Disneyland 1972 Love the old s
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Chap 36 

 

Xung đột... 

 

-“Cô...”-Không cần đợi Hạo Thần kịp có thêm bất cứ phản ứng nào trước hành động hết sức bất ngờ của Ái Hy, Điền Huân cất cao giọng trả lời.-“Tất cả là do cô.” 

 

Và ngay lập tức, cả hai tai Ái Hy lại được bịt chặt từ phía sau, nhưng câu nói khẳng định kia đã hoàn toàn được Ái Hy tiếp thu dù cho Hạo Thần đã kịp bịt tai Ái Hy lại... 

 

Chỉ cần liếc sơ cũng có thể thấy, Hạo Thần không đủ tàn nhẫn và máu lạnh đến mức khiến người con gái trước mặt bị tổn thương... 

 

Xem ra không cần đến Hạo Thần, Điền Huân vẫn có thể tự mình thực hiện kế hoạch... 

 

-“Do... tôi?”-Cả người bắt đầu run lên, dường như chuyện này đã bắt đầu vượt quá xa tầm kiểm soát... Ái Hy tự chỉ vào mình như chờ xác nhận lại, tầm nhìn trước mắt đang dần biến đổi thành một màu đen tăm tối. 

 

Khoé môi Điền Huân khẽ nhếch lên, chuẩn bị sẵn một từ khẳng định ngắn gọn dành cho Ái Hy... 

 

Chợt một vòng tay ôm lấy Ái Hy từ phía sau, chất giọng trầm ấm vang lên bên tai Ái Hy như một lời van nài. 

 

-“Em đừng nghe...”-Hạo Thần ôm chặt người Ái Hy, gục đầu vào bờ vai nhỏ bé đó, gấp gáp cất giọng.-“... Xin em đấy, đừng nghe và cũng đừng tin bất cứ điều gì cả.” 

 

Hành động của Hạo Thần khiến Điền Huân sững người... đây có thể xem là biểu hiện của sự phản bội không?! 

 

Nhưng vẫn chưa hề nói thêm được bất cứ điều gì, đã có một vật thể kim loại đang phản chiếu thứ ánh sáng tinh khiết của mặt trời được kề vào cổ Điền Huân, kèm theo một lời uy hiếp. 

 

-“Ngậm miệng lại, không biết điều thì đừng trách.”-Vĩnh Kỳ lập tức kề dao vào sát cổ Điền Huân không chút do dự... 

 

Không ai được phép làm tổn thương người con gái mà Vĩnh Kỳ yêu thương! 

 

-“Hoặc tao nói chuyện chính cô ta là nguyên nhân khiến cả gia đình rơi vào hoàn cảnh đó, hoặc tao nói cho cô ta biết chuyện bản hợp đồng giữa mày và Minh Vỹ.”-Điền Huân cảm nhận được thứ kim loại sắc lạnh kia đang hiện hữu ở cổ, không hề có bất cứ hành động nào khác ngoài việc đứng yên... vì chỉ cần cử động, vật thể kia sẽ lập tức cứa vào cổ, chắng khác nào chưa làm được gì mà đã bại trận sớm như thế... nơi khoé môi Điền Huân nở một nụ cười nửa miệng, vẫn là cái khí chất ngạo mạn cất lên câu nói lấp lửng kèm theo thông điệp của một lời yêu cầu.-“Sao? Chọn đi.” 

 

Từ phía đối diện, Ái Hy và cả Hạo Thần cũng ngạc nhiên nhìn cảnh tượng trước mắt, khoảng cách khá xa nên cả hai không thể nghe được cuộc đối thoại từ phía bên kia... 

 

Lần này tình thế đã hoàn toàn đảo ngược, người rơi vào hoàn cảnh bị động lại là Vĩnh Kỳ... 

 

-“Sẽ không có bất cứ sự lựa chọn nào cả.”-Sau một khoảng thời gian bất động, Vĩnh Kỳ dứt khoát trả lời, sau đó tiếp tục nói đều đều bên tai Điền Huân.-“Tao sẽ chọn lựa thứ mà tao cho là có thể khiến Ái Hy an toàn, nhưng cả hai yêu cầu của mày có lẽ không đủ điều kiện để tao đồng ý.” 

 

Quãng thời gian gia nhập tổ chức đã khiến Vĩnh Kỳ thay đổi rất nhiều... từ cách ứng xử, hành động cho đến lối suy nghĩ cũng hoàn toàn khác biệt... 

 

Một Vĩnh Kỳ nông nổi, chẳng xem ai ra gì nay đã học được cách điềm tĩnh trong mọi tình huống... 

 

Và trên hết, đã là một thành viên của tổ chức, thì mạng sống hiện tại vốn không là gì cả, nguyên tắc cơ bản là không được để kẻ khác áp đặt mình... 

 

Sự an toàn của Ái Hy sẽ luôn được Vĩnh Kỳ đặt lên hàng đầu, vì Ái Hy chính là một phần lý do mà Vĩnh Kỳ tham gia vào tổ chức Knight... 

 

-“Không lựa chọn? Thế mày sẽ làm gì khi tao nói cho cô ta cả hai chuyện mà mày và Minh Vỹ đã cất công che giấu?”-Điền Huân vẫn giữ vững lập trường của mình, vì dồn ép kẻ khác vào đường cùng vốn là bản năng của Điền Huân. 

 

-“Mày nghĩ cô ấy sẽ tin mày hơn Minh Vỹ?”-Vĩnh Kỳ nhướn mày, nhưng khả năng này dĩ nhiên sẽ rất cao... 

 

Vì Ái Hy không có lý do gì mà lại tin tưởng người khác hơn Minh Vỹ được... 

 

Kể cả Vĩnh Kỳ...

Và Điền Huân cũng chỉ yên lặng, không hề nói thêm bất cứ lời nào, hướng ánh nhìn đối diện về phía Ái Hy... 

 

Trái tim Vĩnh Kỳ chợt nhói lên, đau buốt tột cùng, đôi mắt cũng dừng lại ở gương mặt xinh xắn đối diện... 

 

-“Hai người tâm sự đủ chưa?”-Gương mặt Ái Hy trong tầm nhìn của Vĩnh Kỳ và Điền Huân cũng bắt đầu đỏ bừng lên, mím môi, sau đó gạt mạnh vòng tay của Hạo Thần ra khỏi người mình, tức giận tiến đến gần chỗ Vĩnh Kỳ và Điền Huân đang đôi co.-“Về!” 

 

Một từ ngắn gọn nhưng xúc tích, Ái Hy lườm Điền Huân sau đó nhìn Vĩnh Kỳ ra lệnh, tiếp theo lại đi lướt qua cả hai người và bước thẳng ra ngoài cổng trường trước ánh nhìn ngạc nhiên của những người trong và ngoài cuộc... 

 

Dường như Ái Hy đã hết kiên nhẫn để chờ đợi câu trả lời từ Điền Huân, thay vào đó lại bắt đầu cảm thấy mệt mỏi với những chuyện phiền phức như thế này... 

 

Bàn tay Hạo Thần vừa bị Ái Hy lạnh lùng hất ra lạc lõng trong không trung, đôi mắt kia cũng dần trở nên sâu thẳm và phức tạp... 

 

Vĩnh hạ dao, sau đó cũng nhanh chóng bước theo Ái Hy ra khỏi cổng trường... 

 

-“Thần, thích cô ta rồi à?”-Điền Huân cũng nhìn theo hai bóng người kia khuất xa khỏi tầm mắt, đưa tay xoa xoa cổ, tiếp theo tiến lại gần vỗ vỗ vai Hạo Thần. 

 

-“Kết thúc, tôi bỏ cuộc.”-Hạo Thần vô thức buông một câu nói dứt khoát, gạt tay Điền Huân ra sau đó cũng quay người bước đi... 

 

Điền Huân lặng người đứng yên ở vị trí hiện tại, cho một tay vào túi quần, tay còn lại dần thu lại thành nắm đấm. 

 

-“Thần...”-Đôi mắt Điền Huân chợt dần tối lại, chất giọng không chút cảm xúc lại vang lên, dõi theo bóng Hạo Thần từ phía sau.-“... hết giá trị lợi dụng.” 

 

... 

 

-“Cô chủ, cô định đi đâu?”-Vĩnh Kỳ vẫn đeo trên vai chiếc balô của Ái Hy, lặng lẽ bước theo sau Ái Hy cất tiếng hỏi, giọng điệu cung kính và đậm chất “tôi tớ”... 

 

Ái Hy sau khi rời khỏi trường thì cứ thế bước đi, không nói thêm bất cứ một lời nào... 

 

Cơn gió mùa cuối thu vẫn tiếp tục thổi những áng mây trắng tựa kẹo bông bay lững lờ trên bầu trời xanh, những cánh hoa tường vi cũng theo cơn gió ấy nhẹ nhàng đáp đất...

 

Ái Hy phớt lờ câu hỏi của Vĩnh Kỳ, tiếp tục bước đi trên con đường vắng vẻ, đôi mắt đượm buồn ẩn sau hàng mi dài khẽ chớp vài cái, một lớp sương mờ đã phủ kín đôi mắt nâu ấy... 

 

Đột ngột Ái Hy dừng bước, một câu hỏi nghi hoặc vang lên trong bầu không gian tĩnh lặng... 

 

-“Minh Vỹ đang ở đâu?” 

 

Những lúc thế này, Ái Hy đã quen nép mình trong vòng tay ấm áp của Minh Vỹ, được chất giọng lạnh lùng kia vụng về an ủi... 

 

Tại sao chỉ xa chưa được một ngày tại sao lại nhớ đến thế? 

 

Nhớ những cử chỉ dịu dàng, nụ cười ranh mãnh và cả gương mặt kiêu ngạo kia... 

 

Ái Hy không hề ngoảnh mặt lại nhìn Vĩnh Kỳ, lúc này thật sự Ái Hy đang rất cần Minh Vỹ... 

 

-“Thiếu gia đang ở tổ chức.”-Vĩnh Kỳ trả lời với chất giọng trầm khàn, đôi mắt vẫn dán chặt vào bóng người trước mặt. 

 

-“Đâu cũng được, đưa tôi đến chỗ Minh Vỹ.”-Ái Hy quay người lại, khoát khoát tay với dáng vẻ thờ ơ cùng cực, hạ giọng yêu cầu.-“Và nếu là anh, xin đừng gọi tôi là cô chủ.” 

 

-“Đó là trách nhiệm của tôi, thưa cô chủ.”-Vĩnh Kỳ thật sự chẳng thích cách xưng hô này, nhưng đây là một trong những cách tốt nhất để giữ khoảng cách với Ái Hy... 

 

-“Tuỳ anh.”-Ái Hy trả lời với giọng lười biếng, đưa mắt gườm gườm Vĩnh Kỳ.-“Không nghe tôi nói sao? Tôi muốn đến chỗ Minh Vỹ.” 

 

Không phải Ái Hy muốn cư xử với Vĩnh Kỳ như thế này, chẳng qua chỉ cảm thấy nghi ngờ con người dối trá trước mặt... 

 

Nếu thật lòng với Ái Hy, thì ngày hôm đó Vĩnh Kỳ không thể nào hợp tác với anh Triết Dạ để hại Minh Vỹ... 

 

Có lần thứ nhất... dĩ nhiên sẽ có lần thứ hai! 

 

Mọi sự tin tưởng mà Ái Hy đặt vào Vĩnh Kỳ lúc trước đã tan vào hư vô, đem hạnh phúc đi thật xa và lại đưa những nỗi đau cùng cực vào tâm hồn đầy thương tổn... 

 

Lần này, Ái Hy quyết không để Vĩnh Kỳ phá tan hai chữ “hạnh phúc” khó khăn lắm mới có thể tìm lại được... 

 

Vĩnh Kỳ đưa tay vào túi lấy ra một chiếc điện thoại, ấn nhanh nút gọi rồi áp vào tai. 

 

-“Cho xe đến đường Hàn Thuyên gần trường Trung học Star.”-Vĩnh Kỳ nói ngắn gọn hết sức có thể, sau đó lại cho điện thoại vào túi, lặng người nhìn Ái Hy. 

 

Ái Hy khoanh tay đứng đối diện, đưa đôi mắt thuyết phục nhìn Vĩnh Kỳ và kèm theo chất giọng khó chịu. 

 

-“Tôi có vài chuyện cần anh trả lời, nhưng tôi cũng không muốn làm khó anh...”-Ái Hy đã học được cách uy hiếp người khác bằng ánh mắt từ Minh Vỹ, nên tạo áp lực cho Vĩnh Kỳ cũng không có gì gọi là khó.-“... tôi hỏi, nếu muốn thì trả lời, không muốn thì cứ việc im lặng.” 

 

Và Vĩnh Kỳ gật đầu... không có lý do nào để từ chối cả... 

 

-“Anh Triết Dạ và gia đình tôi mất từ khi nào? Và lý do?”-Gương mặt Ái Hy trở nên cực kỳ nghiêm túc, đôi mắt to đang nhìn Vĩnh Kỳ chằm chặp chờ đợi câu trả lời... 

 

-“...” 

 

Tĩnh lặng... 

 

Nếu có thể chính miệng nói cho Ái Hy, thì Vĩnh Kỳ đâu cần phải làm mọi cách ngăn chặn Điền Huân không cho hắn nói ra sự thật... 

 

-“Không thể trả lời được?”-Ái Hy cau mày nhìn Vĩnh Kỳ đang lặng người quan sát mình, bắt đầu cảm thấy khó chịu. 

 

Lại thêm một cái gật đầu nhẹ từ Vĩnh Kỳ... 

 

-“Vậy thì có thể cho tôi biết tại sao anh lại giúp anh Triết Dạ thực hiện kế hoạch lần đó?”-Ái Hy cố gắng dịu giọng hết sức có thể, từng từ trong câu được gằn xuống như một lời yêu cầu không được phép từ chối. 

 

Phía bên kia lắc đầu... 

 

Cả người Ái Hy run lên, cảm giác bực tức lại bắt đầu trỗi dậy, thật sự Ái Hy đang bắt đầu cảm thấy chán ghét những cái gật và lắc đầu của Vĩnh Kỳ... 

 

-“Lý do anh tham gia tổ chức Knight?”-Ái Hy đang cố gắng kìm nén, bàn tay buông thõng đang dần nắm chặt lại, cả thân người run lên từng hồi. 

 

Không một tiếng trả lời... 

 

Ái Hy thật sự không đủ kiên nhẫn và bình tĩnh khi đối thoại với Vĩnh Kỳ thêm được nữa, tức giận gằn giọng rồi quay bước đi. 

 

-“Không cần anh trả lời, tôi sẽ tự tìm hiểu.” 

 

Vĩnh Kỳ vẫn không hề nói dù chỉ một câu, lặng lẽ nhìn bóng Ái Hy đang dần kéo xa khoảng cách, đôi môi khẽ mấp máy một câu nói đau đớn cùng với trái tim như bị ai đó bóp nghẹn. 

 

-“Là... vì em...” 

 

...

Chiếc xe BMW màu đen đưa Ái Hy đến tập đoàn Hàn Kỳ... 

 

Vĩnh Kỳ bước đi trước, đưa Ái Hy bước qua không biết bao nhiêu đại sảnh và hành lang, cứ đi mãi đi mãi không điểm dừng... 

 

Ái Hy vừa bước theo sau Vĩnh Kỳ, vừa đưa mắt quan sát khung cảnh tráng lệ của toà cao ốc rộng lớn này... 

 

Có thể nói là nơi này thậm chí còn xa hoa hơn cả Minh Vỹ, những căn phòng làm việc trong nhiều lĩnh vực cứ nối tiếp nhau trải dài trên dãi hành lang trơn bóng, từng bóng người cứ thay nhau bước gấp gáp trên hành lang... 

 

Nhưng dường như chỉ có Ái Hy thích thú với khung cảnh hiện giờ, trên gương mặt Vĩnh Kỳ chẳng có chút vẻ gì khác ngoài thờ ơ và luôn toả ra sát khí mọi lúc mọi nơi... 

 

Bước chân ra khỏi toà cao ốc tuyệt mỹ ấy, một toà biệt thự lại hiện ra trước mắt Ái Hy, nhưng không hề có những bóng người ăn mặc lịch sự trang nhã như trong tập đoàn Hàn Kỳ, mà chỉ có vô số những tên cao lớn hung tợn mặc vest đen hệt Vĩnh Kỳ... 

 

Ái Hy lại tiếp tục vô thức bước theo sau Vĩnh Kỳ, những bước chân mỗi lúc một gấp gáp hơn... 

 

... 

 

Vĩnh Kỳ dừng lại ở một căn phòng được tách biệt với thế giới bên ngoài bằng kính cách âm, trước cửa có một tên cận vệ cao to đứng chặn, dáng vẻ trông vô cùng hình sự... 

 

Ái Hy bước đến gần, nhìn xuyên bức tường trong suốt làm bằng kính... 

 

Căn phòng được tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, một bóng người quen thuộc đang cầm khẩu súng lục màu đen, tay đeo găng đen da, chiếc headphone thấp thoáng trên mái tóc màu nâu nhạt để hạn chế những thứ âm thanh lớn khi sử dụng súng... 

 

Dáng vẻ hiện tại của Minh Vỹ trông chẳng khác nào một tên sát thủ chuyên nghiệp... 

 

Minh Vỹ kia rồi... 

 

Ái Hy vừa trông thấy Minh Vỹ thì lại trở nên tham lam hơn, muốn bước đến chạm vào để chứng thực sự tồn tại của Minh Vỹ... 

 

-“Tránh ra!”-Ái Hy bước lại gần cửa ra vào của căn phòng tập bắn, nhìn tên cận vệ ra lệnh. 

 

-“Cô không thể vào được, thiếu gia đã có lệnh không để bất cứ ai vào phòng.”-Tên kia lắc đầu, đưa tay đẩy đẩy người Ái Hy như đang đuổi cún con, gương mặt còn nở một nụ cười chễ giễu.-“Cô bé, đi chỗ khác chơi.” 

 

Nhưng dù cho cún con có dễ thương đến mức nào thì cũng đủ khả năng cắn người nếu người đó làm nó không hài lòng... 

 

Ái Hy tức giận nhìn tên cận vệ cao lớn trước mặt, quay sang tìm bóng hình của Vĩnh Kỳ... 

 

... nhưng Vĩnh Kỳ đã rời đi không biết từ khi nào... 

 

Đã thế này thì đành tự lực cánh sinh! 

 

Ái Hy nhìn chằm chằm vào tên cận vệ cao to, rồi lại tiếp tục đưa ánh mắt “sát nhân” nhìn hắn với vẻ gườm gườm, đặt ra một câu hỏi nghi hoặc... 

 

-“Tôi là vợ Minh Vỹ, không được phép vào sao?” 

 

Lắc đầu... 

 

Tên khốn nạn kia lắc đầu! 

 

-“Cô bé, đừng lôi cô chủ ra để làm cái cớ gặp thiếu gia!”-Tên cận vệ vẫn tiếp tục lắc đầu, lại đưa tay đẩy Ái Hy ra xa.-“Dù cô có là cô chủ thì cũng không được!” 

 

-“Nói chung là không cho tôi vào?”-Ái Hy nheo nheo mắt nhìn hắn ta với vẻ khó chịu, đôi mắt đang dần chuyển sang một màu đen u ám... 

 

Lần này là gật đầu! 

 

Ái Hy giận run người, đành phải giở mấy chiêu cũ của mình vậy... 

 

Nhấc chân lên, đạp này... 

 

Chưa hết, bàn chân tên kia vừa bị giáng một cú đạp “ngoạn ngục” nay lại bị Ái Hy “ngoạm” một cái ở cánh tay phải... 

 

-“Cô làm gì vậy?!”-Cố gắng đẩy Ái Hy ra, nhưng tất cả nỗ lực của tên kia chỉ là vô ích...

 

Ái Hy nhân lúc hắn ta mất cảnh giác, lập tức mở toang cánh cửa phòng ra, tiếp theo nhanh chân chạy vào phòng... 

 

Dĩ nhiên tên cận vệ kia cũng đuổi theo sau! 

 

-“Biến ra ngoài!”-Một chất giọng lạnh lùng vang lên, Minh Vỹ vẫn chú tâm nạp đạn cho khẩu súng trên tay, gằn giọng ra lệnh. 

 

Và tên cận vệ kia sững người một lúc, nghiến răng nhìn Ái Hy đang đứng cách Minh Vỹ ở một vị trí không xa... 

 

Hắn ta tức giận bước ra khỏi phòng, tiện tay đóng cửa lại và tiếp tục công việc, vẫn đinh ninh rằng Ái Hy sẽ không toàn mạng trở ra sau khi để Minh Vỹ bước ra khỏi phòng... 

 

Dường như Minh Vỹ không hề biết đến sự tồn tại của Ái Hy, tiếp tục chuyên tâm tập bắn... 

 

Minh Vỹ bắt đầu chuẩn bị tư thế, đạn đã được nạp, cánh tay phải đang cầm súng cũng giơ lên, chĩa thẳng về phía tấm bia tròn cách đó khá xa, dáng vẻ trông vô cùng lãnh đạm và điềm tĩnh... 

 

Chuẩn bị bóp còi súng... 

 

Một vòng tay nhỏ bé ôm ngang người Minh Vỹ một cách bất ngờ, gương mặt kia cũng áp vào lưng Minh Vỹ, siết chặt vòng tay hơn... 

 

Nhưng ngay sau đó, Ái Hy bị một lực khác ấn mạnh vào tường, kèm theo động tác chĩa thẳng khẩu súng vào đầu Ái Hy... 

 

Minh Vỹ giữ nguyên vẻ mặt lạnh giá, ngón tay đang dần ghì lấy còi của khẩu súng đen trong tay... 

 

*Đoàng* 

 

Một thứ âm thanh chấn động vang lên, xé toạch không gian trầm lặng của hiện tại

Chap 36 

 

Xung đột... 

 

-“Cô...”-Không cần đợi Hạo Thần kịp có thêm bất cứ phản ứng nào trước hành động hết sức bất ngờ của Ái Hy, Điền Huân cất cao giọng trả lời.-“Tất cả là do cô.” 

 

Và ngay lập tức, cả hai tai Ái Hy lại được bịt chặt từ phía sau, nhưng câu nói khẳng định kia đã hoàn toàn được Ái Hy tiếp thu dù cho Hạo Thần đã kịp bịt tai Ái Hy lại... 

 

Chỉ cần liếc sơ cũng có thể thấy, Hạo Thần không đủ tàn nhẫn và máu lạnh đến mức khiến người con gái trước mặt bị tổn thương... 

 

Xem ra không cần đến Hạo Thần, Điền Huân vẫn có thể tự mình thực hiện kế hoạch... 

 

-“Do... tôi?”-Cả người bắt đầu run lên, dường như chuyện này đã bắt đầu vượt quá xa tầm kiểm soát... Ái Hy tự chỉ vào mình như chờ xác nhận lại, tầm nhìn trước mắt đang dần biến đổi thành một màu đen tăm tối. 

 

Khoé môi Điền Huân khẽ nhếch lên, chuẩn bị sẵn một từ khẳng định ngắn gọn dành cho Ái Hy... 

 

Chợt một vòng tay ôm lấy Ái Hy từ phía sau, chất giọng trầm ấm vang lên bên tai Ái Hy như một lời van nài. 

 

-“Em đừng nghe...”-Hạo Thần ôm chặt người Ái Hy, gục đầu vào bờ vai nhỏ bé đó, gấp gáp cất giọng.-“... Xin em đấy, đừng nghe và cũng đừng tin bất cứ điều gì cả.” 

 

Hành động của Hạo Thần khiến Điền Huân sững người... đây có thể xem là biểu hiện của sự phản bội không?! 

 

Nhưng vẫn chưa hề nói thêm được bất cứ điều gì, đã có một vật thể kim loại đang phản chiếu thứ ánh sáng tinh khiết của mặt trời được kề vào cổ Điền Huân, kèm theo một lời uy hiếp. 

 

-“Ngậm miệng lại, không biết điều thì đừng trách.”-Vĩnh Kỳ lập tức kề dao vào sát cổ Điền Huân không chút do dự... 

 

Không ai được phép làm tổn thương người con gái mà Vĩnh Kỳ yêu thương! 

 

-“Hoặc tao nói chuyện chính cô ta là nguyên nhân khiến cả gia đình rơi vào hoàn cảnh đó, hoặc tao nói cho cô ta biết chuyện bản hợp đồng giữa mày và Minh Vỹ.”-Điền Huân cảm nhận được thứ kim loại sắc lạnh kia đang hiện hữu ở cổ, không hề có bất cứ hành động nào khác ngoài việc đứng yên... vì chỉ cần cử động, vật thể kia sẽ lập tức cứa vào cổ, chắng khác nào chưa làm được gì mà đã bại trận sớm như thế... nơi khoé môi Điền Huân nở một nụ cười nửa miệng, vẫn là cái khí chất ngạo mạn cất lên câu nói lấp lửng kèm theo thông điệp của một lời yêu cầu.-“Sao? Chọn đi.” 

 

Từ phía đối diện, Ái Hy và cả Hạo Thần cũng ngạc nhiên nhìn cảnh tượng trước mắt, khoảng cách khá xa nên cả hai không thể nghe được cuộc đối thoại từ phía bên kia... 

 

Lần này tình thế đã hoàn toàn đảo ngược, người rơi vào hoàn cảnh bị động lại là Vĩnh Kỳ... 

 

-“Sẽ không có bất cứ sự lựa chọn nào cả.”-Sau một khoảng thời gian bất động, Vĩnh Kỳ dứt khoát trả lời, sau đó tiếp tục nói đều đều bên tai Điền Huân.-“Tao sẽ chọn lựa thứ mà tao cho là có thể khiến Ái Hy an toàn, nhưng cả hai yêu cầu của mày có lẽ không đủ điều kiện để tao đồng ý.” 

 

Quãng thời gian gia nhập tổ chức đã khiến Vĩnh Kỳ thay đổi rất nhiều... từ cách ứng xử, hành động cho đến lối suy nghĩ cũng hoàn toàn khác biệt... 

 

Một Vĩnh Kỳ nông nổi, chẳng xem ai ra gì nay đã học được cách điềm tĩnh trong mọi tình huống... 

 

Và trên hết, đã là một thành viên của tổ chức, thì mạng sống hiện tại vốn không là gì cả, nguyên tắc cơ bản là không được để kẻ khác áp đặt mình... 

 

Sự an toàn của Ái Hy sẽ luôn được Vĩnh Kỳ đặt lên hàng đầu, vì Ái Hy chính là một phần lý do mà Vĩnh Kỳ tham gia vào tổ chức Knight... 

 

-“Không lựa chọn? Thế mày sẽ làm gì khi tao nói cho cô ta cả hai chuyện mà mày và Minh Vỹ đã cất công che giấu?”-Điền Huân vẫn giữ vững lập trường của mình, vì dồn ép kẻ khác vào đường cùng vốn là bản năng của Điền Huân. 

 

-“Mày nghĩ cô ấy sẽ tin mày hơn Minh Vỹ?”-Vĩnh Kỳ nhướn mày, nhưng khả năng này dĩ nhiên sẽ rất cao... 

 

Vì Ái Hy không có lý do gì mà lại tin tưởng người khác hơn Minh Vỹ được... 

 

Kể cả Vĩnh Kỳ...

Và Điền Huân cũng chỉ yên lặng, không hề nói thêm bất cứ lời nào, hướng ánh nhìn đối diện về phía Ái Hy... 

 

Trái tim Vĩnh Kỳ chợt nhói lên, đau buốt tột cùng, đôi mắt cũng dừng lại ở gương mặt xinh xắn đối diện... 

 

-“Hai người tâm sự đủ chưa?”-Gương mặt Ái Hy trong tầm nhìn của Vĩnh Kỳ và Điền Huân cũng bắt đầu đỏ bừng lên, mím môi, sau đó gạt mạnh vòng tay của Hạo Thần ra khỏi người mình, tức giận tiến đến gần chỗ Vĩnh Kỳ và Điền Huân đang đôi co.-“Về!” 

 

Một từ ngắn gọn nhưng xúc tích, Ái Hy lườm Điền Huân sau đó nhìn Vĩnh Kỳ ra lệnh, tiếp theo lại đi lướt qua cả hai người và bước thẳng ra ngoài cổng trường trước ánh nhìn ngạc nhiên của những người trong và ngoài cuộc... 

 

Dường như Ái Hy đã hết kiên nhẫn để chờ đợi câu trả lời từ Điền Huân, thay vào đó lại bắt đầu cảm thấy mệt mỏi với những chuyện phiền phức như thế này... 

 

Bàn tay Hạo Thần vừa bị Ái Hy lạnh lùng hất ra lạc lõng trong không trung, đôi mắt kia cũng dần trở nên sâu thẳm và phức tạp... 

 

Vĩnh hạ dao, sau đó cũng nhanh chóng bước theo Ái Hy ra khỏi cổng trường... 

 

-“Thần, thích cô ta rồi à?”-Điền Huân cũng nhìn theo hai bóng người kia khuất xa khỏi tầm mắt, đưa tay xoa xoa cổ, tiếp theo tiến lại gần vỗ vỗ vai Hạo Thần. 

 

-“Kết thúc, tôi bỏ cuộc.”-Hạo Thần vô thức buông một câu nói dứt khoát, gạt tay Điền Huân ra sau đó cũng quay người bước đi... 

 

Điền Huân lặng người đứng yên ở vị trí hiện tại, cho một tay vào túi quần, tay còn lại dần thu lại thành nắm đấm. 

 

-“Thần...”-Đôi mắt Điền Huân chợt dần tối lại, chất giọng không chút cảm xúc lại vang lên, dõi theo bóng Hạo Thần từ phía sau.-“... hết giá trị lợi dụng.” 

 

... 

 

-“Cô chủ, cô định đi đâu?”-Vĩnh Kỳ vẫn đeo trên vai chiếc balô của Ái Hy, lặng lẽ bước theo sau Ái Hy cất tiếng hỏi, giọng điệu cung kính và đậm chất “tôi tớ”... 

 

Ái Hy sau khi rời khỏi trường thì cứ thế bước đi, không nói thêm bất cứ một lời nào... 

 

Cơn gió mùa cuối thu vẫn tiếp tục thổi những áng mây trắng tựa kẹo bông bay lững lờ trên bầu trời xanh, những cánh hoa tường vi cũng theo cơn gió ấy nhẹ nhàng đáp đất...

 

Ái Hy phớt lờ câu hỏi của Vĩnh Kỳ, tiếp tục bước đi trên con đường vắng vẻ, đôi mắt đượm buồn ẩn sau hàng mi dài khẽ chớp vài cái, một lớp sương mờ đã phủ kín đôi mắt nâu ấy... 

 

Đột ngột Ái Hy dừng bước, một câu hỏi nghi hoặc vang lên trong bầu không gian tĩnh lặng... 

 

-“Minh Vỹ đang ở đâu?” 

 

Những lúc thế này, Ái Hy đã quen nép mình trong vòng tay ấm áp của Minh Vỹ, được chất giọng lạnh lùng kia vụng về an ủi... 

 

Tại sao chỉ xa chưa được một ngày tại sao lại nhớ đến thế? 

 

Nhớ những cử chỉ dịu dàng, nụ cười ranh mãnh và cả gương mặt kiêu ngạo kia... 

 

Ái Hy không hề ngoảnh mặt lại nhìn Vĩnh Kỳ, lúc này thật sự Ái Hy đang rất cần Minh Vỹ... 

 

-“Thiếu gia đang ở tổ chức.”-Vĩnh Kỳ trả lời với chất giọng trầm khàn, đôi mắt vẫn dán chặt vào bóng người trước mặt. 

 

-“Đâu cũng được, đưa tôi đến chỗ Minh Vỹ.”-Ái Hy quay người lại, khoát khoát tay với dáng vẻ thờ ơ cùng cực, hạ giọng yêu cầu.-“Và nếu là anh, xin đừng gọi tôi là cô chủ.” 

 

-“Đó là trách nhiệm của tôi, thưa cô chủ.”-Vĩnh Kỳ thật sự chẳng thích cách xưng hô này, nhưng đây là một trong những cách tốt nhất để giữ khoảng cách với Ái Hy... 

 

-“Tuỳ anh.”-Ái Hy trả lời với giọng lười biếng, đưa mắt gườm gườm Vĩnh Kỳ.-“Không nghe tôi nói sao? Tôi muốn đến chỗ Minh Vỹ.” 

 

Không phải Ái Hy muốn cư xử với Vĩnh Kỳ như thế này, chẳng qua chỉ cảm thấy nghi ngờ con người dối trá trước mặt... 

 

Nếu thật lòng với Ái Hy, thì ngày hôm đó Vĩnh Kỳ không thể nào hợp tác với anh Triết Dạ để hại Minh Vỹ... 

 

Có lần thứ nhất... dĩ nhiên sẽ có lần thứ hai! 

 

Mọi sự tin tưởng mà Ái Hy đặt vào Vĩnh Kỳ lúc trước đã tan vào hư vô, đem hạnh phúc đi thật xa và lại đưa những nỗi đau cùng cực vào tâm hồn đầy thương tổn... 

 

Lần này, Ái Hy quyết không để Vĩnh Kỳ phá tan hai chữ “hạnh phúc” khó khăn lắm mới có thể tìm lại được... 

 

Vĩnh Kỳ đưa tay vào túi lấy ra một chiếc điện thoại, ấn nhanh nút gọi rồi áp vào tai. 

 

-“Cho xe đến đường Hàn Thuyên gần trường Trung học Star.”-Vĩnh Kỳ nói ngắn gọn hết sức có thể, sau đó lại cho điện thoại vào túi, lặng người nhìn Ái Hy. 

 

Ái Hy khoanh tay đứng đối diện, đưa đôi mắt thuyết phục nhìn Vĩnh Kỳ và kèm theo chất giọng khó chịu. 

 

-“Tôi có vài chuyện cần anh trả lời, nhưng tôi cũng không muốn làm khó anh...”-Ái Hy đã học được cách uy hiếp người khác bằng ánh mắt từ Minh Vỹ, nên tạo áp lực cho Vĩnh Kỳ cũng không có gì gọi là khó.-“... tôi hỏi, nếu muốn thì trả lời, không muốn thì cứ việc im lặng.” 

 

Và Vĩnh Kỳ gật đầu... không có lý do nào để từ chối cả... 

 

-“Anh Triết Dạ và gia đình tôi mất từ khi nào? Và lý do?”-Gương mặt Ái Hy trở nên cực kỳ nghiêm túc, đôi mắt to đang nhìn Vĩnh Kỳ chằm chặp chờ đợi câu trả lời... 

 

-“...”

...Bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ...Tĩnh lặng... 

 

Nếu có thể chính miệng nói cho Ái Hy, thì Vĩnh Kỳ đâu cần phải làm mọi cách ngăn chặn Điền Huân không cho hắn nói ra sự thật... 

 

-“Không thể trả lời được?”-Ái Hy cau mày nhìn Vĩnh Kỳ đang lặng người quan sát mình, bắt đầu cảm thấy khó chịu. 

 

Lại thêm một cái gật đầu nhẹ từ Vĩnh Kỳ... 

 

-“Vậy thì có thể cho tôi biết tại sao anh lại giúp anh Triết Dạ thực hiện kế hoạch lần đó?”-Ái Hy cố gắng dịu giọng hết sức có thể, từng từ trong câu được gằn xuống như một lời yêu cầu không được phép từ chối. 

 

Phía bên kia lắc đầu... 

 

Cả người Ái Hy run lên, cảm giác bực tức lại bắt đầu trỗi dậy, thật sự Ái Hy đang bắt đầu cảm thấy chán ghét những cái gật và lắc đầu của Vĩnh Kỳ... 

 

-“Lý do anh tham gia tổ chức Knight?”-Ái Hy đang cố gắng kìm nén, bàn tay buông thõng đang dần nắm chặt lại, cả thân người run lên từng hồi. 

 

Không một tiếng trả lời... 

 

Ái Hy thật sự không đủ kiên nhẫn và bình tĩnh khi đối thoại với Vĩnh Kỳ thêm được nữa, tức giận gằn giọng rồi quay bước đi. 

 

-“Không cần anh trả lời, tôi sẽ tự tìm hiểu.” 

 

Vĩnh Kỳ vẫn không hề nói dù chỉ một câu, lặng lẽ nhìn bóng Ái Hy đang dần kéo xa khoảng cách, đôi môi khẽ mấp máy một câu nói đau đớn cùng với trái tim như bị ai đó bóp nghẹn. 

 

-“Là... vì em...” 

 

... 

 

Chiếc xe BMW màu đen đưa Ái Hy đến tập đoàn Hàn Kỳ... 

 

Vĩnh Kỳ bước đi trước, đưa Ái Hy bước qua không biết bao nhiêu đại sảnh và hành lang, cứ đi mãi đi mãi không điểm dừng... 

 

Ái Hy vừa bước theo sau Vĩnh Kỳ, vừa đưa mắt quan sát khung cảnh tráng lệ của toà cao ốc rộng lớn này... 

 

Có thể nói là nơi này thậm chí còn xa hoa hơn cả Minh Vỹ, những căn phòng làm việc trong nhiều lĩnh vực cứ nối tiếp nhau trải dài trên dãi hành lang trơn bóng, từng bóng người cứ thay nhau bước gấp gáp trên hành lang... 

 

Nhưng dường như chỉ có Ái Hy thích thú với khung cảnh hiện giờ, trên gương mặt Vĩnh Kỳ chẳng có chút vẻ gì khác ngoài thờ ơ và luôn toả ra sát khí mọi lúc mọi nơi... 

 

Bước chân ra khỏi toà cao ốc tuyệt mỹ ấy, một toà biệt thự lại hiện ra trước mắt Ái Hy, nhưng không hề có những bóng người ăn mặc lịch sự trang nhã như trong tập đoàn Hàn Kỳ, mà chỉ có vô số những tên cao lớn hung tợn mặc vest đen hệt Vĩnh Kỳ... 

 

Ái Hy lại tiếp tục vô thức bước theo sau Vĩnh Kỳ, những bước chân mỗi lúc một gấp gáp hơn... 

 

... 

 

Vĩnh Kỳ dừng lại ở một căn phòng được tách biệt với thế giới bên ngoài bằng kính cách âm, trước cửa có một tên cận vệ cao to đứng chặn, dáng vẻ trông vô cùng hình sự... 

 

Ái Hy bước đến gần, nhìn xuyên bước tường trong suốt làm bằng kính... 

 

Căn phòng được tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, một bóng người quen thuộc đang cầm khẩu súng lục màu đen, tay đeo găng đen da, chiếc headphone thấp thoáng trên mái tóc màu nâu nhạt để hạn chế những thứ âm thanh lớn khi sử dụng súng... 

 

Dáng vẻ hiện tại của Minh Vỹ trông chẳng khác nào một tên sát thủ chuyên nghiệp... 

 

Minh Vỹ kia rồi... 

 

Ái Hy vừa trông thấy Minh Vỹ thì lại trở nên tham lam hơn, muốn bước đến chạm vào để chứng thực sự tồn tại của Minh Vỹ... 

 

-“Tránh ra!”-Ái Hy bước lại gần cửa ra vào của căn phòng tập bắn, nhìn tên cận vệ ra lệnh. 

 

-“Cô không thể vào được, thiếu gia đã có lệnh không để bất cứ ai vào phòng.”-Tên kia lắc đầu, đưa tay đẩy đẩy người Ái Hy như đang đuổi cún con, gương mặt còn nở một nụ cười chễ giễu.-“Cô bé, đi chỗ khác chơi.” 

 

Nhưng dù cho cún con có dễ thương đến mức nào thì cũng đủ khả năng cắn người nếu người đó làm nó không hài lòng... 

 

Ái Hy tức giận nhìn tên cận vệ cao lớn trước mặt, quay sang tìm bóng hình của Vĩnh Kỳ... 

 

... nhưng Vĩnh Kỳ đã rời đi không biết từ khi nào... 

 

Đã thế này thì đành tự lực cánh sinh! 

 

Ái Hy nhìn chằm chằm vào tên cận vệ cao to, rồi lại tiếp tục đưa ánh mắt “sát nhân” nhìn hắn với vẻ gườm gườm, đặt ra một câu hỏi nghi hoặc... 

 

-“Tôi là vợ Minh Vỹ, không được phép vào sao?” 

 

Lắc đầu... 

 

Tên khốn nạn kia lắc đầu! 

 

-“Cô bé, đừng lôi cô chủ ra để làm cái cớ gặp thiếu gia!”-Tên cận vệ vẫn tiếp tục lắc đầu, lại đưa tay đẩy Ái Hy ra xa.-“Dù cô có là cô chủ thì cũng không được!” 

 

-“Nói chung là không cho tôi vào?”-Ái Hy nheo nheo mắt nhìn hắn ta với vẻ khó chịu, đôi mắt đang dần chuyển sang một màu đen u ám...

Lần này là gật đầu! 

 

Ái Hy giận run người, đành phải giở mấy chiêu cũ của mình vậy... 

 

Nhấc chân lên, đạp này... 

 

Chưa hết, bàn chân tên kia vừa bị giáng một cú đạp “ngoạn ngục” nay lại bị Ái Hy “ngoạm” một cái ở cánh tay phải... 

 

-“Cô làm gì vậy?!”-Cố gắng đẩy Ái Hy ra, nhưng tất cả nỗ lực của tên kia chỉ là vô ích...

 

Ái Hy nhân lúc hắn ta mất cảnh giác, lập tức mở toang cánh cửa phòng ra, tiếp theo nhanh chân chạy vào phòng... 

 

Dĩ nhiên tên cận vệ kia cũng đuổi theo sau! 

 

-“Biến ra ngoài!”-Một chất giọng lạnh lùng vang lên, Minh Vỹ vẫn chú tâm nạp đạn cho khẩu súng trên tay, gằn giọng ra lệnh. 

 

Và tên cận vệ kia sững người một lúc, nghiến răng nhìn Ái Hy đang đứng cách Minh Vỹ ở một vị trí không xa... 

 

Hắn ta tức giận bước ra khỏi phòng, tiện tay đóng cửa lại và tiếp tục công việc, vẫn đinh ninh rằng Ái Hy sẽ không toàn mạng trở ra sau khi để Minh Vỹ bước ra khỏi phòng... 

 

Dường như Minh Vỹ không hề biết đến sự tồn tại của Ái Hy, tiếp tục chuyên tâm tập bắn... 

 

Minh Vỹ bắt đầu chuẩn bị tư thế, đạn đã được nạp, cánh tay phải đang cầm súng cũng giơ lên, chĩa thẳng về phía tấm bia tròn cách đó khá xa, dáng vẻ trông vô cùng lãnh đạm và điềm tĩnh... 

 

Chuẩn bị bóp còi súng... 

 

Một vòng tay nhỏ bé ôm ngang người Minh Vỹ một cách bất ngờ, gương mặt kia cũng áp vào lưng Minh Vỹ, siết chặt vòng tay hơn... 

 

Nhưng ngay sau đó, Ái Hy bị một lực khác ấn mạnh vào tường, kèm theo động tác chĩa thẳng khẩu súng vào đầu Ái Hy... 

 

Minh Vỹ giữ nguyên vẻ mặt lạnh giá, ngón tay đang dần ghì lấy còi của khẩu súng đen trong tay... 

 

*Đoàng* 

 

Một thứ âm thanh chấn động vang lên, xé toạch không gian trầm lặng của hiện tại...

Chap 37 

 

Sự lựa chọn thứ ba... 

 

Phát súng bất ngờ kia... không hề kết thúc một sinh mệnh vô giá của con người... 

 

... không phải là cánh cổng dẫn đến một thế giới khác... 

 

... mà là đại diện cho sứ giả thần chết... gửi đến thông điệp như một lời cảnh báo đẫm máu... 

 

Khẩu súng trên tay Minh Vỹ hạ xuống, nhanh tay kéo Ái Hy vào lòng, giúp Ái Hy thoát khỏi viên đạn vô tình sẵn sàng tước đi sinh mạng của người con gái quan trọng nhất đời mình... 

 

Viên đạn ghim thẳng vào vị trí cách Ái Hy một khoảng cách cực ngắn, nếu Minh Vỹ không kịp kéo Ái Hy về phía mình, có lẽ lúc này chẳng còn cơ hội để cảm nhận được hơi thở gấp gáp đầy sợ hãi của Ái Hy... 

 

Vốn dĩ ban đầu Minh Vỹ chỉ định doạ Ái Hy một chút, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn... 

 

Đưa đôi mắt vô thức chiếu thẳng về hướng phát ra tiếng súng, một bóng người lãnh đạm đang chĩa khẩu súng về phía Minh Vỹ và Ái Hy thêm một lần nữa... 

 

... là ông Hàn... 

 

Dĩ nhiên, Minh Vỹ cũng không hề kém cạnh, lập tức giơ khẩu súng trên tay về phía ông Hàn, tay còn lại ôm Ái Hy thật chặt... 

 

-“Quyền lực và phụ nữ, con sẽ chọn thứ nào?”-Ông Hàn đứng trước cửa, khẩu súng trên tay vẫn có một tầm ngắm sẵn sàng, chất giọng trầm khàn vang lên. 

 

-“Quyền lực! Phụ nữ chẳng là gì cả...”-Minh Vỹ lập tức đáp lại, bàn tay đang ôm Ái Hy siết chặt hơn, như thể sợ Ái Hy sẽ tan biến vào hư vô.-“... nhưng nếu phụ nữ mà ông nói là cô ấy, dĩ nhiên tôi sẽ chọn phụ nữ!” 

 

-“Nếu thế, ta sẵn sàng loại bỏ những thứ cản trở bước tiến của con.”-Ông Hàn vẫn điềm đạm đáp lại, đôi mắt sắc lạnh chiếu thẳng vào người con gái đang nép mình vào vòng tay của Minh Vỹ. 

 

Loại trừ Ái Hy quả thật không phải điều quá khó đối với ông, nhưng lý do khiến ông ngập ngừng là Ái Hy mang một gương mặt giống Thy Thy một cách kỳ lạ... không hẳn là hoàn toàn nhưng mang đến cho ông cảm giác ấm áp hệt như Thy Thy... 

 

-“Chỉ cần ông chạm vào cô ấy, tôi sẽ bắt ông trả giá gấp đôi.”-Minh Vỹ nhếch môi, nở một nụ cười nhạt, ngón tay bắt đầu ghì lấy còi súng trong tay... 

 

*Đoàng* 

 

Phát súng thứ hai lại vang lên, Ái Hy giật mình vòng tay ôm thật chặt Minh Vỹ như đang tìm kiếm sự an toàn tuyệt đối, nhắm hờ đôi mắt sau đó gục mặt vào lồng ngực mạnh mẽ của Minh Vỹ, cả người bắt đầu run lên đầy sợ hãi... 

 

Người nổ súng lần này là Minh Vỹ... 

 

Nhưng vẫn hệt như ông Hàn, viên đạn từ khẩu súng của Minh Vỹ chỉ ghim ở bức từng cách gương mặt ông Hàn ở một khoảng cách khá ngắn, chỉ cần lệch tay thêm một chút là có thể chấm dứt mạng sống của chủ tịch Hàn Minh Kỳ – đứng đầu tổ chức Knight và tập đoàn Hàn Kỳ... 

 

-“Ông già, nếu ông chạm vào bất cứ thứ gì thuộc quyền sở hữu của tôi thì tôi cũng thừa sức loại bỏ ông đấy.”-Loại bỏ ư? Hai từ này đủ lớn để mang người con gái của Minh Vỹ đi thật xa, và có thể sẽ không bao giờ trở lại... những chuyện tương tự thế này sẽ không thể xảy ra nếu không có sự tồn tại của ông Hàn. 

 

Vị trí trong tim Minh Vỹ của ông Hàn và Ái Hy thật sự quá chênh lệch, một người hoàn toàn chiếm trọn cả trái tim còn một người lại hoàn toàn không có chỗ đứng. 

 

Trong trường hợp này, Minh Vỹ có thể bất chấp tất cả để ngăn Ái Hy bước đi trên con đường dẫn đến cõi chết. 

 

Ngay cả việc đối đầu với ông Hàn cũng không phải một việc quá khó để Minh Vỹ làm... 

 

Bàn tay Ái Hy tiếp tục nắm chặt lấy lưng áo của Minh Vỹ, cả người bắt đầu cảm thấy mất thăng bằng từ khi nghe tiếng súng nổ, thật sự muốn đứng ra bảo vệ cho Minh Vỹ nhưng Ái Hy không thể làm được... 

 

... không làm được... 

 

Nếu như không có sự tồn tại của Ái Hy, liệu Minh Vỹ có đối đầu với chính cha ruột của mình như thế này không? 

 

Nếu như Ái Hy hứng trọn phát súng ban nãy, liệu Minh Vỹ có thể trút bỏ được một gánh nặng quá lớn như Ái Hy không? 

 

Và nếu như Ái Hy đủ mạnh mẽ đối diện với hoàn cảnh hiện tại mà không cần nép mình vào vòng tay chở che của Minh Vỹ, liệu mọi chuyện sẽ đi theo một chiều hướng tốt đẹp hơn hiện tại? 

 

Ái Hy cảm thấy bất lực khi chỉ biết trông mong sự bảo vệ từ người khác, bất giác siết chặt vòng tay hơn để cảm nhận hơi ấm chứng tỏ Minh Vỹ vẫn đang hiện diện bên cạnh mình... 

 

-“Vương Ái Hy.”-Ông Hàn một lần nữa cất lời, gương mặt đang dần trở nên tối lại... 

 

Mặc dù Minh Vỹ luôn tỏ thái độ bất cần, nhưng đây là lần đầu tiên Minh Vỹ dám làm trái ý ông, không những thế mà còn dám chĩa súng về chính cha ruột của mình... 

 

... đây là một hành động không thể tha thứ! 

 

Ái Hy nghe thấy tên mình được phát từ phía bên kia, khuôn mặt vẫn còn vương lấy nét hoảng loạn từ từ rời khỏi lồng ngực của Minh Vỹ, ngoảnh mặt nhìn sang ông Hàn... 

 

Khẩu súng trên tay ông ta dần hạ xuống, sau đó đưa một tay về phía Ái Hy, đôi mắt sâu thẳm không hề có chút biểu cảm... gần như vô hồn... 

 

-“Lại đây!” 

 

Một sự thuyết phục không cưỡng lại được, Ái Hy vô thức đẩy nhẹ người Minh Vỹ ra, bước về phía ông Hàn trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê... 

 

Một bàn tay gấp gáp níu tay Ái Hy lại, đôi mắt mang sắc màu tuyệt mỹ của hổ phách nhìn thẳng vào Ái Hy, nhíu mày.

-“Em đến đó làm gì?”-Không thể ngờ được sau khi tận mắt chứng kiến xung đột giữa quan hệ huyết thống và cả lời nói của ông Hàn, Ái Hy lại có thể buông tay Minh Vỹ và tuân theo mệnh lệnh của kẻ đang có ý định loại trừ mình khỏi thế gian. 

 

Ái Hy không phải hoàn toàn mất ý thức, vẫn còn đủ lý trí để hiểu và phân biệt được cách nào là tốt nhất trong trường hợp này. 

 

Nhìn dáng vẻ của ông Hàn, nếu Ái Hy không bước đến theo lời ông ta, khả năng ông ta sẽ giơ súng và bắn cả Minh Vỹ và Ái Hy rất cao... 

 

Thôi thì cứ mặc số phận cho ông trời định đoạt theo đúng cái quy luật vốn có của tự nhiên... 

 

... quy luật sinh tử! 

 

Ái Hy đưa tay còn lại chạm nhẹ vào bàn tay đang níu giữ lấy mình, nở một nụ cười trấn an với Minh Vỹ, sau đó gạt nhẹ bàn tay đó ra... 

 

Tiếp tục bước đi... 

 

... nhẹ nhàng và lắng đọng... 

 

... dừng chân... 

 

-“Khoảng cách này là đủ rồi.”-Ái Hy dừng bước, nhẹ giọng cất tiếng, cố gắng kìm chế nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng. 

 

Bàn tay ông Hàn ngượng ngùng trong không trung, khẽ thu về, sau đó khẩu súng trên tay ông được ném thẳng về phía Ái Hy với một lực vừa đủ. 

 

-“Cầm lấy nó, ta sẽ nói cho con biết tiếp theo sẽ phải làm gì.”-Điềm tĩnh ra lệnh, đôi mắt của ông Hàn và cả Minh Vỹ đang tập trung vào từng cử chỉ của Ái Hy. 

 

Đưa mắt nhìn khẩu súng lục màu đen đang nằm gọn dưới chân, Ái Hy cúi người nhặt lấy khẩu súng, tiếp theo đứng dậy nhìn ông Hàn chờ đợi. 

 

-“Ông lại định làm gì?”-Một chất giọng lạnh lùng từ phía sau vang vọng khắp căn phòng, Minh Vỹ đang trừng mắt nhìn ông Hàn với một dáng vẻ khinh thường. 

 

Ông Hàn chẳng màng để tâm đến lời nói của Minh Vỹ, nhìn Ái Hy đang cầm khẩu súng trên tay, từ tốn yêu cầu. 

 

-“Có hai tầm ngắm dành cho con, một là con bắn Minh Vỹ, hai là con có thể bắn ta.”-Khoé môi ông Hàn khẽ nhếch lên tạo một nụ cười nửa miệng, nhưng chưa đầy một giây nụ cười đó đã hoàn toàn biến mất. 

 

Minh Vỹ liếc sơ qua khuôn mặt điềm tĩnh không chút cảm xúc của ông Hàn, sau đó lại nhìn Ái Hy đang bất động với khẩu súng trong tay, ánh mắt chợt tối sầm lại... 

 

Rõ ràng ông Hàn đang cố ý dồn Ái Hy vào đường cùng! 

 

Nhưng Minh Vỹ vẫn hiếu kỳ muốn biết, sự lựa chọn cuối cùng của Ái Hy sẽ là gì... 

 

Ái Hy nhìn khẩu súng trong tay, cả người không thể kìm nén mà run lên từng hồi... 

 

Bảo Ái Hy bắn Minh Vỹ? 

 

... không bao giờ! 

 

Bảo Ái Hy bắn ông Hàn? 

 

... không có đủ dũng khí! 

 

Tâm lý của Ái Hy đang bắt đầu chuyển biến theo một hướng cực kỳ tồi tệ, hàng mi dài khẽ lay động, đôi mắt vẫn dán chặt vào vật thể lạnh lẽo đã từng trở thành hung khí lấy đi không biết bao nhiêu sinh mệnh của người khác... 

 

Tập trung, tập trung nào... 

 

Phải có hướng giải quyết tốt nhất cho tất cả người trong cuộc! 

 

1s... 

 

2s... 

 

3s... 

 

... 

 

30s... 

 

Vẫn là một bầu không khí trầm lặng, không có chút âm thanh nào trong khung cảnh căng thẳng hiện giờ... 

 

Ái Hy bắt đầu cầm khẩu súng trong lòng bàn tay, ngón tay để vào vị trí sẵn sàng bóp còi, chĩa thẳng về phía ông Hàn. 

 

-“Thật sự muốn con lựa chọn?”-Ái Hy cố gắng bình tĩnh hết sức có thể, đây có lẽ là quyết định đúng đắn nhất từ trước đến giờ. 

 

Ông Hàn nhếch môi, lần này gương mặt băng giá kia đã thật sự nở một nụ cười... 

 

... là nụ cười tượng trưng cho sự độc đoán và khinh bạc... 

 

-“Ừ, hình như ta đã biết sự lựa chọn của con rồi.”-Cho một tay vào túi áo, ông Hàn nắm chặt khẩu súng bên trong, chỉ chờ dịp rút ra hạ thủ người con gái trước mặt... 

 

Có lẽ ông đã đánh giá quá cao Ái Hy! 

 

Bây giờ chỉ có thể chốt lại hai từ... “tầm thường”! 

 

-“Con đã có sự lựa chọn, thưa cha...”-Ái Hy cố giấu đi vẻ sợ hãi trong lòng, ngoảnh mặt về phía Minh Vỹ kèm theo một nụ cười cay đắng.-“... sự lựa chọn thứ ba!” 

 

Ngay lập tức, Ái Hy chuyển hướng bắn của khẩu súng vào đầu, ngón tay run rẩy ghì dần lấy còi súng, một câu nói nhẹ nhàng phát ra... không một ai có thể nghe thấy, đau đớn đến tột cùng... 

 

-“Minh Vỹ, xin lỗi anh...” 

 

Cùng lúc ấy, một giọt nước tựa tinh sa trong suốt rơi xuống mặt đất, vệt nước đau đớn rạch một đường dài trong hư vô... 

 

*Đoàng*

Chap 38 

 

Để anh gần bên em... 

 

Một viên đạn sượt thẳng qua người Ái Hy từ phía sau, đáp đúng vào khẩu súng Ái Hy đang chĩa vào đầu vẫn chưa kịp bóp còi khiến khẩu súng bật ra khỏi tay Ái Hy và rơi xuống nền đất một cách “hoành tráng”. 

 

-“Đích đến tiếp theo sẽ là em...”-Minh Vỹ vẫn giơ khẩu súng trên tay về phía Ái Hy đang bất động, đôi mắt đang hằn những tia nhìn đầy tức giận, sau đó tiếp tục lên đạn cho khẩu súng trong tay, tầm ngắm hiện giờ đã chuyển từ khẩu súng kia sang Ái Hy.-“... em không có quyền tự kết thúc cuộc sống của chính mình, vì người duy nhất được quyền giết em là anh!” 

 

Một khoảng yên lặng... 

 

Minh Vỹ nhíu mày nhìn Ái Hy, nhưng lọt vào tầm mắt chỉ có duy nhất bóng dáng nhỏ bé đó từ phía sau, trông thật đơn độc và lạc lõng trong không gian tĩnh lặng... 

 

Ái Hy bất động, trên gương mặt vẫn còn lưu lại một vệt nước dài, đôi mắt vô định đang dần được phủ thêm một lớp sương mờ nhạt... 

 

Bất lực, thật sự bất lực... 

 

Ông Hàn cho một tay vào túi, sau đó lại nhìn chằm chặp vào người con gái trước mặt... 

 

Sự lựa chọn thứ ba? Là tự giết chính mình để khỏi phải đối mặt sao? 

 

Gương mặt ông thấp thoáng một nụ cười hài lòng, vì dù cho Ái Hy có lựa chọn một trong hai điều kiện thì khẩu súng của ông cũng sẽ lập tức kết thúc sinh mạng trước mặt... 

 

... vì Ái Hy quá đỗi tầm thường... 

 

Nhưng điều ông vừa được trông thấy, quả thật không thể lường trước Ái Hy đã suy nghĩ những gì... 

 

-“Quay về bên anh...”-Minh Vỹ nói đều đều, đôi mắt sắc lạnh đang chiếu thẳng vào Ái Hy kèm theo một lời yêu cầu “siêu trọng”.-“... cho em mười giây.” 

 

1s... 

 

2s... 

 

Ái Hy đưa tay gạt vội vết tích của nước mắt trên mặt mình, sau đó từ từ ngoảnh mặt lại... 

 

3s... 

 

4s... 

 

5s... 

 

Vẫn còn có thể trở về bên Minh Vỹ sao? 

 

Minh Vỹ vẫn giơ khẩu súng trên tay về phía Ái Hy, đôi mắt điềm tĩnh lạnh lùng quan sát từng cử chỉ tiếp theo của người con gái trước mặt... 

 

6s... 

 

7s... 

 

Đôi chân kia bắt đầu nhấc lên, nối tiếp từng bước chân đến gần Minh Vỹ... 

 

Chợt những bước chân kia khựng lại... 

 

8s... 

 

Ái Hy đưa mắt nhìn Minh Vỹ đang nhíu mày nhìn mình, mím môi, lắc nhẹ đầu... 

 

Chỉ cần thêm vài bước nữa thôi, vài bước nữa thì Ái Hy sẽ lại có thể chạm vào Minh Vỹ... 

 

Nhưng Ái Hy hoàn toàn đứng bất động, một giọng nói nhẹ nhàng cất lên với một âm vực trong thanh. 

 

-“Em... không làm được.”-Chính Ái Hy còn không hiểu mình đang nói và làm gì, chỉ biết nếu lại dựa dẫm vào Minh Vỹ, mình sẽ hoàn toàn mất phương hướng... 

 

... không thể trở nên mạnh mẽ hơn được nữa và quen dần với sự bảo vệ của Minh Vỹ...

 

9s... 

 

10s... 

 

Khẩu súng trong tay Minh Vỹ thoáng run lên, ngón tay đang dần ghì lấy còi súng, chuẩn bị một hướng bắn nhất định. 

 

Chỉ cần bước đến bên Minh Vỹ, liệu có khó quá không? 

 

... 

 

“Một bước, rồi lại thêm một bước... 

... có quá khó để em bước đến gần anh?” 

 

... 

 

*Cạch* 

 

Khẩu súng trong tay Minh Vỹ rơi tự do xuống mặt đất lạnh lẽo, lần này người cất bước lại là Minh Vỹ... 

 

Một bước... 

 

Hai bước... 

 

Ba bước... 

 

Minh Vỹ đứng đối diện với Ái Hy, sau đó gấp gáp ôm Ái Hy vào lòng, gục mặt lên bờ vai nhỏ bé kia. 

 

-“Nếu không thể quay về với anh, thì hãy để anh bước đến bên em.”-Minh Vỹ siết chặt vòng tay hơn, cảm giác khi chĩa súng vào chính người con gái mình yêu thương quả thật rất đau đớn... 

 

Ái Hy được Minh Vỹ ôm gọn trong tay, bất giác hai bàn tay đang buông thõng vô thức đưa lên, vốn định đáp lại Minh Vỹ, cảm nhận rõ hơi ấm từ phía bên kia hơn... 

 

Nhưng hành động ấy bỗng dưng khựng lại, sau đó nhanh tay đẩy Minh Vỹ ra. 

 

-“Xin lỗi vì đã đến làm phiền anh, em sẽ về nhà.”-Ái Hy quay mặt sang hướng khác tránh ánh nhìn của Minh Vỹ, nhờ vậy nên không thể thấy được từ đôi mắt kia... 

 

... đang hằn sâu một nỗi tuyệt vọng cùng cực... 

 

Ái Hy vừa rời khỏi vòng tay của Minh Vỹ, lập tức chạy ra khỏi phòng, bóng dáng ông Hàn cũng không còn hiện diện ở đó... 

 

Minh Vỹ lại trở nên đơn độc trong căn phòng tập bắn lạnh lẽo, một chút gì đó ở trái tim đang nhói lên từng đợt... 

 

... đau đớn... 

 

... 

 

Ái Hy bước nhanh ra khỏi căn biệt thự của tổ chức Knight, trong lòng chợt cảm thấy vô cùng bất an... 

 

Một phần lại cảm thấy ân hận vì cách cư xử xa cách vừa rồi với Minh Vỹ... 

 

Nhưng chỉ cần ở bên Minh Vỹ, Ái Hy đã quên cách tự mình đứng dậy, quên cách tự bảo vệ chính mình... 

 

... và quên cả cách làm tổn thương người khác... 

 

Bước nhanh trên con đường vắng vẻ, Ái Hy cứ thể chìm vào những dòng suy tư hiện tại... 

 

Một chiếc xe BMW màu đen dừng lại trước mặt Ái Hy, một động tác nhanh tay lôi mạnh Ái Hy vào xe, ấn vào ghế... 

 

Ái Hy vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, cả người hoàn toàn mất đi cảm giác, chợt một chiếc khăn được đưa lên bịt chặt miệng Ái Hy lại, mặc cho Ái Hy ra sức đẩy bàn tay đang ấn mạnh chiếc khăn kia ra... 

 

1s... 

 

2s... 

 

3s... 

 

4s...

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Laptop Tùng Anh

Tour Phú Quốc

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ