Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Chương : 75 

Thừa Ân rót hai ly nước cho San Phong, mặt cậu đăm đăm săm soi San Phong : 

- Tôi không biết giữa hai người xảy ra chuyện gì nhưng thấy Ngữ Yên rất buồn đấy. 

- Ừ. Vậy à. 

- Anh là người thứ hai làm chị tôi suy sụp như vậy đấy. 

- Ừ vậy à. 

- Anh muốn nghe quá khứ của Ngữ Yên không và lý do tại sao chị ấy hay tự ti khi đi với anh không? 

San Phong nhìn Thừa Ân, vẻ tò mò hiện rõ lên khuôn mặt cậu. 

- Năm Ngữ Yên 18 tuổi, bố mẹ tôi do làm ăn thua lỗ, nợ đã quá nhiều nên đã nghĩ làm liều…Biết tin be mẹ chết, tôi đã rơi vào trạng thái trầ cảm một thời gian do lúc đó quá bé nên chưa có ý chí mới vậy. 

- Căn nhà phải bán đi để trả nợ nhưng vẫn chưa đủ. Ngữ Yên phải bảo lưu kết quả học và tạm nghỉ học để đi làm. Anh biết cô Ngữ Yên làm gì không? 

San Phong lắc đầu. Thừa An hơi nhếch môi cười : 

- Vừa học vừa làm dealer trong casino. Chưa hết không chỉ việc đấy thôi đâu, tôi đến cô Ngữ Yên còn phải làm phục vụ trong Bar đến 1 h sáng mới về rồi…- Thừa Ân cười nhạt cho cuộc đời khổ của chị mình – Anh biết người ta nhìn chị em tôi bằng ánh mắt gì không? Tôi đến trường bị nhữg đứa bằng tuổi chế giễu là thằng mồ côi, có con chị làm gà trong Bar… 

- Có lần tôi về hỏi Ngữ Yên là có phải như lời chúng nó nói không. Cô Ngữ Yên chỉ cười nói :" Người ta nói mình không cấm được, chị có làm trong Bar nếu nói không có gì thì là đang nói dối em sự thật đôi lúc bị người ta sờ mó linh tinh nhưng chị không như người ta nói và chị chưa bao giờ nghĩ đến chuyện làm cái việc như người ta đã gán ghép, chị cần làm việc để nuôi sống em và chị, em cố gắng học đừng bận tâm. Tôi chỉ biết cố gắng tin lời Ngữ Yên nói vậy thôi. 

- Rồi có lần có mấy người đến tận nhà chị tôi thuê đập phá đồ đạc rồi **** bới nói chị tôi dụ dỗ chồng mấy người đó…Rồi còn nhiều chuyện xảy ra lắm. Không kể hết được. Cuối cùng chị tôi không còn gì để làm khi trong tay chưa cầm được tấm bằng đại học đành phải xin vào trông xe ở côngty mẹ anh đấy. Không hiểu sao mẹ anh lại thích Ngữ Yên rồi chính mẹ anh đã chu cấp cho chị tôi học hành nên người …Nó như giấc mơ vậy.- Thừa Ân hơi cười – Chị em tôi rất biết ơn bà chủ tịch , đáng nhẽ tôi cũng phải lễ phép với anh nhưng từ đầu tôi đã chẳng nhìn thấy tình cảm gì trong mắt anh khi nhìn Ngữ Yên cả nên không muốn Ngữ Yên đến với anh vì sợ một ngày chị ấy sẽ bị tổn thương. Đúng như đã nghĩ đấy…cho nên mong anh từ nay đừng tìm chị tôi nữa. Cô Ngữ Yên đã quá khổ rồi, chị ấy xứng đáng với những gì tốt hơn … 

San Phong nhớ lại một tấm ảnh, cậu không nén nổi tò mò, gạ hỏi : 

- Vậy tấm ảnh người đàn ông Ngữ Yên luôn mang theo là ai? 

- Là người đã hại gia đình tôi đến nước phá sản đấy. 

San Phong chau mày không hiểu, rõ ràng tấm hình đó là chụp chung với cả Thừa Ân cười rất vui vẻ mà..: 

Thừa Ân cười nhạt : 

- Đấy là thời gian chị tôi và tên khốn đấy đang yêu nhau…Do quá nhẹ dạ cả tin ba tôi đã cho hắn vào làm trong congty với chức khá cao vì cái bộ mặt tử tế của hắn…rồi hắn cứ thế từng ngày luồn tiền của côngty ra ngoài…và rồi – Thừa Ân cười nhạt, bỏ dở câu nói với vẻ khinh đời. 

San Phong đã hiểu, cậu cũng ngầm công nhận, cuộc đời Ngữ Yên lận đận thật. Một cô gái mà phải gánh đủ thứ như vậy vẫn có ý chí vươn lên đúng thật là quá … 

Thừa Ân, mím môi nhìn San Phong một lúc rồi mới nói : 

- Anh hiểu cuộc đời chị tôi rồi chứ. Nó đã quá bạc rồi anh đừng phủ lên đấy một màu xanh cho nó hi vọng rồi lại làm nó nhuốm màu héo, như vậy còn ác hơn những thứ khác đấy/ 

San Phong nhíu mày nghe lời lẽ của Thừa Ân : 

- Ngay từ đầu, phải nói là tôi chưa bao giờ tôi gieo hi vọng cho Ngữ Yên. 

- Vậy thì đừng đến đây nữa…- Thừa Ân cau mày nói. 

San Phong đứng dậy, chán chẳng muốn giải thích nhiều, trước khi bước đi, cậu chỉ nói một câu : 

- Nhưng từ giờ, có lẽ tôi sẽ phải gieo hi vọng cho Ngữ Yên rồi.,,- Khoé môi cậu hơi cười… 

- Anh…- Thừa Ân tức nghẹn lời thì San Phong đã ra ngoài… 

…. 

Tâm trạng có phần thoải mái hơn lúc đầu, San Phong mở mui xe ra cho mát…vừa đi vừa nghe nhạc rất thoải mái…Giừơng như cậu đã vạch được lối đi tiếp theo cho mình… 

San Phong sững lại… cho xe chầm chầm …cậu vừa thấy bóng người vừa đi bộ mình xượt qua…Nhìn quen quen…Lập tức San Phong cho xe quay lại…. 

Bin….bin… 

Ngữ Yên chau mày nhìn lại, mặt cô hơi có nét ngỡ ngàng… 

- Lên xe đi. – Ngữ Yên cười hề như chưa có chuyện gì xảy ra. 

Ngữ Yên nheo mắt nhìn lại cậu : 

- Có chuyện gì tìm tôi à, nói đi. – Cô gượng cười – Nhà tôi gần đây thôi, đi bộ về cũng được. 

Tự nhiên San Phong lại thấy mình nhỏ bé trước mặt Ngữ Yên quá, thái độ ôn nhu của cô làm cậu thấy ngượng khi đã lớn tiếng quát nạt… 

- À…tôi có chuyện cần nói với em một lúc. 

- Ừm. – Ngữ Yên hơi cười gật đầu, cô đi vòng qua mở cửa xe bước vào. 

… 

 

San Phong vừa đi vừa đưa cô cái đốg giấy mình đã xé từ cái đơn xin nghỉ việc : 

- Bỏ cái này đi. 

Ngữ Yên nhận lấy, cô quay xang San Phong: 

- Là chuyện này thôi à. 

- Còn – San Phong làm nét buồn buồn nghiêng – Cô giúp tôi 1 việc được chứ? 

- Nói xem – Ngữ Yên không từ chối, chỉ hỏi. 

- Gia Linh hình như có vẻ hiểu lầm quan hệ giữa tôi và cô…vậy làm phiền… 

- Anh muốn tôi giải thích với cô ấy? 

- Ừm – San Phong gật đầu, khoé môi hơi cười. 

- Tôi sẽ làm. Hết rồi phải không, anh cho tôi về được chưa, tôi hơi mệt. 

- Còn nữa… 

Ngữ Yên mệt mỏi nói : 

- Anh nói luôn một thể đi. 

- Cô còn phải đi xin lỗi Tử Di. 

- Được, được, tôi sẽ làm tất cả được chưa. Dừng xe đi.- Ngữ Yên không chịu được nữa, cô quát lên… 

San Phong hơi ngỡ ngàng, lần đầu cậu thấy cô gái này phẫn nộ như vậy… 

- Từ từ, làm gì quát người khác vậy.- San Phong quat lại. Cậu cho xe tạt vào lề đường. 

- Xin lỗi.- Ngữ Yên nói xong, nét mặt có vẻ giãn ra đôi chút, mở cửa bước xuống… 

Ngữ Yên nhìn quanh, bây giờ cô mới phát hiện xung quanh đây rất vắng người… 

San Phong bước ra theo sau. Cậu khoanh tay dựa vào xe khoanh tay nhìn cô ánh mắt châm chọc : 

- Trở về vị trí cũ đi. 

Ngữ Yên nhìn cậu, khoé môi luôn cười như khiêu khích người khác làm cô muốn đấm vào đó một cái cho thoả mãn nhưng sao không dám… 

- Anh cho tôi về đi. 

- Đương nhiên. 

Ngữ Yên quay trở vào chỗ, cô đóng rầm cửa xe lại : 

- Cảm ơn. 

- Đương nhiên là về nhà rồi. – Cậu hơi cười, ánh mắt tà mị nhìn cô. 

Ngữ Yên chẳng hiểu và cũng chẳng muốn hiểu cậu sao nữa. Cô im lặng không nói gì. 

….. 

- Về nhà này làm gì vậy?- Ngữ Yên chau mày nhìn San Phong. 

- Ừ, thì cô nói về nhà còn gì? 

- Nhà tôi chứ không phải nhà anh – Ngữ Yên cố bình tĩnh nói. 

- Nhà nào là nhà cô , nhà nào là của tôi. Cô là vợ mà không biết điều gì vậy, bỏ nhà đi vậy à. 

Ngữ Yên thoáng khựng người, mắt mở lớn nhìn San Phong. Miệng tự nhiên trở nên đứng hình. 

- Xin lỗi. – Cậu lôi cái giấy ly hôn vớ vẩn nào đó mà đã bắt Ngữ Yên kí vào từ ngay cái ngày cưới. Dơ lên trước mặt Ngữ Yên.

Hai bàn tay thon dài xé đôi, rồi xé thành bốn tờ đơn đó ra rồi quảng ra ngoài…Miệng cậu khẽ nở nụ cười : 

- Xin lỗi, từ giờ phải can thiệp vào cuộc sống cô rồi. 

Ngữ Yên nhìn sững San Phong…cô cảm giác như mình đang trong một giấc mơ vậy…và giấc mơ này mãi mãi cô không muốn tỉnh dậy nữa.. 

San Phong thấy vẻ mặt ngạc nhiên đến sững sờ của Ngữ Yên, cậu cười cười : 

- Lần sau muốn nói gì thì cứ nói thẳng với anh nhớ. Không phải đợi lúc say rồi nói đâu. 

Cậu cười cười lái thẳng xe vào trong sân. Rồi xuống xe đi vào trong cùng nụ cười nhẹ nhõm…Phải quên đi để bắt đầu cuộc sống mới thôi… 

Ngữ Yên vẫn còn mơ hồ với cảm giác thực tại….cô lắc đầu…miệng không thể không nở nụ cười sung sướng…Cô đã được người đó biết đến sự có mặt rồi đây… 

 

……… 

Nhìn bóng người đi ngược chiều ánh sáng, Tử Di đưa tay che .nắng nheo mắt nhìn theo người đó,cô càng cố đưa tay giữ lấy thì người đó càng đi xa…đi thật xa… 

Cô giật mình thức giấc…thì ra chỉ là một giấc mơ…mặt Tử Di ướt đãm mồ hôi lạnh, sao lại có giấc mơ như vậy… 

 

….. 

Sáng hôm sau…Mọi người trong côngty Hàn thị lẫn các côngty khác đều sững sờ trước một tin cực sốc… 

Doanh nhân trẻ Hàn- Tuyết- Y đã khai nhận mình giết cô người mẫu Mĩ Chi và đã lên tiếng xin lỗi hành động làm mất danh dự của cô Lý – Nhã – Kỳ trong buổi lễ đính hôn…. 

Hàng loạt người xôn xao xì xầm với nhau trong côngty…Họ không thể tin một người ngời ngời khí chất cao quý như Tuyết Y lại có thể làm ra các việc kinh khủng như giết người ấy được… 

- Thật là sốc quá đi… 

- Huyết áp của tôi… 

- Sao Hàn thiếu lại như vậy… 

- Sự thật…không thể tin…ôi mẹ ơi, đau tim quá 

Một loạt các câu hỏi lẫn sự kích động của các chị em phụ nữ trong côngty mà không chỉ phụ nữa, đàn ông cũng cực sốc khi nghe tin đó, mà còn là chính miệng Tuyết Y thừ nhận… 

Nhìn lên màn hình rộng mọi người thấy hình ảnh Tuyết Y bị các chú cảnh sát giải đi trên tay với hai cái còng… 

Ai cũng không thể hiểu nổi lý do vì sao cậu phải như vậy…Tiền không thiếu gái không thiếu…đẹp trai tài giỏi dù hơi độc tài nhưng vẫn không thể có nguy cơ giết người như vậy được… 

…. 

 

Ông Đình lẫn Tử Di vừa gặp nhau nói được vài câu đã nghe được tin này, cả hai ngồi sững người…mặt ông Đình choáng đến nỗi trắng bệch ra…. 

- Nó… 

Tử Di vội lại vuốt ngực ông Đình cho xuôi, mắt cô vẫn liếc lên tivi nhìn Tuyết Y hai tay đeo còng đi giữa đám phóng viên đông nghịt cứ chụp lia lia…Hàng mày cậu hơi nhíu lại khó chịu nhìn lại họ… 

Nhớ lại những lời hôm qua Tuyết Y nói với mình, Tử Di ngờ ngợ hai chuyện này như có liên quan đến nhau 

 

Chương : 76 

Ông Đổng được thả về trong tình trạng dở sống dở chết…chỉ qua một ngày mà đã tiều tuỵ trông thấy, người đầy thương tích…nhơ nhuốc bẩn thỉu hôi hám… 

Lão nói không ra hơi khi nhìn thấy con gái mình : 

- Co…n mau gọi…bác sĩ …đến…đây… 

- Bà vào phòng nằm nghỉ đi con sẽ gọi… 

- Ừm.. 

Hai tên nhanh chóng đỡ ông Đổng về phòng, giờ này không còn hơi sức để mừng vì Tuyết Y đã bị bắt nữa rồi… 

 

,,,, 

- Nhìn thấy chưa cháu trai – Nhã Kỳ nhếch môi cười nhạt nhìn lên tivi … 

Ren cau mày, khó chịu với bà thím này vì đã đưa mình đến nơi khỉ gió gì đâu ấy. Nhìn lên màn hình, nó thấy Tuyết Y đi cùng một đống cảnh sát, lại còn bị còng tay nữa…không kìm được Ren bật thốt thành tiếng : 

- Chú Tuyết… 

- Chú – Nhã Kỳ bật cười nhìn xang đứa trẻ - Chú à…cháu không biết đấy là ba cháu hay sao vậy…hôho… 

Gương mặt đứa bé trở nên thẫn thờ, Nhã Kỳ càng thêm vào : 

- Ôi, không ai nói cho cháu biết điều đấy à…Tội nghiệp quá, bị bỏ rơi đến khi gặp lại vẫn chưa chịu nhận à…hoho- Mà có một thằng bố ******** như vậy thì…haizz tốt nhất là không cần nhận cháu trai nhỉ…-Nhã Kỳ cười tỏ vẻ thoả mãn, gương mặt kênh kiệu hất lên trời… 

Mặt Ren như không tin, do kích động quá, đứa trẻ không ý thức được lao đến đẩy người Nhã Kỳ ra bất ngờ quá, cô bị ngã nhào về sau… 

- Ai cho cô nói về ba cháu như vậy…Im đi 

Nhã Kỳ quắc mắt lên nhìn Ren mặt gườm gườm, mắt hơi đỏ trừng lên với cô… 

Nhã Kỳ đứng dậy, dơ tay tát thẳng vào mặt Ren, cô chỉ tay vào mặt nó quát : 

- Mày cũng chỉ là loại nghiệt chủng không ai chào đón thôi…dám to tiếng với tao à, để tao dạt mày cách lễ phép với người lớn nhé thằng ranh… 

Nhã Kỳ nhìn quanh, thấy chiếc gậy gỗ khá to gần đấy, cô liền chạy lại lấy nó rồi quay lại đánh thẳng vào người Ren… 

Đứa trẻ không chống cự nổi vì có 1 tên to xác đang giữ không cho nó chạy đằng sau… 

Nhã KỲ như một con thú hoang liên tục đánh vào người Ren làm nó đau muốn chết đi … Nhìn vẻ mặt không có giọt nước mắt hay tiếng gào thét nào của Ren càng làm Nhã Kỳ tức điên, cô vừa đánh vừa hét : 

- Mày cũng lỳ như con ****** nhỉ…Để tao xem mặt mày con nhơn nhơn được nữa không… 

Một đứa trẻ được mấy tuổi, bị đánh một chút đã la lối om xòm rồi nước mắt ngắn nước mắt dài là chuyện thường nhưng đây, đứa trẻ này lại khác…Dù đã bị đánh đến lằn cả những vết thâm, cái tát mạnh làm khoé môi đứa trẻ rỉ máu…Ren cố cắn răng chịu đựng, miệng không hé một lời ánh mắt đầy thù hằn nhìn về người phụ nữ điên đang đánh mình…Trong tiềm thức đứa trẻ chỉ thấy sự khinh bỉ người đó mà không hề sợ chút nào… 

Nhã Kỳ dừng tay, đánh nhiều cũng mệt mà còn thằng bé này lại quá lỳ…Cô ném cây gậy xang một bên, dựt ngược tóc đứa bé ra sau, miệng nghiến lại, mắt trừng lên hăm dọa : 

- Mày nên biết điều với tao. Không thì đừng trách, thằng nghiệt chủng. 

Ren cố gắng tiết chút nước bọt trong cổ họng khô rát của mình cố gắng phun thật mạnh ra khỏi miệng vào người phụ nữ đó, cậu bé hất mặt xang chỗ khác, trong ánh mắt nó dù có rưng rưng nước nó nhưng có lẽ do kiềm chế đuợc nên đã không thành dòng… 

Nhã Kỳ trợn ngược mắt lên, tát liên tục mấy phát vào mặt Ren, miệng liên tục chử.i: 

- Thằng chó này mày thích nhỏ nước bọt không… 

Bốp… 

- Loại nghiệt chủng như mày mà có tư cách đấy à… 

Bốp… 

- Thằng chó này không dạy được mày tao không làm người… 

Bốp…bốp… 

Gương mặt trắng xinh của Ren chở nên rát buốt, hai má đỏ phừng in hằn những vết tay, miệng bật máu loe loét ra ngoài…Dù đã cố kìm nhưng nước mắt đứa trẻ không hiểu từ đâu cứ tuôn ra như suối trên khuôn mặt đầy vết thương… 

Như đã hả dạ phần nào, Nhã Kỳ mới dừng tay nhếch môi cười nhìn gương mặt ướt nước của Ren : 

- Cuối cùng cũng khóc rồi à, nghiệt chủng…- Cô cười khẩy rồi qua ghế ngồi nghỉ ngơi.

Tâm trí Ren trở nên hôn loạn…mới mấy tuổi đã bị người đã đánh đập dã man thế này, đúng là một kí ức kinh khủng với 1 đứa bé. Cả việc đã biết ai là cha mình càng làm Ren thêm tủi thân…nước mắt đứa bé cứ ròng ròng, lã chã rơi …. 

… 

 

- Ba…Tử Di cũng ở đây à – Đan Băng cười cười bước vào, cậu hơi sựng lại khi thấy nét mặt sững sờ của Tử Di và vẻ mặt mệt mỏi của ba mình/ 

Đan Băng đưa mắt nhìn lên màn hình tivi, miệng vẫn đóng băng nét cười, mắt mở lớn đầy cả kinh… 

- Tuyết Y…. 

Cậu quay xang nhìn hai người đang ngồi thẫn thờ, Tử Di nhìn lại Đan Băng, hai hàng mày cô khẽ chau lại… 

- Ren…, nó đâu rồi. 

- Hỏi ai vậy? – Thấy Tử Di nhìn mình, Đan Băng cũng ngỡ ngàng không kém hỏi lại. 

- Cậu với Ren…chẳng phải đi… 

Ông Đình chau mày : 

- Tuyết Y lại nói với ba là nó đưa Ren về với con..? 

Cả 3 cùng nhìn nhau rồi chợt nghĩ đến cùng một điều……. 

- Chẳng nhẽ… 

Đan Băng hỏi : 

- Vậy hôm đấy ba không có nhà sao? 

- Ừm, ba phải đến côngty giải quyết một số việc… 

- Vậy còn mấy tên bảo vệ đâu? 

Ông Đình như chợt hiểu ra chuyện gì đó, mắt ông sáng rực lên : 

- Hôm đó, 4 đứa nó xin nghỉ phép hết…, chẳng nhẽ có liên quan gì đến việc này. 

Ông Ddình vội lại bàn quay số gọi về nhà hỏi bà Thái : 

- Hôm trước có ai đến đón đứa bé không? 

- …. 

- Sao…- Ông Đình thẫn thờ, mọi dự đoán của ông đều đúng, 

Ông Đình dập máy , mịêng nói với Tử Di: 

- Ba bất cẩn quá rồi, mấy thằng khốn đấy dám phản ta… 

Đan Băng cũng chau mày suy ngẫm..: 

- Không lẽ có chuyện gì với đứa bé nên Tuyết Y mới phải làm vậy… 

Ông Đình không nhịn được nữa, hàm răng ông cắn chặt lại, nói qua kẽ răng: 

- Nhà họ Lý quá lắm rồi…hừm…đã nhịn 1 nước rồi mà vẫn cố gây giông…Được rồi, muốn chơi, ta sẽ chơi với họ. 

Ông đứng dậy, mặt mày hầm hầm sát khí…Tử Di cùng Đan Băng vội vã đi theo sau ông Đình… 

 

…. 

- Cho tôi xin cuộc điện thoại. 

- Ồ vâng, Hàn thiếu cứ việc…- Tên tạm gác nhìn quanh rồi rút điên thoại đưa cho Tuyết Y. 

Cậu hơi cười, nhận lấy điện thoại, ra một góc gọi điện về nhà… 

- Đứa bé đã về nhà chưa? 

- … 

- Vậy à…- Tuyết Y tắt máy cố nhớ lại số của Nhã Kỳ. 

Chờ mãi mới có người bắt máy, Tuyết Y cố gắng kìm giọng không quát to : 

- Cô thả con tôi ra chưa.. 

- Hoho….- Nhã Kỳ liếc mắt qua Ren, - Thứ nghiệt chủng đấy à…haha…để nó chết quách đi có phải sướng hơn không Hàn thiếu… 

- Ý cô là lật lọng phải không – Tuyết Y không nói nhiều hỏi thẳng. 

- Haha…Hàn thiếu ơi Hàn thiếu anh bị lú lẫn rồi hay giả vờ ngu vậy mà lại nghĩ là tôi sẽ để thằng con anh trở về…haha…Hài thật… 

- Chắc do tôi lú lẫn rồi….- Tuyết Y tắt ngay máy… 

Cậu đi lại trả điện thoại cho tên cảnh sát trực… 

- Nhờ cậu một việc được chứ. 

- Ồ vâng, nếu tôi giúp được… 

Biết tên cảnh sát có vẻ nịnh nọt mình, người có cơ khủng nên lúc nào cũng có tiếng nói là vậy… 

Tuyết Y cười hài lòng : 

- Gửi số này cho Qúach giám bên Hàn thị nói cậu ta tìm ngay ra chỗ người này đang ở, đến tối không tìm ra thì nghỉ việc luôn đi. 

- Vâng – Tên cảnh sát gật đầu dạ vâng. 

Tuyết Y gật đầu : 

- Tôi sẽ nói chủ tịch Hàn lên tiếng nói giúp cậu với cấp trên… 

- Ồi…- Tên kia tay bắt mặt mừng – Được thế thì còn gì bằng…hihi…Cảm ơn, cảm ơn Hàn thiếu. 

 

……….. 

 

- Đây là cuộn băng đã có 1vật chứng nhưng cần có người phụ nữ đã nói chuyện làm nhân chứng mới đầy đủ chứng cứ. 

- Tối nay có thể xắp xếp cho tôi ra ngoài được không? 

Tổ trưởng điều tra mím môi suy nghĩ : 

- Điều này hơi khó… 

- Sẽ không ai biết đâu…Nếu có mọi chuyện tôi sẽ gánh… 

Viên cảnh sát cấp cau chau mày suy nghĩ một lúc mới thở hắt ra …. 

 

….. 

 

Ông Đình cùng Tử Di lẫn Đan Băng đến sở gặp Tuyết Y… 

- 3 người đến đây làm gì… 

Tuyết Y chau mày có vẻ không có chuyện gì để nói mà cũng chẳng muốn nói gì với 3 người đó cả. Cậu ngoảnh mặt đi chỗ khác … 

Tử Di lên tiếng trước : 

- Chuyện gì xảy ra mà anh lại như vậy… 

Tuyết Y nhìn thoáng qua Tử Di, nét mặt cậu có phần mệt mỏi…: 

- Con có chuyện muốn nói riêng với ba… 

- Anh chưa trả lời câu hỏi của tôi …- Tử Di lo lắng cho Ren mà hơi lớn tiếng với Tuyết Y làm cậu thấy khó chịu.. 

Ông Đình ngăn lại, miệng nói : 

- Hai đứa ra ngoài trước đi. Để ba ở lại được rồi. 

Miễn cưỡng Tử Di mới bước ra ngoài cùng Đan Băng… 

 

…. 

 

Lúc sau ôn Đình trở ra, gương mặt có nét nguôi ngoai hơn lúc nãy, nhìn vẻ lo lắng của Tử Di, ông khẽ cười chấn an: 

- Tuyết Y nhờ ta nhắn với con, Con cho nó 1 ngày…trong vòng 1 ngày đó nó sẽ đưa Ren về… mọi chuyện nó sẽ gánh hết…ai đụng đến Ren, nó sẽ không để yên đâu…Con cứ yên tâm, đừng nghĩ gì nữa. 

Dù là vậy, Tử Di vẫn thấy sốt sắng, là con mình đẻ ra làm sao mà có thể không lo được cơ chứ…: 

- Nhưng… 

- Ta có thể lấy danh dự ra đảm bảo Tuyết Y nói là nó sẽ làm. 

Tử Di cắn môi, ngoài mặt cố gượng cười để tin nhưng trong lòng vẫn nóng như lửa đốt…Thật sự là cô cũng rất lo cho Tuyết Y, cậu đang mắc trong người tội lớn như vậy rồi làm sao có thể gánh hết mọi chuyện được chứ… 

Tử Di chợt nhận thấy Tuyết Y quá to lớn…Cậu luôn cố bọc lấy cô, lúc nào cũng gánh lấy khó khăn một mình mà không nói một lời nào…Một người của quá khứ một người của hiện tại, cô phải nhìn về đâu mới tìm được hướng đi cho mình… 

Đan Băng thêm lời : 

- Tuyết Y đã nói cho anh ta 1 ngày thì cậu cứ nghe đi. Tớ nghĩ Tuyết Y nói được là làm được mà. 

Từ trước đến giờ Đan Băng vốn kiệm lời nói tốt cho Tuyết Y, nay cậu cũng phải lên tiếng nói như vậy, cô đành tin tưởng Tuyết Y một lần vậy…Nén tiếng thở dài, Tử Di theo sau hai người đàn ông ra về, thỉnh thoảng cô còn ngoái đầu lại như muốn nhìn mặt một ai đó sau cánh cửa phòng giam kia….. 

 

….. 

- Quần áo cậu yêu cầu, chủ tịch Hàn đã đưa đến rồi đây.

- Tốt – Tuyết Y cười mỉm đưa tay ra khỏi khung lỗ cửa giam nhận lấy … 

Tên cảnh sát đứng ngoài, canh chừng cho cậu…. 

 

Chương : 77 

…. 

Tuyết Y kéo chiếc mũ lưỡi chai da dê màu xanh rêu xuống để che bớt đi khuôn mặt mình, đi ra ngoài… 

Gìơ cũng đã khá muộn, chỉ còn vài người trực ở đó nên cũng thuận lợi cho việc cậu xuất nhập… 

Dù là sắp đi "giết người" hay có bị "tù túng" đi nữa việc đầu tiên Tuyết Y luôn luôn chú tâm là trang phục trên người thì phải… 

Mắt cậu nhìn lên đồng hồ bên tay trái, rồi lại nhìn qua tay phải ấn số trên mà hình địên thoại… 

Điệu bộ nhanh nhẹn của Tuyết Y cũng thật có khí chất…có ném cậu vào giữa dòng người đông đúc vẫn không thể làm lu mờ được hình ảnh good boy đó 

- 5 phút để cậu đến công viên x.x 

- … 

…. 

- Điều hai người đến nhà lão Đổng chờ ở ngoài bí mật bảo vệ Tuyết Y cho tôi…. 

- … 

- Ừm. 

Ông Đình tắt máy, ngồi trong sảnh chờ đợi…. 

- Chủ tịch, người ngài cần đã đến… 

Bà Hà đi vào, bộ mặt lo sợ, không biết lại ai muốn hại đến mình nữa…Đã cố trốn đi nhưng vẫn bị bắt lại…. 

Ông Đổng ngồi thẳng dậy, nét mặt hơi cười nhìn bà Hà khép nép đứng trân trân nhìn mình : 

- Thả lỏng đi, tôi không làm gì bà đâu. Mời ngồi – Ông Đìnhnhẹ giọng từ tốn, chỉ tay về phía ghế đối diện mình. 

Bà Hà cùi đầu đi lại chỗ ghế ông Đình chỉ ngồi xuống… 

- Ngài…là..? 

- À…- Ông Đổng cười nhẹ - Tôi là ba của Hàn thiếu…Chắc bà cũng biết người này chứ? 

Bà Hà gật gật đầu, mắt nhìn ông Đình dò dẫm : 

- Cậu ấy… 

- Bà cũng đã bíêt mọi chuyện rồi phải không? 

Bà Hà gật đầu.. 

- Vậy tôi nói thẳng, Nếu bà chịu ra làm chứng cho con tôi, chắc chắn xong việc tài khoản của bà sẽ có một con số kha khá, còn chuyện an toàn của bà tôi sẽ đảm bảo 100%. 

Bà Hà lắc đầu cười : 

- Tôi không cần ông cho tiền nữa, cậu Tuyết Y đã có ơn cứu tôi, việc giúp cậu ấy là trách nhiệm tôi phải làm. 

Ông Đình gật đầu hài lòng : 

- Tư cách sống rất tốt…- Ông nói :- Gọi bà đến giờ này cũng muộn, tôi nghĩ bà nên ngủ tạm ở đây rồi mai chúng ta cùng đến sở… 

- Vậy phiền ngài quá…- Bà Hà ái ngại… 

- Tôi mới là người làm phiền bà mới phải…- Ông phẩy tay – Quyết định vậy đi nhé, toi cũng hơi mệt rồi… 

- Vâng… 

Ông quay xang nhìn bà Thái : 

- Dọn phòng cho khách. 

- Dạ…. 

 

………….. 

 

Tử Di cứ nhắm mắt đwojc vài phút rồi lại ngồi bật dậy, cô ngồi lùi vào tường chống cằm lên gối…không tài nào cô có thể chợp mắt khi con mình gặp nguy hiểm, Tuyết Y thì phải ngồi trong trại giam… 

Bảo cô không phải lo….Làm gì có chuyện nhẹ nhàng như vậy. Không lo không được. … 

 

…. 

 

Nhã Kỳ che mịêng ngáp khi chán đánh đập Ren rồi, cô nghoảnh mặt quay đi nhìn tên bảo vệ : 

- Canh chừng nó đấy. 

- Vâng, Nhã Thư. 

- Ừm… 

 

Nhã Kỳ lườm lườm qua Ren rồi mới chịu về phòng mình nằm ngủ…Mỗi lần nhìn đứa bé này làm Nhã Kỳ nổi cơn ghen tức…như thể muốn giết nó cho hả giận vậy…. 

 

…….. 

- Hàn thiếu chẳng phải cậu…- Qúach giám vừa lái xe vừa hỏi.. 

- Im lặng. 

- Vầng – Qúach giám xìu mặt không nói gì thêm.ay 

Muốn hỏi thăm chút tin tức mà Tuyết Y đã tạt ngay gáo nước vào mặt khiến cậu tụt hết cả cảm xúc… 

…. 

 

Đến nơi cần đến… 

Tuyết Y cúi ném điện thoại ở lại…Cậu móc hết số tiền có trong người của mình đưa cho Qúach giám : 

- Cho cậu đấy. 

Qúach giám nhận thấy trong vô thức, mặt bần thần nhìn Tuyết Y…lúc tỉnh lại cậu đã đi một đoạn xa mất rồi… 

 

… 

 

- H…a..Hàn…thiếu… 

Hai tên canh chừng đứa bé lắp bắp khi thấy Tuyết Y… rõ ràng cậu đã bị tạm giam chờ ngày đưa lên tù Bộ rồi cơ mà… 

Tuyết Y nhìn chúng, cười nhạt 

- Súc vậy còn biêt trung thành…thì phải nói tư cách chúng mày sao nhỉ…không bằng chó à… 

Bị đụng vào tự ái, hai tên đỏ mặt tía tai : 

- Hừ…cô Lý trả chúng tôi rất nhiều tiền…kẻ tức thời mới là anh hùng …Hàn thiếu hiểu câu…nó…i 

Hự… 

Tên đó chưa nói hết câu, Tuyết Y đã bất ngờ đạp vào bụng hắn thụt người ra sau…Tên còn lại thấy vậy liền dơ nắm đấm lên, Tuyết Y bắt được tay hắn bẻ quặt ra sau…Tên thứ nhất nhanh chóng bò dậy chạy lại thục cùi trở vào lưng làm Tuyết Y đau điếng buông tay tên kia ra… 

Cậu nhìn chúng…đúng là người của ba cậu được việc nhưng lại chọn phải mấy tên bất trung….Tiếc thật… 

Hai tên nhìn cậu rồi vội xông vào cùng đánh…Né đằng nào cũng dính, Tuyết Y liều mình đánh được tên nào thì đánh vậy. Thấy tên tóc dài, Tuyết Y túm tóc hắn giật ngược về sau…co chân thụi gối lên mặt hắn … 

Hự… Một tên đã đuối, cậu vừa mới quay lại đã bị tên kia bất ngờ đấm thẳng vào mặt…Tuyết Y ngã nhào xuống đât…khoé môi rỉ máu, cậu đưa tay quyệt ngang nó đi…Tên đó nắm cổ áo Tuyết Y, nhấc bổng cậu dậy như đô vật chuyên nghiệp WWE thường làm… 

Tuýêt Y chênh vênh trên cao, lúc này cậu mà giãy dụa chỉ có ngã thôi…Đành phó mặc số phận vậy… 

Cẩm giác như hắn sắp ném mình xuống đất làm Tuyết Y nhắm mắt lại cắn môi để khỏi bật tiếng kêu cho cú tiếp đất không an toàn sắp tới… 

Hực… 

Tuyết Y ngã chồng lên tên bự con đó, mắt cậu mở hẳn ra…Nhìn hai người vừa xuất hiện giúp mình…

Tuyết Y nhìn lại tên bê mình lúc nãy đang nằm dưới mông, cậu cười cười, thở mệt vỗ vai hắn : 

- Ổn chứ… 

Hai tên vừa đến mau chóng kéo đỡ Tuyết Y dậy, cậu phủi phủi quần áo nói : 

- Tốt,,,Trói chúng nó cho qua một bên… 

- Vâng thưa Hàn thiếu… 

…. 

Nghe tiếng động lạ, Nhã Kỳ vội vã khoác đại một chiếc áo khoác mỏng phủ lên váy ngủ…rồi chạy xuống dưới, vừa đi vừa nói : 

- Có chuyện… 

Mắt cô mở lớn hết sức khi thấy Tuyết Y xuất hiện chỗ này…Bước chân Nhã Kỳ lùi xuống vài bước, cổ họng nuốt nước bọt liên tục không ngừng cho đến khi khô cứng.. 

Nhìn thấy Nhã Kỳ, Tuyết Y liền hỏi : 

- Thằng bé đâu? 

Nhã Kỳ cả kinh nhìn hai tên bảo vệ vô dụng nằm hết dưới sàn, là do cô quá chủ quan, bảo mấy tên kia đi chỗ khác không cần tụ quá đông ở đây nên mới xảy ra chuyện này… 

- Tôi không biết… 

- Nhã Kỳ làm cương nghoảng mặt đi chỗ khác.. 

- Nó- ở - đâu – Tuyết Y nhíu mày nhìn Nhã Kỳ. 

- Chết rồi…- Không còn nước thối lui, thà làm càng còn hơn…Nhã Kỳ cười khan… 

 

Từng nét mặt của Tuyết Y chứa một luồng hàn khí mỗi lúc càng cao theo từng bước chân…tiến về phía Nhã Kỳ… 

Cô không tin Tuyết Y giám làm gì cô trong nhà mình cả…mặt vẫn tỏ ra không sợ, vênh vênh tự đắc… 

Tuyết Y đứng trước mặt Nhã Kỳ, vẻ mặt dù sặc mùi sát khí nhưng lời nói vẫn từ tốn : 

- 1 lần cuối. Nó - ở - đâu… 

 

… 

Ren bị nhốt trong phòng bị khoá, có tường thạch cao cách âm, nhưng nó vẫn có thể nghe thấy mang máng tiếng bên ngoài…Như linh cảm có người đến cứu mình, nhất là nó nghe được đâu đó giọng 

nói như sắt đá của Tuyết Y… 

Đang ngồi thu thu trong góc, Ren bò tới áp sát tai vào tường để cố nghe rõ hơn…như đã chắc được điều gì đó,Ren cố bò đến cánh cửa , bàn tay nhỏ xíu của đứa bé yếu ớt cứ đưa lên đập vào tường…nó cố hét thật to cho ai đó nghe thấy được… mệt lả đi vì bị bỏ đói hai ngày, người thì đầy thương tích…Đối với một đứa trẻ chịu những điều này thật là quá sức… 

Bên ngoài, có một tên đi theo Tuyết Y tai rất thính, hắn như đang nghe thấy tiếng trẻ con đang kêu cứu thì phải… 

- Hàn thiếu, tôi nghe có tíêng trẻ con… 

Tuyết Y trừng mắt nhìn Nhã Kỳ : 

- Cô có chỉ không? 

- Không – bao – giờ. 

Tuyết Y cắn môi cô vứt cơn tức xang một bên, quay lại nói hai tên kia, chỉ tay vào tên tai thính vừa nói : 

- Mau đi tìm hết ngóc ngách trong nhà này – Tuyết Y liếc qua tên còn lại nói - Ở đây trông chừng cô ta. 

- Vâng. 

- Vâng… 

Chính Tuyết Y nói xong đã nhanh chân hơn ai hết chạy hết khắp các phòng của nhà này… 

Do tai thính có phần hơn người, hắn nhanh chóng nghe được tiếng kêu dần dần rõ hơn của đứa trẻ… 

Như đã chắc là căn phòng đó, hắn mở cửa ra…nhưng…nó đã khoá mất rồi… 

Tên tai thính lấy đà đạp tới tấp vào cửa nhưg cũng chẳng xi nhê gì…Hắn liền quay lại chỗ cũ… 

Tuyết Y lên tầng hai tìm tất cả chẳng thấy một ai ngoài trừ lão Đổng đang nằm mê man trên giường, cậu liền xông ngay vào trong túm cổ thân già của lão Đổng dậy : 

- Xuống đây… 

Lão mệt nhọc, người nóng bừng vì sốt cao…đưa đôi mắt đỏ ngầu nhìn Tuyết Y, như vẫn còn ám ảnh những trò cậu lắm, đang trong cơn sốt nhìn cậu mà lão thấy lạnh hẳn người đi, rối rít gạt tay Tuyết Y để chạy ra ngoài cửa phòng… 

Mặt Tuyết Y bần thần ngoái lại nhìn lão Đổng… 

… 

 

Chương : 78 

- Người đâu…ma..u..mau…bắt …n.ó…lại…- Gịong lão thều thào vừa chạy xuống dưới vừa tri hô … 

Đến gần xuống bậc cuối cùng còn trượt chân ngã oạch xuống đất, tên tai thính lắc đầu nhìn thân hình bệ vệ khổ nhọc của lão… 

Tuyết Y từ từ đi xuống, nghe có tiếng bước chân gần mình, lão vội vàng ngoái đầu lại, sợ hãi nhìn Tuyết Y… 

Nhã Kỳ thấy bộ dạng ba mình, cô càng thấy thù Tuyết Y… 

Nhã Kỳ cúi xuống đỡ ông Đổng dậy… 

- Hàn thiếu, tôi nghe có tiếng trẻ con ở phòng cuối dãy kia… 

Tuyết Y cau mày : 

- Vậy nó đâu? 

- Phòng đã bị khóa, không vào được… 

Tuyết Y quay ngoắt xang Nhã Kỳ, giờ này không còn giữ được bình tĩnh nữa rồi, cậu quát : 

- Khoá đâu.. 

- Vứt đi rồi – Vừa đỡ ông Đổng, Nhã Kỳ vừa ngang giọng nói… 

Tuyết Y dơ tay tát thẳng vào mặt Nhã Kỳ, cậu nghiến răng mà nói : 

- Đừng để tôi nói nhiều…tôi không muốn dùng biện pháp mạnh với phụ nữ đâu. 

Nhã Kỳ ôm mặt, mắt ngân ngấn nước vì đau, mắt gừom Tuyết Y : 

- Anh dám đánh… 

Tuyết Y không muốn nói nhiều, cậu kéo mạnh ông Đổng ra khiến ông la oai oái : 

- Mày…mày định làm gì tao nữa…thằng giết người… 

Tuyết Y chẳng nói chẳng rằng lôi xềnh xệch lão ra giữa sàn…Nhã Kỳ vội vàng kéo ông Đổng lại như dành giật một món hàng : 

- Tên khốn này…buông ba tôi ra… 

Hai tên kia vội vàng bước đến kéo Nhã Kỳ ra khỏi người lão Đổng… 

Miệng lão không ngừng gào thét chử.i bới : 

- Buồng ra…thằng chó..thằng ********..giết người… 

Vừa nói tay lão vừa cố cậy bàn tay Tuyết Y ra khỏi cổn áo mình… 

Tuyết Y bực dọc đẩy mạnh lão ngã nhào xuống sàn, cậu phủi phủi tay như vừa sờ vào thứ dơ bẩn nhất vậy… 

Tuyết Y ngồi xuống gần lão, khoé miệng chỉ nhếch lên nhẹ nhàng nói nhưng đầy tà khí trong đó : 

- Nếu đứa con xinh đẹp của ông không mau thả con tôi ra thì ông cũng sẽ có kễt quả không tốt đâu… 

- Mày..mày…- tay lão run run chỉ thằng mặt Tuyết Y – định làm gì …tao… 

Tuyết Y chau mày nhìn ngón tay ngắn ngủn run lập cập của lão gạt xang một bên, ánh mắt sắc lạnh, miệng gằn giọng : 

- Ông đã muốn biết vậy thì…- Tuyết Y bỏ dở câu nói nhìn xang hai tên đang giữ tay Nhã Kỳ - Lấy bao rắn độc chuẩn bị sẵn bên ngoài vào đây… 

Hai tên kia vốn được việc, vừ nhìn mặt Tuyết Y là hiểu ý ngay : 

- Vâng… 

Ông Đổng lẫn Nhã Kỳ tái mét mặt, Nhã Kỳ rú lên : 

- Đồ ********,… 

Lão Đổng thì sợ hãi đến bạc mặt, môi tái nhợt : 

- Con mau mau…đưa khóa cho nó đi… 

Nhã Kỳ cắn môi, cô hiểu được lời nói của Tuyết Y có trọng lượng thế nào, cậu nói là sẽ làm… 

Cô hít mạnh hơi, mắt chứa đầy sự thù hận Tuyết Y, miệng phải cố lắm mới xuống giọng : 

- Tôi…sẽ…lấy…

Tuyết Y cười nhẹ : 

- Sớm thì hai bên đỡ mệt không. 

Nhã Kỳ lấy chiếc khoá dưới bình hoa ra, Tuýêt Y đứng dậy đi theo Nhã Kỳ … 

Cạch… 

Một thân hình nhỏ bé đổ ngã dưới sàn ra ngoài ngưỡng cửa, Tuyết Y nhìn bộ dạng xướt xát tím bầm của con mà lòng không khỏi đau xót, hai hàm răng cậu cắn chặt lại muốn bình tĩnh cũng không thể được nữa rồi…Tuyết Y ngồi xuống bế xốc đứa bé đã ngất lịm đi… 

Nhã Kỳ đứng nhìn Ren ra nông nỗi này không những thấy mình đã quá đáng còn tỏ ra nhơn nhơn đắc ý hả dạ…Khoé môi cười nhạt : 

- Đáng đời lắm… 

Tuyết Y bế con đứng dậy, nhìn Nhã Kỳ đăm đăm…: 

- Cố cười đến sáng mai đi. Sợ cô không còn cơ hội nữa đấy… 

Nhã Kỳ dừng ngay nét cười thoả mãn trên môi thay vào đó là nét sợ hãi mơ hồ nào đó…bàn tay có hơi run, chân cũng đứng không còn vững nữa… 

Cậu nghoảng mặt bước đi, đôi tay rắn chắc ôm gọn đứa con vào lòng…nhìn thân thể tàn tạ của con làm máu của cậu sôi lên đỉnh điềm…mọi thứ đã cố kìm lại giờ đã bùng phát tất cả… 

Hai tên kia nhìn đứa bé xơ xác nằm ngất lịm cũng thấy có phần xót dạ… Dù là một tên không có học phải đi làm bảo kê, lưu manh dùng bạo lực thay lời nói như chúng cũng phải thấy bất mãn về chuyện một người phụ nữ thâm địa như vậy… 

Tuyết Y đanh giọng nói : 

- Đưa cả hai đến địa chỉ xx 

- Vâng – Hai tên cúi đầu. 

Nói xong, mắt cậu liếc qua lão Đổng làm lão thót tim nhìn ngay xang chỗ khác… 

Tuyết Y bước nhanh như chạy ra ngoài, mau chóng bất taxi đưa Ren vào bệnh viện… 

 

…….. 

Tử Di được tin, cô vội vã phi đến bệnh viện, cả ông Đình và Đan Băng cũng nhanh chóng có mặt ở đó… 

Thấy Tuyết Y , Tử Di không kìm chế nổi cảm xúc, cô xông ngay tới tát thẳng vào mặt Tuyết Y đấn túi bụi lên người Tuyết Y : 

- An..h nói tôi yên tâm à…để con tôi ra nông nỗi kia mà…anh dám nói tôi…tin anh à… 

Đan Băng vội vã vào can Tử Di ra, Tuyết Y cúi đầu : 

- Anh xin lỗi… 

- Xin lỗi…- Tử Di vừa nói, mắt vừa tuôn lệ, tay chỉ vào phòng cấp cứu – Con …tô..i có mệnh…hề gì, anh có chết cũng..khôn..g đền lại được đâu… 

Tuyết Y cúi đầu không nói gì…hai bàn tay nắm chặt thành hình nắm đấm …nhớ đến đứa con đang cấp cứu và cái vẻ mặt thoả mãn của Nhã Kỳ làm cậu không thể nào chờ đợi thêm giây phút nào nữa… 

TỬ Di vừa khóc vừa quát : 

- Cút đi…anh chỉ toàn mang rắc rối đến cho tôi thôi…. 

Ông Đình đứng lặng im vì ngại xen vào truyện lớp trẻ, Đan Băng vừa vỗ vai cho Tử Di bình tĩnh lại vừa nói : 

- Thôi đi… 

- Anh xin lỗi… 

Tuyết Y lủi thủi quay lưng bước đi…Lúc này cạu hiểu được Tử Di nhìn thấy cậu sẽ thêm phần kích động... 

Tuyết Y đi thật nhanh khuất khỏi cái hành lang nơi gần đây cậu hay phải vào …. 

 

….. 

 

- Tôi cho cô một ơn huệ cuối. Chọn đi…1 trong hai phòng đấy… 

 

Chương : 79 

- Tôi cho cô một ơn huệ cuối. Chọn đi…1 trong hai căn phòng đấy… 

Tuyết Y ngồi xuống, hai hàng mày cậu nhướng lên, miệng cười nhạt như chế giễu Nhã Kỳ : 

- Nếu đã sợ thì đừng đi gây chuyện…phụ nữ, tôi không muốn chạm đến nhưng với loại súc vật 1 đứa bé cũng không tha như cô thì phải dạy dỗ lại thôi… 

 

Không còn kiên nhẫn để ban ơn nữa, Tuyết Y thô bạo kéo Nhã KỲ vào một phòng, 1 tên cũng đi theo hỗ trợ cậu trói Nhã Kỳ vào chiếc ghế địên có sẵn,,, 

Cô không ngừng dãy dụa kêu lên …: 

- Buông…buô…ng tôi ra…Cứ…u…tôi …- Cô cố gắng hét thật to hi vọng có một người nghe được. 

Hai người trói chặt Nhã Kỳ đến nỗi không cô không thể nhúch nhích 1 tý nào nổi…Tên kia lấy băng dính dán miệng Nhã Kỳ lại cho cái miệng chua ngoa kia khỏi gào rú lên… 

Nhã Kỳ lắc đầu nguầy nguật cố chống chế mà đều thất bại…Miệng cô ư ử như con cún sắc nước gạo… 

Tuyết Y lại chỗ được dành riêng cho mình, tên kia dính những đường điện vào người Nhã Kỳ từng chỗ một khắp người cô,,,mắt Nhã Kỳ mở trừng trừng mắt đỏ đong đầy nước sợ hãi mà không thể bật lại được…. 

Trong ánh mắt đó chứa đầy sự cả kinh nhìn về phía Tuyết Y … 

 

Ư………………..- Nhã Kỳ dạy dụa vì những dòng địên chập chờn dựt vào mình… 

Tuyết Y cứ bật công tắc rồi lại tắt…bật rồi tắt….nhấp nhửng…Khoảng cách giữa các lần không đủ làm Nhã Kỳ thấy nguôi ngoai thì đã bị dòng điện tiếp theo dựt… 

Cô muốn kêu…muốn dẫy cũng không được… 

Chơi chán một lúc, Nhã Kỳ cũng ngất lịm đi vì dòng địên truyền đến người đã làm cô tê cứng dẫn đến tình trạng chết lâm sàng…. 

Như muốn cho Nhã Kỳ nghỉ ngơi một lúc, 

Một hồi sau Tuyết Y mới nói : 

- Lấy nước vào đây… 

Tên kia lập tức làm theo, 2 phút sau quay lại với một xô đầy nước. tuyết Y tiếp : 

- Gíup cô ta tỉnh táo chút đi. 

Tên tai thính rùng mình…giết chết đi cho khoẻ…. 

Nhã Kỳ mơ mơ màng màng rồi giật mình gịây..chưa kịp nhận thức gì, một dòng địên khác đã truyền đến người …hình như vẫn với số vôn ấy nhưng sao giờ nó lại sực mạnh đến thế…là do nước… 

Tuyết Y để một lúc lâu hơn so với trước…toàn thân Nhã Kỳ như muốn nổ tung, da thịt cô khô khốc lại vì dòng địên làm nóng…người cô rung lên từng hồi theo dòng địên truyền đến….miệng cứ ú ớ muốn kêu cũng không nổi… 

Tuyết Y tắt công tắc điện, cậu thấy có vẻ hả cơn tức đi một chút…Mới chỉ là một chút thôi nhé… 

Nhã Kỳ thở hổn hển, ánh mắt đầy sự sợ hãi đối với Tuýêt Y…cậu còn thâm độc hơn những gì cô đã tưởng… 

Tuyết Y lên tiếng : 

- Tháo hết mọi thứ ra đi. 

- Dạ… 

Toàn thân Nhã Kỳ bủn rủn muốn rụng rời hết tất cả các bộ phận trên cơ thể ra từng mảh vậy…hai tay hai chân tê cứng lại, vẫn chưa thể cử động ngay được… 

……….. 

 

Tuyết Y lại kéo Nhã Kỳ xang một bên khác, tóc tai cô rối bù lên như tổ quạ, mặt mày tái đến nỗi không còn chút sắc trằng, hồng nào nữa…hai mắt thâm quần , gương mặt xuống sắc nặng nề… 

Tuyết Y nói : 

- Cho vào thùng đi. 

Tên kia vác Nhã Kỳ lên vai rồi ném vào thùng làm bằng đồng to lớn có chứa nước bên trong rồi đậy nắp vào… 

Tuyết Y đứng ngoài cầm kẻng… 

Choang…. 

Tiếng kêu ngay cả người đứng cạnh như tên tai thính cũng phải bịt tai khó chịu nữa là người bên trong đó… 

Còn cả nước nữa chứ…

Nhã Kỳ nhức đến buốt óc…tai cô như bị ù ù đi …Nhã Kỳ cô bịt tai lại, thì mắt cô hoa hoa lên trong nước…. 

Choang….Choang… 

Hai tiếng kêu liên tục khiến Nhã Kỳ đinh tai nhức óc đến tận cùng…màng nhĩ của cô muốn thủng , đôi mắt như sắp long ra đến nơi rồi….Nhã Kỳ cố gắng gào lên : 

- Tô…i sai rồi….tô…i xi…n l..ỗi… 

Choang…. 

Cô cố bịp tai, nhắm mắt thật chặt nhưng cảm giác…thở thở đó vẫn không thuyên giảm…. 

Choang…choang…choang… 

Càng ngày tiếng kẻng càng dồn dập hơn…Nhã Kỳ muốn chết quách đi cho xong còn hơn chịu cảnh này…Chỉ cần vài tiếng nữa thôi máu mắt, máu tai cô sẽ chảy ra hết mất…. 

Đủ khôn để biết điểm dừng.., Tuyết Y ngưng tay, nói : 

- Cho ra đi… 

Tên tai thính mở ngay nắp thùng kéo Nhã Kỳ ra khỏi đó, Chân cô đứng không còn vững, mọi âm thanh bên ngoài chẳng còn nghe rõ nữa…nước mắt nước mũi chảy dòng dòng theo dòng nước bên trong thùng…người run cầm cập…Vừa để Nhã kỳ đứng xuống, cô đã ngã ập xuống sàn nằm bệt dưới đó…Mọi giác quan như tê lịêt hoàn toàn… 

Tuyết Y lại gần, ánh mắt sắc lạnh nhìn Nhã Kỳ, miệng cười nhạt : 

- Vẫn tiếp tục được chứ… 

Mắt Nhã Kỳ hoa hoa lên, khẩu hình miệng của Tuyết Y quá rõ …cô ý thức được điều Tuyết Y muốn, cố gắng dùng hết sức lực còn lại để lắc đầu…tay chân thì không thể nào nhấc lên nổi rồi… 

Nhã Kỳ ngất lịm đi… 

 

Tên tai thính thấy như vậy cũng đã quá đủ với sức chịu đựng của một người phụ nữ rồi, hắn nhìn Tuyết Y, ái ngại hỏi : 

- Bây giờ…đến đánh cô ta à… 

- Để lại dấu tích để bọn cảnh sát bắt tội mình à…- Tuyết Y khôn ngoan nói – Đủ rồi…đưa đến sở cùng lão già sắp die kia đi. 

 

…………. 

Phải mãi đến trưa hôm sau, Nhã Kỳ mới có thể mở mắt ra nổi…. 

Cô nhận thức được mình đang nằm một nơi rất lạ…Im lặng…mọi thứ xung quanh quay một vòng tròn không định trước mắt Nhã Kỳ…cô nhắm mắt vào mà đầu óc cũng vẫn quay vòng như đang trên không vậy… 

Két…Tiếng cửa sắt mờ ra….Một viên cảnh sát bước vào nhìn Nhã Kỳ lắc đầu nói : 

- Phạm nhân 276 mau đứng dậy để chuyện đến trại giam trên Bộ. 

Dù đã mở mắt được ra , những tai cô vẫn ù ù như người điếc … cố gắng lắm mới nghe được loáng thoáng chữ được chữ không… 

Cô vẫn nằm im không cử động…mắt nhìn chằm chằm tên cảnh sát đó…Sao cô lại ở đây…sao lại có cảnh sát…. 

Nhã Kỳ lên tiếng thều thào hỏi : 

- Tôi…tôi đang ở đâu… 

Tên cảnh sát thở hắt ra nhìn Nhã Kỳ : 

- Cô bị buộc tội bắt cóc và ngược đãi trẻ em… 

Nhã Kỳ không còn sức lực để níu kéo hay dãy dụa hỏi thêm nữa…vẻ mặt buông xuôi, tay chân không buồn nhúc nhích như người bại liệt vậy…. 

Tên cảnh sát miễn cưỡng cúi xuống kéo Nhã Kỳ dậy, đỡ cô đi ra ngoài xe thùng kín…. 

 

… 

 

Bên trong xe thùng, ông Đổng ngồi sẵn đó, hai tay che mặt….cuối cùng tội ác cố che đến đâu cũng phải lòi ra … 

Lão ước gì thời gian quay lại để khôn ngoan không làm ra những chuyện kinh khủng ấy… 

Nhã Kỳ bước lên xe với chiếc còng tay…thấy ba mình, hai mắt cô ướt nhoà đi vì một phút nông nổi mà đã ra nông nỗi này… 

 

"Lười trời lồng lộng…" 

… 

 

Tất cả côngty đều hớn hở vui mừng ra mặt khi tivi đưa tin Hàn thiếu trong sạch…và chiếu cận cảnh hai cha con tên sát nhân đó …. 

Tuyết Y vào cônty, ai cũng cười cúi đầu chào cậu cung kính như mọi ngày…Tuyết Y chỉ hơi cười lại…Cậu vẫn còn một chuyện buồn chưa giải quyết được…Muốn đến thăm đứa con nhưng lại sợ gặp Tử Di, khiến cô càng thêm kích động… 

Có lẽ cậu cần đi một thời gian để lắng xuống chuyện này thôi…. 

 

… 

Qúach giám theo chân Tuyết Y vào phòng, cậu nói : 

- Chúc mừng Hàn thiếu, anh được giải oan rồi… 

- Ừm- Tuyết Y cười nhẹ. Cậu lấy chiếc thẻ vàng trong ngăn kéo ra, mịêng dặn dò Qúach giám : 

- Nhờ cậu quản lý côngty 1 thời gian vậy. 

- Hàn thiếu…- Qúach giám cảnh giác lời nói của Tuyết Y – Anh định …đi đâu? 

- Xả stress…- Tuyết Y cười nhẹ rồi lấy khoá xe đi ra ngoài… 

 

…….. 

- Mẹ ơi, có phải chú Y là ba con không? Ren vừa tỉnh dậy được một lúc, sắc mặt có vẻ khá hơn nhiều, chắc tại do đói quá mà bị hành hạ nên mới mất sức như vậy. 

- Ai nói với con như vậy – Tử Di nhẹ giọng hỏi. 

- Mụ simla bắt con ấy…- Mặt Ren hiện rõ hay chữ bực tức khi nhắc đến Nhã Kỳ. 

Tử Di bật cười : 

- Nếu Tuyết Y là ba con thật, con có ghét không? 

- Không – Ren lắc đầu – Mụ simla ấy có nói xấu ba với bảo con là nghiệt chủng nhưng con không tin. Con thấy ba đối xử rất tốt với con. Rõ ràng ba quan tâm mới đi cứu con như vậy..Mẹ nói xem đúng không. 

Nghe Ren làm một tràng toàn nói tốt cho Tuyết Y, cô hơi cười ; 

- Mẹ xin lỗi vì đã dấu con…đúng, Tuyết Y là ba con nhưng chuyện mẹ nói với con hồi trước về ba con đều là hiểu lầm. Thật ra ba con rất mong có con…ba còn nói "Ba rất mong muốn có sự có mặt của con trên đời này". 

Ren thích chí cười tít mắt : 

- Con biết mà, ba cũng đáng yêu đấy chứ. 

- Vậy à…- Tử Di không nói gì hơn chỉ cười trừ…

Chương : 80 

Tuyết Y ghé qua bệnh viện. Cậu đứng ngoài phòng, bước chân không dám tiến thêm vào trong… 

Ren đã tỉnh rồi, vậy là cũng đỡ lo phần nào…Tuyết Y khẽ cười nhìn Tử Di đang nói gì đó mà thằng bé cười tươi rói… 

 

- Sao không vào trong đi…- Đan Băng từ sau lên tiêng . 

Cậu giật mình quay lại, : 

- Ừ thôi. Nhờ cậu chăm sóc hai mẹ con Tử Di một thời gian nhé. 

- Ba nói chuyện với Tử Di rồi, cô ấy có vẻ đã hiểu được nỗi khổ của anh… 

Tuyết Y cười gượng : 

- Hiểu nhưng chưa chắc đã tha thứ. Tốt nhất tôi nên lánh mặt …Nhờ cậu gửi lời đến Tử Di :- Tôi xin lỗi vì đã làm cô ấy và con phải chịu nhiều rắc rối…xin lỗi – Nét mặt Tuyết Y chất chứa đầy nỗi ưu thương, đáy mắt màu nâu phẳng lặng như đáy hồ thu… 

- Anh định đi đâu… 

- Chưa biết, ra sân bay xem còn chuyến đi đâu được thì đi vậy.- Tuyết Y hơi cười – Đi nhé. 

Cậu lách qua người Đan Băng đi thật nhanh khỏi đây… 

Đan Băng lắc đầu, định mở cửa vào thì Tử Di đã đi ra…Cô nhìn theo bóng dáng cao lớn cô độc của Tuyết Y mà thấy nhói lòng… 

Đan Băng nhìn Tử Di, nhớ gương mặt khắc nỗi buồn của Tuyết Y làm mọi sự ghét của Đan Băng đối với cậu phút chốc tan biến…Mỗi người…đều có một nỗi khổ riêng…Đan Băng nhẹ giọng nói : 

- Cậu…hiểu điểm yếu của Tuyết Y chính là mình và đứa bé rồi chứ? 

Mắt Tử Di vẫn dõi theo Tuyết Y đến khi cậu đi khuất, miệng đáp : 

- Tớ mới là người đã làm phiền đến cuộc sống của Tuyết Y đúng không. 

Đan Băng lắc đầu cười : 

- Không ai làm phiền cuộc sống ai cả…Là do số phận của hai người phải liên quan đến nhau…Nếu bỏ qua mọi chuyện cũ, tớ thấy Tuyết Y cũng là 1 người đàn ông đáng mơ ước đấy. 

………….. 

 

- Mẹ ơi, ba Y đâu, sao không vào thăm con… 

Đang ăn, Ren bỗng nhớ ra gì đó liền hỏi Tử Di. 

Cô lắc đầu, vẻ mặt hơi buồn 

- Mẹ cũng không biết ba con đang ở đâu nữa. Mà con không thấy ghét ba con sao? 

- Đương nhiên rồi – Ren gật đầu, vẻ hiểu chuyện – Nếu không có ba thì không có con trên đời rồi…với lại ba rất coi trọng con chứ đâu như lời mẹ nói hồi trước. 

- Ừm – Tử Di cười hiền nhìn con – Con biết vậy là tốt rồi…nhưng con hiểu một chiếc gương vỡ dù cố lắp ghét đến đâu cũng hiện lên vết nứt chứ… 

Ren lắc đầu : 

- Con không hiểu những lời sâu xa mẹ nói…Con chỉ biết ngày xưa mẹ đã dạy con : mọi thứ cho qua được thì cho qua, đừng cố ghi nhớ để nặng lòng…còn gì. 

Tử Di dù đang buồn nhưng cũng phải bật cười trước lý luận của Ren…Cô không nói gì nữa, tay xoa xoa mấy sợi tóc con trên trán Ren…Đúng là vậy….ngay cả một đứa bé cũng hiểu được cái lý của câu nói đó, chính cô là người dạy nó thì tại sao lại không thể làm theo điều đó…. 

 

…… 

2 tuần sau….. 

 

Người đàn ông đẹp xuất hiện trước mắt cô giáo Ren, cậu khẽ cười nhìn cô, giọng thật nhẹ nhàng như làn gió thu : 

- Cô giáo cho tôi đón Ren nhé… 

- Anh là…- Nhìn mặt người đàn ông, cô giáo thấy ngờ ngợ rồi chợt ớ ra…- Ồ…, có phải anh là người trên tivi…. 

- Ờ không, tôi là chú của Ren…- Cô cứ gọi Ren ra là nó nhận mà..- Người đàn ông chặn ngang lời nói dông dài của cô giáo. 

Miệng cô giáo cứ tròn vo nhìn người đàn ông đó, mày nhương nhướng lên vừa quay đi vừa lắc đầu suy nghĩ… 

- Ba…. 

Ánh mắt Tuyết Y mơ lớn đầy sửg sốt…Cậu vừa nghe Ren gọi mình là gì??? Tuyết Y ngồi xuống, nhìn Ren : 

- Chàu vừa gọi chú là gì? 

- Chú không phải ba cháu sao?- Ren hỏi ngược lại. 

- Đúng, chú là ba cháu. 

- Vậy cháu không gọi chú là ba thì gọi là gì…- Ren nhìn Tuyết Y cười cười. 

- Ừ, ừ..Đúng rồi.. 

Tự nhiên tâm trạng Tuyết Y trở nên thoải mái hẳn…Mọi điều lo sợ trước khi đến đây đều tan biến hết. 

Tuyết Y thầm hài lòng về đứa con trai cứng của mình…Mới bé thế mà đã hiểu chuyện rồi… 

Cô giáo đứng chân chân nhìn hai người …lớn thì nói là chú…bbé thì gọi là cha…Là sao?? 

- Con không ghét ba à? 

Ren lắc đầu, gương mặt khôi ngô trấng trẻo giông bố lắc đầu, bắt đầu thể hiện: 

- Mẹ nói với con rồi "Ba rất mong muốn sự có mặt của con trên đời" còn gì nữa, con hiểu được rồi thì ghét ba thế nào. Là người không nên cố chấp… 

Tuyết Y cười bậat ra, gật gật đầu : 

- Con hơn ba rồi đấy…- Cậu cười cười nhìn Ren, lòng thanh thản đến nhẹ nhàng…- Định đi lâu lâu một chút nhưng nhớ con quá nên lại phải về..- Tuyết Y thở hắt ra. 

- Ai bảo ba thích đi cơ, có ai đuổi ba đâu - Ren nhướng mày nói. 

- Ba… 

- Mẹ…- Ren nuốt khan nhìn xang Tuyết Y, cậu bé nhún vai, nói nhỏ - Chuẩn bị tâm lý đi ba nhá… 

Ren chạy khỏi vòng tay Tuyết Y, lao đến ôm tử Di, giọng nịnh nọt để đỡ cho Tuyết Y : 

- Mẹ, hôm nay mẹ lại đến muộn nhé, nhưng may là ba đến sớm với con đấy…Ba đi làm việc mấy tuần nay mệt như thế vừa xuống sân bay đã ra đón con rồi đấy…mẹ thấy… 

"ba"…Níck cạnh Tử Di chẳng hiểu Ren đang nói gì nữa…tự nhiên xuất hiện "ba" nào ở đây…Cậu đảo mắt nhìn Tuyết Y "chẳng nhẽ nói người đó…". Níck bàng hoàng đến sửng sốt nhưng vẫn im lặng vì chưa có cơ hội hỏi. 

- Con trai nói ít thôi – Tử Di chau mày nạt Ren làm cậu bé im bặt… 

Ren nhìn Tuyết Y, mặt cậu bé xìu xuống…Tuyết Y chẹp mịêng đứng dạy, mắt cậu nhìn xang Níck…gương mặt tối sầm hẳn xuống…Dù đã cố nói những lời cao thượng như " em có thể đến với người khác…" nhưng lòng lại nghĩ khác…Tử Di phải biết ý chứ… 

 

Tử Di nhìn nhìn Tuyết Y. Cô chau mày đanh giọng nói : 

- Chơi chán chưa? 

- Anh…- Tuyết Y cứng họng… 

- Ba đi chơi đâu, ba làm việc mà mẹ…nhìn ba mệt mỏi…thế.. 

- Không được bon chen với người lớn – Tử Di quát tiếp, Ren nín luôn…cậu bé lắc đầu thở hắt ra nhìn Tuyết Y… 

Tử Di quay xang nhìn Níck : 

- Anh đưa con về hộ em nhé… 

Níck tò mò hỏi : 

- Còn em? 

- Tôi có chuyện cần làm. Anh giúp hộ nhé. 

- Ừ được..- Níck gật đầu trong nghi vấn quan hệ giữa ba người… 

Níck dắt tay Ren nói : 

- Về cháu. 

- Vâng…- Trước khi đi, Ren quay lại nhìn Tuyết Y , miệng nói thành hình chứ không ra tiếng : "Ba đẹp trai, cố lên…" 

Tuyết Y cười cười, thấy Tử Di gườm gườm nhìn mình, cậu lại cúi đầu, im bặt đi…làm vẻ mặt đáng thương…vô số tội… 

- Anh đi theo tôi… 

- Ừ..- Tuyết Y ngoan ngoãn đi sau. 

Tử Di bỗng nhiên nhớ ra cô đi cùng Níck 1 xe thì làm gì còn xe : 

- Xe anh đâu.. 

- Trước mặt em… 

Tử Di tự nhiên đi đến ngồi vào ghế bên…Tuyết Y vào xe lái đi…Vừa lái cậu vừa hỏi : 

- Đi đâu? 

- Đến chỗ mộ mẹ anh đi. 

Tuyết Y quay xang nhìn Tử Di, hai hàng khẽ nhíu lại..Tử Di tiếp : 

- Chỗ mộ mẹ anh cũng gần chỗ mộ ba, mẹ tôi thôi, không có gì đâu. 

- Ừ, vậy à – Tuyết Y hơi cười, gương mặt phảng phất nét buồn… 

 

…….. 

- Cháu với Hàn thiếu là quan hệ gì vậy – Níck dò hỏi. 

- Ba cháu đấy.- Ren tự nhiên khoe, giới thiệu luôn ngoại hình của ba mình – Ba cháu đẹp trai không? 

Níck quay xang nhìn Ren tự hào khoe về ba nó, tự nhiên cậu thấy nghẹn họng trả muốn nói thêm gì nữa… 

Tự dưng ở đâu lại xuất hiện kẻ ngáng đường này cơ chứ…Vậy là cậu phải chịu thua rồi sao… 

Mặt Níck méo xệch, mịêng bật thốt : 

- Không cam tâm tý nào. 

Ren quay xang nhìn Níck, cậu bé hỏi : 

- Chú nói gì? 

Tự nhiên Níck nổi máu trẻ con vốn được nuông chiều từ bé đến lớn ra nói : 

- Mẹ cháu phải là của chú chứ. Ba cháu đẹp trai làm sao bằng chú. 

Ren trề môi cả thước : 

- Vâng. Chú cứ tự an ủi mình đi. 

- Mẹ cháu là của ba cháu rồi, chú đừng cố nữa. Chẳng phải mẹ cháu toàn từ chối chú rồi sao. 

Đúng là nhục quá…để một đứa trẻ chạm ngay vào nỗi đau thầm kín của mình, mặt Níck quạu đeo lại quay xang lườm Ren mà mặt nó vẫn nhơn nhơn…làm Níck tức điên, khi nó bồi thêm câu cuối nữa: 

- Sự thật lúc nào cũng phũ phàng chú ơi. 

- Cháu…- Ren tức nghẹn họng, cho xe phóng vút về nhà. Ngồi với thằng bé này 1 lúc nữa chắc cậu chết nhục vì thua lý một đứa bé quá. 

 

…. 

Dừng xe mọt quãng khá xa rồi hai người cùng đi bộ vào trong… 

Đến ngã rẽ, Tuyết Y nói : 

- Em qua đấy trước, anh thăm mộ mẹ anh đã rồi qua thăm mộ hai bác. 

- Vậy thì cùng qua mộ mẹ anh trước rồi qua đấy luôn cũng được. 

- Ừ..tuỳ em. 

…. 

Cơn gió nhẹ, khẽ đưa làn tóc Tử Di bay trong gió…cô đứng trước mộ mẹ Tuyết Y, nhìn người phụ nữ cao sang xinh đẹp trong ảnh nhưng có vẻ trong đôi mắt sâu đen láy đó chất chứa một buồn nào đó, trên nét cười cũng thấy phảng phất nét bi ai… 

Tử Di buột mịêng khen : 

- Mẹ anh đẹp nhỉ? 

Tuyết Y hơi cười : 

- Vậy mà vẫn có người có một đòi hai đấy..- Gịong nói cậu pha chút chua chát. 

Tử Di hơi nghiêng nhìn Tuyết Y đang ngồi xuống dứt lớp cỏ mới mọc trên mộ ra…Lúc nào nhìn cậu cô cũng cảm giác có một sự cô độc bao quanh con người đó… 

- Anh vẫn còn hận chủ tịch về chuyện xưa à? 

Tuýêt Y hơi cười, lắc đầu : 

- Nếu anh nói không liệu em có tin không? 

- Chuyện gì – Tử Di không hiểu… 

Tuyết Y vừa làm vừa nói mà không quay đầu lại nhìn Tử Di : 

- Gìơ chuyện đấy không quan trọng với anh nữa, mà chuyện quan trọng nhất với anh là em – và- con. Đương nhiên đôi khi nhớ về cảnh mẹ anh đã chết như thế nào thì vẫn hận 3 người đó. 

Tim Tử Di như hẫng đi một nhịp, khoẽ môi hơi cười : 

- Vậy thì anh phải cưới tôi đấy nhé… 

Tuyết Y dừng hẳn tay, từ từ quay lại ngước mắt lên nhìn Tử Di…mặt cậu trong tình trạng đóng băng.. 

Tử Di ngồi xuống cạnh Tuyết Y, nhìn cậu : 

- Bỏ qua hết đi nhé, cả chuyện lúc trước của Đan Băng và ba anh, cả mẹ Đan Băng nữa…Còn em sẽ bỏ qua tất cả cho anh. 

Hàng hàng mày Tuyết Y nhíu lại, ánh mắt đang có chút hi vọng bỗng nhiên tắt ngấm, khoé môi mỏng khẽ mím lại rồi bật thốt : 

- Em vì chuyện đó nên mới tha thứ cho anh? Em đang thoả thuận với anh có phải không? 

Tử Di vốn không giỏi diễn đạt cảm xúc lẫn lời nói…Thật sự cô không có ý đó, mà chẳng qua cô không biết nên nói như nào cho mọi chuyện đều êm đẹp. 

Tử Di lắc đầu định giải thích thì Tuyết Y đứng dậy nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt sâu tối sầm lại : 

- Tôi không cần sự thương hại của em. Bỏ đi. Tôi ra ngoài đợi em trước. 

Tuyết Y lách qua người cô, thái độ lạnh nhạt bước đi… 

Tử Di đứng thờ thẫn ở lại…Cô nén tiếng thở dài…quỳ xuống trước mộ mẹ Tuyết Y cúi đầu làm lễ rồi mới đứng dậy xang mộ ba mẹ mình…. 

 

Chương : 81 

Tử Di đứng từ xa, nhìn gương mặt cương nghị ẩn chứa những nét buồn rất giống mẹ cậu, ngay cả đến nụ cười cũng rất giống…….Sắc cam vàng ngọt ngào của mù thu như đang chiếu sáng cậu…Một con người đơn độc, đáng thương hơn tất cả… 

 

Cô phải làm sao để nói cho Tuyết Y hiểu điều mình muốn đây…Thật sự cô không hề co ý thương hại hay giao kèo gì với cậu cả… 

Tử Di đi lại gần, đứng trước mặt Tuyết Y, ánh mắt hơi cong lên ẩn ý cười nhìn cậu, nhẹ giọng nói : 

- Xin lỗi, em không có ý đấy… 

- Tôi đã nói bỏ đi rồi. Về thôi – Gịong nói Tuyết Y vẫn có phần khó chịu. 

Tử Di bước gần thêm vài bước, vòng tay ôm lấy Tuyết Y làm cậu sựng người lại, mọi hoạt động đều chững lại…ánh mắt mở lớn, hai tay vẫn giang rộng đứng hình không vòng qua ôm lại cô. 

- Xin lỗi…Em mới là người bước vào cuộc đời anh, em mới là người làm phiền anh…Xin lỗi…- Gịong cô thật êm, cũng thật mát lành như cơn gió mùa thu này vậy… 

Gương mặt Tuyết Y chợt đổi nét..Cậu ôm lấy vai cô khẽ cười…Một nụ cười thật rạng ngời hạnh phúc… 

Tất cả đều suôn sẻ…Cậu cứ nghĩ con đường mình đi sẽ chẳng bình phẳng nữa…nhưng giờ đây lại hoàn toàn ngược lại… 

 

…………. 

 

……… 

 

- Gia Linh, em làm sao vậy? 

- Anh không biết thật hay giả vờ không biết…- Gương mặt cô đầy nước mắt, vừa khóc vừa nhìn cậu. 

San Phong chau mày, phẩy tay quay đi, miệng nói : 

- Em kích động quá rồi đấy, để lúc khác nói chuyện đi. 

Gia Linh chạy đến ôm chầm lấy lưng San Phong, vừa nấc vừa nói : 

- Sao anh không để ý đến em, em có gì kém Ngữ Yên sao… 

San Phong gỡ tay Gia Linh ra khỏi người mình, cậu quay lại, mặt 

khổ sở nhìn cô :

- Em sẽ tìm được người hơn anh thôi. Anh thật sự chỉ coi em là em thôi không còn gì hơn thế. Nếu em cứ thế này, anh nghĩ ngay cả đến anh em cũng không làm nổi nữa đâu. 

Gia Linh vừa lắc đầu vừa khóc níu lấy tay San Phong: 

- An..h…kh..ô…ng…th…ể…đ…ối…x..ử…v..ới…em..nh…ư..vậy được… 

Dần cảm thấy mệt vì giải thích nhiều, San Phong cau mày : 

- Anh đối xử với em thế nào. Anh không yêu em, chẳng nhẽ em bắt anh phải yêu em. Với lại anh đã có vợ và anh rất hài lòng về vợ anh. Anh không muốn giữa chúng ta lằng nhằng nữa. Anh- không- yêu-em-bây giờ là vậy, về sau cũng vẫn là vậy. 

Gia Linh khụy sụp xuống đất khóc ngất : 

- An…h 

San Phong nén tiếng thở dài, ngồi xuống gần cô, lau nước mắt cho Gia Linh, giọng có phần dịu lại : 

- Thà đau một lần rồi thôi. Anh đã từng có cảm giác như em bây giờ nên anh hiểu được điều đó. 

Nói xong, San Phong đứng dậy ra ngoài tránh mặt, tạm thời cho cô mượn phòng làm việc làm chỗ giải toả…Cậu tin, cô sẽ hiểu được ý cậu…Bản tính Gia Linh vốn không phải u mê bất ngộ… 

 

….. 

Khực… 

Tử Di đang quay lưng lại ném hoa cưới cho mọi người bắt thì chẳng may lại giẫm vào gót váy dài lê thê, cô ngữ ngửa ra sau … 

Ái… 

Tử Di kêu lên vì ê… Tuyết Y vội vàng ngồi xuống đỡ cô : 

- Sao vậy,,, 

Mọi người trố mắt nhìn Tử Di, không hiểu lý do vì đâu tự nhiên cô ngã… 

Tử Di chau mày nhìn Tuyết Y, vừa níu tay cậu đứng dậy vừa nói 

- Em bảo anh váy cưới ngắn có phải dễ hoạt động hơn không..hơn không? 

- Ngắn cái gì, có chồng có con rồi còn thích hình tượng sexy girl nữa à - Tuyết Y nạt lại.. 

- Ba, mẹ phải giữ hình tượng đẹp trong ngày cưới chứ…- Ren khoanh tay đứng nhìn hai phụ huynh chẹp mịêng lắc đầu… 

Tuyết Y lẫn Tử Di quay xang nhìn Ren cùng đồng thanh : 

- Trẻ con lại chen vào chuyện người lớn… 

 

Mọi người có mặt ở đó cùng cười rội lên… 

Gia Linh bắt được hoa cưới... , San Phong chau mày nhìn xang Ngữ Yên : 

- Em trả nhanh nhẹn gì vậy. Phải lao vào chộp lấy chứ… 

- Để làm gì? – Ngữ Yên vẫn điềm tĩnh từ tốn hỏi. 

- Tặng anh…- San Phong cười cười – Em tử bỏ ý định theo đuổi anh rồi đấy à… 

Ngữ Yên gật đầu : 

- Hình như anh đang theo đuổi lại em thì phải. 

San Phong bật cười, cậu nhún vai chịu thua lý : 

- Có lẽ…. 

Tin…tin… 

San Phong lấy máy trong túi ra, cậu có tin nhắn.Ngữ Yên quay mặt đi chỗ khác, cậu đủ hiểu ai gửi tin cho San Phong những vẫn im lặng không xen quá nhiều vào chuyện riêng của cậu. 

"Hôm trước mất mặt quá, em xin lỗi, gửi cả lời xin lỗi của em đến chị dâu vì chuyện đã qua nhé. Em phải đi du lịch xả stress một thời gian thôi. Chúc hai người hạnh phúc *cười* "……. 

Miệng San Phong thoáng nét cười…Cũng phải thế chứ. 

 

…. 

Song Linh che miệng cười kiểu thục nữ : 

- Anh kém tuổi Hàn thiếu mà đã giỏi vậy sao? 

- Cũng tạm thôi, em quá khen rồi – Gia Linh cười cười đưa ly rượu vang lên nhấp môi… 

Lại một anh nữa nằm trong danh sách "trai đẹp" của cô khai quật rồi… 

… 

Thừa Ân tìm mãi trong đám bên ngoài hoa viên, không thấy Gia Linh đâu, cậu chau mày khó chịu…"Lại lượn đi đâu rồi không biết.." 

Cậu đi vào trong sảnh thử tìm kiếm xem sao…Y rằng. Thừa Ân cắn môi, mặt hầm hầm sát khi tiến tới đôi "cẩu nam nữ" kia… 

Gần họ, miệng cậu lại nhoẻn ra nụ cười, khoác tay lên eo Song Linh làm cô lạnh người thụt lùi xang bên khác : 

- Anh… 

Thừa Ân mạnh tay kéo người Song Linh lại gần mình, làm tên kia nhíu mày khó hiểu. 

Thừa Ân hơi cười nhìn Song Linh ánh mắt như răn đe ngầm, nói : 

- Em đi đâu, làm anh tìm nãy giờ. 

- Cái gì vậy…- Song Linh đẩy người Thừa Ân ra, cô nhìn cậu mặt nhăn lại… 

Không nhin được, Thừa Ân quay xang tên trai đẹp kia cười cười : 

- Xin lỗi anh, tôi phải nói chuyện với người yêu tôi một lát… 

Tên kia cũng gật gật trong vô thức, mặt trả hiểu gì… 

Thừa Ân lôi tuột Song Linh ra ngoài, cậu nhìn cô : 

- Vị trí cô là gì rồi? 

- Phó phòng. 

- Phó thì phải phò tá trưởng chứ. Cứ đi lang thang tìm trai vậy. 

- Này, đấy là ở côngty thôi nhé, còn ở ngoài anh không có quyền nhé. Anh- zai, 

 

Song Linh Song Linh ngoảnh mặt quay đi, Thừa Ân vội vã kéo lại, chẳng may cô ngã ập vào người cậu… 

Hai mắt Song Linh mở lớn hết cỡ... 

Thừa Ân đẩy nhanh Song Linh ra làm cô tụt hết cả xảm xúc…cô cắn môi gườm gườm nhìn Thừa Ân, rồi lại ngạc nhiên khi thấy vẻ mặt dần đỏ lên trông thấy của cậu…đáng yêu phết… 

Tim Thừa Ân như hẫng đi một nhịp, hai tay cậu áp lên má mình rồi quay mặt đi… 

Được đà, cô chạy theo Thừa Ân trêu lấy trêu để : 

- Ôi, anh đang xấu hổ đấy à…haha…Trưởng phòng Lâm, mặt anh đỏ……

 

phimxxx - phim jav

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ