Snack's 1967
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

- Tôi không cố ý đâu. Xin anh đừng giận. Tôi xin lỗi anh mà! - Như biết lỗi, Đinh Đang cúi thấp đầu trầm giọng - Năn nỉ đó. Không thì... anh **** tôi đi. - Cô lại nắm tay anh lay nhè nhẹ. 

Bàn tay cô ấm, giọng nói chân tình, tha thiết làm lòng Triệu Vỹ chùng đi. Cơn giận như tan biến, hay nói đúng hơn là anh không sao giận được. Dù gì, cô cũng là ân nhân cứu mạng của anh mà. 

Bao ngày rồi, sao anh không hiểu lòng cô chứ? Đêm nào chẳng để sẵn tô cơm trong nồi chờ anh đến. Không chỉ thế, cô còn đổi món cho hợp khẩu vị anh nữa. Anh biết lúc cái bánh, khi trái lê, cô âm thầm lo lắng cho anh. 

- Sao anh đứng yên hoài vậy? Hỏng tha cho tôi sao? - Nắm tay chưa đủ, cô còn ngước đôi đồng tử trong veo lên để khẩn cầu - Thôi để tôi nói thật cho anh đừng giận. Thật ra quyển nhật ký đó tôi có xem, nhưng xem có chút xíu thôi. 

Sự thành thật của cô xem ra có chút tác dụng, gương mặt Triệu Vỹ không dửng dưng bất động nữa. Phẩy tay, anh mệt mỏi nói: 

- Được rồi, ra ngoài đi - Rồi leo lên võng, nhắm mắt lại như người ngủ say, anh đưa đều chiếc võng. 

- Nhưng như vậy là anh có hết giận, có tha thứ cho tôi chưa? - Như bâng khuâng cô chẳng chịu rời chân. 

- Hết rồi, ra lẹ giùm đi, tôi buồn ngủ quá. - Biết cô sẽ còn lải nhải mãi bên tai. Triệu Vỹ nói nhanh, một con mắt hé mở ra nhìn cô. 

- Thật hả? - Nhảy lên như đứa trẻ, co nhoẻn cười thật đẹp rồi bước lại gần, nắm tay anh nũng nịu - Ngủ gì mà ngủ hoài không biết nữa. Hôm nay là Noel rồi, anh nhớ không? 

Noel! Đã là Noel rồi ư? Triệu Vỹ thoáng giật mình. Như một con chiên ngoan đạo, giáng sinh nào anh không cùng bạn đến nhà thờ dự lễ. Tan buổi kinh cầu, cả nhóm tụ tập nhau ăn rề mi on đến khuya, vui thật là vui. Vậy mà... Một tiếng thở dài không kìm đựơc thoát ra từ lồng ngực. Đưa tay làm dấu thánh, anh mong chúa ở trên trời thấu hỉeu và tha thứ cho anh. Lâu lắm rồi, anh không đi xưng tội. 

- Triệu Vỹ, anh dậy đi đừng ngủ nữa. - Bàn tay Đinh Đang lại lay lay chiếc võng, bắt anh mở mắt ra - Dậy tắm đi, rồi cùng tôi trang trí cây thông đón Noel - Thì thào, cô như khoe - Anh biết không, tối nay nhà mình nhiều khách lắm, một mình tôi với từng ấy quà, gói hỏng kịp đâu. 

Hình ảnh Noel năm trước lại hiện ra trong trí não. Lúc ấy, Triệu Vỹ chưa quên mình đang cặp với hoa hậu Thanh thanh. Anh và nàng đã cùng nhau trang trí một cây thông thật lớn, thật sang và thật đẹp đón đám bạn Việt kiều. Để góp vui, anh đã hóa trang thành ông già Noel, hào phóng tặng mỗi giai nhân đêm ấy một nhẫn vàng và riêng hoa hậu Thanh Thanh, anh đã tặng nàng một xâu chuỗi thật đẹp. Vậy mà giờ đây.. cái tên Triệu Vỹ phải nằm đây với hai bàn tay trắng, chờ người thương hại. 

- Dậy đi, anh đừng ngại, Kiệt Phong và Tuyết Ngân không có nhà đâu, đi Vũng Tầu hết rồi - Đinh Đang khẽ thì thầm vào tai anh như thông báo một tin quan trọng đầy bí mật.

Vậy là ... Tuyết Ngân và Kiệt Phong đã yêu nhau rồi. Một tin buồn, nhưng rất lạ không làm tim anh đau nhói như đã tưởng. Mà ngược lại, anh thấy nhẹ nhõm trong người. Không có họ, mình bớt căng thẳng ngượng ngùng hơn. Dù sao Đinh Đang cũng biết hết chuyện của anh rồi, giấu cô bé làm gì nữa. 

- Dậy đi! Ngoan nào! Rồi tôi tặng quà cho đẹp lắm - Tặc lưỡi, cô vỗ vỗ tay anh như dỗ một đứa trẻ lên ba, như thể anh là em cô vậy. Nhưng... chẳng hiểu sao Triệu Vỹ lại thấy lòng mình mềm đi một cách khác thường. Bao lâu rồi, anh không được ai dỗ dành, quan tâm săn sóc như vậy. 

- Đi nào - Biết anh đã xiêu lòng, Đinh Đang nắm hai tay anh kéo mạnh. Rất tự nhiên, cô lục tìm quần áo trong đống đồ đó nhưng vô hiệu. Cái nào cũng chua mốc, khẳm lè một mùi khó chịu. 

- Để cho tôi - Thoáng xấu hổ, Triệu Vỹ ngăn tay cô lại, nhưng Đinh Đang đã lắc đầu. 

- Đừng mặc bộ này, chờ tôi một lát - Rồi hối hả chạy đi, không lâu Đinh Đang trở vào trên tay là bộ quần áo mới tinh. 

- Tôi định mua cho thằng Tân, nhưng anh có thể mặc đỡ - Cô thanh minh - Bằng ca tê thường thôi, vì tôi không định tặng nó cho anh. Anh không chê chứ? 

- Không chê - Chẳng phải nịnh mà Triệu Vỹ đang nói thật lòng. Một tháng ở dơ không tắm rửa rồi, được mặc đồ sạch lúc này còn mơ gì nữa. 

- Không chê thì đi lẹ đi. Nè! Đừng quên cạo râu đó - Vừa nói, cô vừa khúc khích cười, bàn tay quơ quơ vào đám râu rậm trên mặt anh. 

- Nhưng... 

- Nhưng gì nữa? Lẹ đi! Con trai gì ở dơ quá trời. - Đẩy mạnh vai anh, Đinh Đang như ra lịnh. Và rất lạ lùng, Triệu Vỹ thấy mình phục tùng cô một cách vô điều kiện. 

Không ngờ mình cũng có uy ghê! Bắt được Triệu Vỹ đi tắm theo ý mình rồi, Đinh Đang khoái lắm. Như hứng chí, cô nhảy lên võng đưa mạnh, miệng còn hát mấy câu, rồi như chợt nhớ ra, cô lật đật leo xuống. Đảo nhanh tròng mắt, cô quyết định odjn giùm anh căn phòng cho gọn gàng ngăn nắp. 

Ôm hết mớ đồ dơ bỏ vào thau, Đinh Đang nhủ thầm một lát sẽ giặt phụ anh. Dù trong đời, đó là công việc cô ghét nhất. 

Triệu Vỹ đã tắm xong, vùi đầu vào chiếc khăn không biết của ai. Nghe thoang thoảng mùi hương con gái. Anh chợt thấy lòng thanh thản, bao ưu tư phiền muộn như được dòng nước mát cuốn trôi đi. Khẽ mỉm cười, a nh không biết giờ đây phải dùng từ gì để diễn tả đúng Đinh Đang. Oan gia hay cứu tinh của cuộc đời anh? Sao tự nhiên anh muốn biết cô bé ấy làm gì trong căn phòng ổ chuột của anh? Chắc lại lục tung áo quần lên tìm quyển nhật ký rồi. Vô ích thôi cô bé, quyển nhật ký ấy ở đây này.. Vỗ võ tay vào bụng, nơi cất quyển sổ, Triệu Vỹ chợt thắc mắc, Đinh Đang nghĩ gì khi biết mình bị ba tống khỏi nhà với hai bàn tay trắng? Lại ba chữ "Đáng đời chưa" nữa chứ gì? Tự nhiên đôi mắt ngạo đời của cô lại hiện ra trước mặt anh như trêu ngươi, thách thức.

Đẩy lẹ cửa bước vào, Triệu Vỹ chợt đứng ngây người ra bất động. Sửng sốt, pha lẫn bàng hoàng, không tin nổi. Có đúng là Đinh Đang trước mắt anh không? Sao đẹp, sao dịu dàng đến thế? Chỉ mấy phút thôi, cô như vụt lớn lên nhiều. Không còn là cô bé ngổ ngáo, cô trở thành thiếu nữ tự bao giờ? 

Một thiếu nữ rất yêu kiều, duyên dáng, đảm đang ngồi kết lại giùm anh chiếc cúc áo bị rởia. Ôi, trông bàn tay cô vụng về khâu từng mũi chỉ, sao lòng anh bồi hồi quá. Một cái gì thật êm đềm, đầm ấm nhẹ len vào trái tim anh. 

Sao lại đơm nút cho anh? Không hiểu Đinh Đang hoàn toàn không hiểu, cô chỉ biết khi quét nhà, tình cờ nhặt được chiếc nút trông quen thuộc. Chẳng ai nhắc mà cô bỗng nhớ đây là chiếc nút gắn trong chiếc áo vest đẹp nhất của anh. Lòng cô liền nghĩ đến việc gắn vào áo giùm anh. Chắc cô sợ để lung tung rơi mất, hư chiếc áo đẹp, uổng lắm. Tự nhiên cô lý giải rồi yên lòng tủm tỉm cười một mình. 

Đang cười, Đinh Đang bỗng có cảm giác ai đó chăm chú ngó mình. Ngẩng đầu lên, bắt gặp tia mắt Triệu Vỹ nhìn mình rất lạ, Đinh Đang bỗng nghe bối rối, như tên trộm bị bắt quả tang. Cây kim lệch khỏi đường vải, đâm mạnh vào tay đau điếng. 

- Ui da - Chiếc áo rời khỏi tay rơi xuống đất, đôi má cô hồng lên - Cũng tại anh không, làm tôi bị chảy máu rồi, bắt đền đi! Để trấn tỉnh, cô thấy mình gắt với anh vô cớ. 

- Đâu, để tôi coi - Như quan tâm, như lo lắng, Triệu Vỹ bước lại gần toan nắm lấy bàn tay cô. 

- Không cần đâu - Tự nhiên nghe thẹn, Đinh Đang dấu bàn tay vào túi áo, nói lãng sang chuyện khác - Trời ơi, mặc đồ khính mà cũng đẹp ghê hén? Model dễ sợ. 

- Có thật không? - Đang ngượng nghịu vì bộ đồ cụt ngủn trên người, nghe Đinh Đang nói, Triệu Vỹ mừng như bắt được vàng. Anh quay quay nhìn bóng mình trong tấm gương thử đồ của Tuyết Ngân, mỉm cười nhận ra mình lạ hoắc. Cứ như một thằng bé vậy. 

- Thật mà, trông anh hôm nay đẹp trai lắm, lại trẻ ra nhiều nữa, y như... - Câu nói chợt dừng, Đinh Đang nghe xấu hổ. Cô trở nên thân mật với anh bao giờ vậy? 

- Như diễn viên điện ảnh phải không? 

Định cứu cô nhưng không ngờ lại hại mình. Câu nói đùa bỗng trở nên lạc lõng, vô duyên bởi chẳng có nụ cười nào. Nhìn mặt cô đỏ rần, Triệu Vỹ cũng chợt lúng túng. 

Gian buồng như chợt quá rộng với hai người. 

- Đinh Đang ơi, em đâu rồi? Có phải em ở nhà này không? - Giọng một người phụ nữ chợt vang ngoài cửa, kịp giúp hai người thoát khỏi cơn bối rối. Mừng hơn bắt được vàng, Đinh Đang lao nhanh ra cửa. Miệng cô tía lia: 

- Ôi chị lan, chị giỏi thiệt. Vậy mà nãy giờ em cứ lo chị kiếm không ra nhà. 

- Em làm gì trong buồng vậy? - Thoáng thấy bóng Triệu Vỹ bước ra sau lưng Đinh Đang, chị khẽ cau mày vẻ chẳng bằng lòng.

- Có làm gì đâu. Em nói chuyện với anh Vỹ thôi. 

Cái giọng khàn khàn cùng điệu bộ mất tự nhiên của cô càng làm chị Lan nghi ngờ. Lúc biết chị đến đây giúp cô, ông chủ đã khấp khởi mừng, dặn đi dặn lại, bảo chị phải để tâm quan sát cô. 

- Nhà chỉ có hai người thôi hả? - Bằng con mắt dò xét, chị nhìn Triệu Vỹ một cách lộ liễu không cần giấu giếm. 

- Đâu có, nhà em có tới bốn người lận - Đinh Đang đáp vội vàng. Sao tâm trạng cô bây giờ giống người làm chuyện gì mờ ám quá - Chị Ngân với anh Phong đi Vũng Tàu rồi - Sợ chị không tin cô nói thêm - Họ yêu nhau đó. Không tin chị hỏi anh Vỹ đi thì biết. 

Nhẹ gật đầu, Triệu Vỹ cười tươi mong lấy được chút cảm tình từ người đàn bà khó tính mà mình chưa hiểu qua lai lịch. Nhưng... đáp lại thành tâm của anh, chỉ có một gương mặt lạnh không thiện cảm. 

- Đinh Đang, sao em lại ở chung với người ta? Ông... 

- Chị Lan à, bạn của em sắp đến rồi, chị lo chuẩn bị đi - Sợ chị làm lộ bí mật của mình trước mặt anh, Đinh Đang vội cắt ngang lời - Nhiều món lắm. 

- Nhưng... - Vẫn còn ấm ức, chị muốn hỏi cho ra lẽ. 

- Còn nhưng gì nữa, lẹ lên đi! - Gắt nhẹ, Đinh Đang lấy lại phong độ của mình. Nể tình Triệu Vỹ thôi, không thì chị Lân đừng hòng nói được câu nào bắt bẻ, tra vấn cô. 

- Được rồi, được rồi, yên tâm đi, không trễ đâu mà sợ - Sau cái nhăn mày khó chịu của Đinh Đang, chị bếp mới như chợt nhớ ra địa vị của mình với cô, vội riu ríu xách giỏ bước ra sau, không quên lườm lườm nhìn Triệu Vỹ. 

Trông cách ăn mặc, chị đoán hắn là một gã thanh niên thất học, gia cảnh nghèo nàn. Chắc thấy cô chủ mình giàu, muốn theo đào mỏ đây. Không được, nhất định phải nói chuyện này cho ông chủ biết. Chị nhủ thầm trong dạ. 

Hú hồn chưa! Thở phào nhìn chị Lan khuất hẳn sau tấm vách, Đinh Đang trách mình cư xử quá vụng về, suýt làm hư chuyện. Tự nhiên, mắc mớ gì phải sợ chị hiểu lầm? Thanh minh như tội phạm chỉ làm chị càng thêm nghi ngờ. Không khéo đến tai ba càng lớn chuyện. Thiệt là bực mình! 

- Chị ấy là ai vậy? - Khó chịu vì bị dò xét, nghi ngờ như một gian nhân, Triệu Vỹ cau có hỏi - Sao lại quan tâm tới cô vậy? 

- Chị ấy là.. là... - Còn chưa tập trung, Đinh Đang quên mất cái tiểu sử mình bịa ra cho chị. 

- Là ai hả? - Triệu Vỹ hỏi dồn. 

- Là một người hàng xóm cũ - Quýnh quá cô nói đại luôn - Chị biết rõ gia cảnh của tôi nên quan tâm lắm. 

- Là hàng xóm cũ ư? - Triệu Vỹ cảm thấy nghi ngờ - Thế sao chị ấy đến đây? Chịu nghe lời, còn nấu ăn giùm nữa? À! Quên mất, tiền đâu mà bé mua quà với thức ăn nhiều vậy? 

- Chỉ hỏng phải tự nhiên đến giúp đâu. Tôi mướn chỉ nấu đó. Còn tiền hả, lẽ dĩ nhiên là của tôi rồi, anh quên tôi có hai chỉ vàng sao? Mà thôi, đừng hỏi lung tung nữa, quà nhiều lắm, anh phụ tôi gói đi. 

Để chấm dứt câu chuyện, Đinh Đang sà ngay xuống đống quà lục tung lên. Lòng định nhanh một mưu sách mới. Triệu Vỹ đã nghi ngờ rồi, phải làm sao? 

Phần Triệu Vỹ, không phải anh không biết cô đang nói dối mình. Im lặng vì anh muốn âm thầm khám phá ra con người thật bên trong của cô thôi. Hiện tại, chưa đoán được gì nhưng anh biết cô thật sự không đơn giản. Nhưng chuyện đó tính sau. Hiện tại anh đang bị những món quà giáng sinh đa dạng của cô làm chóa mắt.

chương 18 

- Nghỉ tay hút điếu thuốc rồi làm tiếp anh Vỹ. 

Phụ đỡ bao hàng từ vai Triệu Vỹ lên xe, Tâm - đội trưởng đội bốc rác - mỉm cười, móc điếu thuốc Khánh Hội nhăn nheo từ túi áo ra mời. 

- Cảm ơn - Ngượng nghịu nhận điếu thuốc, Triệu Vỹ đứng yên chờ Tâm bật quẹt trong tiếng cười rộ lên của đám phu. 

- "Cảm ơn", cái thằng nói nghe khách sáo quá. 

- Mặt lại đỏ lên như con gái nữa, thiệt giống pê-đê. 

- Ê Triệu Vỹ, hỏi thật nghe, mày có phải pê-đê không vậy? Nếu phải thì qua đây tao hun một cái. 

Sau mỗi câu đùa là một tràng cười dậy lên nghiêng ngửa. Triệu Vỹ cũng cười theo, nghe cơn mệt mỏi trong người cùng tiếng cười tan biến. ..hãy nhớ kênh truyện chấm prồ để lần sau còn đọc truyện ^^

Vô tư quá! Triệu Vỹ chợt thèm được làm người vô tư như họ. Gánh lo quẳng hết một bên, tâm hồn lúc nào cũng hồn nhiên như đứa trẻ. Chẳng toan tính tranh giành, mưu lợi hại ai. Sống hết mình, nhiệt tình cùng bè bạn. 

Nhớ lại trước đây mình từng có ý nghĩ khinh khi, xa lánh họ, Triệu Vỹ nghe xấu hổ với lương tâm mình lắm. Thật ra, nếu phải so sánh, phải coi thường, anh còn thua xa họ. 

Lúc đầu, nhận ra anh là chàng công tử hào hoa, phun tiền như nước, thường lái chiếc môtô phân khối lớn, đám công nhân tỏ ra không thích lắm. Miễn cưỡng nhận Triệu Vỹ, họ vì nể tình bà Bảy đức cao trọng vọng thôi. Chứ... cái tên thư sinh nhà giàu đó vác làm sao nổi một bao hàng. Trong mắt họ, Triệu Vỹ đọc được ý nghĩ coi thường đó. 

Nhưng... dần dần... cách sống kham khổ cùng lối cư xử khiêm tốn của Triệu Vỹ đã chinh phục đựơc tâm hồn vốn giản đơn của họ. Thấy anh cô độc, lủi thủi một mình trong giờ giải lao, tiền làm ra chẳng dám ăn, dám hút, họ đã xì xào bàn tán với nhau hơn một buổi rồi tự mở lòng san sẻ làm quen trước dang rộng vòng tay chấp nhận anh vào giai cấp của mình. 

Được sống hòa đồng, được chia sẻ những tràng cười, những mẫu chuyện tiếu lâm trong cuộc sống, Triệu Vỹ dần lấy lại quân bình trong tâm tưởng. Yêu quý họ, anh yêu quý luôn cuộc sống này. Ôi! Vậy mà có lúc anh nghĩ mình hoàn toàn bế tắc trước cuộc sống này rồi chứ. 

Không bế tắc trước cuộc sống, nhưng anh thấy mình bế tắc trước Đinh Đang, con bé có hai chiếc răng khểnh cùng một lúc. Với nụ cười nửa miệng lúc nào cũng như trêu chọc, thách thức mọi người, cô làm anh không tài nào hiểu nổi. 

Vừa đanh đá kiêu ngoa lại vừa vị tha nhân hậu. Trong con người cô như cùng một lúc hiện diện hơn mười tính cách. Đáng ghét đó, lại dễ thương ngay, cô quay anh như một gã khờ vụng dại. Cứ bắt anh phải tròn xoe mắt đi từ ngạc nhiên này đến bất ngờ khác mãi không thôi. 

Như đêm Noel, nghe cô bảo tối nay nhà mình có khách, phải đãi tiệc. Anh cứ ngỡ khách là bà Bảy, dì Ba, là những người láng giềng kề cận. Và tiệc chỉ là món cháo gà hay một món gì đại khái thôi.

Song thật bất ngờ, đêm hôm đó cô đã dẫn về nhà một bầy con nít và thức ăn được bày ra toàn cao lương mỹ vị chẳng kém nhà hàng. Làm anh chưa kịp hiểu nguyên nhân đã bị biến thành gã hầu bàn vô điều kiện. 

Mệt phờ râu vì phải phục vụ đám chủ nhân ông con nít (chúng thật chẳng biết kiêng dè chút nào, cứ thoải mái sai anh chạy như chiếc đèn cù. Đứa đòi nước mắm, đứa bảo nước tương, lại có đứa không thích muối tiêu chanh) nhưng Triệu Vỹ thấy vui trong lòng lắm. Nhìn chúng chí chóe bên nhau khen món này ngon, món kia ngọt, anh thấy mình như trẻ ra nhiều. Đứng thở trong góc nhà, len lén rút khăn lau mồ hôi trán, Triệu Vỹ đã nhoẻn miệng cười. Nụ cười đầu tiên từ lúc bị ba đuổi khỏi nhà với hai bàn tay trắng. Nhìn bọn trẻ ăn ngấu nghiến say sưa, mắt long lanh niềm vui sướng, đôi mắt anh bỗng cay xè, mờ lệ. Anh đã hiểu ra rồi... 

Anh hiểu vì sao bao lâu nay cuộc sống của mình đơn điệu và buồn tẻ. Hiểu vì sao sống đủ đầy trên vật chất vẫn nghe tâm hồn thiếu vắng một điều gì. Anh đã sống qúa nhỏ mọn, ích kỷ, không biết sớt chia. Không biết quan tâm đến cuộc đời, đến mọi người, nên cuộc đời mọi người cũng bỏ quên anh trong sa đọa một mình. 

Anh chẳng bằng được Đinh Đang, cô bé mà anh ngỡ đầu óc rỗng không chứa toàn vỏ đậu. cô chẳng những biết quan tâm mà còn chu đáo nữa. Như một người mẹ, người chị lớn, cô chẳng bỏ sót một đứa bé nào. 

Từ dép nón cho con Lan, tập viết cho thằng Thành, cặp cho thằng Tân đến búp bê cho cu Tý, ông già Noel cho Đạt, nho khô cho bé Hạnh... Cô nhớ tất cả những ước muốn đơn sơ của đám trẻ để ban phát như một nàng tiên hiền hậu. 

Không cần giàu, không cần phải đủ đầy, con người cũng tìm được hạnh phúc cho mình bằng những niềm vui nhỏ. Triệu Vỹ đã nhìn thấy hạnh phúc sáng ngời trên từng gương mặt nhỏ. Và có lẽ, người hạnh phúc nhất đêm Noel này là Đinh Đang. Cô hạnh phúc vì đã đem được hạnh phúc cho người khác. 

Chợt tiếc, chợt thèm, Triệu Vỹ bỗng ước được ngược dòng thời gian quay trở lại. Nếu được trở về làm công tử hào hoa, anh sẽ không sống như trước nữa. Sẽ đem số tiền phung phí của mình làm những việc có ích hơn. Sẽ quan tâm đến người bất hạnh hơn mình. Sẽ giảm bớt những cảnh đời khốn khổ. 

Nhưng ... muộn thay... Thời gian là thứ không bao giờ quay ngược. Dù hối tiếc đến mấy cũng vậy thôi. Trước mắt, anh hãy tự tìm cách nuôi sống bản thân mình, đừng làm dây chùm gởi, ăn bám vào Đinh Đang nữa.

Nghe anh bảo muốn tìm một việc làm, Đinh Đang mừng lắm. Cô ủng hộ anh hết hai tay lẫn hai chân. Nhiệt tình dắt anh sang nhà bà Bảy, cô nhờ bà tìm cho anh một việc làm. 

- Triệu Vỹ ơi, cơm của anh đến rồi kìa - Giọng một người gọi lớn làm cắt ngang dòng tưởng. Ngẩng nhanh đầu dậy, Triệu Vỹ nghe lòng mình bật lên một tiếng gọi thân thương. 

- Cơm đến! A, cơm đã đến. 

Cơm chính là danh từ của đám bốc vác trên tàu dùng để gọi Đinh Đang đó. Mới đầu thấy là lạ, nhưng sau quen dần. Từ lúc nào không biết, Triệu Vỹ cũng theo họ gọi cô bé là cơm. 

Gọi thầm thôi, Triệu Vỹ không dám cho cô biết bí mật này. Cô sẽ nổi trận tam bành, sẽ giận anh và giận luôn đám phu khuân vác. Nhưng... cũng tại cô thôi, ai bảo cô lúc nào cũng xuất hiện trước đám công nhân kèm theo cái gà mèn cơm chứ? Mỗi ngày hai bữa như thể anh là tù nhân của cô vậy. Trách cô mà Triệu Vỹ lại nghe lòng rộn rã niềm hạnh phúc. 

- Triệu Vỹ, Triệu Vỹ.. anh ở đâu? Tôi đem cơm ra cho anh đây - như thường bữa, như đứa trẻ vô tư, Đinh Đang cất tiếng gọi vang ngay từ cửa, mặc kệ tiếng cười của đám công nhân cứ rộ lên từng chập. 

- Tôi... ở ... đây... - Không cần tìm, anh cũng biết cô đứng đâu để gọi anh rồi. Hôm nào chẳng giống hôm nào, cô đứng trên chiếc cầu bắt tay làm loa gọi vang bốn phía - Xuống đây, tôi... - Chợt bỏ ngang câu nói, tròn đôi mắt chăm chăm như lần đầu nhìn thấy cô, Triệu Vỹ sửng sốt. 

Dưới ánh nắng chiều vừa tắt, Đinh Đang như vụt lớn hẳn lên, xinh đẹp lạ. Trong bộ đồ xẩm màu xanh nước biển may khéo vừa khít với thân mình, cô không còn là con nít nữa. Với những đường cong tròn đầy, nẩy nở, cô đã là cô thiếu nữ. Một thiếu nữ tuyệt vời với thân hình lý tưởng làm xao xuyến lòng người. 

- Anh làm gì nhìn tôi ghê vậy? 

Vẫn vô tình, vẫn không hay mình vừa biến thành cô gái đẹp trong mắt gã con trai bay bướm đào hoa, Đinh Đang tròn mắt hỏi. Hồn nhiên, không chờ anh trả lời, cô co chân nhảy luôn xuống đất, tíu tít: 

- Ăn cơm đi, hôm nay tôi nấu khổ qua cho anh đó. Ngon dữ lắm! 

Nào biết khổ qua là món Triệu Vỹ ghét nhất trong đời, cô hớn hở bày cơm canh lên ghềnh đá: 

- Hôm nay nhà mình có khách. Một cô gái thiệt đẹp đến kiếm anh. Tôi bảo là anh đi vắng cổ hẹn ngày mai sẽ đến lúc chín giờ, anh nhớ ở nhà tiếp cô ta nghe. 

- Hả? - Chỉ nghe được câu cuối, Triệu Vỹ không hiểu, quay đầu lại ngớ ngẩn hỏi. Đôi mắt mở to ngơ ngáo, tâm trí như vẫn còn bị vẻ đẹp bất ngờ của Đinh Đang thu đâu mất - Tiếp ai hả? 

- Thì người đẹp chứ ai. Còn làm bộ nữa. Đúng là đồ dê xồm mà, mới nghe nói tới giai nhân hồn phách đã rụng rồi. 

Tự nhiên Đinh Đang hầm hầm giận. Cái mặt hầm hầm ngoảnh đi nơi khác kênh kênh rất khó ưa. 

- Người đẹp nào? Sao khi không lại mắng tôi chứ? - Cái mặt nghệch ra, trông Triệu Vỹ rất tội, Đinh Đang không quay mặt lại. 

- Không "dê" sao mới nghe đã tươm tướp, tươm tướp rồi? 

- Đâu có, đâu có tươm tướp - Vụng về Triệu Vỹ thanh minh - Biết cô ta là ai đâu mà mừng chứ. Thiệt mà, không tin thề cho coi. 

- Không mừng thiệt hả? - Hả dạ nhìn cái gật đầu của anh, Đinh Đang bớt quạu nhưng vẫn lẫy một câu:

- Người ta hẹn ngày mai, chín giờ tìm anh đó. 

- Hẹn làm gì, sao không chỉ ra đây? Báo hại nghỉ một ngày nữa, uổng không? 

Bị anh trách mà Đinh Đang thấy vui vui. Đôi mắt chớp chớp, cô nhe cánh mũi nở phập phồng: 

- Ai biết đâu! Thấy cô ta đẹp quá, sợ chỉ ra đây anh tự ái thì sao. 

- Tự ái khỉ gì, đi làm chứ có phải ăn trộm đâu mà sợ. Thôi, ngày mai chỉ cô ấy ra đây, tôi không nghỉ đâu. 

- Ừ, muốn sao cũng được, ăn cơm đi, nguội rồi đó! - Nói mà mắt chẳng dám nhìn, chẳng hiểu sao Đinh Đang bỗng thấy ngại quá. Chân tay lúng túng dư thừa, hết chập vào lại lấy ra, cô ngạc nhiên trước thái độ của mình. Cũng là Triệu Vỹ thường khi, sao hôm nay... nói chuyện nghe khó quá. 

Cô lại nhớ, lại lạ lùng cho thái độ thù địch của mình với cô gái đẹp. Khi nghe cô ta dịu dàng hỏi thăm về Triệu Vỹ, cô bỗng gắt gỏng với người ta: 

- Không biết, đi vắng rồi, có gì không? 

- Không có gì đâu, phiền em nhắn với anh Vỹ giùm ngày mai chín giờ chị đến, cảm ơn nhiều. 

- Được rồi - Cô lại thấy đôi mắt mình liếc theo người ta bén ngót. Lại một bồ cũ của Triệu Vỹ chứ gì? Xì! Muốn moi tiền, đào của hả? Anh ấy giờ hỏng giống ngày xưa đâu, đừng có mơ. 

Nghĩ như vậy, nhưng cô thấy dạ bất an. Trông dáng đi, giọng nói, cách ăn mặc thì cô gái đẹp ban chiều không giống hạng gái lẳng lơ, chuyên lợi dụng đàn ông. Mà ngược lại, dù không có cảm tình, Đinh Đang vẫn nhận ra vẻ quí phái, kiêu sa trong từng cử chỉ của cô ta. 

- Rồi anh tính sao hả? - Tự nhiên cô nghe giọng mình vang lớn khàn khàn. 

- Tính cái gì? - Đang ăn, không hiểu cô nói gì, Triệu Vỹ ngơ ngác. 

- Thì chuyện của anh với người ta đó - Ném viên sỏi xuống dòng sông tạo thành những vòng tròn, Đinh Đang thấy mình vô duyên quá. Chuyện người ta, cô quan tâm làm gì chứ? 

- Người ta nào? - Triệu Vỹ cố tình chọc tức làm cô phát khùng lên. 

- Thì người ta hẹn anh ngày mai đó. - Rồi như ấm ức, cô nhổ trụi đám cỏ dưới chân - Tôi biết mà, thế nào anh cũng theo người ta trở về con đường cũ, tiếp tục ăn chơi sa đọa. 

- Không có đâu - Triệu Vỹ lắc đầu, cắn ngập miếng khổ qua. Thật lạ, đắng mà cũng ngon ghê - Tôi như vầy, ai thèm nữa. Chắc cô ta chưa biết tôi bị đuổi đó thôi. 

- Nhưng rủi cô ta biết mà vẫn rủ rê anh thì sao chứ? - Đinh Đang bướng bỉnh - Còn hứa bỏ tiền ra bao anh nữa. 

- Thì tôi chịu liền - Triệu Vỹ đùa - Được giai nhân bao, ngu sao bỏ qua. 

- Đồ phản bội - Giật phắt gà mèn cơm trên tay Triệu Vỹ quăng xuống sông, Đinh Đang trợn mắt - Thật uổng công tôi tưởng anh đổi tính. Ừ, giỏi thì theo người ta luôn đi, đừng ăn cơm của tôi nữa - Đinh Đang đùng đùng đứng dậy bỏ đi. 

- Ê, nói giỡn thôi, làm gì giận dữ vậy? - Không ngờ Đinh Đang nổi trận tam bành, Triệu Vỹ vội đuổi theo, lòng hoang mang không hiểu - Đùa một chút thôi mà. 

- Đùa vậy mà đựơc hả? - Đôi mắt đỏ hoe, Đinh Đang như muốn khóc. 

- Đã gọi là đùa thì sao không được. - Nhìn sâu vào mắt cô, thấy dạ nao nao, anh hỏi - Bộ không thích hả? 

- Hỏng biết - Hất mạnh tay anh ra khỏi vai mình, Đinh Đang sưng sỉa mặt. 

- Vậy người ta nói thật đây, có thích nghe không? 

Vẫn đứng yên quay lưng lại, Triệu Vỹ nhẹ thở ra: 

- Thôi, người ta không thích nghe rồi, ở đây chi nữa. Đi là phải lắm.

- Ai nói chứ? - Tưởng Triệu Vỹ bỏ đi rồi, cô vội quay người lại. Ai ngờ anh vẫn đứng yên, nhe hàm răng ra cười kiểu chọc quê. Xấu hổ quá, Đinh Đang nhào lên đấm mạnh xuống ngực anh - Dám gạt ngưòi ta hả? Đáng chết, đáng chết. 

Đứng yên cho cô đánh hồi lâu, Triệu Vỹ nhẹ nhàng cầm tay cô, bồi hồi - Đủ chưa, nghe nói đây nè! 

- Nói đi ! - Ngoảnh mặt đi nơi khác, Đinh Đang nghe tim mình đập mạnh. Bàn tay anh cầm tay cô sao dịu dàng ấm áp khác thường. 

- Nói là người ta không đi đâu cả, ở đây luôn với con nhỏ bán bánh bao. 

- Dám kêu tôi là con nhỏ bán bánh bao hả? - Nở từng đoạn ruột, nhưng cô vẫn hỉnh mặt lên đanh đá - Ah tới số rồi. 

- Chắc thật vậy rồi - Gật đầu với vẻ mặt u sầu, thảm não, rồi bất thần đúng vào lúc cô không để ý, Triệu Vỹ nâng bàn tay cô lên mũi mình hôn nhẹ. 

- A! Anh dê xồm hả? - Theo bản năng Đinh Đang giật phăng bàn tay lại, hét thật to. 

Không chủ tâm theo dõi mà đám công nhân đều nghe rõ. Quay đầu lại nhìn Triệu Vỹ đang sượng trân, chết lặng, họ không nén được phá lên cười lớn. 

- Cười cái gì? - Quê quá, Đinh Đang quay qua sinh sự với đám phu khuân vác - Đồ vô duyên, mất lịch sự. 

- Không bằng gã Triệu Vỹ dê xồm ấy đâu - Một anh bạn vui tính trả lời. Tràng cười lại ngân dài sảng khoái. 

- Ừ, được rồi cười cho chết luôn đi - Nói xong câu đó, quê quá Đinh Đang vụt chạy nhanh bỏ mặc Triệu Vỹ đứng yên với nỗi ngượng ngùng, với những tràng cười cứ dậy lên từng chập.

chương 19 

 

Hơn một tiếng rồi Đinh Đang đứng trước cổng vào năn nỉ bác bảo vệ già. Chỉ một việc đơn giản, dễ như trở bàn tay là đem gà mèn cơm vào cho Triệu Vỹ. 

Bác bảo vệ vui tính thường khi quen mặt, vừa gặp cô đã nở nụ cười đon đả hỏi: 

- Đem cơm cho cậu Vỹ hả? 

Vậy mà hôm nay lại khó đăm đăm. Chẳng những không chịu chuyển giùm cho cô còn hầm hầm gương mặt lạnh: 

- Không biết. Ai rảnh đâu mà chuyển giúp cơm nước chứ. Muốn thì cứ vào tìm đi. 

Vào tìm... có khó khăn gì với Đinh Đang đâu. Mấy ngày trước, ngày nào cô không tỉnh bơ xách gà mèn cơm đi nghinh ngang tìm Triệu Vỹ trong bến cảng. Chỉ tại hôm nay... cô sợ quê mới nhờ bác chứ. Làm khó hoài. Người đâu già mà thấy ghét ghê. 

Nhón chân nhìn qua hàng rào sắt, Đinh Đang biết Triệu Vỹ đang đói bụng, đang chờ gà mèn cơm của cô. Nhưng.. ai bảo anh "dê" cô làm gì. Cho đáng đời đi! 

Đôi má đỏ hồng hồng, Đinh Đang nhớ lại cảm giác của mình lúc bị Triệu Vỹ bất thần hôn lẹ xuống tay. Một cái gì nhói vào tim nghe lạ lắm. Tối về nhớ lại cảm giác này, cô cứ tủm tỉm cười, nghe dạ nao nao. 

Hôm qua không phải mình cô quê đâu, Đinh Đang biết Triệu Vỹ cũng quê dữ lắm. Lúc bị cô la to giữa đám đông, anh có vẻ bất ngờ lúng túng. Là con trai mà mặt cứ đỏ bừng lên. Đứng sững người ta không nói được câu nào, mặc cho đám bạn cười chọc ghẹo. Nghĩ cũng tội anh ghê! 

Nhưng cho đáng đời, ai bảo anh hôn ẩu. Mà hôn cô làm gì? Cô có phải là bồ của anh đâu? Cả đêm Đinh Đang cứ loay hoay với ý nghĩ của mình. Điên đầu, cô đoán mãi không ra tại sao anh bỗng nhiên lại hôn cô? Hỏng lẽ anh... Ồ! Đinh Đang không tin và không dám tin đâu. Cô là con nít mà, đâu biết yêu là gì. Chắc anh muốn chọc cô chơi thôi. 

Ấm ức, cô muốn sang hỏi bà Bảy lắm, nhưng cứ ngập ngừng, suy nghĩ đắn đo rồi quyết định bỏ qua không hỏi nữa. Cô sợ bà nổi trận tam bành, đuổi Triệu Vỹ đi. Mà Đinh Đang thì chẳng muốn xa anh một chút nào. Thôi thì ráng giữ mình, đừng để cho anh có cơ hội nữa. Đinh Đang tự dặn mình như thế. 

Cô sẽ giận, sẽ bỏ đói anh đúng một tuần cho anh biết thế nào là xúc phạm nếu như hôm qua Kiệt Phong và Tuyết Ngân đừng cho cô biết người con gái đẹp một lần nữa quay trở lại tìm anh. 

Theo cách nói của Tuyết Ngân, cô gái dường như rất nóng lòng tìm Triệu Vỹ. Trời vừa xâm xẩm tối đã chạy chiếc Dream màu nho mới tinh vào tận nhà rồi. May mà Triệu Vỹ có nhà không đi xem ti vi như thường lệ. 

Cô gái ấy tên Thanh Thanh, là đương kim hoa hậu, là đệ nhất mỹ nhân của thành phố lắm hoa thơm cỏ lạ này. Cô nổi tiếng không chỉ vì đẹp người mà còn đẹp nết nữa. Cô hiện đang là thần tượng, là mơ ước của tất cả các chàng trai, trong đó có cả mình. Trước mặt Tuyết Ngân, Kiệt Phong không ngại ngùng tuyên bố. 

Cô ta có là tiên hay là ai cũng không làm Đinh Đang quan tâm. Cô chỉ quan tâm chỉ muốn biết mức độ quan hệ giữa Triệu Vỹ và cô hoa hậu mỹ miều kia. Chắc là sâu đậm lắm, không thì đâu tâm đắc ngồi nói chuyện suốt mấy tiếng đồng hồ. ...bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ...

Từ sáu đến chín giờ - cụp ngón tay nhẩm tính, Đinh Đang nghiến răng nghe trèo trẹo. Từng ấy thời gian thì nói biết bao nhiêu chuyện. Trời ơi Tuyết Ngân, cô trách chị không chạy ra cho cô hay liền. Để làm gì, cô không biết, nhưng chắc chắn nếu có cô ở nhà, Triệu Vỹ và Thanh Thanh sẽ chẳng được thoải mái chuyện trò lâu như vậy.

Trách Tuyết Ngân xong, cô quay qua cằn nhằn Kiệt Phong. Anh thật vô tích sự chẳng nắm được nội dung câu chuyện của họ, dù chỉ một từ thôi, đủ để cô suy luận, phóng rộng lên. 

- Hỏi Triệu Vỹ đi - Cuối cùng để tránh khỏi bị nhằn, Kiệt Phong mỉm cười bảo cô rồi vội lẻn ra sau kiếm Tuyết Ngân. Cả hai vờ xem phim như cháy đến nơi trong túi áo của anh. 

Mấy tháng nay, từ khi biết Triệu Vỹ sa cơ hai người không còn thù nghịch anh như trước nữa. Ra vào đã có câu chào hỏi, nhưng mãi đắm mình vào mộng yêu đương, đôi tình nhân như quên mất thế giới chung quanh đang tồn tại. Lúc nào cũng chỉ hai người với một thiên đàng hạnh phúc. 

Hỏi Triệu Vỹ, điều đó dễ rồi nếu cô đừng giận anh, kênh kênh từ sáng đến giờ, sao có thể hạ mình làm quen được. Ít ra cũng phải hết một ngày chứ. Cái võng cứ đưa kẽo kẹt trong đêm nghe phát ghét, phát ứa gan. Có chuyện gì mà nguyên đêm Triệu Vỹ cứ trằn trọc không ngủ chứ? Mải nghe tiếng võng của anh, Đinh Đang không hay mình cũng một đêm thức trắng. 

Sáng ra nép mình sau bức vách trộm nhìn, cô thấy Triệu Vỹ dường như vui lắm. Một đêm không ngủ mà trông anh chẳng có chút tiều tụy hay mệt mỏi nào. Vào phòng tắm lại còn huýt sáo vang lừng như cố tình trêu ngươi cô. 

Đi làm mà sáng nay anh diện bộ đồ thật kẻng, ủi đàng hoàng, thẳng ly bóng láng. Tóc chải bồng cao, thêm tý nước hoa nữa, anh như trở về với Triệu Vỹ phong nhã hôm nào. 

Anh hẹn đi chơi với Thanh Thanh ư? tự nhiên nghi ngờ rồi tự nhiên nghe ruột nóng như hơ. Ngồi đứng không yên, Đinh Đang lo lắng nhìn anh vui vẻ nhảy lên xe đạp phóng vút ra đường. 

Không còn nghi ngờ gì nữa, Thanh Thanh đã đến quyến rũ anh trở về con đường cũ. Buồn bã ngồi xuống vệ cỏ bên đường, Đinh Đang khóc ngon lành cùng ý nghĩ. Hôm nay anh không đến bến cảng để làm, hèn gì cô mỏi mắt kiếm nãy giờ không thấy. 

Mình sẽ mất anh, cũng tại mình thôi, ai bảo mình đanh đá, hung hăng hay nạt nộ anh, chẳng dịu dàng như người ta chứ? Bứt rụi đám cỏ dưới chân, Đinh Đang tự trách mình sao mà ngu ngốc quá. Thừa biết Triệu Vỹ hảo ngọt rồi mà con.. Trời ơi... nước mắt lại lăn dài, cô muốn hét lên cho đỡ tức. Nghĩ đến cảnh Triệu Vỹ cặp tay Thanh Thanh dạo mát công viên, cô tức muốn điên luôn. 

Thấy Đinh Đang nãy giờ rồi, nhưng Triệu Vỹ chưa vội bước ra. Nép mình sau phòng bảo vệ, anh sung sướng nhìn cô bé khóc. 

Ôi! đ khóc mới đẹp làm sao! Dễ thương lắm, y như búp bê trong phim hoạt hình Walt Disney vậy. Linh động, hồn nhiên và thu hút. 

Những giọt nước mắt của cô bé đang chảy kia là vì mình đó. Chẳng cần ai nói Triệu Vỹ cũng biết rõ ràng như vậy. Trái tim nhẹ run lên, anh chợt hiểu vì sao sáng nay mình đổi ý, không đến với Thanh Thanh như đã hẹn.

Xin lỗi nhé Thanh Thanh, em là người con gái tốt. Em đã đến bên anh như một bằng chứng hùng hồn về giá trị thật của con người Triệu Vỹ, về một tình yêu không lợi dụng lọclừa. Anh cảm ơn em, sự trở lại của em đã tặng cho anh thêm niềm tin vào cuộc sống, con người. Nhưng... xin lỗi em, anh không cố ý mà bỗng biến thành kẻ bạc tình làm em đau khổ. 

Những lời em nói với anh đêm qua, anh đều nhớ. Nhớ rất rõ ràng. Anh xúc động biết bao nhiêu khi thấy em vì anh mà dám bước qua dư luận. Bất chấp thân phận của anh hiện tại để dựng xây một tình yêu đẹp. 

Nước mắt anh đã rơi vì sung sướng lẫn tự hào. Anh không ngờ đời mình may mắn thế. Trong một giây yếu lòng anh đã gật đầu đã nhận lời em không cần suy nghĩ. Mà suy nghĩ làm gì nữa, khi trước mắt anh cửa thiên đàng đang rộng mở. 

Anh đã thay đồ, đã hớn hở đến điểm hẹn cùng em. Nhưng... khi đi ngang bến cảng, bất ngờ bàn chân anh dừng lại. Một cái gì nặng trĩu níu kéo anh lại. 

- Tróc... tróc... tróc... 

Tiếng tróc lưỡi của Đinh Đang bất ngờ làm cắt ngang dòng tâm sự miên man. Ngẩng đầu lên, thấy cô nước mắt nước mũi ròng ròng, đang đưa tay tróc con chó vàng bên hàng rào đến gà mèn cơm được giở ra thơm phức. Hiểu ngay ý định của Đinh Đang, sợ con chó ăn mất cái đùi gà chiên ngon đứt lưỡi của mình, Triệu Vỹ nhặt ngay hòn đá, ném mạnh vào người con chó. 

Một tiếng oẳng vang lên. Con chó bị ném đau, giật mình cong đuôi chạy mất. Quay đầu nhìn lại, nhận ra Triệu Vỹ, Đinh Đang mừng quá hét to: 

- Triệu... 

Không để cô nói hết câu, anh đặt ngón tay lên môi cô, rồi dùng ám hiệu của người câm, Triệu Vỹ bảo cô hãy nên theo mình thật nhẹ nhàng đừng cho ai biết. 

Không hiểu gì, nhưng Đinh Đang thích thú với trò chơi mới của anh. Như một đặc công chuyên nghiệp, cô và Triệu Vỹ bò qua trạm gác bảo vệ, nhẹ nhàng tiến xuống gầm cầu, khu vực yên tĩnh và vắng vẻ nhất bến cảng. 

- Anh làm sao vậy? - Đinh Đang thì thào hỏi anh, nghe trống tim đập thình thình hồi hộp - Bộ có gì nguy hiểm hả? 

Gương mặt cô khẩn trương trông rất ngộ Triệu Vỹ không nén được mỉm cười, nhẹ gật đầu: 

- Phải, nguy hiểm lắm. Bọn tình báo bên ngoài đang rình rập, xem chúng ta có móc nối được với nhau chưa. Lúc sáng anh nghe chúng cá cược với nhau. chúng bảo, nếu em đến sẽ chịu thua một thùng bia đó.

Biết anh nhắc khéo chuyện hôm qua, má Đinh Đang đỏ rần xấu hổ. Trống tim lại đập nhanh, dưới gầm cầu vừa yên tĩnh vừa vắng vẻ, lịêu anh... có ẩu nữa không? Tự nhiên, cô rụt hai bàn tay lại dấu vào trong túi áo. 

Hành động của cô, Triệu Vỹ vô tình đã nhìn thấy. Mỉm cười, anh thấy cô lộ nguyên hình là đứa bé ngây thơ. 

- Ngồi xuống đi - Đưa tay chỉ mỏm đá, anh nhìn cô vụng về luống cuống - Không có chuyện như hôm qua nữa đâu. Đừng sợ. 

Líu ríu ngồi xuống mỏm đá đối diện với anh, hai bàn tay Đinh Đang xoắn vào nhau mãi không rời, đôi má cử ửng một màu hồng e thẹn. 

- Bộ còn giận hả? - Nghe giọng mình bỗng khàn đi, Triệu Vỹ trấn tĩnh bằng cách châm một điếu thuốc - Anh không cố ý đâu, cho anh xin lỗi đi. 

Tiếng anh nghe ngọt làm sao, thấm vào lòng cô dịu dàng như mật. Đôi mắt tròn chơm chớp nhìn anh, cô hồn nhiên: 

- Anh không cố ý, không coi tôi như mấy cô bồ của anh có phải không? 

- Phải - Một cái rùng mình, nhưng Triệu Vỹ biết không phải trời trở gió. 

- Vậy sao anh lại hôn tay tôi? Anh có ý gì? - Như quan tòa, Đinh Đang quyết bắt tội phạm phải cung khai. 

- Tôi... tôi cũng không biết nữa - Đưa tay gãi tóc, Triệu Vỹ thật lòng - Tự nhiên bản năng bảo tôi làm vậy. Nhưng thề với Đinh Đang, tôi không hề có ý tưởng xấu xa nào. Có lẽ lúc đó... tôi nghe mến Đinh Đang quá nên.. - Ấp úng, anh không tìm được từ giải thích. 

- Thôi, anh đừng nói nữa, tôi tin anh rồi. Ăn cơm đi, đói bụng lắm phải không? 

Chẳng ngượng ngùng, Triệu Vỹ gật đầu, phụ cô giở gà mèn cơm bày lên ghềnh đá. 

- Cơm canh ngon vậy, suýt tí nữa đã vào bụng con chó rồi - Cầm cái đùi gà lên mũi hít hít, Triệu Vỹ nói như hờn. 

- Tại tôi tưởng anh không đi làm, đi chơi với Thanh Thanh rồi chứ bộ - Mặt xụ xuống, môi cô chu ra hờn dỗi. 

Thích hành động con nít của cô lắm, hiểu rõ nguyên nhân dỗi hờn của cô nữa, song Triệu Vỹ vẫn đùa: 

- Vậy... bộ mỗi lần tôi đi chơi với Thanh Thanh là có người đem cơm cho chó ăn à? 

- Ừ! - Cái đầu gật mạnh rồi chợt lắc nhanh - Ai nói chứ? Tại hồi nãy người ta thấy con chó nó đói, tội nghiệp quá.. Nè... Triệu Vỹ, anh cười gì chứ? Cho là tôi nói láo phải không? 

Quay đi dấu nụ cười sau gà mèn cơm vẫn không thoát cặp mặt tinh của Đinh Đang. Quay đầu lại, Triệu Vỹ cố dấu nét mặt nghiêm: 

- Đâu có, tôi đâu có...

- Không có. - Đôi mắt cô nhìn anh dò xét - Không có sao cười chứ? 

- Thì tự nhiên thôi. - Nhún vai, anh như người vô tội - Bộ tự nhiên cười không được hả? 

- Được, nhưng tôi biết anh không phải tự nhiên cười. Anh mỉa mai tôi. 

- Mỉa mai gì chứ? - Triệu Vỹ như rất ngây thơ. 

- Thì mỉa mai tôi nói láo chứ mỉa mai gì nữa - Giận dữ, cô ném mạnh hòn đá xuống sông, một cột nước văng cao. 

- Ở trong bụng người ta sao biết người ta cười gì chứ? Chẳng qua có tật giật mình thôi. - Bắt chước Đinh Đang, Triệu Vỹ cũng lia hòn đá xuống sông, nhưng nhẹ nhàng hơn. 

- Tật gì? Anh đừng sạo? - Như bị gãi trúng chỗ đau, Đinh Đang giãy nảy lên - Anh đi chơi với Thanh Thanh hay với ai thì kệ anh,mắc mớ gì tôi phải giật mình này nọ chứ? 

- Ờ, vậy đó, vậy mà tôi biết từ hồi hôm đến giờ có người nhấp nhỏm, ngồi đứng không yên, hết hỏi Kiệt Phong tới Tuyết Ngân coi người ta nói gì. 

- A! Họ dám bán đứng tôi - Hét lên rồi mới biết bị anh lừa, Đinh Đang xấu hổ quá. Cô đấm mạnh tay xuống ngực anh - Dám gạt người ta, đáng chết, đáng chết! 

- Hỏng gạt sao biết chứ? - Muốn nắm tay cô quá nhưng không dám, Triệu Vỹ đành mỉm cười, hạnh phúc nhìn Đinh Đang xấu hổ đỏ bừng hai má - Mà bây giờ nghe tôi hỏi! Người ta muốn biết chuyện tôi với Thanh Thanh làm gì chứ? 

- Làm gì đâu, tò mò chút hỏng được sao? Không dám ngó mặt anh, cô trả lời bẽn lẽn. 

Muốn chọc một câu nhưng sợ cô giận, anh đành nén. Mỉm cười nhìn cô mất tự nhiên. 

- Lại cười nữa à? - Vừa quay đầu nhìn lại, đúng lúc nụ cười của anh nở ra tươi nhất, cô lại phát khùng lên - Sao cười hoài vậy? 

- Vui thì cười chứ sao! - Vẫn giữ nụ cười, Triệu Vỹ đáp lời. 

- Có gì vui đâu? -- Đinh Đang gây. 

- Có người quan tâm, vui hỏng được sao? - Chợt nghiêm nét mặt, Triệu Vỹ trầm giọng - Đinh Đang, hỏi thật nghe, có phải em sợ tôi bỏ nơi này theo Thanh Thanh lắm phải không? 

Không trả lời anh, gương mặt cô xụ xuống buồn hiu. Cuối cùng Triệu Vỹ cũng đề cập đến chuyện này, chắc anh muốn từ giã cô để đi đây. Tự nhiên sống mũi Đinh Đang cay xè. 

Nhìn đôi mắt bỗng đỏ hoe của Đinh Đang, biết cô đã hiểu lầm, lòng Triệu Vỹ bỗng nôn nao. Phải chăng, cái trĩu nặng lòng níu bước chân anh là cô? Sao bỗng dưng anh thấy mình và cô bỗng thân thiết đến vô cùng. 

- Đừng sợ nữa, tôi đã quyết định rồi, sẽ ở lại đây tạo dựng sự nghiệp cho mình. 

- Có thật không? - Đôi mắt tròn chớp chớp vẻ không tin. 

- Thật mà! - Thêm một cái gật đầu, Triệu Vỹ khẳng định làm an lòng cô - Tôi sẽ nói với Thanh Thanh, cô ấy chắc sẽ hiểu và thông cảm cho tôi. Rồi như thấy không khí trầm lặng và buồn tẻ quá anh đùa - Hiện tại tôi chỉ lo có một điều thôi, không biết người ta có chịu chứa tôi không? - Chịu, chịu mà! - Như sợ anh đổi ý, Đinh Đang trả lời nhanh rồi mỉm cười ngượng ngịu. Đôi đồng tiền trên má lúm thật sâu, để bỗng dưng Triệu Vỹ nghe tâm hồn mình yên bình lạ. Anh đã không sai khi từ chối Thanh Thanh.

chương 20 

 

Một tuần dành dụm, cuối cùng Triệu Vỹ cũng gom đủ tiền mua một món quà tặng Đinh Đang. 

Không to tát lắm đâu, đó chỉ là một cây kẹp tóc màu hồng hình con bướm trông rất nghịch, rất dễ thương và đặc biệt là trông rất giống Đinh Đang. 

Ngay lần đầu nhìn thấy cây kẹp tóc Triệu Vỹ đã biết nó được làm ra cho mỗi Đinh Đang. Phải, chỉ có Đinh Đang nhí nhảnh của anh là thích hợp cài chiếc kẹp hồng này lên tóc. 

Một năm rồi, chẳng biết vô tình hay cố ý, cô bỏ quên mái tóc mình không cắt. Để từ một "Đơ-mi-gạc-xông" ôm sát gáy, mái tóc cô giờ xấp xỉ ngang vai, như cô gái đôi mươi biết xõa tóc thề hò hẹn. 

Mỉm cười, anh lại nhớ đến cảm giác của mình khi lần đầu nhìn thấy chiếc kẹp nơ. Nó như thỏi nam châm khiến bàn chân anh lẩn quẩn, lòng vòng không chịu rời xa quầy mỹ phẩm. Đến khi bà chủ khó chịu cau mày lên tiếng nhắc, anh mới cười ngượng ngịu bỏ đi. 

Ba chục ngàn... số tiền chẳng là gì so với chiếc nhẫn hàng trăm ngàn mà ngày thường anh hào phóng tặng mỹ nhân. Vậy mà... bây giờ anh phải đành bất lực quay về, lòng phập phồng sợ người ta mua mất. 

Ngày mỗi ngày, đem số tiền dành dụm được của mình ra đếm đi đếm lại, lòng anh cứ nôn nao hình dung đến cảnh được cài chiếc nơ lên mái tóc không bao giờ suông của Đinh Đang. 

Đưa mắt ngóng ra sân nhìn bóng nắng đang bò lên thềm gạch, Triệu Vỹ bắt đầu nghe sốt ruột. Thường khi giờ này Đinh Đang đi chợ đã về rồi. Cây kẹp nơ như có cánh chờ chực bay ra khỏi túi áo của anh, để mấy lần Triệu Vỹ phải cúi xuống kiểm tra xem nó còn hay mất. 

Chưa kịp ngẩng đầu lên, Triệu Vỹ chợt nghe sát bên tai mình vang lên tiếng "ạch", kèm theo là tiếng la chói lói của Đinh Đang: 

- Ui da! Đồ cái vỏ chuối mắc dịch làm người ta té - Ngẩng đầu lên, thấy Triệu Vỹ ngây người bên cửa ngó mình, vừa quê vừa quạu, cô mắng anh luôn: 

- Thấy người ta té... còn đứng đó hả? 

Như sực tỉnh, Triệu Vỹ chạy vội ra, lo lắng hỏi: 

- Có sao không? Đi mà không chịu nhìn trước ngó sau gì cả. 

Tưởng được nghe lời an ủi mát lòng, không ngờ bị trách... Đinh Đang tủi thân... òa khóc: 

- Còn **** người ta nữa... Hổng thấy người ta bị chảy máu rồi sao? 

Bây giờ Triệu Vỹ mới nhìn thấy vết xướt trên cườm tay Đinh Đang, như quýnh lên, anh thổi phù phù vào vết thương, dỗ nhẹ:

 

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ