Insane
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

- Ê ! Không được , chiếc nhẫn của tôi mà - Không kịp suy nghĩ , Đinh Đang phóng vọt người qua chiếc cổng rào , suýt lấn té cả Tuyết Ngân. Song nhanh như vậy cũng không kịp , chiếc nhẫn đã nằm gọn trong tay người mới đến rồi. Khôi hài , hắn nhướng mắt ngó Đinh Đang : 

- Chim trời cá nước , ai bắt được nấy ăn. Sao bé lại nhận của mình cách vô lý vậy ? 

Triệu Vỹ ! Lại bị tên đáng ghét này phá đám rồi , đôi mắt tối sầm lại , Đinh Đang cắn nhẹ môi định cách. Cô biết , nếu không khéo , chiếc nhẫn sẽ mất như chơi . 

- Không nói nhiều , trả nhẫn đây - Thừa lúc Triệu Vỹ bất cẩn , Đinh Đang định nước liều giật đại. Nhưng... chẳng những không lấy được nhẫn , bàn tay cô còn bị tóm luôn trong bàn tay âm của anh. 

- Lại giở trò ngang như cua hả ? 

- Ư ! - Giật mạnh tay mình lại , thổi phù phù mấy ngón bị kẹp đau , Đinh Đang như muốn khóc - Ngang hồi nào , nhẫn của tôi chứ bộ . 

- Nhẫn của bé sao không cất trong nhà , lại đem ra đường để chứ !Xoay xoay chiếc nhẫn trong ngón tay , Triệu Vỹ nheo nheo mắt. Thật ra , anh không cần chiếc nhẫn , anh chỉ thích trả thù, ăn miếng trả miếng với cô thôi . 

- Tại...- Không thể lộ bí mật trước Tuyết Ngân , Đinh Đang nói đại - Tại tôi nhìn thấy trước chứ bộ. 

- Vậy tôi nhặt trước thì sao ? Chia đôi hả ? 

Tự nhiên bị mất đi một nửa , oan ức quá, Đinh Đang hét lớn : 

- Tôi không chịu. 

- Vậy bé chịu sao ? 

- Trả cho tôi hết. 

- Chắc bé là vua quá - Mỉm cười nhìn mặt Đinh Đang đỏ gay , Triệu Vỹ đeo luôn chiếc nhẫn vào tay. Cúi sát mặt cô , anh gằn từng tiếng - Anh lấy hết bé à. 

- Anh ngon... - Đinh Đang bỗng quên mất thân phận nhỏ bé của mình. Cô nắm lấy cổ áo anh lay mạnh - Tôi thách anh đi được nếu không chịu trả. 

- A...a... định đánh lộn hả? - Hơi bất ngờ , song thích thú , Triệu Vỹ tròn đôi mắt như cười. 

- Thôi, thôi, đừng chọc nó nữa anh Vỹ à ! - Thấy trò đùa có nguy cơ trở thành cãi nhau thật , Tuyết Ngân nhẹ giọng xen vào - Cho tôi can đi , gì mà như oan gia tự kiếp nào , cứ gặp là gây. Đinh Đang , em buông anh Triệu Vỹ ra , ảnh chỉ đùa với em thôi. 

- Trả chiếc nhẫn ra thì em buông - Đinh Đang càng siết chặt tay , và Triệu Vỹ thì hào hển nói trong làn hơi bị nghẹn : 

- Không trả , giỏi thì giết anh đi. 

- Được lắm , anh tưởng tôi không dám hả ? - Nghiến răng , Đinh Đang dùng hết sức bình sinh siết chặt tay. Mặt Triệu Vỹ càng lúc càng đỏ bừng lên. 

- Trời ơi , tôi thật không ngờ , hai người chẳng ra gì cả , đi giành nhau của thiên hạ như vậy - Túng quá , Tuyết Ngân đành phải đánh thẳng vào lòng tự trọng của hai người. Thà xúc phạm còn hơn khoanh tay nhìn họ chết. 

- Em có giành của thiên hạ đâu , chỉ có hắn thôi - Câu nói xúc phạm có hiệu lực tức thời , buông tau khỏi cổ Triệu Vỹ , Đinh Đang ngẩng cao đầu vẻ tự hào. Nhẫn của cô mua mà , chỉ có Triệu Vỹ mới tham lam giành giật ngoài đường thôi. 

- Tôi mà thèm mấy thứ rác rưởi này à ? - Tự ái trước người đẹp , Triệu Vỹ nói như gây. 

- Không thèm mà giành - Không bỏ qua cơ hội , Đinh Đang nói móc một câu - Nói mà không biết mắc cỡ. 

- Ai mà giành? Tại ngang quá người ta mới làm cho bõ ghét thôi. 

- Ai biết được , có người miệng nói vậy nhưng bụng nghĩ khác thì sao. Dù gì cũng là vàng , bộ giấy sao mà không tham chứ.

- Thôi, thôi , đừng cãi nữa - Thấy trận chiến lại sắp bùng lên , Tuyết Ngân chen vào - bây giờ tôi hỏi, cả hai người đều không tham , đều không muốn giành chiếc nhẫn phải không ? 

- Phải - Chẳng hẹn mà Triệu Vỹ và Đinh Đang đồng kêu lên một lượt. Đưa mắt nhìn nhau , như hổ dữ chỉ chờ chực cơ hội giết nhau thôi 

- Vậy thì... Triệu Vỹ , anh đưa chiếc nhẫn cho tôi... - Tuyết Ngân chợt chìa bàn tay đẹp ra trước mặt Triệu Vỹ. 

- Cô trao cho Đinh Đang ư ? Thật chẳng công bằng chút nào - Như đứa bé bị xử tội oan , Triệu Vỹ kêu lên uất ức trong nụ cười đắc thắng của Đinh Đang. 

- Anh đừng lo , tôi không đưa nhẫn cho Đinh Đang đâu - Ngưng một chút nhìn vẻ ngơ ngác của hai người , Tuyết Ngân nhẹ mỉm cười - Tôi sẽ đem đến đồn cảnh sát , nhờ họ trả cho người bị mất. 

-Hay lắm - Bằng lòng ngay với cách giải quyết của Tuyết Ngân , Triệu Vỹ trao chiếc nhẫn. 

- Không được , em không chịu như vậy đâu - Giật chiếc nhẫn trong tay Tuyết Ngân. Đinh Đang lắc đầu. 

- Bây giờ thì cô biết ai tham rồi chứ gì ? Nhẹ nhún vai , Triệu Vỹ cười nói với Tuyết Ngân bằng thái độ kẻ bề trên. 

- Đinh Đang à , đừng vậy em, - Nhẹ đặt tay lên vai cô , Tuyết Ngân ôn tồn - Hãy nghĩ đến tâm trạng của người làm rơi chiếc nhẫn. Biết đâu đây là toàn bộ gia tài của họ , cũng như chị vậy. Tội nghiệp lắm ! Trả lại họ đi em ! 

- Trả lại đi , nếu em muốn anh sẽ cho bé chiếc nhẫn khác y như vậy - Ra vẻ cao thượng , Triệu Vỹ hạ nốc ao Đinh Đang . 

- Phải rồi, trả lại đi em- Nhìn Đinh Đang thật cảm thông , Tuyết Ngân gật đầu khuyến khích - Thà nghèo cho sạch rách cho thơm em à . 

mất chiếc nhẫn , Đinh Đang không tiếc. Cô có thể mua lại chục chiếc khác dễ dàng. Nhưng... mang tiếng tham trước mặt mọi người , cô làm sao chịu nổi. Còn Tuyết Ngân nữa, tự nhiên Đinh Đang thấy giận chị vô cùng. Tên Triệu Vỹ nói bậy thì thôi , lẽ nào chị cũng binh hắn , lên án cô. Cô làm vậy cũng chỉ vì mốn giúp chị thôi mà. Lẻ loi , tủi thân quá , cô đứng khóc một mình, hờn căm nhìn nụ cười đắc thắng nở trên môi Triệu Vỹ. 

- Ngoan đi cưng - lau nước mắt cho Đinh Đang , Tuyết Ngân gỡ nhẹ chiếc nhẫn ra khỏi tay cô rồi trao cho Triệu Vỹ - Phiền anh đem chiếc nhẫn này đến công an , tôi sẽ dỗ Đinh Đang . 

- Khoan đã - Đinh Đang chợt thét đuổi theo Triệu Vỹ - Anh không thể một mình đến đồn cảnh sát đâu . 

- Sao chứ ? Dừng chân nơi ngạch cửa , đôi mày Triệu Vỹ khẽ chau - Bé lại muốn giở trò gì ? 

- Chẳng giở trò gì , chẳng qua tôi không tin anh - Bước lên một bước ,Đinh Đang tỉnh như không - Tôi sợ có người động lòng tham xài mất hai chỉ vàng thay vì đem nộp cho cảnh sát . 

- Đừng nói bậy nghe , không ai bỉ ổi vậy đâu - Tự ái , mặt Triệu Vỹ đỏ gay . 

Đinh Đang nhẹ nhún vai :

- Làm sao mà biết được , lòng người vốn khó lường mà . 

- Được rồi , bé có thể yên tâm , anh sẽ bảo viên cảnh sát ghi biên nhận - Cố nén giận ,Triệu Vỹ từ tốn nói . 

- Không cần thế , chỉ cần anh chở tôi theo đến đồn cảnh sát , tận mắt thấy , tôi sẽ tin anh lập tức . 

- Dư hơi - Không muốn chở cô theo , Triệu Vỹ lắc đầu. 

Đinh Đang cười nhẹ : 

- Tôi biết chắc anh từ chối mà. Bởi lẽ tờ bên nhận đó anh sẽ bỏ tiền ra mua của viên cảnh sát . 

- Vì hai chỉ vàng ư ? Thật buồn cười. Thử đem mười cây vàng ra đây bày ra trước mắt , coi Triệu Vỹ có thèm không? - Muốn hết to câu ấy vào mặt Đinh Đang lắm , nhưng sợ Tuyết Ngân bảo mình phách lối , khoe của , Triệu Vỹ đành im lặng. Nhịn bé đi , dù sao bị mất của cũng đau lòng lắm - Được thôi , nếu bé muốn , xin mời lên xe. Nhưng nói trước , chỉ chở đến đồn cảnh sát , không chở về đâu . 

- Tôi biết kêu xích lô mà - Như đắc ý ,Đinh Đang bước đến leo lên chiếc moto của Triệu Vỹ ngồi gọn lỏn trong tiếng thở dài bất lực của Tuyết Ngân . Thiệt không biết hai người họ còn gây đến bao giờ . 

- Ngồi chắc chưa? - Đề máy quyết làm cho Đinh Đang một phen xanh máu mặt . 

- Rồi - Hý hửng , Đinh Đang chẳng có chút hốt hoảng nào dù Triệu Vỹ đã bất thần cho xe vọt manh. Gương mặt kênh kênh tự đắc , cô nghĩ đến chuyện mình sẽ làm , sẽ nói khi đến đồn cảnh sát . 

- Ồ ! Triệu Vỹ , là anh hả ? - Vừa mới xử Triệu Vỹ hôm kia , ông trưởng công an vẫn còn quen mặt. Ông vồn vã chào ngay khi Triệu Vỹ mới đến bàn : - Có chuyện gì ? 

- Tôi nhặt được hai chỉ vàng , đem đến nhờ các anh trả lại người bị đánh rơi giùm - Nhẹ đặt chiếc nhẫn xuống bàn, Triệu Vỹ ngạc nhiên nhìn Đinh Đang cười tươi rói . Quái , cô bé lại có mưu đồ gì nữa chứ ? 

- À , được rồi , anh ngồi đi , tôi sẽ trao cho anh biên nhận. Còn cô bé này - Bây giờ ông trưởng đồn mới để ý đến sự có mặt của Đinh Đang - bạn gái của anh à ? 

- Ồ ! Không dám đâu - Như dẫm phải lửa , Triệu Vỹ giãy nảy lên . 

- Vậy... là em gái hả ? - Viên trưởng công an vừa viết vừa cười . 

- Dạ không phải - Bước lên một bước , với thái độ và gương mặt của đứa bé ngoan , Đinh Đang lễ phép - Dạ thưa bác , cháu chỉ là nạn nhân thôi. Cháu đến đây xin bác nhận lại hai chỉ vàng . 

- Hả ? - Cây viết rời khỏi tay , ông trưởng công an tròn xoe đôi mắt - Tôi có nghe lầm không nhỉ ? 

- Dạ bác không nghe lầm - Rất thật thà ngây thơ , Đinh Đang lập lại lần nữa - Quả thật , chiếc nhẫn đó của cháu. Cháu đánh rơi , anh ấy nhặt được nhưng không chịu trả . 

- Cô bé nói láo đó , xin anh đừng tin lời - Sau một phút bất ngờ , Triệu vỹ chen vào - Cô bé cũng như tôi , tình cờ nhặt được chiếc nhẫn thôi . 

- Dạ cháu không nói dối , chiếc nhẫn đó là của cháu . Cháu vừa mới mua hôm qua. Không tin bác có thể coi hóa đơn - Vừa nói , cô vừa móc túi lấy ra một tờ hóa đơn nhàu nát và một hộp đựng nữ trang màu đỏ.

- Tiệm vàng Kim Phượng - Cúi nhìn tờ hóa đơn rồi nhìn vào chiếc nhẫn , viên trưởng công an gật đầu - Cùng một hiệu , Triệu Vỹ , anh nhặt được chiếc nhẫn ở đâu ? 

- Ở trước cửa nhà cháu ạ - Đá mắt chọc quê Triệu Vỹ , Dinh Đang nhẹ giọng - Cháu đã hết lời xin lại nhưng anh ta nhất định không cho . 

- Không phải không cho , nhưng làm sao tôi tin được đó là của bé chứ ? - Chống chế , Triệu Vỹ cãi một cách vụng về - Tiệm vàng Kim Phượng bán bao nhiêu là vàng , hỏng lẽ nhẫn nào có đóng dấu cũng của bé sao ? 

- Nhưng... Bác à ! - Bí lời , Đinh Đang quay sang cầu cứu ông trưởng công an - Bác xử đi , chiếc nhẫn này thật sự của cháu mà . 

- Vậy... - Nhìn thẳng vào mắt cô , viên trưởng công an đằng hắng hỏi - Cháu đánh rơi nhẫn lúc nào ? 

- Cháu không đánh rơi , cháu đem ra để ở đó mà - Nói xong câu này , Đinh Đang nhịp nhịp chân , thích thú nhìn mặt ông trưởng công an đang hoang mang. 

- Đó , anh thấy cô bé nói láo một cách trắng trợn không ? Ai đời vàng đem ra để ngoài sân chứ ? - Ngỡ Đinh Đang hớ một câu ,Triệu Vỹ trừa cơ xông lên . 

- Cháu không nói láo , cháu đem vàng ra để ở đó thật mà - Chẳng chút bối rối , Đinh Đang như nắm chắc phần thắng trong tay . 

- Thật khó tin - Viên trưởng công an nhíu mày - Ai lại đem vàng ra bỏ ngoài sân chứ ? 

- Tại cháu có lý do mà - Tròn vo hai mắt , Đinh Đang vô tư nói . 

- Lý do , lý do gì? - Chẳng những viên trưởng công an muốn biết mà Triệu Vỹ cũng nóng lòng muốn nghe. 

- Một lý do bí mật mà cháu chỉ có thể nói với một mình bác - Bẻ mấy ngón tay ,Đinh Đang khoái chí nhìn mặt Triệu Vỹ tái dần. Hẳn anh cũng biết mình sắp thua đên nơi rồi . 

- Không được - Triệu Vỹ la to . 

Đinh Đang hỉnh mặt lên : 

- Sao không được ?

- Anh Tân à , cô bé này ma mãnh lắm , cô bé sẽ gạt anh - Chẳng thèm trả lời cô , Trệu Vỹ quay nói với ông trưởng công an . 

- À... - Chun mũi lại , Đinh Đang châm dầu vào lửa - Anh dám bảo mình thông minh hơn bác Tân hả ? Trời ơi , người ta là cảnh sát trưởng mà . 

- Thôi được rồi , tôi tự biết giải quyết mà , hai người đừng cãi nữa - Bị chê kém thông minh , viên trưởng công an nghe tự ái , ông hất mặt bảo Triệu Vỹ - Anh có thế ra ngoài.

- Nhưng mà tôi...- Không an tâm lắm , Triệu Vỹ toan thông báo thêm cho ông biết mánh lới của Đinh Đang. Nhưng ông đã trừng đôi mắt : 

- Bây giờ anh giải quyết hay tôi giải quyết đây ? 

- Dạ... - Đành phải đi ra , Triệu Vỹ hậm hực lắm. Nghiến răng , anh thầm đe dọa ngó Đinh Đang. Tất cả nợ cô vay ,anh sẽ trả một lần. 

Đưa tay vẫy chào chọc tức Triệu Vỹ xong , Đinh Đang quay đầu lại nhìn ông trưởng công an. Vẻ chanh chua , đanh đá lập tức biến mất trong con người cô. Với một giọng chân tình cởi mở , cô kể ông nghe hoàn cảnh tội nghiệp của Tuyết Ngân và kế sách của mình. Cô còn nhờ ông làm cố vấn , gợi ý cho mình nữa . 

Thật không ngờ , nghe Đinh Dang kể xong , đôi mắt ông hoe hoe đỏ. Quý hóa thay những tấm lòng nhân hậu. Suy nghĩ trẻ con nông cạn , nhưng trái tim lại rộng mở vô cùng. Trong mợt phút , ông chỉ muốn thay mặt Tuyết Ngân cảm ơn con bé . Nhưng... là đàn ông , ông chỉ có thể đặt tay lên vai cô , lập đi lập lại mỗi một từ : 

- Tốt , tốt lắm... 

Kế sách ư ? Bất ngờ và cấp bách như vậy , tạm thời ông chưa nghĩ ra , nên hẹn một ngày gần nhất sẽ đến nhà cô. Còn bây giờ , chẳng một phút nghi ngờ , ông trả chiếc nhẫn cho Đinh Đang. 

- Dạ thưa bác con về - Hớn hở vì thắng Triệu Vỹ một đòn to. Đinh Đang tung tăng như chim sáo bay ra cửa , hình dung đến vẻ mặt cau có đất bực dọc của anh khi nhìn thấy ánh vàng lấp lánh trên tay cô. 

Nhưng... đường đông phố rộng , mỏi mắt tìm vẫn không thấy bóng Triệu Vỹ đâu. Biết anh vì tư thù mà bỏ mặc mình. Đinh Đang trề môi thầm mắng : Đúng là bụng dạ tiểu nhân. Không thèm chấp . 

Rồi đưa tay vẫy một chiếc xích lô vừa trờ tới , nói địa chỉ , cô leo lên đi luôn , không buồn trả giá. Chiếc xích lô vừa khuất dạng , Triệu Vỹ bước ngay ra từ con hẻmn hỏ. Nheo mắt vô hình với Đinh Đang , anh bước lẹ vào công an phường. Tân có trả nhẫn cho cô không ? Tại sao Đinh Đang lại đem vàng ra bỏ trước nhà ? Bí mật gì ? Lòng anh bỗng nôn nao , náo nức. Thật muốn biết vô cùng .

chưong 9 

 

Tiếng ồn ào chợt dậy lên trước cửa đã làm Đinh Đang giật mình thức giấc . Đưa mắt nhìn lên , thấy đồng hồ mới chỉ sáu giờ , cô cáu kỉnh mắng thầm. Ai mà vô duyên vây ? Không biết hồi mình hồi đêm bán ế , phải thức tận mười một giờ sao ? 

Quyết tâm bảo vệ sức khỏe cho mình , Đinh Đang tung chăn qua đầu ngủ tiếp nhưng không được. Tiếng ồn ào cứ dậy lên thật gần. Dường như là ngay trong nhà cô . 

Bình tâm lại , lắng nghe ,Đinh Đang bắt đầu nhận ra giọng Tuyết Ngân. Như có chuyện gì vui , chị cười nghe giòn giã. Lại có cả giọng dì Ba và bà Bảy. Quái ? Nhóm chợ sao mà ai cũng nói cười nghe sang sảng . 

Không thể bực mình với những con người ấy , Đinh Đang đành phải bậm môi , dùng tay làm nút bịt kín tai mình lại , cầu mong giấc ngủ sẽ mau chóng đến . 

Bỗng , cô bật nhanh dậy như chiếc lò xo. Có ù tai không nhỉ ? Sao văng vẳng giữa tiếng ồn ào , có cả tiếng cười giòn của tên Triệu Vỹ . 

Đúng hắn thật sự rồi. Bật tung khỏi giường , chân chưa tìm ra dép , Đinh Đang đã vọt tới cửa buồng. Mắt toé lửa hung hăng , cô trút tất cả hờn căm lên đâu Triệu Vỹ : 

- Dư hơi lắm sao mà mới sáng ra đã đến chực nhà người ta vậy ? ...bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ...

- Có lẽ thế - Chễm chệ trên chiếc ghế , Triệu Vỹ cười tươi trong ánh mắt gần như hốt hoảng của dì Ba và bà Bảy , Tuyết Ngân cũng vậy , chị chạy đến bên , nắm tay Đinh Đang nói với vẻ chẳng bằng lòng : 

- Kìa Đinh Đang , em đừng nói vậy . 

- Sao không nói chứ ? Vẫn còn bực vì giấc ngủ dở dang , Đinh Đang dàu dàu nét mặt - Bộ 

là ngon lắm sao ? Bộ có tiền rồi muốn làm gì thì làm hả ? Triệu Vỹ , anh ra khỏi nhà tôi lập tức . 

- Được thôi - Nhẹ nhún vai , Triệu Vỹ đứng lên. Dường như hôm nay anh thề là sẽ không thèm gây với cô . 

- Ậy, khoan đã cháu , chấp nhất con nít làm gì - Dì Ba với một thái độ săn đón , ấn anh ngồi xuống ghế . 

- Dạ , con đời nào chấp nhất con nít chứ. Mỉm cười , Triệu Vỹ ngồi xuống ghế. Bà Bảy quay sang Đinh Đang : 

ĐinhĐang , qua xin lỗi cậu Vỹ một tiếng đi con . 

- Xin lỗi ? Chắc trời xập quá - Không phục , Đinh Đang hét lớn - Làm mất giấc ngủ của con , hắn mới phải là người xin lỗi . 

- Vậy... anh xin lỗi vì đã vô tình làm mất giấc ngủ của bé . Thưa bà con , chuyện xong rồi , tôi xin phép ra về . 

- Thật là áy náy - Tuyết Ngân bước ra tiễn anh - Triệu Vỹ , tôi thật không biết lấy gì để cám ơn anh . 

- Không cần phải cám ơn , dù sao máy may đó cũng cũ rồi , bán được nó cho cô là phước cho tôi lắm rồi . 

Máy may ? Bây giờ Đinh Đang mới nhìn thấy cái bàn máy may nằm lù lù sát góc nhà. Thì ra... hèn gì... Chợt hiểu ra , Đinh Đang hét lớn : 

- Triệu Vỹ , anh chở bàn máy đến à ? 

- Đúng đó con. Cậu Vỹ đây thật tốt bụng - Thay Triệu Vỹ , bà Bảy trả lời - Chẳng những bán rẻ , cho trả góp mà còn chở tới nhà nữa . 

- Ngon lành gì , máy cũ xì - Trề môi rồi mới nhớ , Đinh Đang hỏi nhanh - Làm saoanh biết chị Ngân cần máy may mà chở tới chứ ? 

- Bé quên rồi sao ? Chính bé đã kể với anh nghe ở đồn cảnh sát đó - Nheo nheo mắt , Triệu Vỹ như trêu ngươi , như thông báo. Bí mật của cô đã không còn là bí mật với anh rồi. 

Thì ra... ông trưởng công an đã bán đứng mình , Đinh Đang nghe giận sôi gan. Chẳng nói chẳng rằng, cô đùng đùng quay lưng bỏ vào buồng. Không phải để ngủ mà để thay bộ đồ . Cô quyết gặp ông hỏi cho ra lẽ. Để Triệu Vỹ phỗng tay trên của cô rồi , ông tính sao ? 

Thế là từ nay , giữa xóm nghèo lụp xụp có thêm một tiệm may . Một tiệm may có bảng hiệu đàng hoàng và tương đối khang trang .

Mình cũng có công trong đó nữa . Đứng nép sau cây cột , nhìn bà Bảy , dì Ba lăng xăng bày lễ vật lên bàn chuẩn bị cũng khai trương , lòng Đinh Đang bỗng dấy lên niềm tự hào . Nếu kể đến chuyện này , công đầu tất nhiên phải thuộc về cô . Triệu Vỹ chỉ ăn ké thôi . 

Nhớ lại hôm đó , cô đã giận đùng đùng , xộc thẳng vào công an phường. Bất chấp bác Tân đang giải quyết một đơn thưa , chẳng nể nang gì , cô ào ào đến bên bàn hét lớn : 

- Bác Tân , bác là người lớn , lại mang danh là trưởng công an nữa , sao chẳng uy tín chút nào. 

Lúc đó , chẳng những một người dân ngồi chờ thụ lý tái sanh , mà mấy anh cảnh sát , lính của bác Tân cũng đều hồn siêu phách tán. Dám mắng ông trưởng công an phường giữa đám đông , tội chẳng nhẹ đâu . 

Nhưng... Bác Tân chẳng giận , cũng chẳng đập bàn trợn mắt lên như mọi người tưởng . Nhìn cô thật dịu dàng , bác ôn tồn nói : 

- Đinh Đang , ngồi đi cháu ! 

- Cháu không ngồi - Vung mạnh tay , mặt cô đằng đằng sát khí - Bác trả lời đi , sao bác lại kể chuyện này cho Triệu Vỹ nghe ? Bác chẳng biết giữ lời hứa như vậy dân làm sao tin tưởng được . 

- Khoan nổi nóng - Vẫn ôn tồn , bác Tân chậm rãi - Ngồi xuống , nghe bác nói . Chuyện gì cũng có nguyên nhân mà . 

- Ờ , ngồi xuống đi , nghe bác nói thử - Như cảm thông với thái độ nhẫn nhịn của ông trưởng công an phường , nhiều cái gật đầu theo phụ họa . 

- Được vậy bác nói đi ! - Nể lòng đám đông . Đinh Đang kéo mạnh chiếc ghế ngồi xuống . Mặt cô kênh kênh . 

- Triệu Vỹ đã đến đây khi cháu vừa đi khỏi... 

Bằng một giọng trầm và bằng một thái độ kiên nhẫn, ông kể cho cô nghe cuộc gặp gỡ của mình với Triệu Vỹ . Rằng anh đã tức lồng lộn ra sao khi biết ông tin lời mà trả nhẫn cho cô. Với tất cả tài hùng biện và những chứng cớ có được , anh đem danh dự của mình ra bảo đảm với ông : Đinh Đang chính thật là đứa bé hư , cô đã gạt ông rồi . 

Nhưng dù cho anh có nói bao lâu , bao nhiêu lần đi nữa , trái tim ông vẫn tin tấm lòng cô nhân hậu hơn người. Trong một phút không kềm chế được , để bảo vệ cô trước anh , ông đã buộc kể ra cái bí mật mà cô dặn ông phải giữ kín. 

Nghe xong, chẳng khác gì ông , Triệu Vỹ cũng đã sững người ra bất động. Bàng hoàng quá, anh không tin cô tốt dường kia cũng không thể phủ nhận câu chuyện phi lý nhưng hợp tình này . 

Và cuối cùng , cũng như ông , anh hoàn toàn bị tấm lòng kia chinh phục . Ngồi vào bàn với ông , anh tìm ra một cách lưỡng toàn . 

Đó là một hôm , đến chơi nhà Tuyết Ngân , anh vờ hỏi cô xem có biết ai cần mua máy may không ? Anh có một chiếc đã cũ cần bán gấp. Chỉ có một trăm ngàn thôi , lại sẵn sàng cho trả góp .

Không biết đó là mưu tính của Triệu Vỹ nên tuyết Ngân chẳng hề nghi ngờ gì . Đi tìm bà Bảy và dì Ba, cô nhờ họ mượn giúp mình một trăm ngàn để mua bàn máy. Chuyện chỉ có vậy thôi. 

Đúng là kế tốt chẳng chê vào đâu được. Xụ mặt xuống , Đinh Đang thầm phục Triệu Vỹ thông minh. Nhưng... không giúp được Tuyết Ngân , cô ấm ức trong bụng lắm. 

Và để giải tỏa nỗi ấm ức này , bác Tân lại có một kế lưỡng toàn chi mỹ. Bảo cô trao số tiền một triệu ( bán chiếc nhẫn )cho mình , bác vờ đại diện cho phường đem xuống tận nhà cho Tuyết Ngân vay không lấy lãi với mục đích " Xóa đói giảm nghèo ". Chưa hết , bác còn gợi ý cho chị mua một tủ kiếng , đặt bảng hiệu đàng hoàng. Theo bác, tiệm có khang trang thì khách mới đông. Do dự , đắn đo , cuối cùng rồi Tuyết Ngân cũng gật đầu. Thế là tiệm may " Thương Yêu " được khai trương với nỗi vui mừng , háo hức pha lẫn chút tự hào của khu phố. Xóm bình dân rồi cũng có được một tiệm may khang trang , khá ra trò. Có thua gì các dãy nhà sang trọng. 

- Tuyết Ngân ! Tôi đem khách xộp đến khai trương tiệm cô nè... Giọng Triệu Vỹ chợt vang chát chúa ngoài hiên làm cắt ngang luồng suy nghĩ của Đinh Đang. Ngẩng đầu lên , nhận ra anh , cái mũi cô tự nhiên chun lại. Thiệt trong đời Đinh Đang chưa ghét ai bằng ghét Triệu Vỹ. 

Cô càng ứa gan hơn khi nhận ra , hôm nay anh đi với ba cô gái đẹp. Cô nào cũng ôm khư khư cái túi vải to. Nếu may chắc mỗi nàng cũng hơn chục bộ. 

- Dạ, mấy chị cứ tự nhiên coi catolo lựa kiểu đi - Ra dáng một bà chủ , Tuyết Ngân đon đả mời chào. 

- À ! Cứ để họ tự nhiên đi. Để tôi giới thiệu nghe , Thu Hồng , Cẩm Tuyết , Như Như đều là bạn tôi. 

- Xạo quá ! - Không chủ ý mà Đinh Đang buột thành lời , thu hút sự chú ý về phía mình. 

Sợ cô lại kiếm chuyện gây gỗ với Triệu Vỹ trong ngày khai trương sẽ bị xui. dì Ba lật đật bụm miệng lôi cô vào góc nhà. 

- Không được kiếm chuyện. Hôm nay là ngày khai trương của Tuyết Ngân đó ! 

- Con biết rồi - Kéo dài giọng , Đinh Đang phụng phịu. 

- Biết thì tốt , ở đây không có chuyện của mày , ra sau phụ mọi người dọn bếp đi. - Như vẫn chưa tin , bà Bảy tìm cách đuổi khéo cô. 

Không dám cãi lời bà Bảy , đành phải ra sau nhưng Đinh Đang ức trong lòng lắm. Lẽ nào để Triệu Vỹ làm người hùng trong mắt mọi người , tự tung tự tác , ngang nhiên nói dối? Bởi cô biết rất rõ ràng ba cô gái kia không đơn thuần là bạn gái của hắn đâu. 

Từng bán bánh bao và theo dõi anh nên Đinh Đang biết rất rõ , cả ba cô đều là ghệ của anh , Đinh Đang bỗng thấy tức như thể Triệu Vỹ đang gạt chính mình. Dù gì cũng cùng là phận gái với nhau , cô nỡ lòng nào nhìn người chết mà không cứu. 

Hẹn một lúc ba người yêu , không phải Triệu Vỹ không biết chết , không biết tôn trọng họ. Làm như vậy , chẳng qua anh chơi một nước bài làm vừa ý ba cây model này , chẳng mấy chốc , hết thảy khách sộp Sài Gòn sẽ nườm nượp đến xếp hàng , tha hồ cho cô chặt đẹp. 

Trong ba cô gái , có lẽ Như Như là người Triệu Vỹ thích nhiều hơn. Bởi ngoài nét đẹp trời ban , cô còn một tí thông minh , lém lỉnh. Và Triệu Vỹ đã nhủ lòng chọn cô là người yêu chính thức nếu như... nếu như trời đừng cho anh gặp Tuyết Ngân . 

Dù so dung mạo , so model cô chẳng làm sao bằng được ba người đẹp của anh. Nhưng rất lạ... Triệu Vỹ chẳng hiểu vì sao đôi mắt mình cứ theo dõi cô từ nãy giờ. 

Có một cái gì rất lạ , rất nao lòng từ cử chỉ đoan trang thùy mị của cô. Từ ánh mắt , nụ cười đến dáng uyển chuyển bước đi , không làm dáng. Tất cả đều hài hòa , đồng bộ khiến cô có một sức hút lạ kỳ.

chwowng 10 

 

Anh Vỹ, mời anh vào bàn dùng với tụi em bữa cơm thanh đạm. - Cúng kiếng đã xong, Tuyết Ngân bước lên dịu dàng mời Triệu Vỹ sau khi đã mời bà Bảy, dì Ba và mọi người an tọa. 

- Được rồi, không phải khách sáo đâu. - Ngước mắt lên, chưa kịp tạo một ấn tượng nào cùng người đẹp, Triệu Vỹ đã thấy tay áo của mình bị lay nhè nhẹ. Giọng Thu Hồng muốn khóc đến nơi: 

- Anh Vỹ! Anh nói đi, có phải là anh yêu em trước không? 

- Không phải! Em mới là người được anh yêu trước, bọn họ chỉ là kẻ đến sau thôi. Phải không anh Vỹ? - Tay áo bên kia lại bị lay nhẹ. Cẩm Tuyết kéo dài giọng của mình. 

- Anh... - Không tìm được từ gỡ rối, Triệu Vỹ thấy vô cùng xấu hổ, chỉ muốn chui ngay xuống đất. Trời ơi! Lời lẽ nào giải thích với Tuyết Ngân đây? Chưa gì đã tạo cho nàng ấn tượng không tốt. Bồ bịch, lăng nhăng như vậy, làm sao nàng chấp nhận anh cho được. 

- Anh sao hả? 

- Nói đi chứ! Trong ba đứa tụi em đây, ai mới là người yêu của anh? - Như chẳng thông cảm cho nỗi khổ của anh, Thu Hồng và Cẩm Tuyết cứ kéo tay nheo nhéo. Trong khi Như Như từ nãy đến giờ vẫn đứng yên trong góc, đôi mắt mở to nhìn anh giận dữ.

- Thật tình thì... anh chưa yêu ai cả. Các em chỉ là em gái, là bạn của anh thôi - Suy nghĩ mãi, Triệu Vỹ thấy chỉ có cách này là hay nhất, là có thể cứu mình thôi. Vừa xoa dịu ba nàng, vừa lấy được lòng Tuyết Ngân. 

- ********! Anh là tên sở khanh, đểu giả nhất mà tôi biết đó. - Khẽ khàng vạch đám đông, đến trước mặt Triệu Vỹ, Như Như bình tĩnh nói sau khi vung tay tát mạnh vào mặt anh - Thu Hồng, Cẩm Tuyết, bộ mặt ******** của hắn đã lộ rõ rồi, hai bạn còn luyến tiếc gì mà chưa chịu đi chứ? - Quay sang hai người bạn của mình, cô cất giọng chân tình. 

- Phải rồi đó. Mình đi thôi Thu Hồng. 

- Đi thì đi chứ. Đồ sở khanh, đểu giả! 

- Hừ! - Ba cô gái bỏ đi nhanh, mặc kệ những tiếng xì xầm vang lên sau lưng mình. 

- Anh Vỹ, anh không sao chứ? - Nhẹ nhàng, Tuyết Ngân hỏi anh đầy vẻ quan tâm. 

- À, không sao, không sao. - Sượng sùng xoa bên má vẫn còn in dấu năm ngón tay của Như Như, Triệu Vỹ cười giả lả mà nghe cay như xát ớt trong lòng. Quái, làm sao mà ba nàng biết được? Lại nhè ngay lúc.... 

Ba mảnh giấy vuông vuông đồng một cỡ bỗng từ trên bàn bay xuống đất theo cái phất tay của Tuyết Ngân. Thoáng nghi ngờ, Triệu Vỹ cúi xuống nhặt lên xem. Thật không sai! Cả ba tờ đều cùng nét chữ, cùng một nội dung. Như nhát búa giáng xuống đầu anh không nhân nhượng. 

"Triệu Vỹ là tên sở khanh, từ lâu đã lợi dụng cả ba người. 

Ký tên, 

Người hào hiệp". 

Người hào hiệp nào nhỉ? Triệu Vỹ cau mày cố đoán. Trong đám bạn của anh, chẳng có ai viết chữ xấu thế này. Nhưng không ngoại lệ việc chúng nhờ người viết thế. Ai vậy nhỉ? Đồng hội đồng thuyền, lẽ nào chúng phá anh? 

Không. Trực giác như báo cho Triệu Vỹ biết, bạn của mình không làm thế. Cho dù có, làm sao chúng biết sáng nay anh hẹn cùng lúc ba nàng. 

- Ui da! - Một cái gì đó giúi mạnh vào lưng nóng hổi. Quay mặt qua, chưa kịp hiểu việc gì, Triệu Vỹ đã thấy màu cà ry nhuộm vàng chiếc áo mới của mình. Cạnh bên là con nhỏ Đinh Đang, cô bé đang tròn xoe đôi mắt, nói lời xin lỗi mà như cố nén nụ cười. - Xin lỗi, tôi không cố ý. 

Cô bé cố ý đó! Triệu Vỹ đọc rõ điều này trong mắt Đinh Đang. Nhưng ... mệt mỏi quá, anh chẳng hơi đâu gây với cô bé. Toàn bộ tâm trí, Triệu Vỹ tập trung dành để đối phó kẻ mới phá mình. Dù hắn là ai? Ở nơi nào anh cũng quyết tìm ra.

Chỉ cần nghe tiếng xe, không cần nhìn Đinh Đang cũng biết là Triệu Vỹ. Cả tuần nay, chẳng biết mắc phong gì mà sáng nào hắn cũng đến, cũng xách theo một túi đầy quà, khi bánh, khi nho hộp. Toàn đồ xịn. 

Chẳng tốt lành gì! Đinh Đang thừa hiểu anh muốn gì mà. Chẳng qua là lấy lòng cô thợ may xinh đẹp tên Tuyết Ngân thôi. Hừ! Đỉa mà đòi đeo chân hạc. Thật chẳng biết tự lượng sức chút nào. Còn vênh vênh cái mặt. 

Để phá bĩnh, Đinh Đang nhiều lần nói rõ ý định của Triệu Vỹ cho Tuyết Ngân nghe. Nhưng chị cứ cười cứ lắc đầu bảo cô quá nhạy cảm thôi. Triệu Vỹ chỉ đến chơi với tư cách một người bạn bình thường. Cả dì Ba, bà Bảy cũng binh cho hắn nữa. Hỏi có tức không? 

Song, nói gì thì nói, Đinh Đang cũng không để tên Triệu Vỹ gạt gẫm Tuyết Ngân đâu. Bỏ mặc thau đồ đang giặt, cô hầm hầm mặt đi lên quyết làm con kỳ đà cản mũi. Kệ, mặc cho Tuyết Ngân hay ai nói cô vô duyên, mất lịch sự cũng được. 

- Ồ, Đinh Đang, sáng nay em đẹp quá! - Đang thao thao bất tuyệt với Tuyết Ngân, vừa nhìn thấy cô, Triệu Vỹ nịnh ngay. 

- Hỏng dám đẹp đâu! - Nghe ứa gan, Đinh Đang trề dài môi, nhão giọng - Làm sao bằng.... 

Bỏ ngang câu nói, đôi mắt cô chợt dừng lại bó hồng tươi trên bàn máy Tuyết Ngân Ghê gớm thật! Cơn giận bất chợt bùng lên, cô nghiến răng nghe trèo trẹo. Tên cáo già này, dám dùng chiêu "nhờ hoa ngỏ ý thay lòng" cùng người. Ai hổng biết hoa hồng tượng trưng cho tình yêu chứ? 

Hừ! không nói, không rằng, Đinh Đang bước lại cầm bó hoa, thẳng tay ném mạnh ra đường, cùng lúc một chiếc xe tải lớn chạy ngang qua. Trong chớp mắt, bó hoa đẹp chỉ còn là một đống bầy nhầy. 

- Đinh Đang, em lại gì vậy? Sao lại quẳng bó hoa đi? - Giận Tuyết Ngân gắt. 

- Vì em thích! - Phủi phủi tay, Đinh Đang hài lòng nhìn bó hoa bị luồng xe dập vùi. Nghĩ đến cảm giác của Triệu Vỹ, cô hả dạ làm sao. 

- Vì em thích? Em có biết hoa của ai không mà giám quẳng ra đường chứ? - Giận dỗi, Tuyết Ngân quay người đi không nhìn cô. 

- Sao không biết! - Đi vòng ra trước mặt Tuyết Ngân, cô cất giọng ôn tồn - Hoa đó là của gã sở khanh tặng cho chị chứ gì? Đáng bao nhiêu, nếu chị thích ngày mai em sẽ mua cho chị bó bự hơn.

- Em thật là ngang quá đi - Hẩy tay cô ra khỏi tay mình, Tuyết Ngân dàu dàu mặt - Chị không thèm nói chuyện với em nữa. 

- Đừng mà Tuyết Ngân - Đinh Đang nhẹ nắm tay chị ân cần - Làm như vậy em chỉ muốn tốt cho chị thôi. Em không muốn chị bị người ta gạt. - Ngưng một chút cô nói thêm - Cho chị biết, hắn vốn là cáo già, là hạng sở khanh tầm cỡ đấy. 

- Đinh Đang, dường như có chút hiểu lầm, em đã quá thành kiến với anh. - Với một vẻ cam chịu rất đáng thương, Triệu Vỹ cất giọng buồn buồn - Em nói vậy oan cho anh quá. ..hãy nhớ kênh truyện chấm prồ để lần sau còn đọc truyện ^^

- Oan! - Chỉ vào mũi mình, Đinh Đang nheo nheo mắt - Con nhỏ này mà thèm nói oan cho anh hả? Anh tưởng ai cũng tiểu nhân, ti tiện như anh sao? 

- Anh không nói thế, anh chỉ... 

--Chỉ tại tôi đặt điều, dựng chuyện chứ gì? Hừ! Ba cô gái hôm nào suýt đánh nhau giành tình yêu đó, chắc cũng do tôi bỏ tiền ra mướn người ta về đóng kịch để hại anh quá. Ý anh muốn nói vậy chứ gì? 

- Ờ thì tại... 

- Ờ thì tại anh lăng nhăng, bay bướm, tính bắt một lượt ba con cá, không ngờ vuột hết. - Chẳng để Triệu Vỹ kịp mở lời, Đinh Đang lại quay sang nói với Tuyết Ngân - Chị nghe rồi chứ? Liệu những hạng người như vậy chị có đáng kết bạn không? 

- Tuyết Ngân, tôi không có. Thật mà... Chỉ tại họ yêu tôi, yêu một cách đơn phương mới vậy thôi. Nếu cô không tin, tôi xin thề... 

- Thôi đừng thề. Rủi trúng giờ linh chết uổng lắm. - Lại cắt ngang lời, Đinh Đang tặc lưỡi, lắc đầu như chê trách - Thật không ngờ, Triệu Vỹ à, ngoài bản chất sở khanh ra anh còn là kẻ miệng lưỡi điêu ngoa, mồm mép nữa. Thứ con trai mà đi nói xấu người yêu như anh vậy, hết sài rồi. 

- Tôi đã bảo không phải rồi, sao cô dai vậy? - Bị xúc phạm nặng nề trước mặt Tuyết Ngân, Triệu Vỹ phát khùng, nổi quạu - Đừng tưởng tôi nhịn rồi làm tới chứ? 

- Ai tưởng chứ? Lạ lùng chưa? - Thích chí trước thái độ giận dữ của anh, Đinh Đang phá lên cười giòn giã - Vậy là anh vẫn khẳng định, cả ba cô gái hôm nọ chỉ là bạn gái chứ gì? 

- Phải - Triệu Vỹ cụt ngủn. 

- Thôi được - Như nhường anh một bước, Đinh Đang ngây thơ hỏi - Vậy anh cho tôi biết. Khi một người con trai hôn lên môi người con gái, họ là bạn hay yêu? 

- Đinh Đang, - Xấu hổ, Tuyết Ngân gắt - Em hỏi gì kỳ vậy? 

- Kỳ gì đâu? Em chỉ hơi thắc mắc vậy mà. Triệu Vỹ, anh nói đi, là bạn hay yêu vậy? 

- Là người yêu. - Thoáng nghi ngờ, Triệu Vỹ đáp e dè - Hỏi làm gì chứ? 

--Để chắc ăn thôi, kẻo người ta lại chối - Một con mắt khẽ nheo, Đinh Đang cười châm chọc - Bởi hơn một lần rồi, tôi thấy anh hôn lên môi chị Như Như đó. 

- Đừng nói bậy nghe - Đỏ mặt, Triệu Vỹ nạt bừa - Hồi nào chứ? 

- Thì hồi bữa đó, anh quên rồi sao? Bị viên bi bắn trúng vai đau như vậy mà không nhớ hả? 

- À! Thì ra...

- Thì ra anh bị tôi rình coi đó mà - Đôi mắt sáng long lanh như hồi tưởng, Đinh Đang tủm tỉm cười - Chị Ngân à, chị hỏng biết đâu, tên Triệu Vỹ này ghê lắm, còn dám.... 

- Thôi, Đinh Đang, em đừng nói bậy, chị không nghe nữa đâu. - Không đủ can đảm nghe tiếp, Tuyết Ngân vụt chạy nhanh, mặt đỏ bừng xấu hổ. 

Còn Triệu Vỹ, anh chỉ muốn chết ngay lập tức sau câu nói của Đinh Đang. Xấu hổ, trời ơi xấu hổ nào bằng? Mặt mũi nào anh gặp Triệu Vỹ với mọi người đây? Sao mà xúi quẩy quá, kiếp trước có thù gì mà kiếp này cô bé cứ theo làm con quỷ ám anh hoài vậy? 

Đúng là khắc tinh chiếu mạng mà. Chuyện như vậy cũng biết, cũng dám nói ra. Đúng là trên thế gian này chỉ tồn tại duy nhất con bé. Ngây thơ hay ma mãnh? Có trời mới biết. Còn anh, anh chỉ có thể đọc được ba chữ "Đáng đời chưa" sáng ngời ngời trong mắt cô bé.

chwowng 11 

 

Quan hệ đông, giao tiếp rộng, chuyện lạ gặp đã nhiều, nhưng tiếp khách kiểu cô bé đang ngồi trước mặt mình đây, thì quả thật đúng là lần đầu trong cuộc đời Kiệt Phong được biết. 

Chỉ vỏn vẹn một câu: Anh ngồi chờ đi, ba em sắp về rồi. Cô bỏ mặc anh ngồi chèo queo trên ghế sa lon gần hai tiếng. Không bánh, không trà... thậm chí không một tiếng hỏi thăm. Từ đầu chí cuối, cô cứ giương to mắt nhìn anh chằm chằm không chớp. Báo hại mấy lần anh phải kín đáo soi mặt mình xuống mặt bàn gương. Quái! Lọ hay mực mà cô ta cứ nhìn trân trối như vậy? 

Rõ ràng là sạch sẽ trơn tru, chẳng có chút khôi hài nào. Để tránh bị động, Kiệt Phong cố kìm mình, mở cặp táp lấy quyển đề cương ra xem để giết thời gian. Nhưng... không được, đôi mắt của cô bé như có lửa làm anh không sao tập trung tinh thần được. Thỉnh thoảng nhìn lên, anh thấy cô cứ tủm tỉm cười, như hài lòng, như đắc chí. 

Bác Hưng đâu rồi nhỉ? 

Bắt đầu sốt ruột, Kiệt Phong đưa mắt ngó đồng hồ. Nếu không vì số liệu quan trọng mà anh nằn nì xin gần một tháng trời mới được kia, anh đã bỏ về từ phút đầu rồi. Rảnh rang đâu mà ngồi đây làm hề cho cô bé kia dòm ngó. 

- Bé à! - Như không còn kiên nhẫn nổi, Kiệt Phong dợm đứng lên - Nếu bác Hưng không có nhà, chắc anh phải về thôi. 

- Anh khoan về đã - Cô bé cũng đứng lên - Thật ra... số liệu anh cần, ba có giao cho em, bảo em đưa cho anh đó. 

- Hả? - Như không tin, Kiệt Phong tròn xoe mắt. Cô bé nhẹ gật đầu, chẳng có chút khôi hài nào: 

- Thật đó, anh chờ em một chút, em vào lấy cho anh ngay. 

Trời ơi trời! Thả ngồi xuống ghế, bàn tay vỗ trán, Kiệt Phong không sao hiểu nổi. Cô bé kia bị ngớ ngẩn hay mình sắp loạn óc rồi, hai tiếng đồng hồ ngồi chờ một vật có ngay trước mắt. 

Thật ra, cô bé kia không ngớ ngẩn và Kiệt Phong cũng chẳng bị loạn óc. Kêu trời, sửng sốt vì anh chưa biết mình đối diện với ai thôi. Đinh Đang đấy, cô là chúa thích làm bất ngờ người đối diện kiểu giật gân vậy lắm. 

Mới hôm qua thôi, cô cũng mới làm ba sợ suýt đứng tim chết đấy thôi. Vừa trở về, chưa kịp mừng, cô đã tuyên bố một câu nghe xanh rờn, choáng váng. 

- Con muốn ngày mai ba phải tìm gấp cho con một chàng trai hội đủ các điều kiện như sau: cao ráo, đẹp trai, học cao, hiểu biết, con nhà danh giá, vừa thông minh vừa giàu có, lịch thiệp đàng hoàng, không bay bướm lăng nhăng, tuổi chừng hai mươi mấy, chưa vợ, chưa bồ. 

Tưởng cô lại đùa, kiểu làm đứng tim người như ngày xưa, ông Hưng đã bỏ qua không để ý. Ầm ừ, hứa cho qua chuyện, cả đêm ông chỉ quan tâm đến một điều: cho con ra đời vậy, đúng hay sai? Liệu có nên cho nó tiếp tục phiêu lưu học khôn không? 

Bốn tháng rồi, ít ỏi gì? Thật không sao kể xiết nỗi vui mừng của ông khi gặp lại con. Vẫn cái nheo mắt dễ thương, nụ cười nửa môi tinh nghịch. Đinh Đang của ông vẫn vẹn nguyên chẳng suy suyển chút nào. 

Đen nhưng rắn rỏi, hồng hào. Đinh Đang như cao thêm một chút, mập một chút. Khỏe mạnh tự tin hơn. Cô còn khoe với ông rằng mình đã lập được một cơ ngơi vững chắc. Không giàu, song cũng đủ ăn. 

Chỉ vậy thôi, ông còn mong gì nữa. Miễn con vui, con khỏe là ông vui lắm rồi, thế mà... Hừ! Niềm vui chưa trọn nỗi lo đã ập đến ngay. 

Mới sáng ra, chưa kịp rửa mặt, Đinh Đang đã sang đập cửa hỏi ông chuyện kiếm người rồi. Cô không đùa đâu, ông biết điều này lúc nhìn vào mắt con long lanh giận dữ khi nghe ông trả lời chưa. Rõ ràng, hiển nhiên, cô đang cần gấp một chàng trai. 

Tính sao đây? Bóp trán suy tư, ông nghe lòng rối rắm. Có nên chìu theo ý con không? Mới mười tám tuổi đã cặp bồ. Sớm lắm không? 

Nhưng dù sớm, ông biết mình cũng phải kiếm cho con. Bằng không, nó sẽ nổi trận lôi đình, sẽ giận ông và bỏ nhà đi thật. Ông còn lạ gì tính con bé.

Kiếm ai? Ở đâu bây giờ? Gấp như vậy làm sao kịp chứ? Điểm nhanh trong óc danh sách các chàng trai ưu tú mình quen biết, ông quyết định chọn Kim Huy. 

Xúi quẩy quá, Kim Huy đi vắng, cả Tấn Thành cũng sang Hồng Kông giao dịch thế cha rồi, cuối cùng bí quá, ông gọi đại Kiệt Phong. 

Chàng trai Kiệt Phong này, ông không rành lai lịch lắm. Chỉ biết anh ta là con của một giám đốc tên Kiệt Hào thôi. Trong một buổi tổng kết nghiệm thu công trình, Kiệt Phong bỗng đến tìm và nài nỉ xin ông số liệu thống kê tổng doanh thu của ngân hàng trong bốn năm qua. 

Dĩ nhiên là ông từ chối, ông rất thẳng thừng dù số liệu kia chẳng có gì là bí mật. Tuy nhiên, Kiệt Phong rất kiên trì, anh gọi điện hỏi xin ông liên tục. Và có lẽ đó là lý do khiến ông chợt nhớ đến anh giữa phút rối rắm này. 

Chọn Kiệt Phong làm rể của mình ư? Đó là điều ông Hưng không bao giờ nghĩ đến. Chẳng qua trong lúc cấp bách, tạm thời này, ông chẳng tìm ai hơn anh được. Đành để nó thế vai đi, chưa chắc Đinh Đang đồng ý mà. Đợi Kim Huy về rồi tính. Thú thật, ông ưng bụng chàng giám đốc trẻ tên Kim Huy này lắm. 

Ông đã dùng số liệu thống kê để bẫy Kiệt Phong đến nhà cho Đinh Đang coi mắt. Quả nhiên, anh đến ngay chẳng chút nghi ngờ. Hơn thế, vì cái số liệu vô bổ kia, còn kiên nhẫn ngồi chờ hai tiếng đồng hồ nữa. Bái phục, thật là bái phục. Tặc lưỡi, ông không biết mình thương hại hay khâm phục Kiệt Phong đây. Anh nào biết, mình chẳng những làm hình mẫu cho Đinh Đang chấm điểm, mà hai tiếng rồi anh còn là trung tâm của màn hình, trực tiếp thu qua dàn camera hiện đại, nối thẳng đến phòng ông nữa. Làm như vậy không phải ông nghi ngờ anh mà ông chỉ muốn theo dõi con gái của mình thôi. Liệu nó có mết Kiệt Phong ngay từ phút đầu gặp gỡ? Nhẹ nhấn nút di chuyển màn hình, ông nhìn thấy Đinh Đang đứng cắn môi sau bức bình phong. Vẻ mặt đăm chiêu cân nhắc một điều gì. Có khi nào nó chẳng hài lòng ra đuổi thẳng Kiệt Phong không? Lòng ông chợt cuộn lên nỗi lo lắng mơ hồ. 

Đẹp trai, phong độ chẳng kém gì Triệu Vỹ nếu không nói là hơn. Đinh Đang đã có nhận xét này ngay từ phút đầu gặp Kiệt Phong. Vui trong lòng lắm, cô thầm khen ba khéo chọn. Anh đúng là vừa ý cô, chẳng chê vào đâu được. Nãy giờ, cô chỉ lo có một điều thôi. Hỏng biết tướng anh ta phong lưu như vậy, anh có giống tên Triệu Vỹ lăng nhăng lít nhít không? 

Suy nghĩ thêm một giây nữa, cô quyết định bứt một cái nút áo. Vờ như vô tình, cô phô trần ngực trắng ra trước mặt anh:

- Kiệt Phong, tài liệu mà anh cần đây. 

- Cảm ơn... - Bàn tay đưa ra bỗng rụt về, hướng tia nhìn đi thật lẹ, Kiệt Phong nói nhỏ và nhanh - Bé à, áo của bé sút một nút rồi kìa. 

- Ôi! - Vờ thẹn thùng cài nhanh chiếc nút, Đinh Đang nghe lòng vui như mở hội. Vậy là so tư cách, anh lại hơn Triệu Vỹ rồi. 

- Bác không có nhà, tôi xin phép về - Như thấy chỉ có mình và Đinh Đang ở bên nhau trong căn nhà vắng là bất tiện, Kiệt Phong với tay sang tập tài liệu, dợm đứng lên. 

- Ồ, khoan đã, em còn một số vấn đề muốn hỏi anh - Nhưng... nhanh hơn anh, Đinh Đang đã ôm gọn xấp tài liệu vào lòng - Ngồi xuống đi anh. 

Vì lịch sự, Kiệt Phong đành phải ngồi xuống ghế. Lòng nóng như hơ, anh rót đại cho mình ly nước trên bàn. 

Bé muốn hỏi gì? 

- Anh cao khoảng một mét bảy không? 

- Một mét bảy mươi hai. - Ngạc nhiên nhưng Kiệt Phong cũng trả lời. 

- Anh hai mươi bốn tuổi ư? - Chớp mắt giấu vẻ hài lòng, Đinh Đang hỏi tiếp. 

- Tôi hai mươi sáu. - Bắt đầu cảm thấy hoang mang, anh không biết cô bé hỏi như vậy để làm gì. 

- Thế, anh có người yêu chưa vậy? 

Xoảng! 

Không phải một mà hai cái ly bể cùng một lúc. Một của Kiệt Phong, còn một của... ông Hưng. Xấu hổ tột cùng, ông chỉ muốn vạch đất biến đi ngay. Đinh Đang hỡi, con có biết con là con gái hay không? Ai đời lại tỏ tình với con trai một cách thẳng thừng và xỗ sàng như vậy? Kiệt Phong sẽ nghĩ gì về con chứ? 

Chẳng nghĩ gì, Kiệt Phong chỉ thấy ngỡ ngàng thôi. Thật không sao tin nổi, một cô bé tưởng chừng ngây thơ như vậy lại có thể.... 

- Hả? Sao anh không trả lời đi, anh có bạn gái rồi chưa vậy? - Vẫn tỉnh queo, đôi mắt cô tròn vo, chờ đợi. 

- Tôi... hiện tại tôi chưa nghĩ đến vấn đề này. - Để tỏ rõ lập trường, để cô đừng hoài công nuôi ảo tưởng, Kiệt Phong thẳng thắn - Thôi, trưa quá rồi, cô trao xấp tài liệu, tôi còn về, kẻo trễ.... 

- Khoan đã, tôi còn một chuyện muốn hỏi anh. - Khư khư ôm xấp tài liệu trong lòng, ánh mắt Đinh Đang như ngầm đe dọa. Nếu không chìu ý cô, đừng hòng cô đưa ra. 

- Bé hỏi đi. - Vì xấp tài liệu, một lần nữa Kiệt Phong ngồi xuống ghế. 

- Anh là giám đốc công ty nào vậy? 

Thì ra cô bé quan tâm đến vấn đề này. Chợt mỉm cười Kiệt Phongp như hiểu ra sự việc: 

- Tôi không phải giám đốc, tôi chỉ là một sinh viên. - Buông từng tiếng, dõi theo gương mặt Đinh Đang, anh chờ một tia thất vọng.

 

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ