XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

“Không có chuyện gì đâu! Ngày mai anh giải thích rõ với cô ấy là được rồi! Hiện tại trước giải quyết cho xong cái phiền toái này đi!” 

 

 

 

“Các người đang nói cái gì” Lysa thấy chúng tôi kề đầu sát tai lại nói thứ tiếng mà cô ta nghe không hiểu! Sốt ruột thò đầu vào hỏi! Chúng tôi không để ý tới, tiếp tục đi dạo! Hoàn toàn xem nhẹ sự tồn tại của Lysa! Ha ha! ! ! ! ! ! ! Tức chết cô ta đi! 

 

 

 

Ngày thứ hai tôi theo sư huynh đến công ty của anh! Thấy thư ký đáng yêu của anh! Quả nhiên cô ấy hiểu lầm quan hệ của chúng tôi! Nhìn thấy tôi đến còn cố ý tránh tôi, thật vất vả mới bắt được cô ấy ở phòng trà. 

 

 

 

“Này! Sao cô lại trốn tôi vậy! Tôi rất đáng sợ sao?” Cô ấy nhìn tôi 

 

 

 

“Không có không có a, cô suy nghĩ nhiều rồi “ Cô ấy mất tự nhiên nói 

 

 

 

“Phải không? Hy vọng là như vậy? Tổng tài của các người rất thích cô nha” cái gì, tổng tài yêu thích cô làm sao có thể! Cô ấy là đến dò xét cô sao! 

 

 

 

“Tôi và tổng tài chỉ là quan hệ cấp trên và cấp dưới, không có những thứ khác! Cô đừng hiểu lầm “ Hiểu lầm làm sao sẽ 

 

 

 

“Không có a! Người hiểu lầm là cô đi “ Là cô hiểu lầm, có ý gì! Thật kỳ quái 

 

 

 

“Ý của tôi chính là cô hiểu lầm quan hệ giữa tôi và tổng tài của cô! Anh ấy là sư huynh của tôi! Người ảnh thích là cô” 

 

 

 

“Làm sao có thể! Anh ấy mới không thích tôi đâu!” Nếu như là thích cô tại sao lại trốn đến Trung Quốc a! Còn qua lại với cháu gái của Bá tước Bayrou! 

 

“Tôi nghĩ là cô hiểu lầm rồi, anh ấy đến Trung Quốc là bởi vì bị Lysa quấn lấy! Nên mới đến Trung Quốc tị nạn ! Trở về là bởi vì cô! Nghe nói lúc anh ấy đi Lysa thường xuyên đến kiếm chuyện với cô, cho nên liền vội vàng gấp gáp trở về, còn bảo tôi giả làm bạn gái của ảnh, kết quả là bị cô hiểu lầm “ Là như vậy sao? Cô thật hiểu lầm anh sao? Người anh thích là cô! 

 

 

 

Gật đầu khẳng định! “yên tâm đi! tổng tài của cô không thương người khác đâu!” Nhìn cô đỏ mặt, thật đáng yêu a! Ha ha ha. 

 

** Lâu đài Endinburgh (ta là ta rất khổ với cái tên của lâu đài này, bản raw và convert nó dịch thẳng sang tiếng trung là Ái đinh bảo, chả biết là cái gì mày mò cả buổi sáng, mới nghĩ đến Baidu, may mắn là có đại ca Baidu a TT_TT)

Thế giới ngầm 

Edit: Anchan 

Chap 43: Giải cứu tiểu thư ký 

 

Sau khi giải thích rõ ở phòng trà, hai người đi ra ngoài! Lại không chú ý tới phía sau cửa có một người ẩn núp! Người này chính là Lysa! Thì ra cô bé Trung Quốc kia là giả. Thư ký này mới là thật a! Hừ! Cô bé Trung Quốc cô không động vào được, nhưng thư ký kia không quyền không thế, cô còn không làm gì được cô ta ư! Nghĩ tới khóe miệng lộ ra nụ cười gian xảo ra khỏi phòng trà! 

 

 

 

“Sư huynh, em đã giải thích rõ với cô ấy rồi, yên tâm đi!” Tôi ngồi trong phòng làm việc của anh cùng anh tán gẫu, gật đầu, lộ ra mỉm cười, 

 

 

 

“Cô ấy nói như thế nào a” khẩn cấp muốn biết! 

 

 

 

“Cô ấy nói sẽ tha thứ cho anh! Sư huynh, anh phải cố gắng lên a!” Ha hả việc này dễ xử lý hơn nhiều! Gật đầu, còn lại tôi tự mình ứng phó là được! Nhưng mà, tôi còn tốt bụng đề nghị 

 

 

 

“Em cảm thấy hai người đã sớm thích nhau, vẫn là nhanh nói rõ cho thầy biết mọi chuyện, tránh cho đêm dài lắm mộng!” Gật đầu! Tỏ vẻ sẽ xem xét ! Nhìn bộ dạng sư huynh không quả quyết như vậy! Thật sự rất không quen, anh âý đã không nói, vậy tôi đây giúp vậy! 

 

 

 

Thật vất vả ở trong công ty sư huynh hết một ngày! Sư huynh ở lại công ty cả ngày, tối nay mới trở về nên không đợi anh cùng về, muốn nhanh trở về nói với sư phụ biết. Nhưng là, chết tiệt trên đường lại kẹt xe! Cho tới bây giờ chưa từng ra ngoài vào giờ cao điểm tôi đây rốt cục cũng biết được nổi khổ khi kẹt xe! Không biết phải đợi đến khi nào! Thiệt là! Nghiêng đầu nhìn về phía ngoài cửa xe! Yo! Đột nhiên nhìn thấy một cô gái đi trên đường bị một chiếc xe dừng trên đường kéo mạnh lên xe! Quẹo vào một con đường khác không bị kẹt xe! Thiệt là, trị an của Anh a! Thật tệ! 

Không đúng, chờ một chút, cô gái khi nãy nhìn rất quen! Hình như đã gặp qua ở đâu đó! Nhớ đến chuyện khi nãy! Ngất! Không phải là tiểu thư ký của sư huynh sao? Chết tiệt! Cô ấy bị bắt cóc! Gấp gáp bảo tài xế quay đầu xe! Nhưng là bị ngăn ở chính giữa động cũng không động được, làm sao quay đầu a! Dứt khoát xuống xe! May mắn có một người chạy xe moto đi ngang qua! Vội vàng kéo người đang ngồi trên xe xuống leo lên xe chạy đuổi theo cái xe phía trước! Người lái xe điều khiển khá tốt, nắm bắt thời cơ, tận dụng mọi khả năng có thể! Cũng may kích thước của xe máy nhỏ hơn so với xe hơi! Rất dễ dàng lợi dụng khe hở! Chỉ chốc lát đã đuổi kịp theo phía sau lẳng lặng đi theo! Đại khái 20 phút sau! Xe từ từ thông suốt! Xe hơi cũng chạy nhanh hơn! Quẹo trái quẹo phải chen vào giữa các xe! Dần dần chạy nhanh ra khỏi nội thành, càng đi càng hẻo lánh! Tôi cũng đi theo phía sau, tận lực không để bọn họ phát hiện! Rốt cục! Xe dừng lại ở cuối đường núi, phía dưới vách núi chính là biển rộng sóng cuộn trào mãnh liệt! Đám người kéo tiểu thư ký bị trói chặc xuống xe! Gở bịt mắt xuống! Dần dần thích ứng ánh sáng, nhìn đám người 

 

 

 

“Các người muốn làm gì” đổ mồ hôi !©¸®! Đem cô ta trói đến đây còn có thể là chuyện tốt sao? Nhất định là kéo đến nuôi cá mập a! Còn hỏi! ! ! ! Tôi núp ở phía sau tảng đá cách bọn họ không xa nhìn thấy hết thảy 

 

 

 

“Làm gì? Nhất định là chuyện tốt nha” Tên cầm đầu thân hình to lớn âm dương quái khí nói! Tay còn không thành thật chạy loạn trên người tiểu thư ký! Cô nàng này thật xinh đẹp, chẳng qua là cứ như vậy chết đi thật là đáng tiếc, không bằng trước hết để cho mấy anh vui đùa một chút, trãi nghiệm! 

 

 

 

Tiểu thư ký tránh né cái tay heo của hắn không ngừng la mắng “A! Anh làm gì! Buông ra, đồ lưu manh” nhìn cô ấy như vậy, đám người cười đến càng khoái trá! Đổi lại là! Tiểu thư ký sắp khóc rồi! Nhìn cô ấy như vậy! Cũng không nên xem tiếp nữa! Nhặt lên cục đá trên mặt đất! Phi về phía tay heo của hắn! 

 

 

 

“A! Ai đánh tao” phẩy tay kêu to, mẹ kiếp, đứa nào phá hư chuyện tốt của ông! Không muốn sống nữa! Nhìn chung quanh, không có ai a! Gặp quỷ! 

 

 

 

“A, đứa nào a” thêm một người quát lên! Che đầu! Liên tiếp gào thét! Tiểu thư ký nhìn bọn họ như vậy cũng không giải thích được! Những người này làm sao vậy, đang yên đang lành tự nhiên kêu la cái gì a! 

 

 

 

“Đứa nào! Mau ra đây cho tao” biết có người núp trong bóng tối đánh lén! Đám người khẩn trương nhìn chung quanh! “Hưu ” ” a” một cục đá đánh trúng đầu người nói chuyện! Che đầu bị đau kêu! 

 

 

 

” Đại ca, hình như là ở phía bên kia a!” Một người thấy rõ cục đá từ nơi nào bay ra ngoài ! Chỉ vào nơi tôi ẩn núp kêu lên! Bị phát hiện rồi! ! 

“Đứa nào, đi ra ngoài” hướng về phía tôi kêu to! Lấy súng bên hông ra chỉa về hướng của tôi, kháo(= Fuck), động một chút là dùng súng a! Hay ho gì! 

 

 

 

“Đi ra nhanh lên, nếu không tao không khách khí” cầm lấy súng từ từ đi đến chổ tôi! Những người khác cũng đi theo từ từ vây quanh chổ của tôi! Có súng thì hay lắm a! Đồ cặn bả. Cầm lấy cục đá liên tiếp phóng qua! Một trận tiếng kêu thảm thiết vang lên! Đồ ngu! Hừ! Muốn đấu với bổn tiểu thư! Mọi người sợ không dám tiếp xúc quá gần, chúng tôi cứ giằng co như vậy! Trời dần chuyển tối! Ở bờ biển vừa lạnh vừa đói! Lạnh quá a! Xoa xoa tay cánh tay sưởi ấm! Nếu còn tiếp tục như vậy sẽ thành cục nước đá a, liều mạng thôi! Lấy ra ngân châm! Thừa dịp bọn họ chưa chuẩn bị phi qua! “Pằng” tiếng súng! Có thể bọn họ đã bị tôi chọc giận rồi! Từng bước tới gần cũng không sợ trên tay tôi là ám khí và đá! Giống như nổi điên vây quanh tôi! Hết cách rồi, chỉ có thể đón đánh, đi ra! Nhìn đám người vây quanh tôi! Tên đàn ông cầm đầu cầm súng thấy chỉ có một tiểu nữ sinh là tôi, quên mất vừa mới bị đánh không xem tôi vào mắt! 

 

 

 

Ngả ngớn nhìn tôi ! Vung tay lên! Một người đàn ông nhỏ gầy lao về phía tôi! Nghiêng người, lưu loát đá! Một cước đá văng ra xa 3m! Gục trên mặt đất không dậy nổi! Mọi người thấy, ở cũng không dám xem nhẹ tôi, lên đồng loạt! lao vào tôi! Rất tốt, tránh thoát một vòng! Đá chân! Hạ thắt lưng! Lộn ngược ra sau! Quét ngang! Hmm! Chỉ chốc lát sau đám người đều ngã xuống đất không dậy nổi, còn sót lại người đàn ông cầm súng! Hai người giằng co! Cầm súng chỉa vào người tôi! 

 

 

 

“Muốn giết tôi sao?” Tà mị cười với hắn! Nhìn thấy trong lòng hắn sợ hãi! Thật quỷ dị!

 

 

 

“Cô là ai! Chúng ta không thù không oán, tại sao tìm bọn tôi gây phiền phức!” Có phải là tìm nhầm đối tượng hay không, anh xác thực là không quen cô 

 

 

 

“Anh có biết người các anh bắt là ai không?” Không phải là cô gái kia sao! 

 

 

 

“Cô ấy là chị dâu của tôi, anh nói chúng ta không có thù oán sao?” A! Tại sao lại có thể như vậy! Từ phía sau lưng rút ra roi cầm trong tay! Lãnh khốc nhìn hắn 

 

 

 

“Tôi cho anh hai con đường, một, thả chị dâu của tôi ra, tôi tha cho anh. Hai, tôi giết anh, trực tiếp cứu chị dâu tôi đi! Anh chọn đi!” Không được! Không thể bỏ qua cho cô ta! Kết quả không hoàn thành nhiệm vụ hắn cũng sẽ giống như chết, nhưng là nếu như không buông tha cô ta hắn hiện tại sẽ chết, làm sao bây giờ! 

 

 

 

“Anh đang sợ cái gì?” Nhìn ra hắn băn khoăn! “Có lẽ tôi sẽ giúp anh” không dám tin nhìn tôi, giúp hắn, cô ta sẽ tốt bụng giúp hắn, tại sao? 

 

 

 

“Nếu như anh không phải là tự nguyện, tôi sẽ bỏ qua cho anh sẽ giúp anh” ai! Đột nhiên cảm thấy có lương tâm, sát thủ cũng sẽ có một mặt thiện lương như thế sao! Sát thủ nực cười, mình còn xứng sao? 

 

 

 

Trầm trọng gật đầu “Được rồi! Tôi thả cô ta” đặt súng xuống giơ tay lên đứng yên, tôi đi tới bên cạnh hắn mở trói cho tiểu thư ký! 

“Cẩn thận “ đột nhiên nghe thấy tiếng quát tháo hoảng sợ của tiểu thư ký! “Pằng” còn chưa kịp phản ứng đã cảm giác thấy một trận đau nhức từ phía sau lưng! Tôi biết mình bị ám toán, rút súng xoay người lại một phát không để cho hắn có cơ hội nổ súng lần thứ hai bắn trúng giữa trán hắn! Dần dần ngã vào người tiểu thư ký, cô ấy hoảng hốt nhìn tôi! Thấy tôi lung lay “Thần, đừng nhắm mắt a, cô tỉnh a!” Lấy điện thoại di động ra vội vàng gọi điện cho xe cấp cứu nhìn máu tươi trên người tôi cùng trên mặt đất! Khóc thành tiếng! Thật xin lỗi, Thần, cũng là cô không tốt! Là cô hại cô ấy! Hu hu! Tôi miễn cưỡng mở mắt nhìn cô ấy “Đừng khóc, tôi không sao, chỉ là muốn ngủ một giấc! Sẽ không sao “ 

 

 

 

“Đừng đừng, Thần, cô đừng ngủ, nơi này lạnh, đừng ngủ! Cô cố gắng lên, đừng ngủ” không ngừng nói với tôi! Cố gắng làm cho tôi thanh tĩnh! Nhưng là mí mắt thật nặng! Mệt mỏi quá! Nhìn điện thoại di động, bối rối cầm lấy gọi điện thoại cho sư huynh, điện thoại vang lên một lúc lâu mới có người bắt máy 

 

 

 

“William, William anh mau tới a “ 

 

 

 

“Sao vậy, đã xảy ra chuyện gì, em đừng khóc, từ từ nói a” William nghe nghe thấy tiếng Hinh(tên chị thư ký) khóc an ủi! Thần từ sớm đã trở về, nhưng là khi anh trở lại thầy nói cô ấy còn chưa về, anh gọi điện thoại cũng không bắt máy! Làm anh lo lắng muốn chết 

 

 

 

“William, Thần, Thần đã xảy ra chuyện, anh mau tới a” cái gì! Thần đã xảy ra chuyện 

 

 

 

“Bọn em hiện đang ở xx, anh mau tới, Thần sắp không được rồi” nói đùa gì vậy! Lúc đi không phải là còn rất tốt đấy sao? Cúp điện thoại! Vội vàng chạy tới nơi xảy ra chuyện không may! Lúc chạy tới vừa lúc nhìn thấy xe cấp cứu mang bọn họ đi, một đường chạy xe theo đến bệnh viện! Nhìn bác sĩ ba chân bốn cẳng theo băng ca chạy vào bệnh viện, vội vàng đuổi theo! Nhìn Thần nằm trên băng ca màu trắng mặt mày trắng bệt máu chảy không ngừng! Được đưa vào phòng giải phẫu bị chặn lại ngoài cửa phòng! Hinh Ngồi cuộn thành một đoàn trên ghế khóc! Đầu tựa vào trong khuỷu tay khóc! Cũng là lỗi của cô! Cô thật đáng chết! Thật vô dụng! William đi lên ôm lấy Hinh đang không ngừng tự trách mình. 

 

 

 

“Không có chuyện gì! Thần sẽ không có chuyện gì! Đừng tự trách mình “ 

 

 

 

“Hu hu hu cũng là lỗi của em! Nếu không phải vì cứu em, Thần cũng sẽ không bị thương “

“Chờ một chút, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì” Hinh đem chuyện buổi tối kể đầu đuôi cho William nghe! Nhất định là Lysa đang âm thầm giở trò! Anh quyết không tha cho cô ta! Siết chặc quả đấm âm thầm thề trong lòng! Thầy nhận được tin cho cũng chạy tới! Đám người chờ đợi ở trước cửa phòng giải phẫu chờ cuộc phẫu thuật kết thúc! 1 giờ 2 giờ 3 giờ đã trôi qua, vẫn không có một chút dấu hiệu kết thúc! Trong khoảng thời gian đó bác sĩ có ra ngoài vài lần! Nhưng là không có nói rõ tình huống bên trong rốt cuộc thế nào, làm mọi người sốt ruột muốn chết! 5 giờ sau, phòng giải phẩu lần nữa mở ra! Một lát sau các bác sĩ bên trong cũng lục tục đi ra ngoài! Ông William đi lên trước 

 

 

“Thần thế nào “ 

 

 

 

” Bá tước William, giải phẫu đã kết thúc, nhưng “ 

 

 

 

“Nhưng cái gì, nói mau” Bá tước nổi giận 

 

 

 

“Đạn mặc dù đã lấy ra, nhưng thương tổn mạch máu ở phổi! Tương đối khó khăn! Chỉ cần trong một tuần này phổi không bị nhiễm trùng thì đã không sao” gật đầu 

 

 

 

“Chúng tôi có thể vào thăm không?” 

 

 

 

“Bây giờ còn không thể, sợ bị lây nhiễm vi khuẩn, chúng tôi đã đem bệnh nhân cách ly đưa vào phòng vô khuẩn theo dõi!” 

 

 

 

Đám người ở ngoài cửa sổ nhìn Thần đang thở bằng máy trợ hô hấp trong phòng bệnh! Trên người cắm đầy các loại ống dẫn! Sinh mệnh rất yếu ớt! Trong lòng âm thầm cầu nguyện cho Thần: Nhất định sẽ tốt hơn! Nhất định sẽ ! 

 

 

 

Không biết ngủ bao lâu, mở mắt ra nhìn thấy trần nhà màu trắng! Bốn phía cũng là màu trắng. Đây là nơi nào. Cảm giác thân thể của mình thật nhẹ ! Thật giống như đang bay lên. Tại sao thân thể không có một chút cảm giác chân thật! Là hư vô! Chẳng lẽ tôi đã chết sao? Vậy nơi này là Thiên đường sao? Ngoài cửa sổ một mảnh trắng xoá, tuyết vừa rơi sao! Nhìn ngoài cửa sổ, một đám trẻ con đáng yêu đang chơi ném tuyết bên ngoài. Nắn người tuyết! Bộ dạng thật vui vẻ! Thiên đường là thế này sao? Không thể nào! Đưa tay muốn mở cửa sổ ra! Nhưng là tay lại xuyên qua cửa sổ hướng về phía ngoài! lại đưa qua! Thật sự xuyên qua rồi! Thật kỳ lạ! Nhắm mắt lại, trong đầu nghĩ tới bộ dạng của Phong, Thật muốn sờ mặt anh! Nhớ lúc nằm trong lòng anh ngủ! Nhớ mùi thơm quen thuộc trên cơ thể anh! Nhớ hết thảy mọi chuyện của anh! Nhớ quá nhớ quá! Mở mắt ra! Mở to mắt nhìn người trước mắt! Làm sao sẽ! Phong lại ra hiện tại trước mắt tôi! Chạy chạy tới ôm anh, nhưng lại xuyên qua người anh. Quên mất bản thân chỉ là một linh hồn mà thôi, không có thực thể, làm sao có thể ôm anh chứ? Nhìn anh đi xa! Ngồi chồm hổm trên mặt đất khóc! Khi tôi ngẩng đầu lên thì, lại nhớ tới nơi mình đang ở! Trong phòng có rất nhiều người mặc đồ màu trắng! Bọn họ vội vàng chạy tới cấp cứu cho người nằm trên giường! Che miệng! Kinh ngạc nhìn người nằm trên giường, đó không phải là tôi sao? Tôi lại tách ra khỏi thực thể 

 

 

 

“Tích ” máy móc vang lên một tiếng bén nhọn! Hô hấp dừng lại! Đừng, không thể chết được! Chạy qua, nhích tới gần thân thể cảm giác có một cổ lực hút hút tôi vào trong thân thể! Trước mắt tối sầm nên cái gì cũng không biết! 

“Tăng điện tim đồ, tiếp tục” bác sĩ lo lắng ra lệnh , tay cũng không dừng lại động tác! Lúc mọi người tưởng chừng đã vô vọng, trên máy điện tâm đồ lại có phản ứng! Ngây người 

 

 

 

“Mau! Tim bệnh nhân còn đập” rống lên, mọi người kịp phản ứng lập tức tiến hành cấp cứu! 

 

 

 

Ngoài cửa, mọi người lo lắng bồi hồi ở trước cửa phòng! Đèn khi nãy vốn là tắt, hiện tại lại sáng lên, bên trong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì! 

 

 

 

Sáng nay bác sĩ đột nhiên phát hiện bệnh tình của Thần chuyển biến xấu! Phổi đã bị cảm nhiễm! Vội vàng cấp cứu! Hiện tại cũng đã qua vài giờ! Sao còn chưa ra ngoài! Nôn nóng muốn chết! Hai tiếng sau! Đèn lại tắt lần nữa, cửa mở ra tiếp theo là các bác sĩ đẩy Thần ra ngoài! 

 

 

 

“Con bé thế nào” Ông William lo lắng hỏi bác sĩ 

 

 

 

“Kỳ tích, thật là kỳ tích, trong quá trình chúng tôi cấp cứu tim của bệnh nhân đã ngưng đập, mọi người đều nghĩ là đã hết cách, tim của cô ấy lại đập hệt như kỳ tích xuất hiện” bác sĩ kích động nói! Làm nghề y nhiều năm như vậy còn chưa bao giờ gặp phải chuyện như vậy, chỉ có thể dùng kỳ tích để hình dung! 

 

 

 

“Vậy con bé hiện tại hẳn là không có chuyện gì chứ!” 

 

 

 

“Đúng vậy, đã thoát khỏi tình trạng nguy hiểm, chỉ là còn phải quan sát thêm! Xem có xảy ra biến chứng gì hay không” mọi người trầm mặc! Không có chuyện gì! Nhất định sẽ không có chuyện gì! 

 

 

 

Sáng sớm nhận được tin Thần bệnh tình nguy cấp, William đã báo cho Phong! Lúc anh chạy tới thì Thần đã được đưa vào phòng bệnh cách ly! Ở ngoài cửa sổ nhìn Thần trong phòng bệnh! Thật khó chịu! Lúc đi vẫn còn rất tốt, làm sao lại biến thành cái bộ dáng này! Thiếu chút nữa thì vĩnh viễn không gặp được nhau! Nghĩ tới tim thật đau đớn! đựa vào trên cửa sổ nhìn Thần! Chết tiệt! Tôi sẽ không bỏ qua cho các ngươi, tuyệt sẽ không!

Thế giới ngầm 

Edit: Anchan 

Chap 44: Kết cục 

 

“Thần, tớ đến rồi” Phong cầm nước trái cây đi vào phòng bệnh, kể từ mấy ngày trước khi Thần hoàn toàn thoát khỏi nguy hiểm chuyển tới phòng bệnh bình thường! Phong vẫn ở bên cạnh cô! Chẳng qua kỳ lạ chính là cô vẫn còn chưa tỉnh lại. Vừa đi vào phòng bệnh vốn tưởng rằng sẽ thấy Thần trên giường bệnh, nhưng là trên giường không có ai, cô ấy không phải là còn chưa tỉnh sao? Đi đâu rồi! Không phải là… Trong lòng càng nghĩ càng lo lắng, càng nghĩ càng sợ! Không phải là bệnh tình chuyển biến xấu chứ! Không phải phải là xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn chứ! Bỏ lại túi trong tay vội vàng ra cửa tìm người, mới vừa mở cửa thiếu chút nữa đụng phải một người đang đi vào! Đở lấy cô ta cũng không nhìn xem là ai vội vàng xin lỗi rồi định rời đi 

 

 

 

“Cậu đi đâu vậy, Phong “ Dừng bước, sững sờ ở nơi đó, là thanh âm của Thần, chẳng lẽ cô ấy không có chuyện gì! Quay đầu lại, Thần buồn cười nhìn Phong! Anh ấy sẽ không cho là tôi xảy ra chuyện gì chứ! Sức tưởng tượng thật là phong phú a! o (∩_∩ )o. . . 

 

 

 

“Cậu không có chuyện gì rồi, cậu đã tỉnh, cậu “ kích động nói lung tung ! Nhìn anh như vậy! Đưa tay che miệng anh lại ngăn cản lời anh muốn nói! Cảm thụ được nhiệt độ của anh, đây là xúc cảm tồn tại thật sự, không phải là hư ảo! Kéo tay tôi đang đặt ở trên môi, kéo tôi qua ôm thật chặc vào lòng! Tốt quá cảm giác trong lòng không còn trống không nữa! Không còn sợ hãi, đây không phải là mộng rồi! Phong của tôi! Tình yêu của tôi! 

 

 

 

Ở bệnh viện nằm quan sát một thời gian ngắn, xác định không có vấn đề gì về sau rốt cục cũng có thể xuất viện! Hôn lễ của sư huynh và Hinh đã trống chiêng rùm beng chuẩn bị hoàn tất. Trong khoảng thời gian tôi chưa tỉnh đã xảy ra rất nhiều rất nhiều chuyện!

Đầu tiên là sư huynh báo thù cho tôi và Hinh đi tìm Lysa hỏi tôi, tuy nhiên lại bị thầy ngăn lại, thầy nói như vậy thì quá dễ dãi cho bọn họ, dám thương tổn tới học trò cưng của ông toàn bộ đám người đó sẽ không có kết quả tốt! Cho nên chuyện này để tự thầy giải quyết. Thầy bẩm báo chuyện này với nữ hoàng Anh quốc, nữ hoàng rất tức giận, thân là một quý tộc lòng dạ lại hẹp hòi như thế. Không có một chút phong độ thân sĩ và phong phạm của kỵ sĩ, dùng thủ đoạn dơ bẩn và hèn hạ như thế đối phó với một người nước ngoài, nếu như việc này bị truyền đi! Hoàng thất Anh quốc còn thể diện gì nữa, cho nên gia tộc của Lysa Bayrou bị giáng chức xuống thứ dân! Tịch thu toàn bộ gia sản, trục xuất ở đến trên đảo Moore xa xôi. 

 

Tiếp theo, bởi vì việc này nên thầy biết chuyện sư huynh và Hinh yêu nhau, không biết vì sao tin tức bị bại lộ trong giới truyền thông, đủ thứ loại tám nhảm, có người nói Hinh câu dẫn tổng tài của JK muốn từ chim sẻ bay lên cành cây trở thành phượng hoàng, ghen tỵ với cô, chúc phúc, giễu cợt cái gì cũng có. Hinh chịu đựng áp lực đến từ mọi phía đến sắp không nhịn được nữa, thầy cũng ngăn cản không cho phép bọn họ gặp mặt, Hinh lựa chọn trở về nước trốn tránh mọi chuyện! Lại bị sư huynh ngăn trở, sau khi sư huynh nhiều lần cầu xin, thầy rốt cục cũng miễn cưỡng đồng ý cho bọn họ sống chung. Mà giới truyền thông bên này thì sao, sư huynh dùng một chút thủ đoạn đè ép, thế giới dần dần khôi phục lại bình thường 

 

 

 

Duy nhất không yên tỉnh chính là Phong và bạn bè của tôi còn có cha mẹ tôi nữa, nhận được tin tôi bị thương bọn họ từ khắp nơi chạy đến Anh thăm tôi! Rốt cục đợi đến khi tôi bình an mới thôi, Phong khuyên mãi mọi người mới trở về nhà, bởi vì sắp đến lễ mừng năm mới, chuyện bang phái và công ty nên rất bận rộn. Nên đành trở về! 

 

 

 

Sau này, ở chung một thời gian ngắn, thầy cũng đại khái hiểu rõ Hinh và dần dần tiếp nhận cô ấy. Sư huynh xin thầy cho anh kết hôn với Hinh, thầy nói: Kết hôn có thể, nhưng mà phải chờ tới khi Thần tỉnh lại, Thần một ngày còn chưa tỉnh các người một ngày cũng đừng mong kết hôn! Dù sao tôi cũng là bởi vì cứu cô ấy mới bị thương a! Vì chuyện này làm sư huynh sốt ruột muốn chết, ngày ngày đều cầu nguyện với Jesus nguyện cho tôi sớm tỉnh lại! Nghe Phong miêu tả bộ dáng anh ấy lúc đó thật là rất khôi hài! Mỗi ngày đều cầu khẩn với các vị thần khác nhau, thần linh trong nước ngoài nước đều bị anh lạy qua một lần! 

 

 

 

Không nghĩ tới người như sư huynh cũng có ngày lạy thần khấn phật! Thật không thể tưởng tượng nổi! Ha ha Chờ trăng chờ sao cuối cùng cũng chờ cho đến khi tôi tỉnh lại. Vội vàng chuẩn bị hôn lễ của mình cũng chẳng quan tâm đến tôi! Ngày kết hôn của bọn họ là 9 ngày sau lễ mừng năm mới, sư huynh nói này là ngày tốt lành,biểu thị cho lâu dài mãi mãi, Stop! Mê tín như vậy! Phong sợ tôi mệt nói là cùng tôi ăn tết ở bên này, mà người nhà của anh không nỡ để anh ăn tết một mình ở bên này, cho nên mấy ngày trước cả nhà cũng chạy sang Anh! Chuyện này thật náo nhiệt, Ông bà ba mẹ của phong đều đã đến, dĩ nhiên ba mẹ tôi cũng đến, còn có người nhà của Mộng và Phỉ, Vũ và Hạo! Mặc dù là ở nhà riêng ở Anh, nhưng cũng là sống chung với nhau dưới một bầu trời, nếu ở chung với nhau thật vậy thì quá tuyệt! Này thật là náo nhiệt! 

Cha mẹ tôi ở tại biệt thự của thầy, tập tục của Anh quốc và Trung Quốc không giống nhau! Nhưng mà thầy và sư huynh coi như là một nửa người Trung Quốc, cả nhà nhất trí quyết định ăn tết theo phong tục truyền thống của Trung Quốc. Năm mới chúng tôi ở nhà gói bánh trôi và sủi cảo! Người một nhà ngồi chung với nhau ăn cơm xem TV thật vui vẻ thật hạnh phúc! Vừa rạng sáng ngày thứ hai tôi liền đi gõ cửa phòng của bọn họ xin tiền lì xì! Ha ha! ! ! ! 

 

 

 

Cả nhà ngồi ở trong phòng khách xem TV nói chuyện phiếm “Chào buổi sáng, thầy, cha mẹ, sư huynh chị dâu” lần lượt chào hỏi từng người. Đi tới bên cạnh thầy “Năm mới vui vẻ, thầy” thầy cho tôi một bao lì xì thật to! Là giấy tờ nhà đất của một trang viên ở ngoại ô, tôi đã từng đến nơi đó, đó là một vườn nho chuyên sản xuất rượu nho cao cấp số lượng có hạn, cho dù có tiền cũng chưa chắc có thể mua được. Oa! Lời to, vui vẻ hôn thầy một cái, lại tới đến bên cạnh ba mẹ 

 

 

 

“Cha mẹ, năm mới vui vẻ” mẹ lấy từ trong túi ra một cái hộp đựng trang sức tinh xảo, nhận lấy mở ra! Wao! Là vòng ngọc, tôi biết cái vòng tay này là thứ duy nhất bà ngoại để lại cho mẹ a, khi còn bé nghe mẹ nói cái vòng tay này là gia bảo của gia tộc Bách Tỉnh truyền qua nhiều thế hệ cũng là bùa may mắn của gia tộc! Quá trân quý rồi! Mẹ lấy vòng tay ra đeo vào tay tôi “Con biết ý nghĩa của cái vòng này chứ, mẹ đã từng nói rồi! Con nhất định phải hạnh phúc a” nhìn mẹ gật đầu, ba đã cho tôi một bao lì xì, mở ra là một nửa cổ phần của ông trong công ty, hiện tại đã chuyển sang tên tôi! Ông ấy muốn giao công ty cho tôi a! Nhưng là tôi vẫn còn nhỏ có nên nhận hay không, như vậy có phải là quá gấp gáp rồi hay không! “Thần, ta biết con nghĩ gì, ta không vội có thể giúp con quản lý công ty thêm hai năm nữa, nhưng mà chờ đến khi con tốt nhiệp trung học thì phải tự mình cai quản! Biết không?” Gật đầu, được rồi! Dù sao cũng là chuyện sớm hay muộn, Thượng Tỉnh Tịch của mình cũng xử lý tốt, sợ cái gì. 

 

 

 

“Sư huynh chị dâu, năm mới vui vẻ” cười đùa ngồi bên cạnh bọn họ, chờ bọn họ cho bao lì xì! Chị dâu cho tôi một bao lì xì, bên trong là một chuỗi Phật châu và một cây Thập Tự Giá (十), cô ấy đối với chuyện tôi bị thương vẫn canh cánh trong lòng, cho nên đã sớm đến chùa miểu và nhà thờ xin mấy thứ này cho tôi! Nhưng là bởi vì bận rộn chuẩn bị hôn lễ không có thời gian không thể làm gì khác hơn là dùng làm quà mừng năm mới tặng cho tôi! Tôi đưa tay đòi sư huynh, anh không thèm để ý, tiếp tục xem TV, không cho tôi, keo kiệt. Hừ! Xem tôi trị anh như thế nào, tôi kéo tay chị dâu, cố ý dùng thanh âm sư huynh có thể nghe thấy nói 

 

 

 

“Chị dâu, em nói với chị nga, sư huynh người này thật hẹp hòi, chị không biết, lúc nhỏ sư huynh a “ sư huynh nghe thấy liền đưa tay che miệng của tôi! Ngăn cản tôi nói chuyện khi còn bé của anh, tôi cười không nói, vươn tay ra, chịu thua từ trong lòng móc ra một bao lì xì cho tôi! Chị dâu còn muốn hỏi tôi vừa mới nói liền bị sư huynh trừng mắt, ha ha, âm thầm khoái trá! Cầm lấy túi xách đi ra cửa, vừa lúc nhìn thấy Phong dừng xe ở cửa 

 

 

 

“Phong! Tớ đến rồi” Phong mở cửa xe đi ra, giúp tôi sửa lại đầu tóc và quần áo! 

 

 

 

“Tớ đang định đi vào đây? Cậu lại đi ra” đưa tay đưa đến trước mặt anh 

 

 

 

“Cái gì a” Phong nhìn tôi vươn tay cố ý giả ngu hỏi, tôi đánh xuống đầu anh 

 

 

 

“Đồ ngốc a, bao lì xì đâu “ 

 

 

 

“Kỳ quái, cậu không chúc tết tớ tại sao phải cho cậu bao lì xì a” tức chết tôi đi! Đưa tay chỉ vào anh “Cậu cậu cậu cậu cậu “ 

Bắt lại tay tôi từ trong túi tiền lấy ra một bộ dây chuyền! Là hai sợi dây chuyền hình cỏ bốn lá ghép lại thành móc khóa, Phong tách hai nhánh lá ra đeo vào cổ tôi “Năm mới vui vẻ” tôi lấy sợi dây còn lại trên tay anh kiễng chân đeo lên cho anh! Nhìn dây chuyền trên cổ nhau! Nhìn nhau cười một tiếng, Phong dẫn tôi về nhà gặp người nhà của anh, bọn họ rất yêu thích tôi, còn bảo tôi thường xuyên đến chơi! Xế chiều hẹn những người khác ra ngoài chơi! Đến khuya mới về nhà! Mấy ngày sau chúng tôi đến từng nhà chào hỏi! Nhận được rất nhiều bao lì xì nga! (*__* ) hì hì… Thật vui vẻ a. 

 

 

 

Ngày kết hôn của sư huynh cũng đến, nhưng mà, bởi vì chuyện xấu lúc trước tạo thành ám ảnh trong lòng chị dâu, cho nên anh không muốn công khai hôn lễ, ý định ban đầu của sư huynh cũng không định quá phô trương! Cho nên hôn lễ cũng giản lược đi, mặc dù đơn giản, nhưng rất là lãng mạn và xa hoa! Tôi là sư muội của anh đương nhiên chính là nhân tuyển hàng đầu cho cái ghế phù dâu rồi, mà Phong dưới yêu cầu mãnh liệt của tôi cũng trở thành phù rể! Hôn lễ, mấy chị em chúng tôi ở trong phòng hóa trang nói chuyện phiếm với chị dâu! 

 

 

 

Sau khi trang điểm xong, người ở bên ngoài đến mời cô dâu, nhìn hinh bất an xoay ngón tay! Bộ dáng thật khẩn trương! Tôi ngồi bên cạnh cô 

 

 

 

“Chị dâu, khẩn trương sao?” Hinh nhìn tôi gật đầu. Cảm giác được thân thể đều khẽ run lên. Ha hả 

 

 

 

“Được rồi, đừng khẩn trương, cũng không phải là chưa từng gặp qua sư huynh, có cái gì khẩn trương chứ” 

 

 

 

“(*__* ) hì hì… Thần, lần này nhưng không giống nha” nghe được chúng tôi nói chuyện những người khác cũng đi tới bên cạnh chúng tôi cười đùa, tôi nghi hoặc nhìn Mộng đang nói 

 

 

 

“Có cái gì không giống a! Thì cũng như bình thường” Aiya có gì không giống a 

 

 

 

“Cậu ngốc a, quên đi, nói cậu cũng không hiểu đâu, chờ cậu và Phong kết hôn cậu sẽ cảm nhận được” kết hôn! Ha ha không biết lúc nào đi, mọi người cùng cười giỡn Hinh cũng bớt khẩn trương hơn! 

 

 

 

Phong mở cửa đi vào “Cô dâu chuẩn bị xong chưa? Hôn lễ sắp bắt đầu!” Phong mặc áo đuôi tôm màu đen, vóc người thon dài cao ngất! Tóc dài màu tím dùng sợi dây cột tóc màu bạc buộc chặc ở phía sau! Trên trán còn lất phất vài sợi tóc, thoạt nhìn thật đẹp trai a! Oa, tôi lời rồi! Ai! Không biết thế gian có bao nhiêu thiếu nữ quỳ gối dưới cạp quần của anh a! Là chúa đối với anh quá thiên vị hay là do ngài hồ đồ, tôi nghĩ vế phía sau có lẽ đúng hơn, không có chuyện gì lại tạo ra một nam sinh xinh đẹp như vậy, tại sao, oán a. “Đi thôi, đã đến giờ rồi” tôi kéo Hinh đi ra bên ngoài! Phong đi ở phía sau kéo tay tôi nói khẽ bên tai tôi “Thần, cậu đẹp quá” mặt đột nhiên ửng hồng cúi đầu đi ở phía trước! Phong đuổi theo tôi nắm tay tôi thật chặc “Sau này tớ sẽ cho cậu một hôn lễ thật long trọng, tớ muốn để cho người trên toàn thế giới đều biết cậu là bà xã của Thiên Tỉnh Phong “ o (∩_∩ )o. . . Ha ha, tôi đang chờ một khắc kia đến, hạnh phúc đến! 

 

 

 

Lúc cô dâu ném bó hoa cưới tôi chụp được, Phong ôm tôi “Tiếp theo chính là chúng ta rồi “ 

 

 

 

(*__* ) hì hì… Tiếp theo chính là chúng tôi! Tim đập thình thịch! Đắm chìm vào sự dịu dàng của anh! Tiếp theo chính là chúng tôi rồi. 

 

 

 

Toàn văn hoàn

The and

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ