Lam có thể kiếm tới năm trăm cho cả tháng. Ra cái nghề ca hát vừa có tiếng vừa có tiền. Người ta bán sắc đẹp và giọng hát để mua sự tồn tại của chúng. Cũng đáng lắm chứ!
Vũ Nam bước vào làm trái tim Thuỵ Huê reo lên. Lần đầu tiên anh vào chốn này kể từ khi quen cô. Thuỵ Huê lên tiếng:
_ Anh Vũ Nam!
Cô lại gần, ôm lấy cánh tay anh. Lam ngẩng lên, nheo mắt nhìn. Vũ Nam rút tay ra và lắc đầu với Huê. Huê giận dỗi quay đi. Lam vuốt lại đồng tiền cuối cùng và nhẹ nhàng đặt nó xuống xấp tiền.
Vũ Nam mỉa mai khi đứng trước mặt cô:
_ Ra đây là con người thật của cô?
Lam cất tiền vào ví, nghiêng đầu nói khẽ:
_ Vì cuộc sống cả mà! Rất vui vì gặp lại anh!
Rồi cô vả những bông hoa lại trong đó có cả bông hoa của Nam bỏ vào sọt rác gần đó. Vũ Nam sượng người đứng im. Lam khoác túi lên vai, nói lớn:
_ Cuộc sống thực dụng chốn này không cho phép bất cứ cái gì có liên quan đến hai từ “lãng mạn”. Xin chào!
_ Xì! Đồ kênh kiệu! – Cô phục vụ lên tiếng khi thấy bóng Lam đã khuất.
Thuỵ Huê lắc đầu:
_ Cô bé đó có tài nhưng không biết khiêm tốn... Rồi sẽ bị đời đào thi!
Vũ Nam xọc tay vào túi quần, lặng lẽ bước đi. Huê vội chạy theo gọi lại:
_ Anh Nam... Anh đi đâu đấy? Còn chuyện đi chi của chúng ta?
Nam vẫn không quay lại.
_ Quên chuyện đi chi đi. Anh mệt!
Thuỵ Huê ngồi thụp xuống, nức nở khóc. Nam đã khác mất rồi.Anh không còn là của cô nữa... Không thể như thế! Lòng của anh thật đáng sợ Nam ơi!
Lam không về ngay, cô vào gặp bà chủ quán. Bà ta có vẻ săn đón cô một cách thái quá. Lam nén một nụ cười khinh rẻ.
Vừa ngồi xuống ghế, cô vừa móc ra một xấp tiền và đùn về phía bà chủ. Cô lạnh lùng noí:
_ Đây là số tiền của bà. 40% đấy!
_ Kìa! Sao thế con? Người ta “boa” cho con vì con hát hay mà. Bác làm sao dám lấy, chỉ mong sao con ở đây làm suốt thôi.
Lam lắc đầu, cười nhạt:
_ Tôi sẽ làm ở đây. Và số tiền người ta cho tôi, tôi thiết nghĩ nên đưa cho bà gọi là tiền “bàn ghế”. Có lẽ đó là luật làm ăn?
Bà chủ cười sung sướng, hết lời tâng bốc:
_ Con thật hiểu biết! Bác chưa thấy ai có tình nghĩa như thế. Cám ơn con nhé! Thật hay quá!
_ Chỉ mong là bà tạo điều kiện thôi!
_ ừ, ta hứa!
Lam đứng dậy, chấm dứt cuộc nói chuyện, đúng hơn là cô không muốn nhìn thấy mặt người đàn bà tham lam này. Một chút lặng buồn thoáng qua trong lòng Lam, cô trách mình sao lại sa chân vào chốn này, liệu có dứt ra đưc? Rồi những nhơ bẩn, nhục nhã sẽ theo cô suốt những năm tháng còn lại... không sao gột sạch!

Lam ngồi im nhìn trang giấy trắng. Đêm đã khuya rồi! Không gian im ắng lạ thướng. Lam chờ đợi một tiếng ho của bà... chờ đợi một tiếng gục đi ngủ của bà... chờ đợi bàn ay ấm nóng của bà... chờ mãi mà không thấy gì! Lam muốn khóc vì bị bỏ rơi, quên lãng. Bà ơi! Cháu phi làm thế nào đây? Cháu chờ mà bà mãi chẳng về... Bà không tội cho cháu ư?
Lam gục mặt xuống bàn, đôi vai run lên bần bật. Nếu mình ốm lúc này thì sao? Nếu chết lúc này thì sao? Chẳng một ai biết hết... Cô độc như chính con người mình... Sao ai đó sinh ra mình lại bỏ ri mình? Cho mình một cuộc sống nhưng là cuộc sống tàn tật lẻ loi. Mình là một lỗi lầm mù quáng của tạo hoá ư? Không được khóc nữa! Mềm yếu chỉ chuốc thêm đau khổ. Nỗi đau được chia sẻ thì sẽ vơi đi. Mình cần chia sẻ cho ai đó, càng nhiều càng tốt...
Lam chợt nghĩ đến những người con trai mà cô chủ động làm quen rồi chủ động chia tay. Họ đã đau khổ nhưng chỉ là một thời gian rồi lại lao theo đường cũ với tốc độ nhanh hơn. Cô chẳng biết có phi tại cô không, nhưng mỗi khi gặp họ, cô thấy họ nhìn cô với vẻ khinh khỉnh lắm. Mặc kệ họ! Đó là cái giá phải trả để họ biết thế nào là sự khước từ, bỏ mặc. Trong số đó, Lam thương nhất là Phùng. Chỉ vì anh kén chọn một người yêu hoàn hảo mà anh bỏ rơi không biết bao nhiêu cô gái. Khi anh tìm được rồi thì người đó lại rơi vào Lam. Tội nghiệp anh đã tin tưởng vào cô, vào tình yêu phù phiếm của cô. Đến lúc Lam chán, Lam đã viện cớ vào chuyện anh vẫn lén lút gặp người yêu cũ, mặc dù đó chỉ là một lần tình cờ họ gặp nhau. Lam dứt khoát từ bỏ, không màng đến những lời phân bua, van nài của Phùng. Phùng đã đi tìm cô không biết bao ngày, đến khi anh mệt mỏi thì Lam xuất hiện tay trong tay với một anh bạn mới. Thế là hết một mối quan hệ!
Lam không tin vào sự bền lâu của lòng tin. Lam coi khinh nó từ khi lòng tin thơ ngây của cô bị rũ bỏ. Mọi điều chỉ là tương đối và Lam cho những mối quan hệ kia cũng có giới hạn . Lam không đau khổ, không dằn vặt. Lam đã biến thành kẻ sắt đá vô tình.
Lam ngồi hẳn dậy. Đồng hồ chỉ 2h sáng. Lam mệt mỏi nhìn tờ giấy trắng dự định để viết thư cho Quyền đã nhoè nhoẹt nước mắt. Lam vò tờ giấy vứt xuống nền nhà và rú ra một tờ giấy khác. Lam bắt đầu viết...
“Anh Quyền thân!
Đây là lá thư cuối cùng em viết cho anh. Em phải chấm dứt chuyện này. Em không thể lừa dối anh nữa. Anh là người con trai đầu tiên em coi là một người bạn tốt và là người anh trai. Có lẽ vì hoàn cảnh của anh khiến em thấy có mối đồng cảm với anh, để rồi em giúp anh chứ không phi đẩy anh xuống như nhiều người con trai khác. Anh có tin khi em nói em rất xấu xa và ích kỉ? Hãy quên em đi và hãy tìm một cô gái mới có thể cho anh một tình yêu chân thật, một tình cảm trọn vẹn thiêng liêng...
Em tin là anh có thể mà! Đừng viết thư cho em nữa. Em đã tìm được một chốn rồi... Có vẻ được! Lần này em không vụ lợi, so đo nữa. Thông cảm cho em nhé anh?
Em thành thật chúc anh hạnh phúc.
Lam.”
Lam gác bút và nở một nụ cười nhẹ nhõm. Quyền sẽ chỉ đau một thời gian rồi anh sẽ hiểu ra và cảm ơn cô đã làm việc này. Hạnh phúc của anh là do một cô gái khác đem đến chứ vĩnh viễn không phải là Lam. Lam chẳng còn gì để cho cả!
Cả bọn dành ngày chủ nhật để về thăm bà ngoại Xuyên ở Thanh Hà. Trời có vẻ nắng gắt vào giữa trưa nhưng buổi sáng thì mát và có gió nhẹ. Ngồi sau Thủy, Lam hích mũi lên để ngửi khí trời. Tâm hồn cô được trãi rộng và thấy thanh thản lạ lùng. Dường như lâu lắm Lam phải bó mình vào những khuôn khổ tính cách xa lạ, giờ cô trở về với con người thực. Thấy hạnh phúc qúa. Giá Phương ở đây, anh sẽ không còn thấy cô bé Lam trơ trọi nữa...
Lam nhìn thấy những cây vi đỏ rực, nặng trĩu. Thuỷ thốt lên:
_ Chà! Đẹp qúa! Ngon qúa!
Bình cho xe lượn lại gần, tỏ vẻ quan tâm:
_ Thuỷ mệt chưa?
Thuỷ vô tư lắc đầu:
_ Mệt gì! Lái xe máy chứ có phải đạp xe đạp đâu.
Mặt Bình xệ xuống. Cậu muốn được như Quân và Xuyên, được chở làm phía sau và trò chuyện vui vẻ. Lam vỗ vai Thuỷ trêu chọc:
_ Con nhỏ này chẳng hiểu gì cả! ý là Bình muốn mời cậu ngồi lên sau xe của Bình đấy.
Thuỷ đỏ mặt còn Bình ấp úng:
_ Tớ... Tớ... Thật sự thì...
Lam kéo áo bạn, nhắc nhở với vẻ tự đắc:
_ Dừng đi! Để mình tự lái được mà! Nào...
Thuỷ ngoe nguẩy không chịu, Lam chồm lên, cười nắc nẻ:
_ Có chịu dừng không: Tớ rút chìa khoá là nguy đấy:
_ Đừng! Dừng thì dừng! – mặt Thuỷ phụng phịu khi gim ga.
Xe Quân và Xuyên trờ tới. Xuyên hong hốt:
_ Xe sao thế? Sắp đến nơi rồi mà...
Lam đẩy Thuỷ ra, cười khuyến khích:
_ Gì mà ngượng ngùng... người ta đang đợi kìa... Đi trước nhé?
Lam gài số và phóng vút đi. Quân và Xuyên cũng biến sau khi để lại một chuỗi cười dài.
Chỉ còn lại Thuỷ và Bình đứng nhìn nhau ngượng ngùng. Bình rủa thầm mình vì cái tội lanh chanh không đúng lúc và đúng chỗ, giờ ra dở khóc dở cười thế này. Thấy Thuỷ bồn chồn, Bình thấy tội tội. Cậu ngồi lên xe, và nhẹ nhàng nói:
_ Thuỷ lên đi! Các bạn đi xa rồi kìa!
Thuỷ gật đầu. Trái tim cô có gì lạ lắm. Một mùi hương nhẹ nhàng lan tỏa làm ngây ngất lòng người... Bình ngồi trước, vẻ vững vàng và tự tin. Bình khác xưa nhiều quá và Thuỷ thấy... thương lúc nào không hay...
Bà ngoại Xuyên là một người có khuôn mặt phúc hậu và giọng nói trầm ấm. Lam nhìn bà và muốn khóc. Bà ngoại cô cũng hiền như thế, tốt như thế nhưng lại khổ sở hơn nhiều. Bà ngoại Xuyên vuốt tóc đứa cháu yêu, đôi mắt âu yếm nhìn bọn Lam.
Xuyên ríu rít kéo tay bà, hỏi:
_Bà nhận ra ai đây không?
_ Nhận ra chứ! Thằng Quân đây mà. Cao ghê nhỉ? Còn đây?
Xuyên chỉ vào từng người giới thiệu:
_ Đây là Thuỷ, còn đây là Bình và cuối cùng là Lam bà ạ!
Bà ngoại nheo mắt nhìn ba đứa, gật đầu khen:
_Ai cũng đẹp cả! Vào nhà đi. Ông không có nhà đâu...
Lam nhướng mắt nhìn ra xa. Một khu vườn xanh ngắt với những cây vi to, những cây ổi mơn mởn. Thuỷ rỉ rả nhỏ vào tai cô:
_ Đẹp nhỉ? Vi sai trĩu quả!
Lam gật gù. Trong đời Lam chưa từng được nhìn thấy những cây vi sai quả như thế. Quả đỏ ối, uốn câu trên những cành nhỏ, sương làm chúng đỏ tươi như màu môi của cô thiếu nữ...
Bà ngoại mạng ra một khay nước chanh mát lạnh. Bà cười tưi:
_ Uống đi rồi ngồi nghỉ! Bà đang làm dở cơm dưới bếp!
Bà quây quả đi, Thuỷ cũng đứng dậy:
_ Để tớ xuống đấy giúp bà!
Xuyên cười lắc đầu:
_ Thuỷ cứ nghỉ đi! Hêt mệt rồi hẵng làm...
Lam trêu chọc:
_ Thuỷ thì biết mệt gì... Cần phi trổ tài cho người ta “lác mắt” chứ!
Thuỷ liếc xéo Lam, dỗi:
_ Lam toàn... Lam xấu lắm!
Lam chu môi:
_ Bản tính rồi! Mình ra ngoài vườn đây. Vi trước mũi thì sao ngưng thèm...
Nói rồi Lam chạy tót ra vườn. Hình như Lam nghe được tiếng của gió, của lá cây, của hương vải... Tâm hồn Lam lâng lâng. Sự yên bình của khu vườn tác động mạnh mẽ vào lòng Lam. Trong phút chốc Lam quên hết mọi thứ, hồn trong sạch như một đứa trẻ s sinh. Lam khẽ hát một bài nhỏ, đưa tay bẻ một chùm vải rồi ngửi sát mũi. Chà! Đây chính là hồn của quê hương đây! Quê hưng cũng có hồn và Lam tin hồn của Lam cũng thm mát thế...
Lam trèo lên một chạc ba, vừa nằm vừa ăn những quả vị ngọt. Nắng chiếu xiên qua những khe hở của vòm lá như những sợi vàng lóng lánh. Những sợi vàng này mà đính vào chiếc váy dạn hội của nàng công chúa Tuyết thì thật đẹp. Lam chợt bật cười... Làm sao lại để bộ phim hoạt hình trẻ con đó ảnh hưởng mãi đến bây giờ? Có lẽ đó là điểm sáng duy nhất trong tâm hồn Lam chăng?
_ Lam đang chuẩn bị làm thơ à? – Bình lên tiếng sau một lúc đứng lặng im để ngắm nhìn Lam.
Lam quay ra và nhoẻn cười:
_ Lam làm gì có tài! Lam chỉ đang nhớ về một bộ phim hoạt hình thôi! Nó hay lắm.
Bình tựa người vào gốc cây, tay vung vẩy chùm vải;
_ Ăn thôi!
_ Ném đây! – Lam vẫy vẩy tay – Vải nhà bà Xuyên ngon tuyệt. Lam rất vui. à! Thủy chắc đang ở dưới bếp?
Bình gật đầu dau khi ném cho Lam chùm vi:
_ Cùng với Quân và Xuyên! Bà làm món gì lạ lắm...
Lam hít hà mũi, cười tưi:
_ Đã lâu rồi Lam không được ăn những món ăn ngon... Lam toàn ăn cơm bụi thôi.
_ Sao? – Bình ngạc nhiên.
_ Lam làm sao có thời gian mà nấu ăn cơ chứ? Chà! Giờ Lam cứ như kẻ hành khất ấy... Buồn lắm!
Bình không nói gì. Cậu mân mê quả vải trên tay, lòng mơ hồ cảm giác xót xa... Một cơn gió thoảng qua khiến những quả vải lay lay, lá cây xào xạc. Bình ngước nhìn Lam, thấy cô bạn đang tóp tép ăn một cách vô tư. Bình thấy bất nhẫn. Cậu hỏi, nghe giọng mình lạ lạ:
_ Quyền còn viết thư cho cậu chứ?
Lam nh một hạt vi xuống, lắc đâu:
_ Không! Tớ đã viết thư xin anh ấy đừng làm thế nữa... Ngại lắm!
_ Thật ư? – Bình cố giả ngạc nhiên,thực ra lòng đang reo vui hớn hở.
Lam chợt trở nên tư lự:
_ Tớ chỉ muốn có những tình bạn thật đẹp thôi, còn chẳng thích những cái lằng nhằng khác. Quyền không nghĩ thế... Vậy là không hợp nhau đúng không?
Bình cười nhẹ:
_ ừ! Nhưng...
Lam nhẩy xuống đất, lắc đầu:
_ Tớ không chê trách gì tình bạn của cậu và Thuỷ hay Quân và Xuyên đâu. Mỗi người một quan điểm mà...
_ Sao cậu lại nghĩ tớ và Thuỷ? – Bình nhăn mặt hỏi lại.
Lam cười tủm tỉm:
_ Ánh mắt Thuỷ rất chân thành... Và tớ không thích nhìn những giọt nước mắt trên khuôn mặt cậu ấy... Cậu đừng làm Thuỷ khóc! – Lam trở nên trang nghiêm – Nếu không sẽ biết tay tớ... Thôi, về thôi...
Lam đi trước và tránh cái nhìn bất lực của Bình. Lam không thích làm tổn thương thêm một ai nữa... Mệt mỏi quá rồi! Trái tim cô đang dần nguội lạnh với tất cả mọi thứ. Hoá đá mất rồi!
Cả bọn đến tối mới về và còn mang theo rất nhiều vải. Lần này Lam đòi lái xe của Thuỷ, bắt buộc cô bé phải ngồi sau Bình. Lam lờ đi ánh mắt buồn của Bình và cười tươi như hoa hàm tiếu. Lam vừa đi vừa ăn. Bất chợt nhớ đến buổi biểu diễn đặc biệt của tối nay, cô vội vã nhìn đồng hồ. Sắp muộn rồi! Lam quay qua nói với Thuỷ:
_ Thuỷ, cho tớ mượn xe, mai trả được không?
Thuỷ và Bình tròn mắt chờ đợi:
_ Tớ có việc cần bây giờ! Bye nha...
Lam phóng vút đi với vận tốc kinh hồn. Bình và Thuỷ nhìn theo lo lắng. Lam cứ như một ngôi sao bận bịu, bay hết cả vũ trụ mà không hề mệt mỏi. Không biết đâu là chốn dừng chân vĩnh viễn...
Biểu diễn xong Lam ngồi thu vào một góc với dáng vẻ mệt mỏi. Những bông hoa quấn tiền vẫn để hờ hững trên ghế. Lam thấy nhức đầu... Tâm hồn trống vắng kì lạ. Lam đã làm việc như một người máy và Lam không muốn ngừng lại. Lam sợ một điều gì đó, vô hình nhưng lại mạnh mẽ đến mức nều Lam ngừng Lam sẽ không thể sống nổi. Đó là bi kịch của Lam chăng? Làm thế nào để thoát ra, để trở lại như cũ? Lam nhắm mắt lại và thấy mình đang cười vui vẻ bên một người... Ôi! Con người đó giờ rất xa xôi... Người đó là chúa trời thanh cao còn cô là tín đồ mang đầy tội lỗi. Tiếc nuối có ích gì khi Lam chọn con đường này nhỉ? Và người mãi xa!
Vũ Nam nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế cạnh Lam. Anh im lặng quan sát cô. Một nét quyến rũ đến mê hồn khi cô chau mày. Nam lại nhớ tới hai bím tóc ngịch ngợm xưa kia và bật cười. Con người ta dễ thay đổi quá!
Lam giật mình, mở mắt và hét lên:
_ Anh định làm trò gì vậy?
Vũ Nam bối rối trước ánh mắt lạnh lùng không sinh khí của Lam. Anh trả lời lấp liếm:

_ Có làm gì đâu! Đừng mỏi chân thì tìm ghế ngồi thôi.
Lam nhếch môi, châm chọc:
_ Thuỵ Huê không ở đây đâu. Anh chờ vô ích.
_ Tôi không chờ Huê! – Nam lấy lại bình tĩnh, mắt chiếu thẳng vào mắt Lam, cương quyết – Tôi chưa bao giờ chờ đợi một cô gái nào cả. Lam nhún vai, vơ đống hoa để lên đùi và nhanh nhẹn gỡ tiền ra. Hành động này làm Nam rất bực bội. Anh nắm tay Lam và kéo mạnh:
_ Theo tôi! Bỏ tất cả đó!
_ Không! – Lam giằng lại nhưng không đủ sức. Cô bị kéo theo Nam. Những bông hoa rơi lả tả trên nền gạch. Hoa và tiền đồng nghĩa với những tảng băng lạnh buốt trong cuộc đời Lam.
Vũ Nam ấn Lam vào ô tô, khuôn mặt khó đăm đăm. Lam cũng không phản ứng gì nữa, đôi mắt lờ đờ như mất hết sinh khí. Xe đã đi rất xa và Lam đã ngủ rồi. Vũ Nam mở một băng nhạc nhẹ. Hồn Nam trở nên nhẹ nhàng hẳn đi. Anh quay sang nhìn Lam, bắt gặp cái chép môi rất dễ thương của cô, anh cười nhẹ. Cô gái này có những thời khắc rất lạ lùng! Trông cô như một thiên thần nhỏ, mỏng manh dễ biến mất...
Trời về đêm, gió thổi mát rượi. Nam cứ cho xe chạy với vận tốc cao. Rồi không lâu sau, anh nghe thấy tiếng rì rào của biển và mùi mặn nồng của nó. Vậy là đã đến biển! Nam muốn nhờ biển để gội sạch những ưu tư phiền muộn trong Huyền – cô gái mà từ lâu anh thầm yêu.
Cho xe dừng lại cách bãi biển quãng xa, Nam kéo cửa kính ô tô xuống. Gió biển thổi ào ại mát rượi. Ánh trăng vằng vặc chiếu xuống dịu dàng ôm ấp khuôn mặt thanh tú của Huyền. Nam cảm thấy ngây ngất trong lòng. Huyền ngủ rất đẹp, thơ ngây và ngoan hiền quá đỗi. Anh cứ muốn thấy hình ảnh này mãi...
Lam cựa mình và choàng mở mắt. Cô chợt nhớ ra mình đang ở đâu và bấn loạn nhìn sang phía Nam. Nam cười thật hiền:
_ Em tỉnh rồi hả?
Lam không thấy nét lạnh lùng nào trên khuôn mặt đẹp ấy. Cô thấy ánh trăng lan khắp ô tô. Cô ngẩng mặt lên và vô thức đẩy cửa xe.

Biển!... Tiếng sóng vỗ ào ạt... Tiếng gió vi vút mơn man. Lam đưa tay ra như hứng lấy tất cả. Cô bỗng bật cười khanh khách, cúi xuống bỏ giầy và chạy chân trần trên cát. Nụ cười thật đẹp dưới ánh trăng. Vũ Nam đứng trên bờ, như say như tỉnh trước khung cảnh thơ mộng đó. Lam ùa vào với nước, hất tung những bọt trắng lên cao, cao mãi. Rồi cô chợt lặng người đi... cúi xuống nhìn mặt biển tối thẫm. Cô bật khóc nức nở. Sóng vỗ ào ạt làm ướt hết người cô. Lam cứ khóc, lấy tay ôm mặt khóc. Vũ Nam hoảng sợ, chạy vội đến. Anh không thể hiểu được vì sao đang cười như một đứa trẻ, cô lại bật khóc như một người đang đau khổ, dằn vặt. Nam toan ôm cô vào lòng an ủi thì Lam ngẩng đầu lên, chậm chạp nói:
_ Không cần đâu! Tôi biết cách trấn tĩnh mà!
Những giọt nước mắt chợt ráo trên đôi mắt đen thăm thẳm của Lam. Lam nhìn ánh trăng, lạnh lùng nói:
_ Lần đầu tiên tôi được ra biển... Đúng! Đây là niềm mơ ước nhỏ bé của tôi. Tôi sẽ cùng đi với bà ngoại. Bà cũng đã hứa thế! Giờ thì chỉ có mình tôi chơi vơi giữa đêm tối...
Nam hiểu phần nào cảm xúc của Lam, anh kéo tay Lam vào bờ:
_ Lạnh lắm! Em ướt hết...
_ Mình đừng về vội nghe anh – Lam van nài bằng một giọng hết sức dịu ngọt – Em muốn ở gần biển nhiều hơn...
Vũ Nam gật gù:
_ Anh cũng thế! Anh muốn gần em và hiểu em hơn. Cuối cùng em là Huyền hay Lam?
Lam chau mày:
_ Em là Huyền! Một viên ngọc đen lóng lánh...
_ Làm bạn với anh nhé? – Nam đột ngột đề nghị.
Lam nghiêng đầu:
_ Thuỵ Huê thì sao? Anh đừng nói...
_ Đúng... Thụy Huê chỉ là một cái bóng thay thế em khi anh không tìm ra em... Anh chỉ muốn được làm bạn của em, một người bạn chân thực... Hãy giúp anh biết thế nào là tình yêu thật sự!
Lam im lặng không nói. Cô khẽ rung người khi một cơn gió thổi qua. Nam khoác chiếc áo của anh vào người cô rồi ân cần:
_ Anh dẫn em đi thay đồ nhé!
_ Vâng!
Lam ngoan ngoãn đi bên anh. Cô rất lặng, ngay hơi thở cũng không rõ ràng. Nam vẫn còn một chút lo sợ mơ hồ, nhưng anh tự hứa với lòng mình sẽ không để Lam đi mất!

Vào đầu năm học, Lam đã xin thầy không cần phải theo đội tuyển quốc gia nữa. Thầy có vẻ không hài lòng về cô... Viên ngọc mà thầy tìm thấy lại không muốn để thầy đẽo gọt cho thêm bóng bẩy. Thầy tin Lam sẽ như Phương, nổi trội và làm rạng danh trường. Nhưng Lam khhông màng tới, cô cắt bỏ những giờ học thêm không cần thiết. Cô chú trọng học đều các môn để kết quả tốt nghiệp được tốt hơn. Mặc dù vậy, cái đầu thông minh của Lam vẫn là thứ nhất của lớp, không ai vượt qua nổi.
Lam vẫn đi làm thêm và trở thành một ngôi sao nổi tiếng ở các phòng trà. Những ông chủ sành điệu muốn gặp Lam nghe Lam hát rất nhiều. Nhờ vậy, Lam kiếm được rất nhiều tiền và tự do hơnvề mặt thời gian. Vũ Nam càng ngày càng tha thiết yêu cô. Anh muốn cô chấm dứt việc hát hò nhưng cô không chịu. Không đời nào Lam muốn mình làm gánh nặng cho người khác. Dù biết Nam rất giàu nhưng cô đâu cần tiền... Lam chẳng cần gì...
Mà không, Lam đang rất cần một thứ... Nó quan trọng như cuộc sống của cô... Người cho cô thứ ấy không ai khác là Phương. Phương của cô sẽ cho cô sự tự tin vào cuộc sống, cho cô nụ cười hạnh phúc và xoá đi những hận thù trong cô. Những lá thư của Phương rât mặn nồng, và Lam luôn chờ những lá thư ấy. “Em có hay khóc như ngày xưa không? Anh chỉ mong em đừng khóc... Anh sợ môt kẻ nào đó sẽ thay anh lau nước mắt hộ em. Sao mà anh ghét khoảng cách thế! Giá mà anh có cánh để được bay về bên em ngay lúc này...” Lam đã từng khóc gục trước những hàng chữ ngọt ngào này. Cô thấy mình đã không còn xứng đáng với Phương! Hai năm rồi, sao anh vẫn còn thế? Sao không hờ hững với Lam? Sao không viết thư, không bặt tin tức? Như thế Lam sẽ nhẹ nhõm hơn...
“Em không thể nào đuổi kịp theo anh nữa. Em hụt hơi mất rồi! Anh sắp đến đỉnh cao và đừng từ bỏ nó vì em... Không nên ngonh đầu lại để nhỡ một nhịp chân!”
Ở phương trời xa, Phương không hề hay biết anh đang mất Lam dần dần. Anh cứ cố gắng hết mình để hoàn thành xuất sắc những việc được giao và ngày đêm chăm chút cho chậu hoa đá nhỏ. Cây hoa không phụ lòng người. Nó cứ lớn dần lên, xanh tốt và đẻ thêm con. Mỗi khi nhớ tới Lam , Phương lại ngồi ngắm nó, thủ thỉ với nó trong niềm hạnh phúc vô biên. Anh tin vào tương lai, c hai sẽ chung bước đường tới thiên đường hạnh phúc!

Bình cảm thấy buồn chán vào những buổi cuối năm học. Sự hờ hững của Lam khiến cho mọi thứ trở nên nhạt nhẽo. Trong năm qua, cậu đã cố gắng rất nhiều vì Lam. Dù sao, đó cũng là một kết quả tốt đẹp cho niềm tin của cậu. Giờ chỉ muốn phá phách một chút...
Một thằng bạn cũ trước đây hẹn Bình ra quán nói chuyện. Bình không thích lắm song vẫn đi theo bạn.
Đó là một sàn nhảy nổi tiếng trong thành phố thì đúng hơn là quán. Bình cố len qua đám người nhốn nháo để ra phía bàn có người bạn. Cậu bạn cười nhăn nhở:
_ Sao? Tưởng tu rồi chứ?
Bình ngồi xuống, thờ :
_ Chưa hẳn thế! Nhưng sao cậu lại hẹn tớ ra đây thế? Nói trước là tớ không thể làm những việc như trước kia đâu. Chán lắm!
Cậu bạn nháy mắt:
_ Đúng là Bình khác rồi! Nhưng không sao. Tớ vẫn muốn chỉ cho cậu một điều hay lắm. Hiện tượng năm nay đấy. Rất nhiều công tử nhà giàu từ Hà Nội, Hải Phòng... đến đây, chỉ muốn chiêm ngưỡng một đêm thôi đấy!
Bình không tò mò lắm nhưng vẫn lịch sự hỏi lại:
_ Hiện tượng gì?
Cậu bạn hí hửng tưởng Bình đã nổi máu “dân chơi” nên nói với vẻ bí mật:
_ Chỉ chốc lát nữa thôi, cậu sẽ biết!
Bình hừ nhẹ:
_ Vớ vẩn! Tớ chán ồn ào bát nháo lắm rồi...
Bình vừa dứt lời thì bản nhạc cũng kết thúc. Mọi người tản vào các bàn xung quanh sàn nhảy. Không gian im lìm đúng vài giây. Bình nheo mắt: chẳng lẽ xuất hiện một cái gì kì lạ lắm sao?
Vừa lúc ấy, một cô gái rẽ đám đông bước lên sàn nhảy. Khán giả có vẻ kích động, nhất là các chàng trai. Cô gái mặc bộ váy màu đen bó sát người. Bình thầm công nhận đó là dáng của một cô người mẫu thật sự. Cô gái cúi xuống chào , mái tóc ngắn rủ xuống, che gần hết khuôn mặt.
Cậu bạn khều tay Bình:
_ Đó là Ngọc Huyền, 20 tuổi. Ca sĩ phòng trà nổi tiếng đó. Hát hay và xinh đẹp lắm!
Bình thờ nhìn lên. Cậu thấy ghét nơi này. Nó quá xô bồ và toàn là những sở thích ngông cuồng cả. Bình gần như đoạn tuyệt được với con người xưa kia rồi. Cậu chợt nhớ tới Lam, nhớ đến nao lòng.
Dù không muốn nhìn cô ca sĩ phòng trà nhưng do chiếc bàn của cậu ở vị trí quá thuận lợi, Bình vẫn có thể thấy cô ca sĩ ấy. Lần đầu Bình nhìn lướt qua. Không có gì đặc sắc khi cô ta nhảy, rồi bất chợt, một luồng điện chạy dọc sống lưng, cậu ngồi sững sờ nhìn ca sĩ. Đúng là Lam, chứ không phải ai khác... Nhưng chỉ giống khuôn mặt thôi, còn mọi thứ khác xa hoàn toàn. Bình không tin được có hai người không hề quen mà giống nhau thế, trừ khi họ có họ hàng máu mủ... Nhưng Lam là con một, bố mẹ đã mất từ sớm, không bao giờ có anh chị em. Bình lại tự cười thầm mình, cô gái kia đâu thể là Lam mà nghi ngờ.
“Mãi mãi trong em lắng đọng, chuyện buồn trôi theo cơn gió, đêm nay em mơ giấc mơ bình yên giữa đêm mênh mông.
Thế nhé xa nhau có buồn, chuyện buồn em chưa dám nói, đêm nay chia li suốt đời đừng quên giấc mơ tuyệt vời...”
Giọng hát ấy làm lòng Bình đau nhói. Mọi nghi ngờ vừa chớm tan đã bùng lên dữ dội. Phải, giọng đó là giọng của Lam, Bình không thể lầm lẫn. Anh yêu và thường sống trong giọng hát đó khi một lần ghi trộm lại giọng hát không đệm đàn của Lam. Không thể giống nhau đến mức đó được!
Bình nhìn Lam. Đôi mắt Lam long lanh như muốn nói điều gì đó với khán giả, nụ cười thật hiền... Nhưng Bình đâu biết Lam chẳng nhìn thấy gì ngoài một màu đen vô hồn và nụ cười kia chỉ có xác mà không có tâm linh. Lam cứ hát, cứ cười và cứ tự khóc thầm trong lòng. Vì đâu mà cô phải dấn thân vào chốn gió mưa này? Vì đâu mà cô trở nên cô độc bơ vơ? Sao ngày xưa, Lam không chết yểu đi nhỉ?
Cậu bạn thấy Bình không rời mắt khỏi cô ca sĩ, hắn hí hửng khoe:
_ Rất đẹp và rất tài năng. Nàng có thể đánh đàn ghi ta nữa đấy. Sao? Mê rồi à? Khó lắm đấy! Cô ta đòi giá cắt cổ cho mỗi tối chỉ ngồi nghe cô ta hát thôi...
Bình gằn giọng:

Tớ muốn nghe cô ta hát! Bao nhiêu?
_ Phải liên hệ với bà chủ qủan lí của cô ta...
Bình quay phắt vào, nói như ra lệnh:
_ Cậu đi hỏi đi. Tối mai... Đúng, tối mai là cái hẹn của tớ... Bao nhiêu cũng được...
_ ờ, chờ chút...
Bình khẽ gật đầu. Trên sàn nhảy, một vài đôi bước ra, hoà vào điệu slow tình tứ. Lam đứng giữa, quay cuồng với bài hát. Bình thấy căm giận quá... Sao lại ra nông nỗi này hở Lam? Chẳng lẽ vì tiền ư? Vì tiền mà bạn có thể dứt bỏ con người ngây thơ của mình, dứt bỏ cả vinh quang đang chờ đón...?
_ 5 triệu! Cậu thấy sao?
Bình khẽ nhếch môi:
_ Được!
Cậu bạn có vẻ tiếc nuối. Dù là một tay ăn chơi nhưng với số tiền ấy cậu có thể làm được rất nhiều việc... Thế mà Bình lại không quan tâm. Cái cách ném tiền qua cửa sổ ấy vẫn như xưa, dù cho bây giờ Bình nổi tiếng với giải nhì quốc gia rồi...

Bình ngồi ngấm ngầm quan sát Lam. Lam vẫn cười tươi như không hề có gì. Bình không tin... Lam đóng kịch giỏi lắm! Giờ Bình ghét giả dối quá đi. Bình chỉ muốn tạt tai cho Lam mấy cái, và mong nhờ đó mà Lam tỉnh ngộ, thôi ngay cái trò xấu xa ấy đi. Nhưng Bình làm sao đủ can đảm? Lam luôn là người phía trên Bình...
_ Lam này, sao dạo này tóc xơ thế?
Bình chú ý lắng nghe tiếng Thuỷ hỏi nhỏ. Lam ve vuốt tóc rồi bình thản trả lời:
_ Mình không có thời gian để quan tâm như xưa...
_ Tiếc thật! Hồi mới vào, Thủy rất thích mái tóc của Lam. Nó dài đen mượt như suối ấy.
Lam khẽ cười, không nói gì. Cô nhớ có lần Phương cũng khen cô để tóc dài trông thật hiền. Giờ thì không biết anh có thấy thất vọng không? Chắc chắn là có...
_ Ui! Đau quá! – Lam vội vàng đưa tay giữ tóc – Sao Bình lại làm thế?
Bình hi bối rối, rồi cậu cười tươi như trêu chọc:
_ Trông như đuôi bò nên tớ thử giật xem có phải con bò nào để quên không?
Lam nheo mắt:
_ Thử à? “Ông” cố ý thì có!
Mà Bình cố ý thật. Cậu lợi dụng lúc Lam không để ý để giật thử, không ngờ Lam “nhạy” quá. Có lẽ con nhà võ nên các giác quan đều phát triển thế!
Bình ngó ra xa, nghiêm giọng nói;
_ Tớ không bao giờ cố ý làm cậu đau đâu, dù bất cứ hoàn cảnh nào. Cậu phải tin tớ chứ?
Thuỷ và Lam tròn mắt nhìn Bình. Bình thấy nản quá, quay đi với vẻ bất cần. Lam cũng cười nắc nẻ, quay về với câu chuyện không đầu không cuối của mình với Thuỷ.
Buổi học có vẻ căng thẳng vì thầy giáo kiểm tra kiến thức cũ trước khi lớp bước vào kì thi tốt nghiệp. Bình lơ đãng nhìn Lam, tự vạch ra kế hoạch cho buổi tối nay. Cậu sẽ làm cho Lam phải khuất phục.

...............................................................
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Tối, Lam nhận điện của Vũ Nam qua chiếc di động mà anh tặng. Vũ Nam đang ở trong miền nam để gii quyết việc gia đình. Hình như là nội anh ốm nặng. Lam thăm hỏi qua quýt cho đúng thủ tục và điều nay khiến Lam vui. Lam thấy nhạt nhẽo. Mọi sinh lực của cô như bị hút cạn từ lâu... Lam nhìn lại giá sách và thèm muốn được mở chúng ra vào lúc này... Tối nay, Lam sẽ kiếm cho cả tháng! Phải cố lên chút nữa thôi...
Đến vũ trường vừa kịp lúc, Lam trang điểm qua loa rồi bình thản đi vào căn phòng có vị khách “sộp” đang ngồi chờ. Cô gõ cửa và không đợi mời, tự động bước vào. Người khách ngồi quay lưng về phía cô, tay cầm một lon bia. Lam lại gần, cúi đầu chào:
_ Chào anh...
_ Cô biết tôi còn trẻ? – Bình cất giọng mỉa mai.
Lam hơi ngờ ngợ. Giọng nói này quen quá... Cô ngẩng đầu nhìn lên. Suýt chút nữa Lam thốt lên tiếng kêu thảng thốt. Trước mặt cô, Bình ngạo nghễ nhìn. ánh mắt như xuyên thấu tâm hồn cô... Lam vội cúp mắt:
- Vì tôi thấy tay... anh rất đẹp! – Lam thấy ghê sợ lời mình nói.
Bình nhếch môi:
_ Cám ơn! Cô ngồi xuống đi... Cô có biết mình rất đẹp không?
Lam ấp úng:
_ Bình ... bình thường thôi! Tôi... tôi đến đây để hát... anh nghe... Anh chọn bài đi...
_ “Những lời dối gian”!
Lam ngỡ ngàng nhìn Bình. Cô tưởng như Bình đã biết hết, và đang mỉa mai cô... Bình nhướng mắt:
_ Sao? Cô không hát được à?
_ Không..không phải... tôi...
Bình cười mỉa mai:
_ Vì cô tưởng tôi nói trúng tim đen chứ gì?
_ Làm gì có!
_ Sao lại không? Định giấu Bình này đến bao giờ?
Lam uất ức đến mức không thốt lên được câu nào nữa. Bình ngồi thằng dậy, nói rành rọt:
_ Cô không phải là Huyền! Cô là Lam!
_ Không! – Lam lấy được phần nào bình tĩnh, cô hét lớn - ông anh nhầm tôi với ai rồi...
Bình tu một hi bia, mắt nhìn Lam không chớp. Cái nhìn của cậu khiến Lam thấy nhột nhạt. Cô gắt khẽ:
_ Xin đừng nhìn tôi như thế!
_ Sao không? Tôi không ngờ Lam lại thế! Cần tiền đến mức tự bán rẻ đời mình... Tôi tưởng Lam kiêu hãnh lắm cơ mà?
Lam im lặng, vờ như không hiểu gì. Bình đặt mạnh lon bia xuống bàn, hét lên:
_ Thôi ngay cái trò gi vờ đó đi... Tôi biết bạn là Lam rồi... Đừng tưởng thằng Bình này ngốc mà thích làm mưa làm gió. Lừa dối đến thế là cùng! Sao mà... tôi ghét thế!
Lam dường như không chịu được hơn nữa, cũng hét lên:
_ Tôi là thế đó! Đừng sỉ nhục tôi ... hãy về đi!
Bình ngồi phịch xuống ghế như mất hết sức lực. Sự thật đã rõ mà Bình vẫn chưa thoát được cơn mê. Trong lòng anh như có sóng gió...
_ Sao Lam làm thế? – Bình cố kiềm cơn giận – tiền bác Thịnh đưa cho không đủ sao? Nếu không đủ, sao Lam không nói, Bình cũng tận tình giúp đỡ mà...
_ Vì Lam không muốn nhận sự giúp đỡ của bất kì ai.
_ Lam có biết vợ chồng bác Thịnh rất yêu quý Lam không? – Bình hạ giọng thiết tha – và cả Bĩnh nữa, Bình...
Lam phẩy tay:
_ Lam không quan tâm. Dù thế nào Lam cũng đã chọn con đường đi cho riêng mình rồi. Bình đừng can thiệp, chẳng ích lợi gì đâu. Bình đi vòng qua bàn, ngồi xuống cạnh Lam. Cậu thấy thương Lam quá. Một người con gái cô độc làm sao. Cậu phải làm gì đó cho Lam, giúp Lam thoát khỏi chốn vẩn *****cnày.
Bình lấy giọng nghiêm túc:
_ Thôi Lam ạ, đừng làm khổ mĩnh nữa. Lam hãy nghĩ kĩ xem, Lam có thể suốt đời như thế này ư? Tưng lại của cậu là ở trường học. Hãy bỏ công việc này và chú tâm vào kì thi sắp tới... Lam phải để bà hãnh diện chứ?
Lam tựa người vào ghế, thở dài:
_ Lam cũng có ý định thôi từ lâu rồi nhưng còn nhiều việc. Bình yên tâm. Tớ sẽ nghe lời cậu. Quá đủ cho một cuộc đời rồi!
Bình mỉm cười sung sướng. Bình tin Lam sẽ làm thế vì Lam là con người thánh thiện. Mặc cho Lam chỉ coi Bình là bạn, Bình vẫn đứng ra bảo vệ Lam tới cùng. Cái thế giới nhơ nhớp này không thể vấy bẩn cô. Nhìn Lam tươi cười hát karaoke, Bình thấy vui lây. Buổi tối hôm nay, Bình đã làm một việc có ý nghĩa. Bác Thịnh và bác Lương sẽ rất vui mừng!
Qua kì thi tốt nghiệp Lam gặp lại Vũ Nam trong ngôi nhà của anh. Anh có vẻ vui và kéo Lam lại gần mình. Lam hỏi lấy lệ:

_ Bà nội thế nào hả anh?

Vũ Nam tưiơ cười:

_ Bà khoẻ lên rồi... Bà bo, bà còn muốn nhìn cháu dâu nữa.

Lam nhíu mày:

_ Cháu dâu?

Vũ Nam lấy từ túi áo vest ra một hộp nhỏ vuông được bọc nhung. Lam đoán đó là một chiếc nhẫn cầu hôn. Cô không ngờ mối quan hệ này lại kết thúc nhanh thế!

Vũ Nam vẫn vô tư đặt chiếc hộp vào tay Lam, nói với vẻ hạnh phúc lẫn mong chờ:

_ Tặng em đấy! Mong em hãy nhận lời từ món quà này!

Lam chẳng ngạc nhiên hay sửng sốt trước chiếc nhẫn tuyệt đẹp của Nam. Cô đóng ngay lại, thở dài:

_ Em không thể nhận nó được đâu!

_ Sao? – Nam sửng sốt – Em và anh đã yêu nhau như thế rồi còn gì. Em cũng cần phải thoát khỏi môi trường này thôi!

Lam đặt hộp quà xuống bàn, lặng lẽ ngồi im. Đôi mắt cô vô hồn khiến Vũ Nam bồn chồn. Anh nắm tay cô, dỗ dành:

_ Anh biết em chưa muốn ràng buộc sớm nhưng anh không muốn mất em... Dù gì em cũng đã 20 tuổi rồi... Em lại xinh đẹp thế này, bao nhiêu người đàn ông...

_ Đó không phải là vấn đề chính yếu! Nếu anh tin tưởng em thì không có vẫn đề gì! – Lam nghiêm mắt nhìn anh – Em tin anh còn lí do gì đang giấu em!

Vũ Nam cười gượng. Lam luôn nhìn rõ tâm can anh. Cô rất sâu sắc chứ không hời hợt như những cô gái anh quen. Và vì thế mà anh thấy yêu cô hơn rất nhiều.

Anh cất giọng trầm:

_ Em nói thế thì anh không giấu nữa... Anh muốn cưới em sớm để ba mẹ anh đừng ép anh vào điều không thích. Em biết đấy, gia đình anh rất giàu, ba mẹ anh lại có tư tưởng phong kiến, gia trưởng. Ông bà muốn anh phải cưới một cô gái môn đăng hộ đối...! – Nam ngừng một chút để quan sát Lam, rồi tiếp – và ba anh đã bắt anh đi xem mắt cô gái ấy, một cô gái đẹp, con nhà giàu.

_ Vậy thì quá tuyệt rồi còn gì! – Lam khiêu khích – Tương lai anh đang rộng mở trước mắt anh đấy.

Vũ Nam lắc đầu, trách móc:

_ Sao em nói thế? Em thừa biết anh thật lòng với em mà. Chỉ có em mới cho anh thấy một tình yêu thật sự. Anh đã thẳng thừng từ chối lời bố mẹ và tuyên bố sẽ đưa em vào đó để ra mắt.

_ Họ sẽ không chấp nhận em đâu! – Lam chua chát – một cô gái giang hồ không học thức như em làm sao dám “chòi mâm son”...
Vũ Nam tròn mắt nhìn Lam. Anh không tin Lam của anh lại có thể hạ thấp mình như thế. Lam thường rất tự tin và kiêu hãnh cơ mà!

Lam cười nhạt:

_ Em lại là đứa con bị bố mẹ bỏ rơi nữa chứ! Em không có gốc gác lẫn gia đình... Em chỉ có tấm thân đã vấy bẩn. Anh chấp nhận được nhưng gia đình danh giá của anh thì không.

Vũ Nam ôm lấy khuôn mặt cua Lam trong lòng hai bàn tay, anh phận bua:

_ Không đâu! Em là cô gái tuyệt vời, làm sao ai có thể chê được. Anh sẽ không làm em khổ nữa. Hãy đồng ý đi, Lam nhé!

Lam chớp mắt, giọng nhão ra:

_ Không thể!

Nam buông thõng tay, thất vọng. Khi đáp máy bay ra đây anh đã mơ tưởng đến nụ cười rực rỡ của Lam với hạnh phúc mà anh đem đến. Rồi anh sẽ có một gia đình hạnh phúc, tươi vui! Chưa bao giờ anh lại nghiêm túc với ước mơ như thế. Vậy mà Lam lại phản ứng nhạt nhẽo và xa lạ...
Lam hiểu tâm trạng hụt hẫng của Nam nhưng cô có yêu đâu mà nhận lời. Đối với cô, Vũ Nam như một người bạn để cô có thể nấp sau anh, chống chọi trước những cặp mắt “háu đói” của bọn khách phòng trà... Cô muốn chấm dứt ở đây để bước sang một đoạn đời mới... Và cô tin rồi Vũ Nam cũng sẽ được hạnh phúc với cô gái yêu anh trọn vẹn!

Lam hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói;

_ Em sẽ không đi hát nữa!

Nam nhướng mày, ánh mắt anh lại bừng lên những tia hi vọng. Song Lam đã dập tắt nó ngay:

_ Em sẽ làm lại từ đầu và vì thế phải chấm dứt tất cả những gì liên quan đến nó... trong đó có cả chuyện của chúng ta...

Vũ Nam sửng sốt, anh như muốn nhảy dựng lên vì bất ngờ. Lam không đợi anh nói, cô chậm chạp cất lời:

_ Em không trong sạch như anh nói và nghĩ đâu. Điều đầu tiên em dối anh là em không phải 20 tuổi, em chỉ mới 18 tuổi...

_ Sao? – Nam lặng đi, rồi vớt vát – Không sao! Anh có thể bỏ qua mà. Nhưng xin em...

Lam vẫn lạnh lùng;

_ Trước khi quen anh, em đã có rất nhiều mối quan hệ... Em chủ động làm quen với họ và chủ động chia tay, khiến họ đau khổ...

Lần này thì Nam hoàn toàn sụp đổ. Mắt anh mở trừng trừng nhìn Lam vẻ kinh hãi. Nhưng Lam không hề xao động. Dường như mối xúc động của anh không làm cô quan tâm:

_ Em cũng muốn chúng ta chấm dứt ở đây... Cám ơn anh vì những gì anh đã mang lại cho em...

_ Cô im đi! – Nam hét lên. Anh bật dậy một cách bực tức – Cô có biết cô là hạng người nào không? Hình như cô là kẻ vô lương tâm thì phải? Cô dày xéo lên những tấm lòng chân thật...
Cô quả là... độc ác...

Lam lạnh lùng:

_ Em còn ác hơn nhiều... Anh thì em còn kính nể chứ người khác thì em còn tàn nhẫn hơn nữa...

Đôi mắt Vũ Nam trở nên ngây dại. Anh không còn đủ bình tĩnh để kiềm chế hành động của mình, nên anh đã tát Lam một cái đau điếng. Lam hơi xoay người đi, song không kêu ca một câu nào.

Vũ Nam càng điên lên, anh gằn giọng:

_ Tôi không ngờ cô lại thế... Tôi thật là còn ngu dại lắm... Một con bé vắt mũi chưa sạch dạy khôn cơ đấy? Cô đang làm tổn thương lòng tự trọng của tôi... Thôi, được rồi! Để thoát khỏi cô, tôi sẽ không bao giờ quay lại đây nữa, cô toại nguyện rồi chứ?
Lam khẽ gật đầu:

_ Vâng! Em cám ơn anh. Anh lúc nào cũng rất bao dung. Thật sự thì em coi anh như một người bạn tốt, không bao giờ coi anh như bọn con trai đáng ghét ấy!

Vũ Nam mỉa mai:

_ Cám ơn! Vĩnh biệt nhé!

_ Khoan, còn cái nhẫn...

Vũ Nam quay lại ở ngưỡng cửa, anh lạnh lùng:

_ Tặng cô coi là kỉ niệm một chiến thắng... Nếu không thích thì vất đi.

Tiếng đóng cửa mạnh không làm Lam bận tâm. Cô cười nhẹ, nhưng nụ cười chua chát và đắng cay quá đỗi. Một kết thúc có hậu cho cả hai đấy chứ? Nam đã nhận ra bộ mặt độc ác, vô lương tâm của cô và rồi anh khinh rẻ cô... Lần đầu tiên khi chia tay, cô không phải là người ngạo mạn mắng nhiếc đối phương. Giờ cô lại như một khẻ bại trận với trái tim chảy nước đá lạnh. Hình như cô thấy thương cho Vũ Nam quá. Cô biết anh thât lòng với cô và thật lòng muốn cô cùng anh xây dựng một tổ ấm. Cô đã gây lỗi với anh... Thật sự cô ác quá!

Lam bần thần nhìn chiếc nhẫn. Cô hình dung ra nụ cười rạng rỡ của anh khi đi mua nó. Tội nghiệp anh! Cô sẽ giữ nó để một lúc nào đó cô tặng lại cho vợ anh, người phụ nữ yêu thương anh. Lúc ấy hạnh phúc của anh mới thật sự trọn vẹn. Quá khứ, hiện tại, tương lai của anh sẽ chỉ là người vợ của anh mà thôi!

“Vũ Nam, mong anh hạnh phúc. Anh đã hiểu thế nào là tình yêu thật sự rồi còn gì... Và sau đó anh sẽ còn tìm được tình yêu vĩnh cửu của mình nữa đấy. Em sẽ đến chúc mừng anh, người bạn tốt của em!”

Hoa Của Đá

Ông bà Thịnh đang vui vẻ dùng bữa sáng thì cô người làm mang vào một gói quà được bọc rất kĩ. Bà Lương hỏi khẽ:

_ Cái gì vậy?

Cô người làm phác tay tỏ vẻ không biết:

_Người đưa thư vừa mang đến... Cháu nghĩ là quan trọng lắm!

Bà Lương đón món quà, lật đi lật lại vẻ tò mò. Ông Thịnh nheo mắt:

_ Hay là của thằng Phương? Nó là chúa thích bất ngờ lắm. Em mở ra xem đi.

Bà Lương cảm thấy lo sợ hơn là vui mừng. Có gì đó như thôi thúc bà mở quà nhưng cũng có thế lực khác ngăn cản bà lại: nguy hiểm lắm!

Cuối cùng, trước sự khuyến khích của chồng, bà run run bóc lớp giấy bọc. Bên trong là một hộp các tông loại nhỡ. Bà Lương dùng dao rạch những chiếc băng dính ra và bàng hoàng nhìn món quà bên trong. Bà ngồi phịch xuống, bần thần. Ông Thịnh ngạc nhiên, lại gần. Ông nhíu mày:

_ Sao kì lạ thế? Không phải của thằng Phương rồi... à, có thư này.

Ông Thịnh lật lá thư lên, bên dưới còn vài cái nữa. Bì thư được phong kín. Ông nhìn dấu bưu điện, kinh ngạc:

_ Sao thế này?

Bà Lưng thở hắt ra:

_ Những lá thư này là của em..., em gửi cho con bé Lam.

Ông Thịnh lập cập lật tung món quà lên, dưới đáy là một lá thư không có phong bì. Bà Lương run rẩy cầm lên, đôi chân bà như nhũn ra. Ông Thịnh như hiểu được tâm trạng của vợ, ông ôm lấy vai bà như làm chỗ dựa tinh thần.

Bà Lương như hoa mắt bởi những dòng chữ rất lạnh lùng và ngắn gọn:

“Tôi xin trả lại ông bà số tiền ông bà cho hơn một năm qua. Tôi không tiêu đến một đồng nào đâu. Tôi thành thật cám ơn lòng tốt của ông bà. Nhưng dù sao, tôi và ông bà cũng là người dưng.
Xin tạm biệt.
Lam.”

Nước mắt trào ra và rơi không ngừng trên khuôn mặt dày dặn gió sương của bà Lương. Nhìn những đồng tiền mới được gửi trả về, lòng bà như xát muối. Lam đã phụ tấm lòng bà! Và khủng khiếp hơn, Lam sống bằng cách nào trong thời gian đó... Bà đã hại người bà thương yêu nhất rồi...

Ông Thịnh dằn tờ giấy xuống bàn, bực bội:

_ Nó thật là vong ơn... Em không phải khóc như thế...

_ Nhưng nó là con em, anh hiểu không? Đứa con mà em đã mang nặng đẻ đau... nhưng lại bỏ nó mà đi... Em có tội...

Ông Thịnh lắc đầu. Ông thương vợ đến cháy lòng. Cả đời bà đã chật vật khổ sở nay lại đau đớn vì con...

Bà Lương vẫn không thôi nức nở:

_ Nó làm sao mà sống khi không dùng tiền của chúng ta... Và hình như nó biết hết rồi...

Ông Thịnh khẽ kéo đầu vợ vào lòng mình an ủi;

_ Thôi, đừng khóc nữa em... Bây giờ để anh gọi điện hỏi Bình xem nó có biết gì về Lam không? Nó vẫn còn đi học thì không sao đâu. Em phấn chấn lên đi. Đợi anh một chút!
Bà Lương khẽ gật đầu. Bà lật lại những lá thư của mình, lòng không khỏi đau xót. Lam không thèm bóc một lá thư nào. Nó nhất quyết coi bà là người dưng. Sao nó lại lạnh lùng thế? Bà không thể hiểu nổi nó dù chỉ là một chút. Ôi! Bà thèm được vuốt ve mái tóc của nó, thì thầm vào tai nó những lời xin lỗi thật lòng nhất... Đứa con yêu quý của bà, bà sẽ làm tất cả để chuộc lại lỗi lầm xưa kia.

Ông Thịnh nhìn dáng vợ ngồi mà lòng bồn chồn thương cảm. Cái tin mà Bình vừa cung cấp khiến cho ông chần chừ. Vợ ông chắc chắn dẽ bị sốc dữ lắm!

Bà Lương ngước lên, lo lắng hỏi:

_ Sao rồi hả anh? Bình nói thế nào? Lam có sao không? Anh nói đi!

_ Bình tĩnh đi em! - Ông Thịnh cố lấy giọng thật nhẹ – Cũng không có gì lớn lắm. Lam nó không sao đâu... Nó không còn ở Hải Dương nữa, đến Hà Nội rồi.

Bà Lương hấp tấp:

_ Thế anh có biết...

_ Không! - Ông Thịnh lắc đầu – Không một ai biết cả. Thằng Bình cũng rối lắm.

Bà Lương ngồi bất động rồi oà khóc như trẻ con. Vậy là bà mất đứa con gái rồi ư? Nó biến mất trong chốn phồn hoa đô hộ này... Nhỡ như có gì xảy ra? Rồi đời nó cũng như đời bà thì sao? Ôi, lúc đó bà sẽ chết mất!

Ông Thịnh dịu dàng:

_ Lương... Anh tin bé Lam không sao đâu. Nó là một con bé cứng rắn và biết cách sống lắm. Anh sẽ cho người đi tìm nó, được chứ?

_ Vâng, em cám ơn anh.

Hình ảnh bé Lam lầm lũi đi vào chốn bảo bùng khiến con tim bà nổi cơn đau. Bà không thể sống yên nếu con gái bà khổ sở ngoài đời được!
Lam rụt rè bước vào một vũ trường lớn. ở đây chưa ồn ào lắm nên Lam không thấy hết được quy mô của nó. Có một vài người đang lau dọn. Lam lại gần một cô gái, hỏi nhỏ:

_ Chị ơi... cho em hỏi một chút!

Cô gái cởi mở:
_ Em hỏi cái gì?

_ Em muốn tìm chủ vũ trường...

_ à! Bà chủ hả? Em đến xin việc ư? Vậy thì ngồi đây chờ chị đi gọi nhé?

Cô gái bỏ đi cung với nụ cười khích lệ. Một vài cô gái khác cũng nhìn Lam vẻ tò mò, vẻ như thầm đánh giá. Lam ngó xung quanh tỏ vẻ lạ lẫm. Cô khẽ cười thầm trong lòng. Có lẽ ai cũng tưởng là một cô gái quê ra kiếm việc...Và vẻ ngơ ngác của Lam làm hài lòng người chủ đang đứng ở đằng xa. Bà ta lại gần, và tự nhiên ngồi xuống ghế. Lam vội đứng dậy, chào bà ta. Đó là một người phụ nữ ngoài ba mươi, người gầy thon, khuôn mặt xinh đẹp một cách sắc so mặn mà. Đặc biệt Lam ấn tượng nhất là đôi mắt được kẻ chì rất đậm của bà ta. Trông có vẻ rất lạnh lùng, tàn nhẫn.

_ Sao? Cô định xin việc?

Lam nhìn thẳng vào mắt bà ta, thẳng thắn gật đầu:

_ Vâng ạ!

Người đàn bà nhếch môi:

_ Cô khá lắm! Vậy cô muốn làm gì? Người như cô rất lí tưởng đấy!

Lam cười nhẹ:

_ Cám ơn bà đã quá khen! Thực ra trước khi vào đây tôi đã xem qua thông báo. Bà cần một người pha chế rượu, đúng không?

Người đàn bà thoáng sửng sốt. Bà nhìn lại Lam. Cái vẻ ngơ ngác như biến mất, thay vào đó là sự tự tin, bản lĩnh. Lam rắn rỏi:

_ Tôi muốn công việc pha chế rượu, được không ạ?

Người đàn bà mỉm cười:

_ Đó là việc của nam giới. Liệc cô có làm nổi không? Cô có đủ kinh nghiệm và đủ nhanh không? Quán tôi đắt khách lắm.

Lam gật đầu đầy tự tin:

_ Tôi làm được, xin bà cứ thử việc...

Người đàn bà tỏ vẻ háo hức muốn thử tài Lam. Bà ta gật đâu và dẫn Lam vào quầy. Bà ta gọi thêm một người nữa, có lẽ là một tay sành rượu.

Bà ta nói:

_ Cô hãy pha một loại rượu làm hài lòng ta và người này!

_ Dạ! – Lam gật đầu. Cô lướt nhìn những lô rượu các màu sắc và các loại tên. Cô hơi nhíu mày. Không ngờ thế giới của ... rượu lại phong phú thế. Cô chỉ muốn chấm dứt sự nghiệp ca hát bèo bọt thôi mà! Không ngờ chỉ vì tính nổi hứng bất ngờ cộng với con người kiêu ngạo đã làm cô đến mức này. Giờ không làm được thì còn mặt mũi nào?

Lam quyết tâm rồi, không thể thất bại được. Với lại việc pha chế rượu an toàn hơn là hát. Cô lấy đại một chai rượu xuống. Màu rượu đỏ sậm, mùi hăng hắc. Mới ngửi qua Lam đã thấy choáng. Chắc là rượu mạnh rồi! Cô đọc tên của nó và thấy quen... Hình như xưa kia cô có biết qua thành phần của nó. Lướt mắt qua lần nữa, Lam chọn loại rượu có màu vàng sậm. Thành phần của nó có vẻ hợp với loại đỏ kia. Màu hòa trộn thanh xanh dịu dàng, vị cũng dịu dịu và thơm mát. Lam trộn hai thứ đó và cho thêm một chút nước thơm. Cuối cùng cô rót ra hai ly, gắp vài viên đá vào.
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ