The Soda Pop
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...
Thầy chủ nhiệm giới thiệu khi cả ba đang đứng đối lập nhau:
_ Đây là Nguyệt Yên – phóng viên báo Tiền phong, còn đây là anh Phương bạn cô Yên... Nhân vật chính của chúng ta là Nguyễn Ngọc Lam...
Phương đứng sững nhìn Lam.... Lam ư? Em đấy ư? Sao lại như thế?
Yên reo lên:
_ Có phải em học kém chị hai khoá ở trường Nguyễn Trãi không?
Lam cười nhẹ:
_ Vâng!
_ Ra các em quen nhau à? – Thầy chủ nhiệm cười lớn – Vậy thì càng dễ nói chuyện. Thôi nhé, tôi có việc cần đi, các em cứ tự nhiên!
_ Chào thầy ạ! – Lam và Yên cùng chào.
Phương vẫn đắm chìm vào trong cảm xúc bất chợt vừa tới. Anh thấy nhói lòng khi nhớ tới chàng trai của Lam. Sau 5 năm gặp lại, Lam đã thay lòng đổi dạ...
Lam đùa nhẹ:
_ Anh chị vẫn thân thiết như ngày xưa nhỉ? Có lúc nghĩ tới chuyện tiến tới chưa?
Yên đỏ mặt:
_ Bọn chị vẫn là bạn... Còn em thế nào?
Lam liếc nhìn Phương. Dù có thế nào chăng nữa thì cô chẳng còn đuổi kịp anh... Vậy cứ để mặc cho anh nghĩ cô thật xấu xa:
_ Em chỉ chú tâm vào học thôi!
Phương nhếch môi, chiếu ánh mắt nghiêm khắc vào Lam. Cô thay đổi nhanh đến thế ư? Có anh ở đây mà vẫn nói dối một cách trơn tru. Yên vô tư không để ý tới thái độ của hai người cạnh mình. Cô bật băng ghi âm để trước mặt Lam.
_ Bây giờ chúng ta bắt đầu vào việc nhé?
_ Vâng! – Lam cụp mắt xuống, vẻ hiền lành.
Phương vẫn không thôi nhìn cô, ánh mắt nửa thiết tha nửa hững hờ. Cõi lòng anh réo gọi tên cô nhưng lí trí lại kìm lại. Biết thế này, anh đừng tìm, đừng chờ.... Nhưng không có Lam, liệu cuộc sống của anh có vui vẻ nổi không?
_ Em làm trang web "Trái tim đá" bao lâu rồi?
Phương nhíu mày. "Trái tim đá" là trang web tuần trước anh truy cập khi cần tư liệu về những công trình vĩ đại của thế giới xây dựng. Anh đã thật sự phục người sáng tạo ra trang web phong phú này. Giờ biết đấy là Lam, anh không hề bất ngờ về khả năng của cô. Chỉ có điều anh ngốc quá khi không nhận ra ngay "Trái tim đá" là Lam của anh!
_ Dạ, em bắt đầu có ý tưởng từ năm đầu vào đại học. Em đi thu thập những thông tin về kinh tế, nghệ thuật, chính trị mất tới một năm. Rồi xử lý nó qua file dữ liêụ.
_ Nghe nói trong đó có một góc dành cho tư vấn kinh tế. Những nhà doanh nghiệp trẻ có thể tham khảo?
_ Vâng! Những kinh nghiệm đó em chắt lọc được qua một số nhà doanh nghiệp lão thành và có tên tuổi... Có một chút là suy nghĩ của em...
Yên quay sang Phương:
_ Anh Phương đã vào trang web này chưa?
Phương cố lấy giọng tự nhiên:
_ Một lần... Có vẻ nó rất phong phú... Cô tài thật! Những kinh nghiệm đó cô làm thế nào có được? Theo tôi được biết họ đều là những người khó tính. Không ai tiết lộ bí quyết làm ăn của mình cho một kẻ xa lạ như cô cả?
Lam biết Phương đang xách mé cô chuyện đi làm thêm, tiếp xúc với nhiều loại người đây! "Sao lúc nào anh cũng nắm được nhược điểm của em thế?"
_ ờ... có kinh nghiệm gì chăng?
_ Không có gì đâu ạ... Chả là thế này... Em có làm thệm cho một shop thời trang lớn nên thỉnh thoảng có tiếp xúc với các đại gia đưa vợ hay người yêu đi sắm đồ.
Phương cười nhạt;
_ Vậy à? Cô em thật đáng khâm phục!
Yên thở dài:
_ Chị biết khó khăn của em... Chẳng phải trước kia em bỏ dở kì thi quốc tế vì...
_ Không sao đâu! Chị đừng nhắc tới! – Lam cau mày chặn lại.
Phương ngồi thẳng dậy. Anh cười tươi:
_ Có chuyện gì mà không nhắc tới? Trong lúc học phổ thông có gì nghiêm trọng sao?
Lam phẩy tay:
_ Chuyện của tôi liên quan gì anh? Mà chị có phỏng vấn tiếp không hay là dừng?
Yên hấp tấp hỏi ngay vì sợ Lam không chịu nói nữa:
_ Em có ý định gì tiếp theo không?
Lam vuốt tóc, cười nhẹ:
_ Sau khi ra trường em sẽ mở vài trang web khác có nội dung dành cho nhiều loại người khác nhau. Em hy vọng mình sẽ thành công khi lập một công ty phần mềm nhỏ!
Yên nhìn Lam với vẻ khâm phục:
_ Chị chúc em thành công!
_ Dạ!
Lam cúi đầu. Phương đứng dậy muốn về. Yên bắt tay Lam rồi đi ra. Phương quay lại nhìn Lam, ánh mắt anh lạ lùng chất chứa bao điều. Lam lãng tránh ánh mắt ấy. Cô ngồi xuống xa lông, lòng bần thần, hụt hẫng. Phương làm đảo lộn mọi trật tự cô cố sắp xếp từ xưa. Bao giờ anh cũng làm cô bối rối dù cố tỏ ra lạnh lùng. Anh là cứu tinh đời cô mà cũng là khắc tinh lớn nhất. Phương ơi! Giá anh cứ ở phương trời xa mãi, để em không phi đối diện với lòng mình... Em cần anh biết bao! Và em lại căm ghét mình vì khát vọng đó... Có bao giờ anh hiểu lòng em?

_ Sao? Cô ta đã nghỉ việc ở đó ư? – Kha kêu lên thảng thốt khi nghe điện thoại từ một người dưới quyền - Được rồi! Không cần đâu!
Bỏ điện thoại xuống, Kha buồn bực dựa người vào thành ghế. Sao anh lại quan tâm tới cô ta khi mọi cái đã chấm dứt? Mà chấm dứt sao được khi anh không thể tiếp tục với những cô gái khác đến với anh. Anh có mặc cảm tội lỗi. Hơn tháng không gặp cô, anh sống như thiếu thốn một cái gì đó. Làm thế nào để thoát khỏi tâm trạng khốn khổ này?
Cô thư kí gõ cửa rồi rón rén đi vào. Kha nhướng mắt mệt mỏi:
_ Có chuyện gì thế?
_ Tôi mang báo sáng đến cho ông thưa tổng giám đốc!
_ Có gì đáng chú ý không?
Cô thư kí rút từ tập báo ra tờ Tiền phong, nói:
_ Trên tờ Tiền phong có bài phỏng vấn và tiểu sử về người chủ trang web "Trái tim đá".
Kha bật dậy, lấy tờ báo, nói:
_ Cô ra ngoài đi!
_ Dạ
Cô thư kí đi rồi, Kha mở báo ra. Đập vào mắt anh là bức ảnh chụp Lam đang tươi cười. Anh thoáng sững sờ, lẩm nhẩm đọc: "Nguyễn Ngọc Lam – người sáng tạo ra trang web kinh tế tài năng". Thật không ngờ? Đây rõ là Ngọc Huyền... Sao có thể có người giống nhau thế? Anh không tin... Có sự ngộ nhận gì chăng? Anh chăm chú đọc, càng đọc càng thấy bàng hoàng.
"Tôi được mời đến khoa Công nghệ trường Đại học Quốc gia để phỏng vấn một nhân vật nổi tiếng đang giấu mặt. Chủ nhân của trang web đang mang lại lợi ích cho rất nhiều nhà doanh nghiệp chỉ là một cô gái trẻ, còn đang học năm thứ 3 tại giảng đường đại học. Không ngờ đó lại là cô gái cùng quê với tôi. Chúng tôi cùng học ở một trưởng ở Hải Dương, cô ấy kém tôi 2 tuổi nhưng mới vào trường đã nổi tiếng như cồn. Lam có mái tóc dài, mượt, xinh đẹp đầy bí ẩn. Học kỳ I năm lớp 10 Lam học chểnh mảng, lại xa cách với lớp. Có lần Lam còn đánh một bạn trong lớp nữa nhưng chuyện đó là sau khi Lam nổi tiếng bởi màn độc diễn đàn ghita và sáo tuyệt hay. Lam đủ tài: hát hay, đàn ghita giỏi, thổi sáo kỳ tài, đòn quật Judo dữ dội... và sau này hoàn hảo cả trong học tập. Sau Phương, Lam được đánh giá là thiên tài toán học. Ai cũng tin Lam sẽ thành đạt được rất nhiều thành tích khi đi thi đấu tại quốc gia và quốc tế...
Tôi thật không ngờ, sau lần thi quốc gia năm 11, bà ngoại cô bé mất sau một trận ốm. Lam nghỉ học một tuần rồi đi học lại. Lúc ấy, Lam giành giải nhất quốc gia môn toán. Và được chọn đi thi quốc tế. Lam đã từ chối vì không có tiền! Không một ai thuyết phục nổi... Lam vốn dĩ cứng cỏi và bướng bỉnh nữa.
Bẵng đi năm năm, tôi lại gặp Lam tại trường đại học này. Niềm tự hào lẫn khâm phục trào lên trong hồn tôi. Lam vẫn giỏi như xưa, thật không ngờ!..."
Kha bỏ tờ báo xuống vì mệt mỏi. Có rất nhiều trùng hợp giữa Lam và Huyền...
Reng...Reng...Reng...
Kha áp ống nghe vào tai, làu bàu;
_ Ai thế?
_ Anh đây Kha! – Tiếng Vũ Nam trầm ấm nhưng vẫn còn chút bâng khuâng – Em đọc bài phóng sự trên báo Tiền phong chưa?
Kha cố lấy giọng tự nhiên:
_ Em đang đọc....
_ Đó là Huyền đấy! Mà thực ra Huyền là Lam mới đúng!
_ Sao anh biết được? – Kha kêu lên – Huyền làm gì có đi học? Cô ta đi làm suốt ngày mà!
Nam thở dài qua máy:
_ Lần đầu tiên anh gặp, cô ấy tự xưng là Ngọc Lam... Anh còn nhớ rõ lúc ấy cô ấy tóc dài, bện sam, trên người khoác cặp, khuôn mặt non nớt! Hồi đó cô ấy mới học lớp 10.
Kha buông rơi máy. Lừa dối! Cô ta quả là giỏi lừa dối mà! Thật ra con người cô ta như thế này chứ đâu phải như anh biết. Cô ta có tài học và biết giấu mình. Thật đáng ghét!

Kha muốn xé toang tờ báo ra nhưng anh lại thôi, chăm chú nhìn vào phần phỏng vấn. Anh thật không ngờ, bộ óc của cô lại siêu việt thế. Ngày xưa, anh xem cô đánh vi tính chỉ như xem trẻ con tập viết chữ... Cô giỏi thật...
Kha nhắm mắt lại. Hình ảnh Lam cười hiện ra lung linh kì ào dưới ánh đèn. Ba năm, các cuộc hẹn chỉ là những buổi tối, thỉnh thoảng mới là những buổi chiều. Vậy mà anh không hề nghi ngờ. Anh đã tin cô tuyệt đối. Niềm kiêu hãnh của cô dường như là niềm yêu mến của anh. Bây giờ anh biết ba năm qua anh trân trọng và nâng niu cô thế nào... Chỉ vì tính hiếu thắng và bảo thủ, anh đã mất cô vĩnh viễn!
Kha bật dậy, anh nhấn nút ở điện thoại gọi cô thư ký:
_ Cô Xuân, chuẩn bị vé máy bay cho tôi ra Hà Nội!
_ Dạ!
Kha nhíu mày nhìn bức ảnh của Lam trên mặt báo. Anh đã biết mình tha thứ cho cô từ rất lâu rồi, chẳng qua tại anh ngoan cố... Lam ơi! Hãy tha thứ cho anh!

Phương dừng lại trước ngôi nhà nhỏ có giàn hoa tigôn hồng. Cửa cổng của ngôi nhà để ngỏ, anh thản nhiên đi vào. ở trong nhà phát ra những tiếng lịch kịch kê dọn đồ. Anh rảo bước thật nhanh đến ngưỡng cửa. Thật may mắn cho anh. Lam đang ở đó với hỗn độn đồ dùng. Phương im lặng ngắm nhìn khuôn mặt cô với những giọt mồ hôi lấm tấm. Lam ngồi bệt xuống sàn, mệt mỏi vì đống đồ. Tay cô bâng quơ cầm một thứ lên rồi đặt xuống, đầu óc trống rỗng.
Phương bước vào trong, đến cạnh cô rồi ngồi xuống:
_ Lam...
Lam giật mình quay ra. Đôi mắt cô mở to khi thấy Phương. Trái tim trong ***g ngực chợt đập sai mất một nhịp.
Phương tươi cười;
_ Anh chỉ muốn nói với em dù là có muộn rằng anh đã trở về... Và anh đã tìm thấy em...
Lam thôi không nhìn Phương nữa. ánh mắt cô trở nên lạnh lùng nghiêm khắc:
_ Xin lỗi, chuyện đó chẳng liên quan gì tôi. Chúng ta đã cắt đứt quan hệ từ 3 năm về trước.
Như đoán được câu trả lời của Lam, nên Phương bình thản, chiếu tia mắt hiền hoà lên khuôn mặt Lam. Anh hạ giọng nhỏ;
_ Đấy chỉ là do em thôi chứ? Ba năm qua anh vẫn viết thư cho em và không gửi nữa, chỉ để bên bức ảnh của em. Em lúc nào cũng nông nổi...
Lam đứng dậy, hét lên:
_ Anh không được quyền nói tôi thế. Sao anh không tránh xa tôi ra cho tôi thanh thản hơn? Thật là bực mình khi bị anh đeo bám để giễu cợt tàn nhẫn...
Phương giữ vai Lam lại, giọng khẩn khoản:
_ Quả có lúc anh rất bực nhưng chỉ là một chút thôi. Những điều đó không thể ngăn lòng anh thôi nhớ tới em, em hiểu chứ? Dù em có làm những gì anh tin đó chỉ là do hoàn cảnh... Em chỉ đeo mặt nạ vào mình để dễ đối chọi với đời thôi. Còn con người thật của em, không bao giờ thay đổi!
Lam bàng hoàng. Chưa một ai có thể nói với cô những điều như thế, họ chỉ nhìn những hành động của cô mà phán đoán, nhận xét. Phương sao lại nhìn thấu cả những điều mà đến cô cũng khó nhận ra? Anh không hề trách cô, luôn quan tâm và lo lắng... Sao anh lại bao dung thế?
Thấy Lam lặng im, Phương thương quá. Anh kéo cô vào lòng, thì thầm:
_ Anh không thể để cho em một mình nữa. Hãy chia sẻ với anh, em sẽ thấy nhẹ nhõm hơn.
Lòng Lam thấy rưng rưng lạ. Cô thèm được gục lên vai anh để khóc oà biết bao! Ước muốn này luôn thường trực trong cô từ lúc gặp khó khăn. Nhưng anh đâu có ở đây... Anh xuất hiện lúc này thì được gì? Khi mà cô đã trượt dốc , đã tự nhuộm đen mình... Cô không còn xứng với anh nữa. Phải dứt khoát rời xa anh để anh không phải khổ và mình không bị bẽ bàng...
Lam mím môi, đẩy mạnh Phương ra. Bị bất ngờ, Phương chới với về phía sau. Lam quắc mắt:
_ Anh tránh xa tôi ra. Tôi không có gì cần phải chia sẻ... Tôi không cần thương hại...
Phương đứng lặng người. Đôi mắt anh tràn ngập nỗi đau...
Lam vẫn cố buông lời lạnh lùng:
_ Mà nếu tôi có cần người tâm sự thì đã có người rồi... Tất nhiên không phải là anh... Chúng ta khác xa nhau quá. Tôi không dám phiền tới anh...
Lam khoát tay:
_ Xin anh về cho...cứ coi như chúng ta là hai người xa lạ, tôi tin anh sẽ thấy nhẹ nhõm hơn!
_ Em đang nói thực lòng mình? – Phương nheo mắt, hỏi m** mai.
Lam hơi bất ngờ trước thái độ đó của anh. Nhưng anh là một kẻ có bản lĩnh lắm cơ mà. Anh có thể làm chủ hoàn cảnh bất cứ lúc nào anh muốn. Lam không thể thua anh!
Lam nguẩy đầu:
_ Dĩ nhiên rồi!
_ Em quả ngoan cố! – Phương vừa nói vừa tiến lại gần Lam – Lúc nào cũng tỏ ra bất cần và tự chuốc đau buồn vào thân. Em thích làm nhím xù lông lắm à?
Lam lùi lại, cô la lên:
_ Anh đừng có tiến lên thế mà nên lùi lại đi!
_ Sao? Em sợ à?
_ Tôi mà sợ! – Lam hích mặt lên và đứng lại. Cô trông thấy nụ cười đẹp đẽ của Phương, lòng chao đảo. Cô rủa thầm sự mềm yếu không đúng chỗ của mình.
_ Sao em lại tự nhuộm đen mình? – Phương chợt hỏi nghiêm khắc – Em cần tiền đến thế sao?
Lam chợt rùng mình. Phương như đi guốc trong lòng cô, hiểu hết các ngóc ngách trong hồn cô... Ôi! Phương ơi... Lam cúi gục đầu xuống, lòng đau như cắt. Anh đâu có bao dung như Lam tưởng đâu. Anh vẫn cứ quan tâm đến vấn đề xấu xa của cô đấy thôi...
Phương thở dài, quay đi:
_ Em không muốn nhìn thấy mặt anh thì anh về... Quả thực anh rất buồn. Không ngờ mối tình đầu thơ mộng lại chấm dứt chỉ vì chuyến du học ấy... Nhưng tất cả chỉ tại lòng người chứ đâu tại thời gian!
"Rõ ràng anh đang trách móc cô thay đổi mà! Anh chẳng như anh nói. Anh ác lắm!". Lam cố ghìm nước mắt tủi thân mà không được. Sao trước anh cô mềm yếu thế? Dù ai làm cô bẽ bàng thế nào cũng không bằng một câu nói lạnh lùng của Phương...
Phương chỉ có đủ can đảm bước chân đến ngưỡng cửa. Nghe thấy tiếng khóc ấm ức của Lam, anh không đành lòng. Vội vã quay lại, Phương rối rít:
_ Lam... Anh xin lỗi!
Lam hất tay Phương ra khỏi vai mình, cô quay mặt vào tường khóc oà lên:
_ Anh ác lắm... Anh là đồ... đồ nguỵ công tử...
Phương lắc đầu, suýt bật cười vì câu mắng mỏ của Lam. Vừa rồi mới làm mặt lạnh, xua đuổi như đuổi địch, vậy mà giờ đã nức nở vì ấm ức rồi...
Phương toan ôm cô vào lòng thì cô gắt lên:
_ Anh biến đi! Chẳng phải anh...
_ Em quay lại đây nào! – Phương nghiêm khắc – Ngoan cố... à, cố chấp thì cũng ít ít thôi cho người ta nhờ chứ?
Lam quay phắt lại:
_ Mặc kệ tôi!
Đôi mắt Lam mọng nước y như cái lần cô khóc trên tầng thượng, rất đẹp. Anh cười nhẹ:
_ Em vẫn như ngày nào...
Lam lặng câm đứng như hoá đá trước đôi mắt nồng nàn của Phương. Phương nhè nhẹ đưa tay lau những giọt nước mắt của Lam. Giọng anh nhẹ như nhung:
_ Nước mắt của "đá" trong lắm... Mặt nạ của "đá" cũng rất đẹp, nhưng con người thật của "đá" mới là tuyệt nhất. Bởi vì "đá" có một trái tim yêu...
Lam hoàn toàn thu hết móng vuốt mà cô giương ra chống anh. Cô chịu thua anh rồi. Trái tim cô đang điều khiển lý trí. Nó mách bảo hãy để yên cho Phương xoa dịu nỗi lòng. Phương kéo đầu Lam áp vào ngực mình, nói nhỏ:
_ Em có nghe thấy gì không? Trái tim anh nó đang nói " rất nhớ em" đấy. Em có tin trong năm năm qua anh đã dùng nỗi nhớ để chăm sóc cây hoa đá của chúng ta không? Nó đã rất lớn, sinh con cháu rồi, đông đúc lắm. Và nó cứ giục anh đi tìm cô chủ của nó để tạo một gia đình hạnh phúc...
Lam thấy ngượng khi anh đột nhiên đề cập đến vấn đề đó. Cô cứ úp mặt vào ngực anh, nghe nao nao một cảm giác bình yên. Năm năm qua, thứ tình cảm mỏng như pha lê ấy không hề vỡ tan trong cô, và giờ đây, nó trở thành một viên ngọc rất đẹp, rất cứng cáp...
Phương nâng mặt cô lên, lắc đầu:
_ Em đúng là đáng ghét lắm... Thấy anh mà cứ lẩn như... chạch khiến tim anh cứ nhoi nhói. Anh sẽ không để cho em có cơ hội lần nữa đâu. Em sẽ ở bên anh suốt đời, hiểu chưa?
Lam trề môi:
_ Anh có nằm mơ không đấy? Em chưa có nói gì với anh đâu... mà ham hố!
Phương bật cười, nhìn sâu vào mắt Lam:
_ Em theo anh về nhà để anh giới thiệu với bố mẹ anh...
Lam sựng người. Cô lách người ra khỏi tay anh, ngồi bệt xuống sàn thở dài:
_ Em không thể... Bố mẹ anh sẽ không chấp nhận một người con gái như em đâu.
_ Sao em lại nói thế? – Phương ngồi xuống bên cạnh, tay anh cầm chặt tay cô - Em hãy coi đó như một giấc mộng dài đi. Giờ em đã tỉnh và có anh ở bên cạnh suốt đời...
Lam cúi đầu:
_ Anh có tin em vì tiền mà đi hát trong vũ trường không? Anh có tin em cặp với rất nhiều người con trai không? Và em đã chia tay họ với những lời tàn nhẫn. Em độc ác lắm. Đừng có thương em. Em không thể trao cho anh.. nụ hôn đầu tiên đầy thiêng liêng đâu... Em ...
Nước mắt Lam rơi lã chã xuống tay cô và tay Phương. Phương không hề thấy giận mà chỉ thương cô hơn. Lam của anh sao mà mềm yếu thế. Cô như một bông hoa yếu ớt trong gió bão... Một mình chống chọi thì sao không tránh khỏi một chút gãy lá, dập cành? Giờ đây, anh sẽ che chở cho cô, không để cô bị tổn thương nữa. Khẽ nâng khuôn mặt đẫm nước mắt của Lam lên, anh nói trong xót xa:
_ Tội em tôi quá!
Anh cúi xuống thật thấp, hôn nhẹ lên vầng trán thông minh bướng bỉnh rồi xuống mắt nghe vị mặn của nước mắt tê dại trên bờ môi. Lam im lặng đón nhận. Cảm xúc này đến với cô rất kì lạ, đến mức kì diệu. Ra đây mới thực sự là... hôn... Những lần trước cô diễn mà chẳng có hồn tí nào. Vì nó không được nốt nhạc thanh thoát từ trái tim cô hoà lẫn, vì nó không được cô đón nhận... Trong lòng Lam, giờ đây chỉ còn là Phương và cuộc sống mới. Cô sẽ vì anh để làm nên một hạnh phúc mà cô xứng đáng được hưởng. Lam biết ơn ông trời đã ban tặng Phương cho cuộc đời đầy bất hạnh của cô.
Lam ngồi ngoan ngoãn trong lòng Phương. Anh kê cằm vào đầu Lam, mắt mơ màng;
_ Anh đang rất hạnh phúc vì có được em!
Lam cười nhẹ:
_ Rồi anh sẽ thấy bất hạnh sớm thôi. Tính em bất thường lắm!
_ Chỉ cần em luôn ở bên anh là được, mọi điều anh chịu tất! – Phương cất giọng khẳng khái – Mai chúng ta đi chơi nhé? Ngày kia cũng chơi... Tất nhiên là khi em học xong...
Lam chặc lưỡi:
_ Không được rồi! Em phải về quê vì ngày kia là giỗ bà ngoại em.
Phương nhận thấy có chút xót xa trong giọng nói của Lam. Anh xiết nhẹ tay Lam:
_ Anh về cùng với nhé?
_ Đừng anh! – Lam lắc đầu – Giờ chưa phải lúc. Đợi em hai ba năm nữa được không?
Phương nheo mắt lắc đầu:
_ Không được! Lâu quá! Anh muốn ngay lập tức cơ. Anh đã chờ em ... lớn năm năm rồi!
Lam nghiêng người;
_ Vậy thì thôi luôn, chẳng có thời hạn gì hết.
Phương suỵt nhẹ:
_ Không được! Em thừa biết tính anh mà... Bao giờ em đi, anh đưa em ra... taxi...
Lam bật cười:
_ Ngày mai ạ! Cám ơn anh!
Nụ cười của Lam đẹp qúa, khiến hồn Phương ngất ngây. Biết hạnh phúc thế này, anh đã đến tìm cô sớm hơn, chẳng qua trong anh còn chút tự ái đàn ông thôi.
Phương giúp Lam dọn đồ sang một nhà mới. Cô nói rằng ngôi nhà này chỉ có anh biết được thôi. Phương cũng không hỏi vì sao cô làm thế. Phương tin ở Lam. Mọi hành động, việc làm của cô dù có làm anh đau lòng một chút nhưng chỉ là để che dấu một cái tôi yếu đuối bên trong. Lam rất cần được bảo vệ!

Mấy ngày sau, Phương tìm Lam khắp nơi. ở trường, ở kí túc xá, ở nhà trọ đều bặt tin tức. Anh bực lắm. Lẽ ra bây giờ cô phải có mặt ở đây rồi chứ? Hay Lam lại tránh mặt anh? Không đâu. Lam đã hiểu rõ lòng anh rồi còn gì. Lam không để quên để chuyển đi nơi khác! Anh phải kiên nhẫn chờ đi.
Phương cố gắng dậy thật sớm để dọn phòng và dọn nhà. Cả ngày hôm qua anh đã đứng chờ Lam ở kí túc xá và ở nhà trọ đến mệt nhoài cả người. Nếu không vì bố và dì dặn thì anh cũng chẳng thèm dậy làm gì. Anh nhớ lại câu chuyện tối qua với bố và dì - một câu chuyện gây ngạc nhiên cho anh không ít. Anh có thêm một người em gái, tuy chỉ là con riêng của dì. Phương không hề hỏi về quá khứ của dì bởi Phương biết đó là một nỗi đau. Qua năm năm suy nghĩ chín chắn hơn, Phương không còn ghét dì mà thương dì hơn. Cuộc đời dì như một kiếp hoa trôi trên dòng sông đầy sóng... Nay dì tìm được con gái, chắc dì vui lắm. Bố còn dặn phải coi nó như em và bù đắp cho nó tình thương gia đình. Có lẽ để thuyết phục nó về đây, bố và dì phải mất rất nhiều thời gian và công sức!
Phương gặp Yên ở cầu thang, cô cầm một lọ hoa hồng nhung rất đẹp. Phương cười:
_ Yên mang hoa vào phòng em gái của Phương à?
Yên gật đầu:
_ Mong sao cô bé ấy thích. Căn phòng ấy cả ngày hôm qua dì và Yên dọn đó!
_ Chắc nó thích thôi! Công của bao nhiêu tình thương mà.
Phương vươn vai đi xuống. Yên hỏi với theo:
_ Phương dọn dẹp phòng chưa, để Yên giúp?
Phương nheo mắt:
_ Rồi! Cám ơn nghe!
Yên đi nhanh lên lầu. Cô đặt lọ hoa trên bàn học của cô bé. Cả ngày hôm qua cô được nghe dì Lương kể về cô con gái với một sự yêu thương vô bờ. Dì không tiết lộ tên vì dì muốn dành bất ngờ cho cả hai: Yên và Phương.
Ngắm lại căn phòng lần nữa, Yên thấy hài lòng. Cô nghe thấy tiếng mở cổng và tiếng ô tô chạy vào. Yên mỉm cười phóng xuống nhà. Xe dừng lại trong sân thì Yên xuống. Phương cũng đứng đó từ lúc nào. Cửa bật mở, bà Lương và ông Thịnh bước ra, liền sau đó là Lam. Phương và Yên sửng sốt. Lam cũng không nói được gì. Con trai của ông Thịnh lại là Phương ư? Rõ là trò chơi của số phận mà!
Cố ngăn tiếng nói phản kháng trong người, Phương bước tới. Ông Thịnh vui vẻ:
_ Bố và dì đưa em gái của con về đây. Chắc hẳn hai con đã biết nhau?
Phương trả lời máy móc:
_ Dạ... Biết!
Yên chạy lại, hồ hởi nắm lấy tay Lam:
_ Thật không ngờ! Lam lại là con của dì Lương... Nhìn kĩ ra hai người rất giống nhau.
Bà Lương có vẻ vui vì câu nói của Yên. Lam lạnh lùng:
_ Tôi không thấy đúng lắm. Mọi người đều bảo tôi giống bà ngoại.
Bà Lương và ông Thịnh hiểu đó là câu trách khéo của Lam. Bà ngoại chỉ là người ngoài, làm gì có huyết thống.
Lam nhìn chằm chặp vào Phương, miệng nở nụ cười:
_ Điều em không ngờ là em lại làm em gái anh – một con người nổi tiếng. Em vui lắm! Hy vọng anh sẽ coi em là một cô em gái đúng nghĩa!
Phương lặng người. Anh đã chờ cô trở về nhưng không phải bằng cách này. Một danh phận trong nhà anh chờ cô nhưng đâu phải là cô em gái bé bỏng... Một rào cản nữa lại được dựng lên trước mặt anh và Lam mất rồi. Thật trớ trêu.
Ông Thịnh giục con:
_ Con nói gì đi chứ Phương? Nhanh lên!
Phương cười cười:
_ Anh sẽ dành hết tình cảm cho em, yên tâm đi Lam ạ!
Với anh, câu nói đó có hai nghĩa và anh hy vọng Lam hiểu điều đó. Bà Lương nắm tay Lam kéo vào nhà. Lam nhìn xung quanh với đôi mắt lãnh đạm. Bà mẹ sống trong sung sướng còn con thì chật vật, khổ sở trong đời. Thật đáng buồn...
Lam ngồi đối diện với Phương ở bàn ăn. Anh nhìn cô chằm chặp khiến cô bối rối. Lam nghiệm ra rằng cô và anh sẽ mãi không bao giờ gặp nhau...
Yên nhìn Lam với con mắt yêu thương. Số phận Lam thật lận đận long đong, bây giờ có mẹ rồi chắc sẽ được bù đắp nhiều. Bà Lương là một người giàu tình cảm và rất tế nhị.
Ông Thịnh hỏi:
_ Lam này... Học ở trường có vất vả không?
Lam hiểu ông nói về tiền nong. Nếu không vì lời trăn trối cuối cùng của ngoại thì Lam đâu có ngồi yên để nghe họ cật vấn? Nước mắt của người đàn bà kia đâu thể làm lung lay nỗi oán hận trong lòng cô! Mãi mãi không thôi oán hận!
_ Dạ... Cũng có chút ít vất vả, nhưng cháu lo được...
Bà Lương dù không hài lòng về cách xưng hô của Lam song vẫn im lặng. Bà biết Lam cần nhiều thời gian để thay đổi. Hiện giờ bà đang rất vui vì được đoàn tụ cùng con. Có lẽ nó đã tha thứ cho bà!
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Khi mọi người đã về phòng, Lam nhẹ nhàng đi ra vườn. Khu vườn rộng và có rất nhiều hoa hồng. Lam chợt nhớ tới những bông hoa quấn tiền ngày xưa...
_ Em có vẻ chấp nhận số phận? – Phương lên tiếng từ phía sau.
Lam quay lại, thấy khuôn mặt anh mờ ảo dưới ánh trăng. Cô khẽ lắc đầu:
_ Em không chấp nhận thì sự thật vẫn thế... Bố anh và... Bà ta đã là một thì anh và em sẽ mãi là hai...
Phương bước lại gần cô, cương quyết:
_ Chúng ta không có quan hệ gì ngoài quan hệ... đôi lứa được! Anh và em cố gắng lên, được chứ?
Lam lùi lai, đôi mắt mở lớn, thất thần:
_ Không được! Không được... Như vậy thì... Mà anh là con của ông ta và gọi bà ta là dì... Em không thích liên quan đến bà ta...
_ Thế sao em còn về đây? – Phương gắt lên – Sao em lại gọi anh là anh trai? Em hãy thôi oán hận đi. Dì Lương là người tốt, rất tốt... Dì thật sự thương em.
Lam nhún vai:
_ Nếu bà ta thương em thì em sẽ thương lại... Em chọn mẹ!
Phương hốt hoảng:
_ Sao lại thế? Anh không muốn em lựa chọn. Chỉ cần em luôn ở bên anh, anh sẽ làm tất cả vì em.
Hất tay Phương ra khỏi vai mình. Lam lạnh lùng:
_ Tôi đã nói rồi... Tôi sẽ chọn bà ta... Tôi phải thử xem thứ tình cảm đó như thế nào! Chào anh!
Phương chưa kịp giữ cô lại thì Lam đã vụt chạy đi. Cô khoá trái cửa lại và nằm vật xuống giường. Nước mắt tự nhiên ứa ra và tuôn mãi thấm ướt cả một mảng gối. Giá mà anh không phải ở đây thì em đã vui biết chừng nào. Giá mà nỗi hận thù của em không lớn đến mức ấy thì chúng ta đâu khổ? Em phải coi anh là anh trai, một người anh em không bao giờ mong đợi... Anh trai Phương và em gái Lam... Anh trai!
Lam chìm dần vào giấc ngủ nhưng không mộng mị. Cô đang trôi đến một thế giới mới, đầy lạ kì mà cô không hề biết đến!
Sáng hôm sau, Lam xuống dưới nhà ăn thì đã thấy Phương, Yên và bà Lương ở đó. Cô mỉm cười thật tươi:
_ Chà! Ngon quá! Mẹ làm đãi con hả?
Bà Lương thoáng rùng mình. Bà sung sướng đến nỗi không nói nên lời, nước mắt giàn giụa. Lam chạy lại bên bà, ôm lấy bà, thì thầm:
_ Mẹ... con muốn được gọi như thế lâu rồi, con rất yêu mẹ...
Bà Lương nghẹn ngào:
_ Con... con tha thứ cho mẹ ư?
Lam tròn mắt:
_ Sao mẹ nói thế? Đừng nói đến chuyện cũ nữa. Mẹ con mình hãy nghĩ đến tương lai đi nhé?
_ ừ! – Bà Lương gật đầu, âu yếm nhìn con.
Phương còn chưa hết ngạc nhiên. Anh cố tìm xem cô có đang đóng kịch không nhưng không thấy gì, chỉ thấy cô rất chân thành.
Lam quay ra, cười:
_ Anh Phương và chị Yên có thấy em và mẹ giống nhau không? Mẹ đẹp như em nhỉ?
_ Phải nói là con đẹp giống mẹ chứ Lam? - Ông Thịnh nói lớn ở ngưỡng cửa. Lam reo lên:
_ Dượng nói phải quá. Con xin lĩnh giáo!
Nhìn bố và dì vui vẻ, Phương không nỡ làm đứt đoạn. Trong lòng anh đang kêu gào được phá vỡ bức tường ngăn hia. "Lam ơi! Em làm sao thế?"
Lam ăn sáng một cách vui vẻ. Cô líu ríu như con chim nhỏ, yêu đời. Cô coi Phương và Yên như anh, chị thực sự của mình, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Không chịu được, Phương rời nhà đến công ty sớm hơn dự tính. Lam được ông Thịnh đưa đến trường. Bạn bè cô tròn mắt ngạc nhiên. Chỉ sau một vài ngày, từ một cô sinh viên nghèo bơ vơ Lam biến thành một tiểu thư được chiều chuộng hết mực. Cúc như xa lạ với Lam hơn. Cô sợ sự giàu có và tính vô tư đến vô tình của Lam. Lam như đổi khác, như quên tất cả những chuyện ngày hôm qua.
Lam đang cắm cúi chép một số tư liệu về bài học buổi sáng mai vào sổ tay, thì Loan gọi khẽ từ cửa. Lam khẽ nhíu mày, cô không thích ai quấy rầy mình những lúc đang tập trung. Loan vẫn ra hiệu cho cô ra khiến Lam miễn cưỡng phải đứng lên. Đến bên Loan, cô mắng nhẹ:
_ Không thấy người ta đang học ư?
Loan gật đầu:
_ Có chứ! Nhưng có một anh chàng đẹp trai lắm đang chờ cậu ngoài cổng trường kìa!
Lam khẽ lắc đầu:
_ Tớ chẳng biết ai cả. Anh Phương thì đi kí hợp đồng tận Đà Nẵng rồi!
_ Thì ra! Người ta có vẻ muốn gặp Lam lắm... Đẹp hết ý!
Lam tươi cười trước câu khen của bạn. Lam mơ hồ nhớ là mình quen rất nhiều người đẹp trai, nhưng đó chỉ là những hình ảnh nhoè nhoẹt trong đầu. Cô bỗng dưng không muốn nhớ nữa... Hình như đó là một quá khứ đắng cay lắm.
Lam lò dò đi ra cổng. Một chàng trai chạy lại như vẻ mặt nửa vui mừng nửa e ngại. Đôi mắt anh ta nồng nàn nhưng khuôn mặt lại lạnh tanh. Lam khẽ thốt lên:
_ Vũ Kha!
Kha chỉ cười nhẹ. Anh thấy xấu hổ vì những việc mình làm đối với Lam. Lam có tội gì đâu...
Lam chạy lại, vui vẻ:
_ Anh từ miền Nam ra ư? Sao anh biết em ở đây mà tìm?
Kha tròn mắt nhìn Lam. Trước khi tới đây, anh đã tưởng tượng ra khuôn mặt lạnh lùng của Lam cùng với những lời nói tránh móc đến mức nổi điên. Và anh sẽ là người cầu xin, năn nỉ cô tha thứ. Anh phải là người lên tiến trước!
Lam hơi sựng lại. Cô tròn mắt hỏi Kha:
_ Anh sao thế? Giận em à?
Kha cố tỉnh táo, nói khẽ:
_ Em đang đóng kịch à? Nếu ghét anh thì cứ nói, đừng thế được không em?
Mắt Lam ngân ngấn nước:
_ Anh nói thế mà được à? Em đã chờ anh về... Anh ác lắm!
Khẽ giữ tay cô lại, Kha lắc đầu:
_ Không phải anh trách em đâu.... Anh không thể tin em có thể tha thứ cho anh dễ thế?
_ Lỗi lầm của anh ư? Tha thứ ư? Em chẳng hiểu gì cả. Mà hình như cũng quên rồi! – Lam khoát tay với vẻ cương quyết – Bỏ đi anh. Chúng ta lại như xưa nhé?
Kha không tin vào những gì nghe được. Lam không hề nhớ hay cố tình quên? Cô đang bỡn cợt anh hay đang thật lòng? Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, được ở bên Lam là anh vui rồi. Thời gian qua anh đã hiểu thế nào là sự trơ trọi. Người ta không thể sống vì sự hận thù mà người ta sống vì tình yêu thương. Và hơn bao giờ hết Kha khát khao được yêu thương, được thật sự yêu thương người khác...
Lam ôm cánh tay anh nài nỉ như trẻ con vòi vĩnh người lớn:
_ Anh hứa đi! Hứa đi mà!
_ ừ! Anh hứa! – Kha gật đầu trìu mến. Đây là một khuôn mặt nữa của Lam, thật ngây thơ và đáng yêu. Anh thấy tâm hồn thư thái kì lạ. Một áng mây nhẹ lướt qua lòng anh để lại những hạt sương êm dịu, trong suốt. Niềm hạnh phúc làm tan đi những giá lạnh thường ngày. Bên amh, người đời đang cười hạnh phúc!

Một tháng sau, điều kinh hoàng đã đến với Phương sau những dằn vặt khốn khổ mà Lam đem lại. Đó là một buổi tối đáng ghét và đen đủi. Phương tin rằng nếu không có hai chuyện ấy xảy ra thì đó sẽ là ngày anh cảm thấy thoải mái nhất.
Nhưng đó đã là định mệnh, có chối bỏ cũng không thoát. Và Phương đau đớn nhận ra rằng anh càng vùng vẫy sợi dây số phận càng xiết chặt. Chung quy chỉ tại chữ "tình" và "hiếu"!
Đang ngồi thư thả thưởng thức cà phê với cả nhà, Phương không để ý mấy đến thái độ của bố anh và dì Lương. Hôm nay cả Yên cũng lạ, riêng Lam thì vẫn ríu rít như thường. Phương rời mắt khỏi Lam khi nghe tiếng ông Thịnh gọi:
_ Phương! Bố có chuyện muốn nói với con và Yên!
Phương nhìn sang Yên, thấy cô cúi mặt. Anh toan hỏi thì Lam đã reo lên:
_ Có phải chuyện đính hôn mà mẹ nói với con hôm trước?
Phương giật mình. Bà Lương gật đầu:
_ Đúng rồi! Phương và Yên này, dì thấy hai đứa thân thiết lắm rồi. Bên nhà Yên cũng đã đồng ý. Dì và bố con quyết định...
Phương vội vã:
_ Dì... sao dì không hỏi ý kiến con vậy? Cả bố nữa... Yên nói gì đi? Phương không tin Yên không hiểu Phương!
Yên khẽ ngẩng lên, đôi mắt buồn rười rượi:
_ Phương... Yên thật lòng với Phương mà!
Phương lắc đầu:
_ Nhưng chúng ta không thể vượt qua được ngưỡng cửa tình bạn...
Lam chau mày:
_ Anh này thật là kì. Anh phai giữ thể diện cho chị ấy chứ? Hay là anh có cô nào rồi?
Cả Yên và Phương đều giật mình. Ông bà Thịnh nhìn con trai chờ đợi. Phương dằn giọng:
_ Đúng! Nhưng tôi đã nói rõ với Yên rồi.
Yên đỏ bừng mặt, lắp bắp:
_ Nhưng... Nhưng... Phương đã tìm thấy cô ấu đâu! Phương luôn gieo vào lòng Yên những hy vọng. Phương có hiểu rằng Phương đã làm tổn thương Yên không? Phương thường ngày rất tế nhị cơ mà?
Phương bối rối:
_ Xin lỗi Yên... Tại chuyện này bất ngờ quá... Phương không thể ngừng lại được...
Ông Thịnh không hài lòng về con trai. Ông nghĩ rằng anh sẽ là người vui mừng nhất trong vấn đề này, thế mà anh lại làm rối lên. Gương mặt Phương lạnh lạnh, ánh mắt nhìn xoáy vào Lam như trách móc, giận hờn. Lam vẫn vô tư:
_ Chuyện anh Phương dẹp sang một bên nhé? Con muốn thông báo một tin vui!
Bà Lương vuốt tóc con, ân cần:
_ Chuyện gì nào?
Lam tròn môi khoe:
_ Ngày mai con sẽ vào miền Nam...
Mọi người chăm chú hơn vào câu chuyện của Lam. Phương linh cảm thấy một điều xấu đang sắp xảy ra...
_ Con được Vũ Kha đưa về nhà anh ấy để dự đám cưới anh Vũ Nam và ra mắt gia đình...
Phương gắt lên:
_ Không thể như thế!
Lam tròn mắt:

_ Sao lại không thể? Em và Vũ Kha yêu nhau mà... Anh không muốn em hạnh phúc ư?
Phương bật dậy, bực tức:
_ Em đang diễn trò gì thế? Nói mau...
Lam lắc đầu nguầy nguậy:
_ Không... Sao anh nói thế?
Ông Thịnh mắng con trai:
_ Phương... Con thật quá đáng. Có bực tức ở đâu về thì đừng trút vào đầu em nghe chưa? Làm anh mà như thế à?
Phương như điên lên, không giữ nổi bình tĩnh:
_ Con không muốn làm anh của Lam. Bố và dì đã vô tình cắt đứt mối tình của tụi con rồi, có biết không?
Như có một tiếng nổ trên mái nhà của ông Thịnh. Mọi người ngồi sững sờ, kể cả Lam. Cô khẽ lắc đầu, trong lòng dâng lên cảm giác khó nhọc và đau đớn lắm... Một giọng nói xa xôi vang lên "Hãy quên đi... quên đi... Nhớ là sẽ khổ đau!"
Yên bật khóc:
_ Sao lại thế? Phương ác quá!
Lam đứng bật dậy, mặt đỏ gay vì giận:
_ Anh đừng nói bậy. Giữa anh và em không có gì... Em lúc nào cũng coi anh là anh trai... Anh... Anh tồi qúa!
Phương nắm chặt cánh tay Lam, giọng anh nằng nặng:
_ Em có tin em là một người thất thường đến mức quá đáng không? Mới hơn tháng trước, em đã hứa với anh như thế nào? Chúng ta sẽ ở bên nhau mà... Thế nhưng chỉ sau vài ngày em đã thay đổi... Em thay mặt nạ nhanh lắm. Anh sẽ lột ra cho em thấy!
Bất chợt Phương kéo Lam vào lòng, hôn vội vàng lên môi cô trước những đôi mắt sững sờ của người thân. Lam cố đẩy anh ra và bật khóc nức nở. Phương lạnh lùng:
_ Em thấy sao? Em nhớ lại gì chưa?
Lam gằn giọng:
_ Anh ác lắm...
Cô chạy vụt lên lầu, Phương vội vã chạy theo sau. Yên gục đầu vào vai bà Lương, nức nở:
_ Sao lại thế dì ơi! Phương yêu Lam... anh ấy bất mãn với những gì đang có! Cháu có lỗi gì?
Ông Thịnh cương quyết:
_ Chúng nó là anh em và sẽ là thế! Có thể đó chỉ là tình yêu đơn phương của Phương thôi!
Trong khi đó, Phương đã giữ được Lam trong tại hành lang phòng. Nước mắt Lam vẫn chảy giàn giụa trên má, trên môi mặn chát. Lam thấy đau đớn quá. Phương đã dùng vũ lực để bắt cô thức dậy cái ý chí mà cô cố chôn vùi. Anh không hiểu cô đang cố gắng quên đi hận thù chỉ để được sống cạnh anh? Anh thật đáng trách!
Phương ép Lam tựa vào tường, giọng anh bực bội:
_ Em phải nhìn vào mắt anh hiểu không? Nhìn đi. Em xem em đã làm gì nào? Em tự chôn tình yêu của mình ư? Em tự chôn một phần con người của mình ư? Đấy là chạy trốn hiểu không? Trái tim em rồi sẽ đau lắm, nếu em cứ dấn tới... Nghe anh đi, hãy đối diện với sự thật và loại trừ nó bằng bản lĩnh của em. Anh sẽ giúp em!
Lam lắc đầu:
_ Không! Anh buông em ra... Đừng! Em không muốn...
Phương khẽ vuốt mái tóc đen óng của Lam, đôi mắt thương yêu nhìn như hút vào khuôn mặt đau khổ của cô:
_ Lam... Em có yêu Kha không?
_ Có... Không... Em không... Tha cho em! Đừng có ép em.
Lam gục mặt xuống nức nở. Cô sợ quá rồi! Gần anh rồi sẽ lại xa anh... Cô không muốn mất anh nhưng cô cũng không muốn níu kéo anh! Làm thế nào đây?
Phương thương quá dáng vẻ yếu đuối mảnh mai của Lam. Anh ôm cô vào lòng, vỗ về:
_ Em lo sợ gì chứ khi anh luôn ở bên em. Dù em có chạy đi đâu anh cũng đuổi theo bắt về nhốt trong tim anh... Anh sẽ cưới em làm vợ... Lam! Đồng ý làm vợ anh nhé?
Lam không có phản ứng gì. Phương chỉ thấy vai mình nóng hổi những giọt nước mắt không ngừng của Lam. Phương tiếp tục nói:
_ Anh sẽ đi làm nuôi em học tiếp. Chúng ta sẽ cùng chăm sóc gia đình hoa đá, rồi đọc truyện "Trái tim yêu"... Tối đến ngắm sao và ca hát! Anh sẽ đạp bằng tất cả để có em, hiểu không? Chỉ cần em đừng trốn chạy...
Một không gian im lặng giữa hai người. Phương nín thở chờ đợi. Bất chợt, đôi cánh tay đang buông thõng của Lam ôm chặt lấy cổ anh. Giọng cô đã rõ và nhẹ:
_ Em tin anh! Cho em xin lỗi...
Phương sung sướng đến mức muốn hét toáng lên. Anh thấy phục mình qúa đi mất! Lam chủ động hôn lên má anh rồi nhoẻn cười thật đẹp. Phương cụng đầu vào trán cô, thì thầm:
_ Em là chúa cứng đầu! Đáng ghét lắm cơ!
_ Bố mẹ muốn nói chuyện với các con! – Giọng ông Thịnh vang lên uy quyền. Phương và Lam cùng quay ra. Đôi mắt của hai người không hề có chút ngạc nhiên hay lo lắng. Cả hai đã có thừa bản lĩnh để đón nhận mọi bão tố. Yên vụt chạy qua cả hai. Lam thấy những giọt nước mắt trong veo của Yên. Cô khẽ lau mắt mình lòng tự hỏi nước mắt mình có trong như thế?
Phương không rời Lam ra. Anh dìu cô đi trước con mắt khó chịu của hai vị sinh thành. Ông bà Thịnh ngồi xuống ghế, Phương nói ngay:
_ Chúng con sẽ cưới nhau!
Ông Thịnh giận tím mặt. Thấy hai đứa không hề biết sợ là gì, ông chỉ muốn hét toáng lên, song ông cố nhịn vì bà vợ. Bà Lương ôn tồn:
_ Hai con ngồi đi! Đừng có nông nổi quá như thế. Phải biết đúng sai chứ?
Lam kéo Phương ngồi xuống. Đôi mắt cô nhìn bâng quơ vào mấy bông hồng ở lọ hoa giữa bàn. Ông Thịnh gằn giọng:
_ Các con không sợ dự luận ư? Như thế là loạn luân, hiểu không? Không đời nào người ta cho phép cưới!
Phương lấy giọng nài nỉ:
_ Bố... con xin bố. Tụi con yêu nhau cách đây năm năm. Bọn con đã thề với nhau rồi. Con xin bố và dì thương cho!
Bà Lương mềm mỏng nhưng cương quyết:
_ Lam là em gái của con mà. Dì nghĩ là Lam nên dành tình yêu cho Kha. Kha tốt lắm!
_ Vậy Phương không tốt ư? – Lam thốt lên bất mãn.
Bà Lương nghiêm mặt:
_ Lam! Con trẻ người biết gì nào? Con không thể quyết định được chuyện này đâu...
_ Con quyết định được, con muốn lấy anh Phương! – Lam nhẹ nhàng kêu lên. Đôi mắt cô mở to chờ đợi một câu trả lời đồng ý. Nhưng ông Thịnh thì chiếu ánh mắt lạnh lùng đi nơi khác.
Bà Lương bặm môi giận dữ:
_ Không được! Mẹ không cho phép!
Như một giọt nước làm tràn ly, Lam thấy lòng nghẹn ứ lại. Đôi mắt cô chợt tối lại. Bà Lương đâu ngờ Lam không còn là Lam một tháng qua. Lam đã khác, rất khác. Bà vẫn tỏ ra uy quyền:
_ Mẹ không muốn tương lai của hai con đen tối chỉ vì những lời đàm tiếu. Nên mẹ sẽ ngăn bằng được!

_ Bà lo cho tương lai của tôi ư? – Lam chợt cất giọng lạnh lùng – Sao bà không lo từ ngày xưa ấy, trước lúc bà tôi mất đi?
Bà Lương sững sờ. Bà lắp bắp:
_ Lam... Con sao thế... Con lạ thế?
Lam cười nhẹ:
_ Bà sinh ra tôi nhưng đâu có nuôi tôi mà bà can thiệp vào chuyện của tôi...
_ Mẹ của con mà Lam! - Ông Thịnh kêu lên khi thấy vợ đang run rẩy – Con đã tha thứ cho mẹ...
Lam bật dậy:
_ Tha thứ? Đâu phải dễ thế? Ông thử đặt địa vị mình vào tôi xem? Sinh ra từ một cuộc tình lừa dối. Người cha sau khi biết kết quả thì phủi tay bỏ đi. Còn người mẹ thì sao? Sinh con nhưng lại vất cho một người xa lạ nuôi, để đi kiếm tiền. Bà ta lao vào các vũ trường nhộn nhịp, say sưa trong các cuộc tình... Bà ta tưởng có tiền gửi về cho tôi là tôi ấm êm?
_ Lam! – Phương kéo tay cô khi thấy đôi mắt thẫn thờ của bà Lương. Lam hất ra, hét lên:
_ Tôi thì ước ao... giá có mẹ thì hay. Dù có phải đi ăn mày, tôi cũng cam lòng. ừ! Nếu bà thương tôi thì bà đâu có quay về. Bà hãy để tôi tin rằng bố mẹ tôi đã chết rồi và người bà ngoại xa lạ kia mãi là ngoại tôi thì tôi đâu đến mức ê chề như thế này? Tất cả là tại bà. Tại bà gieo vào tôi mối hận thù khi tôi còn non nớt. Tôi ghê tởm bọn con trai.. Tôi lại khinh ghét bà..

Bà Lương gục hẳn vào lòng chồng. Phương sững sờ không tin vào mắt mình nữa. Lam đã biến đổi hẳn. Đôi mắt rực lửa căm thù, giọng nói như kim châm:
_ Bà tin bà đã được tôi tha thứ ư? Bà tin bà ban cho tôi chút tình là có thể bắt tôi làm thế này thế nọ ư? Bà nhầm rồi. Bà mãi chỉ là người đàn bà độc ác, nhẫn tâm thôi...
_ "Bốp" – Một cái tát giáng xuống mặt Lam. Không phải là của ông Thịnh mặc dù ông đã giơ tay lên. Đấy là của Phương. Anh lạnh lùng:
_ Em không được hỗn thế. Đó là mẹ em.
Lam hơi lùi lại. Cô khẽ đưa tay lau chỗ má rát bỏng. Cô mỉm cười chua chát:
_ Anh có biết vì sao em lo sợ chuyện của chúng ta không? Vì anh và em luôn đi ngược suy nghĩ của nhau. Anh bênh bà ấy vì anh thấy bà ấy đúng. Anh nghĩ tôi sai? Được thôi...
Phương bắt đầu nhận ra sai lầm của mình. Lam rất dễ tự ái, nhất là lúc nóng giận thì tự ái có thể khiến cô bé làm những điều rồ dại... Phương vội chụp lấy tay Lam, rối rít:
_ Anh... Anh xin lỗi! Chẳng qua...
_ Không cần giải thích! – Lam hất mạnh tay Phương ra. Cô đi nhanh ra khỏi bàn uống nước. Phương thoáng lo sợ. Cô sẽ làm gì đây?
Lam nhìn lướt qua bà Lương, lạnh lùng buông lời:
_ Tôi sẽ rời khỏi đây để bà được yên lòng, khỏi lo sợ bị đàm tiếu... Tôi nghĩ mình đâu thiếu chốn dung thân!
_ Lam! – Phương kêu lên thảng thốt.
Bà Lương sụp xuống như một thân cây bị đốn ngã. Lam không hề xúc động, cô đi nhanh về phòng, khoá trái cửa lại.
Phương bất lực nhìn cánh cửa đã khép. Lòng tự ái của anh bị tổn thương. Yêu mà chút chút là giận hờn, đe doạ chia tay ư? Anh có sai lầm không khi nghĩ Lam cũng yêu anh như anh yêu cô? Hay là cô yêu bản thân mình, yêu nỗi oán hận của mình hơn? Nếu thế thì anh van xin làm gì, nhún nhường làm gì?
Cánh cửa bật mở, Lam bước ra, trên tay là chiếc va li. Phương cười nhẹ:
_ Cô quyết định đi vậy à?
Lam nghiêng đầu:
_ Anh nghĩ sao?
_ Cô là một con ngốc ngoan cố! – Phương buông gọn. Anh thấy môi cô đang mím chặt. Bắt đầu rồi, con sâu tự ái trong người Lam lại chui ra khỏi tổ, hoành hành trong cô...
Lam thở hắt ra:
_ Vậy thì con ngốc này sẽ đi... Tạm biệt!
Lam bước nhẹ thênh như không hề có một chút lưu luyến nào. Phương thì vẫn đứng yên, quay mặt đi chỗ khác. Anh cần phải chứng tỏ cho cô thấy, cô đã sai khi cô rời khỏi anh. Con đường mà cô đi sẽ chỉ là nỗi đau khổ, dằn vặt...
Ông Thịnh vẫn ôm vợ trong tay an ủi, thấy Lam, mắt ông ánh lên tia giận dữ:
_ Cô thật độc ác!
Lam nhún vai:
_ Bởi vì tôi giống người cha sinh ra tôi mà!
Lam bước ra cổng. Đúng lúc ấy một chiếc xe con trờ tới rồi dừng lại. Kha bước ra. Anh lo lắng đỡ hộ cô vali:
_ Em cãi nhau với họ à?
Lam gật đầu:
_ Em muốn đi ngay bây giờ... Em sợ không đủ sức để kìm nén nữa.
Kha khẽ kéo cô vào lòng, vuốt những sợi tóc mềm như tơ của cô. Anh thương Lam quá. Khi nghe Lam gọi điện với giọng bức xúc, anh đã lo cuống lên, vội vã phóng xe tới. Bây giờ thì dù có phải xoay quả đất anh cũng sẽ làm để có được Lam.
Khi chiếc xe đã lao đi, Phương vẫn đứng lặng bên cửa sổ. Tay anh cầm ly rượu đã vơi. Đôi mắt Phương chất đầy đau khổ. Nỗi hong sợ bắt đầu hình thành trong anh. Lam là một con người kì lạ. Cô có thể sống hết đời với một tính cách giả nào đó. Nếu cô cứ sống với một thân phận là người yêu của Kha thì sao? Thì anh sẽ mất cô mãi... Lam dám làm thế chứ?
Ly rượu rời tay Phương, vỡ toang trên nền nhà. Rượu và mảnh thuỷ tinh làm đỏ cả một khong nền gạch. Phương cười nhạt. Anh thấy mình là một kẻ yếu đuối, quá luỵ tình với Lam. Năm năm về trước, một sự dự đoán của trái tim đã khiến anh tìm cô. Giờ đây anh chỉ biết im lặng chờ đợi. Số phận có cho anh gặp cô? Ông Thịnh bước vào phòng con trai, thấy con đứng lặng bên cửa sổ như mất hồn, ông bực lắm. Ông quát:
_ Phương! Còn lưu luyến gì cái con bé không biết lễ nghĩa thế? Bố mãi mãi không chấp nhận cho nó đặt chân vào nhà này đâu. Nó sẽ làm cho cả nhà ta khổ...
_ Liệu cô ấy có chịu về không khi mà không ai năn nỉ.- Phương trầm ngâm.- Việc cô ấy hỗn với dì bởi vì nỗi oán hận ám ảnh cô ấy quá lớn, không kiềm chế được. Còn việc của con và cô ấy yêu và cưới nhau là chuyện của con.
Ông Thịnh cưng quyết:
_ Bố sẽ không cho phép! Con chỉ được lấy bất kỳ cô gái nào trừ Lam.
Phương nhún vai:
_ Thế bố có nhớ mấy năm trước con bỏ đi chỉ vì không chấp nhận quyết định của bố không? Con ngày ấy làm gì biết kiếm tiền như bây giờ?
Phương bỏ ra ngoài trước đôi mắt sững sờ của ông Thịnh. Phải rồi! Phương là thằng con cứng đầu, nó không sợ bất cứ thứ gì. Dù là ông có cấm cản nó thì nó vẫn làm cho bằng được... Nó còn bất trị hơn cả Lam nữa chứ! Ông Thịnh quay ra, bắt gặp bà Lương đang đứng dựa vào thành cửa, mệt mỏi. Bà lắc đầu:
_ Ông ghét con Lam vậy ư? Tất cả là lỗi của tôi mà. Tôi sỉnh ra nhưng có nuôi đâu. Tôi lại còn làm bao điều tác tệ để nó khinh bỉ nữa chứ... Nó thật ra rất tốt, rất công bằng. Ông có thấy nó yêu bà ngoại không? Chỉ vì lời trăn trối của bà ngoại mà nó phải nén lòng mà về với tôi. Thế mà tôi không biết điều, còn đòi hỏi nó...
Nước mắt của bà lại rơi. Ông Thịnh xót xa lại gần, định đưa tay đỡ bà. Nhưng bà hất tay ông ra, bực bội:
_ Ông đừng **ng đến tôi. Tôi còn ác độc hơn con Lam của tôi nữa đấy...
Ông Thịnh thở dài:
_ Em lại dằn vặt mình nữa rồi. Sao em không nghĩ tất cả chỉ là hoàn cảnh thôi nhỉ? Em còn muốn kiếm tiền gửi về cho nó... Em lại còn yêu nó nữa... Thôi, đi nghỉ một chút đi. Rồi em sẽ tỉnh táo trở lại...
Bà Lương uể oải đi vào phòng. Bà lại mất đứa con gái yêu lần nữa rồi. "Ôi! Lam ơi, hãy tha thứ cho mẹ!"

Ngoài trời, sấm và chớp bất ngờ xuất hiện khiến mọi người rùng mình. Mới sáng còn nắng chang chang mà đã có mưa ư? Nhưng đó chỉ là sấm chớp khan... Những cơn mưa chưa đến kịp...
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ