XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...
Lam mặc một chiếc váy trắng dài tới gót. Cô búi tóc cao lên trên đỉnh đầu và thoa một chút son lên môi. Giờ thì trông cô như một cô thiếu nữ hiền dịu, thơ ngây. Kha đã thốt lên khen ngợi:
_ Em hợp với màu trắng quá. Vậy mà anh tưởng em chỉ mặc toàn đồ đen! Em đẹp thật!
Lam chỉ cười. Cô nắm tay anh, bước lên xe. Kha sẽ đưa cô đến gặp mặt gia đình và cô tin họ sẽ nhận ra cô, một thời làm điên đo con trai của của họ. Vậy thì cô sẽ ra sao đây? Hứng chịu mọi lời xỉ vả hay những cái nhìn lạnh lùng? Liệu Kha có đỡ nổi cho cô không? Lam nửa mong Kha sẽ giúp cô nửa lại không. Có gì đó đang kêu gào ngăn cấm cô, đe doạ cô. Thật lạ! Cô thấy bứt rứt và lo sợ. Giá có Phương ở đây... Không! Phương là kẻ đáng ghét nhất thế giới, cần phải quên ngay, quên mãi mãi...
Xe dừng lại trước một toà nhà lớn toạ lạc tại trung tâm thành phố. Kha mở cửa, dắt cô xuống. Cô đùa:
_ Đúng là nhà của anh có khác!
Kha nhún vai:
_ Thì nhà của mẹ Lam có thua gì...
Lam sầm mặt, giận dữ:
_ Em không có mẹ... Anh đừng nói như thế!
Kha vội xoa dịu:
_ Anh xin lỗi. Thôi, vào nhà đi nhé?
Lam theo Kha bước lên những bậc thang được lát đá cẩm thạch sáng loáng. Một vài người làm cúi đầu chào. Kha hỏi:
_ Bố mẹ tôi đâu?
_ Dạ, ông bà chủ đang cùng uống trà với gia đình ở trong phòng khách ạ.
Kha gật đầu, kéo Lam đi. Lam không hề bỡ ngỡ trước sự đồ sộ của toà nhà. Thế giới giàu sang này, Lam đã tiếp xúc từ lâu rồi, chỉ có điều cô không thích chúng...
Kha đẩy cửa vào. Rất nhiều đôi mắt nhìn ra. Lam nhận ra đôi mắt sững sờ của Nam và đôi mắt hốt hỏang của cô gái ngồi bên cạnh. Kha mỉm cười:
_ Con chào ba mẹ, chào cô chú ạ... Chào anh chị Hai.
Lam cúi đầu:
_ Cháu chào...
_ Không cần! – Người đàn ông gầy xưng cất lên đầy uy quyền – Gia đinh tôi không quen nhận lời chào của người lạ.
Lam thấy miệng đắng nghét, mặt cô tái đi một chút. Kha biết ba mình giận chuyện anh bỏ cô gái ông nhắm cho để dẫn Lam về. Ông không thích Kha sa vào con đường của Vũ Nam ngày xưa. Đối với gia đình anh, con gái miền Bắc đều ghê gớm lắm.
Kha cất lời khi kéo Lam lại gần:
_ Đây là người yêu của con... Cô ấy là Ngọc Lam...
Chú anh cười vẻ dễ dãi hơn:
_ Chú nhận ra rồi. Cô ta là chủ của trang web “Trái tim đá”. Giỏi thật đấy!
Còn mẹ Kha thì nghiêm nét mặt:
_ Tôi trông cô quen quen. Tôi gặp cô ở đâu rồi nhỉ?
Lam toan nói thì một giọng nữ cất lên giận dữ:
_ Cô ta là Ngọc Huyền... Kẻ làm cho...
Vũ Nam hét lên:
_ Loan... Em không nói không được sao?
Loan đứng vụt dậy, giẫn dữ:
_ Em không nhịn được! Gần đến ngày cưới của chúng ta rồi, sao cô ta lại vào đây? Cô định phá hoại nữa sao?
Kha từ tốn:
_ Chị Loan... Em đã nói là người yêu của em rồi mà...
_ Vậy thì chị càng phải nói! – loan gắt lên – Cô ta là thứ hồ li tinh, chỉ đem đến đau khổ cho mọi người.
Lam ngẩng phắt lên, bắt gặp bao cặp mắt giận dữ. Kha phân bua:
_ Cô ấy không sai khi từ chối anh Hai... Cô ấy...
_ Im ngay! - Ông bố cất tiếng – Con đã phạm sai lầm lớn đấy Kha ạ. Bây giờ muốn sửa lại thì hãy tống cổ cô ta ra khỏi đây... Mau!
Kha cương quyết:
_ Cô ấy là người con yêu!
Bà mẹ lạnh lùng, chiếu tia mắt sắc lạnh về phía Lam:
_ Cô ta có bùa mê thuốc lú gì mà con mê vậy? Sắc đẹp, tài năng hay phẩm hạnh? Con không nghĩ con mang về một con hồ ly tinh đội lốt người sao? Cô ta là loại đàn bà xấu xa đén mức không còn lời gì để khinh bỉ cả!
Lam giận run người. Bà ta vẫn tiếp tục:
_ Mẹ mà ưng để con rước của nợ đời đó về nhà à? Thà mẹ chịu mất một đứa con còn hn!
Kha nhìn mẹ với con mắt sững sờ. Mẹ vốn là người đàn bà dịu dàng vậy mà giờ đây lại có thể buông ra những lời lạnh lùng thế. Anh đưa mắt cầu cứu Nam. Vũ Nam gật nhẹ, nói nhỏ với mẹ:
_ Mẹ... Lam rất tốt chứ không như mẹ nói đâu. Cô ấy từ chối con vì không yêu con... Còn...
_ Mày còn bênh vực nữa ư, thằng ngốc kia? - Ông bố quát lên – Bị như thế còn chưa sáng mắt... Cô ta chỉ vì gia tài này thôi, hiểu không? Vậy mà lũ chúng mày vẫn còn...
Ông đứng dậy đến hẳn trước mặt Lam, quát lớn:
_ Cút ra khỏi đây ngay!
Kha giận dữ:
_ Ba! Sao ba lại làm thế?
_ Mày... Mày...
Lam níu tay Kha, cô nói nhẹ:
_ Anh... đừng thế! – Cô cố nén nỗi giẫn dữ lại – Ba anh nói chẳng sai đâu... Chỉ có điều ông không đúng thôi... Ông không nhìn ra bản chất, chỉ đánh giá qua hình thức. Em không giận. Em tin rồi có ngày ông sẽ hối hận... Em về!
Kha giữ tay Lam nhưng cô giật ra, lao nhanh ra cửa. Kha đuổi theo thì bị hai người làm giữ lại. Anh giận dữ:
_ Bỏ tôi ra! Lam ơi!
Lam băng qua đường, chạy mãi, chạy mãi. Trong đời cô chưa bao giờ bị nhục nhã thế này. Theo Kha về là một sai lầm... Sai lầm nghiêm trọng. Cô thề sẽ không bao giờ tha thứ cho họ... Và không bao giờ đặt thân vào đó nữa. Không bao giờ!
Cô vẫy một chiếc taxi và vào trong đó. Bên trong đã có một người đàn ông ngồi sẵn. Người tài xế hỏi:
_ Cô đi đâu? Có vội không?
Lam lắc đầu:
_ Tôi không vội. Mà anh muốn đưa đi đâu cũng được!
Người tài xế và người đàn ông nhìn cô lạ lùng. Lam gục đầu vào cánh tay, mệt mỏi. Người đàn ông khẽ nói bằng tiếng Trung:
_ Cô... Cô sao thế?
Lam ngẩng đầu lên. Ông tưởng cô không hiểu nên định dùng tay. Lam ngăn lại:
_ Tôi có biết chút ít tiếng Trung... Cám ơn ông đã quan tâm. Tôi không sao cả!
_Tôi nghĩ cô có vấn đề gì đó... Cô cứ nói ra đi để xem tôi có giúp gì được không?
Lam nhăn mặt:
_ Không giúp được gì đâu. Tôi với ông không quan hệ gì... Làm gì lại giúp đỡ nhau. Tôi không tin!
Người đàn ông chiếu tia mắt nhân hậu vào Lam, ông ôn tồn:
_ Con người ta luôn có lòng nhân, cô gái ạ! Tôi thật sự không nghĩ rằng cô lại nghi ngờ lòng tốt của mỗi người như thế. Người Trung Quốc chúng tôi luôn tin vào chữ thiện ở mỗi tâm hồn...
Lam bâng khuâng nhìn ra ngoài. Đường phố Sài Gòn vẫn tấp nập. Cái nắng vàng nhợt nhạt quá. Lam thấy mình cô đơn và buồn buồn. Cô bỗng thèm được ấp ủ trong vòng tay ấy... Mới gặp laị nhau thế mà đã xa mãi... Cái tát của anh có phải là chấm dứt tất cả?
Tiếng ông khách lại vang lên trầm ấm:
_ Cô là người miền Bắc đúng không?
_ Vâng. Tôi vào đây chỉ vì giận dữ với những người được gọi là thân thuộc với tôi. Tôi không thể mở lòng để tha thứ cho họ. Giờ, mới thấy mình trơ trọi, lẻ loi!
Đôi mắt Lam sụp xuống, không có một giọt nước mắt nào nhưng ông khách có thể thấy một bầu trời nỗi buồn trong đáy mắt đen láy đó. Ông cười nhẹ:
_ Tôi cũng đang ra sân bay, bay ra Hà Nôi. Tôi khuyên cô nên quay trở về giảng hòa với họ. Không ai thân thiết với mình bằng những người thân đâu.... Tôi sẽ tặng cô một chiếc vé máy bay, coi như tặng một chút mơ ước cho cuộc sống của cô sau này!
Lam nhìn ông khách với sự ngỡ ngàng. Trái tim cô nhảy mạnh trong ***g ngực. Cô đang xúc động... Sự xúc động xuất phát từ những nối ngân nga rung lên từ tận đáy trái tim. Chiếc đàn của niềm tin, niềm hi vọng đã từ lâu hoen gỉ, nay lại phát ra tiếng êm dịu, xua đi một chút sưng mù bấy lâu nay che mắt Lam. Lam đã thấy một chút tươi đẹp trong cuộc đời!
Cô khẽ cúi đầu:
_ Cám ơn ông!
Người đàn ông Trung Quốc mỉm cười hài lòng. Cô bé xinh đẹp này đã bắt đầu mở lòng với cuộc sống. Ông là người vô tình mở ra cánh cửa ấy. Vậy là cuối đời ông đã làm một điều gì tốt đẹp cho một con người lạ!

Chia tay với ông khách tốt bụng, Lam bần thần đứng im lặng nhìn mọi người. Biết đi đâu đây nhỉ? Hà Nội không phi là quê hương của Lam, nhưng sự nghiệp của cô lại ở đây. Phải bám lấy đất này để sống... Lam sẽ dành tuổi trẻ để làm giàu, rồi thì mọi người sẽ thấy một Lam không hề bị đời quật ngã khi không có bố mẹ. Đứa con rơi ngày xưa không còn nghèo khổ, đơn độc nữa!

Lam khẽ cười một mình. Sự giàu có, sự nổi tiếng rồi Lam sẽ có nhưng còn tình yêu? Lam có đủ sức để phá tan lớp băng giá trong tim, để loại Phương ra và thay vào đó là một người con trai khác? Phưng đã trở nên thân quen quá đỗi rồi. Năm năm qua, đêm nào cô cũng ôm quyển sách của anh mà ngủ, thì thầm với anh qua chiếc nhẫn xinh xắn... Cô có thể vượt qua những cám dỗ của cuộc sống cũng vì nụ cười, lời nói của anh... Gặp được anh sau ngần ấy năm xa cách, Lam đã sung sướng đến mức tưởng như thế giới tràn ngập niềm vui. Nhưng nỗi lo sợ, lẫn nỗi xấu hổ, tủi thân đã bắt cô xa anh... Trớ trêu thay, anh lại là con của ông bố dượng và tình yêu vừa tìm lại được lại rơi vào khỏang đen của nỗi oán hận. Phải! Lam đã hận, hận tất cả. Hận bà mẹ đã bỏ rơi mình, hận bản thân mình, hận cuộc đời và hận luôn cả Phương. Người ta thường bảo, tình yêu không hề có sự phân chia hay ranh giới nhưng sao trong tình yêu của Lam lại luôn có tầng bậc cao thấp? Sao cô không thể bình thản mà đón nhận tình yêu của anh?
Lam mở túi xách lấy tấm thẻ điện thoại công cộng. Cô quyết chạy trốn Phương...
_ Alô! Loan đây!
_ Loan! – Lam thì thầm – Ra đón mình được không?
_ Cậu ở đâu vậy?
Lam nói nhỏ như sợ ai nghe thấy:
_ ở sân bay Nội Bài. Nhớ đừng cho ai hay nhé. Lát nữa tớ giải thích.
Khi ngồi yên trong phòng Loan rồi, Lam mới cất giọng kể:
_ Tớ đi vào miền Nam với một người đàn ông...
_ Sao? – Loan thốt lên – Cậu ư?
Lam khẽ thở dài:
_ Thế thì sao? Người như tớ chẳng lẽ lại không có sai lầm? Tớ cảm thấy chán ngán khi ai cũng cho rằng tớ hoàn hảo... Tớ đi theo người ta và bị bỏ rơi...
Loan đưa tay bịt miệng. Cô tròn mắt nhìn Lam như thêt đang nhìn sinh vật từ ngoài trái đất. Lam nhún vai:
_ Cậu có thể cho tớ ở nhờ đây được không?
_ Sao cậu không về nhà? Chắc bác gái lo lắng lắm!
Lam nhăn mặt. Cô khẽ vuốt cánh hoa hồng ở chiếc lọ cạnh giường, Lam thở dài:
_ Tớ không còn mặt mũi nào nhìn mọi người nữa! Tớ sẽ xin nghỉ hai ba tháng sau đó học tiếp... Loan! Hứa với tớ là sẽ không có ai biết tớ đang ở đây đi. Hứa đi!
Loan thở hắt ra trước cái níu tay của bạn. Cô khẽ gật đầu. Thật không ngờ một con người như Lam mà lại có thể phạm phi sai lầm như thế. Loan chợt nhớ tới Đông Phi... Đã từ lâu rồi, anh có vẻ quyến luyến Lam. Vì sao Lam có thể thờ với một người tốt như Phi để quen một người đàn ông xấu xa kia?
_ Lam này! – Loan xích lại gần bạn, cố lấy giọng thản nhiên – Người đàn ông đó ra sao?
Lam thờ :
_ Sao là sao?
_ ý tớ là... – Loan nhăn mặt – Có bằng Đông Phi không?
Lam mở to đôi mắt nhìn bạn. Cô mím môi:
_ Đông Phi rất tốt... Nhưng không đủ sức để làm cho tớ rung động. Tớ chỉ coi Đông Phi như một người bạn. Loan... Cậu phải tự tin ở bản thân mình, và cứ chờ đợi, kết quả cuối cùng sẽ thành công thôi...
Loan khẽ lắc đầu:
_ Tớ thì có gì đặc sắc!
Lam nắm lấy tay bạn, giọng bức xúc:
_ Cậu có tin tớ chỉ ước được như cậu không? Một gia đình ấm êm, có bố mẹ thương yêu lo lắng cho mình... Thế là đủ! Tớ ước tớ đừng bị tổn thưng nhiều như vậy thì cuộc sống của tớ sẽ không có sóng gió. Và tớ sẽ không phải đi trên những trái tim đau khổ!
Loan không hiểu điều bạn nói nhưng lòng cô thấy rưng rưng. Một niềm xúc động ào ạt tới tận cõi lòng khiến cô thấy thông cảm và muốn chia sẻ với Lam...
Lam gục đầu vào lòng bạn, im lặng để hưởng giây phút ấm êm. Giờ thì cô không còn cảm thấy cô đơn nữa. Có thể cảm giác này chỉ là tạm thời... Nhưng Lam vẫn đón nhận bằng cả tấm lòng...
Phương rời khỏi phòng với chiếc túi trên vai. Đi ngang qua phòng khách, anh thấy bố và dì. Phương gật đầu:
_ Con chào bố, chào dì! Con phải đi tìm Lam đây!
_ Sao? - Ông Thịnh thốt lên – Con... Thật không ngờ con vẫn còn mê muội thế! Nó là cái gì?
Bà Lưng thở dài:
_ Có thể ván đã đóng thuyền rồi con ạ! Nó hận mẹ tới mức không thể tha thứ được!
Phương lắc đầu, anh buông giọng quyết liệt:
_ Con không tin Lam có thể chấp nhận như thế! Cô ấy vẫn còn chờ con ở một nơi nào đó... Con phải đi tìm mới có được cô ấy. Dù bố và dì không chấp nhận thì con vẫn phải có được cô ấy... Con đi đây.
Trước sự bước đi kiên quyết của Phương, ông Thịnh chỉ còn biết thở dài. Ông có thể đọc được cả nỗi cô đn và lo lắng trong đôi mắt con. Dường như nó không thể thiếu hình bóng Lam được...
Phương dừng bước trước cô gái đẹp đang hí hoáy viết ở bàn thư kí. Anh hỏi với giọng mềm mỏng:
_ Xin lỗi! Cho tôi gặp Tổng giám đốc.
Cô thư kí ngẩng đầu lên, mỉm cười:
_ Anh có hẹn trước không ạ? Không ư? Thật phiền quá. Tổng giám đốc vừa lệnh là không được tiếp ai. Tôi sợ... kìa ... anh đừng vào đấy...
Nhưng không kịp, Phương đã đẩy cửa một cách thô bạo để bước vào trong. Kha ngẩng mặt lên nhìn. Phưng trầm giọng:
_ Tôi muốn gặp Lam!
Kha khẽ cụp mắt xuống, thở dài:
_ Anh đã đến muộn rồi... Cô ấy đã biến mất khỏi đời tôi...
Phương không hề tỏ ra ngạc nhiên. Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Kha, chờ đợi một lời giải thích, cũng như chờ đợi một niềm tin...

Loan chạy thẳng vào trong nhà, hét lên:
_ Lam ơi! Lam ơi!... Chết rồi...
Dừng ở trước cửa phòng bếp, Loan im bặt khi thấy vẻ mệt mỏi trên mặt bạn. Lam hướng mắt nhìn lên:
_ Có chuyện gì thế?
Dìu bạn xuống ghế, Loan quan tâm:
_ Cậu sao thế? ốm à? Mà bố mẹ tớ đâu?
Lam xua tay:
_ Không sao đâu! Hai bác đi có chút chuyện. Cậu nói gì đi... Cái gì chết?
Nhớ lại chuyện, mặt Loan hốt hỏang. Một tay cầm tay Lam, tay kia đưa lên ngực, Loan phì phò thở:
_ Hôm nay ở trường, suýt tý nữa là tớ để lộ ra chỗ cậu rồi. Sợ quá! Cậu biết không? Anh Phương và một người con trai nữa đến tìm cậu đấy. Trước ánh mắt của Phương tớ không thể nào trả lời lưu loát được...
_ Phương luôn dùng ánh mắt để uy hiếp người khác mà! – Lam bần thần nói – Anh ấy còn đi tìm mình ư?
Loan lay tay bạn:
_ Còn người con trai kia thì hỏi Cúc. Anh ta có giọng lạnh lắm... mà nói tiếng miền Nam nữa... Có phải...
Lam đứng dậy, đi về phía tủ bằng gỗ cẩm. Cô thong thả gật đầu:
_ Đúng... Đó là người con trai mà tớ đã theo vào Nam.
_ Sao cậu bảo anh ta bỏ rơi cậu?
_ Thực ra tớ mới là người chạy trốn... gia đình anh ta không chấp nhận một người như tớ... – Lam lắc đầu chua chát – Không cha, không mẹ, đạo đức lại có vấn đề nữa chứ...
Lam bỗng nhiên dừng lại. Cô ôm ngực chạy vào trong nhà tắm. Loan nghe thấy tiếng nôn khan và tiếng xối nước ào ào. Một lúc, Lam bước ra, mái tóc rũ xuống...
_ Tớ bị thế này một tuần rồi... Nôn khan, nhức đầu, ***ng mặt, đau bụng... Không muốn ăn gì cả!
_ Có phải...
_ Đừng bậy bạ! – Lam hét nhỏ – Cậu cũng nghĩ tớ hư hỏng tới mức ấy ư?... Tớ...
Lam bỗng sụm người xuống khiến Loan hốt hoảng chạy lại đỡ bạn. Lam chỉ thều thào nói vài tiếng rồi ngất đi. Loan sợ quá, hết lay bạn rồi lật đật chạy ra gọi điện thoại cho Đông Phi. Cô không biét làm gì hơn là gọi cho anh... Nhìn mặt Lam tái mét, không còn chút sinh khí, Loan càng sợ hơn. Sợ Lam có mệnh hệ gì thì làm sao cô sống nổi?...
Phi đến cùng một chiếc xe cấp cứu. Thấy Lam, anh vội vã bế cô lên cáng cứu thương. Loan lật đật chạy theo xe. Loan không thích bệnh viện nhưng vẫn phải cố gắng bước vào và chờ đợi trước cửa phòng cấp cứu đến gần tiếng. Người ta đưa Lam vào phòng điều trị đặc biệt khi cô còn đang ngủ. Bây giờ Loan hoàn toàn tin Lam không sao...
Phi đến bên Loan, khuôn mặt vẫn chưa hết lo lắng. Nhìn qua cửa kính, thấy khuôn mặt xanh xao của bạn, Loan thì thầm:
- Nó giấu em đến tận lúc này... Bệnh nó có sao không anh? Có nặng lắm không?
Phi thở dài:
_ Thận của cô ấy có vấn đề. Bây giờ cần phải lọc thận... và cần phải thay thận...
_ Có nguy hiểm đến tính mạng không? – Loan lo lắng, ngước cặp mắt đen nhìn Phi. Phi quay đi, lng tránh:
_ Điều đó phụ thuộc vào phần lớn ở Lam...Cô ấy phải có ý chí sống. Việc giúp thận ở Việt Nam chưa phổ biến, đến Trung Quốc còn là cả vấn đề lớn thì... Nhưng anh quyết phải cứu sống cô ấy!
Loan cắn nhẹ môi. Cô chợt nhớ đến gia đình Lam. Họ liệu có lo lắng cho Lam như Phi không nhỉ?
Phi nghiêm mặt:
_ Em giấu Lam ở nhà, đúng không? Vì sao không nói cho anh biết?
Loan xoắn hai tay vào nhau, bối rối:
_ Tại... tại Lam không cho! Cô ấy doạ sẽ bỏ đi nếu em nói với mọi người. Anh Phi... Có nên thông báo với gia đình Lam không?
Phi vò đám tóc trên trán khiến nó thêm rối. Cuối cùng anh nói:
_ Chờ Lam tỉnh đã!
Cả hai chợt im lặng, cùng nhìn vào trong. Lam vẫn đang ngủ mê mệt. Khuôn mặt đẹp kia như bị vắt kiệt hết sinh lực, chỉ còn lại hình hài tiều tuỵ. Phi đập nhẹ tay lên cửa kính. Anh thấy mình thật vô dụng khi chỉ dám đứng xa nhìn người mình yêu thương nhất gặp khổ sở, đớn đau... Vì sao em lại ra nông nỗi này? Và rồi em có vượt qua được cửa ải tử thần không? Lam ơi! Em sẽ vượt qua. Anh sẽ làm mọi cách để em vượt qua!

Lam khẽ nhíu mày, mở mắt. Mùi ete xộc vào mũi làm cô lạnh người. Một vị bác sỹ đang đứng cạnh giường xem lại ống chuyền nước. Thấy cô tỉnh, vị bác sỹ bỏ khẩu trang ra, mỉm cười hiền lành:
_ Cô đã tỉnh rồi... Có lẽ cô mệt quá nhỉ?
_ Sao tôi lại ở đây? Tôi đâu có bệnh gì đâu? – Lam ngơ ngác, toan ngồi dậy.
Vị bác sỹ ấn cô xuống, nhẹ nhàng giải thích:
_ Cô bị ngất và bạn cô đưa tới đây. Bác sỹ Phi là chỗ quen biết mà...
Lam nhìn xuống cánh tay chuyền nước, hỏi nhỏ:
_ Tôi bị bệnh gì vậy?
_ à... Không có gì! – Vị bác sỹ bối rối.
Lam gắt nhỏ:
_ Tôi chỉ có một mình, không thân thích gì hết đâu. Hãy nói cho tôi biết đi. Làm ơn đi mà. Có phải bệnh tôi nặng lắm không?
Vị bác sỹ thở dài:
_ Thận cô cần phải thay...
_ Cái gì? – Lam sửng sốt – Thay thận... Thật vô lý! – Lam bật cười khan – Tôi mà lại phải thay thận... Sao ông trời lại bắt tôi chịu khổ sở nhiều thế. Tôi làm gì có tiền...
_ Trước hết, mỗi tuần cô phi lọc thận ba lần... Bệnh đã đi vào giai đoạn sau rồi...
Lam phẩy tay:
_ Tôi không lọc thận cũng chẳng thay đâu. Hãy để cho tôi chết đi... Chết đi thôi...
Lam quay mặt vào tường, tỏ ý không muốn nói nữa. Trong lòng cô nổi lên những cơn sóng buồn bực dữ dội. Sao cô lại phải hứng chịu sự ngược đãi của số phận thế này... Mà cũng có thể đây là một lối thoát vĩnh viễn cho con người Lam. Một cái chết để chấm dứt tất cả. Nhưng chết khi mà tuổi xuân đang phơi phới, khi mà sự nghiệp còn dở dang thì thật uổng công Lam sống trong tủi nhục mấy năm qua... Thay một quả thận mất gần tỉ đồng chứ ít ỏi gì đâu, đấy là chưa kể phải ra nước ngoài điều trị. Ai mà có đủ khả năng giúp Lam, mà nếu có Lam cũng không nhận... Nợ tiền phi trả bằng tiền, Lam làm gì có!
Thật là khi người ta nghèo thì người ta khổ đủ thứ... Lam thấy sợ quá cho cuộc đời mình... Lam chết rồi chắc có người vui, người buồn... Phương có buồn không? Tội nghiệp anh! Anh sẽ là người đau khổ nhất vì Lam biết anh thật lòng yêu cô. Đó là một thứ tình yêu mãnh liệt nhưng trong sáng. Tình yêu đó bao la, rộng lớn và rất vị tha... Lam chết, tình yêu đó cũng chết theo... Phương sẽ không còn là Phương nữa. “ừ! Chẳng nên cho anh biết thì hơn. Vĩnh viễn để anh tin rằng Lam còn sống ở một chân trời nào đó, rất hạnh phúc!”
Một hàng nước mắt chảy xuống môi Lam mặn chát. Lam khóc rồi. Khóc vì thương Phương quá đỗi. Tình yêu của Lam đâu có kém gì của Phương. Chỉ tại Lam bướng bỉnh quá thôi Phương à!
Có tiếng người bước nhẹ vào phòng, Lam vội lau nước mắt quay ra. Phi đứng trước mặt cô, ánh mắt lo âu. Cô mỉm cười với anh, nụ cười buồn buồn. Phi ngồi xuống mép giường, nắm lấy bàn tay lạnh của Lam, thì thầm:
_ Em không sao đâu... Cứ tin anh, được không?
_ Em nghĩ số mình đã hết rồi... Cho em chết!
Phi vội dùng tay chặn miệng Lam lại, lắc đầu:
_ Không được. Anh mà để em chết ư? Anh không cho phép em như thế. Em còn gia đình, bạn bè và cuộc sống tươi đẹp phía trước.
Lam gỡ tay Phi ra, bóp nhẹ:
_ Em không muốn nhận bất cứ sự giúp đỡ nào, kể cả gia đình em, kể cả anh. Nếu anh cứ cố tình báo cho gia đình em thì em sẽ bỏ đi... bỏ đi vĩnh viễn.
Phi quay đi, bực bội:
_ Em điễn vừa vừa thôi. Lúc nào cũng tỏ ra bất cần thế làm gì? Em không nghĩ cho mình thì hãy nghĩ cho người khác chứ? Để em chết... liệu mọi người còn lại có sống vui vẻ được nữa không?
Lam lắc nhẹ đầu:
_ Thời gian sẽ hàn gắn mọi vết thương... Em chết là một giải thoát cho em để em không phải khổ nữa. Em khổ vì dối trá, khổ vì thù hận và khổ nhất là không được sống đúng bản thân mình. Phi ơi... Cho em xin đi. Anh đừng nhọc lòng vì em nữa. Bất công cho anh lắm!
Phi bật dậy, hét lên:
_ Em tưởng anh quý mến em là do so đo tính toán à? Sao em nông cạn thế. Anh thật không thể tin đây là con người em nữa Lam ạ! Anh cho em suy nghĩ thêm một thời gian nữa. Chào em!
Phi bước ra thật nhanh không để Lam phân trần. Anh bực bội quá! Lam cứ như người xa lạ đối với anh. Cô luôn giữ khong cách đủ để anh hiểu mà đừng vượt qua giới hạn tình bạn... Nhưng anh làm sao có thể để cô như thế? Phi làm gì đó giúp cô cũng như giúp chính mình!

Lam ở bệnh viện đã được hai ngày. Cô giết thời gian bằng cách đi ra đi vào, nhìn ngắm những bông hoa mười giờ đỏ thắm ở bồn hoa. Chúng nở như đã có hẹn rồi... Lam thấy đời mình cũng như một cái hẹn của số phận. Nở quá sớm để rồi lụi tắt sớm quá!
Có hai cô y tá đi qua, cười nói rúc rích. Họ đang bàn về một chưng trình đặc biệt trên ti vi. Nó được tường thuật trực tiếp trên tất cả các kênh, kể cả những ti vi ở quang trường. Lam không còn tính tò mò nữa nhưng do buồn nên tiện tay bật ti vi. Cô vừa yên vị trên giường thì chương trình cũng bắt đầu. Có vẻ đây là một buổi tiệc của một công tôn vương tử giàu có nào đó. Quan khách đến dự đông và toàn là những người giàu có. Lam nhận ra vài người có máu mặt trong kinh doanh... Tiệc gì nhỉ? Chỉ có tiếng nhạc chứ không có bình luận gì cả. Kể ra họ cũng biết cách gợi trí tò mò của khán giả đó chứ... Lam cố căng mắt nhìn dòng chữ đỏ tít phía xa. Không thấy gì... Bực thật!
Buổi tiệc bị cắt bởi cô phóng viên xuất hiện. Cô nàng mỉm cười xinh như mộng, rồi sau đó mới cất giọng oanh vàng:
_ Xin chào quý vị... Xin mời đến dự buổi tiệc chúc mừng tân giám đốc công ty Việt Xuyên – một công ty lớn trong thương trường thâu tóm toàn bộ thị trường phim ảnh Việt Nam. Đây là một sự kiện lớn, chúng tôi xin truyền hình trực tiếp buổi tiệc này...
Trái tim Lam nhy loạn xạ theo tiếng nhạc vui. Vậy là Phương đã thật sự trở thành một ông hoàng, đứng trên mọi danh vọng tiền tài. Trong lúc anh như thế thì cô lại thành một kẻ bệnh tật chờ chết. Làm thế nào để ngăn dòng nước mắt tủi thân trong cô đây? Anh đang tươi cười đấy! Bên cạnh anh có rất nhiều người. Biết đâu niềm vui đã làm anh quên đi một cô gái nhỏ bé luôn chạy trốn anh? “Phương i! Chúc mừng anh! Giá em được ở bên anh chia sẻ với anh niềm vui này. Giá em có đủ can đảm vượt qua tất cả để thật sự thành Lam của anh...”
Lam gục mặt xuống đầu gối, khóc nức nở. Không hiểu sao cô lại nhiều nước mắt thế... Những giọt nước mắt của sự tủi thân hay nỗi dằn vặt ân hận? Lam không biết, chỉ biết một điều duy nhất trái tim cô đang thổn thức và cô khóc theo nhịp tim.
Cô phóng viên hỏi Phương:
_ Anh Phương... Anh vừa hứa sẽ đưa công ty phát triển hơn nữa. Rồi anh cũng phải có tình riêng chứ? Anh có nói gì với ai đó không? Đừng nói rằng anh chưa có cô nào nhé?
Phương cười nhẹ, đôi mắt anh buồn và sâu thẳm. Lam có cảm giác anh đang nhìn mình... nhìn rất sâu:
_ Tôi muốn nói với một người thôi, chỉ duy nhất một người. Người đã tặng tôi một trái tim biết yêu, biết thổn thức. Tôi yêu thật lòng. Đó là mối tình đầu và cũng là mối tình duy nhất của tôi... Lam! Em đang ở đâu? Có nghe anh nói không? Đừng chạy trốn anh nữa... Em hãy quay về đi... hay em báo anh một tiếng, anh sẽ đến ngay lập tức để đón em về... Em lo ngại chuyện gia đình mình ư? Em chẳng từng bảo tình yêu cắm rất sâu vào lòng đất để tồn tại, vậy thì sao em lại vội cho tình yêu của chúng ta không đủ sức chống lại với mọi khó khăn? Anh không cần gì cả, chỉ cần em. Anh có thể từ bỏ tất cả vì em... Lam ơi! Em xem này...
Phương kéo tấm vải che, để lộ một chậu hoa nhỏ, xanh ngắt trên mặt bàn. Anh nói tiếp:
_ Cây tình yêu của chúng ta đó. Xin em hãy quay về. Anh không thể chờ thêm được nữa. Anh rất nhớ em...
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Đôi mắt Phương buồn đến mức tưởng như có những hạt sương. Lam dùng tay lau nhẹ giọt nước mắt lăn tròn trên gò má. Sao anh làm thế? Anh tưởng thế này là em mủi lòng mà trở về với anh ư? Em không thể quay về được nữa rồi... Không thể!
Có ai đó vừa đưa cho Phưng một tờ báo. Anh đọc lướt qua, và vội vàng bỏ đi trước sự ngạc nhiên của bao nhiêu quan khách. Cô phóng viên vội khoa lấp chương trình bằng cách lật trang báo. Lam choáng váng khi thấy tuýp lớn trên trang nhất của tờ “Doanh nghiệp” viết: “Tin mới nhất về chủ nhân của “Trái tim đá”. Cô phóng viên suy đoán:
_ Theo chúng tôi, phải chăng chủ nhân của “Trái tim đá” là người yêu dấu của Phương? Cô ấy đang ở một nơi ít người ngờ nhất...
Lam vội bật dậy, luống cuống không còn biết làm gì. Phương sẽ tới... Làm thế nào đây? Trốn viện... Phải trốn viện...
_ Em định đi ư?
Lam quay ra, bắt gặp cái nhìn nảy lửa của Phi. Cô đưa tay chận ngực, lắc đầu:
_ Không... Em chỉ muốn ra ngoài dạo thôi!
Phi cười nhạt, giọng anh trở nên lạ lùng:
_ Đi dạo sau khi xem chưng trình đặc biệt vậy ư? Em lạ thật. Ra đó không phải là anh ruột của em... Em và anh ta... Sao tôi lại không nhìn ra nhỉ? Em chạy trốn anh ta và đi tìm cái chết ư? Đúng là điên khùng1
Lam tức ứa gan. Cô mạnh bạo nhìn vào mắt anh và chợt rùng mình. Đôi mắt anh thất thần, tuỵệt vọng và đau khổ. Phi vẫn đứng lặng ở cửa phòng. Anh vuốt vài sợi tóc xoà trên trán mình, rồi nói xa xôi:
_ Anh ta cũng nặng tình với em lắm. Nhìn thì biết... Liệu còn ai đau khổ vì em nữa không nhỉ?
Lam khua tay, cố lấy giọng bình thn:
_ Anh lảm nhảm gì vậy? Cho em đi qua đi... Em muốn ra ngoài!
Phi lắc đầu, giọng mượt như nhung nhưng vẫn có sự chua chát:
_ Anh không cho em đi đâu hết bởi món quà anh tặng em sắp cho ra quả rồi... Em phải đón nhận chứ?
Lam lờ mờ hiểu ra Phi nói gì. Cô quắc mắt, quát lên:
_ Anh cho nhà báo biết tin tức của tôi ư? Anh... liệu có nên tin anh không?
Phi cười nhẹ:
_ Vì anh muốn em phải sống. Em phải trải lòng với mọi người. Anh biết, ba năm qua anh chỉ hiểu một phần con người của em thôi và anh cam chịu... với phần đó. Anh sẵn sàng chờ đi người có thể hiểu cả con người em đến để chúc mừng... Người đó là Phương, đúng không Lam?
Lam quay mặt đi. Trái tim cô dâng lên niềm xúc động dạt dào. Phi rất cao thượng... Lúc nào anh cũng ân cần, tế nhị và rất mực lo cho cô kể cả khi anh biết anh chỉ đứng ngoài lề trong cuộc đời cô. Giờ thì Lam lờ mờ hiểu, còn rất rất nhiều đàn ông tốt đẹp trong cuộc sống, sẵn sàng hi sinh hạnh phúc của mình cho người khác. Giá mà bố Lam cũng như một trong số họ thì mẹ Lam đâu có đến nỗi vậy? Tại hoàn cảnh ư?

Lam gạt phăng ý nghĩ tha thứ vừa nhóm lên ra khỏi đầu. Cô ngước nhìn Phi, anh cũng đang nhìn cô chăm chú:
_ Phương sắp đến... Em nên quay về đi. Tha thứ là một thứ keo dính rất chặt, kết con người lại với nhau thành một khối vững bền. Em nên học tha thứ...
Lam sững người. Cô nên học tha thứ ư? Vậy là từ trước đến giờ cô làm cho người khác không phải là lòng vị tha hay sự tha thứ, chỉ là những thứ phù phiếm, nhạt nhoà. Lam không hề biết đến lòng tha thứ... Lòng Lam đã chai sạn rồi. Lam chết mất... nếu Lam vô cảm.
Có tiếng người chạy trong hành lang, Lam giật mình thon thót. Phi quay người ra chầm chậm. Phương đứng sững ngoài cửa, đôi mắt anh vụt sáng lên.
Phi mỉm cười:
_ Tôi giữ cô ấy lại cho anh đó... Hãy cố gắng thuyết phục nhé!
Phương gật đầu. Phi lách người đi ra. Lòng anh chợt se lại vì cảm giác mất mát. Nhưng môi anh lại nở một nụ cười. Đây là món quà ý nghĩa nhất mà tình yêu của anh dành tặng cho Lam: tặng Lam cả một sự sống!
Lam quay ngoắt đi, bực bội:
_ Đi đi... Tôi chẳng liên quan gì tới anh cả.. Hãy ra khỏi cuộc đời tôi.
Phương nhẹ nhàng đi vào. Anh đóng luôn cửa phòng lại. Anh hất đầu lên trước đôi mắt nảy lửa của Lam. Cứ thế họ nhìn nhau, không nói một lời. Mỗi người một tâm trạng nhưng ngấm ngầm đối đầu nhau cho đến khi một ai đó chịu thua. Lẽ dĩ nhiên, người lảng tránh đầu tiên là Lam. Cô thấy thật nực cười cho cái trò đọ mắt này.
Phương bình thản ngồi xuống ghế. Anh đang cố kìm nén thứ tình đang dào dạt dâng lên trong lòng thì đúng hơn. Lam cũng ngồi xuống mép giường, nói nho nhỏ:
_ Tôi không muốn quay về đâu. Anh đừng thuyết phục tôi vô ích!
Phương nghiêng đầu, rồi cười nhẹ:
_ Anh không thuyết phục đâu. Anh đến để nói với em một câu thôi:
Em không còn đường lui đâu. Anh đã giữ được em rồi!
Lam nhếch môi:
_ Giữ được tôi? Điều nực cười nhất mà tôi nghe thấy. Tôi sắp chết, anh biết chưa?
_ Biết! – Phương thản nhiên trả lời – Và còn hơn thế nữa cơ...Chính anh sẽ bắt em sống!
Lam bật cười trước mệnh lệnh của Phương. Anh luôn dùng nó để áp chế cô! Nhưng đấy là những lúc Phương thật sự nghiêm túc.
Phương đứng dậy khiến Lam cũng nhổm dậy đề phòng. Anh cười tươi:
_ Em làm gì mà sợ anh thế? Anh có ăn thịt em đâu?
Lam lạnh lùng:
_ Tôi không sợ nhưng... Cấm anh lại gần... Anh là mối hiểm hoạ của đời tôi... Vì anh mà tôi phải dằn vặt thế này. Vì anh mà tôi khổ sở. Tôi không chịu được nữa...
Lam bật khóc. Cô không hiểu sao cô chỉ khóc được trước anh. Vì anh rộng lớn quá chăng? Và cô chỉ lại là một cô bé nhỏ nhắn cần chỗ dựa...
Phương đã đến bên Lam thật gần. Anh giữ vai Lam trong tay mình, nói thật khẽ thật êm:
_ Anh xin lỗi... Giá mà anh có thể cưỡng lại số phận để em được hạnh phúc thì hay quá. Nhưng anh không thể... Anh chỉ có thể làm theo nó mà thôi. Lam ơi! Em đừng xa anh nữa. Anh sợ lắm... Anh thấy cô đơn, mệt mỏi khi không có em... ừ! Nếu anh không được ở bên em, thì anh sẽ chết...
Lam vẫn dấm dứ khóc, giọng sụt sịt:
_ Thì anh đã tát em một cái đó thôi. Cái tát đã đẩy lòng tự trọng của em ngã xuống, em đã bàng hoàng nhận ra mình tồi tệ thế nào. Làm sao xứng được với anh khi mà anh cái gì cũng tốt cũng giỏi...
Phương ghì Lam vào lòng. Anh khẽ hôn lên mái tóc mượt của cô, mỉm cười bâng qu. Ra Lam tự ti chứ chẳng phi cô ghét bỏ gì anh. Cô còn yêu anh nhiều hơn anh tưởng ấy chứ...
_ Em muốn chết thật à? – Anh bỗng cất tiếng hỏi
Lam im lặng. Cô nghe tiếng đập của tim Phương mạnh quá. Có lẽ anh đang giận dữ lắm!
_ Vậy anh chết cùng em nhé. – Phương nghiêm túc nói tiếp.
Lam bật ra nhìn anh thong thốt. Đôi mắt Phương rất thật, không có ý đùa cợt. Phương nhún vai:
_ Anh biết anh đang nói gì mà. Anh không thể sống thiếu em được. Lẽ tất nhiên chúng ta sẽ cùng... chết!
Lam bực bội:
_ Vậy thì anh hẹn ngày giờ đi... Xem có dám không?
Phưng lẩm nhẩm:
_ Hai mươi tháng này nhé. Hôm đó là ngày đẹp đó. Thằng bạn anh lấy ngày đó làm ngày cưới của hắn...
Mặt Phương tỉnh bơ làm Lam thấy ghét. Cô xô anh ra, hét lên nho nhỏ:
_ Anh là đồ... bợm... chuyện nghiêm túc lúc nào cũng đùa được. Sự thật bài báo là đúng đó. Em sẽ chết...
_ Nếu em không thay thận. – Phương chợt nghiêm giọng – Anh sẽ thay thận cho em. Bệnh viện này lớn, nếu họ đảm đuơng được ca phẫu thuật thì anh chịu cho em ở đây, còn không anh sẽ đưa em ra nước ngoài...
Lam không nói gì. Thực ra cô đang phân vân có nên nghe theo lời anh không. Mà không nghe thì cuối cùng anh cũng bắt phải nghe thôi. Bây giờ anh đã giữ được cả trái tim lẫn con người cô rồi.
Phương ngồi xuống giường kéo cô ngồi xuống đùi mình, âu yếm hỏi:
_ Chắc em đau lắm nhỉ?
_ Dạ... Cũng thường thôi. Anh Phi là bác sỹ ở đây... Họ tốt với em lắm.
Phương ghen tỵ:
_ Có phải anh chàng nho nhã lúc nãy không? Anh ta là gì mà được ở bên em lâu thế. Có thể anh ta nhìn trộm lúc em ngủ lắm chứ?
Lam bật cười:
_ Em thì có gì hay ho đâu mà để người ta nhìn trộm? Những cơn đau, những trận quay cuồng khiến cho em kiệt sức... Giá mà không được sinh ra thì hay!
_ Em có muốn gặp mẹ không? – Phương hỏi thật khẽ.
Lam lắc đầu buồn bã:
_ Không! Từ lâu mẹ của em đã chết rồi! Anh có biết chuyện đó ám ảnh em thế nào không? Khi em mười ba tuổi, lúc đó em vẫn còn vô tư lắm. Em thấy cuộc đời rất đẹp, rất đẹp, mặc dù em mồ côi... Nhưng em tình cờ nghe được câu chuyện của bà ngoại với người mẹ đột nhiên xuất hiện. Em thấy hụt hẫng. Cứ tưởng tượng người mình gắn bó bao nắm, yêu thưng rất nhiều lại không phi là ruột thịt, chỉ là người dưng nhận tiền của người khác nuôi nấng mình như một nghĩa vụ, em đã thấy tức thở. Rồi chuyện người đàn bà đó bị sỉ nhục ra sao khi bước vào đời.... Em kinh hoàng đến mức muốn chết đi cho xong. Anh có tin em hận đến mức cắn chảy máu môi mình không? Từ ngày đó, hình thành trong em một sự phản kháng ngấm ngầm. Em thích làm người ta khổ vì sợ nếu mình không làm họ khổ thì họ sẽ làm khổ mình... Em chẳng thể nào còn tin vào ai được nữa!

Những giọt nước mắt rơi xuống tay Phương nóng bỏng. Phương xiết chặt tay cô như an ủi như cảm thông. Trái tim anh thổn thức, đang đau nỗi đau của cô bé Lam 13 tuổi thơ ngây. Anh cố lau những giọt nước mắt của Lam, dỗ dành:
_ Em có biết thế nào là hoàn cảnh không? Không ai trách em cả. Em còn bé quá, để hiểu một điều rằng: con người không ai hoàn hảo, cũng có lúc phạm sai lầm. Dì Lương phạm sai lầm là bỏ em để đi kiếm tiền... Chẳng qua là vì dì sợ nghèo... và chạy trốn cả chính quá khứ của chính mình. Dì lại còn quá yếu đuối và chân thật... đến mức đánh mất cả con người mình. Nhưng dì tốt lắm... Anh biết dì ấy yêu em bằng cả tấm lòng của người mẹ. Dì ấy đã héo hon khổ sở khi em bỏ đi. Lam... hãy tha thứ cho mẹ em đi! Em cần mẹ cả mà!
Lam đứng dậy. Cô chợt nhớ đến đôi mắt ngày xưa nhìn hàng xóm khao khát của mình. Lúc ấy cô thèm có mẹ ôm ấp biết bao... Hận lắm thì yêu nhiều... Chỉ có điều tình yêu của Lam lặn sâu vào đáy lòng, nơi có những giọt nước mắt khóc thương đời mẹ. Lam nhìn Phương, đôi mắt anh nồng nàn chờ đợi ở cô một sự thay đổi... Mẹ đã cho cô hình hài để Phương yêu... cho cô tâm hồn để Phương nâng niu quý trọng. Mẹ đã tạo ra Lam cho Phương... Trong đầu Lam mụ mị hình ảnh tiều tuỵ của mẹ và nhật là đôi mắt thất thần đớn đau của bà khi bị đứa con buộc tội. Ôi! Lam chợt thấy hối hận. Cô đang vắt kiệt sức sống chỉ còn mong manh của mẹ! Liệu cô có xứng đáng làm con?
Lam ngồi thụp xuống, bất giác ôm mặt nghẹn ngào:
_ Em thật sự không muốn thế... Em sợ lắm!
Phương vội vã ôm lấy cô, im lặng. Lam cứ khóc gục trên vai anh. Khóc mãi không thôi. Bởi đó là giọt nước mắt của đá rất trong sạch, thanhkhiết!
Có tiếng gõ cửa, Lam vội vã lau những giọt nước mắt. Phương đỡ cô đứng dậy, rồi ra mở cửa. Trước mặt anh là 5 người con trai, mà trong đó anh chỉ biết hai người là Phi và Kha, và anh giật mình khi thấy Quyền. Anh đứng sau Phi và mỉm cười.
Lam cũng đứng sững bên trong, mãi lúc sau mới lắp bắp:
_ Anh Kha... Anh Quyền... Phùng... Hưng... Các anh...
Kha cười nhẹ:
_ Em không mời bọn anh vào ư? Tay mới gặp ở hành lang mà đã thấy thân thiết!
Phương đoán ra đây là những “nạn nhân” của Lam, nên vội vã đứng ra một bên. Họ bước vào. Phương thầm công nhận những chàng trai này đều có nét đẹp riêng, nhưng điểm chung là nét mạnh mẽ, ngang tàng bộc lộ rõ qua nét mặt cử chỉ.
Quyền lại gần, chìa tay ra trước mặt Phương:
_ Biết tiếng cậu từ năm năm về trước. Nay mới được tiếp chuyện...
_ Vâng! – Phương bắt tay Quyền hồ hởi.
Lam bối rối:
_ Anh Quyền... về nước lâu chưa?
Quyền cười chúm chím:
_ Được nửa năm rồi... Anh về quê nhưng không gặp em. Kể em cũng có tài khi lẩn trốn...
Lam cúi mặt:
_ Em xin lỗi... Xin lỗi các anh... Nếu các anh đến để mắng mỏ quở trách thì em xin nghe... Em sẽ nghe hết, không nói lại câu nào...
Cả bọn bật cười. Phùng nháy mắt với Quyền ý nhị: Cô nhỏ vẫn còn thơ ngây và non nớt như xưa. Còn Kha thì đập tay vào lưng Hưng đang đứng đực ở ngưỡng cửa.
Lam càng bối rối hơn. Cô muốn khóc nhưng lại sợ họ khinh mình thêm. Phương ôm vai cô như che chở. Anh nói với giọng đùa vui:
_ Các anh ấy là nam nhi đâu chấp gì chuyện của em. Thôi nào, ngẩng mặt lên đi cho các anh ấy... ngắm. Bé lớn được bao nhiêu?
Lam giận dỗi đẩy Phương ra. Phi chép miệng:
_ Không ngờ một Ngọc Lam lại cao tay thế. Bao nhiêu... đàn ông con trai giỏi giang đều không thoát khỏi... bàn tay nhện của...
Lam giậm chân:
_ Anh Phi nói xấu em kìa... Em không có giăng bẫy... Chỉ tại mấy anh ấy làm em ngứa mắt... Con trai gì mà đào hoa và không chung tình...
Hưng thở dài sườn sượt:
_ Con trai mà không vậy thì đâu đáng đời trai!
Lam quắc mắt lên:
_ Em không ngờ anh vẫn còn như thế? Em... em...
_ Em sẽ làm gì nào khi mà em đã bị Phương trói buộc ở bên cạnh? – Kha nhướng mày hỏi lại.
Cả sáu tên con trai xọc tay vào túi quần thách thức bằng cách nghinh mặt lên. Lam hơi ngạc nhiên một chút, rồi cô bật cười:
_ ừ... Chẳng được gì cả... Em ghét gần gũi các anh rồi...
_ Chỉ có PhưƠng là khổ khi chưa được buông tha...- Quyền đùa.
Cả bọn lại cười rộ lên. Mỗi người lại tự che giấu lòng mình bằng tiếng cười vui. Giá mà họ có thể được thay vào chỗ của Phương... dù là một chút ít thời gian.
Quyền nghiêm giọng lại:
_ Thôi, không đùa nữa! Chúng ta đến đây vì bất bình việc Lam đòi... tự tử...
_ Em không có đòi tự tử! – Lam phản bác.
Kha châm chọc:
_ Vậy việc một mực đòi chết là thế nào?
_ Việc này... Việc này...
Hưng phẩy tay:
_ Không có việc này việc nọ gì cả... Như tôi đã bàn với Quyền và Phùng rồi đấy... Chúng ta nói rõ cho mọi người ở đây nghe đi.
Quyền ho vài tiếng, vờ lấy giọng:
_ Việc là thế này... Sau nửa năm đi tìm Lam, anh gọi được một vài người trước kia là... bạn Lam. Việt đang có việc ở Nhật, Quang và Nam thì ở tít trong Thành phố Hồ Chí Minh, có gọi đến để hỏi thăm sức khoẻ Lam, chỉ mong Lam đừng nghĩ quẩn... Dù gì nhờ có Lam bọn anh mới hiểu được giá trị của chân tình... Chính Lam đã gián tiếp bọn anh không sa ngã... Bọn anh không thể quên Lam!
Lam im lặng lắng nghe. Nước mắt cô chảy tràn trên khuôn mặt xanh xao. Cô đâu có nghĩ rằng những người xưa lại chân tình thế. Họ không hề giận hay hận cô... Giờ Lam đã hiểu, đã là con người thì có lúc người ta nông nổi xấu xa... Thực sự trong sâu thẳm họ đều có một tấm lòng tốt đẹp. Họ đã và đang dạy cô biết thế nào là sự tin yêu, thế nào là sự bao dung tha thứ... Sao Lam thấy mình nhỏ bé trước họ thế...
Phương mỉm cười, đứng tựa vào tường nhìn Lam hạnh phúc. Anh tin Lam đã hoàn toàn trở lại con người thật của mình rồi. Cô đã biết tha thứ...

Cửa lại bật mở, người xuất hiện ở ngưỡng cửa là ông bà Thịnh. Thần sắc họ hốt hong, tái xám lại. Bà Lương bật khóc khi thấy Lam nhỏ bé ngồi trên chiếc giường bệnh trắng toát. Bà lê bước lại gần, nghẹn ngào từng lời:
_ Lam ơi...Đừng chết nhé con! Mẹ xin con... Hãy để mẹ chết! Mẹ sẽ chết để gột rửa tội lỗi của mẹ đối với con... Chỉ xin con hãy sống!
Bà quỳ xuống, mệt mỏi. Đôi mắt bà đỏ sưng lên, đo đỏ, đầy thương cảm. Ông Thịnh toan đỡ vợ dậy thì Phương kéo lại lắc đầu.
Bà Lương vẫn nức nở:
_ Giá mà mẹ bớt ích kỉ đi thì con đâu phi khổ sở thế! Mẹ sinh ra nhưng lại không biết dưỡng dục. Mẹ lại còn làm vẩn **c đời con bằng chuyện đời của mẹ. Xin hãy cứ nguyền rủa mẹ đi, căm ghét mẹ đi... Con phải sống để mà căm thù mẹ chứ?
Lam khóc nấc lên. Cô lao xuống bên mẹ, ôm lấy vai mẹ khiến bà mẹ sững sờ ngồi hoá đá. Lam lắc đầu vội vã:
_ Con không còn căm ghét mẹ nữa... Không còn một chút nào cả... mà thực ra lâu nay con chỉ lấy nó làm bình phong che giấu nỗi khát khao gặp mẹ... Mẹ ơi... Con xin lỗi... Xin lỗi!
Bà Lưng vẫn khóc. Lòng người mẹ mừng vui khôn xiết nhưng nỗi đâu vì sợ mất con khiến bà không thể mừng vui:
_ Con đừng tha thứ cho mẹ... Đừng vì mẹ có tội lắm...
_ Mẹ! Chỉ vì mẹ gặp những người đàn ông không tốt thôi... Nếu mẹ gặp dượng con sớm hơn hay gặp những người như bạn con thì mẹ sẽ không bỏ con đâu. Con tin thế... Mẹ đừng dằn vặt mình để con khổ tâm hơn... Mẹ...
Ông Thịnh và Phương cùng đỡ hai mẹ con Lam dậy. Ông Thịnh mỉm cười:
_ Lam... Vậy là con đã hiểu ra. Dượng và mẹ con mong đến ngày này biết bao! Nhưng...
Phi biết ông Thịnh định đề cập đến vấn đề gì, nên anh vội trả lời:
_ Bệnh của Lam vẫn có thể cứu được... Chỉ cần thay thận là được.
_ Vậy ư? – Bà Lưng quay ra, lập cập hỏi – Cháu... cháu nói thật chứ? Sao... Sao Lam cứ một mực đòi chết?
Lam cúi đầu:
_ Mẹ... Vì lúc ấy con thấy mình cô đơn... Con lại sợ nếu con sống con sẽ làm khổ nhiều người lắm... Như thế thì sống ích gì?
Bà Lương nắm tay con, âu yếm:
_ Con đừng nói thế... Không ai không lo lắng cho con vì con là niếm vui sống của mọi người...
_ Mẹ! – Lam lại rơm rớm nước mắt. Cô ôm chầm lấy mẹ. Lần đầu tiên sau hai mươi hai năm Lam mới biết thế nào là vòng tay ấm áp của người mẹ. Cô như thấy mình nhỏ lại, thấy mình bồng bềnh trôi trên dòng sông kí ức thơ dại ngây ngô. Mẹ của cô có bàn tay thật ấm, vòng tay thật mềm và tình yêu thương thật rộng...
Kha mỉm cười, hai bàn tay anh xoa vào nhau, đề nghị rụt rè:
_ Còn về chuyện... phí tổn của ca mổ... Chúng tôi muốn góp vào cùng với Phương để...
Phương gạt nhanh:
_ Không được! Chẳng lẽ tôi không đủ khả năng để lo cho Lam?
Phùng khoa tay:
_ Không phải thế. Chúng tôi biết anh có thừa khả năng, hơn nữa anh lại là người yêu của cô ấy. Nhưng chúng tôi chỉ muốn góp phần vào sự sống của Lam... Gọi là cảm n cô ấy đã ở bên chúng tôi lúc chúng tôi đáng thương nhât... (Really?)
Ông Thịnh tuy không hiểu gì nhưng cũng gật đầu:
_ Các cháu thật tốt... Bác biết các cháu đều là những người thành đạt trong xã hội... Giờ lại nhớ đến người bạn xưa với một tình bạn nồng thắm thế. Thật hiếm!
_ Chúng tôi biết số tiền góp của chúng tôi không nhằm nhò gì so với tấm lòng của chúng tôi, nhưng... phải có chút gì thực tế chứ? – Kha nheo mắt nói – Anh thử nghĩ xem mới vài ngày trước tôi còn là người yêu của cô ấy, liệu anh có thể hiểu nỗi buồn trong lòng tôi không? Tình cảm thì không thể mai một sớm chiều được...
Lam nắm tay Kha, cúi đầu:
_ Em xin lỗi... Cảm ơn các anh nhiều lắm.
Hưng đưa tay xoa đầu cô, thì thầm:
_ Em hãy cố gắng lên nhé... Chiến đấu với tử thần mà chiến thắng thì vinh quang lắm đấy!

Lam nở một nụ cười tươi rói, tràn đầy hạnh phúc. Xung quanh những người con trai nhân hậu và cao thượng cũng nở nụ cười. Không còn gì quý hơn bằng sự bao dung tha thứ. Và không còn gì đẹp hơn sự cao thượng trong tình yêu.
Lam sẽ vào phòng mổ với một chút phấn hồng trên má, trên môi. Đấy là sản phẩm son cao cấp đầu tiên của Quyền. Cô cũng sẽ còn mang theo cái nhìn nồng ấm động viên của những người anh trai tốt bụng... Và nụ hôn ngọt ngào của tình yêu bất tận!

Đoạn kết:
Quyền gọi điện cho Kha, đang ở nước ngoài vì công việc. Giọng anh vang lên khoẻ khoắn:
_ Báo cho mày biết hai tin. Một vui một buồn. Mày thích nghe tin nào trước?
Kha dấm dẳng:
_ Tin buồn trước đi!
_ ờ... Chiều luôn... Còn hai tuần nữa là đám cưới của Lam và Phương đấy...
Không cần nhìn Quyền cũng biết Kha như thế nào. Kha chưa thể nào quên được sau hai năm trời như thế. Hai năm, đủ để bọn anh kết thân được với nhau và trở thanh nhóm bạn thân thiết nhất, thành đạt nhất. Nhưng cũng là thời gian để họ hiểu trong lòng mỗi thằng vẫn còn dư vị của hương xưa...
Giọng Kha ngập ngừng:
_ Còn tin vui?
Quyền cười:
_ Thì... mày mau thu xếp về làm... phụ rể cho Phương... Sướng, được tín nhiệm thế. Tao kì kèo mãi mà không được, cái mặt tao nó trạt phấn son hay sao ấy!
Kha phì cười:
_ Đúng quá đi chứ. Trong tụi mình mỗi tao được nhất. Tao sẽ thu xếp để về. à... Còn phải mua cho Lam một bộ đồ thật xịn mới được. Cô em gái nhỏ của chúng ta cơ mà! Chắc chắn là Lam sẽ đẹp lắm!
Cả hai cùng mường tượng ra cảnh Lam mặc bộ đồ cô dâu trắng tinh, duyên dáng đi bên Phương. Lúc đó cô sẽ cười thật nhẹ, e lệ, rụt rè... Và đâu đó vang lên lời ca bất tận về tình yêu ngọt ngào làm say lòng người. Đám cưới ấy là đám cưới của người mang Trái tim đá!

The End
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ