Teya Salat
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

San Phong xoay ghế, nhìn đối diện người trợ lý của mình, có vẻ cậu rất muốn nghe lời giải thích nguyên do vì sao này. 

Ông Kim thấy vậy cũng hào hứng kể: 

-Khi nhắc đến cậu bà ta khen là cậu đẹp trai…rất trẻ so với tuổi tác…cậu là mẫu người đàn ông bà ta thích đấy… 

-Dâm phụ…sắc nữ - San Phong nghe người trợ lý, cậu buồn nôn khi nghĩ đến người đàn bà đã có chồng ấy. Gìa rồi mà còn dám nói những lời ấy ra cho người khác nghe, đúng là không biết xấu hộ. Lại còn thích trai trẻ nữa chứ. 

San Phong khoát tay: 

-Tua đoạn đấy đi. Vào vấn đề chính luôn. 

-Vâng. Bà ta có nói là nghe tiếng cậu luôn đặt vị trí số một cho sự nghiệp không được hào phóng với đàn bà như Hàn thiếu. Nếu chon cậu liệu cậu có bỏ ra mấy tỉ để qua đêm với một đứa đàn bà không? Thế nên bà ta đã chọn Hàn thiếu. 

-Được rồi – San Phong phẩy tay – Ông có thể ra ngoài. 

…. 

-Oh…Băng bé bỏng. 

Ông Đình ôm đứa con trai út thắm thiết, ông ấn Đan Băng ngồi xuống, đây là đứa con riêng mà ông hết mực yêu quý. Nhìn nó thật đáng yêu như mẹ nó vậy. 

Mỗi lần nhìn thấy Đan Băng, ông Đình luôn cười toe toét khiến Tuyết Y phải có chịu với sự phân biệt đối xử quá trắng trợn. Rõ ràng Tuyết Y giống ông như khuôn đúc vậy mà ông lại không quan tâm đến mấy, còn đứa con nửa giống nửa không giống kia lại khiến ông chiều nó hết mực. 

Đan Băng lên tiếng: 

-Con có chuyện muốn nói với ba. 

-Chuyện gì, con cứ nói. 

Ông Đình tỏ ra hồ hởi muốn nghe. Tuyết Y thì vẫn ngồi im lặng chờ đợi. Cậu trả có hứng thú gì với cảnh sụt sùi của Ông Đình với đứa em đáng ghét của mình gì cả. 

-Ba hãy rút lại lời tuyên bố dành hết gia sản cho con đi mà hãy đối xử công bằng chia đôi cho cả anh Tuyết Y nữa. 

Ông Đình quay xang Tuyết Y, mặt cậu vẫn dửng dưng như không, ngay cả đến nét mặt vẫn không biểu hiện có sự phấn khích khi nghe tin này nào trong đó mặc dù cậu đang rất hài lòng. 

Ông Đình nhìn đứa con trai út của mình lại càng thắm thiết hơn: 

-Con thật là rất giống mẹ con…Được ba sẽ làm theo ý nguyện của con. 

-Cảm ơn ba. 

-Không có gì, không có gì. Anh em như vậy là rất tốt. Thôi con về cũng đã đói rồi, chúng ta đi ăn thôi. 

Bây giờ hình như ông Đình mới nhớ đến sự góp mặt của Tuyết Y thì phải, ông quay qua cậu : 

-Tuyết Y con cùng đi chứ. 

-Thôi ạ. Con có việc rồi. Con xin phép. 

Tuyết Y đứng dậy, chào ông rồi khoan dung bước ra ngoài. Ông Đình chẹp miệng nhìn theo 1 lúc rồi quay lại Đan Băng: 

-Đi thôi con trai. 

-Vâng. 

Ông Đình không những không sốc trước chuyện Đan Băng sẵn sàng chia nửa một số tài sản của mình cho Tuyết Y mà chính chuyện này đã làm ông nhìn thấy phẩn chất của Đan Băng ngày càng tốt đẹp hơn. 

Trong mắt ông Đình, đứa con đầu của ông là quá hoàn hảo rồi, nó đã có tất cả còn Đan Băng thì lại khác. Ông chỉ mới thừa nhận đứa con riêng này của mình cách đây 10 năm thôi, ông đã cố bù đắp những khoảng thời gian bỏ rơi người phụ nữ hiền dịu mà ông yêu nhất để lấy mẹ Tuyết Y, mẹ Tuyết Y cũng rất tốt và xinh đẹp nhưng ông vẫn yêu mẹ Đan Băng trội hơn. Có lẽ vì vậy mới có chuyện ông quan tâm đến Đan Băng hơn, dành cho nó những gì tốt nhất, dù thế nhưng ông vẫn thường xuyên bí mật cho người quan sát mọi tin tức về Tuyết Y chứ không phải tuyệt đối chăm lo cho Đan Băng không thôi. 

Tuyết Y rất ghét Đan Băng từ khi cậu xuất hiện, Tuyết Y nhận được sự quan tâm của người cha ngày càng ít đi. Cậu ghét cái vẻ mặt luôn tỏ ra ngoan ngoãn, nét mặt hiền từ giống người mẹ của nó. Rất ghét.

Vừa vào nhập học, Tử Di đã chạm lại mặt với Đan Băng. Cậu tỏ ra khó chịu khi nhìn cô. Chỉ lườm rồi quay mặt đi chỗ khác tỏ vể khinh miệt. 

Tử Di cúi đầu lặng thinh. Cô rất ăn năn vì việc nối tay cho Tuyết Y để tranh vật chất với em trai mình. 

Cô quyết định đi tới nói lời xin lỗi với cậu: 

-Tôi xin lỗi chuyện lần trước, tôi thật sự… 

-Câm và cút. 

Chưa để Tử Di nói hết Đan Băng đã quát to làm mọi người phải chú ý. Cậu nhìn Tử Di bằng nửa con mắt rồi lách người đi ngang qua Tử Di. Hiện giờ cô biết Đan Băng vẫn còn rất phẫn nộ vì chuyện lần trước nên im lặng. Cô sẽ tìm thời điểm thích hợp để giải thích sau vậy. 

… 

Tuyết Y đang làm việc trong phòng thì Đan Băng đi tới. Cậu tự nhiên kéo ghế ngồi xuống đối diện. 

Tuyết Y hơi nhìn lên rồi lại cúi xuống làm việc tiếp, miệng nói: 

-Có chuyện gì sao? 

-Anh định nuốt lời à? 

Tuyết Y dừng tay, cậu đặt bút xuống, tay chắp lại nhìn Đan Băng nheo mắt: 

-Anh đã hủy nó đi cho em rồi. 

-Thật không?- Đan Băng hoài nghi nhìn anh mình. 

Cậu thật sự rất nghi ngờ người anh mình. Lúc nào vẻ mặt anh ta cũng điềm tĩnh đến kinh người, nó không có chút gì là đang đùa cợt cả. Không biết Tuyết Y đã học được thái độc vô sắc đấy ở đâu nữa. Nó làm người đối diện phải tin tưởng và phục tùng cậu tuyệt đối. 

Tuyết Y nhún vai: 

-Tùy em tin hay không. 

-Anh…- Đan Băng tức nghẹn lời với cách nói chuyện của Tuyết Y, nó làm anh thấy mình thật không đáng giá tẹo nào cả. 

-Em ra ngoài đi, anh cần yên tĩnh làm việc. 

Đan Băng đứng dậy, xô mạnh ghế ra chứng tỏ cậu đang bực mình. Trước khi đi cậu không quên đe Tuyết Y bằng một câu: 

-Tôi chia cho anh được nhưng có thể lấy lại được nếu anh bội tín với tôi. 

Tuyết Y bình tĩnh, cậu cười nhẹ: 

-Tất nhiên. 

Đan Băng không ngờ mình nói vậy mà người anh cùng cha khác mẹ này vẫn có thể thản nhiên cười lại. Cậu nhìn nhìn Tuyết Y, con người này rốt cuộc là thánh hay sao mà không thể đoán được cảm xúc của anh ta. Cái nào mới được coi là thật, khi nào mới được coi là giả. 

Còn lại Tuyết Y một mình, nụ cười trên môi khép lại, ánh mắt cậu vụt tối sầm nhìn theo Đan Băng. Chưa có ai dám hỗn láo hay đe dọa mình như thế vậy mà thằng em này của cậu lại dám làm vậy. 

Tuyết Y càng ngày càng ghét vẻ mặt thánh thiện của Đan Băng giống mẹ nó. Cậu mím môi ánh mắt sắc lạnh đến thấu tim người. 

Toàn một lũ đạo đức giả. 

Cũng giống như Tử Di mà thôi, cậu chỉ muốn phá tan cái sự trong sáng gương mặt đầy ngây thơ ấy ra… Mỗi lần thấy cô là cậu như nhìn thấy lại gương mặt của mẹ Đan Băng, hai người họ thật sự có cùng một khuôn mặt hiền từ giống nhau nhưng cũng chỉ là hạng gái bao cướp dựt chồng người khác mà thôi…

Chương : 4 

-Di…Di 33 của ta. 

Vừa chạm chân đến cửa nhà hàng. Một tiếng gọi làm cho Tử Di và Tuyết Y phải dừng chân. Hai người nhìn về phía người mới lên tiếng. San Phong đi nhanh đến với nụ cười thân mật trên môi, cậu nhìn Tử Di cười toe toét: 

-Em nhớ anh chứ. 

Hàn thiếu chau mày nhìn hai người. Họ có quen nhau sao? Cậu im lặngn quan sát/ 

Tử Di chăm chú nhìn gương mặt non choẹt trước mặt mình, cô nhớ trong tiềm thức mình chưa hề gặp người này, Tử Di lắc đầu. 

-Không sao, em xem xong cái này là nhớ ngay thôi. 

San Phong cầm một tờ báo bìa bóng dở ra trước mặt Tử Di : 

-Nhìn anh với em đẹp đôi đấy chứ…haha. 

Tử Di nhướng mày nhìn tờ báo, cô lẩm bẩm tiêu đề “Cái gì mà người tình Hàn thiếu…cái gì mà bày tỏ sự phấn khích khi gặp Huỳnh tổng…?” Cô cũng không hiểu bên trong tờ báo này bịa những gì nữa. Tử Di quét mắt và dừng tại hình ảnh được phóng to người đã bị cô… 

Tử Di nuốt khan “Nhìn người này quen quen…” 

Lúc Tử Di vô tình xẩy chân nhỡ tay tụt y của người đó xuống, cô đã không dám ngẩng mặt lên nhìn người đó nên không hề biết mặt. Trong tâm can lúc đó cô chỉ muốn kiếm một cái lỗ nào đó chui xuống mà thôi. 

Tử Di từ từ từ từ nhìn người đối diện mình rồi nhìn lại tờ báo . Đúng rồi. Chính là người này. 

Cô nuốt nước bọt, hôm nay cậu ta chặn đường mình để trả thù sao?... 

San Phong nở nụ cười đáng yêu nhất có thể của mình, cậu nhếch nhếch lông mày: 

-Nhớ rồi chứ. Em phải có trách nhiệm về hành động mình đi. 

Tử Di lạnh toát người,cái thái độ cười cợt của San Phong làm cô thấy nguy hiểm. liếc mắt nhìn phản ứng Hàn thiếu, cậu vẫn im lặng mặt không sắc khí. 

Cô cười như mếu: 

-Tôi xin lỗi…thật sự là do…. 

-Xin lỗi mà xong sao?- San Phong chau mày. 

-Vậy…anh muốn gì?- Tử Di nhìn San Phong đầy cảnh giác. 

-Ít ra em phải chịu trách nhiệm với anh chứ. 

Cái gì!!!! Tử Di trố mắt nhìn San Phong. 

Nói xong cậu đấy cậu vẫn có thể cười toe ra được. Hình như sở thích của San Phong là cười và cười vậy. Mà có đời nào con trai bắt con gái chịu trách nhiêm với mình ko?. Tử Di thấy người đối diện mình nói chuyện hơi tưng tửng thì phải. 

-Tôi xin lỗi, chuyện đấy.. 

-Không sao – San Phong vỗ tay nhẹ vào chiếc má mịn màng bầu bĩnh của Tử Di cúi mặt gần cô vừa cười vừa nói – Anh cho em nợ vậy. 

San Phong mải đòi lại công bằng cho mình quá mà cậu quên béng đi người bên cạnh, giật mình nhớ ra, cậu quay xang Tuyết Y cười hề hà: 

-Hàn thiếu…Tôi quên mất là cậu cũng ở đây. 

-Vậy mà tôi tưởng Huỳnh tổng không nhìn thấy tôi chứ. 

-Sao thế được chứ….haha…Hàn thiếu quá nổi bật mà. 

-Vậy sao. 

Hai người cười nói với nhau, Tử Di đứng giữa mà lạnh cả người. Miệng ai cũng nở nụ cười thân mật vậy mà ánh mắt cứ toát lên hàn khí ùn ùn ấy. 

-Hai người đã đến đây rồi. Vậy chúng ta cùng dùng bữa chung nhé. 

-Huỳnh tổng đã có lời mời thì cứ vậy đi. 

-Hàn thiếu khách sáo quá. 

Ba người cùng vào trong. 

-Hàn thiếu có vẻ thích mặc véc quá nhỉ. 

Đang ăn, không khí ở đây có vẻ trầm lặng quá mà thế cũng tốt, hết chuyện để nói rồi hay sao mà San Phong lại đi soi Tuyết Y. 

Tử Di lúc này mới để ý, cô lén đưa mắt xang nhìn xem có đúng Tuyết Y đang mặc véc không. Qủa thật là như vậy. Hình như sở thích của cậu là mặc véc với quần Khaki cộc đến mắt cá chân đi giày lười thì phải (giống LeeMinHo =]~) nhưng đặc biệt ở chỗ, Tuyết Y chưa bao giờ mặc sơ mi dù là tiệc lớn hay bé bên trong chiếc áo véc của cậu đều là một áo pul cổ tròn.

Tuyết Y ngừng dùng bữa, cậu nhìn lên San Phong, cười nhẹ: 

- Từ khi nào Huỳnh tổng đặc biệt chú ý đến tôi thế? 

- Lúc nào Hàn thiếu trả thu hút sự chú ý của người khác. Mà này cậu không thấy suốt ngày mặc véc nhìn cứng ngắc quá không. 

- Cái đấy còn tùy đối tượng chứ - Tuyết Y cũng không vừa cậu liền móc lại. 

- Tử Di à. Em có thấy anh mặc véc đẹp không? 

Đột nhiên San Phong quay ngoắt xang hỏi Tử Di làm cô bất ngờ. San Phong chớp chớp mắt nhìn cô chờ đợi câu đáp. Cô chỉ khẽ gật đầu. 

San Phong nở nụ cười mãn nguyện, cậu tiếp: 

- Đúng là mặc véc nhìn xấu thật nhưng vào thân hình lý tưởng như mình vẫn có thể đẹp lên trong mắt mọi người mà lại còn không mất đi vẻ trẻ trung nữa chứ …haha… 

Tuyết Y đang ăn mà cậu muốn nôn…Không ngờ lại có người tự yêu bản thân mình đến vậy. Cậu hơi ngừng tay cắt bíttết 1 thoáng rồi lại điềm tâm trở lại sau cú hơi sốc. 

Tử Di cũng bần thần nhìn San Phong. Cậu cười cười: 

- Vậy em đoán xem anh bao nhiêu tuổi. 

Tử Di cười gượng, cô lắc đầu không biết. San Phong tự bi-a bản thân luôn: 

- Năm nay anh mới 25 thôi, em thấy anh có già so với tuổi của mình không? 

Lại một cú sốc nữa đến với Tuyết Y. Cậu thầm công nhận San Phong nói nhiều thật mà cậu ta nói dối không biết ngượng mồm nhỉ. Cáo thành tinh rồi mà cứ giả nai. 

Tử Di lắc đầu. San Phong cười không ngớt miệng cậu liến thoắng: 

- Không chỉ em mà ai cũng công nhận anh là mẫu người đàn ông lý tưởng đấy. Đẹp trai – trẻ trung năng động lại thành đạt sớm khi mới bước đến tuổi 25…haha 

Nghe San Phong bảo cậu ta 25 tuổi, Tử Di cũng hơi choáng thật, mới trẻ như vậy mà đã có tiền và địa vị vững chắc trong tay rồi, cô đã từng nghe bà mẹ kế mình nhắc đến Huỳnh tổng này có lực mạnh ngang với cả Hàn thiếu. Tử Di cứ nghĩ người này là một lão đầu hói bụng phệ ai ngời cậu chỉ mới 25 tuổi. 

Tử Di buột miệng khen: 

- Anh giỏi thật. 

- Haha…cảm ơn quá khen. Em có thấy anh là người đàn ông lý tưởng hơn Hàn thiếu không. 

San Phong môi nở nụ cười đểu đểu, mặt lại gian tà. Tuyết Y thật sự không nhai nổi bữa cơm này nữa. Cậu hơi nhếch môi nhìn San Phong: 

- Huỳnh tổng có vẻ hứng thú với người của tôi nhỉ? 

San Phong gật luôn đầu, cậu tỏ ra ngây thơ như không hiểu hàm ý của Tuyết Y mà nói:

- Hàn thiếu tinh mắt thật. Nhìn Tử Di rất là có cảm xúc…rất là ngây thơ giống tôi vậy. 

- Vậy à. Huỳnh tổng đa cảm nhỉ - San Phong nói có vẻ chế giễu. 

Đột nhiên San Phong nhìn thắng vào mắt Tuyết Y, không hề cười cợt nữa, có vẻ nghiêm túc lắm. San Phong trầm giọng xuống, cậu đề nghị: 

- Hàn thiếu có thể nhường lại Tử Di cho tôi không? 

…! Tuyết Y suýt thì phun ngụm nước trong miệng ra ngoài may mà cậu vẫn có thể kìm chế được. Tử Di đang ăn thì rơi luôn dĩa, cô trố mắt lên nhìn San Phong. 

Tuyết Y chau mày rồi miệng nhếch lên hơi cười: 

- Được thôi. 

Asnh mắt San Phong bỗng nhiên sáng lên long lanh, nó lấp lánh như những ngôi sao đêm vậy. Cậu nhìn Tuyết Y bằng ánh mắt cảm động. Lần này ánh mắt của Tử Di dừng lại ở Tuyết Y. 

- Huỳnh tổng cố chờ 1 năm nữa nhé. 

Nụ cười của San Phong tắt dần, cậu quay luôn xang Tử Di định nói gì nữa thì điện thoại reo: 

- Xin lỗi, tôi nghe điện thoại chút. 

-… 

Nghe xong điện thoại, San Phong lại nở nụ cười, cậu nói: 

- Tiếc thật, tôi có việc đột xuất rồi. 

Hàn thiếu mỉm cười gật đầu. 

Nhìn xang Tử Di, San Phong lại tiếp, giọng cậu nghe rất bi ai: 

- Có vẻ chúng mình muốn đến với nhau mà nhiều ngăn cách quá… Nhưng không sao – San Phong lại nói tiếp với giọng tự tin – Tình yêu đẹp mới có ngăn cách đúng không. Anh sẽ đi làm kiếm tiền thật nhiều để 1 năm sau chúng ta sẽ có cuộc sống thật happy. Anh đi làm đây. Di 33 ở nhà với Hàn thiếu phải ngoan nhé. 

Vừa nói xong, San Phong liền nở nụ cười phúc hậu rồi quay mặt đi ngay ra ngoài. 

Tử Di bần thần nhìn theo, cô cũng không hiểu cái tên Huỳnh tổng này đang diễn kịch gì nữa. Mặt cô nghệt lại. 

Vừa ăn xong mà nghe những lời sến này, Tuyết Y muốn nôn ra ngay chỗ này. Cậu cũng sững sờ nhìn theo San Phong rồi lại quay xang nhìn Tử Di : 

- Em có vẻ đắt giá nhỉ? 

Tử Di nghe được câu nói của Tuyết Y với giọng châm chích, cô không dám hé thêm nửa lời. Im lặng. 

Tuyết Y đứng dậy: 

- Đi về. 

… 

Vừa nghe xong cuộc điện thoại. Tử Di cứng đờ người, mọi giác quan trong cô như đông cứng. 

Ba cô đột tử??? 

Tử Du buông thõng điện thoại rơi xuống ghế. Cô vội vàng chạy ra ngoài đón taxi phóng như bay về nhà mình. 

Đây đúng là sự thật rồi… 

Trước cổng nhà có rất nhiều hoa tang, mọi người đang đến viếng rất đông. 

Tử Di chạy thẳng vào trong, sóng mũi cô cay cay…sao đột nhiên ba cô lại ra đi như vậy. Chỉ còn mỗi ba là người thân duy nhất với cô trên cuộc đời này thôi. 

Ánh mắt cô trừng trừng nhìn vào tấm ảnh của ba mình… Tử Di quỳ sụp xuống cạnh chiếc quan tài…gương mặt đầy sự đau khổ… 

- Cô còn dám vác mặt về đây à….cô là thứ con gái lăng loàn đi làm gái bao làm mất hết danh dự của cái gia đình này, hại chết ba cô …lại còn đến đây làm gì nữa…đồ vô liêm sỉ…- Bà Minh từ trong phi đến túm áo Tử Di gào thét :…cô về để cướp cái căn nhà này chứ gì…đồ khốn nạn…- Bà Minh làm ra vẻ đau khổ trước cái chết của chồng lắm. Bà vừa khóc vừa la hét **** Tử Di. 

Tử Di chỉ lặng im quỳ trước tấm ảnh của ba mình, mặt cô tái nhợt lại…ánh mặt nói lên sự đau đớn khi ba mình ra đi, gương mặt rõ tuyệt vọng mà sao cô lại không khóc. 

Người ngoài nhìn vào cũng phải lắc đầu tặc lưỡi: 

- Nghe nói ba nó đọc tin trên báo nên lên cơn đau tim mà chết đấy… 

- Thế mà còn dám vác mặt về…đúng là loại bất hiếu. 

Có một người phụ nữa hình như là bạn bà Minh thì phải cũng đứng trong số đó, bà ta cố tình nói to cho cả Tử Di nghe: 

- Cái loại gái làm tiền thì còn gì là liêm sỉ nữa…ngủ hết thằng này đến thằng khác , giờ ba nó chết nó về dòm ngó cái nhà ấy mà. 

- Nhìn mặt nó kìa….bố nó chết mà không cả khóc thì biết rồi đấy…đúng là thứ bại hoại, chết đi cho xong… 

Nhiều người phải hìn Tử Di bằng ánh mắt khinh miệt. Cô cũng chỉ lặng im nhìn chằm chằm vào hình ba mình, không biện hộ, không giải thích càng làm họ lời ra tiếng vào. 

San Phong cũng có nghe tin này nên cậu vội vàng cùng người trợ lý đến xem Tử Di ra sao. Đan Băng thì được bố mình cử đi thay, ông nói đây là người bạn của ông nhưng thật ra không phải vì ông có mục đích khác. Đã có lần công ty của ba Tử Di được làm ăn cùng với công ty của Tuyết Y nên nghe tin buồn này cậu cũng có mặt để có lễ.

Rốt cuộc cả 3 người đều có mặt tại nhà Tử Di nhưng mỗi người lại ở một phía lẫn trong đám đông.Ngoài San Phong ra, cả hai người kia đều sững người khi thấy Tử Di trong đó. Thạt bất ngờ hơn nữa người đã khuất kia lại chính là cha của cô. 

Họ đứng ngoài, mỗi người một chỗ nhìn thấy Tư Di bị bà Minh lao vào tát và mắng **** như vậy, mối quan hệ bất đồng giữa gia đình cô là sao. 

Tuyết Y hơi chau mày lại, cậu nhìn nhìn xang Tử Di. Cô không hề rơi một giọt lệ nào trước linh cữu ba mình khiến Tuyết Y cũng hơi choáng “Cô ta máu lạnh đến vậy sao???...hay cô ta quá mạnh mẽ đến nỗi ba mình chết cũng không muốn người khác thấy mình khóc??” 

San Phong cũng hơi bất ngờ trước thái độ cam chịu những lời mắng nhiếc của bà Minh đã dành cho Tử Di. “Tại sao cô ấy lại không phản đáp lại???” San Phong chắt miệng hơi nghiêng đầu nhìn phản xạ của Tử Di, cô không hề khóc, rõ ràng nét mặt của cô đầy bi khổ mà sao không khóc “ Tử Di thuộc tuýp máu lạnh à???”. 

Đan Băng thì lại khác, cậu nghe những lời bà Minh nói thì nghĩ đó hoàn toàn là sự thật nên Tử Di mới câm lặng không lời biện hộ. Cậu nghĩ làm gì có ai cam chịu mình bị **** làm gái bao mà không độp lại, Mà đúng thật vì tiền mà Tử Di cũng đã lên giường với Đan Băng đáy thôi. Cậu nhếch môi cười khinh bỉ Tử Di. Mà Đan Băng cũng thấy lạ thật Tử Di không giở một giọt nước mắt nào để khóc tang cha mình, mặt cô cứ cứng đờ lại. “Cô là người máu lạnh à?” 

Cả ba người đều có chung một ý nghĩ “Chẳng nhẽ Tử Di không có quả tim ư???” . Mọi khó hiểu trong 3 người đều dấy lên. Kể cả không khóc nhiều cũng phải giỏ vài giọt nước mắt cho người ta đừng nghĩ mình quá máu lạnh thế chứ. Nhưng đây lại cứ đờ người ra không có chút phản xạ nào ngoài vẻ mặt thất sắc. 

Bà Minh thấy mọi người **** rủa chỉ chỏ Tử Di vậy, bà ta ra chiều hài lòng cười thầm…Đã đóng kịch phải đóng cho chót chứ…bà ta nhìn Tử Di cứ ngồi im bất động thế lại nhảy vào định dành cho cô vài cái đánh nữa: 

- Đồ khốn nạn…mày kút… 

- Dừng tay lại đi.- San Phong nắm tay bà Minh lại. 

Bà ta quắc mắt lên nhìn cậu, nhận ra người ấy là Huỳnh tổng nên có vẻ xuôi. Bà lắp bắp 

- Cậu… 

Tuyết Y cũng như Đan Băng trố mắt lên nhìn San Phong. Đan Băng nheo mắt nhìn, cậu nhớ xưa nay San Phong không có tính xen vào chuyện người khác cơ mà. Sao anh ấy lại xuất hiện can vào chuyện gia đình người ta. 

- Đừng diễn kịch quá lố thế chứ.- San Phong nói nhỏ đủ cho bà Minh nghe rõ. 

Mặt bà ta tái hẳn đi “Sao cậu ta lại nói vậy….mà con Tử Di này nó có quan hệ gì với Huỳnh tổng?? “. 

San Phong nhẹ nhàng đỡ Tử Di đứng dậy, mặt cô vô hồn vô sắc như một pho tượng. Cậu nhìn cô thoáng thấy nhói lòng, San Phong chỉnh chỉnh lại cổ áo sộc sệch vì bị giằng kéo của Tử Di. 

Tuyết Y nhếch môi cười nhạt rồi quay mặt đi về trước. 

Chương : 5 

Tuyết Y nhếch môi cười nhạt rồi quay mặt đi về trước. 

- Qúach giám theo dõi mọi hoạt động của bà Minh cho tôi. 

- Dạ thưa Hàn thiếu. 

Tuyết Y tắt máy, cậu nói với bác tài; 

- Đến…. 

… 

San Phong nhẹ giọng nói vào tay Tử Di, tay thì phủi phủi vai áo cô như tay bà Minh là thứ dơ bẩn nhất vậy: 

- Đừng nên im lặng vậy em sẽ thiệt đấy. 

Tử Di vẫn đứng im lặng. San Phong hiểu cô đang cần gì, cậu tiếp: 

- Nếu đã không muốn nói thì anh đưa em về. 

San Phong nắm tay Tử Di kéo đi. Làm mọi người ngạc nhiên tột độ.Bà Minh cũng tức tôi nhìn theo, bà ta nghiến răng trèo trẹo khi không làm gì đươjc Tử Di nữa. Có người bạn bà ta còn chua ngoa lên tiếng : 

- Bồ nó đấy à…cũng ra dáng gớm. Toàn loại đốn mạt. 

Bà ta không hề biết mình đã đắc tội với ai và cứ nghĩ người chồng của mình có công ty riêng là to rồi, giàu rồi. 

Những lời nói đó đâu thể lọt qua tai San Phong, cậu đưa mắt nhìn người trợ lý. Ông ta hiểu chuyện và ghi nhớ mặt người phụ nữ đã phát ngôn bừa bãi đụng chạm đến chủ mình, rồi đi theo San Phong ra xe. 

… 

San Phong đưa Tử Di về nhà riêng của mình.Đây là lần đầu tiên có người phụ nữ lạ đặt chân vào đó. Dù San Phong có lăng nhăng đến đâu nhưng cậu không bao giờ cho phép cô gái nào đến nhà làm mất đi sự trong sạch của nhà mình. (Lúc nào cũng muốn thanh cao hơn =]~) 

San Phong lấy nước cho Tử Di uống. Cô vẫn ngồi thừ người trên ghế. Ánh mắt đau đớn nét mặt tuyệt vọng vẫn in hằn trên gương mặt. Ba cô tuy đã có thời gian có lỗi với mẹ con cô nhưng ông cũng đã cố gắng bù đắp rồi và Tử Di cũng cố gắng lắm mới tha thứ cho ông và làm lành lại. Vậy mà sao bây giờ ông lại đột ngột ra đi để lại cô với cuộc sống không có niềm vui này. 

San Phong lặng im nhìn Tử Di. Cậu hiểu điều mình làm tốt nhất bây giờ là im lặng cho cô một khoảng riêng. 

San Phong đứng dậy, cậu nghĩ giờ đã muộn rồi cũng nên làm gì đó cho mình và Tử Di ăn. San Phong ra ngoài mua đồ ăn cũng là muốn cho Tử Di được 1 mình suy nghĩ. 

1 lát sau cậu quay lại với mấy hộp đồ ăn sẵn trên tay. Thấy Tử Di vẫn trong tình trạng đó không khấm khá gì hơn, cậu đặt chúng lên bàn, nheo mắt nhìn Tử Di: 

- Em khóc đi sẽ tốt hơn đấy. 

San Phong ngồi lại gần Tử Di, cậu vỗ tay lên vai mình: 

- Anh cho mượn vai này. Khóc đi như thế sẽ bớt khó chịu hơn là im lặng. 

Tử Di lắc đầu trong vô thức, cô nói mà mắt không chớp vẫn nhìn thẳng về phía trước như người mất hồn: 

- Em không thể khóc. 

- Có gì mà không thể . Đôi khi phụ nữ cũng cần tỏ ra yếu đuối chứ. Em không cần phải tỏ ra mạnh mẽ như vậy nhất là đối với anh. 

Tử Di bật cười nhạt : 

- Khóc à…em cũng muốn chứ. 

San Phong hơi ngạc nhiên trước thái độ của Tử Di, cậu nhìn nhìn cô: 

- Vậy từ trước đến giờ em đã từng khóc vì ai chưa? 

Tử Di nhẹ gật đầu. San Phong tò mò, cậu dò hỏi: 

- Người đấy là ai vậy? 

Tử Di không trả lời. Cô không muốn nhắc lại hay nhớ đến nỗi đau ngày ấy nữa. 

San Phong hiểu tâm lý Tử Di, cậu nhẹ cười: 

- Không muốn nói thì thôi. 

Cậu thầm nghĩ chắc hẳn người đó rất quan trọng với Tử Di. Mà quan trọng đến mức nào hơn cả ba mình chết cũng không khóc. 

San Phong ngừng một lát, cậu đột nhiên lên giọng: 

- Anh quyết định sẽ làm em vì anh mà phải khóc sướt mướt. 

Tử Di nghiêng đầu xang nhìn San Phong, cô nhíu nhíu mày. San Phong chẹp miệng: 

- Yên tâm, anh sẽ làm cho em thấy xúc động vì vui mà khóc chứ không phải đau khổ đâu? 

- Sao Huỳnh tổng lại muốn em khóc? – Tử Di buột miệng hỏi. 

San Phong cười cười: 

- Tại anh muốn thấy dáng vẻ lúc em khóc thế thôi. À còn nữa nếu em khóc vì ai chắc chắn người ấy rất quan trọng với em đúng không? Anh muốn là người quan trọng ấy…hehe… 

San Phong nhướng mày cười cười. Mặt cậu lúc nào cũng có thể nhoẻn miệng cười được thì phải. Cuộc sống San Phong không hề có chuyện buồn sao?? Tử Di nhìn San Phong mà cô ước gì mình có một cuộc sống như cậu. Lúc nào cũng cười , thích nói gì thì nói, nghĩ gì làm nấy. 

Thấy Tử Di cứ nhìn mình, San Phong thấy sượng sượng người. Lần đầu tiên cậu có cảm giác đấy. Trước đây dù đứng trước nhiều em chân dài kể cả người cậu thích nhất là Nhã Kỳ, khi cô nhìn cậu cũng không có cảm giác ấy. Định chơi đùa với Tử Di một chút mà…chẳng nhẽ mình lại….San Phong lắc mạnh đầu.

San Phong ngượng ngượng người, cậu cười ngập ngừng: 

- À. Anh có mua đồ ăn này. Ăn thôi chắc em cũng đói rồi. 

San Phong đưa đồ ăn cho Tử Di, cậu an ủi: 

- Anh biết hết chuyện của em rồi. Anh nghĩ chuyện ba em chết không liên quan gì đến em đâu. 

- Ý anh là… 

San Phong không nhìn cô, vẫn gật đầu tiếp: 

- Mẹ em có tình nhân bên ngoài mà ba em không biết đúng không? 

Đây là chuyện gia đình cô, chỉ cô mới biết thôi sao Huỳnh tổng lại biết. 

- Em đang nghĩ sao anh biết à?. Tại anh điều tra em nên biết luôn cả hoàn cảnh. 

Tử Di không nói gì mà San Phong vẫn có thể giải đáp những câu hỏi có trong suy nghĩ của mình. Có đúng là cậu ta chỉ mới 25 tuổi thôi sao. Ở mức tuổi đấy mà đã có thể hiểu rõ tâm lý của người khác đến kinh ngạc như vậy quả thật cậu cũng rất có bản lĩnh. 

Tử Di mím môi: 

- Vậy Huỳnh tổng nghĩ… 

Cũng vẫn là câu nói dở dang mà San Phong lại chen vào: 

- Anh suy đoán vậy thôi chứ chưa chắc chắn. 

Cũng có thể rơi vào trường hợp này lắm chứ. San Phong nói Tử Di mới để ý lúc bà ta gọi điện cho cô báo ba đã mất giọng vẫn rất điềm nhiên không có chút gì là lo lắng cả vậy mà đến khi cô đến tang cha thì bà lại loạn xị ngậu lên như thế. Như vậy cô không phải là kẻ giết cha mình. Lòng Tử Di như nhẹ đi một tý, cô cần giữ tinh thần để điều tra vụ này, nhất quyết sẽ không để ai hại cha cô được sống thanh thản như vậy. 

Tử Di hít hơi thật sâu rồi thở ra, mặt cô có phần khởi sắc hơn đôi chút: 

- Cảm ơn Huỳnh tổng. 

San Phong ngừng ăn, cậu nhìn lên Tử Di: 

- Vì điều gì? 

- Huỳnh tổng đã gợi ý cho em. 

San Phong cười rồi chợt chau mày lại: 

- Mà sao em cứ gọi anh là Huỳnh tổng vậy. Nghe xa lạ quá đấy. 

Vốn có thân quen đâu mà trả xa lạ. Tử Di tròn mắt nhìn San Phong, ngoài cái tên Huỳnh tổng cô vẫn nghe mọi người gọi cậu ra thì Tử Di đâu biết gọi anh bằng cái tên gì nữa. 

- Vậy gọi là gì? 

- Đừng nói em không biết tên anh nhé. – San Phong trố mắt nhìn lại Tử Di. 

Cô gật gật đầu. San Phong nuốt khan, rồi lại lắc đầu bật cười: 

- Gọi anh là San Phong cho nó thân mật đi. 

Tử Di khẽ cười gật đầu. Cô liếc mắt lên nhìn đồng hồ. Đã 9h tối rồi. Tử Di sực nhớ ra vẫn còn một Diêm đế ở nhà. Giờ này Tuyết Y ở nhà mà không thấy cô chắc chắn mình về cậu ta sẽ giết mình mất. 

Tử Di vội vàng đứng dậy. 

- Em xin phép về trước. 

San Phong thấy dáng vẻ vội vàng của Tử Di, cậu đứng dậy: 

- Để anh đưa em về. 

- Không cần, phiền anh quá. Để em bắt taxi được rồi. 

San Phong cứ nắm cổ tay Tử Di, mặt cậu căng thẳng nói: 

- Em không nghe dạo này rất nhiều vụ cưỡng sắc trên taxi vào lúc tối như này à? Mới hôm trước báo có đưa tin này mà, em không đọc sao? 

Muộn rồi giờ mà cứ đứng xem San Phong lải nhải thì còn lâu mình mới về được. Tử Di dục: 

- Rồi rồi, vậy nhờ anh. 

- Ngoan thế chứ. 

 

San Phong nhướng mày lộ nụ cười gian xảo. Tử Di không phải vì sợ chuyện San Phong kể mà nỗi sợ hơn hết của cô là Tuyết Y. Nghĩ đến Nhìn mặt cậu đằng đằng sát khi mà người Tử Di lạnh buốt sống lưng. Cô biết nếu từ chối San Phong đưa về thì cậu ta sẽ lải nhải suốt và bao giờ cô mới về nhà được nên đành nghe theo 

Đứng trước cổng, San Phong cười nói: 

- Em về nhé. 1-2 ngày nữa chúng ta sẽ lại được gặp nhau thôi. 

Sao San Phong lại nói thế. Tử Di không đáp, cô gật đầu nét mặt vẫn đang lo lắng: 

- Ừ. Anh về đi. 

San Phong bắt đầu mắt ừng ực nước, cậu nói với vẻ buồn sầu: 

- Lại phải xa em rồi. Anh trả muốn tý nào. – Sau phút bày tỏ nỗi niềm, San Phong lại hất cao mặt – Không sao, anh sẽ vì em chăm chỉ kiếm thật nhiều tiền để chuộc em ra khỏi tay Tú Ông (Tuyết Y)kia. 

- Tú Ông nào cơ. 

San Phong biết mình nhỡ lời, cậu cười qua loa: 

- À không có gì. Thôi em vào nhà đi. Hẹn gặp lại nhé.Di 33 iêu dấu..=]~ 

Dứt câu San Phong vào xe phóng vút đi luôn. Tử Di ngây người nhìn theo, cô không hiểu San Phong thuỗ thể loại gì nữa lúc nào cũng nhăn nhở ăn nói thì điên điên trả ai hiểu gì cả. Tử Di lắc đầu quay vào nhà. 

Trên ban công, Tuyết Y đang đứng trên tay cầm một ly rượu, cậu đã nhìn thấy hết cảnh lúc nãy hai người cười nói gì đó. Tuyết Y nhếch môi cười nhạt. Cậu quay vào trong phòng. 

Tử Di về phòng thấy Tuyết Y đang ngồi xem fifa, cô rón rén bước vào. 

- Em có vẻ thân với Huỳnh tổng quá nhỉ? 

Tử Di giật mình, cô đứng im lại đầu cúi nhìn dưới đất không lên tiếng. Tuyết Y đứng dậy, cậu đứng ngay trước mặt cô nâng cằm Tử Di lên nhìn nhìn. Tuyết Y nghiêng mặt Tử Di qua trái rồi qua phải và dừng lại ở điểm thẳng. Mắt cậu nheo lại “Không có dấu hiệu gì là đã khóc” 

Tuyết cứ nghĩ Tử Di chỉ làm ra vẻ mạnh mã trước mặt mọi người thôi, khi có riêng cô với Huỳnh tổng chắc chắn Tử Di sẽ khóc sướt mướt kể lể hoàn cảnh bản thân. Nhưng không, mắt cô đâu có bị sưng lên. Tuyết Y buông tay, cậu nói: 

- Thôi cô nghỉ đi. 

Tử Di lặng lẽ làm theo không chút phản ứng nào. Cô lên giường nằm nghiêng mình quay qua bức tường kính để nhìn ra cái thể giới bên ngoài. Tử Di lại nhớ đến ba mình và những điều San Phong nói. Nếu đúng như cậu đoán thì làm sao Tử Di có thể bắt tội bà ta được. Cô thở dài chán trường. Đôi mắt mệt mỏi rất muốn nhắm mắt mãi không tmở ra. Người mệt mỏi dã dời, đôi mắt cô ráo hoảnh nhưng sóng mũi lại cay. Cùng trên một gương mặt mà hai cảm xúc đấy luôn đối nghịch nhau. 

Tuyết Y mím môi “Tôi không tin cô không biết khóc” 

Tuyểt Y im lặng không nói gì. Cậu chỉ nằm im cạnh bên Tử Di, vòng tay qua chiếc eo thon thả ôm gọn lấy nó. Tử Di hơi sững người, mắt cô mở to tròn vẫn nhìn về phía cửa kính mà không quay lại. Lần đầu tiên cô thấy Tuyết Y có nét nhẹ nhàng đối với mình. Chính cử chỉ ấy của Tuyết Y lại làm cô lo lắng…lúc nào trước 1 cơn bão cũng là sóng yên biển lặng. 

Tử Di vẫn nằm yên. Có tiếng chuông điện thoại reo. Tuyết Y nhăn mặt rút tay ra khỏi vòng eo cô với tay lấy điện thoại trên bàn : 

- Có chuyện gì không em? 

- Em…ực…đang say quá. Hàn thiếu đến đón em được …chứ..ữc 

Qua điện thoại, Nhã Kỳ nói với giọng say mèm. 

Tử Di nằm cạnh nghe thấy hết, cô chỉ im lặng mà thở dài. Nửa đêm rồi mà vẫn có gái làm phiền. 

Tuyết Y hơi khó chịu. cậu đáp: 

- Em đang ở đâu? 

- Ở AZ…Hàn thiếu đến sớm nhé. 

- Ừm. 

Tuyết Y tắt máy rồi lại gọi cho người khác hình như là trợ lý của cậu thỳ phải: 

- Đến AZ….

- … 

Nói xong 1 câu, Tuyết Y tắt ngấm máy. Cậu lại ôm lấy Tử Di, nhắm mắt lại nói: 

- Ngủ sớm đi, mai tôi có chuyện cần đến em. 

….. 

- Anh… 

San Phong ngước lên nhìn người vừa gọi mình. Cậu đứng bật dậy, mặt cười tươi: 

- Hàn tiểu thiếu…Em về từ lúc nào vậy. 

- Đừg gọi em như vậy. 

- Anh quên. Đan Băng được chưa. 

Đan Băng chẹp miệng, ngồi xuống: 

- Cũng được. 

- Em về từ lúc nào vậy? 

- Mấy ngày trước, bận thủ tục nhập học nên giờ mới có thời gian đến gặp anh. 

- Ừ - San Phong nhìn lên đồng hồ - Cũng trưa rồi, anh em mình đi ăn rồi đàm đạo tiếp. 

San Phong cùng Đan Băng ra ngoài. Có khi quan hệ giữa hai người này còn tốt hơn là mối quan hệ anh em nhà họ Hàn. Mẹ Đan Băng chơi với mẹ San Phong nên từ bé hai đứa đã thân với nhau nhưng đến khi Đan Băng nhận được cha và qua Nhật học nên hai người có vẻ ít liên lạc hơn trước dù vậy khi gặp lại nhau vẫn vui vẻ như thường. 

… 

Đan Băng nhìn San Phong, cậu vẫn thắc mắc chuyện hôm qua mình thấy. Không hiểu con nhỏ kia có quan hệ đặc biệt gì với San Phong không mà cậu lại ra mặt vậy. 

- Anh này? 

- Sao em? 

San Phong giương mắt nhìn Đan Băng, nghĩ gì đó Đan Băng lại thôi không hỏi nữa, cậu nói: 

- Không có gì. Lâu rồi không gặp anh vẫn tốt chứ. 

- Tàm tạm. 

- …. 

… 

Tử Di thay sẵn đồ ngồi chờ Tuyết Y về là đi. Cô không biết hôm nay mình sẽ phải tham dự tiệc tùng hay làm gì nữa nhưng một linh cảm nào đó cho cô biết chuyện không hay sắp đến với mình, mắt phải cô nháy liên tục. 

Tuyết y xuất hiện, cậu ngồi xuống salon : 

- Tôi cần em để ký được bản hợp đồng này. 

- Ý anh là sao? – Tử Di nghĩ mình đâu quan trọng đến vậy nhưng cô ngờ ngợ hiểu ra được hàm ý của Tuyết Y. 

- Rất may mắn là 3 người đối tác chúng ta sẽ gặp lại rất thích em. Chắc em cũng hiểu ý tôi mình cần phải làm gì chứ. 

Tử Di cắn môi. Nét mặt phờ phạc. Nỗi đau mất ba chưa hết, cô chỉ còn cái thân xác mệt mỏi này cũng bị Tuyết Y lôi ra bán rẻ tiếp khách để kí được hợp đồng nữa sao. Cô giương đôi mắt chán nản nhìn Tuyết Y: 

- Có thể không đi được không, bây giờ tôi đang rất khó chịu? 

- Không - Tuyết Y nhấn mạnh nói. 

Tử Di bỗng nhiên quỳ xụp dưới chân Tuyết Y, cô cúi đầu: 

- Xin anh tha cho tôi lần này đi. Lần trước em anh là quá đủ rồi…tôi không muốn qua tay người khác nữa đâu…xin anh …phải làm sao anh mới tha cho tôi? 

Giọng nói nghẹn ngào van xin của Tử Di làm Tuyết Y không chút mủi lòng. Cậu nhún vai: 

- Có một cách. 

- Anh nói đi, chỉ cần được tôi sẽ cố gắng. 

Tử Di nhìn Tuyết Y chờ mong sự yếu mềm của cậu ra điều kiện nhẹ thôi để cô còn thực hiện được. 

- Em có thể khóc lóc van xin tôi…thì biết đâu tôi sẽ mủi lòng đấy. 

Tuyết Y muốn thấy vẻ mặt đau khổ khóc lóc của Tử Di lắm. Cậu muốn cô cởi bỏ cái vỏ bọc ra vẻ ngây thơ và mạnh mẽ ấy đi. Tuyết Y muốn ngườii này phải quỳ xuống khóc lóc van xin cậu mới thôi. 

Tử Di cố gắng mở to mắt không chớp cho gió thổi vào cay mắt như thế cô sẽ có thể khóc được. Nhưng sao mãi mà không được giọt nào. Đôi mắt vẫn ráo hoảnh. Tuyết Y thấy Tử Di cứ trơ mắt ra nhìn mình, cậu lại nghĩ cô đang thách thức cậu. Tuyết Y cười nhạt: 

- Thà chết chứ không khóc à. Tốt thôi. 

Tuyết Y đứng dậy, cậu kéo tay Tử Di đứng dậy. Cô cố ghì người xuống không muốn đi. Tử Di rất lo sợ khi phải làm điều đó với 3 người. Cuộc sống của cô bây giờ còn đen hơn cả địa ngục nữa. 

Tuyết Y lôi mạnh tay Tử Di : 

- Em nên nhớ lại thân phận mình đi. 1 người được thì 3 người cũng có thể được thôi. 

Tử Di không còn gì để nói. Cô nhìn Tuyết Y trân trân. “Thật ra Hàn thiếu có phải là con người không vậy “. Cậu không hề biết thương xót hay tỏ ra quan tâm người khác hay sao? Chỉ về 1 vụ lợi mà bắt một người con gái yếu đuối tiếp 3 người đàn ông trong một đêm…Đây chính là địa ngục trần gian của Tử Di. Nước mắt đâu…cô cần đến nó để cứu thân xác của mình…tại sao nó lại không rơi xuống dù là vài giọt… 

- Đừng làm ra vẻ thanh cao nữa. Đứng dậy đi. Gái làm tiền thì mãi là làm tiền thôi. 

“Gái làm tiền thì vẫn mãi là gái làm tiền…” Câu nói đó như in sâu vào não Tử Di. Đúng…cô đã bước chân vào cái con đường không lối thoát này rồi…còn gì để mất nữa đâu. Tử Di đứg dậy. Cô nhìn Tuyết Y với ánh mắt sắc lạnh. Người đàn ông này là người đã cứu cô và cũng là người đã dìm cô xuống đáy cùng của xã hội này. Tử Di nuốt nước mắt vào trong lòng. Miệng cô bỗng nhiên nở nụ cười vô thức : 

- Cảm ơn anh đã thức tỉnh tôi. Chúng ta đi thôi. 

Tử Di dựt tay mình ra khỏi tay Tuyết Y, Cô tự giác vằo xe trước. Tuyết Y chỉ nhếch môi cười nhạt theo sau “Mạnh mẽ quá nhỉ”

Chương : 6 

Tuyết Y vừa đi vào trong vừa đưa cho Tử Di 1 viên thuốc:- 

- Nếu không muốn mình thấy cảnh đấy thì uống thuôc này đi. 

Tử Di đón nó trong sự lo lắng. Vừa bước chân đến cái nhà hàng này sống lưng cô đã lạnh toát, người rợn hết da gà lên. 

Ba người đàn ông toàn những người có độ tuổi ngang ba Tử Di đều nhìn cô bằng ánh mắt không dấu được vẻ dâm dục của họ. Tuyết Y cũng nhận thấy điều đấy trong mắt họ, không những thế nó được biểu hiện công khai bằng lời nói nữa chứ. 

Ông Tình cười điệu dâm tà nhìn Tuyết Y: 

- Hàn thiếu thật sự đồng ý chứ…. 

Nói xog ông ta còn đánh mắt qua Tử Di. Ông Phan bên cạnh cũng cười hô hố: 

- Hàn thiếu quả thật rất phóng khoáng…hahaha… 

- Đúng thế. Sảng khoái, sảng khoái lắm…hoho..- Ông Bách cũng nói theo. 

Cả 3 lão dâm tặc này đều nhìn Tử Di như muốn ăn tươi nuốt sống.Họ mải nhìn cô đến không cả ăn nữa cơ mà. 

Họ thay nhau chuốc rượu cho Tử Di uống. Cô muốn từ chối cũng không được, người bên cạnh cô luôn có ánh nhìn nhắc nhở Tử Di biết thân phận mình là gì. 

Tuyết Y để bản hợp đồng lên trên bàn, cậu nhẹ cười: 

- Đây là hợp đồng tôi đã soạn. Mời các tổng tài xem qua. 

Ông Tình người đứng đầu trong 3 ông cầm bản hợp đồng lên đọc qua một lượt rồi cười: 

- Qủa đúng là Hàn thiếu, điều khoản rất rõ ràng. Tốt, chúng tôi sẽ hợp tác với công ti của cậu. Mong hai bên đều giúp đỡ nhau hết lòng. 

- Đương nhiên.- Tuyết Y gật đầu cười đáp lễ. 

Ông Tình cùng hai người bên thay nhau kí vào đó. Mắt ông ta lại sáng lên khi nhìn vào Tử Di, mặt cô đỏ bừng vì rượu càng làm tăng thêm sức quyến rũ khiến 3 lão già mê gái dâm đãng háo hức đến giây phút Hàn tổng sang tay người tình cho họ. 

Tử Di hoa hoa mắt, cô cảm giác mọi thứ xung quanh đều mờ mờ ảo ảo. Tử Di chóng mặt, cô gục mặt xuống bàn ngất lịm đi. Đúng. Tuyết Y đã cho Tử Di uống thuốc mê nên cô mới vậy. 

Tuyết Y lên tiếng: 

- Tôi có việc đi trước. Hi vọng các tổng sẽ hài lòng. 

Câu nói ấy bao trùm bao ý nghĩ sâu xa mà dân kinh doanh nào cũng có thể hiểu được. 3 ông ta cười khanh khách. Ông Bách lên tiếng: 

- Hàn thiếu rất hiểu ý người khác…hhoho. 

Tuyết Y nhún vai, cậu lui ra trước. Cầm bản hợp đồng trong tay đưa cho Qúach giám. 

- Cậu… 

Đang định nói thì Tuyết Y có điện thoại, cậu ra 1 góc nói chuyện. Lại là đàn bà làm phièn rồi. Qúach giám thở hắt ra đứng chờ. 

Còn lại 3 người trong phòng ăn cùng một cô gái đang mê man. Ông Tình xoa hai tay vào nhau, ánh mắt ô dục: 

- Để tôi trước rồi hai vị vào sau nhé. 

Ông Phan nảy ra ý định: 

- Cả 3 cùng vào cho sướng. 

- Vừa làm vừa coi phim cũng vui chứ….hahaha…Ông Bách cười vang dội cả căn phòng kín. 

Hai người còn lại cũng cười phá lên, Qúach giám đứng ngòai sát cánh cửa gỗ giất mỏng, đủ nghe thấy những lời lẽ thô bỉ ấy, cậu lắc đầu rùng mình “Biến thái…” 

Tuyết Y nói chuyện điện thoại xong vẫn thấy Qúach giám đứng đấy, cậu nheo mắt: 

- Đứng đây làm gì. 

- Ơ em tưởng Hàn thiếu còn dặn dò gì? – Qúach giám cũng ngớ mặt ra 

- Không có gì về côngti thôi. 

-Hahaha… nhìn con bé này có vẻ con nhà lành nhỉ, món ăn mới này cũng hay chứ….haha….Công nhận Hàn thiếu cũng nhanh tay thật… 

- Vậy giờ quyết định cả 3 cùng lên phòng chứ gì. 

- Cũng được – Ông tình gật đầu – Đưa nó lên phòng nghỉ thôi. 

Tuyết Y nghe những tràng cười dâm bỉ ấy, cậu đứng 1 góc qọeu thấy ông Tình đang bế xốc Tử Di trên tay chắc là lên phòng. Hai tay cô buông sõng, hai hàng lông mày vẫn đang nhíu lại như khó chịu lắm, nét mệt mỏi vẫn còn hiện lên… 

- Qúach giám. 

- Dạ. 

- Cậu gọi đến cho 3 bà của 3 lão kia cho tôi. 

Qúach giám hơi mím môi cười. Cậu mở máy, gọi theo lời Tuyêt Y . từ khi ra trường theo Tuyết Y đến giờ cậu luôn thấy Tuyết Y rất chững chạc, và Tuyết Y cũng là thần tượng của cậu. Người ngoài nhìn vào Tuyết Y cảm giác cậu rất đáng sợ, đôi lúc Quách giám cũng cảm thấy vậy thật nhưng cũng có lúc Hàn thiếu rất "lành tính" đấy chứ. 

Tuyết Y nói xong liền đi lên tầng theo sau 3 người đàn ông kia. Họ vào phòng rồi đóng cửa lại…Tuyết Y đứng bên ngoài tránh xa đứng tại một góc khuất. 

- Chúng ta cũng cần sạch sẽ một chút trước khi đụng đến người tình Hàn thiếu chứ nhỉ…haha – Ông Tình cười nham nhở mắt láo liên nói. 

- Cũng được….Sang mỗi người một phòng tắm rồi quay lại đây chơi cũng chưa muộn…haha. 

- Ý hay ý hay… 

Tuyết Y đứng ngoài không biết 3 người đó nói gì mà tự nhiên mỗi người xang một phòng gần đó. Cậu nhíu mày nhìn theo. 

15 phút sau, 3 lão dâm dê bước ra ngoài cùng lúc với nhau nhìn nhua cười sảng khoái, trên người là bộ pijâm lông. 

Họ cùng nhau bước lại phòng của Tử Di. Tuyết Y đã hiểu lý do vì sao họ đi ra rồi. Cậu bật cười nhếch môi “ 1 lũ ngu…” 

Vừa lúc ấy dưới đại sảnh khách sạn,3 phu nhân của 3 đại gia nổi tiếng sợ vợ đã xuất hiện tại đó. 

Phu nhân Tình lên tiếng, bà ta nghiến răng vừa đi vừa nói với 2 bà bạn còn lại: 

- Lão đê tiện này…về đây chết với tôi… 

Phu nhân Phan cũng không kém phần hùng hổ tuyên bố: 

- Tôi mà bắt tại trận được thì tôi cho ông mất quyền làm bố (=]~) 

Riêng phu nhân Bách lại không nói gì nhưng mặt hằm hằm sát khí trong tình trạng bà đâm chết mày. Bà ta nghiến răng chèo chẹo đi nhanh như tia chớp đến địa chỉ phòng mà người dấu mặt đã cho họ. 

Rầm…Rầm… 

- Mở cửa …mở cửa…Nhanh lên…mở cửa. 

2 bà cùng đập cửa phòng. Nghe tiếng ai như tiếng vợ mình, cả 3 lão đại gia sợ vợ cùng tái mặt, chưa kịp xơ múi gì đã có kẻ phá đám, ông Tình liền nói: 

- Sao con vợ tôi, nó lại có mặt ở đây. 

- Cả con vợ tôi nữa… 

Ông Tình, ông Phan bỗng nhiên nhìn xang ông Bách nghi ngờ - Ông Tình đay nghiến: 

- Ông muốn ăn một mình nên thừa lúc chúng tôi không để ý đã gọi đến đúng không? 

Ông Bách xua tay vội vàng giải thích: 

- Không có. Không có tôi đâu có tiểu nhân như vậy. 

- Vậy tại sao chỉ có 2 con vợ của 2 bọn tôi còn vợ ông lại không có mặt. 

o Tôi làm thế thì được lợi gì. Con vợ tôi chơi với vợ hai ông tôi mà báo họ đến đây trả khác gì tự khai với vợ mình- Ông Bách cũng không hiểu tại sao nữa. 

- …

- Mở cửa không…Mẹ kiếp…mở mau…mấy lão già mất nết này…mở cửa. Đừng để tôi phá cửa… 

Hai lão bà bên ngoài không ngừng la lối om xòm, nhân viên phòng theo dõi camera thấy vậy liền đến đó. Cậu ta cúi đầu chào lịch sự: 

- Thưa quý khách có chuyện gì xảy ra vậy ạ. 

- Lão già thối này…có mở cửa không.. 

Uỳnh Uỳnh… 

Người nhân viên cố nói tiếp: 

- Chúng tôi có thể giúp gì có các vị.. 

Cộp…cộp… Bà Phan cầm hẳn guốc lên đập vào cửa khiến người nhân viên trố mắt nhìn, cậu ta ngăn lại: 

- Qúy khách không nên gây thiệt hại cho khách sạn chúng tôi, nếu cố tình sẽ phải bồi thường. 

Bà Tình quay ngoắt xang người phục vụ, bà ta lôi trong bóp ra một xấp tiền 500k ném thẳng vào mặt người phục vụ, trợn mắt lên nói: 

- Bồi thường rồi đấy. Mau phá cái cửa này cho tao. Không thì bà không để yên cho chúng mày làm ăn đâu… 

Người phục vụ hoảng hốt trước sự hung hãn của mệnh phụ này. Cậu ta vội vàng chạy đến phòng quản sự tvrình bày sự việc cùng 1-2 người bảo vệ quay lại, rồi xin khóa phòng. 

Bên trong, ba ông sốt sắng, mặt mày tái mét đi. Dù máu gái nhưng vẫn sợ vợ một vành. Ông Tình đập tay vào nhua mặt mày nhăn nhúm thấy khổ: 

- Sao đây…Con vợ tôi nó mà vào đây là xong đấy… 

Ông Phan cũng hốt hoảng không kém, ông ta đi qua đi lại chóng cả mặt: 

- Phải trèo tường thôi. 

Ông Tình trợn mắt: 

- Ông có biết đây là tầng mấy không? 

- Tầng 3 thôi mà . Nhưng còn cách nào khác…chẳng nhẽ ông muốn… 

… 

- Ba vị tổng tài… 

Từ đâu đó vọng ra tiếng nói khác lạ, 3 người quay lại nhìn nhau. Ông Tình lia mắt ra phía cửa sổ. Có một người thanh niên đang đứng thập thò ngoài đó cười chào 3 ông. Ông Tình cau mày nhìn: 

- Cậu là… 

… 

- Mở cửa không thì bảo…định lỳ mặt trong đấy hả…3 lão già dâm tặc kia…- Tiếng đập cửa lại vang lên ầm ầm khiến 3 người càng hoảng loạn. 

Người thanh niên cười nhẹ: 

- Tôi là trợ lý của Hàn thiếu. Lúc Hàn thiếu đi ra thì chạm mặt 3 phu nhân , biết chuyện chẳng hay nên đã cử tôi đi giúp các ngài. 

- Hàn thiếu tốt quá. 

- Cậu ấy đúng là cứu tinh của chúng ta.. 

- May quá… 

Còn gì mừng hơn nữa, cuối cùng cũng có ười giúp nhưng mà bằng cách nào. Qúach giám trèo lên khung cửa sổ, cậu phủi tay nói: 

- Chúng tôi đã bắc thang dây cho các ngài rồi. Chỉ cần trèo xuống là Ok. 

Tiếng cửa lạch cạch như có người đang mở hay phá khóa gì đó. Ba người kia vội vàng từ dã Qúach giám: 

- Tốt lắm. Chúng tôi đi trước. 

- Gửi lời cảm ơn đến Hàn thiếu cho tôi. 

- Chúng tôi sẽ đền đáp sau. 

Cả ba nhanh chân trèo qua khung cửa bám vào thang dây từng người hạ cánh an toàn. Qúach giám chẹp miệng, cậu cởi áo tụt chiếc quần Jeain ra, bước đến gần cánh cửa, mở cửa ra, Qúach giám vờ ngáp ngủ nhìn mấy người phụ nữa trước cửa phòng, mắt nhắm mắt mở Qúach giám nói giọng ngái ngủ: 

- Cái gì mà ầm ầm thế….haizz…muốn ngủ mà cũng không xong. Các phu nhân cần gì. 

Người phục vụ nhìn hình tượng hớ hên còn mỗi chiếc quần sà lỏng bên trong của Qúach giám mà nuốt nước bọt. Cả 3 vị phu nhân cũng sửng sốt không kém…Sao lại là một người thanh niên. Chẳng nhẽ có người chơi đều ba bà ta. 

Bà Tình nhíu mày, ngó ngó nghiêng nghiêng vào bên trong xem chồng mình có trốn trong đó không. 

Qúach giám lên tiếng tiếp: 

- Rốt cuộc là mấy vị tìm ai? 

Thấy mặt Qúach giám có vẻ đang ngủ thật. 3 phu nhân liền xuôi xuống. 3 bà đã bị hố ư. Người phục vụ đứng giữa lên tiếng xen vào: 

- Hihi…Hình như mọi hiểu lầm đã sáng tỏ. Các vị phu nhân có thể an lòng rồi chứ. 

3 bà quay mặt đi không thèm nói gì với người nhân viên. Cậu ta nhìn xang Qúach giám cười cúi đầu: 

- Rất xin lỗi quý khách. 

Qúach giám mỉm cười gật đầu rồi đóng cửa lại. Cậu thở phào nhẹ nhõm, rồi lấy áo trên ghế mặc vào. Vì chuyện này mà cậu phải lõa lồ trước mặt mấy mụ già. 

Bà Tình vừa đi vừa hầm hầm: 

- Mẹ kiếp…đứa nào dám chơi bà… 

- Đâu chỉ mình bà.- Bà Phan tức không kém tự nhiên đi rình chồng mà cuối cùng là nhầm chuồng ngượng muốn chết. 

- Tôi nữa mà.- 

- Hừ….đừng để tôi biết được chúng nó là ai… 

Thấy ba vị phu nhân đã đi qua, Tuyết Y nật cười nửa miệng “Đúng là bán bêu”. Cậu không biết mai sau mình có vợ sẽ như vậy không nữa. Chợt Tuyết Y rùng mình, thà không có còn hơn. Độc thân vui vẻ. 

Qúach giám ra khỏi phòng, cậu thấy Tuyết Y đang điềm nhiên đi tới. 

- Hàn thiếu làm tôi điếng người. Làm sao tự nhiên cậu lại làm vậy. 

- Không biết. Nhưng thế cũng có lợi cho mình về sau thôi. 

Qúach giám nhìn Tuyểt Y. Qủa thật người này rất giỏi. Chuyện gì cũng có thể nghĩ ra. Qúach giám gậtd dầu cười: 

- Còn chuyện gì nữa không Hàn thiếu. 

Tuyết Y lắc đầu, nhẹ giọng nói: 

- Cậu cứ về trước đi. 

- Dạ. 

Qúach giám cúi đầu chào Tuyết Y rồi ra về. Theo Tuyết Y, Qúach giám cũng đã học được một số mánh khóe hay cách diễn kịch của cậu làm cho đối phương không nghi ngờ được đôi chút. Nói chung vẫn còn phải học hỏi Hàn thiếu rất nhiều mới có thể theo kịp. 

Tuyết Y mở phòng Tử Di ra, cô vẫn đang nằm yên trên giường, Tuyết Y đứng dựa lưng vào tường, mắt nheo lại nhìn Tử Di. 

Rõ ràng Tuyết Y rất muốn phá hoại sự trong sáng trên gương mặt Tử Di đi mà sao mỗi lần muốn hại cô đến phút cuối cậu lại mủi lòng nhỉ. Trước đến giờ Hàn thiếu này có thế đâu… 

Tuyết Y nghiêng nghiêng đầu nhíu mày nhìn Tử Di thật kỹ từng đường nét…Càng nhìn cậu càng thấy ghét bản mặt đấy…nhưng sao lại không thể hại được. 

Cũng như lần trước vạy cứ đến giây phút cuối cùng Tuyết Y lại quay trở lại phòng của Đan Băng và bế cô đi thay vào đó một người con gái khác làm cho Đan Băng hiểu lầm thế nên mới không có cái thẻ nhớ nào để đưa cho cậu. 

Mà Đan Băng cũng quá dễ tin người nên mới chấp nhận điều kiện của Tuyết Y. Nói đi cũng phải nói lại chỉ tại nét mặt diễn xuất của Tuyết Y quá đạt ấy chứ. 

Tuyết Y chẹp miệng, cậu định cúi người bế Tử Di xuống dưới xe đi về nhưng nghĩ gì đó cậu lại thôi. Tuyết Y bỗng nhiên xe quần áo Tử Di ra cho hớ hênh tạo nên hiện trường như vừa làm …xong. Cậu đứng dậy cười gian tà phủi hai tay vào nhau. 

Tuyết Y đứng lại một lúc hút hết điếu thuốc rồi mới đi về một mình.

 

… 

Sáng sau Tử Di mở mắt ra, đầu cô nhức như búa bổ, cô gượng ngồi dậy, nhìn lại người mình, quần áo đã nát tươm. Tử Di bật cười cay đắng. Vậy là đã có thêm 3 người đàn ông nữa đặc biệt là đáng tuổi cha cô đi qua đời mình. 

Tử Di đứng dậy xỏ dép lững thững vào toilet tắm rửa, cô muốn kỳ hết những thứ dơ bẩn trên người mình mà mấy tên già mất nết kia để lại. Lúc cô trở ra đã thấy Tuyết Y ngồi bên ngoài. 

Tử Di nhìn Tuyết Y đang nhìn mình, cậu cười: 

- Em làm tốt đấy. Thay đồ đi rồi về. 

Tử Di cầm bộ đồ trên giường , cô không buồn nói 1 lời nào với Tuyết Y. Rõ ràng là một gương mặt đẹp nhưng sao cô lại hận nó đến vậy. Tử Di cắn chặt môi lại ánh mắt đầy sự nén chịu nhẫn nhục. 

Tuyết Y đứng dậy nhíu mày nhìn Tử Di 

– Có hận tôi thì dấu trong lòng thôi, đừng nên tỏ ra mặt như thế chứ, nên nhớ chỗ đứng của mình. Không giấu được cảm xúc của mình thì đừng tỏ ra cứng rắn. 

Khóe môi Tuyết Y cong lên như đang cười chế giễu Tử Di. Cậu xọc 2 tay vào túi quần quay mặt bước đi xuống dưới sảnh chờ cô. 

Tử Di nắm chặt lấy chiếc áo đang cầm trong tay. Cô rất muốn được tát thẳng vào cái mặt đẹp đẽ nhưng không có tính người ấy. Tử Di cố gìm cơn giận xuống, cô cần biết mình phải nhịn. Tuyết Y nói đúng, cô cần phải giữ bình tĩnh phải dấu được cảm xúc của mình. Cô còn phải giữ tinh thần để tìm hiểu cái chết của ba mình nữa. Tử Di nén tiếng thở dài đi vào toilet thay đồ. 

… 

Trợ lý Kim đến cơ quan của Thịnh tổng. Ông gặp Thịnh tổng: 

- Ồ. Trợ lý Kim đến côngti của tôi có việc gì sao? 

Trợ lý Kim ngồi xuống đối diện bàn làm việc của ông Thịnh, nhẹ giọng nói: 

- Thịnh tổng có biết phu nhân của mình đã đắc tội với ai không? 

- Ý trợ lý Kim là sao? Tôi chưa hiểu rõ – Ông Thịnh ngả người ra ghế nheo mắt hỏi. 

Trợ lý Kim chắt lưỡi: 

- Phu nhân đã dám vô lễ đụng chạm đến Huỳnh tổng. Ông biết hậu quả rồi chứ. 

Ông Thịnh ngồi thẳng người dậy, mặt mày biên sắc. Trời ơi vợ ông đắc tội với ai sao lại liên quan đến Huỳnh San Phong. Ông ta lắp bắp: 

- Chuyện …chuyện là sao? 

Trợ lý Kim kể lại chuyện bà ta đã nói móc Huỳnh tổng của mình. Đương nhiên là có thêm vào một số câu cho lớn chuyện. Ông Thaịnh nghe xong, trán lấm tấm mồ hôi. Mặc dù ông cũng thuộ dạng giàu nhưng đối với Huỳnh tổng thì ông chỉ là hạng giàu xổm thôi không đáng gì, nếu cậu ta muốn dìm chết công ti ông lúc nào cũng có thể làm được.ẽ 

Ông Thịnh rút khăn giấy trên bàn chặn mồ hôi, miệng nói: 

- Vậu ông có cách nào giúp tôi…tôi sẽ hậu tạ. 

Trợ lý Kim ngả người dựa lưng vào ghế chân vắt chữ ngũ, nheo mắt nói: 

- Chuyện này khó đấy… 

Ông mở ngăn kéo lấy một xấp tiền cho vào phong bì đứng dậy. mặt cười xởi lởi, tay nhét cộp phong bì ấy vào túi áo véc của ông Kim: 

- Ông cầm tạm…xong việc tôi sẽ bồi dưỡng… 

Ông Kim ho khan:.. 

- Ừ… hừm…cái này nể tình quen biết lâu nên tôi mới giúp đấ nhé. 

- Rồi rồi mà….- Ông Thịnh cười nói. 

- Vậy ông bảo phu nhân mình đi cùng tôi đến xin lỗi Huỳnh tổng, tôi sẽ nói giúp cho. 

- Được…được.- Ông Thịnh vội gọi điện về cho vợ mình. 

Bà Thịnh nghe được danh Huỳnh tổng, mặt bà ta xám ngắt lại, ngay cả chồng bà cũng phải nể vài phần tì biết người đó như nào rồi. Bà ta liền ra ngoài bảo tài xế chở đến ngay công ti chồng cùng ông Kim đến gặp Huỳnh tổng. 

Cộc…cộc… 

- Vào đi – San Phong đang ngồi xem tài liệu, mắt vẫn không ngẩng lên nhìn vì cậu biết người đó là trợ lý mình. 

- Có chuyện gì? 

Trợ lý Kim đáp: 

- Huỳnh tổng, có bà Thịnh đến để xin lỗi cậu về chuyện hôm trước ở đám tang. 

Huỳnh tổng dừng tay lại, mắt cậu từ từ ngước lên, cậu thả người dựa ra đằng sau, nheo mắt nhìn bà, miệng cười cười. Bà Thịnh thấy điệu bộ bình tĩnh của San Phong mà lạnh dọc sống lưng, bà ta ấp úng: 

- Chuyện lần trước… 

- Ra ngoài... 

San Phong đột nhiên đổi sắc mặt, ánh mắt nghiêm nghị, mặt chuyển xang tông lạnh. Khiến bà Thịnh giật nảy mình, trợ lý Kim lắc đầu “Không có cách rồi…haizz “. Bà Thịnh tỏ ra ăn năn: 

- Tôi xin lỗi…thật ra tôi không biết… 

San Phong chưa để bà ta nói hết đã chặn ngang: 

- Bà không đủ tư cách nói chuyện với tôi hiểu không. 

Nói xong cậu hất mặt nhìn xang trợ lý Kim. Ông ta hiểu ý liền quay xang bà Thịnh: 

- Ra ngoài thôi. 

Bà Thịnh tức điếng người. Rõ ràng tuổi đời của thằng ranh này kém bà rất nhiều mà dám ăn nói sấc láo vậy. Bà ta đỏ tím mặt cắn chặt răng vào môi kìm nén vì biết không làm gì được San Phong. Bà ta bước ra ngoài theo sau trợ lý Kim. 

Ra ngoài, trợ lý Kim chẹp miệng: 

- Bà đụng nhằm người rồi. Huỳnh tổng ghét nhất ai đụng chạm đến tư chất cậu ấy đấy.

- Vậy bây giờ làm sao – Bà Thịnh nhăn nhó. 

- À…-Trợ lý Kim bỗng sáng mắt – Có phải ông Thịnh đang có một mối lớn sắp cộng tác với côngti của Hàn thiếu đúng không. 

Bà Thịnh gật đầu: 

- Hình như vậy. Thế thì có liên quan gì. 

- Vậy bà muốn hòa với Huỳnh tổng chỉ còn cách ấy thôi… 

Nói xong trợ lý Kim mỉm cười rồi bước đi. Cách nói mập mờ của ông làm bà ta nửa hiểu nửa không hiểu. Bà ta về công ti chồng mình kể lại chuyện vừa xảy ra. 

Bộp…. 

- Mẹ thằng khốn này…nó thật quá đáng mà.- Ông Thịnh đập tay vào bàn vẻ mặt tái lại nghiến răng. 

Cơ hội hợp tác với Hàn thiếu rất hiếm hoi nay Huỳnh tổng lại muốn giựt hợp đồng hái ra tiền đấy từ tay ông chẳng khác gì tuyệt đường ông. Đến nước này chỉ còn Hàn thiếu mởi giúp được mình. 

Bà Thịnh giật bắn mình nhìn vẻ mặt tức giận của chồng. Công nhận Huỳnh tổng thật biết cách chèn ép người khác quá chứ. 

Ông Thịnh mím môi: 

- Để xem nó làm gì được...hừ. Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. 

- Vậy ông định thế nào. 

Ông Thịnh không nói gì. Quay số điện thoại, nét mặt ông giãn ra, vừa cười vừa nói giọng xởi lởi: 

- Qúach giám à. Cậu có thể gửi lời mời tối nay dùng bữa với vợ chồng tôi cho Hàn thiếu được không. 

- … 

- Cảm ơn Qúach giám nhé.- … 

Ông Thịnh cúp máy, quay xang vợ nói: 

- Tối này gặp Hàn thiếu, bà phải giữ ý tứ nói chuyện hiểu chứ. 

- Vâng. …. 

…. 

- Em thay đồ rồi đi dùng bữa với anh. 

Tử Di đang ngồi vẽ gì đó, Tuyết Y đi vào nói, cô không đáp trả chỉ làm theo, mắt không buồn liếc lấy Tuyết Y một cái. 

1 lúc sau cả hai đã có mặt nhà hàng Pháp. Vừa mới vào cửa, Tuyết 

Y đã có điện thoại, cậu nói: 

- Em vào bàn 15 trước, anh nghe điện thoại. 

Tử Di bước vào tìm đúng bàn 15. Chỗ ấy đã có một người phụ nữ đang ngồi, cô đi lại. Chắc là Hàn thiếu có hẹn với họ. 

Tử Di đi lại cúi chào hai người, gượng cười rồi kéo ghế ngồi xuống. Bà Thịnh nhận ra cô. Bà ta tưởng cô ngồi nhầm, liền đanh giọng: 

- Mày là cái *** gì mà dám ngồi đây với tao. 

Tử Di giương mắt nhìn bà. Chẳng nhẽ mình nhầm bàn rõ ràng Hàn thiếu bảo vào bàn 15 mà. 

Thấy Tử Di cứ nhìn mình, bà Minh cau mày tưởng cô đang trêu ngươi mình: 

- Mẹ cái ******** này mày đang trừng mắt với ai vậy. 

Tử Di vẫn im lặng, mặt đanh lại khi nghe những lời xúc phạm đến mình. Bà Thịnh thấy vậy càng điên tiết. Vốn đã không ưa Tử Di khi nghe qua lời bà Minh –bạn bà kể. Bà Thịnh đứng dậy, dơ tay lên định tát Tử Di thì cô đã cầm lại tay bà được. Bà Minh trợn mắt lên nhìn cô. Không ngờ Tử Di lại dám chống lại mình, bà ta xô ghế ra túm tóc Tử Di, vừa dúi xuống vừa ****: 

- ******** rẻ rtiền này mày dám chống trả tao à… 

Mọi người đổ ánh mắt vào 2 người phụ nữ. Tử Di cố gắng dựt tóc mình ra khỏi tay bà ta, từ bé đến giờ cô có đánh nhau gây sự với ai đâu, bị đánh bất ngờ làm gì biết phản công lại chứ. 

Nghe tiếng **** cứ nghĩ cô gái trẻ bị đánh kia dựt chồng người ta nên mới bị đánh ghen nên cũng ngại can. Bảo vệ, quản lý vội vàng chạy tới

 

phimxxx - phim jav

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ